📘 CHƯƠNG 116: TÊN TU SĨ HỌ PHẠM – KẺ DÁM THÁCH THỨC HẠ DƯƠNG
1. TIN ĐỒN LAN TRUYỀN – KẺ CUỒNG
NGÔN XUẤT THẾ
Sau
biến cố huyết vân dị tượng bị một ngón tay phá nát, danh tiếng về “một lão y
tại Thanh Hà trấn đẩy lùi Huyết Thống Tà Quân” bắt đầu lan ra như sóng gợn
giữa hồ thu tĩnh lặng.
Mặc
dù đa phần cao tầng các đại tông môn đều không dám bàn luận công khai,
song trong giới tán tu, các tiểu quốc, tiểu phái bắt đầu xuất hiện nhiều lời
đồn:
“Hạ
Dương? Là một tán tu sao? Nghe nói là y sư nghèo…”
“Không
thể nào! Một ngón tay đánh tan đại thần thông, có thể chỉ là trận pháp sư ẩn
thế!”
“Là
Hóa Thần kỳ lão tổ cải trang đi du ngoạn chăng?”
Nhưng
với những kẻ tự cho mình là thiên kiêu, thì nghi ngờ lại biến thành
ngạo mạn.
2. PHẠM NGHIÊU – NGƯỜI DÁM GỌI TÊN
HẠ DƯƠNG
Đại Huyền Tông tại Tây Vực, chính là một trong
những đại môn phái truyền thừa lâu đời. Trong nội môn của phái này có một tu
sĩ trẻ, họ Phạm, tên Nghiêu, năm nay mới ba mươi sáu tuổi, đã đạt tới Kim
Đan hậu kỳ đỉnh phong, tu luyện “Bách Trảm Quyết”, một pháp quyết cực đoan
chuyên phá linh uy, khắc cốt giết địch.
Phạm
Nghiêu nghe đồn, cười khinh:
“Chỉ
là một lão y quèn, cả đám người lại thêu dệt hắn thành tiên nhân tái thế?
Chuyện thiên ma bị đánh lui chắc chắn là do pháp khí cổ tồn nào đó phát động.
Tự hắn? Ha ha, nực cười.”
Không
những không tin, hắn còn lập tức xin lệnh xuất môn, tuyên bố trước toàn
tông:
“Ta
sẽ đi Thanh Hà trấn, lật mặt tên già đó, để thiên hạ biết rõ: thế gian này
không có tiên nhân ẩn thế, chỉ có tu sĩ thật sự dám bước ra chém địch!”
3. BƯỚC CHÂN NGẠO MẠN – VÀ CÁNH CỬA
KÍN
Ba
ngày sau, tại cổng trấn Thanh Hà, xuất hiện một tu sĩ áo lam, vai đeo trường
kiếm, mắt như điện quang, thần hồn quét sạch từng thôn xóm.
Người
đó chính là Phạm Nghiêu.
Hắn
đi thẳng tới tiệm thuốc nhỏ ven suối, đạp cửa, hét lớn giữa trời trưa oi ả:
“Hạ
Dương! Ngươi giả thần giả quỷ đã đủ chưa? Mau ra đây tiếp ta một chiêu!”
Người
dân trong trấn sợ xanh mặt, vài người định can ngăn thì bị Phạm Nghiêu hừ lạnh,
huy động chân nguyên ép cho nghẹn họng không thốt nên lời.
Trong
sân, cánh cửa tiệm vẫn đóng, không có tiếng trả lời.
Chó
đen dưới hiên run rẩy lùi sâu vào bóng tối.
4. HƯ KHÔNG LẬT ÚP – PHẠM NGHIÊU
KINH BIẾN
Phạm
Nghiêu nộ khí xung thiên, giơ tay định xuất kiếm trảm thẳng vào nóc nhà,
thì đột nhiên—
Không gian bỗng chao đảo như bị lật úp.
Một
khắc trước hắn còn đứng giữa đường đất, một khắc sau đã bị kéo vào một không
gian u ám vô tận, không có thiên địa, không có pháp tắc, không thể vận
chuyển chân nguyên.
Xung
quanh hắn có vô số “Phạm Nghiêu” bị giết chết theo hàng trăm cách, mỗi
bản thể đều đau đớn đến mức tan nát hồn phách.
Phạm
Nghiêu hoảng hốt:
“Ảo
trận?! Không... là Không Huyễn Giới!!! Nhưng sao lại tồn tại trong một gian
tiệm thuốc mục nát?!”
Một
âm thanh khẽ vang lên, không rõ từ đâu, không hề mang sát ý, chỉ như một
người lớn đang dạy trẻ con:
“Tu
hành mà tâm không kính, lời không cẩn, mắt không khiêm... đến cả cỏ dại cũng
không thèm ghen tị với ngươi.”
Giọng
nói ấy chạm vào tâm thần như nước nhỏ vào địa hỏa. Phạm Nghiêu lập tức nổ
tung Linh Thai, Kim Đan rạn nứt, ngã vật trong hư không.
Cảnh
giới tụt xuống Trúc Cơ sơ kỳ.
Không
phải giết chết.
Mà
là chặt đứt đạo tâm.
5. QUAY VỀ – MỘT KẺ TỪNG LÀ THIÊN
KIÊU
Ngày
hôm sau, người dân Thanh Hà trấn thấy một tu sĩ áo lam dập đầu ba cái trước
sân tiệm thuốc, rồi quay người rời đi trong câm lặng, không nói một lời.
Không
ai biết hắn là ai.
Chỉ
biết từ đó về sau, một gã lang thang câm điếc bắt đầu quét dọn núi hoang sau
trấn, ngày ngày tụng kinh dưới gốc cây mục.
Còn
Hạ Dương?
Vẫn
ngày uống trà, đêm nghe gió. Mặt đất yên bình như chưa từng có chuyện gì xảy
ra.
6. TẨU HỎA VÀ MỘT TÊN TRONG MƠ
Tại
một nơi khác trong Trung Vực, một thiếu nữ áo đỏ đột nhiên trong lúc nhập định,
tẩu hỏa nhập ma, mộng thấy một người đàn ông trung niên mặc áo vải thô,
đứng trong biển lửa đưa tay ra.
Nàng
hỏi:
“Ngươi
là ai?”
Người
ấy chỉ cười, đáp:
“Ngươi
chưa cần biết ta là ai. Nhưng nếu một ngày đạo tâm ngươi sụp đổ, hãy tìm đến
Thanh Hà trấn, phía nam cầu đá.”
CHƯƠNG 117: NỮ TỬ HỖN ĐỘN – MỘT MỆNH KIẾP ĐÃ ĐỊNH
1. MỘT CƠ DUYÊN – MỘNG TRUNG TỈNH
NGỘ
Giữa
đêm khuya, tại một đỉnh núi phủ đầy tuyết trắng ở phương bắc, một nữ tu áo
đỏ toàn thân run rẩy trong trạng thái ngồi xếp bằng. Làn da trắng mịn hiện
đầy tơ máu, đôi mắt nhắm nghiền nhưng lệ vẫn tuôn dài.
Tên
nàng là Tô Nhược Lam, đệ tử thân truyền của Thiên Hỏa Cốc, tu
luyện dị hỏa “Hồng Liên Nghiệp Viêm”, ba năm trước đã đột phá Nguyên Anh sơ kỳ,
là thiên tài hiếm có trong tông.
Thế
nhưng, mấy ngày trước, nàng nhập tâm tu luyện, lại bất ngờ tẩu hỏa nhập ma.
Chính
trong lúc linh đài mờ mịt, chân nguyên hỗn loạn, nàng mộng thấy một người
đàn ông trung niên, dáng vẻ bình dị, mặc áo vải thô, mái tóc điểm bạc, ngồi
dưới mái hiên đổ mưa, ánh mắt hiền hòa, vươn tay về phía nàng.
“Ngươi
chưa cần biết ta là ai. Nhưng nếu đạo tâm ngươi sụp đổ, hãy đến Thanh Hà trấn,
phía nam cầu đá.”
Tỉnh
lại, Tô Nhược Lam rơi lệ, không hiểu vì sao lòng nàng tràn ngập yên ổn và
tin tưởng, như thể cả đời đã từng dựa vào bóng hình ấy.
2. ĐƯỜNG VỀ PHƯƠNG NAM – HỖN ĐỘN
CHUYỂN ĐỘNG
Dưới
ánh hoàng hôn, một đám mây hồng lững lờ trôi qua phía tây. Tô Nhược Lam
rời khỏi Thiên Hỏa Cốc, không báo lại với sư phụ, một mình cưỡi pháp chu về
phương nam.
Mỗi
bước đi, tâm nàng càng nhẹ, tâm ma mờ dần, nội hỏa cũng trở nên nhu hòa.
Chỉ
là nàng không biết rằng...
Mỗi nơi nàng đi qua, trời đất như chấn động rất khẽ.
Từng
sinh linh nhỏ bé đều ngẩng đầu, cảm nhận được một tia khí tức hỗn độn nguyên
sơ, từ thân thể nàng phát ra.
Ở
tầng trời cao hơn, các đại năng chân chính đang lặng lẽ mở mắt, nhìn về
nam vực...
“Khí
tức Hỗn Nguyên... lại hiện trên một Nguyên Anh sơ kỳ?”
“Không
thể nào! Lẽ nào mệnh kiếp khởi động từ một phàm nữ?”
3. HẠ DƯƠNG NGHÊNH KHÁCH – TRÀ CŨ
HƯƠNG MỚI
Tại
Thanh Hà trấn, trong tiệm thuốc nhỏ, Hạ Dương đang phơi thảo dược dưới nắng,
bên cạnh là tiếng suối róc rách và chú chó đen nằm gác cằm lên chân ông.
Lúc
ông nâng ấm trà lên, chợt dừng lại, mắt hơi nhíu.
“Khí
tức này... cuối cùng cũng dẫn đến đây.”
Ông
khẽ bật cười, đặt chén trà xuống, quay vào trong lấy một ấm trà cũ từ gác bếp,
phủi nhẹ lớp bụi mỏng, rồi đặt lên bàn đá dưới tán cây:
“Lần
này là người quen cũ, hay nhân duyên mới?”
4. GẶP GỠ DƯỚI CẦU – DUYÊN HAY
NGHIỆP?
Chiều
hôm đó, khi ánh mặt trời rơi xiên qua rặng núi, Tô Nhược Lam dừng lại
bên chiếc cầu đá nhỏ dẫn vào trấn.
Nàng
không biết vì sao mình dừng bước, chỉ biết lòng có một cảm giác trống rỗng
mà ngập tràn, như thể từng bước chân đưa về đây không phải do ý thức, mà là
thiên mệnh.
Đúng
lúc ấy, một giọng nói nhẹ vang lên phía sau:
“Ngươi
đến rồi.”
Nàng
quay đầu.
Người
ấy – Hạ Dương – đứng cách nàng mười trượng, áo vải xám tro, tóc búi sơ
sài, ánh mắt mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Không
linh áp.
Không
thần uy.
Chỉ
là ánh mắt đó, khiến trái tim nàng đập thình thịch, giống hệt như trong
giấc mộng.
“Ngươi
là... người trong mộng ta?” – Tô Nhược Lam lắp bắp hỏi.
Hạ
Dương chậm rãi bước tới, đưa tay đỡ lấy nàng khi nàng suýt ngã vì linh khí
trong người xáo trộn.
“Đúng.
Nhưng ta cũng là người đã quên mất nàng là ai.”
5. NGƯỜI MANG MỆNH KIẾP – THIÊN CƠ
BIẾN ĐỘNG
Khi
Tô Nhược Lam bước chân vào tiệm thuốc, không ai thấy bầu trời phía xa Đông
Vực bỗng dưng tối sầm trong chớp mắt.
Một
đạo thiên lôi vô chủ rạch thẳng lên không trung, đánh nát một vì sao nhỏ
vừa sinh ra.
Trên
đỉnh Linh Tiêu Thánh Sơn, Thánh Tôn Bách Linh Tử – người từng tọa trấn
trời nam 300 năm – lập tức xuất quan, trầm giọng nói:
“Mệnh
kiếp bắt đầu rồi... Lão tổ Hỗn Nguyên đời trước không tự kết mệnh, mà lựa người
kế thừa...”
“Hạ
Dương… Lão thất phu ấy vẫn còn sống?!”
6. VÀ TRONG TIỆM THUỐC – MỘT TÁCH
TRÀ CHỜ 300 NĂM
“Ngồi
đi, trà cũ pha rồi, vị hơi đắng, nhưng lại là thứ duy nhất giúp ngươi giữ vững
đạo tâm lúc này.”
Tô
Nhược Lam im lặng ngồi xuống, hai tay cầm chén trà, run nhè nhẹ.
“Ngươi
là ai thật sự?”
Hạ
Dương cúi nhìn mặt trà, trả lời nhẹ như gió:
“Khi
nào ngươi hiểu được vì sao lá trà khô 300 năm vẫn còn thơm... lúc đó, ta sẽ nói
ngươi biết.”
CHƯƠNG 118: HỖN NGUYÊN THỂ – THỨ KHÔNG NÊN TỒN TẠI
1. THẢO ĐƯỜNG VÀ ÁNH NẾN
Trong
căn thảo đường nhỏ ven suối, ánh nến lập lòe hắt bóng hai người lên tường. Tô
Nhược Lam ngồi khoanh chân giữa trận pháp ngũ hành đơn giản, do Hạ Dương vẽ
bằng tàn tro và nước lá.
Hơi
thở nàng đều đều, khí tức bắt đầu ổn định lại, nhưng trong linh hải vẫn có
những dòng hỗn lưu kỳ dị, không giống chân nguyên tu sĩ bình thường.
Hạ
Dương ngồi bên cạnh, ánh mắt trầm tĩnh, tay phải nhẹ xoay một viên Hỗn Linh
Thạch xám tro – vật hiếm thấy đã thất truyền từ mấy ngàn năm.
“Ngươi
nghĩ mình chỉ tẩu hỏa nhập ma? Sai rồi. Tình trạng của ngươi, chẳng ai trong
giới tu tiên có thể giải trừ bằng linh đan diệu dược.”
“Ngươi...
không phải người bình thường.”
2. HỖN NGUYÊN THỂ – MỘT CƠ THỂ PHÁ
VỠ QUY TẮC
Hạ
Dương chậm rãi giải thích:
“Trong
thiên địa có một loại thể chất – cực kỳ hiếm gặp – gọi là Hỗn Nguyên thể.
Người sở hữu thân thể này có thể dung hợp mọi loại linh lực, bất kể là pháp khí
nào, công pháp nào, thậm chí cả dị hỏa, thần kim, yêu linh… đều không phản
kháng.”
“Nói
cách khác... thể chất này không có giới hạn.”
Tô
Nhược Lam run lên.
“Nếu
đã vậy, sao sư phụ ta chưa từng nhắc tới?”
Hạ
Dương đáp chậm rãi, ánh mắt có phần lạnh lùng:
“Bởi
vì ai cũng muốn sở hữu Hỗn Nguyên thể... chứ không muốn để nó sống tự
do.”
“Ngươi
không phải cơ duyên, mà là một tai họa có thể khiến tu tiên giới sụp đổ.”
3. HỒI ỨC TRONG LÒNG TAY
Ông
vươn tay phải, nhẹ chạm vào mi tâm nàng. Linh thức chuyển động, đưa một đoạn ký
ức ẩn giấu trong hồn phách nàng hiện ra.
Cảnh
tượng lập tức hiện trong đầu Tô Nhược Lam:
- Một đại
lục bị thiên kiếp đánh vỡ, vô số tu sĩ ngã xuống.
- Một cô
gái áo trắng, tóc dài tung bay, ánh mắt lạnh lùng, chỉ một cái vung
tay đã khiến Nguyên Anh đại tu sĩ tan thành tro bụi.
- Trong
không trung, mười hai lão tổ cùng hợp lực đánh xuống, gọi nàng là:
“Mối họa Hỗn Nguyên – kẻ nghịch thiên không nên tồn tại!”
Rồi,
cuối cùng, là một bóng người mờ ảo bước ra từ trong hư vô, vung tay xoá
tan mọi thần thông, kéo cô gái ấy đi, trước khi nàng bị xóa khỏi thế gian.
“Ngươi
từng là nàng.”
Tô
Nhược Lam thở dốc, sắc mặt tái nhợt:
“Ta…
là luân hồi chuyển thế?”
Hạ
Dương gật đầu:
“Hỗn
Nguyên thể… bị truy sát hết lần này đến lần khác. Mỗi khi xuất hiện, đều bị tận
diệt. Nhưng mệnh số lần này đã khác.”
4. HẠ DƯƠNG – NGƯỜI GIỮ CÂN BẰNG
Nàng
run giọng hỏi:
“Ngươi
là ai?”
Hạ
Dương thở dài, nâng chén trà lên uống một ngụm, rồi nói:
“Ta
từng là kẻ chứng kiến cả ba đời Hỗn Nguyên bị trời đất ruồng bỏ, cũng
từng tận tay tiễn một người như ngươi vào luân hồi.”
“Lần
này, nếu thiên đạo còn muốn diệt ngươi... thì phải bước qua xác ta trước.”
Không
có linh áp.
Không
có khí tức tu vi.
Chỉ
là một câu nói nhẹ nhàng — nhưng bên ngoài thảo đường, một đàn bạch điểu
linh tính cao từ rừng sâu bay vụt đi, sấm sét vang rền giữa trời quang.
5. NGŨ QUAN PHÁP – PHONG ẤN ĐỔI VẬN
“Ta
sẽ giúp ngươi phong ấn Hỗn Nguyên thể trong ba năm.”
“Trong
ba năm ấy, ngươi sống như một phàm nhân, trồng rau, nấu thuốc, học cách lắng
nghe thế giới này thay vì chống lại nó.”
“Nếu
trong ba năm ngươi vẫn giữ được tâm đạo, giữ được thiện niệm... ta sẽ mở phong
ấn, và truyền cho ngươi cách nghịch chuyển thiên cơ mà không bị truy sát.”
Tô
Nhược Lam ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên một tia hy vọng nhưng cũng đầy quyết
tuyệt:
“Ta
đồng ý.”
6. TRONG BÓNG ĐÊM – ÁNH MẮT LẠI NHÌN
VỀ NAM
Đêm
khuya, khi nàng đã ngủ yên trong căn phòng nhỏ bên suối, Hạ Dương một mình ngồi
dưới mái hiên, châm một nén nhang cổ. Ánh khói lượn lờ, cuốn theo một đoạn truyền
âm phù cổ ngữ bay thẳng lên tầng trời cao.
“Nàng
đã trở lại. Ta đã phá lời thề… lần này, nếu các ngươi còn dám động thủ, đừng
trách ta phá giới, giết thần!”
Ở
tận cùng phía bắc, Thiên Mệnh Đài rúng động, tám vị lão tổ trong bí cảnh
đồng loạt mở mắt, trên trán toát mồ hôi lạnh.
CHƯƠNG 119: PHONG ẤN HỖN NGUYÊN – MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG
1. THÔN NGHÈO – SÁNG SỚM MÙA HẠ
Ánh
nắng ban mai le lói trên cánh đồng lúa đã trổ đòng. Chim hót líu lo trên mái
nhà tranh đơn sơ, bên ngoài là tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ phía
sau nhà.
Trong
thôn Thanh Hà hẻo lánh, cuộc sống vẫn đều đều như bao năm qua. Nhưng người dân
trong thôn giờ đây đã quen với sự hiện diện của một người nông phu lặng lẽ tên Hạ
Dương – người mà ai cũng nói “có vẻ từng là tú tài nghèo thất vận”.
Mỗi
sáng, hắn dậy từ lúc gà chưa gáy, đeo giỏ trúc sau lưng, dắt theo một con trâu
mập mạp ra đồng.
Còn
căn nhà nhỏ bên suối – giờ có thêm một người mới.
2. TÔ NHƯỢC LAM – CÔ GÁI “MẤT TRÍ”
TRỒNG RAU
Người
dân trong thôn ai cũng nghĩ nàng là một cô gái bị bệnh, đầu óc không nhớ được
gì, được Hạ Dương cứu từ khe núi về. Gương mặt đẹp như tiên tử, nhưng hành xử
lại thật hiền lành, lễ phép.
Không
ai ngờ rằng, trong người nàng đang phong ấn một thể chất có thể hủy thiên
diệt địa.
Sau
nghi thức phong ấn đêm ấy, Hạ Dương đã dùng một loại linh ấn cổ xưa – gọi là Ngũ
Quan Pháp Ấn – để tạm thời khóa toàn bộ linh lực, kết nối Hỗn Nguyên thể
với mạch khí đất trời, biến nàng về trạng thái như một thiếu nữ phàm nhân.
Tô
Nhược Lam giờ đây mỗi ngày chăm vườn, học cách làm cơm bằng gạo rang, hái rau
rừng, đun nước sôi, thậm chí loay hoay với đám gà con mới nở.
Hạ
Dương nhìn nàng gãi đầu vì nấu cháy nồi mà bỗng bật cười. Trong lòng hắn, thứ
sức mạnh khủng khiếp nhất... đôi khi không phải thiên phú, mà là khả năng sống
bình thường giữa thế giới không bình thường.
3. LỜI DẠY CỦA HẠ DƯƠNG
Một
hôm, nàng hỏi:
“Sư
phụ… à không, huynh Hạ Dương. Tại sao huynh lại ở ẩn nơi này? Với bản lĩnh của
huynh, hẳn từng là một vị cao nhân.”
Hạ
Dương chỉ cười, quay mặt nhìn về cánh rừng phía xa, nơi ánh sáng chiều tà nhuộm
đỏ đồi núi:
“Vì
ta từng sống trong ánh hào quang… và đã chứng kiến tất cả những gì nó giết
chết: bằng hữu, người thân, đạo tâm.”
“Nay
ta chọn sống trong bóng tối, giữ lại một chút bản ngã cuối cùng.”
Tô
Nhược Lam không hiểu hết, nhưng lòng lại cảm thấy bình yên lạ kỳ.
4. CHUYỆN LẠ ĐẦU LÀNG
Một
sáng, khi cả thôn đang chuẩn bị lễ hội mùa nước, một toán người lạ mặt cưỡi
linh thú đi vào làng.
Họ
mặc áo lam đồng phục, lưng đeo pháp kiếm, ánh mắt khinh thường nhìn dân quê.
“Có
phải nơi này từng có yêu thú hoành hành? Chúng ta là đệ tử ngoại môn của Cửu
Vân Tông, đến để điều tra.”
Hạ
Dương đứng phía xa, tay còn cầm cuốc, mắt liếc nhìn bọn họ không chớp. Một tên
tu sĩ Kim Đan sơ kỳ trong nhóm khẽ nhíu mày:
“Tên
nông dân kia... khí tức rất lạ. Không có linh lực, mà cũng không giống phàm
nhân.”
Nhưng
rồi hắn lắc đầu bỏ qua. Một con sâu không linh khí thì có thể là gì?
Không
ai trong số bọn họ nhận ra: bọn họ đang đứng trong một tấm “Thiên Vân Trận”
giản lược mà Hạ Dương từng dùng để vây khốn Thánh Linh đại yêu hơn ngàn năm
trước – nay chỉ dùng để... giữ gà không bay ra khỏi sân.
5. KẺ ĐẾN TRONG BÓNG TỐI
Đêm
hôm đó, khi trăng đã lên cao, và gió từ khe núi mang theo hơi lạnh, một luồng
thần thức lặng lẽ quét qua thôn làng.
Trong
một thoáng, toàn bộ sinh linh trong phạm vi mười dặm ngừng thở một khắc.
Chỉ
có một căn nhà tranh – ánh nến vẫn cháy – và một lão già áo xám ngồi lặng trước
bậc thềm. Chính là Hạ Dương.
Trong
bóng tối, một bóng đen như sương mù hiện ra, mang theo khí tức của luyện
hồn tà đạo:
“Ngươi
vẫn sống… Hạ Dương.”
“Lần
này, ta không đến để đấu, mà đến để… mượn người.”
Hạ
Dương không nhúc nhích, chỉ khẽ giơ tay. Một sợi tóc bạc rơi xuống đất, hóa
thành trận lôi phù.
“Ngươi
có ba hơi thở để rời đi.”
Bóng
đen run rẩy rồi tan biến như chưa từng tồn tại.
6. CÁNH TAY KHÔNG THỂ GIƠ LÊN
Sáng
hôm sau, Hạ Dương giấu bàn tay phải dưới tay áo. Cổ tay hắn run nhẹ, đường
kinh mạch chấn động nhẹ – dấu hiệu lão hóa tạm thời do ép vận chuyển quá mức
linh lực.
Hắn
thầm nhủ:
“Không
thể kéo dài. Nếu bọn chúng còn tìm đến, ta sớm muộn cũng lộ thân.”
“Chỉ
còn hai năm tám tháng. Nếu nàng chưa đủ mạnh, cả giới tu tiên sẽ lại rơi vào
chu kỳ huyết kiếp.”
CHƯƠNG 120: KẺ ĐÀO TẨU – HUYẾT MẠCH THẦN THÚ
1. TIẾNG KÊU TRONG ĐÊM
Trăng
mờ, sương dày như khói phủ khắp rừng rậm phía đông thôn Thanh Hà.
Một
tiếng kêu bi thiết xé tan màn đêm – không phải tiếng người, cũng không phải
tiếng thú thường – mà là âm vang của linh hồn đang tuyệt vọng.
Hạ
Dương ngồi lặng trong thảo đường, tay vẫn đang sửa lại gọng cày tre, ánh mắt
không dao động. Nhưng tai hắn khẽ lay, thần thức vờ như mơ hồ quét qua phương
đông rồi nhanh chóng thu lại.
Tô
Nhược Lam từ trong phòng ló đầu ra:
“Hạ
đại ca, là tiếng gì thế?”
Hạ
Dương nhẹ đáp:
“Gió
rít trong rừng. Không đáng lo.”
Dứt
lời, hắn thổi tắt ngọn đèn dầu, cầm lấy cây cuốc, ra vẻ chuẩn bị đi xem lại bờ
ruộng bị chuột khoét ban trưa.
Không
ai hay – trong tay áo hắn, một phù triện màu đồng cổ đang âm ỉ cháy.
2. NGƯỜI BỊ TRUY SÁT
Giữa
rừng, một thiếu niên áo rách toàn thân nhuộm máu đang bò lê dưới gốc cây. Mỗi
lần hắn thở ra, miệng lại phụt máu đen.
Hắn
tên Lý Vô Hồi, đệ tử chân truyền đời thứ ba của Vân Hỏa Tông,
trên người có mang một thứ… huyết mạch thần thú Viễn Cổ chưa hoàn toàn thức
tỉnh.
Sau
khi bị trưởng lão trong tông phát hiện, hắn bị biến thành "lô đỉnh
sống" để luyện huyết pháp, may mắn trốn được ra ngoài trong lúc hỗn
loạn.
Nhưng
hắn lại xui xẻo, đụng phải Tứ Quỷ Truy Hồn, một tổ chức chuyên truy sát
kẻ phản đồ để nhận thưởng từ các đại phái.
“Khụ
khụ… nếu ta chết ở đây… thần thú chi huyết… cũng sẽ tuyệt chủng…”
Một
tiếng cười khanh khách vang lên từ đỉnh cây cao:
“Tiểu
tử, chạy nữa đi? Trên người ngươi… là huyết thống Tịch Diệt Kỳ Lân, ai
mà không thèm nhỏ dãi?”
3. HẠ DƯƠNG LỘ DIỆN
Ngay
khoảnh khắc Tứ Quỷ Truy Hồn định động thủ, một ông lão lưng còng chậm rãi chống
gậy bước ra từ bụi rậm. Mắt mờ, râu bạc, y phục rách nát như ăn mày lang thang.
“Các
vị đạo gia, đây là rừng săn của thôn ta, phiền các vị đừng làm huyên náo.”
Tên
áo đen cười ha hả:
“Ngươi
là ai mà dám quản? Cút đi không ta giết luôn!”
Lão
ăn mày thở dài, tay vẫn cầm gậy tre mục nát, lắc đầu:
“Bắt
nạt người bị thương, còn ra tay với dân quê… đúng là khí độ của tu sĩ thời nay
đã mục nát rồi.”
Ầm!
Một
luồng sóng khí vô hình tỏa ra.
Trong
khoảnh khắc, cả bốn tên sát thủ – từ Trúc Cơ đến Kim Đan trung kỳ – đều không
thể nhúc nhích. Xương cốt toàn thân như bị trói trong lồng vô hình.
Tên
cầm đầu gào lên:
“Ngươi…
ngươi là ai?!”
Lão
già bước đến gần, miệng nhếch cười.
“Người
gieo nhân bất thiện… tất sẽ gặt họa. Thế gian đạo lý, ngươi không tin – thì ta…
sẽ thay trời dạy lại.”
Gậy
tre rơi xuống… cạch! – như tiếng quẻ xăm rơi vào lòng chén đồng.
Mặt
đất nứt ra. Một cột khí hình xoắn ốc trào lên từ dưới chân, cuốn bốn kẻ
truy sát thẳng vào trong không gian trận pháp.
Chỉ
còn vang vọng tiếng thét xé ruột, rồi im bặt như chưa từng tồn tại.
4. LÝ VÔ HỒI – HUYẾT MẠCH KỲ LÂN
Thiếu
niên nằm run rẩy dưới đất, đôi mắt trợn tròn nhìn ông lão đang bước tới, giọng
run như bị bóp cổ:
“Tiền…
tiền bối… ngài là ai?”
Hạ
Dương khẽ đáp, không chút khí tức uy hiếp:
“Là
người trồng đậu, gặt lúa. Không liên quan.”
“Nếu
ngươi muốn sống, theo ta về thôn. Giấu hết linh lực, quên tên họ, chỉ làm ruộng
mà thôi.”
“Trong
ba năm, nếu không lộ, ngươi sống. Nếu ai tìm ra, thì chết không oán.”
Lý
Vô Hồi cắn răng, quỳ sụp:
“Vãn
bối… nguyện đổi mạng giữ huyết mạch tổ tiên. Xin tiền bối chỉ đường!”
5. THÊM MỘT NGƯỜI "PHÀM"
Sáng
hôm sau, thôn Thanh Hà có thêm một "đứa cháu họ xa" của Hạ Dương –
một thiếu niên mồ côi, tật nói lắp, hay táy máy nhưng siêng năng cuốc đất.
Dân
làng chép miệng:
“Hạ
Dương đúng là nhân hậu. Nhận nuôi cả hai kẻ lạc đường trong núi. Thật là người
tốt!”
Không
ai biết – bên trong căn bếp nhỏ có ba người nấu cháo loãng – là hai trong số
những huyết mạch đáng sợ nhất của giới tu tiên, và một kẻ từng khiến chư thiên
đại loạn.
Đặt ngay Combo Áo Thun Nam Cotton 4C để tận hưởng cảm giác thoải
mái suốt cả ngày dài.
LINK SẢN PHẨM: https://s.shopee.vn/gExAcJHuh
Click Mua Ngay để nhận giá tốt nhất từ Hafos Menswear!
✅ Xem thông tin chi tiết tại đây 👉 https://bit.ly/meopingping 🔗
👉 Xem sản phẩm chi
tiết tại đây 👉 https://bit.ly/sanphamphongthuy
🌿 Hãy theo dõi để không bỏ lỡ những câu chuyện mới được cập
nhật mỗi tuần nhé!


0 Comments