Câu chuyện "BƯỚC CHÂN NGƯỜI CHẠY BỘ"
Tác giả: Phạm Hùng
Ở một thị trấn nhỏ yên bình, có một người đàn ông tên Minh,
gần 50 tuổi, sống một cuộc đời đơn độc. Mười năm trước, một tai nạn giao thông
đã cướp đi vợ con anh, để lại anh trong nỗi đau và sự dằn vặt khôn nguôi. Từ
một người đàn ông mạnh mẽ, vui vẻ, anh trở nên khép kín, sống lặng lẽ trong căn
nhà nhỏ, ngày qua ngày chỉ làm việc và trở về trong im lặng.
Mỗi buổi sáng, Minh thức dậy khi trời còn mờ sương, ngồi bên
cửa sổ nhìn dòng người qua lại. Cuộc sống dường như không còn ý nghĩa. Anh từng
là một vận động viên marathon, từng chạy hàng chục cây số mỗi ngày, nhưng sau
tai nạn, đôi giày chạy bộ cũ kỹ bị bỏ quên trong góc tủ, phủ đầy bụi.
Một ngày nọ, Minh tình cờ gặp Hùng, một cậu bé khoảng
12 tuổi, đang loay hoay tập chạy trong công viên. Cậu bé có một bên chân yếu,
đi lại tập tễnh nhưng vẫn cố gắng chạy, dù đôi lúc vấp ngã. Nhìn thấy cảnh ấy,
Minh không khỏi tò mò.
- "Tại
sao cháu lại cố gắng như vậy?" - Minh hỏi.
- "Cháu
muốn trở thành vận động viên! Cháu muốn chứng minh rằng, dù bị tật ở chân,
cháu vẫn có thể chạy!" - Hùng đáp, ánh mắt đầy quyết tâm.
Minh im lặng. Anh thấy hình ảnh của chính mình ngày trước
trong cậu bé. Một người từng đam mê chạy bộ, từng đặt ra mục tiêu, nhưng rồi
lại từ bỏ mọi thứ chỉ vì nỗi đau mất mát.
Nhìn Hùng, Minh chợt nhận ra: Có những người dù có lý do
để bỏ cuộc, nhưng họ vẫn tiếp tục. Còn mình, dù có đôi chân lành lặn, nhưng lại
dừng lại chỉ vì quá khứ đau thương.
Sáng hôm sau, Minh mở tủ, lôi ra đôi giày cũ. Chúng vẫn còn
đó, chỉ là Minh chưa từng dám xỏ vào lần nữa.
Anh quyết định chạy lại. Ban đầu chỉ là vài trăm mét,
rồi một cây số. Mỗi bước chân, anh như cảm nhận được trái tim mình đang sống
lại.
Không lâu sau, Minh bắt đầu tập luyện cùng Hùng. Anh hướng
dẫn cậu bé cách giữ nhịp thở, cách điều chỉnh sải chân. Hùng dù chạy chậm nhưng
chưa bao giờ bỏ cuộc.
Cả hai dần trở thành bạn đồng hành, những buổi sáng sớm
không còn đơn độc nữa. Người ta thấy một người đàn ông trung niên chạy cùng một
cậu bé khập khiễng, nhưng điều đặc biệt là cả hai chưa từng dừng lại giữa
chừng.
Một năm sau, thị trấn tổ chức một cuộc thi marathon. Hùng
quyết định tham gia. Ai cũng nghĩ cậu bé sẽ bỏ cuộc vì đôi chân yếu, nhưng Minh
tin tưởng cậu.
Ngày thi đấu, Hùng xuất phát chậm, nhưng từng bước chân của
cậu là cả một hành trình đầy nỗ lực. Minh chạy bên cạnh, không để cậu bé gục
ngã.
Đến vạch đích, Hùng kiệt sức nhưng vẫn chạy. Khi chỉ còn vài
mét, cậu suýt ngã, nhưng Minh đã nắm tay cậu, cùng nhau hoàn thành chặng đường.
Dù không về nhất, nhưng cả thị trấn vỡ òa vì sự kiên trì của
hai người. Hùng đã chiến thắng chính mình, và Minh cũng tìm lại được chính anh
của ngày xưa – một con người biết vượt qua nỗi đau để sống tiếp.
Sau cuộc thi, Minh tiếp tục chạy mỗi ngày, nhưng lần này
không phải để trốn tránh quá khứ, mà là để hướng về tương lai. Anh trở thành
người truyền cảm hứng, giúp đỡ những người từng nghĩ rằng họ không thể đứng
lên.
Hùng thì tiếp tục tập luyện, với giấc mơ một ngày nào đó sẽ
tham gia giải marathon quốc gia.
Và khi ai đó hỏi Minh tại sao anh lại chạy, anh chỉ mỉm cười
và nói:
"Bởi vì cuộc đời này, điều quan trọng không phải là ta
chạy nhanh hay chậm, mà là ta có dám tiếp tục hay không."
Bài học từ câu chuyện:
💡
Nếu bạn đang cảm thấy bế tắc, hãy nhớ rằng chỉ cần bước một bước, rồi một
bước nữa, cuộc sống sẽ dần thay đổi. 🏃♂️💙
.jpg)
0 Comments