CHƯƠNG 71 – ĐỊA HỎA CHI ỐC
Sau khi rời khỏi bí cảnh, Lâm Dị trở về
Thái Thanh Môn. Hành trình lần này tuy không thu hoạch được đại tạo hóa, nhưng
những linh thảo, khoáng vật cùng với một mảng khí tức địa hỏa hắn cẩn thận
phong ấn mang về cũng đã đủ để thực hiện kế hoạch ấp ủ bấy lâu – tự mình luyện
chế Trúc Cơ Đan.
Trong một gian phòng bí mật dưới hầm sâu,
ngoại trừ chính hắn không ai có thể xâm nhập. Hắn hít sâu một hơi, tay phải bấm
pháp quyết, một đạo chân hỏa màu xanh lam từ lòng bàn tay phun ra, nhẹ nhàng
rót vào dưới đáy đan đỉnh. Đây là bước khởi đầu không thể thiếu – "dẫn hỏa
ô đỉnh". Ngọn lửa xanh len lỏi theo những đường vân trên thân đỉnh, từng
chút từng chút làm nóng toàn bộ đan đỉnh.
Khi đan đỉnh đã nóng đều, Lâm Dị thận trọng
mở ra bình ngọc phong ấn khí tức địa hỏa. Một luồng khí nóng hừng hực, mang
theo mùi lưu huỳnh và sức mạnh nóng chảy của lòng đất, bùng lên trong không
gian chật hẹp. Nhanh tay bấm pháp quyết, hắn dẫn dòng khí địa hỏa này hòa vào
chân hỏa dưới đáy đỉnh. Trong chớp mắt, ngọn lửa xanh chuyển thành màu đỏ cam
sẫm, nhiệt độ tăng vọt, không khí trong phòng bỗng oi bức khó thở.
"Khó khăn đây rồi," Lâm Dị tự
nhủ, toàn thân tinh thần tập trung cao độ. Địa hỏa bản tính bạo liệt, khó điều
khiển, chỉ cần một chút sơ suất là có thể khiến toàn bộ lô đan hủy diệt trong
nháy mắt. Hắn vận chuyển toàn bộ thần thức, như vô số sợi tơ vô hình quấn lấy
ngọn đan hỏa, từng chút từng chút ổn định nhiệt độ và hình thái của nó.
Tay trái hắn không ngừng ném vào đan đỉnh
các loại linh thảo đã được xử lý: Huyền Thiên Hoa, nở rộ dưới ánh lửa rồi lập
tức hóa thành một giọt nước màu trắng sữa; Cốt Linh Thảo, khô quắt lại thành
một nhúm bột màu xám; rồi đến Hỏa Linh Chi, Thủy Ngọc Hàm... từng dược liệu lần
lượt nhập đỉnh, dưới sự điều khiển tinh tế của thần thức, bắt đầu quá trình
dung luyện và bài trừ tạp chất.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Lâm Dị. Duy trì
một ngọn đan hỏa ổn định từ địa hỏa vốn dữ tợn đã tiêu hao không ít tâm thần,
huống chi còn phải đồng thời khống chế quá trình dung luyện của nhiều loại dược
lực khác nhau. Thời gian trôi qua từng khắc, trong đỉnh lỏng dần dần kết hợp,
biến đổi màu sắc.
Đột nhiên, ngọn đan hỏa bùng lên một cái,
một luồng khí địa hỏa bên trong dường như mất khống chế. Lâm Dị vội vàng tăng
cường chân nguyên, cố gắng ổn định lại, nhưng đã muộn. Trong đỉnh bùng nổ một
tiếng "bụp" nhẹ, sau đó là mùi khét lẹt. Lô đan đầu tiên, hỏng.
Hít một hơi thật sâu, Lâm Dị dọn dẹp đan
đỉnh, ngồi xuống điều tức. Hắn không nản lòng, ngược lại còn mỉm cười nhẹ. Thất
bại này đã cho hắn cảm nhận rõ ràng hơn về tính chất của địa hỏa. Hắn nhắm mắt,
hồi tưởng lại từng chi tiết trong quá trình luyện đan vừa rồi, phân tích nguyên
nhân thất bại.
Sau một ngày, lần luyện chế thứ hai bắt
đầu. Lần này, hắn điều động địa hỏa cẩn thận hơn, thậm chí bố trí thêm một tầng
trận pháp ổn định lửa xung quanh đan đỉnh. Quá trình dung luyện dược liệu diễn
ra suôn sẻ, khi đến bước then chốt "hỏa kết đan vân", hắn lại gặp
phải vấn đề. Nhiệt độ đột ngột thay đổi khiến các dược lực kết hợp không hoàn
mỹ, cuối cùng đan dược hình thành nhưng ngay lập tức vỡ vụn. Lô thứ hai, hỏng.
Lần thứ ba, hắn đặc biệt chú ý đến bước kết
đan, nhưng có vẻ như vận khí vẫn chưa đủ. Một viên đan thành hình sắp xuất lò
thì đan hỏa bỗng nhiên suy yếu, khiến đan dược không được nung đủ lửa, trở
thành một cục dịch dính không có chút dược hiệu nào. Lại một lần thất bại.
Ba lần thất bại liên tiếp, dù là Lâm Dị
cũng cảm thấy hơi mệt mỏi. Linh thảo đã tiêu hao gần một nửa, khí tức địa hỏa
cũng chỉ còn đủ cho một hai lần nữa. Nhưng trong mắt hắn không hề có vẻ chán
nản, ngược lại càng thêm kiên định. Mỗi lần thất bại đều cho hắn thêm kinh
nghiệm quý giá, hắn có thể cảm nhận rõ bản thân đang tiến gần hơn đến thành
công.
Sau ba ngày tĩnh tâm suy ngẫm, điều chỉnh
trạng thái về đỉnh phong, Lâm Dị bắt đầu lần luyện đan thứ tư.
Lần này, mọi thao tác của hắn đều trở nên
thuần thục, lưu loát. Chân hỏa dẫn địa hỏa, khống chế nhiệt độ, dung luyện dược
liệu... từng bước như đã luyện tập nghìn lần, tự nhiên mà chuẩn xác. Thần thức
của hắn giống như vô số con mắt tinh tế, quan sát từng biến đổi nhỏ trong đan
đỉnh.
Đến bước quan trọng nhất "hỏa kết đan
vân", Lâm Dị hít sâu, hai tay bấm pháp quyết nhanh đến mức chỉ còn lại tàn
ảnh. Đan hỏa trong đỉnh theo pháp quyết mà biến hóa, từng tầng từng tầng bao
bọc lấy hỗn hợp dược dịch đang dần kết tụ. Dược lực bên trong bắt đầu ngưng tụ,
hình thành những đường vân đan kỳ dị mà đẹp mắt.
Thời gian khắc nghiệt trôi qua, không gian
trong phòng chỉ còn lại tiếng nổ lách tách của đan hỏa và hơi thở nhẹ của Lâm
Dị. Hắn như một người đi trên dây, toàn bộ tinh thần dồn vào việc duy trì sự
cân bằng tinh tế giữa các yếu tố.
Đột nhiên, từ trong đan đỉnh bắn ra một
luồng ánh sáng màu xanh trắng! Một mùi thơm ngọt ngào, thanh khiết lan tỏa khắp
phòng, hít vào một hơi cũng khiến chân nguyên trong cơ thể hơi chấn động.
Lâm Dị mắt sáng rỡ, tay phải vung lên, đan
đỉnh mở ra. Bảy viên đan dược long lanh sắc xanh trắng, nhẹ nhàng bay ra, lơ
lửng trước mặt hắn.
Hai viên to hơn, bề mặt có đường vân tự
nhiên, tỏa ra ánh sáng ấm áp – Trúc Cơ Đan trung phẩm. Năm viên còn lại ánh
sáng hơi mờ, đường vân cũng không rõ ràng bằng, nhưng vẫn tràn đầy linh khí –
đó là Trúc Cơ Đan hạ phẩm.
Nhìn bảy viên đan dược trước mặt, nụ cười
rạng rỡ cuối cùng cũng nở trên mặt Lâm Dị. Bốn lần, cuối cùng cũng thành công!
Hắn nhẹ nhàng thu những viên Trúc Cơ Đan
vào bình ngọc đã chuẩn bị sẵn, cảm giác mệt mỏi lập tức tràn ngập toàn thân.
Nhưng trong lòng lại tràn đầy vui sướng. Tự tay luyện chế thành công Trúc Cơ
Đan không chỉ có nghĩa là hắn có thêm tư liệu tu luyện, mà còn chứng minh trình
độ luyện đan của hắn đã bước lên một tầng cao mới.
Ánh mắt hắn hướng về phía những bình ngọc
còn lại, trong lòng đã có kế hoạch. Những linh thảo này, cùng với kinh nghiệm
quý báu từ bốn lần luyện đan, chắc chắn sẽ giúp hắn trong tương lai luyện ra
nhiều Trúc Cơ Đan chất lượng cao hơn nữa.
Con đường tu tiên, mỗi bước tiến bộ đều
đáng trân trọng. Mà hôm nay, Lâm Dị đã bước thêm một bước vững chắc.
CHƯƠNG
72 – TRÚC CƠ THÀNH CÔNG
Không gian trong địa hỏa chi ốc ngột ngạt
đến cực điểm. Hơi nóng từ những mạch đá nóng đỏ dưới nền phòng bốc lên, làm
cong cả không khí, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, run rẩy. Trên nền đá được khắc
kín các văn lộ phức tạp, các viên linh thạch hạ phẩm được bố trí ở các vị trí
then chốt đã mờ đi hơn nửa, linh khí bị hút cạn kiệt để duy trì tấm trận pháp
hộ thể và tụ linh bao quanh Lâm Dị. Mùi khét của đá nung và hương thơm đặc biệt
của linh dược hòa quyện thành một thứ mùi kỳ dị, nồng nặc.
Lâm Dị ngồi xếp bằng ở trung tâm tấm trận,
người trần, chỉ mặc một chiếc quần đơn giản bằng vải bạc màu. Trên da hắn,
những giọt mồ hôi vừa mới toát ra đã bị nhiệt độ cao bốc hơi ngay lập tức, để
lại những vệt muối trắng mờ. Thân thể hắn đỏ ửng, không phải vì nhiệt độ bên
ngoài, mà vì nhiệt lực từ bên trong đang bùng phát dữ dội.
Trước mặt hắn, hai viên Trúc Cơ đan trung
phẩm đã biến mất, hóa thành hai dòng nhiệt lưu mãnh liệt đang cuồn cuộn chảy
trong kinh mạch, giống như hai con rồng lửa đang giằng co, muốn phá vỡ mọi thứ.
Thông thường, một tu sĩ Luyện Khí viên mãn chỉ cần một viên Trúc Cơ đan hạ phẩm
đã là may mắn lớn, dùng đến trung phẩm thì phải có sư trưởng hoặc cao thủ hộ
pháp, bởi sức công phá và sự bồng bột của dược lực quá lớn, dễ dàng khiến kinh
mạch vỡ vụn. Nhưng Lâm Dị không có lựa chọn nào khác. Thể chất và công pháp của
hắn đặc thù, cần một lực đẩy cực mạnh và dược lực cực hậu mới có hy vọng đột
phá cái bình tắc đã tồn tại lâu nay.
"Thanh Mộc Chân Giải, vận!"
Trong nội tâm hắn gầm lên một tiếng. Công
pháp vốn có tính chất ôn hòa, dưỡng sinh, giờ bị thúc đẩy đến cực hạn. Những
dòng linh lực màu xanh lục sậm, tràn đầy sinh cơ, từ khắp các kinh mạch nhỏ và
tế bào thức tỉnh, ào ạt đổ về đan điền, như trăm sông đổ về biển. Chúng không
đối kháng trực tiếp với dược lực hỏa tính của Trúc Cơ đan, mà bọc lấy chúng,
dùng tính chất sinh trưởng và điều hòa của mình để nhu hòa phần nào sự bồng
bột, đồng thời liên tục sửa chữa những tổn thương nhỏ trên kinh mạch do dược lực
quá mạnh gây ra.
Đau! Nhức! Nóng rát!
Cảm giác như bị thiêu đốt từ bên trong,
từng sợi cơ, từng đoạn kinh mạch, từng khúc xương đều như bị nhúng vào nước
sôi, lại bị kéo căng đến cực hạn. Lâm Dị nghiến răng, hai hàm răng kêu ken két,
máu tươi từ chân răng thấm ra, lập tức khô quánh. Tay nắm chặt, móng tay đâm
sâu vào lòng bàn tay, nhưng hắn không hề hay biết. Toàn bộ tinh thần của hắn
đều dồn vào việc điều khiển hai luồng lực lượng trái ngược nhau trong cơ thể.
Đan điền, vùng bụng dưới vốn là một không
gian mờ ảo, giờ trở thành chiến trường chính. Linh lực Mộc thuộc dày đặc và
dược lực hỏa tính cuồng bạo va vào nhau, xoáy tít, nén ép, tinh luyện. Một khối
lỏng đặc sệt, nóng rực, mang ánh sáng xanh lục pha lẫn hỏa hồng, từ từ hình
thành ở trung tâm, giống như một hạt giống kỳ dị đang được luyện hóa.
Nhưng chỉ như vậy là không đủ. Trúc Cơ, xây
nền móng. Cái nền móng đó không chỉ là khối linh lực cô đặc, mà còn phải có
"cốt", có "hình". Cần phải dùng thần thức, dùng ý chí, để
nắn tạo nó thành một cấu trúc ổn định, có thể tự sinh lực, tự vận chuyển.
Lâm Dị hít một hơi thật sâu, dù không khí
nóng rát làm phỏng khí quản. Hắn bắt đầu bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất -
"Thần Hồn Nhập Mộng, Định Đài Hóa Hình".
Ý thức của hắn chìm xuống, rơi vào một
trạng thái nửa mê nửa tỉnh kỳ lạ. Bên ngoài, thân thể vẫn đang chịu đựng cực
hình, nhưng thần hồn đã thoát ra, như một đôi mắt vô hình nhìn vào chính đan
điền của mình. Trong cảnh giới nội thị đó, hắn thấy một biển lửa xanh hỗn độn,
cuồn cuộn không ngừng. Và ở giữa biển lửa, một hạt châu mờ ảo đang lơ lửng.
"Ổn định... kết cấu... theo hình...
Thanh Mộc chi đạo..." Hắn dùng toàn bộ ý chí, bắt đầu vẽ nên một bức tranh
trong tâm tưởng. Đó không phải là một tòa tháp hay một đài sen thông thường, mà
là một cái cây. Một cây non nhỏ bé, nhưng rễ cắm sâu vào biển linh lực, thân
vươn thẳng, cành lá sum suê. Mỗi một rễ, một thân, một cành, một lá, đều là một
đường vận chuyển linh lực, một cấu trúc ổn định.
Theo sự điều khiển của ý chí, khối linh lực
hỗn độn bắt đầu biến hóa. Những sợi tơ xanh lục tinh khiết nhất tách ra, đan
kết thành hình rễ cây, bám chặt vào "đáy" của đan điền. Tiếp theo là
thân cây, từ từ kéo dài, trở nên đặc chắc hơn. Các nhánh kinh mạch chính trong
cơ thể hắn bỗng nhiên run lên, như có luồng sinh khí mới chảy qua, thông suốt
chưa từng thấy.
Đúng lúc này, một luồng khí tức ôn hòa, cổ
xưa, từ cổ tay trái của hắn lan tỏa ra. Chiếc vòng tay đồng thau xanh lục, vốn
lặng im trong suốt quá trình, giờ đây tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, không chói lọi,
nhưng lại vô cùng bền vững. Luồng khí tức này xâm nhập vào cơ thể hắn, hòa vào
dòng linh lực đang định hình, giống như một chất keo vô hình, một bộ khung vô
hình, khiến cho cấu trúc "cây non" vừa mới thành hình trở nên cứng
cáp, ổn định, khó có thể bị lung lay.
Đây chính là sự hỗ trợ vô giá của chiếc
vòng thần bí. Nó không trực tiếp tăng cường linh lực, mà tăng cường sự "ổn
định" và "bền vững" của nền tảng, khiến cho quá trình Trúc Cơ
diễn ra suôn sẻ hơn, nền tảng sau khi thành công cũng vững chắc hơn gấp bội.
"Phá!"
Lâm Dị trong nội tâm gào thét. Toàn bộ linh
lực tích tụ nhiều năm, cùng dược lực còn sót lại của hai viên Trúc Cơ đan, bị
hắn đè nén đến cực hạn rồi bùng nổ một lần nữa, như một cơn sóng thần cuối
cùng, đập vào cấu trúc "cây non" vừa mới định hình.
Ầm!
Một tiếng vang trầm đục, không phải từ bên
ngoài, mà từ sâu trong cốt tủy, từ mỗi tế bào của hắn. Cả người hắn run lên bần
bật, da thịt nứt ra vô số vết nứt nhỏ li ti, máu tươi lập tức thấm ra, nhưng
lập tức bị nhiệt độ cao khô lại, tạo thành một lớp vỏ máu đen ghê rợn. Nhưng
trong đôi mắt nhắm nghiền của hắn, lại lóe lên một tia sáng tinh thần chưa từng
có.
Cấu trúc "cây non" trong đan
điền, sau cơn chấn động cuối cùng đó, không những không vỡ vụn, mà càng thêm
ngưng thực, sáng ngời. Nó đứng vững vàng ở đó, rễ cắm sâu, thân vươn thẳng,
phát ra ánh sáng xanh lục ấm áp, dịu dàng. Từ thân cây, những dòng linh lực
tinh khiết, tràn đầy sinh cơ, bắt đầu tuôn chảy, theo những đường kinh mạch đã
được mở rộng và thanh tẩy, chảy khắp toàn thân.
Các huyệt đạo trên cơ thể, từ đỉnh đầu Bách
Hội đến lòng bàn chân Dũng Tuyền, đồng loạt mở ra, như vô số cánh cửa thông với
thiên địa. Linh khí trong địa hỏa chi ốc, thậm chí cả hỏa linh khí nóng rực,
đều bị hút vào, nhưng khi đi vào cơ thể, đều bị "cây non" Trúc Cơ đài
lọc qua, hóa thành linh lực Mộc thuộc tinh thuần, bổ sung vào bên trong.
Khí mạch tự thanh tẩy. Những tạp chất,
những ứ đọng tích tụ từ nhiều năm, thậm chí cả những ám thương còn sót lại, đều
bị dòng linh lực mới mẻ, mạnh mẽ này đẩy ra ngoài, bài tiết qua lỗ chân lông,
hóa thành từng làn khói đen nhè nhẹ, lập tức bị nhiệt độ cao thiêu đốt thành hư
vô.
Cực khổ qua đi, thay vào đó là một cảm giác
nhẹ nhõm, thông suốt chưa từng có. Toàn thân như được tắm rửa, từ trong ra
ngoài đều trong trẻo, nhẹ nhàng. Mỗi một hơi thở đều có thể cảm nhận được sự
vận chuyển của linh khí trong thiên địa, mỗi một cử động đều cảm thấy sức mạnh
tràn đầy trong cơ thể.
Lâm Dị từ từ mở mắt ra.
Trong đôi mắt ấy, không còn vẻ mệt mỏi, do
dự hay tính toán thâm trầm của thời kỳ Luyện Khí nữa. Mà là một sự tĩnh lặng
sâu thẳm, như hồ nước mùa thu, phản chiếu vạn vật mà không gợn sóng. Ánh mắt ấy
sáng hơn, sâu hơn, mang theo một vẻ uy nghi tự nhiên, dù rất nhẹ, nhưng hoàn
toàn khác biệt.
Thân thể hắn vẫn ngồi đó, nhưng khí tức đã
hoàn toàn thay đổi. Từ một tu sĩ Luyện Khí khí tức sắc bén, dễ bị cảm nhận, trở
nên ổn định, trầm lắng, như một khối ngọc bên trong ấn nhiệt ngoại lãnh, hoặc
như một cây cổ thụ trải qua gió bão, trầm ổn khó lay. Đây là đặc trưng của Trúc
Cơ kỳ - khí tức nội liễm, pháp lực tự nhiên.
Quanh người hắn, những sợi khí xanh lục
nhạt, mảnh như tơ, lặng lẽ lượn lờ, không phải do hắn chủ động phát ra, mà là
do linh lực Mộc thuộc trong cơ thể quá nồng đậm, tự nhiên dẫn động linh khí bên
ngoài tạo thành hiện tượng. Mỗi một sợi tơ xanh ấy đều tràn đầy sinh cơ, khiến
cho lớp vỏ máu khô đen trên da hắn cũng bắt đầu bong ra, để lộ làn da mới căng
bóng, khỏe mạnh, mang ánh sáng ngọc dịu nhẹ.
Trúc Cơ sơ kỳ. Thành công.
Không chỉ thành công, mà nền tảng còn cực
kỳ vững chắc, thậm chí vượt xa tưởng tượng của chính hắn. Nhờ vào sự tu luyện
lâu dài của Thanh Mộc Chân Giải, thể nội đã tích lũy linh lực cực kỳ tinh thuần
và hùng hậu; nhờ vào sự hỗ trợ ổn định của chiếc vòng thần bí, khiến quá trình
định hình Trúc Cơ đài diễn ra thuận lợi; và cũng nhờ vào sự liều lĩnh dùng hai
viên Trúc Cơ đan trung phẩm, cung cấp đủ lực đẩy cuối cùng.
Hắn đứng dậy, các khớp xương kêu lên một
tràng âm thanh nhỏ, thanh thản, dễ chịu. Nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh
hoàn toàn mới trong cơ thể - không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sức mạnh
của sự điều khiển linh lực, của sự kết nối với thiên địa. Thần thức của hắn so
với trước kia mở rộng gấp mấy lần, có thể dễ dàng bao phủ toàn bộ địa hỏa chi
ốc, thậm chí thâm nhập ra ngoài một chút, cảm nhận được sự vận động của lửa đá
và dòng chảy của linh khí bên ngoài.
Hắn nhìn xuống cổ tay trái. Chiếc vòng đồng
thau xanh lục đã trở lại trạng thái bình thường, không còn phát sáng, nhưng
dường như... sắc xanh trên đó tươi hơn một chút, những đường vân gỗ cũng sống
động hơn một chút, như thể nó cũng được hưởng lợi từ quá trình Trúc Cơ của hắn.
"Rốt cuộc... bước vào cửa thứ nhất
thật sự rồi." Lâm Dị khẽ nói, giọng khàn khàn vì khô họng, nhưng mang theo
một sự thở phào nhẹ nhõm khó tả.
Trúc Cơ thành công, không chỉ có nghĩa là
tu vi tăng vọt, thọ nguyên kéo dài, mà còn có nghĩa là hắn đã chính thức bước
vào hàng ngũ trung tầng của thế giới tu tiên, có tư cách nói chuyện nhiều hơn,
có cơ hội tiếp xúc với tài nguyên cao cấp hơn, và... có năng lực tự vệ và trả
thù mạnh mẽ hơn.
Nhưng niềm vui chỉ thoáng qua. Hắn nhanh
chóng lấy lại sự bình tĩnh. Trúc Cơ sơ kỳ, ở Thanh Phong Môn cũng chỉ là đệ tử
nội môn bình thường, trên còn có Trúc Cơ trung kỳ, hậu kỳ, trên nữa còn có Kim
Đan lão tổ. Con đường phía trước vẫn còn dài. Và, những ân oán, những bí mật,
những kẻ địch... vẫn còn đó, thậm chí sẽ trở nên nguy hiểm hơn khi hắn bộc lộ
tài năng.
Hắn nhìn quanh địa hỏa chi ốc đã bắt đầu
nguội dần, những viên linh thạch đã hoàn toàn vỡ vụn thành bột. Thời gian bế
quan đã kết thúc. Là lúc phải ra ngoài, đối mặt với thế giới mới, với những
thách thức và cơ hội mới.
Lâm Dị mặc lại quần áo, thu dọn dấu vết,
rồi bước về phía cửa đá. Khi bàn tay chạm vào tảng đá lạnh lẽo, trong lòng hắn
không còn cảm giác bất an và thiếu thốn của kẻ yếu thế nữa. Thay vào đó là sự
tự tin lạnh lùng, và một kế hoạch dài hạn bắt đầu hình thành rõ nét hơn trong
đầu.
Cánh cửa mở ra, ánh sáng bên ngoài tràn
vào. Lâm Dị bước ra, thân hình gầy nhưng vững chãi, như một thanh kiếm vừa ra
khỏi vỏ, tuy chưa tỏa sáng, nhưng đã mang sắc bén.
CHƯƠNG
73 – ĐỘNG PHỦ KHAI LẬP
Tin tức lan ra như một ngọn gió lạ thổi qua
Thái Thanh Sơn, khiến nhiều người không khỏi giật mình.
Lâm Dị Trúc Cơ thành công.
Đối với phần lớn đệ tử ngoại môn và nội môn
cấp thấp, cái tên này không mấy quen thuộc, chỉ biết đó là một đệ tử ngoại môn
âm thầm, tu vi trước đó hình như chỉ ở Luyện Khí trung kỳ, chưa bao giờ nổi
bật. Vậy mà bỗng một ngày, người ấy bước ra từ địa hỏa chi ốc, mang theo khí
tức Trúc Cơ rõ ràng (dù hắn đã cố ý lộ ra một phần), khiến người canh giữ nơi
đó tròn mắt há mồm, rồi vội vã báo lên trên.
Sự ngạc nhiên còn lớn hơn ở những người
từng biết hoặc có chút quan hệ với Lâm Dị. Những người biết đến Lâm Dị với
khuôn mặt khó tin, Vương chấp sự với ánh mắt phức tạp xen lẫn hối tiếc (giá như
năm đó đối xử tốt hơn một chút...), và thậm chí cả một số đệ tử nội môn từng
coi thường hoặc lợi dụng hắn, giờ đều cảm thấy khó hiểu. Luyện Khí trung kỳ lên
Trúc Cơ? Nhảy cóc như vậy, trừ phi có đại cơ duyên hoặc được cao nhân điểm hóa,
bằng không khó mà tin được.
Nhưng sự thật đã đặt ra trước mắt. Hành
Chính Điện sau khi xác nhận, đã chính thức ghi danh Lâm Dị vào sổ đệ tử nội môn
Trúc Cơ kỳ. Dù còn nhiều nghi ngờ, nhưng không ai dám công khai chất vấn một
Trúc Cơ kỳ tu sĩ – dù chỉ là sơ kỳ – về bí mật tu luyện của họ. Trong giới tu
tiên, mỗi người đều có cơ duyên riêng, tò mò quá mức đôi khi chỉ chuốc lấy họa.
Lâm Dị đối mặt với những ánh mắt dò xét,
kinh ngạc, ghen tị, và cả thăm dò, vẫn giữ thái độ khiêm tốn, ít nói như xưa.
Sau đó, theo quy định của tông môn, mọi đệ tử Trúc Cơ kỳ đều có quyền lựa chọn
hoặc được cấp một động phủ riêng để tu luyện. Lâm Dị sau khi "khiêm
tốn" nhận sự sắp xếp, đã được phân cho một vị trí ở sườn núi phía đông
Thái Thanh Sơn.
Đây không phải là khu vực linh khí dồi dào
nhất, cũng không gần các khu trọng yếu như Tàng Kinh Các hay Luyện Khí Phong,
nhưng lại có một ưu điểm lớn đối với hắn: gần khu vực "Linh Mộc
Cốc". Linh Mộc Cốc là một thung lũng nhỏ được tông môn quy hoạch trồng
các loại linh thảo Mộc thuộc, linh khí nơi đó thiên về Mộc tính, rất phù hợp
với những người tu luyện công pháp Mộc thuộc hoặc nghiên cứu dược đạo. Động phủ
của Lâm Dị nằm trên vách núi cách Linh Mộc Cốc không xa, có thể hưởng được phần
nào linh khí Mộc thuộc tràn ra, lại tương đối yên tĩnh, ít người qua lại.
Trong mắt người khác, đây là sự sắp xếp
"bình thường" cho một tân tấn Trúc Cơ kỳ không có nền tảng. Nhưng với
Lâm Dị, đây thực sự là một vị trí lý tưởng.
Hôm nay là ngày hắn chính thức nhận động
phủ và bắt đầu kiến tạo.
Trước một vách đá dựng đứng phủ đầy dây leo
xanh rì, Lâm Dị đứng yên, tay cầm tấm lệnh bài động phủ bằng ngọc xanh. Hắn đưa
một tia linh lực vào, tấm lệnh bài phát sáng, chiếu một đạo quang mang vào vách
đá. Lập tức, dây leo tự động tách ra, lộ ra một cánh cửa đá trơn nhẵn, rộng
khoảng một trượng, cao hai trượng. Cánh cửa từ từ mở ra vào trong, để lộ một
không gian tối om, mùi đất đá ẩm ướt và bụi bặm xộc ra.
Đây chỉ là một động phủ thô sơ, chưa qua
bất kỳ xử lý nào. Phần còn lại, tùy vào sở thích và nhu cầu của chủ nhân, sẽ tự
mình khai quật, bố trí.
Lâm Dị bước vào, thần thức quét qua. Động
phủ khá sâu, hình dạng bất quy tắc, tổng diện tích ước chừng mười mấy trượng
vuông, cao độ không đều, có chỗ thấp có chỗ cao. Vách đá ẩm ướt, nhỏ giọt lộp
độp. Dưới chân là đá thô ráp. Không có ánh sáng, không có không khí lưu thông.
Hắn không chần chừ. Việc đầu tiên là "Mở
Huyệt, Thông Khí". Tay hắn vung lên, mấy chục cây kỳ mộc trận kỳ nhỏ
xíu bằng gỗ màu nâu sậm bay ra, cắm xuống đất theo một quy luật nhất định, tạo
thành một tấm trận pháp đơn giản "Thanh Phong Tụ Vân Trận" –
vừa có tác dụng hút tập linh khí nhẹ nhàng, vừa có thể lưu thông không khí
trong động phủ. Sau đó, hắn dùng pháp lực, điều khiển một thanh đoản kiếm pháp
khí màu xanh lục (mua được từ phường thị với giá rẻ), bắt đầu đục những lỗ
thông gió nhỏ trên vách đá cao, thông ra bên ngoài, nhưng bố trí rất khéo léo,
ẩn sau những tảng đá lồi lõm và dây leo, không dễ phát hiện.
Tiếp theo là "Bố Trận, Cố Cơ".
Đây là phần quan trọng nhất. Lâm Dị tiêu hao không ít linh thạch và vật liệu đã
chuẩn bị trước. Hắn lấy ra một bộ "Tiểu Ngũ Hành Hộ Sơn Trận"
cơ bản – tuy gọi là Ngũ Hành, nhưng chủ yếu dựa vào Mộc hành và Thổ hành, lấy
sự ổn định và ngụy trang làm chính, phòng ngự là thứ yếu. Những viên linh thạch
thuộc tính Mộc và Thổ được chôn xuống nền đất và gắn vào vách đá tại các vị trí
huyệt vị trọng yếu, nối với nhau bằng những đường rãnh nhỏ chứa bột linh kim.
Khi trận pháp kích hoạt, một màng ánh sáng mờ nhạt, gần như vô hình, sẽ bao bọc
toàn bộ động phủ, có tác dụng ngăn cách thần thức dòm ngó bên ngoài (trừ phi
đối phương có tu vi cao hơn hắn nhiều), ổn định linh khí bên trong, và có một
chút cảnh báo khi có người xâm nhập.
Sau khi bố trí xong tầng trận pháp, Lâm Dị
mới bắt đầu chỉnh trang nội thất. Hắn dùng pháp thuật đất đá đơn giản để san
bằng nền, tạo ra một không gian chính để ngồi thiền, một khu vực nhỏ để nghỉ
ngơi (chỉ một chiếc giường đá đơn giản), và một bàn đá để đặt sách vở, vật
phẩm.
Rồi đến phần hắn coi trọng nhất: khu
vực dược đạo.
Ở một góc có ánh sáng tự nhiên lọt qua lỗ
thông gió (hắn đã tính toán hướng chiếu), hắn đục một cái hố nông, lót bằng đá
phiến, rồi đổ vào một loại đất màu đen đặc biệt trộn lẫn bột linh thạch và một
ít phế liệu linh thảo – "Linh Vụn Thổ", có lợi cho việc
trồng các loại linh thảo cấp thấp. Ở đây, hắn dự định trồng một ít dược thảo
thường dùng cho việc luyện đan cơ bản và phục hồi, vừa tiện sử dụng, vừa là cái
cớ hợp lý cho việc hắn tiếp tục nghiên cứu dược đạo.
Bên cạnh khu vực trồng trọt, hắn đặt một
cái "Thanh Dương Đỉnh" nhỏ, là lò luyện đan hạ phẩm
pháp khí hắn đổi được bằng công tích. Nó trông cũ kỹ, hiệu suất không cao,
nhưng đủ để hắn luyện chế những đan dược thông thường mà không gây chú ý. Còn
cái lò luyện đan chính thực sự – một kiện bảo vật nhỏ có được từ bí cảnh, đã
được hắn cất giấu trong khu vực được "Vọng Khứ Lai Tức Trận" che
chắn.
Cuối cùng, hắn treo lên vài viên "Dạ
Minh Châu" (một loại đá phát sáng tự nhiên giá rẻ) ở trần động,
chiếu sáng dịu nhẹ toàn bộ không gian. Cửa đá được cải tạo lại, thêm cơ quan
khóa từ bên trong, và bề ngoài vẫn phủ đầy dây leo tự nhiên, ngụy trang hoàn
hảo.
Sau ba ngày không ngừng nghỉ, động phủ cơ
bản đã hoàn thành. Tuy đơn sơ, không có gì hoa mỹ, nhưng mọi thứ đều thiết
thực, ẩn chứa nhiều tầng phòng ngự và ngụy trang, hoàn toàn phù hợp với phong
cách của Lâm Dị.
Hắn đứng ở trung tâm động phủ, thần thức
nhẹ nhàng kích hoạt các tầng trận pháp. Một luồng khí tức ôn hòa, ấm áp lan
tỏa, đẩy lui hơi ẩm và bụi bặm cuối cùng. Linh khí từ bên ngoài bắt đầu được
dẫn vào, chủ yếu là Mộc linh khí từ Linh Mộc Cốc, khiến cho không khí trong
động phủ trở nên trong lành, dễ chịu, thậm chí những cây linh thảo nhỏ mới
trồng ở góc kia cũng khẽ run lên, như đang vui mừng.
Lâm Dị nhắm mắt, cảm nhận sự kết nối mơ hồ
giữa bản thân với nơi này. Đây sẽ là căn cứ địa mới của hắn, nơi tu luyện,
nghiên cứu dược đạo, và âm thầm tích lũy sức mạnh. So với cái lều tranh trong
Dược Viên ngày xưa hay căn phòng thuê chật hẹp ở ngoại viện, nơi này thực sự là
một bước tiến lớn.
Từ hôm nay, Lâm Dị chính
thức trở thành một nhân vật có danh phận trong Thái Thanh Môn: một đệ tử nội
môn Trúc Cơ kỳ, chủ nhân của động phủ sườn núi phía đông. Hắn có quyền lợi cao
hơn, có thể tiếp cận nhiều tài nguyên hơn, nhưng đồng thời cũng phải đối mặt
với nhiều ánh mắt hơn, nhiều thế lực phức tạp hơn, và những kỳ vọng (hoặc dò
xét) từ tông môn.
Nhưng hắn không sợ. Ngược lại, trong lòng
còn dâng lên một cảm giác bình thản hiếm có. Bao nhiêu năm ẩn nhẫn, bao nhiêu
năm âm thầm tích lũy, cuối cùng cũng có được một chỗ đứng tạm gọi là vững chắc.
Tuy rằng vẫn còn yếu, vẫn còn phải tiếp tục ẩn mình, nhưng ít nhất, hắn đã có
bàn đạp để nhảy cao hơn.
Hắn đi đến cửa động, nhìn ra xa. Dưới chân
núi mây mù bao phủ, xa xa là những đỉnh núi khác của Thái Thanh Môn, lầu các ẩn
hiện. Gió núi thổi qua, mang theo hơi lạnh và mùi cây cỏ.
CHƯƠNG
74 – HỖN NGUYÊN TRƯỞNG LÃO
Bình minh trên Thái Thanh Sơn luôn mang
theo một màn sương mỏng pha lẫn linh khí, phủ lên những lầu các và động phủ một
vẻ huyền ảo. Trong động phủ mới, Lâm Dị vừa hoàn thành một vòng vận công buổi
sáng, cảm nhận dòng linh lực Mộc thuộc tinh thuần vận chuyển trơn tru trong cơ
thể, đan điền nơi “cây non” Trúc Cơ đài phát ra ánh sáng xanh lục dịu dàng, ổn
định. Hắn mở mắt, chuẩn bị cho một ngày mới của đệ tử nội môn – đến Tàng Kinh
Các lựa chọn công pháp và pháp thuật phù hợp với cảnh giới mới.
Đúng lúc này, một đạo truyền âm phù màu
xanh lá bay vào động phủ, lơ lửng trước mặt hắn. Giọng nói trung tính của một
chấp sự Nội Môn Điện vang lên: “Đệ tử Lâm Dị, Hỗn Nguyên Trưởng Lão triệu kiến,
lập tức đến Tàng Pháp Các tầng ba.”
Lâm Dị giật mình. Hỗn Nguyên Trưởng
Lão? Cái tên này hắn không lạ. Đó là một trong số ít những vị Kim Đan
trưởng lão của Thái Thanh Môn có tiếng là công bằng và chú trọng vào căn cơ,
tiềm năng thay vì xuất thân hay lập tức thành tựu. Trưởng lão này thường ít khi
xuất hiện, phần lớn thời gian đều bế quan hoặc nghiên cứu đạo pháp, việc quản
lý tông môn cũng ít can dự. Tại sao hôm nay lại đột nhiên triệu kiến một tân
tấn Trúc Cơ kỳ như hắn?
Trong lòng dấy lên một tia đề phòng, nhưng
trên mặt hắn vẫn bình thản. Hắn biết, đây vừa là cơ hội, cũng có thể là thử
thách. Một vị Kim Đan trưởng lão chú ý, dù với động cơ gì, cũng không thể xem
thường.
Hắn chỉnh đốn lại trang phục nội môn màu
xanh thẫm (quy định mới sau khi Trúc Cơ), đảm bảo chiếc vòng tay thần bí đã
được che kín dưới ống tay áo, rồi rời động phủ, hướng về Tàng Pháp Các.
Tàng Pháp Các là một trong những kiến trúc
trọng yếu nhất của Thái Thanh Môn, nằm ở trung tâm núi chính, là một tòa tháp
bát giác cao bảy tầng, xây bằng đá ngọc màu xám trắng, tỏa ra khí tức cổ xưa và
uy nghiêm. Hai tầng dưới mở cửa cho đệ tử ngoại môn, tầng ba đến tầng năm dành
cho nội môn, tầng sáu trở lên chỉ có trưởng lão và đệ tử chân truyền mới được
vào.
Lâm Dị bước vào cửa tháp, xuất trình lệnh
bài, đi qua hành lang dài lát đá với những bích họa mô tả lịch sử tông môn, rồi
leo lên cầu thang đá xoắn ốc dẫn lên tầng ba. Không khí ở đây càng thêm trang
nghiêm, linh khí nồng đậm, trên các giá gỗ đen bóng loáng chất đầy từng thẻ
ngọc thư, từng cuộn da thú, từng quyển sách cổ, đều là công pháp và bí thuật
các loại.
Ở một góc tương đối yên tĩnh của tầng ba,
gần cửa sổ lớn nhìn ra mây trời, một lão giả mặc đạo bào màu xám tro, tóc bạc
trắng nhưng khuôn mặt hồng hào, không một nếp nhăn, đang đứng đó, tay cầm một
cuốn sách da cũ, dường như đang đọc. Xung quanh ông, linh khí tự nhiên hội tụ,
tạo thành một trường lực vô hình khiến người ta không dám thở mạnh.
Đó chính là Hỗn Nguyên Trưởng Lão.
Lâm Dị đi đến cách đó ba bước, cung kính
thi lễ: “Đệ tử Lâm Dị, bái kiến Hỗn Nguyên Trưởng Lão.”
Hỗn Nguyên Trưởng Lão từ từ đặt sách xuống,
quay người. Đôi mắt ông không có vẻ uy nghiêm áp bách thường thấy ở những cao
thủ, mà là một sự tĩnh lặng sâu thẳm, như hồ nước mùa thu, phản chiếu vạn vật.
Ánh mắt ấy quét qua Lâm Dị, từ đầu đến chân, không nhanh không chậm, nhưng Lâm
Dị cảm thấy dường như mọi ngóc ngách trong cơ thể đều bị nhìn thấu trong chốc
lát.
“Lên đi.” Giọng nói của Hỗn Nguyên Trưởng
Lão trầm ấm, ôn hòa, nhưng mang theo một sức nặng tự nhiên. “Nghe nói ngươi vốn
là đệ tử ngoại môn, mới vừa Trúc Cơ thành công?”
“Vâng, nhờ vào sự chỉ điểm của tiền bối và
chút may mắn, đệ tử mới thành công.” Lâm Dị đứng thẳng người, cúi đầu đáp, thái
độ khiêm cung nhưng không hèn mọn.
“May mắn?” Hỗn Nguyên Trưởng Lão khẽ mỉm
cười, nhưng trong đôi mắt không có chút ý cười nào. “Đột phá Trúc Cơ, đâu phải
chuyện chỉ dựa vào may mắn. Đặc biệt là… với căn cơ của ngươi.”
Ông bước tới một bước, khoảng cách rút
ngắn. Lâm Dị cảm thấy một luồng thần thức dịu dàng như nước, nhưng vô cùng thâm
hậu, bao phủ lên người mình. Ông không xâm nhập thô bạo, mà chỉ lướt qua bề
mặt, nhưng chính vì vậy càng khiến Lâm Dị cảnh giác cao độ – đây là cách thăm
dò tinh tế và tôn trọng hơn, cũng khó che giấu hơn.
“Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, ổn định vững chắc,
không chút bồng bột, không giống như mới đột phá.” Hỗn Nguyên Trưởng Lão nói
chậm rãi. “Đặc biệt là linh lực trong cơ thể ngươi… thuần khiết đến lạ thường.
Mộc hệ linh lực, vốn nên mang theo sự sống động và biến hóa, nhưng ở ngươi lại
có thêm một cỗ khí tức cổ xưa, trầm ổn, như gỗ già ngàn năm, căn cơ sâu dày.”
Ánh mắt ông dừng lại ở vị trí đan điền của
Lâm Dị, như có thể nhìn thấu. “Công pháp ngươi tu luyện… không phải là ‘Thanh
Mộc Quyết’ thông thường của tông môn. Càng không giống bất kỳ công pháp Mộc hệ
phổ thông nào. Nó… rất cổ xưa, rất đặc biệt.”
Lâm Dị trong lòng căng thẳng, nhưng mặt vẫn
không đổi sắc. Hắn biết không thể hoàn toàn giấu được một vị Kim Đan trưởng
lão. Nhưng cũng không cần phải thú nhận hết. “Trưởng lão minh giám. Đệ tử trước
đây có cơ duyên, nhận được một ít chỉ điểm và di cảo về dược đạo từ một vị tiền
bối, trong đó có phần cơ bản của một môn dưỡng sinh công pháp Mộc hệ cổ xưa. Đệ
tử thể chất yếu, nên đã dựa vào đó điều dưỡng, không ngờ lại hợp với đạo, giúp
ích cho việc đột phá.”
Lời giải thích này, một lần nữa đẩy hết về
“dược đạo” và “dưỡng sinh”, cùng với “cơ duyên” mơ hồ và “thể chất yếu” dễ gây
thương cảm. Vừa hợp tình hợp lý, vừa không tiết lộ trọng tâm.
Hỗn Nguyên Trưởng Lão nhìn hắn chăm chú một
lúc, dường như đang cân nhắc điều gì. Ánh mắt ông rơi vào cổ tay trái của Lâm
Dị – nơi ống tay áo hơi phồng lên một chút. Lâm Dị gần như ngừng thở, nhưng may
mày ông chỉ nhìn thoáng qua rồi lại chuyển đi.
“Cổ xưa… dưỡng sinh… lại có thể đạt đến độ
thuần khiết và ổn định như vậy.” Hỗn Nguyên Trưởng Lão lẩm bẩm, rồi đột nhiên
hỏi: “Ngươi có biết, tại sao ta lại gọi ngươi đến đây không?”
“Đệ tử không dám đoán.”
“Bởi vì ta thích những đệ tử có căn cơ vững
chắc, tiềm lực sâu dày.” Hỗn Nguyên Trưởng Lão nói thẳng. “Trên con đường đại
đạo, tốc độ nhanh chậm chỉ là nhất thời, căn cơ mới là cái quyết định có thể đi
được bao xa. Ngươi, từ đệ tử ngoại môn lên, không có nền tảng, không có tài
nguyên, lại có thể tự mình Trúc Cơ thành công, và căn cơ còn vững như vậy… điều
này chứng tỏ ngươi có tâm tính kiên định, có cơ duyên, và quan trọng nhất, có
tiềm lực.”
Ông dừng lại, giọng trở nên nghiêm túc:
“Lâm Dị, ta hỏi ngươi, ngươi có nguyện ý bái nhập ta môn hạ, trở thành đệ tử
chính thức của ta không?”
Lời mời đột ngột khiến Lâm Dị hơi choáng
váng. Được một vị Kim Đan trưởng lão thu làm đệ tử chính thức? Đây là cơ hội mà
bao nhiêu đệ tử nội môn mơ ước! Có được chỗ dựa như vậy, tài nguyên, công pháp,
sự chỉ điểm… đều sẽ tăng lên rất nhiều, và địa vị trong tông môn cũng sẽ hoàn
toàn khác.
Nhưng… đi kèm với đó, cũng sẽ có sự chú ý
nhiều hơn, ràng buộc nhiều hơn, và đặc biệt là, phải đối mặt với những đệ tử
khác của trưởng lão, cùng những ân oán phức tạp trong môn phái. Hơn nữa, đứng
dưới trướng một vị trưởng lão công khai, bí mật của hắn sẽ khó che giấu hơn.
Suy nghĩ nhanh như chớp trong đầu. Từ chối?
Đó là điều không thể. Một vị Kim Đan trưởng lão chủ động thu nhận, nếu từ chối,
không chỉ là bất kính, mà còn có thể bị nghi ngờ, thậm chí đắc tội. Đồng ý? Đó
là lựa chọn duy nhất khả thi. Dù có rủi ro, nhưng lợi ích cũng cực lớn. Và,
dưới sự bảo hộ của một vị trưởng lão, ít nhất trên bề mặt, hắn sẽ an toàn hơn,
có nhiều không gian hơn để phát triển.
Chỉ trong chớp mắt, Lâm Dị đã có quyết
định. Hắn quỳ xuống, cung kính hành lễ: “Đệ tử Lâm Dị, bái kiến sư tôn! Được sư
tôn nhìn trúng, là phúc phần của đệ tử, đệ tử nguyện ý!”
“Tốt.” Hỗn Nguyên Trưởng Lão gật đầu, trên
mặt hiện lên một nụ cười nhẹ, lần này có chút chân thành hơn. “Từ hôm nay,
ngươi chính thức là đệ tử nhập thất của ta. Danh sách sẽ được ghi vào Nội Môn
Điện.
Ông vung tay, một lực nhẹ nâng Lâm Dị dậy.
“Là đệ tử của ta, ta sẽ không để ngươi thiệt thòi. Đây là môn công pháp nội môn
tiêu chuẩn của tông môn – ‘Thái Thanh Vô Cực Chưởng’, ngươi cầm
lấy.”
Một thẻ ngọc màu trắng ngà bay về phía Lâm
Dị. Hắn tiếp nhận, thần thức quét qua, một lượng lớn thông tin lập tức truyền
vào đầu.
Thái Thanh Vô Cực Chưởng. Đây không phải là một môn chưởng pháp đơn
thuần, mà là một hệ thống công pháp toàn diện, bao gồm tâm pháp vận khí, chưởng
pháp công kích, bộ pháp di chuyển và thậm chí cả một ít kỹ xảo phòng ngự. Cốt
lõi của nó nằm ở chữ “Vô Cực” – lấy ý niệm “vô cực sinh thái cực”, chú
trọng vào sự chuyển hóa linh động, biến hóa khôn lường của linh lực. Linh lực
tu luyện ra có thể tùy ý chuyển hóa thành các thuộc tính công kích khác nhau
(tuy không bằng chuyên tinh), hoặc hình thành các loại trường lực phòng ngự
khác nhau, rất linh hoạt và toàn diện, phù hợp với hầu hết đệ tử nội môn làm
nền tảng.
Đây rõ ràng là một môn công pháp chính
thống, cao minh nhưng không quá đặc thù, rất phù hợp với thân phận mới của Lâm
Dị – vừa thể hiện được sự coi trọng của sư tôn, lại không khiến hắn quá nổi
bật. Hơn nữa, tính chất “chuyển hóa” của nó, trên lý thuyết, có thể che giấu
một phần đặc thù Mộc hệ thuần khiết của hắn.
“Đa tạ sư tôn ban pháp!” Lâm Dị lại thi lễ.
“Ngươi tu luyện công pháp cổ xưa của riêng
mình, ta không can thiệp, cũng không cần ngươi từ bỏ.” Hỗn Nguyên Trưởng Lão
nói, ánh mắt thâm thúy. “‘Thái Thanh Vô Cực Chưởng’ này, ngươi có thể dùng làm
công pháp bề ngoài, hoặc tham khảo ý niệm ‘chuyển hóa’ của nó để dung hợp vào
công pháp của bản thân. Con đường của ngươi, cuối cùng vẫn phải do chính ngươi
đi. Ta chỉ là người chỉ đường, giúp ngươi tránh được một ít chông gai không cần
thiết.”
Lời nói này vừa thể hiện sự tôn trọng, vừa
như một lời nhắc nhở tinh tế: ta biết ngươi có bí mật, nhưng ta không ép ngươi
nói ra, chỉ hy vọng ngươi dùng nó vì tông môn, và đừng đi vào con đường tà đạo.
Lâm Dị trong lòng rùng mình, càng thêm cẩn
trọng: “Đệ tử tất ghi lòng tạc dạ lời dạy của sư tôn.”
“Được rồi, ngươi lui xuống đi. Trước mắt cứ
ổn định cảnh giới, làm quen với công pháp mới. Có việc gì, ta sẽ lại triệu
ngươi.” Hỗn Nguyên Trưởng lão khoát tay.
Lâm Dị cung kính lui ra, cho đến khi ra
khỏi Tàng Pháp Các, mới thở phào nhẹ nhõm. Trên trán đã thấm một lớp mồ hôi
lạnh.
Bái một vị Kim Đan trưởng lão làm sư, trở
thành đệ tử chính thức nội môn. Đây là một bước nhảy vọt về địa vị, nhưng cũng
đồng nghĩa với việc hắn chính thức bước vào vòng xoáy quyền lực và tranh đấu
của tông môn. Tương lai, dưới danh nghĩa đệ tử của Hỗn Nguyên Trưởng lão, hắn
sẽ phải đối mặt với nhiều hơn những nụ cười trên mặt, dao găm trong lòng, và
những cạm bẫy vô hình.
Nhưng, cũng có nghĩa là, hắn đã có được một
tấm khiên tương đối kiên cố, và một cái đệm để nhảy cao hơn. Trên con đường tu
tiên đầy chông gai này, đôi khi, leo lên một chiếc thuyền lớn, dù có nguy cơ bị
cuốn theo sóng gió, cũng tốt hơn là một mình chèo chiếc thuyền con chống chọi
với bão tố.
Hắn nắm chặt thẻ ngọc trong tay, cảm nhận
thông tin về ‘Thái Thanh Vô Cực Chưởng’ trong đầu. Dù sao, đây cũng là một món
lợi thực tế. Hắn sẽ tận dụng nó, che giấu thực lực thật sự, đồng thời không
ngừng tích lũy sức mạnh trong bóng tối.
Mặt trời đã lên cao, chiếu sáng những bậc
thang đá dẫn xuống núi. Lâm Dị ngẩng đầu, nhìn về phía đỉnh núi chính nơi những
cung điện tráng lệ của các trưởng lão ẩn hiện trong mây. Con đường phía trước,
vừa rộng mở hơn, vừa âm u hơn.
Nhưng hắn đã sẵn sàng. Với tư cách là đệ tử
của Hỗn Nguyên Trưởng lão, và với bản chất của một ‘Vô Ảnh Nhân’, hắn sẽ tiếp
tục đi, âm thầm, kiên nhẫn, và quyết đoán khi cần thiết.
CHƯƠNG
75 – THÁI THANH VÔ CỰC CHƯỞNG VÀ BIẾN SỐ
Trở về động phủ mới, Lâm Dị lập tức kích
hoạt tất cả trận pháp phòng ngự, đặc biệt là tầng "Vọng Khứ Lai Tức
Trận" ẩn tàng khí tức ở góc khuất. Chỉ khi cảm nhận được sự bao bọc hoàn
toàn của các lớp bảo vệ, trong lòng hắn mới tạm thời yên ổn. Vị trí đệ tử của
Hỗn Nguyên Trưởng lão đem lại nhiều thuận lợi, nhưng cũng khiến hắn như ngồi
trên đống lửa, không dám có chút sơ hở nào.
Hắn ngồi xếp bằng ở trung tâm động phủ, thẻ
ngọc trắng ngà đặt trước mặt. Thần thức một lần nữa thâm nhập vào trong, tỉ mỉ
thể ngộ từng câu từng chữ tâm pháp của "Thái Thanh Vô Cực
Chưởng".
Công pháp này quả nhiên không hổ danh là
môn pháp chính thống của Thái Thanh Môn. Nó lấy "Vô Cực" làm cốt lõi,
nhấn mạnh vào sự trung hòa, dung hợp và chuyển hóa. Linh lực tu luyện ra không
thiên về bất kỳ thuộc tính cực đoan nào, mà giống như một dòng nước trong vắt,
có thể tùy ý điều chỉnh, biến hóa theo ý muốn của người thi triển — khi cần
công kích, có thể chuyển thành sắc bén như kim, bành trướng như hỏa; khi cần
phòng ngự, có thể hóa thành vững như thổ, nhu hòa như thủy; khi cần trì hoãn
hoặc khống chế, lại có thể biến thành tính chất kết dính hoặc trầm trệ.
Đường vận hành phức tạp hơn nhiều so với
Thanh Mộc Chân Giải, đi qua nhiều kinh mạch phụ không quen thuộc với Lâm Dị.
Chưởng thức thì tinh diệu, chú trọng vào sự phối hợp giữa ý, khí và lực, mỗi
một chưởng đều ẩn chứa nhiều biến hóa, thực sự là một môn công pháp công thủ
toàn diện, rất phù hợp để đệ tử nội môn xây dựng nền tảng chiến đấu vững chắc.
Lâm Dị trầm tâm tĩnh khí, bắt đầu thử vận
hành theo tâm pháp. Hắn không dùng linh lực Mộc thuộc tinh thuần của bản thân,
mà cố gắng điều động một luồng linh lực trung tính, không màu sắc từ đan điền —
đây chính là loại linh lực cơ bản mà "Thái Thanh Vô Cực Chưởng" tu
luyện ra.
Quá trình diễn ra khá thuận lợi. Dòng linh
lực không màu sắc chậm rãi chảy qua các kinh mạch mới, theo đường vận chuyển
quy định, hoàn thành một chu thiên. Không có gì đặc biệt xảy ra. Không có cảm
giác mãnh liệt, cũng không có trở ngại rõ rệt. Nó giống như uống một ngụm nước
lã — vô vị, nhưng cũng vô hại. Uy lực và tốc độ tu luyện của công pháp này, đối
với Lâm Dị mà nói, chỉ ở mức bình thường, thậm chí có phần chậm so với Thanh
Mộc Chân Giải chuyên tinh Mộc thuộc. Nhưng tính toàn diện và sự linh hoạt của nó
thì không thể phủ nhận.
"Chỉ dùng để che mắt thôi sao?"
Lâm Dị tự hỏi. Nhưng trong lòng lại có chút không cam lòng. Được một vị Kim Đan
trưởng lão ban cho, dù là công pháp nền tảng, lẽ nào thực sự chỉ có vậy? Hay
là... mình chưa phát hiện ra chỗ thần diệu?
Một ý nghĩ đột nhiên lóe lên: Nếu như...
không dùng linh lực trung tính của công pháp này, mà dùng chính linh lực Mộc
thuộc tinh thuần của mình, lại vận hành theo đường vận chuyển của "Thái
Thanh Vô Cực Chưởng", thì sẽ thế nào? Liệu tính chất "chuyển
hóa" của nó có thể dung hợp, thậm chí tăng cường đặc tính Mộc thuộc của
mình?
Nghĩ là làm. Lâm Dị hít sâu một hơi, lần
này, hắn chủ động điều động một tia linh lực Mộc thuộc màu xanh lục tươi sáng
từ "cây non" Trúc Cơ đài, dẫn nó vào đường kinh mạch của "Thái
Thanh Vô Cực Chưởng".
Ngay khi dòng lực xanh lục vừa chạm vào con
đường vận chuyển mới, một biến hóa kỳ dị xảy ra.
Trước đây, đường vận chuyển này chỉ thụ
động chứa đựng linh lực trung tính. Nhưng khi linh lực Mộc thuộc cực kỳ tinh
thuần và tràn đầy sinh cơ của Lâm Dị chảy vào, nó giống như đổ nước sống vào
khuôn đất khô, lập tức có phản ứng.
Dọc theo đường vận chuyển, những điểm huyệt
vị then chốt bỗng nhiên phát nhiệt, không nóng, mà là một loại ấm áp ôn hòa,
giống như có vô số mầm non đang đâm chồi bên trong. Mà dòng linh lực Mộc thuộc
màu xanh lục của hắn, trong quá trình chảy qua những điểm huyệt này, dường
như... bị "đồng hóa" một phần nhỏ.
Không phải bị hấp thụ hay tiêu hao, mà là
tính chất của nó bị chuyển hóa một cách vi tế. Một phần nhỏ linh lực Mộc thuộc
thuần túy, dưới tác dụng của con đường vận chuyển đặc biệt này, dần dần mất đi
tính chất "thực vật" đơn thuần, mà trở nên càng thêm... "sống
động", "linh hoạt", mang theo một loại ý niệm "sinh
trưởng" và "biến hóa" còn nguyên thủy và mạnh mẽ hơn. Nó trở
thành một loại "Sinh Cơ Linh Lực" đặc biệt — vẫn
mang bản chất Mộc, nhưng đã vượt ra khỏi khuôn khổ thông thường, như thể là
nguồn cơn của mọi sự sống.
Đến cuối một chu thiên, lượng "Sinh Cơ
Linh Lực" này tuy rất nhỏ, chỉ như một sợi tơ, nhưng khi nó quay trở lại
đan điền, dung nhập vào "cây non" Trúc Cơ đài, Lâm Dị cảm thấy toàn
thân nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái, như thể mỗi tế bào đều được tưới mát bởi
suối nguồn sự sống. Hiệu quả này, còn vượt xa việc chỉ vận hành Thanh Mộc Chân
Giải thuần túy!
Phát hiện này khiến Lâm Dị vừa kinh ngạc
vừa phấn khích. Hắn không dừng lại, mà đứng dậy, muốn thử xem loại linh lực đặc
biệt này khi dùng trong chưởng pháp sẽ có hiệu quả gì.
Hắn đứng ở khoảng trống trong động phủ,
theo chiêu thức cơ bản nhất của "Thái Thanh Vô Cực Chưởng" — "Vô
Cực Khai Thiên Thức", đem lượng nhỏ "Sinh Cơ Linh Lực" vừa
mới luyện hóa tập trung vào lòng bàn tay phải, rồi nhẹ nhàng đẩy ra, đánh vào
một tảng đá thử nghiệm đặc biệt (một loại đá đen cứng chắc thường dùng để thử
công kích) ở góc tường.
Chưởng phong màu xanh lục nhàn nhạt, không
ồn ào, không mãnh liệt, thậm chí có vẻ hơi yếu ớt, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt
tảng đá đen.
Rắc.
Một âm thanh rất nhỏ, không phải là tiếng nổ vỡ, mà giống như tiếng nứt của vỏ
cây khô. Trên bề mặt tảng đá đen cứng chắc, xuất hiện một vết nứt mạng nhện
nhỏ, không sâu, nhưng lan ra khá rộng. Đây không phải là điều đáng kinh ngạc —
với thực lực Trúc Cơ của hắn, làm nứt một tảng đá thường là chuyện bình thường.
Nhưng điều kỳ lạ xảy ra ngay sau đó.
Từ những vết nứt đó, từ những kẽ hở vi tế
trên bề mặt đá, bỗng nhiên... mọc ra những mầm cỏ xanh non. Chúng
lớn nhanh như được thôi miên, trong nháy mắt đã phủ kín vùng đá bị đánh trúng,
xanh mướt, non tơ, tràn đầy sinh cơ. Cả tảng đá như bị khoác lên một tấm thảm
xanh nhỏ.
Nhưng cảnh tượng tươi tốt này chỉ duy trì
trong khoảnh khắc. Ngay khi những ngọn cỏ đạt đến đỉnh điểm tươi tốt, chúng đột
nhiên héo rũ đi với tốc độ còn nhanh hơn, từ xanh biếc chuyển sang vàng úa, rồi
khô quắt, cuối cùng hóa thành một lớp bụi xám mịn, rơi xuống đất, để lại trên
tảng đá một mảng màu xám nhạt, như bị thời gian và sự sống bào mòn qua hàng
trăm năm.
Sinh — Diệt. Luân hồi trong một chưởng.
Lâm Dị đứng yên, nhìn chằm chằm vào dấu vết
kỳ dị trên tảng đá, trong lòng dâng lên một làn sóng kinh ngạc khó tả. Đây
không còn đơn thuần là uy lực công kích vật lý nữa. Nó đã chạm đến một tầng thứ
càng cao hơn — quy luật sinh diệt, dòng chảy thời gian vi tế. Dù
chỉ là một tia ý cảnh cực kỳ mờ nhạt, nhưng đối với một người mới bước vào Trúc
Cơ, đây là điều không thể tưởng tượng nổi!
Rõ ràng, "Thái Thanh Vô Cực
Chưởng" khi kết hợp với linh lực Mộc thuộc cực kỳ tinh thuần và tràn đầy
sinh cơ của hắn (cộng thêm sự ảnh hưởng vi tế của Thanh Mộc Chân Giải và chiếc
vòng thần bí), đã sinh ra một biến hóa ngoài dự tính, khai mở một tiềm năng
hoàn toàn mới.
Hắn lặp lại thử nghiệm vài lần, kết quả đều
nhất quán. Chỉ khi dùng linh lực Mộc thuộc của bản thân vận hành theo đường
kinh mạch của "Vô Cực Chưởng", mới có thể sinh ra "Sinh Cơ Linh
Lực" đặc biệt đó và hiệu ứng "sinh-diệt luân hồi". Dùng linh lực
trung tính thông thường, hoặc cố ý chuyển hóa linh lực thành các thuộc tính
khác như hỏa, kim để thi triển, đều chỉ có uy lực bình thường, không có hiện
tượng dị thường.
Điều này có nghĩa là, biến số nằm ở chính
bản thân hắn, ở sự kết hợp độc đáo giữa Thanh Mộc Chân Giải, chiếc vòng và
"Thái Thanh Vô Cực Chưởng".
Lâm Dị ngồi xuống, trong lòng vừa mừng vừa
lo. Mừng vì phát hiện một con đường tăng cường sức chiến đấu cực kỳ tiềm năng
và độc đáo. Lo vì hiệu ứng này quá dị thường, một khi bại lộ, nhất định sẽ gây
nên sự chú ý và nghi ngờ khôn lường. Hỗn Nguyên Trưởng lão có thể chấp nhận một
đệ tử có căn cơ vững chắc, nhưng liệu có thể chấp nhận một đệ tử nắm giữ lực
lượng chạm đến quy luật sinh diệt ở cấp độ Trúc Cơ không? Hắn không dám chắc.
Quyết định nhanh chóng được đưa ra: giấu
kín. Tuyệt đối không để lộ ra ngoài. "Thái Thanh Vô Cực Chưởng"
bề ngoài, hắn sẽ chỉ dùng linh lực trung tính hoặc chuyển hóa thành các thuộc
tính thông thường khác để thi triển, biểu hiện ra chỉ là một đệ tử nội môn bình
thường có căn cơ khá vững. Còn biến thể "sinh-diệt" này, sẽ chỉ là
tuyệt chiêu bí mật cuối cùng, hoặc chỉ sử dụng trong những tình huống tuyệt đối
an toàn, có thể triệt để xóa sổ nhân chứng.
Nhưng... như vậy vẫn chưa đủ. Một ý nghĩ
lớn hơn, táo bạo hơn, nảy sinh trong đầu hắn.
"Thái Thanh Vô Cực Chưởng" lấy
"chuyển hóa" làm cốt lõi, linh lực có thể tùy ý biến đổi thuộc tính.
Hiện tại, nó chỉ phát huy tác dụng thần kỳ khi kết hợp với linh lực Mộc thuộc
tinh thuần của hắn. Vậy thì... nếu hắn chủ động điều chỉnh, cải biến công pháp
này, không phải để nó chuyển hóa linh lực thành các thuộc tính khác, mà là để
nó "hấp thụ" hoặc "mô phỏng" các thuộc
tính linh khí khác từ bên ngoài, rồi dung hợp vào hệ thống Mộc thuộc của bản
thân, từ đó đạt được hiệu quả "ngũ hành tương sinh"?
Ví dụ, hấp thụ một ít Hỏa linh khí, dùng
Mộc sinh Hỏa, tăng cường uy lực công kích; hoặc hấp thụ Thổ linh khí, dùng Thổ
dưỡng Mộc, tăng cường phòng ngự và khôi phục; thậm chí, nếu có thể hấp thụ một
ít Kim linh khí (tương khắc với Mộc), dùng sự đối kháng đó để rèn luyện và tinh
luyện linh lực Mộc thuộc của bản thân...
Đây là một ý tưởng điên rồ, nguy hiểm. Ngũ
hành tương sinh tương khác, một sơ suất nhỏ là dẫn đến xung đột linh lực trong
cơ thể, tổn thương nghiêm trọng. Nhưng... với tính chất "chuyển hóa"
và "dung hợp" của "Thái Thanh Vô Cực Chưởng", cộng với sự
ổn định vượt trội của nền tảng Mộc thuộc do Thanh Mộc Chân Giải và chiếc vòng
mang lại, cùng sự hiểu biết sâu sắc về dược tính và cân bằng lực lượng của hắn,
có lẽ... không hoàn toàn không thể thử?
Lâm Dị ánh mắt sáng rực. Hắn nhìn về phía
góc động phủ nơi đặt lò luyện đan và các linh thảo. Con đường của hắn, vốn dĩ
đã khác với người thường. Thay vì đi theo lối mòn, chi bằng mạo hiểm một phen,
tự mình mở ra một con đường mới, một con đường "Mộc Hành Ngũ
Chuyển, Sinh Diệt Vô Cực"!
Tất nhiên, tất cả đều phải được tiến hành
trong bí mật, từng bước một, cực kỳ thận trọng. Trước mắt, hắn cần hoàn toàn
làm chủ "Thái Thanh Vô Cực Chưởng" bình thường, đồng thời bắt đầu
nghiên cứu các đặc tính linh khí khác nhau, tìm cách dùng dược lực hoặc trận
pháp để điều hòa và dẫn dắt.
Hắn ngồi xuống, lấy ra giấy bút, bắt đầu
phác thảo kế hoạch tu luyện mới. Trên trang giấy, những đường nét phức tạp dần
hiện ra, xen lẫn là tên các loại linh thảo, công thức đan dược, và những phỏng
đoán về đường vận khí. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, lửa nhiệt tình và sự
thận trọng lạnh lùng cùng tồn tại, hòa quyện thành một quyết tâm kiên định.
Động phủ yên tĩnh, chỉ có tiếng bút lông
chạm nhẹ trên giấy. Nhưng ở nơi này, một cuộc cách mạng nhỏ về tu luyện đang âm
thầm bắt đầu. Và người chủ động tiến hành cuộc cách mạng này, vẫn là cái bóng
không tên, Vô Ảnh Nhân, đang từng bước từng bước, vạch ra con đường
độc nhất vô nhị của riêng mình trong bóng tối.

0 Comments