CHƯƠNG 181: VỤ NỘI TÁN TU HỘI – TẦN VÂN NHẬN THỬ THÁCH TỬ MỆNH
Trên vùng đất sương mù dày đặc phía nam Huyết Trạch, có một nơi mà các tán tu gọi là Vụ Nội Trì — nơi linh khí loãng như khói, nhưng lại tụ hội không ít kỳ nhân dị sĩ sống ngoài quy tắc môn phái. Nơi này, người tu hành phần lớn đều không có căn cơ chính thống, hoặc bị trục xuất, hoặc vì tư thù mà không dám lộ diện dưới ánh sáng.
Mỗi mười năm, Vụ Nội Tán Tu Hội sẽ tổ chức một lần, chủ yếu để giao dịch, trao đổi tin tức, và đôi khi là… sát phạt.
Lần này, chính là thời điểm đó.
Tần Vân từ khe núi sâu rút lui, bọc vài vật dụng đơn giản trong một túi vải rách. Ánh mắt hắn trầm lặng, không mảy may gợn sóng, nhưng bàn tay cầm túi lại siết chặt.
Ba năm lặng lẽ khổ tu, hắn cần tìm một vài thứ:
-
Mảnh linh đồ cổ, hoàn thiện pháp quyết tầng ba.
-
Một nắm Huyết Vi Thảo khô, dùng dưỡng huyết bổ khí mạch.
-
Một tia thông tin về Tàng Thiết Trì, nơi truyền thuyết nói có vật phù trợ cho kẻ “vô căn” dẫn khí thành công.
Đến Vụ Nội Trì, hắn không mang pháp khí, không che mặt, không dùng linh lực hộ thân. Chỉ là một phàm nhân có vẻ ngoài mỏi mệt, ánh mắt thận trọng, khí tức bình thường như dân buôn trà dạo.
Không ai chú ý hắn.
Tán tu nơi này phần lớn đều tu đến Luyện Khí hậu kỳ trở lên, có vài người thậm chí có pháp bảo hạ phẩm, hoặc xuất thân tàn tệ từ các môn phái lớn. Những kẻ như Tần Vân, nếu không phải tự biết lượng sức, sẽ sớm thành xương trắng nơi khe đá.
Hắn lặng lẽ đi đến một góc lều nhỏ, bày ra vài khối đá bùn xám, thứ mà người thường vứt bỏ, nhưng hắn gọi là Tụ Thổ Khoáng – một loại có thể dẫn thổ linh khí ổn định.
Quả nhiên, chẳng ai thèm liếc.
Cho đến khi một lão giả mặt sẹo tên Lưu Khản đi ngang qua, nhếch mép cười khinh bỉ:
“Cái thứ rác rưởi này mà cũng dám mang ra hội giao dịch? Tiểu tử, ngươi nghĩ đây là chợ phàm nhân sao?”
Tần Vân không đáp. Hắn chỉ yên lặng cúi đầu, dùng tay gạt lại đống đá cho ngay ngắn.
Lưu Khản nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn ấy, ánh mắt khẽ lóe lên, rồi bỗng ném ra một cái túi da cũ:
“Trong này có mảnh da thú khắc trận văn cổ. Ngươi đổi bằng tất cả mấy khối ‘Tụ Thổ Khoáng’ đó, dám không?”
Không đợi Tần Vân trả lời, những tán tu xung quanh đã bật cười ha hả. Ai cũng cho rằng đó chỉ là trò đùa ác ý, vì giá trị hai vật một trời một vực.
Nhưng...
Tần Vân chắp tay, cúi người:
“Đa tạ đạo hữu ban ơn.”
Hắn thực sự giao toàn bộ khoáng thạch, rồi ôm lấy túi da cũ như báu vật.
Khi hắn rời đi, tiếng cười vẫn còn văng vẳng.
Một tán tu thì thầm:
“Tên đó là ai?”“Nghe nói không có linh căn, vẫn cố sống lay lắt ở Huyết Trạch ba năm không chết.”“Vậy thì càng điên rồi. Vô căn thì mãi mãi là rác.”
Nhưng chỉ có Lưu Khản, lúc ngồi xuống lại, khẽ liếc vào trong túi đồ hắn vừa nhận được — và trầm mặc hồi lâu.
Cùng lúc đó, phía cuối khu giao dịch, một tấm lệnh bài bằng đá đen được treo lên.
Chữ khắc cổ:
“Thử Thách Sinh Tử – Di tích Trấn Hồn Đài mở lại sau hai mươi năm.Người tham gia cần không vượt quá Luyện Khí tầng ba, thân thể chưa kết tinh khí, có gan thì vào.”
Không ai để ý.
Nhưng Tần Vân đứng đó, ngẩng đầu nhìn, trầm ngâm rất lâu.
Đêm đó, hắn lặng lẽ cầm tấm da thú về, đốt hương định tâm, chiếu lên bằng ánh hỏa tâm mờ nhạt. Trận văn cổ hiện ra dưới ánh lửa yếu ớt — một đoạn bản đồ nối tiếp mảnh tàn đồ mà hắn cất giữ đã lâu.
Cuối bản đồ ấy, là ba chữ mờ mờ:
“Tàng Thiết Trì”
CHƯƠNG 182: TRẤN HỒN ĐÀI MỞ – TẦN VÂN CHỌN LỐI CHẾT ĐỂ SỐNG
Đêm tàn. Gió từ vùng Huyết Trạch thổi qua những khe đá mục rữa mang theo mùi tanh nồng như từ huyết vụ cổ xưa tích tụ. Ánh trăng mờ như sương, chiếu xuống một bãi đất trống phía sau Vụ Nội Trì, nơi có bảy trụ đá lớn đã nứt nẻ vì thời gian.
Chính giữa bảy trụ đá ấy, là Trấn Hồn Đài.
Tương truyền, Trấn Hồn Đài là một di tích từ thời thượng cổ — nơi các tu sĩ dùng để trấn áp tà linh vượt cấp nhập thế. Từ sau đại chiến Linh-Viễn, đài này sụp đổ, chỉ còn sót lại một tầng kết giới mỏng bảo lưu được khí tức cổ xưa.
Nghe đồn ai có thể trụ qua một canh giờ tại Trấn Hồn Đài, linh hồn sẽ được tẩy luyện, cơ hội ngộ ra pháp môn mới hoặc tăng tiến tâm thần — nhưng cũng có mười người thì chín kẻ tẩu hỏa nhập ma hoặc hồn phi phách tán.
Đa phần đều không dám bước vào, huống gì là một tán tu chưa đến Luyện Khí tầng ba như Tần Vân.
Vậy mà, hắn đến.
Không tiếng động, không người tiễn. Trên lưng chỉ có một bao bố vải cũ, trong tay là một tấm lệnh bài đá thô ráp. Hắn đưa lệnh bài cho lão nhân canh cổng – một gã tán tu tóc rối, thần sắc u uất.
Lão liếc nhìn, nheo mắt:
“Không ai ép ngươi vào. Một khi bước qua, ngươi có thể chết ngay trong hơi thở đầu tiên.”
Tần Vân chắp tay, không nói gì, chỉ cúi đầu bước thẳng.
Lão nhân nhìn theo bóng hắn, lắc đầu, than nhẹ:
“Lại một kẻ ngu dại…”
Bên trong Trấn Hồn Đài.
Gió ngừng, ánh sáng tắt. Không có trăng, không có gió. Chỉ có một vòng kết giới mờ, như mặt nước đen phủ kín tầm mắt.
Tần Vân khoanh chân ngồi xuống, thở một hơi sâu, đặt mảnh da thú cổ dưới đất.
Ngay khi mảnh da chạm mặt đài, một luồng lạnh buốt chạy thẳng vào tim hắn. Tròng mắt co rút, xung quanh như sụp xuống thành một biển bóng tối.
Hắn thấy — mình đang bị bao vây bởi vô số mảnh ký ức không phải của mình.
Có tiếng hét, tiếng gào khóc, tiếng tụng niệm của hàng trăm tu sĩ chết trận... Có cả tiếng của một đứa trẻ, run rẩy trong bóng tối: “Sư phụ... con sai rồi... tha cho con...”
Tần Vân siết chặt tay, móng tay đâm vào thịt. Hắn biết rõ — đây không phải ảo giác, mà là “Vọng Hồn Triền Tâm”, tầng đầu tiên của sát hồn khí.
Nhiều năm trước, hắn từng suýt chết vì tâm ma khi dẫn khí vào đan điền thất bại. Từ đó, hắn luyện một phương pháp đơn sơ — Niệm Tĩnh Cổ Quyết, không phải pháp môn công kích, chỉ giúp ổn định thần thức.
Lúc này, hắn vận quyết.
Từng hơi thở chậm rãi, từng nhịp đập như tiếng trống trong lòng đất, từ từ ổn định lại từng dòng ký ức loạn lưu. Những tiếng khóc dần nhạt, ánh sáng mờ dần trở lại. Trấn Hồn Đài như thở ra một luồng âm khí cuối cùng… rồi yên tĩnh.
Nửa canh giờ sau.
Mồ hôi lạnh đẫm áo, nhưng Tần Vân vẫn ngồi đó. Không động niệm, không thở gấp. Hắn như khúc gỗ, bất động, ánh mắt khẽ sáng dần.
Bên trong thức hải, hắn nhìn thấy một đoạn văn tự cổ hiện ra từ da thú, chỉ hiện lên khi trận văn bị “kích phát bởi linh niệm thuần định.”
“Tàng Thiết Trì – nằm dưới gốc cây Đằng Cổ, nơi ba mạch địa linh giao nhau. Cần máu chân hỏa mở khóa.”
Tần Vân ghi tạc từng nét một.
Khi hắn mở mắt lần nữa, một bóng trắng mờ ẩn hiện ngay trước mặt. Là một oán linh tu sĩ chết từ thời viễn cổ, không nói gì, chỉ giơ tay, lòng bàn tay xuất hiện một vật — một mảnh ngọc giản vỡ đôi, bên trong mơ hồ có ba chữ:
“Luyện Hồn Ấn.”
Hắn không do dự, cúi người hành lễ, tiếp nhận.
Canh giờ kết thúc.
Tần Vân bước ra khỏi Trấn Hồn Đài, ánh mắt không cao ngạo, không lạnh lùng — chỉ có tĩnh lặng sâu như nước giếng cũ. Lão canh cửa sững sờ nhìn hắn:
“Ngươi… không điên sao?”
Tần Vân chỉ đáp nhẹ:
“Chưa đủ tư cách để điên.”
Nói rồi, hắn cúi đầu, rời đi như đến. Không ai chào đón, không ai tiễn đưa.
Nhưng trên vai hắn, là ý chí của một phàm nhân vô căn vẫn chọn đường sống qua cái chết.
CHƯƠNG 183: TÀNG THIẾT TRÌ – DƯỚI GỐC ĐẰNG CỔ CÓ GÌ CHỜ ĐỢI?
Ba ngày sau khi rời Trấn Hồn Đài, Tần Vân một mình vượt qua mười hai dặm rừng âm trạch, men theo bản đồ phác họa trên mảnh da thú cổ, tìm đến nơi gọi là Tàng Thiết Trì — chốn năm xưa từng là địa điểm rèn binh khí bí mật của một tiểu phái đã bị diệt môn.
Giữa rừng tạp loạn, hắn đứng lặng trước một gốc cây Đằng Cổ to như cột đình, rễ chằng chịt vùi sâu vào đất, thân dây quấn lấy ba khối đá đen rạn nứt. Tựa như cố thủ điều gì.
Tần Vân khoanh chân ngồi xuống, không lập tức hành động.
Hắn móc ra ngọc giản vỡ từ Trấn Hồn Đài, giơ lên soi dưới ánh tà dương. Mảnh ngọc không rõ chữ, nhưng bên trong có dấu vết trận văn. Phối hợp với đoạn văn cổ trước đó, hắn xác định: chỉ khi thiêu đốt máu mang thuộc tính hỏa mới có thể “đánh thức lối vào” của Tàng Thiết Trì.
Nhưng hắn… chỉ có linh căn Ngũ hành hỗn tạp, không mang chân hỏa, càng không có linh huyết kỳ lạ gì.
Tần Vân khẽ thở ra một hơi.
“Không có thì tạo.”
Hắn lấy từ bao vải ra mấy thứ lỉnh kỉnh: vài giọt Linh Hỏa Tinh Dịch thu được lúc còn làm tạp dịch ở Thú Dược Cốc, một khối Thiết Tủy Phong Tinh chứa chút chân hỏa linh ý còn sót, và một viên Tức Hỏa Đan kém phẩm.
Ba thứ này — nếu luyện chung với máu mình, sẽ tạo nên hiệu ứng tương tự Hỏa Linh Huyết trong chốc lát.
Thứ này chỉ có một tác dụng phụ duy nhất:
“Nếu sai một hơi thở, thân thể sẽ bốc cháy từ bên trong.”
Tần Vân không do dự. Cắn răng, dùng kim châm đâm vào ngực, dẫn ra một giọt tâm huyết đỏ đậm.
Hắn hòa ba vật lại, máu sủi bọt, khói đen bốc lên. Vừa kịp thời điểm ấy, hắn đặt tay lên gốc Đằng Cổ.
ẦM!
Cây rung lên như có linh trí. Một đạo linh quang mờ lóe dưới rễ, rồi cả khối đất trước mặt như sụp xuống để lộ một cửa động sâu thăm thẳm, hơi nóng phả ra âm ỉ.
Bên trong động là một hành lang đá đen hun hút.
Tần Vân không có pháp bảo dò đường, chỉ dùng một viên Dạ Minh Châu cấp thấp chiếu sáng. Khí nóng trong động khô rát như lửa liếm mặt, còn xung quanh là những dấu vết vũ khí bị đúc dang dở, cốt thép bị nung chảy, lưỡi kiếm gãy, cán thương vỡ vụn.
Cuối hành lang, là một trì nhỏ bằng đồng xám, chỉ rộng ba thước, nhưng quanh mép trì khắc hàng trăm phù văn cổ — tất cả đều là “Chú Ấn Rèn Linh” thất truyền.
Ở giữa trì, có một khối kim loại đen tuyền, hình thù không rõ, như được để lại dở dang. Nhưng linh khí từ nó thấm ra từng giọt.
Tần Vân quỳ xuống, cung kính hành lễ.
“Ta không cầu thiên đạo hậu đãi. Chỉ mong không chết vô ích.”
Nói đoạn, hắn lấy ra từng phần tài liệu gói trong da thú, bắt đầu tu bổ lại trận văn quanh trì — một dạng Kết Giới Hộ Linh, để tránh việc linh hồn mình bị thiêu rụi trong lúc tẩy thể.
Mỗi một đường khắc là một hơi thở bị rút đi. Hắn mất gần hai canh giờ mới hoàn tất được 3/4 trận văn cơ bản. Đúng lúc định tiếp tục — linh khí trong trì đột nhiên rít lên như dã thú, ánh đỏ phun ra, phù văn rung chuyển.
Trì tự phát động.
Tần Vân hiểu: trận pháp quá cũ, tự động kích phát phản vệ!
Hắn không lùi, mà bước thẳng vào giữa trì.
Lửa bao trùm, khí huyết sôi trào.
Toàn thân như bị luyện thành sắt.
Khi hắn mở mắt lần nữa, đã là ba ngày sau.
Toàn bộ Tàng Thiết Trì sụp xuống. Còn Tần Vân, vẫn ngồi đó. Áo quần cháy rách, da khô nứt, nhưng khí tức trong đan điền không những không loạn — mà ngưng tụ hơn hẳn.
Luyện Khí tầng ba… đột phá!
Nhưng điều quan trọng hơn, hắn cảm nhận được rõ ràng — linh thức của mình mạnh hơn ít nhất ba phần, và bên trong thức hải, ngọc giản vỡ đã tự động ghép lại, hiện ra trọn vẹn ba chữ:
“Luyện Hồn Ấn.”
Tần Vân lặng lẽ rời khỏi phế địa.
Không ai hay biết, trong tầng tầng sơn cốc chết, một tán tu vô danh đã đổi lấy ba ngày luyện ngục để tiến một bước nhỏ — nhưng vững chắc hơn bất kỳ thiên tài nào có thể tưởng tượng.
CHƯƠNG 184: HUYẾT LINH THI TÁI XUẤT – TẦN VÂN ĐỐI DIỆN CHỌN LỰA SỐNG CÒN
Tần Vân men theo đường núi phía tây nam rặng Thập Tử, nơi mà theo lời một vị tán tu già từng nhắc, từng là khu vực hoang phế của Ma Thi Môn trước kia — một phái tà đạo đã bị chính đạo truy quét tận diệt trăm năm trước. Nay nơi ấy chỉ còn lại tro tàn và lời đồn thổi.
Vì sao hắn đến?
Bởi vì một đoạn văn ẩn sâu trong ngọc giản “Luyện Hồn Ấn” vừa được hoàn chỉnh trong Tàng Thiết Trì trước đó, có nhắc đến một loại linh thi đặc biệt: Huyết Linh Thi — không giống lệ thi tầm thường, mà là một thứ do luyện giả dùng tâm huyết và nguyên thần hòa cùng thi thể linh thú tạo nên. Có thể hộ chủ trong thời gian ngắn, nhưng kèm theo đó là nguy cơ phản phệ linh hồn cực lớn.
Tần Vân không muốn luyện. Nhưng hắn hiểu rõ: trong thế giới tàn khốc này, kẻ không có căn cơ phải có thứ phòng thân.
Chỉ là... cái giá, không phải ai cũng dám trả.
Chạng vạng ngày thứ hai, hắn đến được U Tì Cốc — mảnh đất từng là đại bản doanh luyện thi của Ma Thi Môn.
Cốc lạnh như âm phần. Cỏ cây không mọc. Thi khí tràn đầy, như có tiếng oán linh rên rỉ quanh tai. Tần Vân chỉ khoác tấm áo vải, tay cầm một cái hương trượng bằng đồng xanh, thỉnh thoảng dập nhẹ xuống đất để trấn hồn.
Không đi ba trăm bước, đã thấy một cỗ quan tài gỗ mục bị lật tung giữa đất đá. Trong đó, một thi thể khô đét, vẫn mang mảnh giáp thú, tròng mắt mở to trừng trừng.
Hắn nhận ra đây là thi thể của một tán tu luyện thi thất bại. Còn linh khí trong xác — đã sớm tan hết.
Tần Vân tiếp tục đi sâu.
Đến giữa cốc, hắn dừng lại trước một hồ nước máu cạn, giữa hồ là một khối đá có khắc chữ cổ:
"Người luyện thi, trái thiên đạo. Kẻ yếu mượn sát ý, tất gặp họa tâm ma."
Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng lấy ra từ túi trữ vật một mảnh da thú nhỏ — trên đó là ghi chép cụ thể về cách luyện ra Huyết Linh Thi từ thi thể linh thú bậc thấp.
Tần Vân nhìn sang thi thể của một con Hắc Thiết Câu — linh thú ngũ cấp đã chết từ lâu, xác nằm bên bờ hồ, vẫn chưa hoàn toàn mục nát.
Hắn bắt đầu cắt mở thi thể, moi lấy tủy sống và mắt thú, đồng thời nhỏ máu tim mình lên từng bộ phận, vận dụng Luyện Hồn Ấn lần đầu tiên.
Khói đen bốc lên. Hắn toàn thân toát mồ hôi lạnh. Mỗi lần ấn pháp được vận hành, hồn thức của hắn như bị kéo ra từng tấc, đau như vạn đao xuyên óc.
Sau hai canh giờ.
Một tiếng rống trầm đục vang lên.
Huyết Linh Thi đã đứng dậy — toàn thân đen sẫm, mắt lấp lóe hồng quang, khí tức chưa hoàn chỉnh, nhưng sát ý mơ hồ khiến những con rắn âm hồn gần đó lũ lượt lùi xa.
Nhưng đúng lúc ấy, Tần Vân rụng xuống đất, máu mũi tuôn ra, hồn phách bị kéo căng như sắp rạn nứt.
“Không thể… giữ được nó...”
Huyết Linh Thi bước tới một bước, sát khí đột nhiên tăng mạnh.
Một khắc sinh tử!
Tần Vân cắn đầu ngón tay, vạch lên đất ba phù văn cuối cùng của trận “Kết Hồn Tỏa” — chưa từng luyện qua, nhưng hắn dám đánh cược.
ẦM!
Toàn bộ thi khí trong cốc bị hút ngược về huyệt vị trên tay trái của hắn — chính là nơi hắn ấn luyện Huyết Linh Ấn lúc đầu.
Ánh đỏ trên mắt Linh Thi tiêu tan, chỉ còn lại một cỗ thi thể bất động.
Nhưng Tần Vân biết: nó đã nhận chủ.
Không mạnh, chưa hoàn chỉnh. Nhưng chỉ cần cho hắn thời gian…
Hắn đã có được thứ hộ mệnh đầu tiên.
Trên đường rút khỏi U Tì Cốc, hắn không quay đầu. Mỗi bước đi là mỗi hơi thở run rẩy. Nhưng trong mắt — không có gì ngoài sự tĩnh lặng.
Một tán tu vô danh, thân mang Huyết Linh Thi, bước thêm một bước nữa trong chốn tu tiên mà sinh mạng con người chẳng bằng một viên linh thạch vỡ.
CHƯƠNG 185: THIÊN THỦ PHƯỢNG CỐC – THỬ THÁCH THỨ BA CỦA LỮ ĐẠO GIẢ
Trời cuối thu, gió núi xào xạc như tiếng than thở của cỏ cây khô héo. Tần Vân quấn chặt áo vải cũ, lặng lẽ đứng trước cửa vào Thiên Thủ Phượng Cốc – nơi mà Lữ đạo giả từng nói là "cửa thứ ba" của thử thách tán tu hắn đang truyền thừa lại.
Không ai biết Lữ đạo giả xuất thân từ đâu, cũng chẳng ai rõ ông sống bao lâu. Người ta chỉ biết lão từng ba lần cự tuyệt lời mời của Thanh Vân Tông, từng thoát chết dưới tay hai Kim Đan tu sĩ, và chưa từng thu đệ tử.
Thế mà lại truyền thụ chút đạo cơ cho một tán tu phàm nhân linh căn cực thấp như Tần Vân — chính là vì một câu mà lão từng nói:
“Ngươi không có căn cơ? Không ai có căn cơ cả khi mới sinh ra. Có chăng là người khác cướp được cơ hội trước mà thôi.”
Thiên Thủ Phượng Cốc là một khe núi dài bảy dặm, hai bên vách dựng đứng như bị rìu trời bổ đôi. Nhưng điều đáng sợ không phải địa hình, mà là cơ quan sát trận dày đặc – dấu tích còn sót lại từ thời chiến tranh giữa các thế lực tu tiên năm xưa.
Nơi đây còn lưu lại ảo trận, sát khí trận, bẫy chấn hồn, và đặc biệt – cơ quan kim khí “Thiên Thủ”: hàng nghìn tay cơ giới bằng hợp kim xưa, từng một thời giết địch như cắt cỏ.
Muốn qua cốc?
Chỉ có hai cách:
-
Sở hữu lệnh bài nguyên bản của Thiên Thủ Môn (đã thất lạc).
-
Tự giải từng tầng cơ quan – dùng trí tuệ, nhẫn lực và thần hồn tránh sát cơ.
Tần Vân dĩ nhiên không có lệnh bài.
Ngay cửa cốc là trận Lục Ảnh Cảm Ứng, mô phỏng thân hình của kẻ bước vào rồi dùng bóng giả dẫn đến tử trận nếu phản ứng chậm. Mỗi bước đi, mỗi tiếng “keng” từ bàn tay sắt từ vách đá đâm ra, như tiếng thở của ác thần.
Tần Vân không dùng pháp khí. Hắn chỉ dựa vào thiết tấm tự rèn, khắc lên trận văn Ngũ Hành Bế Pháp, tự tay chế ra bột khói sương Phù Diêu, làm mờ bóng bản thân — nhờ đó che mắt được cơ quan đầu tiên.
Vượt một dặm, máu đã chảy nơi vai, chân có vết rách.
Nhưng mắt hắn vẫn tỉnh táo. Tay vẫn chậm rãi đo chiều sâu từng khe nứt, tính khoảng cách các cơ quan cánh tay sắt, vẽ phù văn lên từng viên đá nhỏ để dò sóng pháp lực.
Đến giữa cốc, hắn gặp ảo cảnh đầu tiên — Phượng Tê Cửu Ảnh.
Một tràng tiếng hót não lòng, không phải thực thanh, mà là thần hồn bị xé ra, tự nghe chính tâm ma của mình.
Tần Vân thấy mình lại là đứa trẻ gánh nước cho đạo đồng năm xưa. Bị tát. Bị cười nhạo. Bị đuổi ra vì "vừa ngu lại vô linh căn".
Hắn thấy chính mình già nua, chết bên vách núi, không một ai biết tên.
Nhưng rồi — hắn cười nhạt.
“Chết thì có sao? Chết không nhục bằng sống mà uổng phí cơ hội.”
Một luồng thanh ý tràn ra. Hồn thức trở lại. Bước qua được tầng thứ hai.
Cuối cùng, trước mặt hắn là kết giới Bách Thủ Đồ – trận cuối. Một ngàn cánh tay kim loại sẽ tấn công vào phản xạ linh thức của hắn. Chạm vào một cái — lập tức thất khiếu đổ máu.
Tần Vân cắn đầu lưỡi, ép ra giọt huyết tinh nguyên. Sau đó phóng Huyết Linh Thi ra, để nó đi trước dẫn hướng.
Cánh tay sắt lập tức tấn công Linh Thi.
Ngay khoảnh khắc đó, hắn phóng thân theo đường lệch phải bảy bước, dựa theo ghi chép cổ về “thất điểm phá hư tuyến” mà Lữ đạo giả từng khắc cho hắn lên nội tâm thức hải.
Ầm!
Hai tay bị xé rách áo, nhưng thân thể đã lọt qua bức tường sát cơ.
Tần Vân bò ra khỏi cửa cốc, mồ hôi đầm đìa, máu thấm cả lưng. Nhưng trong mắt — có một điểm sáng lạnh băng như thép nung.
Ba cửa thử thách của Lữ đạo giả, hắn đã vượt qua.
Không ai biết. Không ai ghi nhận.
Nhưng với hắn — từng vết thương này là tư cách tồn tại giữa thiên địa.
CHƯƠNG 186: PHÁP ĐÀN TRONG CỐC – LỄ DẪN KHÍ CHO KẺ VÔ LINH CĂN
Nội thương chưa lành, nhưng ánh mắt hắn lại có một vẻ trầm tĩnh lạnh như đá cổ tích tụ qua năm tháng.
Sau kết giới Bách Thủ Đồ, sâu trong lòng cốc, là một pháp đàn cổ xưa bị thời gian và rêu đá che khuất. Không có linh khí phát tán, không có uy thế thần bí. Nếu không để tâm, chẳng ai biết nơi đây từng là nơi Lữ đạo giả dùng để “dẫn khí cho người không thể tu hành”.
Pháp đàn hình bát giác, gồm tám tầng đá xếp thành trận, tâm đàn có một miếng thạch bia mòn vẹt, khắc chữ cổ:
“Dẫn thiên địa chi khí, cưỡng thông kỳ mạch, nghịch chuyển linh căn – cấm thuật vô môn vô phái, chỉ truyền hữu duyên.”
Tần Vân không phải không biết cái gọi là “dẫn khí cưỡng nghịch linh căn” — vốn là tà đạo cấm kỵ trong giới tu tiên. Nhiều kẻ vì ham sống đã thử, cuối cùng kinh mạch đoạn tuyệt, thần hồn tán loạn.
Nhưng hắn vẫn bước vào tâm đàn.
Trong tay hắn là một nắm “Tàm Phấn Nê Vân thảo” nghiền nát, trộn với sương sớm hắc địa từ Tây Vực – theo ghi chép của Lữ đạo giả, đó là vật dẫn duy nhất có thể giúp “linh căn giả” mở ra tạm thời một mạch dẫn nhỏ nơi đan điền phụ.
Hắn tĩnh tọa trong tám canh giờ. Hơi thở hòa với thiên địa. Mạch đập chậm dần như đã chết.
Đúng giờ Tý, hắn rút ra cây kim ngân châm ngắn, châm vào huyệt Thái Dương, rồi lần lượt là Đản Trung, Khí Hải, Chương Môn, Mệnh Môn.
Linh thức đảo lộn. Đau đớn như bị rút sạch máu.
Một luồng khí tức lạnh lẽo từ bốn phương hội tụ về. Không phải linh khí trong trời đất, mà là khí tức âm hàn lẫn tạp trọc, vốn không ai dám hấp nạp.
Hắn cắn răng chịu đựng.
“Phàm nhân không có tư cách chọn khí tốt – chỉ có thể uống thứ bỏ đi mà tiên nhân khinh thường. Nhưng nếu uống được... chính là sống!”
Canh ba.
Toàn thân hắn run rẩy, ngực co rút, máu mồm chảy ngược.
Tưởng như sẽ tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng... luồng khí kia không tan, cũng không đứt. Nó tụ lại ở đan điền phụ, nơi mà kẻ tu luyện bình thường không hề cảm nhận được – chậm chạp xoay một vòng.
“Ngưng!”
Tần Vân hét lớn trong tâm. Hắn dùng ý niệm, dẫn luồng khí kia ngưng kết thành hư ảnh khí tròn bằng hạt đậu.
Một tia cảm giác nhẹ như tơ bông, thoáng xuất hiện nơi đan điền. Không rõ ràng, không ngưng thực. Nhưng... là thật.
Hắn cảm nhận được linh khí trời đất xung quanh khẽ dao động!
Hắn phá lên cười, nhưng tiếng cười khô khốc, mệt mỏi, xen lẫn máu và nước mắt.
Không ai biết, không ai chứng kiến.
Một phàm nhân không linh căn – đã mở ra được tia hy vọng đầu tiên để tu luyện chân chính.
Hắn vẫn không có linh căn.
Nhưng hắn đã có thể dẫn khí nhập thể.
CHƯƠNG 187: DẠO CHỢ TÁN TU – HỌC PHÁP KHÔNG DÙNG NGỌC GIẢN
Không ai biết. Không ai quan tâm.
Tán tu như hắn, chết hay sống cũng như chiếc lá khô rụng nơi sơn lâm, chỉ có bản thân là biết rõ: một bước kia, không hề đơn giản.
Ba ngày sau, tại chợ tán tu Thanh Cốc trấn.
Đây là nơi tụ họp của hàng ngàn tán tu nhỏ yếu khắp vùng Tây Nam. Không có linh áp mạnh mẽ, không có truyền thừa huy hoàng, chỉ có gian hàng lụp xụp, tán tu buôn bán bí pháp truyền miệng, pháp khí cấp thấp, và đan dược ô hợp.
Tần Vân ẩn trong đám người, khoác áo vải xám, mặt đội nón tre, bước chậm rãi giữa mùi hôi mốc, khói lò luyện thô và tiếng rao náo nhiệt.
Hắn mang theo duy nhất một vật để đổi: một đoạn xương thú có khắc phù văn lạ, lấy được từ một thi thể ở khe đá khi còn làm thợ săn.
Gian hàng hắn dừng lại là của một nữ tán tu lớn tuổi tên Lỗ bà bà, nổi tiếng là “người bán miệng chứ không bán pháp”. Không bán ngọc giản – mà truyền khẩu quyết bằng miệng, dạy từng câu từng đoạn.
“Học pháp không qua ngọc giản à? Ai rảnh chứ, pháp rách thì có!”
Người khác chê cười. Nhưng Tần Vân lặng lẽ đưa xương thú ra, nhỏ giọng:
“Đoạn này... là phù văn cổ Mộc tộc. Có thể đổi một lần học miệng pháp?”
Lỗ bà bà liếc nhìn. Mắt sáng lên, nhưng vẫn giả ngơ:
“Thứ này... cũng không quý. Nhưng nể tình ngươi dám học bằng tai, ta truyền một loại phù quyết cấp thấp: ‘Ngưng Trọc Tịnh Linh Chú’.”
Bên trong một căn phòng lụp xụp, dưới ánh đèn dầu, bà lão truyền từng chữ từng nhịp điệu, từng âm gằn âm lướt – lặp lại ba lần, sau đó buộc Tần Vân tự lẩm nhẩm, từng đoạn từng khúc, suốt ba canh giờ.
Không có cảm ứng linh lực kỳ diệu. Không có pháp quang rực rỡ. Chỉ có âm thanh khô khốc và miệng lưỡi đắng ngắt.
Nhưng Tần Vân nghe như nuốt vàng. Hắn chắp tay: “Đa tạ.”
Lỗ bà bà chỉ lạnh nhạt đáp: “Học được hay không, tự mình gặm. Đừng quay lại khóc.”
Đêm hôm đó, trong khách điếm rẻ tiền, Tần Vân dùng khẩu quyết kia, phối hợp hô hấp dẫn khí đơn sơ, vận hành suốt một canh giờ.
Hắn chỉ cảm thấy một tia linh khí khi nạp vào, tạp chất giảm nhẹ, khí tức đỡ nôn nóng, dễ tụ hơn.
Không phải pháp kỳ diệu. Nhưng với hắn – là bảo mệnh!
Một đoạn phù quyết học bằng miệng, một tia khí tụ nơi đan điền phụ, một bước nhỏ dọc hành trình tu đạo không ai đoái hoài.
Đêm đó, Tần Vân ngồi mãi không ngủ. Trăng mờ ngoài cửa sổ chiếu vào gò má gầy gò của hắn, soi rõ:
Ánh mắt lặng lẽ, nhưng ngoan cường như sắt chưa rèn.
CHƯƠNG 188: CHIẾC TRẬN KỲ CỦA NGƯỜI CHẾT
Ba ngày sau khi học được “Ngưng Trọc T
Bạn đã nói:
ChatGPT đã nói:
Chương 189: Tịch Mộc Cốc – Lần Đầu Huyết Chiến
Tịch Mộc Cốc, một khu vực rậm rạp ẩm ướt, nằm sâu trong dãy Thiên Trụ Sơn, vốn là chốn giao tranh của các tán tu cấp thấp, nơi hiểm địa ngập tràn yêu thực, quỷ mị và đám tàn tu bất nhân.
Từ sau khi ra khỏi động phủ cũ kỹ ở Mê Vân Cốc, Lâm Phong cẩn trọng lần theo dấu vết mà hắn thu thập từ một quyển tàn thư, dẫn tới nơi này – nơi có thể xuất hiện linh thạch hỏa hệ hiếm thấy. Với tu vi Luyện Khí tầng sáu và linh căn tam thuộc tính tạp lẫn, hắn biết mình không có tư cách chen chân vào những động phủ đầy tranh đoạt, chỉ có thể mò mẫm trong những vùng người khác ngại đến.
Gió lạnh len lỏi qua từng tán cây cổ thụ. Lâm Phong khoanh chân ngồi dưới một gốc tùng đen già, tay lật xem bản đồ tự vẽ, tay còn lại cẩn thận đặt bên túi trữ vật. Trong túi ấy, chỉ còn hai viên tụ khí đan và một phù ẩn thân hạ phẩm. Những gì ít ỏi ấy là thành quả cả năm trời tích góp, đổi từ tay các thương hội nhỏ và tán tu lang bạt.
Tiếng cành cây gãy khẽ vang lên. Lâm Phong lập tức mở mắt, tay lặng lẽ đè lên phù chú.
Một bóng người xuất hiện. Hắn mặc y phục tán tu, nhưng không giấu được sát khí mơ hồ. Khóe mắt Lâm Phong co rút: là Tôn Lập – một kẻ đã từng lừa đoạt túi linh thảo của một đệ tử ngoại môn Ngọc Trúc Phái. Nay hắn lại xuất hiện ở đây, không thể là ngẫu nhiên.
"Ồ, là ngươi, Lâm huynh phải không? Lâu rồi không gặp." – Tôn Lập cười, nhưng ánh mắt sắc như dao.
Lâm Phong đứng dậy, thần sắc bình tĩnh, trong lòng âm thầm suy tính.
“Gặp ngươi ở đây là cái phúc hay họa?”
“Ha ha, đương nhiên là phúc. Ta chỉ muốn hỏi một chuyện... ngươi lấy được quyển bản đồ kia từ đâu?”
Lâm Phong hơi giật mình, rồi chợt hiểu – có lẽ lúc trước đổi linh thảo trong thành Vân Tụ, đã vô tình để lộ tin tức.
“Bản đồ nào?” – Hắn vờ như không hiểu.
Tôn Lập không nói thêm, tay phất nhẹ, một đạo kim quang bắn thẳng tới. Lâm Phong lách người né, lấy ra một lá phù, ném ra phía sau.
Phù Ẩn Thân!
Thân ảnh Lâm Phong mờ nhạt, lập tức hóa thành làn khói lặng lẽ rút lui. Tuy nhiên, đối phương đã phòng bị. Một lá phù chú truy tung được kích phát, ánh sáng lam hiện, chỉ thẳng vị trí hắn trốn.
“Ngươi tưởng ta không chuẩn bị sao?” – Tôn Lập hừ lạnh, chân đạp bộ pháp lạ, tức tốc đuổi theo.
Lâm Phong chạy qua những gốc cây lồi lõm, tay liên tục ném ra vật phẩm tự chế: hỏa thạch, trận kỳ nát, bột phấn mê hương… Tất cả chỉ nhằm cản bước chân đối phương đôi chút.
Cuối cùng, hắn nhảy vào một khe đá nhỏ – nơi hắn đã bí mật bố trí một tiểu trận từ hôm qua.
Ầm!
Tiếng nổ vang lên. Hỏa diễm bốc cao. Trong tích tắc, Lâm Phong đã kích hoạt trận pháp. Tôn Lập không ngờ nơi này lại có bẫy, nhất thời trúng đòn, thân thể bị đánh bay, máu tươi phun ra.
Lâm Phong không dừng lại. Hắn biết chỉ khiến đối phương bị thương nhẹ. Hắn nhân cơ hội rút lui, miệng cắn chặt một viên tụ khí đan, ép linh khí vào chân, thi triển tốc hành pháp mà hắn học được từ quyển tàn phổ mộc hệ.
Chạy được hơn trăm trượng, hắn cảm nhận khí tức sau lưng yếu dần. Cuối cùng, khi xác nhận đối phương không còn đuổi, hắn mới dám dừng lại, ngồi tựa gốc cây, mồ hôi nhễ nhại, tim đập thình thịch.
Lâm Phong cúi nhìn tay – đã rách một đường sâu do mảnh trận kỳ phát nổ làm bị thương. Đau đớn truyền đến nhưng ánh mắt hắn chỉ càng thêm kiên nghị.
“Không ai cho ta đường sống... ta chỉ có thể tự bày đường máu.”
Trong tay hắn lúc này, nắm chặt một chiếc ngọc giản đen cũ kỹ – thứ hắn đã tìm được trong khe đá vừa rồi. Có thể là cơ hội, cũng có thể là mầm họa. Nhưng với kẻ như hắn – không bối cảnh, không thiên phú – chỉ có một con đường: tiến tới, hoặc chết.
Chương 190: Ngọc Giản Hắc Mộc – Tàn Niệm Thức Tỉnh
Lâm Phong ngồi lặng trong động đá chật hẹp, nơi được che kín bằng rêu mốc và phù văn đơn sơ. Ngọn lửa nhỏ từ hỏa thạch cháy riu riu, chiếu lên gương mặt tái nhợt, dính đầy bụi đất và vết máu khô. Tay hắn run run cầm lấy ngọc giản đen kịt mới đoạt được ở khe đá trong Tịch Mộc Cốc.
Ngọc giản lạnh buốt, như giam giữ một thứ gì đó không nên tồn tại. Dù đã tu luyện đến Luyện Khí tầng sáu, thần thức Lâm Phong vẫn cực kỳ yếu ớt, chỉ miễn cưỡng có thể quán nhập vào ngọc giản.
Hắn cắn răng, nhắm mắt, đẩy từng tia thần thức mỏng manh vào trong.
Két...
Một âm thanh kỳ dị vang vọng trong thức hải. Cảnh vật trước mắt chớp lên, hóa thành một mảnh tối đen mênh mông, chỉ có một thân ảnh ngồi xếp bằng, lưng quay lại, áo choàng rách nát, hơi thở đã đoạn tuyệt từ lâu.
Một giọng nói khàn khàn, hệt như từ hư vô vọng đến.
“Nếu kẻ xem được ngọc giản này không có tu vi Trúc Cơ, hãy rời đi. Nếu không... sẽ vĩnh viễn không quay đầu được nữa.”
Lâm Phong nhíu mày, thần sắc vẫn bình tĩnh. Hắn vốn đã đi trên con đường không có lối về. Câu nói này chẳng khiến hắn sợ hãi, ngược lại còn khiến tâm hắn thêm kiên định.
“Không quay đầu... vậy thì đi tiếp.”
Giữa bóng tối, một ký hiệu chậm rãi sáng lên — đó là một đồ hình quỷ dị vẽ bằng máu, pha lẫn khí tức mộc hệ, nhưng không thuần chính, mà ẩn ẩn sát khí của tử mộc.
Chợt, tiếng rít trầm đục vang lên, như có một ý chí đang từ từ tỉnh giấc.
Một tia tàn niệm!
Lâm Phong lập tức nhận ra — ngọc giản này không phải chỉ ghi pháp môn, mà bên trong... có một tàn niệm chưa tan!
Tia ý thức như hồn ma cổ xưa xoẹt qua thức hải hắn. Lâm Phong gắng sức giữ vững tâm thần, dùng công pháp Thanh Tâm Quyết hắn luyện suốt ba năm nay áp chế dao động.
Tàn niệm kia tạm ngưng, dường như đang đánh giá hắn.
“Ngươi... chỉ là phàm nhân linh căn tạp ngũ... Tu vi chưa qua Trúc Cơ... Tư chất tệ đến cực điểm...”
Một thoáng trầm mặc, rồi giọng nói ấy khẽ bật cười, đầy bi thương.
“Nhưng... giống ta năm xưa.”
“Được. Nếu ngươi chịu nhận lấy, ta để lại ba chiêu. Không phải công pháp, không phải pháp bảo... mà là đạo mưu sinh của kẻ yếu.”
Ba ký hiệu nhỏ như vết gạch khắc hiện lên trong thức hải hắn, lạnh lẽo, cũ kỹ, nhưng mỗi nét đều chứa huyền cơ thâm sâu.
-
Một: Kẻ yếu không nên tranh giành, mà nên chọn chỗ không ai muốn.
-
Hai: Khi không có thiên phú, thì lấy thời gian đổi lấy sinh cơ.
-
Ba: Không có linh căn, vậy hãy để kẻ khác dùng linh khí giúp ngươi sống.
Câu cuối khiến Lâm Phong biến sắc.
“Dùng kẻ khác... giúp ta sống?”
Tàn niệm kia mờ dần, giọng nói như xa như gần.
“Tự ngươi lĩnh ngộ... Bên trong cốc này có một loại thực vật cổ – Tử Mộc Đằng. Chỉ cần nắm được cách điều khiển, có thể mượn khí tức sinh mệnh của kẻ khác... dẫn linh khí quy nguyên.”
“Nhưng nhớ kỹ… mỗi lần mượn, đều là vay mạng. Trả không được, sẽ mất luôn thân xác.”
Ánh sáng trong ngọc giản tan biến.
Lâm Phong mở mắt, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán. Thần thức yếu ớt của hắn đã tổn thương nghiêm trọng, nhưng tinh thần lại tỉnh táo đến lạ thường.
Ba đạo ký hiệu vừa rồi không phải pháp quyết, mà là đạo lý mưu sinh — không dành cho thiên tài, mà dành cho kẻ phải tồn tại giữa bầy sói.
Ngoài động, tiếng gió rít ngày một lớn. Có bóng người đang đến gần — rất có thể là truy binh của Tôn Lập.
Lâm Phong siết chặt tay. Trong mắt hắn, lần đầu tiên hiện lên một tia lạnh như băng, nhưng kiên cường đến tận cốt tủy.
“Không có linh căn? Không có thiên phú? Không ai cho ta đường sống?”
Hắn nhặt lấy túi trữ vật, giắt kỹ ngọc giản vào trong áo, nhìn về phía sâu hơn trong Tịch Mộc Cốc.
“Ta sẽ tự đào một đường.”

0 Comments