PHÀM NHÂN TU TIÊN LỘ ( CHƯƠNG 191-195) [SIÊU PHẨM ] TIÊN HIỆP CỔ ĐIỂN - TÁC GIẢ: MÈO PING PING

 Chương 191: Tử Mộc Kết Thai – Mượn Mạng Lần Thứ Nhất

(Cốt lõi: Tần Vân lần đầu thử "vay mạng", đối mặt nguy hiểm sinh tử)


Tần Vân lặng lẽ ẩn mình sau một bụi Tử Mộc thấp lùn, hơi thở nén chặt, tay nắm chặt thanh đoản kiếm cùn sét gỉ.

Trước mặt hắn, cách chưa đầy trượng, một tu sĩ áo xám của Hắc Diễm Môn đang lục soát khu vực. Tên này là Luyện Khí tầng bảy, tu vi cao hơn hắn một tầng, đang khinh miệt lẩm bẩm:

“Tên tạp tu rách nát ấy chắc đã bị Tịch Mộc khí ăn mòn xác rồi… Chỉ là phàm nhân linh căn, chạy vào đây làm gì, cũng chỉ thêm một kẻ chết vô danh.”

Tần Vân im lặng. Trong đầu hắn, từng câu từng chữ của tàn niệm trong ngọc giản vẫn còn vang vọng:

“Muốn sống? Hãy để kẻ khác nuôi dưỡng ngươi.”

Bên dưới lớp rễ cây mục nát nơi hắn đang ẩn, một nhánh Tử Mộc Đằng đang quấn lấy cổ tay hắn, nhỏ như tơ tóc, lạnh lẽo như xương chết. Mỗi một hơi thở, nó lại hút đi một chút linh khí trong cơ thể Tần Vân, đồng thời run rẩy theo nhịp tim của hắn.

Hắn đang mượn khí… nhưng không phải của mình.




Trước khi Tần Vân chạm đến nơi này, hắn đã tìm ra một cách — cắt một nhánh Tử Mộc non, luyện hóa theo cách tàn niệm chỉ dẫn. Sau ba ngày, nhánh đằng biến thành kết thai bán sinh, có thể kết nối với khí tức của tu sĩ khác trong phạm vi ngắn.

Nó không thể cướp đoạt linh khí — mà chỉ có thể "mượn". Tần Vân không rõ nguyên lý, nhưng khi thần thức dẫn nhập vào kết thai, hắn cảm giác được một luồng mờ nhạt — như một mạch sống ngoài cơ thể mình.

Hắn chỉ cần… nối nó với sinh khí của kẻ khác, rồi hấp dẫn linh khí lưu chuyển qua.

Đó là "vay mạng".


Tên tu sĩ áo xám đang tiến đến gần. Tần Vân nhắm mắt, thở chậm, tay kia bấm nhẹ pháp quyết — Tử Mộc Kết Thai bắt đầu khẽ run, đầu nhánh vươn chậm ra khỏi rễ cây, như một con rắn nhỏ lặng lẽ bò về phía mục tiêu.

Mắt thường không thể thấy.

Một nhịp thở.

Hai nhịp thở.

Khi sợi đằng chạm vào mép áo tu sĩ kia — hắn lập tức cảm nhận được.

“Ai?!”

Tên áo xám quay phắt lại, nhưng đã quá trễ.

Tần Vân bấm quyết lần hai. Một tia xanh xám lặng lẽ truyền vào kết thai. Cùng lúc đó, trong đan điền hắn — linh khí vốn khô cạn đột nhiên khẽ động. Một luồng mỏng như sợi tóc — nhưng tinh thuần — từ kết thai rót vào kinh mạch hắn.

Tim Tần Vân đập mạnh. Thành công rồi!

Hắn không đủ tư chất để tụ linh, nhưng giờ đây, một luồng linh khí không thuộc về hắn, lại đang chảy trong người hắn như máu.

Tên tu sĩ áo xám chỉ cảm thấy thân thể lạnh đi, khí tức bất ổn. Hắn đưa tay định rút pháp khí, nhưng ngay khoảnh khắc ấy — đoản kiếm của Tần Vân đã lặng lẽ xuyên qua yết hầu.

Phập.

Máu không bắn tung, vì hắn bị điểm huyệt từ trước. Tần Vân vừa ra tay, vừa rút lại kết thai. Sợi đằng co rút, tiêu tán như khói bụi.

Một mạng — mượn được.


Tần Vân không dừng lại, thu lấy túi trữ vật, nhanh chóng xóa dấu vết. Trong lòng hắn, không hề có vui mừng — chỉ là một thứ cảm giác lạnh lẽo, như thể bản thân vừa đi xa thêm một bước khỏi cõi người.

“Vay được mạng, nhưng… phải trả.”

Mượn khí này có giới hạn. Sau một khắc, kinh mạch hắn nhói lên, như thể linh khí vừa hấp thu phản nghịch trở lại.

Hắn lập tức ngồi xuống, lấy linh dược giải trọc, rồi cưỡng ép dẫn khí về đan điền. Quá trình kéo dài suốt một canh giờ, đau đớn tận tâm phế.

Nhưng cuối cùng — hắn ngồi dậy, ánh mắt bình tĩnh.

Hắn cảm nhận được.

Tu vi của hắn, đã chân chính ổn định tại Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong.
Chỉ cần một bước nhỏ nữa... sẽ bước vào tầng bảy — mà không cần linh căn tốt, không cần thiên phú.

Chỉ cần biết… sống.

Chương 192: Đồng Đạo Dị Đồ – Nữ Tán Tu Họ Khương


Sau một ngày một đêm hành khí trong động mộc, Tần Vân cuối cùng cũng áp chế được phản phệ từ kết thai. Tuy chỉ là linh khí mượn tạm, nhưng hắn đã gom được chút căn cơ, dự cảm ngày đột phá tầng bảy Luyện Khí không còn xa.

Đêm ấy, mưa phùn lặng lẽ giăng trên rừng hoang, ánh trăng bị mây mù che lấp.

Tần Vân rời khỏi tán cây Tử Mộc, bước sâu vào một khe núi lạ giữa vùng biên giới Vân Tịch cốc. Theo tin hắn nghe được từ một nhóm tán tu trước đó, trong khe núi này từng có một tu sĩ chết trận, để lại nửa khối Ngưng Linh đồ — bảo vật cổ có thể dẫn ra linh mạch tạm thời, giúp tán tu không linh căn hấp thu linh khí trong thời gian ngắn.

Đó là thứ quá quý giá đối với phàm nhân linh căn thấp như hắn.

Nhưng nơi có bảo vật, tuyệt đối không phải chốn yên lành.


Chưa đến canh hai, khi hắn đang lặng lẽ dò xét khe đá, thần thức lập tức cảm ứng được dao động kỳ dị.

Không phải linh thú. Là người.

Nhưng linh khí cực kỳ yếu — thậm chí giống như tàn hồn, hoặc người bị phế tu vi.

Hắn không mạo hiểm, chỉ ẩn mình sau một vách đá rêu ướt, thầm quan sát.

Một bóng áo xám nhạt, tay chống gậy, vai khoác túi trữ vật đã mốc mép, từ từ bước vào. Dáng người là nữ tử, gầy gò, tuổi không rõ, mái tóc xõa rối che nửa mặt.

Tần Vân không ra tay, vì sát khí của nàng ta… không hề che giấu.

“Ngươi trốn ở đó bao lâu rồi?”

Giọng nói nữ tử vang lên, khàn khàn như người vừa uống máu, không có chút sinh khí.

Tần Vân không giật mình, chậm rãi bước ra. Mắt hắn như nước giếng, không gợn sóng.

“Không lâu. Nhưng nếu ta có địch ý, ngươi đã không hỏi câu đó.”

Nữ tử nheo mắt. Một luồng sát ý mỏng lướt qua, nhưng rất nhanh tản đi.
Nàng nhìn kỹ hơn, rồi bất giác khẽ cười, không rõ khinh miệt hay đồng cảm.

“Phàm nhân linh căn. Thảo nào trốn cũng không xong.”
“Ngươi đến đây vì nửa tàn đồ kia?”

Tần Vân không phủ nhận. Cũng chẳng thừa nhận.

“Ta chỉ muốn mượn một tia linh khí để tồn tại lâu hơn vài năm.”

Nữ tử trầm mặc giây lát. Rồi ngồi xuống phiến đá ẩm, lấy ra một bình sứ đổ ra vài viên đan hoàn màu đen — một loại hoàn dược cấp thấp, chỉ có thể trấn trọc khí và cầm máu, thường dùng cho tán tu nghèo khổ.

“Ngươi tên gì?” nàng hỏi.

“Tần Vân.” Hắn đáp, ngắn gọn.

“Khương Tử Uyên.” Nàng nhìn lên trời. “Ta cũng từng là phàm nhân. Khác nhau là... ta không còn ảo tưởng về đạo nữa.”

Ánh mắt nàng rất lạ. Không có nhiệt huyết, cũng không hận thù. Chỉ có thứ lạnh lẽo của người từng bị giẫm đạp mà không còn sức cãi lại.

“Nếu gặp được nửa tàn đồ, ngươi tính chia?”

Tần Vân suy nghĩ thoáng qua. Hắn không tin ai — nhưng cũng hiểu rõ, với cảnh giới hiện tại, nếu chỉ đơn độc mà đối mặt nguy hiểm, có khi một con linh trùng cũng đủ khiến hắn mất mạng.

“Một phần ta, một phần ngươi. Không ai nợ ai.”
“Nếu ai đoạt được trước, người còn lại không oán hận.”

Khương Tử Uyên gật đầu. Một sự đồng thuận lạnh lùng, không có tình hữu nghị. Chỉ có sự sống sót ép buộc kẻ yếu tạm thời cộng tác.

“Trong khe có sát khí cổ. Tối nay gió Bắc đổi hướng, khí trọc tụ lại, ta có thể mở phong ấn tạm. Sau canh ba, đi theo ta.”


Sau khi nữ tử rời đi, Tần Vân vẫn đứng nguyên tại chỗ. Hắn không thi pháp gì, chỉ lặng lẽ vận chuyển Tử Mộc quyết — một bộ pháp quyết tàn khuyết, vốn chỉ dùng để điều tức, nhưng hắn phát hiện ra nó có thể làm tàng khí dưới nhịp thở rất nhẹ.

Hắn cảm thấy người như Khương Tử Uyên… không đơn giản là tán tu. Không phải vì tu vi, mà vì ánh mắt — như thể từng giết rất nhiều người, nhưng tâm vẫn tĩnh.

Không phải tu sĩ bình thường.

Hắn cũng không. Dù chỉ là phàm nhân linh căn cực thấp.

Nhưng hắn chưa từng cho rằng con đường tu hành cần nhân từ.

Chỉ cần… sống sót.

 

CHƯƠNG 193: CỔ TRẬN HUYẾT ẤN


Canh ba, khe núi trầm lặng như hầm mộ.

Tần Vân cẩn trọng bước theo sau Khương Tử Uyên, mỗi bước đều điều tức thận trọng, như thể chỉ cần một luồng chân khí thoát ra cũng có thể dẫn động sát cơ trong bóng tối.

Phía trước, nữ tán tu họ Khương giơ một chiếc phù cổ lấm máu. Một lần, hai lần… đến lần thứ ba, phù mới cháy lên ngọn lửa xanh u ám, tỏa ra mùi tro khô cùng một tia tử khí nhè nhẹ.

Một tiếng “cạch” vang lên khẽ như móng tay gõ vào đá. Tảng đá đen chắn lối khe vỡ ra một khe hở vừa đủ hai người lách qua.

Sau đó, là bóng tối đặc quánh.


Trong bóng tối, bốn phía đều là kết giới tàn lụi — không còn linh quang, nhưng vẫn còn chút “ý trận” chưa tiêu tán. Thứ này không gây thương tổn trực tiếp, nhưng sẽ làm tâm trí nhiễu loạn, khiến người tu tâm không vững dễ rơi vào ảo cảnh, tự bạo tâm mạch.

Tần Vân lặng lẽ cắn răng, lấy ra một viên “Định Thần hương hoàn” đã cất giữ từ nhiều năm trước. Viên hoàn này vốn là vật cấp thấp nhất, nhưng với hắn — một kẻ không có chỗ dựa, thì lại quý hơn cả pháp khí.

Khương Tử Uyên liếc qua, ánh mắt không nói gì, nhưng lại chủ động đưa cho hắn một khối đá linh chiết mỏng, dùng để trấn tâm. Hắn nhìn nàng, định từ chối, nhưng thấy sát ý trong mắt nàng đã hoàn toàn biến mất, mới nhận lấy.

“Chỉ có một nén nhang. Đi bên trái, vòng ba vòng, tránh trung tâm — trung tâm có Huyết Ấn cổ.”

Giọng nàng khàn khàn, nhưng rõ ràng. Huyết Ấn cổ — là loại dấu ấn dùng máu người để phong ấn linh bảo hoặc truyền thừa, nhưng cũng có thể là… một lời nguyền.


Càng vào sâu, khí tức càng quỷ dị. Một mùi tanh nhè nhẹ len qua mũi, không phải mùi máu tươi, mà là mùi máu héo — máu của người chết đã lâu, nhưng chưa tan oán khí.

Tần Vân dừng lại. Hắn nhíu mày, không phải vì sợ, mà vì hắn vừa thấy... thứ gì đó lạ.

Một góc cẩm bào rách nát, gắn trên một bộ khô cốt nằm nghiêng bên tường. Trên cẩm bào còn có thêu ký hiệu của… Tử Vân Kiếm Môn — một đại phái đã diệt môn mấy trăm năm trước trong trận chiến Vân Mang!

“Một trong Thập Tam Chân Truyền của Tử Vân Kiếm Môn từng mất tích ở vùng này.”
“Không ngờ vẫn còn một chút tàn cốt.”

Khương Tử Uyên nhìn qua, sắc mặt không đổi. Nhưng Tần Vân thì khẽ thở chậm — hắn biết rõ, nếu đây là truyền nhân thất lạc, có thể thứ được chôn trong trận này… không chỉ là nửa tàn đồ, mà là một phần truyền thừa.


Đúng lúc đó, một luồng khí âm lạnh bất ngờ từ vách đá bên phải xông ra. Không phải khí trận, mà là tàn hồn!

Một bóng mờ từ trong đá phóng ra, xuyên qua Khương Tử Uyên. Nàng khẽ giật mình, nhưng lập tức vận ra một đạo pháp ấn xám tro, như lưới nhện phủ kín sau lưng. Hồn ảnh rít lên, bị cắt tan thành làn khói mờ.

Nhưng cũng chính lúc đó — Khương Tử Uyên khuỵu gối xuống, sắc mặt tái xanh!

“Không đúng… đây không phải tàn hồn.”
“Là Ấn Linh Huyết Chú — ta… bị dấu ấn phản phệ!”

Tần Vân không do dự. Hắn không có đan dược, cũng không có bí pháp trị thương.

Nhưng hắn có một lọ máu Hàn Băng Kỳ Trùng lấy được từ một đống xác trùng cách đây hai năm — thứ đó có tính âm cực mạnh, có thể ép lui khí huyết nghịch hành trong huyết chú.

Hắn đưa ra, không nói lời nào.

Nàng nhìn hắn một khắc, rồi không chần chừ, uống sạch. Đến khi khí tức ổn định lại, nàng mới gượng hỏi:

“Tại sao giúp ta?”

Tần Vân không nhìn nàng. Chỉ đáp hờ hững:

“Vì ngươi chưa phản bội ta.”


Cả hai bước tiếp, đến được trung tâm trận cũ. Trước mặt là một khối bia đá lật úp, bên dưới bị huyết văn ăn mòn một nửa.

Giữa bia đá có khắc một đồ án bị xé mất nửa trên.

Ngưng Linh Đồ.
Một nửa còn lại… đúng là thứ trong lời đồn.

Tần Vân không động thủ ngay. Hắn khoanh chân ngồi xuống, lấy bút phù tự chế, vẽ một đạo “Phá Huyết Trận giản” — một trận giản đơn sơ dùng để đánh lạc hướng oán khí còn lưu lại trong kết giới.

Khương Tử Uyên kinh ngạc. Nàng không nói ra, nhưng rõ ràng không nghĩ một kẻ như hắn lại có thể vẽ được phù giản điều khí, dù chỉ là dạng sơ cấp.

Khi oán khí vừa bị chệch hướng, cả hai đồng thời tiến lên, dùng thủ đoạn riêng gỡ nửa tàn đồ ra khỏi bia đá.

Một đạo linh quang nhạt xẹt qua, nhưng không có sát cơ. Chỉ là ý niệm tàn dư của người chết — như đang lặng lẽ nhìn hai kẻ phàm nhân lấy đi thứ hắn từng chết để giữ.


Lúc bước ra khỏi khe núi, trời đã gần sáng. Ánh hồng nơi chân trời vừa le lói.

Khương Tử Uyên đột nhiên dừng bước.

“Tần Vân.”
“Lúc nãy, ngươi có thể không cứu ta.”

Tần Vân khẽ gật đầu, không nói.

“Nhưng ngươi đã cứu.”
“Vậy nên, ta nợ ngươi một mạng.”

Nàng quay người bước đi, bóng áo xám khuất dần trong sương sớm, như chưa từng tồn tại.

 

CHƯƠNG 194: NGƯNG LINH TRẬN PHÙ


Tần Vân ngồi trong một động thất nhỏ sâu ba trượng dưới lòng đất, ánh sáng từ viên Dạ Minh Thạch mờ ảo soi lên khuôn mặt gầy gò và mồ hôi đang chảy ròng ròng xuống thái dương hắn.

Trước mặt hắn là nửa mảnh Ngưng Linh Đồ lấy được từ cổ trận đêm trước. Chỉ là một tàn đồ, nhưng lại ẩn chứa một phần mạch lý trận pháp cổ xưa — thứ mà không một môn phái hiện tại còn truyền thụ đầy đủ.

Tần Vân biết rõ: hắn không có thiên tư, không có linh căn, không có sư môn, lại càng không có linh thạch để mời cao nhân giảng trận.

Cho nên hắn chỉ còn cách duy nhất — tự học.


Tàn đồ bị huyết văn ăn mòn, nhưng phần viền ngoài vẫn hiện rõ 27 điểm tụ linh và 3 đạo vận khí luân hồi cực nhỏ. Đối với người thường thì đây là một mảnh giấy loang lổ vô nghĩa, nhưng với Tần Vân — người từng hơn ba năm sống sót nhờ sửa lại các pháp phù cấp thấp cho tán tu thuê, thì từng nét mờ cũng có thể là gợi ý quý báu.

Hắn châm một bếp lửa nhỏ bằng than xanh, lấy ra cây bút phù đã mòn đầu, mực trận tự pha, giấy là da của một con Linh Vi thử đã chết trong lần săn trước. Hắn bắt đầu vẽ lại từng nét của Ngưng Linh Đồ — không phải sao chép, mà là giải cấu trúc, từng lớp một.


Một canh giờ trôi qua.

Mồ hôi rơi ướt cả đệm ngồi. Hắn dừng tay, hít một hơi thật sâu, lấy ra một viên Tinh Nguyên đan cấp thấp, chính là thứ hiếm hoi hắn mua được khi bán đi linh dược nhặt được từ đám xác tu giả ở vùng Nam Hạp mấy tháng trước.

Viên đan đó đối với người có linh căn thì vô dụng, nhưng với hắn — người có căn cốt cực thấp, thì là chút khí mỏng hiếm hoi để tiếp tục trì trệ tu luyện.

Tay phải hắn run nhẹ. Đạo phù đầu tiên đã vẽ xong.

Hắn thử nhỏ vài giọt linh thủy, dẫn khí nhập trận. Ánh sáng… không hiện.

Nhưng… khí tức bên trong động thất đột nhiên ngưng lại.

Tần Vân mở mắt, hô hấp trở nên khó khăn. Cả không gian như bị thứ gì đó kéo chặt lại, linh khí vốn mỏng đến mức gần như vô dụng trong không khí, lúc này tụ lại từng tia nhỏ, xoắn xuýt quanh phù trận.

Không phát sáng. Không oanh minh. Không linh lực chấn động như các trận pháp mà tu sĩ chính tông hay dùng.

Nhưng Tần Vân hiểu.

Trận phù này… thành rồi.


Hắn không cười. Không vui mừng. Chỉ lấy ra một mảnh vải cũ, chấm mực đen, viết lên bên mép tàn đồ:

“Ngưng linh thô thức — tụ khí vi tâm, dẫn vận tán thức.”

Rồi hắn lại tiếp tục. Từng nét. Từng vòng.

Mỗi ngày, hắn chỉ luyện một trận phù. Sau đó dùng phần còn lại trong ngày để lặp đi lặp lại các trận trước, ghi chú sai lệch, cảm ứng khí tức, và tự điều chỉnh.


Một tháng sau.

Trong động thất, đã có hơn hai mươi bản trận phù xếp chồng lên nhau — tất cả đều cùng một kiểu, nhưng khác nhau ở chi tiết vận khí.

Không một ai dạy. Không ai sửa sai.

Nhưng linh khí trong động thất này, từ chỗ gần như trống rỗng… giờ đây đủ để ngưng tụ một tia linh lực thô. Đối với tu sĩ bình thường, đây là chuyện vô nghĩa. Nhưng đối với một kẻ như Tần Vân, đó là cả một bầu trời.

Vì hắn đã bước qua cánh cửa đầu tiên:
Dẫn linh nhập thể, không cần linh căn mạnh.


Đêm đó, hắn đốt tất cả trận phù cũ, chỉ giữ lại một bản duy nhất — bản có tụ linh ổn định suốt hai canh giờ.

Sau đó, hắn ngồi xuống, bắt đầu vận hành một bộ công pháp cấp thấp nhất — “Thanh Trần Quyết”, công pháp mà tu sĩ Luyện Khí tầng một cũng không buồn học.

Từng tia linh khí nhè nhẹ chảy vào đan điền hắn — yếu ớt, như sương sớm đọng trên lá, nhưng không tan biến.

Hắn mỉm cười lần đầu tiên sau nửa năm.

 

CHƯƠNG 195: THỬ LẦN ĐẦU – TRẬN PHÙ TRONG CHIẾN ĐẤU


Bầu trời âm u, sấm chớp phía chân trời như gầm lên một điềm xấu.

Trong khu rừng mù sương thuộc vùng biên giới Nam Lâm, một thân ảnh mảnh khảnh đang cẩn trọng từng bước tiến sâu vào hạp cốc. Trên vai hắn đeo một túi vải cũ sờn, bên hông là một túi phù mỏng nhẹ — toàn là trận phù cấp thấp tự chế.

Người ấy chính là Tần Vân, tán tu xuất thân phàm nhân, linh căn chỉ ở mức nhất đoạn thủy căn – kém đến độ các môn phái lớn từng thẳng tay từ chối.

Hắn lặng lẽ ẩn thân trong bụi cây, ánh mắt thâm trầm như nước giếng cổ. Phía trước là một con Thiết Mâu Thú cấp một, tu vi tương đương với Luyện Khí tầng hai. Với một người chưa đột phá Luyện Khí như hắn, đây là tử thù.

Nhưng hôm nay… hắn muốn thử.


“Đừng vọng tưởng dùng vũ lực áp đảo. Với căn cốt của ngươi, nếu không dựa vào mưu, không sống nổi ba chiêu.” – Lời của một tán tu từng cười giễu hắn năm xưa chợt vọng lại.

Tần Vân lấy ra một mảnh phù trận — Ngưng Linh Trận bản rút gọn, chỉ có thể duy trì một phút tụ linh yếu ớt trong bán kính hai trượng, nhưng đủ để làm nhiễu cảm giác linh thú.

Hắn cắm ba cây kim trúc nhỏ xuống đất, xếp thành tam giác, ở giữa dán mảnh phù.

“Linh dẫn – tụ khí – khóa cảm.”

Một tiếng “tạch” khẽ vang lên, không phải linh lực nổ, mà là dòng khí nhẹ bắt đầu xoắn động trong không trung.

Thiết Mâu Thú dừng lại, vảy sắt trên đầu run nhẹ. Nó cảm nhận được điều gì đó khác thường, nhưng khí tức tán mạn khiến nó không định vị nổi mục tiêu.

Chính là lúc này!

Tần Vân từ bụi cây lao ra, ném một viên Hàn Cốt Châu nhỏ — một loại ám khí do hắn dùng mảnh nội đan rắn lạnh luyện chế suốt ba đêm.

“Phụt—!”

Hàn vụ lan ra, đóng băng tạm thời phần khớp chân trước của con thú. Tuy không tổn thương lớn, nhưng cũng khiến nó loạng choạng một khắc.

Tần Vân không lao lên, mà thối lui lập tức, tay trái ấn nhanh lên một phù trận khác — Trói Linh Phù cấp thấp. Phù văn bay vút ra, chỉ khiến linh thú khựng lại nửa bước.

Chỉ là nửa bước, nhưng đã đủ.

Tần Vân lấy ra một phi đao tẩm độc, phóng vào mắt trái của linh thú, cùng lúc đó, hắn dẫn khí từ trận phù cuối cùng bên dưới chân – một loại “Tê Linh Trận” cấp cực thấp, tự mô phỏng từ bản ghi trong tàn đồ cổ.

Tê linh, không phải để giết, mà để làm loạn.

Con thú tru lên, lảo đảo, ánh sáng trong mắt trở nên mờ mịt.

Tần Vân không ham chiến. Trong một nhịp hít thở, hắn đã xoay người lướt vào rừng sâu, như chiếc lá bị cuốn theo gió.


Nửa canh giờ sau.

Tần Vân ngồi dựa vào một thân cây mục, thở dốc. Cánh tay hắn bị vết trầy do gai cào, một bên vai vẫn còn ê ẩm vì sức phản chấn khi dùng trận phù. Nhưng… hắn còn sống.

Và quan trọng hơn — hắn đã tự tay đánh bại linh thú cấp một, chỉ bằng mưu lược và những trận phù tự chế, không dùng một giọt linh lực thuần tuý từ bản thân.

Đây là con đường hắn chọn: tu đạo bằng trí tuệ, không bằng cốt cách.

Hắn mở túi, lấy ra một viên linh thạch vụn đã ngả màu, để hấp thu khí lực hồi phục chút ít.

Trong lòng hắn không mừng rỡ. Chỉ thêm một phần lạnh lùng, và một phần kiên định.

“Chỉ khi ngươi không có gì để dựa, mới biết chính mình mạnh bao nhiêu.”
– Tần Vân, kẻ bị tất cả môn phái lớn cười chê, đang bước từng bước vào con đường riêng của hắn, âm thầm mà chắc chắn.

 

Post a Comment

0 Comments