MA LAI RÚT RUỘT

 Chương 01: Ngôi nhà sàn bỏ hoang

Con đường dẫn vào bản nhỏ hun hút giữa núi Tây Bắc dần mất hút sau lưng. Mặt trời lặn nhanh, sương núi kéo xuống trắng xoá, mờ mịt như khói. Nhóm năm người bạn trẻ – dân phượt từ miền xuôi – sau một ngày lạc lối, tìm mãi mới thấy một con đường đất gập ghềnh dẫn đến ngôi nhà sàn cũ kỹ nằm chơ vơ giữa thung lũng.

Ngôi nhà trơ trọi, xung quanh là rừng tre rậm rạp, gió rít từng hồi. Cầu thang gỗ mòn vẹt, ván sàn lỗ chỗ mục ruỗng. Mùi ẩm mốc và ngai ngái như tro tàn xộc lên, khiến cả nhóm rùng mình.



– “Chắc bỏ hoang lâu rồi…” – Hùng, cậu to con nhất nhóm, bật đèn pin quét quanh.
– “Thôi kệ, ngủ tạm một đêm, mai ra đường lớn.” – Trang nói, giọng pha chút run.

Cả nhóm dọn dẹp sơ qua, trải túi ngủ trên sàn. Tiếng côn trùng rỉ rả ngoài rừng hòa với tiếng gió khiến ngôi nhà sàn càng thêm rợn ngợp.

Đêm khuya. Lửa bếp đã tàn, chỉ còn ánh than leo lét đỏ rực. Tất cả chìm vào giấc ngủ mệt mỏi sau một ngày đường.

Nhưng Tuấn – thằng nhỏ tuổi nhất nhóm – giật mình tỉnh giấc. Cậu nghe thấy tiếng “cộc… cộc… cộc” đều đều từ đâu đó xa xăm, giống tiếng mõ tụng kinh. Rồi, như có ai đó ngân giọng khấn vái, vang vọng qua màn sương dày đặc ngoài kia.

Tuấn rùng mình, kéo chăn, định nằm xuống. Nhưng ngay khi xoay mặt về phía cửa sổ, máu trong người cậu như đông cứng lại.

Ngoài khung cửa gỗ mục, trong ánh trăng lờ mờ, một cái đầu đàn bà treo lơ lửng. Tóc đen dài rũ xuống, hai hốc mắt đỏ quạch trừng trừng nhìn vào trong nhà. Từ cái cổ cụt, những dải ruột đỏ tươi lòng thòng, nhúc nhích như loài rắn sống.

Tuấn há hốc miệng, cổ họng nghẹn lại, muốn hét mà không bật nổi tiếng. Toàn thân cậu run lẩy bẩy. Cái đầu lơ lửng ấy dần áp sát khung cửa, hàm răng nhọn khẽ nhe ra, rỏ xuống từng giọt máu đen đặc.

Bất chợt – “CỘC! CỘC! CỘC!” – tiếng mõ vang dồn dập hơn, kèm theo tiếng người gào khấn dữ dội vọng từ rừng tre:

– “Quỷ vật chớ tác oai, oan hồn phải trở về cõi tối…”

Cái đầu đàn bà rít lên một tràng the thé, ruột gan nó quẫy loạn, văng máu ra vách gỗ. Rồi chỉ trong chớp mắt, nó tan biến vào làn sương trắng.

Tuấn ngã vật xuống, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cậu lắp bắp lay bạn bè dậy, nhưng khi cả nhóm bật đèn pin quét quanh, ngoài cửa sổ chỉ có màn sương dày đặc và tiếng rừng thăm thẳm.

Hùng bực dọc:
– “Mày mơ thôi, Tuấn. Ngủ đi, mai còn đi sớm.”

Cả nhóm lại nằm xuống, chỉ còn Tuấn mở trừng mắt, tim đập thình thịch. Cậu biết thứ mình vừa thấy không phải mơ. Và câu hỏi khủng khiếp vang lên trong đầu:

Người… hay ma?

Ngoài kia, tiếng mõ và lời khấn vẫn rền rĩ, như một nghi lễ chưa kết thúc.


Chương 02: Lời nguyền của ngôi nhà sàn

Sáng hôm sau, khi sương tan dần, cả nhóm rời ngôi nhà sàn để tiếp tục hành trình. Nhưng Tuấn vẫn chưa dám hé nửa lời về cái đầu lơ lửng đêm qua. Trong lòng cậu vẫn còn vang vọng tiếng mõ u uất như vọng từ cõi chết.

Khi xuống chân cầu thang, Trang chợt khựng lại. Dưới lớp lá khô mục ruỗng, nàng phát hiện một tấm bùa giấy đã rách nát, mực đỏ loang lổ như máu khô. Trên đó vẽ hình quỷ dị: một cái đầu người với ruột lòng thòng, bị trói bởi những ký tự lạ ngoằn ngoèo.

– “Trời ơi… cái này là bùa trấn ma thì phải…” – Trang lẩm bẩm.

Cả nhóm nhìn nhau, bất giác rùng mình.

Đúng lúc ấy, từ xa có tiếng chó sủa inh ỏi, rồi một ông già gùi bó củi đi ngang. Ông ta dừng lại, ánh mắt lóe lên khi thấy đám thanh niên đang đứng trước nhà sàn.

– “Các cậu… tối qua ngủ ở đây à?” – giọng ông khàn đặc, run rẩy.

Hùng cười gượng:
– “Vâng, tụi cháu đi phượt, lạc đường, thấy có nhà nên… vào ngủ nhờ một đêm thôi ạ.”

Ông già đặt củi xuống, thở dài, gương mặt thoáng nét hốt hoảng.
– “Trời đất… đây là nhà của thầy Páo, người từng nổi tiếng cúng ma trong vùng. Nhưng mấy chục năm trước, ông ấy bị đồn là… bị ma lai rút ruột nhập xác. Đêm nào cũng nghe tiếng đầu người bay qua bản, tìm thai phụ và kẻ lạ. Người ta phải đuổi cả nhà đi, rồi dựng đàn cúng trấn yểm. Từ đó, ngôi nhà này bỏ hoang, không ai dám bén mảng.”

Không khí bỗng nặng trĩu. Tuấn nuốt khan, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng – những gì ông già kể trùng khớp hệt cảnh tượng cậu thấy đêm qua.

Trang run run hỏi:
– “Thế… còn tiếng mõ tụng kinh trong rừng? Tối qua bọn cháu nghe rõ lắm.”

Ông già im lặng hồi lâu, ánh mắt đục ngầu nhìn về phía rừng tre rậm rạp.
– “Là thầy mo trong bản. Họ vẫn phải cúng trấn vào những đêm trăng, để ngăn linh hồn ma lai quay về. Các cậu… đã chạm vào nơi cấm kỵ rồi.”

Nói rồi, ông run rẩy nhặt tấm bùa rách từ tay Trang, vội vàng nhét vào túi áo. Trước khi đi, ông còn dặn với lại:
– “Nếu còn nghe tiếng mõ… đừng bao giờ nhìn ra ngoài. Thứ các cậu thấy không phải để mắt trần có thể chịu nổi đâu…”

Cả nhóm đứng lặng, không ai nói thêm lời nào. Con đường rời khỏi bản như dài ra vô tận, mà trong lòng ai cũng dấy lên nỗi bất an.

Đêm ấy, khi họ tìm được chỗ nghỉ ở một bản khác, Tuấn mới kể hết những gì mình chứng kiến. Không khí lặng như tờ. Và khi vừa dứt lời, bên ngoài cửa sổ gió bỗng rít lên một hồi dài, như tiếng than khóc ai oán vọng từ xa xăm…


Chương 03: Cái đầu quay lại

Đêm ở bản mới tĩnh mịch lạ thường. Căn nhà sàn của một gia đình người Thái mà nhóm được cho ngủ nhờ tuy ấm áp hơn, nhưng trong lòng ai cũng bất an. Ngọn đèn dầu chập chờn, bóng tối nơi góc nhà như đặc quánh.

Tuấn ngồi bó gối, nhìn ra khe cửa sổ. Hình ảnh cái đầu đàn bà với ruột đỏ lòng thòng vẫn in hằn trong óc, khiến cậu chẳng thể chợp mắt.

Trang thì thầm:
– “Hay mai mình quay lại thị trấn luôn đi, đừng lang thang nữa…”

Hùng gạt đi, cố trấn an:
– “Thôi nào, chỉ là mấy chuyện mê tín. Ở thành phố đầy người còn chẳng ai tin vào ma quỷ. Nghỉ ngơi đi, mai về.”

Nói thế, nhưng chính Hùng cũng không dám nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi gió đêm rít lên từng hồi, mang theo tiếng gì đó giống như… tiếng mõ vọng xa xăm.

Cả nhóm dần thiếp đi, riêng Tuấn vẫn trằn trọc. Chợt, một tiếng “cạch” khẽ vang lên từ mái hiên. Rồi lại “cạch… cạch…”, như có thứ gì nặng nề bám vào ván gỗ.

Tuấn run rẩy ngẩng đầu. Qua khe cửa, cậu thấy một vệt đỏ loang dài đang nhỏ giọt xuống nền đất: giọt máu đặc quánh, đen thẫm.

Tim cậu như muốn ngừng đập khi trên khung cửa sổ, cái đầu đàn bà đêm trước từ từ hiện ra. Mái tóc dài rũ rượi, bết lại bởi máu, đôi mắt đỏ quạch trừng trừng nhìn thẳng vào bên trong. Từ cái cổ cụt, ruột gan lòng thòng đập phập phồng như sinh vật sống, quấn quanh song cửa.

– “Lại… là nó…” – Tuấn lắp bắp, lùi sát vào góc.

Tiếng mõ lúc này vang dồn dập hơn, xen lẫn tiếng gào khấn của ai đó vọng từ rừng núi bao la:

– “Quỷ vật, lùi đi! Quỷ vật, không được theo người sống…”

Cái đầu rít lên, tiếng thét cao vút xé toạc màn đêm. Những đoạn ruột như những con rắn đỏ quẫy mạnh, va vào song cửa kêu “rầm rập”. Ngọn đèn dầu trong nhà chập chờn rồi phụt tắt, bóng tối tràn ngập.

Trang và Hùng bật dậy, hoảng loạn. Nhưng khi tất cả chiếu đèn pin ra cửa sổ, chỉ còn thấy màn đêm đặc quánh, vệt máu trên nền đã biến mất như chưa từng có.

Mọi người sợ hãi, cả căn nhà chìm trong im lặng ngột ngạt. Ông chủ nhà người Thái, vốn nằm trong buồng, bỗng bước ra. Ánh mắt ông nghiêm trọng, giọng run rẩy:

– “Nó theo các cậu rồi… Đã ra khỏi ngôi nhà kia thì không còn là chuyện của bản nữa. Oan hồn thầy Páo bám dai lắm. Các cậu… phải đi tìm cách cắt vía, nếu không… sẽ chẳng ai sống sót trở về.”

Ngoài kia, tiếng chó tru dài vọng lại, rờn rợn như lời báo hiệu cho một đêm dài còn chưa kết thúc.


Chương 04: Bí mật của thầy Páo

Ngọn đèn dầu được thắp lại, ánh sáng vàng vọt chập chờn soi gương mặt căng thẳng của ông chủ nhà – một lão người Thái tóc bạc phơ, đôi mắt đục ngầu như chất chứa bao ký ức. Ông ngồi xuống bên bếp lửa, rít một hơi thuốc lào, khói phả ra mù mịt. Cả nhóm bạn trẻ ngồi vây quanh, im phăng phắc.

– “Các cậu đã chạm vào cấm kỵ… không lạ khi nó theo các cậu.” – Ông nói, giọng khàn đục. – “Ngôi nhà đó… từng thuộc về thầy Páo, thầy cúng nổi tiếng khắp vùng Tây Bắc bốn mươi năm trước.”

Tuấn nuốt nước bọt, run run hỏi:
– “Thầy Páo… thật sự bị ma lai nhập xác sao?”

Ông già gật đầu chậm rãi, ánh mắt chìm vào lửa:
– “Người ta kể, thầy Páo vốn giỏi trừ tà, cứu người bằng bùa chú và cúng vía. Nhưng một lần, ông tham lam nhận lời gọi hồn cho kẻ ác đã chết. Nghi lễ thất bại, tà linh phản phệ. Từ đó, ban ngày thầy vẫn là người, nhưng đêm xuống… cái đầu tách khỏi thân, kéo theo ruột gan đi lang thang tìm máu và thai nhi mà hút.”

Trang che miệng kinh hãi. Hùng chau mày, không dám tin vào tai mình.

Ông già tiếp tục, giọng run rẩy:
– “Dân bản hoảng sợ. Nhiều phụ nữ mang thai chết tức tưởi, ruột gan khô kiệt. Người ta đồn rằng ma lai rút ruột sống ngay trong thân xác thầy Páo. Cuối cùng, dân làng phải nhờ các thầy mo từ khắp vùng kéo đến, dựng đàn cúng trấn yểm. Ngôi nhà bị bỏ hoang từ đó, bùa chú được chôn quanh để giam hồn ma. Nhưng… nếu kẻ lạ ngủ nhờ, lớp phong ấn bị quấy nhiễu, oan hồn lại có cớ thoát ra.”

Câu chuyện khiến cả nhóm lạnh sống lưng. Tuấn rùng mình nhớ lại tấm bùa rách mà Trang đã nhặt – chính họ đã vô tình phá vỡ sự yên lặng chết chóc kia.

Bất ngờ, bên ngoài vang lên tiếng chó tru dồn dập. Ông già giật thót, ném mạnh điếu thuốc xuống đất, hét khẽ:
– “Nó tới rồi!”

Tiếng mõ từ rừng vọng lại, lần này gần hơn, dồn dập như tiếng trống thúc quân. Cùng lúc, từ khe cửa, một giọt máu đen đặc nhỏ xuống nền đất, lan rộng thành hình thù méo mó.

Trang hoảng loạn bấu chặt lấy tay Hùng:
– “Không lẽ… nó tìm đến tận đây?”

Ông già run rẩy, lôi từ hòm gỗ ra một chiếc gương đồng cũ kỹ và một nắm lá ngải:
– “Đêm nay… các cậu phải đối mặt. Nếu không trấn được nó, thì… chẳng ai trong các cậu sống sót rời khỏi núi này đâu.”

Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong gương đồng, hắt ra một bóng hình méo mó – một cái đầu đàn bà đang trôi lơ lửng, ruột gan quấn quanh như mạng nhện đỏ rực…


Chương 05: Đêm trấn yểm

Đêm ấy, mây đen dày đặc, trăng mờ nhạt như bị phủ kín bởi một lớp tro. Gió hun hút từ núi tràn xuống, thổi làm cửa sổ ngôi nhà sàn kẽo kẹt, phát ra tiếng rên như ai oán.

Ông già trải một tấm vải đen giữa nhà, đặt lên đó gương đồng, bát gạo, bùa vẽ bằng mực đỏ và nắm lá ngải. Cả nhóm bạn trẻ ngồi co ro xung quanh, mặt ai cũng tái nhợt.

– “Nghe kỹ đây.” – Ông già nói, giọng gấp gáp. – “Oan hồn ma lai là phần hồn dữ còn sót lại của thầy Páo. Nó chỉ tìm đến những kẻ đã làm kinh động nơi trú ngụ. Tối nay, nếu không trấn, mai sẽ có người chết.”

Hùng nuốt nước bọt:
– “Nếu… thất bại thì sao?”

Ông già nhìn xoáy vào ánh lửa, chậm rãi đáp:
– “Thì tất cả chúng ta… sẽ thành mồi cho nó.”

Tiếng mõ lại vang lên, lần này ngay sát rừng tre, gấp gáp, dồn dập như thúc giục. Rồi tiếng gió biến thành tiếng khóc nghẹn ngào.

Đột ngột, từ ngoài sân, một bóng đen lơ lửng tiến đến. Trong ánh đèn dầu lập lòe, cả nhóm rùng mình nhận ra cái đầu đàn bà – đôi mắt đỏ như than hồng, ruột gan lòng thòng quẫy đập trên không trung, rỏ xuống từng vệt máu loang lổ trên ván sàn.

Trang hét lên, nhưng ông già gạt phắt:
– “Im! Nếu sợ hãi, nó sẽ mạnh thêm.”

Ông vội cầm gương đồng giơ cao, miệng lầm rầm khấn:

“Âm hồn bất tán, tà vật quy nguyên, về nơi mịt mù, chớ quấy dương gian…”

Cái đầu rú lên, tiếng thét cao vút, ruột gan quất mạnh vào vách gỗ như roi da. Ván sàn rung lên bần bật. Ngọn đèn dầu phụt tắt, bóng tối tràn ngập, chỉ còn ánh gương đồng hắt ra những tia sáng lạnh lẽo.

Tuấn run rẩy, nhưng bất chợt nhớ đến tấm bùa rách mà Trang nhặt hôm trước. Cậu vội lôi nó từ trong balo, ném lên mâm lễ. Ngay khoảnh khắc đó, ngọn lửa trong bát dầu bùng cháy trở lại, sáng rực lên dữ dội.

Trong lửa, hiện rõ bóng thầy Páo – khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sâu hoắm, vừa giống người vừa giống quỷ. Ông ta cười gằn, giọng vọng như từ lòng đất:
– “Các ngươi… nghĩ có thể giam ta mãi sao?”

Ruột gan phóng ra, quấn lấy cột nhà, máu rỏ xuống như mưa. Nhóm bạn trẻ la hét, ôm chặt lấy nhau.

Ông già cắn ngón tay, lấy máu vẽ nhanh một dấu lên gương đồng, rồi gầm lên:
– “Âm hồn tan biến, trả lại yên tĩnh cho núi rừng này!”

Một luồng sáng lóe lên từ gương, quét thẳng vào cái đầu. Nó gào thét, quẫy đạp dữ dội, ruột gan cuộn lại như sắp nổ tung. Rồi “ẦM!” – một tiếng nổ chát chúa, gió lốc thốc vào căn nhà, cuốn bay tàn tro và lá ngải.

Khi ánh sáng lắng xuống, chỉ còn mùi khét lẹt, vệt máu đã biến mất. Căn nhà im ắng lạ thường, ngoài kia tiếng mõ cũng tắt hẳn.

Ông già ngã quỵ, mồ hôi đầm đìa, thở dốc:
– “Xong rồi… ít nhất đêm nay, nó không thể quay lại.”

Cả nhóm nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng trong ánh mắt Tuấn vẫn còn nguyên sự hoang mang:

Liệu nó thật sự đã tan biến… hay chỉ bị đẩy lùi, chờ một đêm trăng khác để trở lại?


Chương 06: Hồi kết trong sương mù

Sáng hôm sau, núi rừng phủ mờ trong lớp sương trắng dày đặc. Tiếng gà gáy từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng suối róc rách như đánh thức mọi người khỏi cơn ác mộng.

Cả nhóm bạn trẻ ngồi thẫn thờ bên bếp tro nguội lạnh. Khuôn mặt ai cũng hốc hác, đôi mắt thâm quầng. Đêm trấn yểm đã qua, nhưng trong lòng chẳng ai thấy nhẹ nhõm.

Ông già bản chậm rãi buộc lại gương đồng, giọng mệt mỏi:
– “Các cậu may mắn thoát một đêm. Nhưng oan hồn ma lai không dễ siêu thoát. Nó chỉ bị trấn tạm, rồi sẽ lại lang thang tìm mồi.”

Trang run run hỏi:
– “Vậy… làm sao mới dứt hẳn?”

Ông già nhìn ra màn sương, ánh mắt xa xăm:
– “Phải tìm hài cốt của thầy Páo. Chỉ khi thiêu sạch, tro hòa vào đất núi, hồn ma mới chịu tan.”

Câu nói khiến cả nhóm im lặng. Không ai dám nghĩ đến việc đi tìm thứ còn sót lại của một thầy cúng đã thành ma lai.

Tuấn khẽ ngẩng lên, lòng vẫn vương nỗi ám ảnh. Cậu nhớ rõ ràng đêm qua, trong khoảnh khắc ánh gương lóe sáng, khuôn mặt thầy Páo hiện lên không hẳn là ác quỷ… mà như kẻ đang đau đớn, van cầu được giải thoát.

Nhóm bạn quyết định rời bản ngay trong ngày, men theo con đường đất nhỏ hướng ra quốc lộ. Trời vẫn mù sương, tán tre xào xạc trên đầu như thì thầm tiếng người.

Khi họ bước đi xa dần, Tuấn bỗng nghe thấy từ phía sau tiếng mõ “cộc… cộc… cộc” mơ hồ vọng lại. Cậu quay phắt đầu nhìn – nhưng chỉ thấy ngôi nhà sàn mờ ảo trong sương, như một cái bóng nhạt nhòa giữa núi rừng.

Không ai nói thêm lời nào. Tất cả lặng lẽ bước nhanh hơn, như sợ rằng nếu chậm một nhịp, cái đầu lơ lửng kia lại sẽ kịp theo kịp họ.

Và trong lớp sương trắng ấy… dường như vẫn có một đôi mắt đỏ quạch dõi theo, chờ đêm trăng tới để lại lần nữa rời thân, tìm kiếm máu nóng nơi dương gian.


🔚 Hết truyện

TÁC GIẢ: ẾCH CON

🌑 Nguồn gốc

  • Người ta tin rằng ma lai là một loại tà ma hoặc người luyện bùa ngải thất bại, bị ma nhập, hoặc do chính lòng tham – sân hận mà biến thành.
  • Có nơi cho rằng: đó là linh hồn của thầy mo/thầy cúng chết oan, hoặc bị “ngải quật”, không siêu thoát, đêm đêm rời thân đi hại người.
  • Một số truyền thuyết khác kể rằng: phụ nữ bị ma ám hoặc ăn phải trứng ma lai thì dần biến thành ma lai.

👻 Hình dạng

  • Ban ngày: ma lai giống như người bình thường, không khác biệt.
  • Ban đêm: khi bóng tối xuống, cái đầu của nó tách khỏi thân thể, kéo theo một chùm ruột đỏ hỏn, lòng thòng máu me, bay lơ lửng đi tìm mồi.
  • Nó thường phát ánh sáng xanh le lói trong đêm, giống như ma trơi.

🩸 Tập tính

  • Ma lai chuyên hút máu và ăn nội tạng người.
  • Nó thường rình những người ngủ một mình, hoặc trẻ sơ sinh, phụ nữ có thai – vì tin rằng máu và linh khí lúc đó “thơm” nhất.
  • Có nơi kể rằng: khi ma lai đến gần, người ta nghe thấy tiếng gió rít, tiếng ruột sột soạt, hoặc mùi tanh máu.

🪬 Cách trừ ma lai

  • Người trong bản làng thường treo gai, cành xương rồng, hoặc gương soi quanh nhà để ma lai không dám vào.
  • Một số nơi dùng bùa chú, tiếng mõ, hoặc nhờ thầy mo làm lễ trấn yểm.
  • Nếu biết được ai là ma lai, họ có thể đốt xác, chặt đầu hoặc thiêu ruột để cắt đứt sự tồn tại.

🌲 Ý nghĩa dân gian

  • Truyền thuyết ma lai vừa mang tính răn đe đạo đức (người tham lam, luyện ngải hại người sẽ gặp quả báo), vừa phản ánh nỗi sợ của cư dân miền núi với cái chết bí ẩn (những cái chết do dịch bệnh, kiệt sức, hoặc bị thú dữ cắn xé… thường được quy cho ma lai).

 

🔥 Truyền thuyết ma lai rút ruột (phiên bản người Thái)

Đêm ấy, trăng non treo lơ lửng trên đỉnh núi, sương giăng phủ trắng bản làng. Bên bếp lửa, già bản thong thả rít một hơi thuốc lào, đôi mắt đục ngầu như chứa cả trời ký ức, rồi cất giọng khàn khàn kể:

“Các con à, từ xưa xửa xừa xưa, bản ta đã có chuyện về ma lai rút ruột. Đừng tưởng chỉ là lời hù dọa, nhiều người tận mắt thấy rồi đó...”


Ngày trước, có một thầy mo tên là Lò Sình. Ông nổi tiếng giỏi cúng, biết gọi mưa, biết trừ tà, cả bản đều kính nể. Nhưng càng ngày, lòng tham của ông càng lớn. Người ta đồn rằng ông đã lén học bùa ngải ma lai từ người Lào bên kia biên giới. Bùa ấy cho sức mạnh, nhưng phải dâng máu người nuôi ngải.

Ban đầu, ông chỉ thử với gà, với lợn. Nhưng về sau, ngải đói dữ dội, không chịu yên. Đêm xuống, bụng ông quặn thắt, nóng rực như có lửa đốt. Ông gào thét trong nhà sàn, rồi... đầu ông bật tách khỏi cổ, kéo theo ruột gan đỏ hỏn, lòng thòng mà bay ra ngoài cửa sổ.

Từ ấy, đêm nào người ta cũng thấy ánh sáng xanh le lói bay trên nương, kèm theo tiếng kêu rít như gió xé lá rừng. Ai ngủ một mình thường bị nó hút máu, sáng ra thân thể tím tái, không rõ vì bệnh hay vì tà.

Người trong bản sợ hãi, bàn nhau phải diệt. Họ mời một thầy cúng già ở mường xa đến, ông mang theo mõ gỗ, trống đồng, và bó hương rừng. Đêm làm lễ, tiếng mõ vang vọng cả thung lũng, lời chú của ông át đi tiếng rên gào của ma lai.

Người ta bảo, khi ấy cái đầu của Lò Sình – ruột gan lòi thõng – lơ lửng trước mái nhà, răng nghiến ken két, mắt đỏ như than hồng. Nó muốn lao vào cắn, nhưng bị vòng chú ngăn lại.

Cuối cùng, thầy cúng lấy chùm gai rừng, chém mạnh một nhát vào phần ruột đỏ hỏn đang lủng lẳng. Tiếng thét vang rền núi rừng. Cái đầu ấy ngã gục, rơi xuống đất mà tan thành tro bụi.

Từ đó, bản làng yên bình trở lại. Nhưng già bản chậm rãi chốt lại:

“Nhớ kỹ lấy, con người mà nuôi tà ngải, để lòng tham che mờ mắt, thì sớm muộn cũng hóa ma lai. Ma lai không phải chuyện bịa đâu... có khi đêm nay, ngoài kia, trong màn sương trắng, nó vẫn còn bay lẩn quất đấy!”

Nói rồi, già bản ném thêm một khúc củi vào lửa. Tàn lửa bắn tung tóe, hắt ánh đỏ rùng rợn lên gương mặt mọi người, khiến ai nấy chỉ biết nín thở, lặng im nghe tiếng gió hú bên sườn núi...

 TÁC GIẢ: ẾCH CON

 

Vật Phẩm Phong Thủy May Mắn Trừ Tà - Bình An, Tài Lộc Đến Nhà!

 

1)DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH TRẦM HƯƠNG

🔗  SHOPEE |https://s.shopee.vn/2LMjfdKLyu

🔗 TIKTOK  https://vt.tiktok.com/ZSkvJ9k1U/

Chất liệu: Trầm hương tự nhiên, tỏa hương thơm dịu nhẹ.

Công dụng:

Bảo hộ bản mệnh, tránh tà khí, tai ương.

Mang lại may mắn, tịnh tâm giữa đời sống bộn bề.

Phù hợp: Người cần sự che chở tâm linh, muốn tìm bình an nội tại.

 

 

2)VÒNG TAY TRẦM HƯƠNG 108 HẠT - BÌNH AN TRỌN ĐỜI

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/20jtH3llMO

 🔗 TIKTOK  https://vt.tiktok.com/ZSkvJRkR8/

Đặc điểm: Chuỗi tràng 108 hạt trầm tóc vườn, hạt đều mịn.

Ý nghĩa:

Số 108 tượng trưng cho sự viên mãn, xóa bỏ 108 phiền não.

Hút năng lượng tích cực, giữ tâm an định.

Ai nên đeo: Người làm việc trí óc, cần tập trung, giảm căng thẳng.

 

 

3) VÒNG TRẦM HƯƠNG NGŨ MỆNH - HỢP TUỔI RƯỚC LỘC

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/10rM5GNp2G

 🔗 TIKTOK SHOP  https://vt.tiktok.com/ZSkvJ5KGB/

Thiết kế: 5 màu sắc tương ứng Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ.

Lợi ích:

Cân bằng âm dương, kích hoạt vận may theo mệnh tuổi.

Thu hút tài lộc, bảo vệ sức khỏe.

Điểm đặc biệt: Chọn màu hợp mệnh → Tối ưu hóa cơ hội!

 

 

4)VÒNG TAY MẶT PHẬT BẢN MỆNH 12 CON GIÁP

🔗 SHOPEE 1 |https://s.shopee.vn/4fkeS3uMRm

 🔗 SHOPEE 2 https://s.shopee.vn/6AZSEn7Ow1

Cá nhân hóa: Mặt Phật khắc hình 12 con giáp (tuổi Tý, Sửu, Dần...).

Tác dụng:

Phật độ mệnh theo tuổi → Hóa giải vận hạn, mở đường quý nhân.

Trầm hương kết hợp mặt Phật → Kép bảo vệ, kép may mắn.

Quà tặng ý nghĩa: Tặng người thân dịp sinh nhật, lễ đặc biệt.

5) VÒNG DÂU TẰM 108 HẠT - "THẦN HỘ MỆNH" TRỪ TÀ

🔗 SHOPEE  https://s.shopee.vn/708ZEOTDXu

 

Chất liệu: Gỗ dâu tằm rừng già, bền chắc, vân gỗ tự nhiên.

Năng lượng:

Gỗ dâu tích tụ linh khí đất trời → Mạnh mẽ trừ tà, ngăn âm khí.

Chuỗi 108 hạt → Tạo lá chắn bảo vệ toàn diện.

Lưu ý: Đặc biệt hiệu quả cho người hay đi đêm, làm nghề đặc thù.

6) VÒNG DÂU TẰM KHẮC TÊN - BÙA HỘ THÂN ĐỘC NHẤT

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/1qQT4uUkKW

🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveFTT5/

Cá nhân hóa: Khắc TÊN RIÊNG hoặc thẻ chú theo yêu cầu.

Công năng:

Tăng sức mạnh trấn trạch, xua đuổi điềm xấu.

Mang theo như bùa may mắn cá nhân.

Độc quyền: Chỉ có tại shop! Món quà tâm linh ý nghĩa nhất.

 

 

7) MẶT DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH ĐÁ MẮT HỔ - UY LỰC VÔ SONG

🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/10rL6svxtq

 🔗 TIKTOK SHOP  https://vt.tiktok.com/ZSkveYny5/

Chất liệu: Đá mắt hổ tự nhiên (3.6cm) + bạc 925.

Sức mạnh kép:

Đá mắt hổ: Tăng dũng khí, thu hút tài lộc, chống tiểu nhân.

Phật bản mệnh: Che chở, hóa giải họa hại.

Phong cách: Sang trọng, phù hợp cả nam lẫn nữ.

"Vật phẩm phong thủy không chỉ là trang sức - Đó là năng lượng bảo hộ bạn mỗi ngày!"

🔥 DEAL SỐC HÔM NAY:

 Freeship cho đơn từ 500K

 Tặng túi thơm trầm hương trị giá 50K

 Bảo hành 1 đổi 1 nếu lỗi kỹ thuật

 SỐ LƯỢNG CÓ HẠN - ĐẶT NGAY KẺO HẾT!

👉 NHẤN VÀO LINK SẢN PHẨM để chọn "bảo bối" phù hợp nhất với bạn!

Đừng để tâm linh bị bỏ quên – hãy chọn cho mình một vật hộ thân, thu hút năng lượng tốt lành mỗi ngày!

Post a Comment

0 Comments