Chương 71: Hắc Thủy Vực – U Minh Cổ Địa
Gió đêm rít qua khe núi, mang theo từng tiếng nỉ non mơ hồ
như vọng từ cõi u linh. Ở cực nam của Trung Vực đại lục, nơi biên giới giữa hai
đại vực, tồn tại một địa danh bị người người e ngại — Hắc Thủy Vực.
Tương truyền, nơi này từng là chiến trường của các đại tông
môn thời thượng cổ, cũng là chỗ chôn vùi vô số Thiên Tôn và Tán Tiên. Thiên địa
bị ô nhiễm, linh khí chuyển âm, pháp tắc vặn vẹo, rất phù hợp với tà tu, quỷ tu
hoặc những kẻ tu hành bị dị hóa.
Và cũng tại nơi đây, Khương Dạ Minh vừa rời khỏi Băng
Nguyên, lặng lẽ hạ xuống một khe đá đen tuyền, tiến vào cổ địa phủ đầy mùi tanh
hôi và tử khí.
【Nhiệm
vụ phụ tuyến mở khóa: “U Minh Cổ Địa – Bí văn thất lạc của Thiên Hồn Tông”】
Khương Dạ Minh cười nhạt:
“Đến cả hệ thống cũng khuyên rút lui. Có vẻ cơ duyên lần này
không nhỏ.”
Hắn rảo bước, bên trong không dùng pháp lực, chỉ dựa vào Thức
Hải Hư Không Thuật để cảm nhận chấn động linh hồn mơ hồ trong từng lớp đất
đá.
Hắc Thủy Vực không phải nơi dành cho kẻ ngu ngốc
muốn cầu cơ duyên bằng máu thịt. Nơi đây đầy rẫy oán linh cổ xưa, hồn phách bị
phong ấn, hoặc tà tu bị phản phệ hồn phách mà điên loạn.
Thế nhưng Khương Dạ Minh, bằng vào Ngưng Niệm Chi Pháp
vừa đạt được, tâm hồn như ngọn đèn lặng lẽ giữa gió bão — yên tĩnh, bất động,
không bị ảnh hưởng bởi tà niệm quỷ khí quanh mình.
Hắn dừng chân trước một thạch môn nứt vỡ, trên đó là
ký hiệu đã biến dạng của Thiên Hồn Tông thời thượng cổ — tông môn từng
nắm giữ hơn một nửa thuật pháp điều khiển linh hồn thời kỳ Đại Chiến Thượng Cổ.
“Thiên Hồn tông… bị tứ đại chính phái liên thủ tiêu diệt.
Vậy thì bí văn ở đây chắc chắn là hàng thật.”
Khương Dạ Minh vung tay, một tấm trận đồ bằng xương thú hiện
ra — pháp khí cổ mà hắn nhặt được ở Băng Cung. Sau khi dung hợp một tia ký ức
từ Pháp Thân Lưu Tử Dạ, hắn liền biết tấm trận này là chìa khóa mở huyền môn.
Sau ba lần chuyển động, thạch môn phát ra âm thanh “ầm ầm”
khàn đặc, như tiếng quỷ vật gào khóc dưới đáy vực sâu. Khi cánh cửa mở ra, một
luồng khí lạnh âm trầm xuyên thấu cả thần hồn, khiến người bình thường chỉ
cần đứng gần đã hóa điên.
Nhưng Khương Dạ Minh không mảy may dao động. Một bước tiến
vào, hắn như hòa làm một với bóng tối.
Bên trong là U Minh Cổ Địa, nơi có một tế đàn bằng
xương trắng dựng đứng giữa biển máu linh hồn. Trên tế đàn, một ngọc giản màu
tro đen lơ lửng giữa không trung, phát ra từng đạo âm ba linh hồn mơ hồ.
Hệ thống cảnh báo:
【Tâm
hồn yếu sẽ bị ngọc giản hút hồn phách → hồn phi phách tán】
Khương Dạ Minh khoanh chân ngồi giữa tế đàn.
Bốn phía bỗng hiện lên từng lớp oan hồn áo trắng, đầu
bị chém rơi, mắt trợn trừng, không có tiếng động, nhưng từng bước tiến lại gần.
Một khắc. Mười khắc. Năm mươi khắc…
Tâm hồn hắn như dòng nước đứng lặng, mặc cho thế giới hỗn
loạn, không một gợn sóng.
【Thi
triển Ngưng Niệm thành công 1 canh giờ】
Khương Dạ Minh mở mắt.
Đôi mắt hắn lúc này sáng lên một tia hồn quang lạnh lẽo. Đám
oan hồn bốn phía đột nhiên tan thành khói đen, như bị lực lượng nào đó nghiền
nát.
Hắn đứng dậy, thu lại ngọc giản, quay lưng rời khỏi U Minh
Cổ Địa như chưa từng đặt chân đến.
Bên ngoài Hắc Thủy Vực, một đám người áo tím đang
chờ sẵn — chính là Đệ tử Tà Tâm Cốc, một trong tam đại quỷ tu phái.
Tên đứng đầu là Thạch Liên Hạc, tu vi Nguyên Anh
trung kỳ, chuyên dùng “Hồn Huyết Trùng” điều khiển hồn phách.
“Có kẻ vào U Minh mà còn sống trở ra?”
“Hừ, nếu là người lấy được ngọc giản Thiên Hồn Tông… hắn
sống không qua hôm nay!”
Khương Dạ Minh bước ra, không thèm liếc mắt.
Thạch Liên Hạc ngạo nghễ chắn đường:
“Bằng hữu, phía sau là cơ duyên của Tà Tâm Cốc chúng ta.
Phiền đạo hữu giao lại ngọc giản Thiên Hồn đi?”
Khương Dạ Minh chắp tay, khẽ cười:
“Ta chỉ nhặt được một ít vật cũ không đáng kể, nếu các hạ
muốn… cứ việc đến lấy.”
Ánh mắt hắn bình thản, nhưng... một luồng sát ý âm u từ linh
hồn lan tỏa như vực sâu không đáy.
Ngay khoảnh khắc đó, Thạch Liên Hạc sững lại.
“Không đúng... linh hồn… bị áp chế?!”
Chưa kịp thi triển hồn trùng, Hồn Vực Hóa Sát lập tức
hiện hình. Một cánh đồng tối bao phủ, từng sợi khí lạnh cắt xuyên qua linh thức
bọn quỷ tu.
“KHÔNG! AAAAA!”
Tiếng gào thét vang vọng. Trong vòng năm hơi thở, toàn bộ tu
sĩ Tà Tâm Cốc bị nghiền nát linh hồn, thi thể đổ gục, mắt mở trừng
trừng.
Khương Dạ Minh rời đi không quay đầu.
“Ta không giết người vì khoe khoang. Chỉ vì... họ chắn đường
ta thôi.”
Chương 72: Tái Ngộ Tử Linh – Bí Ẩn Dưới Lớp Mặt Nạ
Sau trận đồ sát tại Hắc Thủy Vực, Khương Dạ Minh không ở lại
thu thập vật tư, càng không quan tâm đến đám thi thể quỷ tu. Hắn chỉ lặng lẽ
rời đi, trở về đường cũ bằng Ẩn Hình Thức Hải Thuật, như chưa từng xuất
hiện nơi đó.
Lúc này, trời gần sáng.
Bầu trời phía đông hiện lên ánh sáng lờ mờ của một ngày mới,
nhưng trong lòng Khương Dạ Minh lại cảm thấy có thứ gì đó sắp đến gần — không
phải thiên tai, không phải sát kiếp, mà là... một đoạn nhân quả chưa cắt đứt.
Trên đường băng qua Thập Tam Đài Linh Cốc, một vùng
núi ít người lui tới, Khương Dạ Minh vô tình cảm nhận một luồng khí tức quen
thuộc — tử khí pha lẫn linh lực âm hồn.
Tâm thần hắn khẽ động. Không nói một lời, thân hình mờ đi
như khói, tiến vào một khe suối gần đó.
Vừa bước vào, một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên
phía trước:
“Ngươi vẫn là ngươi... Khương đạo hữu, hơn năm năm không
gặp, đạo hạnh đã sâu không lường nổi.”
Khương Dạ Minh dừng lại.
Phía đối diện là một thân ảnh bạch y mảnh khảnh, gương mặt
nửa ẩn nửa hiện dưới lớp mặt nạ ngọc âm tà — chính là Tử Linh, người
từng đồng hành với hắn khi còn ở tầng thấp Linh Huyền Môn, sau bị cho là đã
chết trong Hồn Vực Ba Năm Trước.
“Tử Linh?”
Ánh mắt hắn không hề kích động, chỉ thoáng ngưng trọng. Dưới
lớp mặt nạ đó, khí tức tử linh không hề yếu, thậm chí đã đạt đến cảnh giới Kết
Đan hậu kỳ đỉnh phong, chỉ cách Nguyên Anh một bước mong manh.
Nhưng thứ khiến Khương Dạ Minh thực sự để tâm không phải tu
vi — mà là linh khí trên người Tử Linh mang theo một tì vết cổ xưa của Thiên
Hồn Tông!
“Ngươi... từng đến Hắc Thủy Vực?”
Tử Linh nhẹ gật đầu, đáp:
“Năm xưa ngươi tưởng ta đã chết, thật ra ta chỉ bị cuốn vào
tầng trong của Hồn Vực. Ở đó, ta gặp một tàn niệm của Cổ Hồn Tông Chủ. Kể từ
đó, nửa hồn ta không còn thuộc về bản thân nữa…”
“Ngươi đang bị khống chế?”
“Không. Chúng ta ký khế ước, ta được một nửa truyền thừa,
hắn giữ một phần hồn ta. Ta sống sót, đổi lấy gánh vác một nhiệm vụ chưa ai
từng làm được.”
Nói tới đây, Tử Linh bước tới gần, ngữ khí chậm rãi:
“Khương Dạ Minh, ngươi có biết... Thiên Hồn Tông từng luyện
ra ‘Hồn Môn’ — một cánh cửa linh hồn có thể khai mở giới hạn sinh tử.
Nhưng nó chưa từng hoàn thiện, vì thiếu một... linh hồn đặc biệt.”
Khương Dạ Minh cau mày, như hiểu ra điều gì.
“Ý ngươi là... ta?”
[Hệ thống cảnh báo]:
Phát hiện ý đồ liên kết hồn thức ngoại giới – khả năng cao
là phong ấn linh hồn ký chủ hoặc sử dụng làm chất dẫn mở Hồn Môn.
Gợi ý: Tạm thời không phát động đối kháng, vì nguy cơ vượt
mức hiện tại.
Khương Dạ Minh trầm mặc.
Hắn biết Tử Linh không hề có ác ý rõ ràng, nhưng kẻ đứng sau
nàng lại là một tồn tại từng vượt qua Nguyên Anh và bị chính Thiên Đạo trừng
phạt, hiện tại chỉ còn lại linh niệm ký thác vào tử khí cổ địa.
“Vậy... mục đích gặp ta hôm nay là gì?”
Tử Linh im lặng một lúc, rồi đưa tay ra, trong lòng bàn tay
là một viên ngọc nhỏ hình lục giác, phát ra ánh sáng xanh xám mờ nhạt, bên
trong có một đoạn văn cổ.
“Đây là một phần của ‘Hồn Môn Bí Tàng’, ta không giữ
nổi. Ta không tin bất cứ ai trong quỷ tu tông phái. Nhưng nếu là ngươi…”
“Nếu một ngày ta bị thứ trong người ta nuốt trọn... hãy thay
ta phá hủy toàn bộ cánh cửa Hồn Môn.”
Khương Dạ Minh nhìn viên ngọc thật sâu, không nhận, cũng
không từ chối.
“Tử Linh… ta chưa từng nợ ai, nhưng nếu có một người… chắc
là ngươi.”
Hắn giơ tay, vận chuyển một tia “Thanh Ngọc Tâm Hỏa”,
điểm vào viên ngọc, in lên dấu linh hồn của mình.
“Nếu ngày đó đến, ta sẽ ra tay. Nhưng nếu ngươi phản lại
chính mình… ta cũng sẽ không lưu tình.”
Tử Linh nhìn hắn, ánh mắt như ánh trăng tan giữa sương mù.
“Vẫn là ngươi — chẳng thay đổi gì cả.”
Hai người không nói thêm lời nào.
Tử Linh hóa thành tử quang, biến mất vào bóng đêm.
Còn Khương Dạ Minh, tay nắm viên ngọc cổ, quay bước, không
quay đầu nhìn lại.
Chương 73: Phá Thiên Cốc – Tàn Dương Hỏa Chủng
Ba ngày sau cuộc tái ngộ với Tử Linh, Khương Dạ Minh đã tiến
vào biên giới tây bắc, nơi có một địa danh bị liệt vào hàng “Hung Địa”
của tu chân giới — Phá Thiên Cốc.
Cốc này dài hơn trăm dặm, khí hậu khắc nghiệt, từng là chiến
trường xưa của Thiên Hỏa Cổ Tộc và Nhục Thân Tông. Đất đá cháy khét, cỏ cây
không mọc nổi, linh khí nơi đây bị hỏa nguyên tố ăn mòn, hồn phách kẻ yếu sẽ
lập tức bốc cháy hoặc tẩu hỏa nhập ma nếu tùy tiện tiến vào.
Nhưng nơi hung hiểm này lại là chỗ xuất hiện một vật nghịch
thiên — Huyền Viêm Hỏa Chủng, một trong “Cửu Thiên Dị Hỏa”.
Hệ thống khẽ rung động:
[Hệ thống nhiệm vụ phụ – Kích hoạt]:
Khương Dạ Minh trầm giọng:
“Ngươi bảo ta tìm hiểu, không phải cướp lấy?”
[Hệ thống]:
“Trước khi cướp, cần biết thứ gì đang canh giữ nó.”
Trong bóng đêm, thân ảnh của hắn lướt như làn khói, linh lực
thu liễm đến mức không khác gì một phàm nhân. Ngoài y bào cũ kỹ và túi trữ vật
rách mép, không ai có thể đoán hắn là tu sĩ Kết Đan hậu kỳ.
Nhưng ánh mắt hắn, lạnh hơn cả vực sâu dưới đáy Phá Thiên
Cốc.
🌋
Giao Phong Trong Cốc
Ngay khi đến phụ cận trung tâm Phá Thiên Cốc, Khương Dạ Minh
dừng lại ẩn mình sau một tảng nham thạch lớn. Trước mặt hắn, một nhóm người
đang kịch chiến dữ dội.
Dẫn đầu là Lữ Thanh Hàn, đệ tử thân truyền của Thiên
Hỏa Cổ Tộc, thân vận hỏa bào, tay cầm Thanh Viêm Phiến, mỗi chiêu
đều khiến mặt đất nứt toác, dung nham trào lên.
Đối diện là một hắc y nữ tử thần bí, quanh thân bị bao phủ
bởi Hắc Liên Hỏa, loại dị hỏa chỉ xuất hiện trong truyền thuyết về Tà
Viêm Bí Cảnh.
Khương Dạ Minh hơi nhíu mày.
“Nữ nhân kia... mang linh hỏa bị nguyền rủa. Có khả năng là
người kế thừa Tà Viêm Tông... nhưng tại sao lại tới đây?”
Trong lúc hai bên giao đấu kịch liệt, không ai để ý, dưới
lòng đất có một luồng khí cực nóng pha lẫn linh hồn oán niệm đang trỗi dậy.
Đó chính là dấu hiệu Huyền Viêm Hỏa Chủng sắp thức tỉnh!
Khương Dạ Minh lập tức thi triển Thấu Linh Nhãn, nhìn
thấy một vết nứt rất nhỏ dưới lòng đất, sâu chưa đầy mười trượng — bên dưới có
một viên “Hỏa Hạch” đang co bóp như trái tim, từng nhịp đập làm không gian méo
mó.
[Hệ thống cảnh báo]:
“Hỏa Chủng đang bị hút linh lực từ hai phe giao chiến, nếu
không có ai phong ấn, sẽ dẫn đến ‘Dị Biến Linh Hỏa’, khiến cả Phá Thiên
Cốc nổ tung.”
Khương Dạ Minh yên lặng rút ra một viên phù chú đặc biệt,
khắc từ “Ngũ Âm Bế Linh Thuật”, vật vốn vô dụng trong chiến đấu nhưng là tuyệt
phẩm để phong ấn linh dị sinh vật.
“Chuyện này vốn chẳng liên quan gì ta... nhưng nếu cả vùng
này nổ tung, chẳng phải ta cũng bị cuốn theo?”
Trong phút giao tranh căng thẳng, Khương Dạ Minh lặng lẽ
xuyên qua khe nứt, như một chiếc lá nhẹ đáp xuống mặt nước. Hắn đặt phù lên
điểm trung tâm của “Hỏa Hạch”, thi triển đồng thời ba loại thủ pháp:
- Phong
Tỏa Ấn
- Kết
Nguyên Trận
- Thiên
Hỏa Cầm Nhiếp Chú
Ngay khoảnh khắc phù ấn kích hoạt, toàn bộ linh khí trong
cốc khựng lại, không gian yên ắng đến rợn người.
Lữ Thanh Hàn và nữ tử áo đen đều cùng ngẩng đầu — một đạo
linh văn ánh kim như từ thời viễn cổ chiếu rọi giữa cốc, khóa chặt dị hỏa
bên dưới!
“Là ai?!”
“Ai dám xen vào cuộc chiến của Thiên Hỏa Cổ Tộc?!”
Khương Dạ Minh đã ẩn thân, đứng trên đỉnh một vách đá, tay
xếp sau lưng.
“Hỏa Chủng này... các ngươi không khống chế nổi đâu. Lùi đi,
giữ mạng.”
Giọng nói của hắn không lớn, không mang chút khí tức uy áp,
nhưng từng lời lọt vào tai, cả hai đại cao thủ như bị kim châm thấu óc, lùi lại
vô thức.
Lữ Thanh Hàn kinh hãi:
“Khí tức người này... không thể dò xét. Có thể nào là một
Nguyên Anh lão tổ che giấu tu vi?!”
Khương Dạ Minh xoay người rời đi, không để lại chút dấu vết.
Trong tay hắn lúc này là một giọt “Tinh Hỏa Dẫn” —
mảnh phân thân nhỏ bé của Huyền Viêm Hỏa Chủng bị tách ra khi phong ấn hoàn
tất. Thứ này chính là chìa khóa để dẫn đường vào tầng sâu nhất của Phá Thiên
Cốc.
[Hệ thống]:
“Nhiệm vụ hoàn tất. Tích lũy năng lượng mở khóa tầng hai
‘Ngũ Hành Chân Quyết’ – Hỏa Hành.”
“Phần thưởng thêm: Mở sớm kỹ năng phụ trợ – Tịnh Hỏa Linh
Tâm, có thể kháng toàn bộ hỏa độc, tà viêm, và hỗn hỏa linh khí trong thời
gian ngắn.”
Khương Dạ Minh lẩm bẩm:
“Hỏa Chủng chưa đến tay, nhưng mồi đã có.”
“Giờ chỉ cần ngồi xem lưỡng hổ tranh đấu, ta là ngư ông thủ
lợi.”
Chương 74: Địa Mạch Cổ Mộ – Hỏa Đế Tàn Niệm
Sau khi rời khỏi Phá Thiên Cốc, Khương Dạ Minh không lập tức
rời đi mà lặng lẽ dừng chân nơi vách đá phía bắc, nơi có một khe nứt cực nhỏ
nằm khuất dưới lớp tro than vạn năm.
Hắn ngồi xuống, tay đặt lên đất, linh thức từ từ thẩm thấu
vào lòng cốc.
“Tinh Hỏa Dẫn... không chỉ là mảnh vỡ của Huyền Viêm Hỏa
Chủng, mà còn là chìa khóa mở ra nơi yên nghỉ của Hỏa Đế thời Thái Cổ.”
[Hệ thống khởi động định vị]:
“Tọa độ dị chấn linh hỏa xác nhận. Dưới lòng đất 172 trượng
có tàn tích động phủ cổ đại. Cảnh báo: tồn tại oán khí và linh niệm mạnh cấp
Thái Thượng!”
“Gợi ý: Kích hoạt trạng thái ‘Vô Niệm Hư Linh’, ngụy trang
linh hồn để tránh bị phát hiện.”
Khương Dạ Minh không do dự, liền vận khởi Vô Niệm Hư Linh,
khí tức lập tức tản mát như phàm nhân vô hồn. Cả thân thể hắn cũng từ từ chìm
vào lòng đất qua khe nứt, từng lớp nham thạch bị linh khí mỏng như tơ tằm chia
ra, không gây chút động tĩnh.
Càng xuống sâu, nhiệt độ càng tăng, linh hồn hắn như
bị lửa đốt cháy từng sợi.
Thế nhưng, tâm thần hắn vẫn tĩnh lặng như nước, thần sắc
không đổi.
🔥
Động Phủ Cổ
Tầng sâu nhất, nơi tận cùng của địa mạch, một cung điện
đá đỏ như máu hiện ra trước mắt hắn. Trên vòm điện có hàng trăm ngàn ký tự
cổ, uẩn chứa đạo vận hỏa đạo từ thời Thái Cổ.
Ở trung tâm đại điện là một bệ đá, trên đó có một
bộ hài cốt mặc chiến bào đỏ sẫm, tay vẫn cầm chiến đao cháy âm ỉ — chính là
Hỏa Đế Thái Cổ, người từng dùng một mình chém chết ba đại Nguyên Anh lão
tổ của Phá Thiên Thánh Môn!
Linh hồn tàn niệm từ trong hài cốt như cảm ứng được hơi thở,
từ từ mở mắt. Đôi mắt hư ảo đỏ rực quét khắp đại điện:
“Lại thêm một kẻ ham hỏa chủng... muốn đoạt lấy di ngôn của
ta...”
Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng thiên hỏa chi ý hóa thành
hình xích quấn thẳng về phía Khương Dạ Minh!
Hắn lập tức ngưng tụ Tịnh Hỏa Linh Tâm, kết hợp cùng Phong
Hỏa Tán Linh Trận khắc trong lòng bàn tay, hóa giải đòn tấn công đầu tiên.
“Hỏa Đế tiền bối, vãn bối không vì cướp đoạt, chỉ cầu ngộ
đạo, cầu chút cơ duyên.”
Tàn niệm im lặng giây lát, rồi cười khẽ.
“Ngươi không giống kẻ tham lam. Tâm không loạn trước dị hỏa,
trí không động giữa sinh tử.”
“Rất tốt. Nếu ngươi có thể chịu nổi ba chiêu đạo hỏa của ta,
ta sẽ để lại truyền thừa.”
🌀
Tam Hỏa Truyền Thừa
Nhưng hắn giữ nguyên thần vững như núi, không động niệm.
Nhưng Khương Dạ Minh vẫn bình thản, lặng lẽ vận chuyển Ngũ
Hành Chân Quyết – Hỏa Hành tầng một, khiến linh hỏa luân chuyển hòa vào
chính khí.
Nhưng hắn chỉ cười nhạt:
“Thân là người tu đạo, sống chết vốn là thử thách. Người
thân không còn, đạo vẫn phải vững.”
Linh hồn Hỏa Đế trầm mặc hồi lâu, sau đó khẽ than:
“Nếu ta sống lại, cũng muốn có một phần đạo tâm như ngươi.”
Hư ảnh Hỏa Đế bay lên cao, tan biến thành một đạo linh phù
rực lửa, hóa thành dòng chữ cổ bay quanh người Khương Dạ Minh:
【Đã
kế thừa "Viêm Hoàng Chân Kinh" – Bản giản hóa】
Tặng kèm: Tàn mảnh hỏa chủng – Tử Huyền Viêm.
[Hệ thống cập nhật]:
“Chúc mừng ký chủ tiếp nhận truyền thừa Hỏa Đế. Tự động hợp
nhất với kỹ năng ‘Ngũ Hành Chân Quyết – Hỏa Hành’. Kỹ năng đặc biệt mở khóa: ‘Viêm
Thần Tế Hỏa Quyết’.”
“Lưu ý: Một số môn phái sẽ cảm ứng được khí tức truyền thừa
Hỏa Đế. Khuyến nghị ẩn tàng khí tức, rời khỏi khu vực trong 3 ngày.”
Khương Dạ Minh xoay người, không lưu luyến, chỉ liếc nhìn di
hài Hỏa Đế một lần, rồi hóa thành một tia khói mờ lướt ra khỏi động phủ.
Bầu trời Phá Thiên Cốc lúc này đen kịt, mây hỏa khí trào
dâng, thiên tượng dị biến.
Cách đó vạn dặm, trong một tòa cổ lâu:
Một lão giả mắt sâu như vực, thân khoác đạo bào Thiên Hỏa Cổ
Tộc khẽ mở mắt.
“Tàn khí Hỏa Đế... lại xuất hiện?”
“Không thể để nó rơi vào tay kẻ khác!”
Chương 75: Chân Mệnh Chi Tử Xuất Thế – Gió Ngầm Bắt Đầu Dậy
Sóng
Rời khỏi Phá Thiên Cốc ba ngày sau khi nhận được truyền thừa
Hỏa Đế, Khương Dạ Minh cẩn thận vận chuyển “Ẩn Linh Huyễn Thể”, hoàn toàn phong
bế hỏa tức trong cơ thể, tránh để các thế lực chú ý.
Hắn men theo lộ trình vòng vèo qua dãy Tàn Phong Sơn, tìm
đến một thị trấn nhỏ tên Vô Tự Trấn, chuẩn bị nghỉ chân, đổi đan dược và
lương thực tu hành.
Với dáng vẻ áo xám rách rưới, tu vi chỉ lộ ra Trúc Cơ sơ kỳ,
Khương Dạ Minh trông chẳng khác gì một tán tu nhỏ bé không có chỗ dựa.
Thế nhưng hôm nay, không khí trong trấn rất kỳ dị.
Tất cả cư dân đều im lặng, ngẩng đầu nhìn lên không trung,
nơi một đám linh quang ngũ sắc đang tụ lại.
Một đại phi kiếm khổng lồ dài hơn mười trượng lướt
qua bầu trời, mang theo dư ba linh áp mạnh mẽ. Trên đó đứng một thiếu niên
tuấn tú mặc đạo bào màu trắng, sau lưng đeo kiếm gỗ, bên hông buộc ngọc phù
kim văn lấp lánh.
“Trời ơi... là thiên tài của Vạn Kiếm Tông! Chính là Lâm
Dịch – người từng vượt cấp chém Nguyên Anh ở Kim Vân Nhai!”
“Hắn đang tìm ai đó… nghe nói vài đại tông môn đồng thời
truy tra tung tích một người vừa lấy được truyền thừa Hỏa Đế…”
Khương Dạ Minh đang ngồi trong một quán trà đơn sơ, nghe
những lời ấy cũng chỉ nhấp trà, không biểu hiện gì. Đôi mắt hắn khẽ híp lại,
ánh nhìn thâm sâu.
“Chân mệnh chi tử của thế giới này... cuối cùng cũng lộ
diện.”
[Hệ thống cảnh báo]:
“Tọa độ cảnh báo: Kẻ sở hữu thiên mệnh cốt cách đang tìm
kiếm manh mối liên quan đến ký chủ. Cảnh báo: Đối phương được ‘thiên đạo chi ý’
hậu thuẫn. Tránh tiếp xúc trực tiếp trước khi ký chủ hoàn tất tam chuyển căn
cơ.”
Lâm Dịch đáp xuống giữa trấn, thần sắc kiêu
ngạo, ánh mắt như nhìn kiến hôi.
Hắn giơ tay lên, phi kiếm lơ lửng trên không, kiếm ý lan ra
làm mười mấy tên tán tu lập tức ho ra máu, quỳ xuống.
“Truyền thừa Hỏa Đế, nếu rơi vào tay tặc tử, sẽ tạo sát kiếp
cho tu chân giới. Ai biết gì, nói ra, bổn thiếu chủ trọng thưởng!”
Một lão giả vội vàng bò ra quỳ lạy, chỉ vào hướng Khương Dạ
Minh:
“Hắn... ba hôm trước từ phía Phá Thiên Cốc trở ra. Hắn rất
lạ, không giống dân quanh vùng…”
Lâm Dịch nhìn qua.
Khương Dạ Minh vẫn bình thản đặt chén trà xuống.
Ánh mắt hai người chạm nhau — một người bá đạo như thiên
kiếm lăng không, một người tĩnh lặng như hồ sâu vạn trượng.
“Ngươi, tên gì?” – Lâm Dịch lạnh giọng hỏi.
Khương Dạ Minh không trả lời ngay. Một lát sau, hắn khẽ gật
đầu:
“Tán tu, họ Khương.”
Không ai nghĩ một thiên tài như hắn lại xuất thủ với một tu
sĩ Trúc Cơ sơ kỳ!
Ngay khoảnh khắc ấy, Khương Dạ Minh hơi nhấc tay, nhẹ nhàng
búng ra một viên gỗ mục nhỏ xíu.
Xoẹt!!!
Kiếm khí vỡ tan như thủy tinh bị đập mạnh.
Cả thị trấn lặng ngắt.
Lâm Dịch ánh mắt trầm xuống:
“Thì ra ngươi cũng là kẻ ẩn giấu tu vi. Chẳng trách giết
được người của Phá Thiên Thánh Môn mà vẫn sống sót.”
“Tốt, ta không giết phàm nhân. Nhưng cũng không để kẻ che
giấu sát cơ tồn tại. Ra tay đi!”
Nhưng Khương Dạ Minh chỉ lắc đầu:
“Ngươi... tu vi chưa đủ để ta phải ra tay.”
ẦM ẦM!!!
Một luồng áp lực đột ngột trào dâng từ Khương Dạ Minh. Trong
chớp mắt, thiên địa như ngưng đọng. Cả Vô Tự Trấn bị ép xuống một tầng không
khí vô hình.
Lâm Dịch rúng động, bước lùi ba bước. Sắc mặt đại biến.
“Ngươi là ai...?! Đây là... Thiên Căn áp khí?!”
[Hệ thống kích hoạt]:
“Ký chủ đã vô tình bộc lộ một phần khí tức căn nguyên. Đối
phương đã ghi nhớ. Số mệnh kẻ thiên mệnh đã giao nhau. Từ giờ trở đi, hành
trình tu đạo không còn yên tĩnh.”
Khương Dạ Minh xoay người rời đi.
Không một lời, không một chiêu.
Nhưng từ giờ, một kẻ như Lâm Dịch, thiên tài ngạo thế
được thiên đạo ưu ái, đã đặt hắn vào danh sách phải “xóa bỏ”.
✨ Mời bạn ghé thăm blog của mình để cùng đọc những
truyện tiên hiệp và linh dị hay nhất.
✅ Xem thông tin chi tiết tại đây 👉 https://bit.ly/meopingping 🔗
👉 Xem sản phẩm chi
tiết tại đây 👉 https://bit.ly/sanphamphongthuy
🌿 Hãy theo dõi để không bỏ lỡ những câu chuyện mới được cập
nhật mỗi tuần nhé!

0 Comments