Chương 61: Huyết Phong Sơn – Cửa Phong Ấn Thứ Nhất
Cuối tháng chín, gió chuyển lạnh, lá úa vàng như tro tàn rơi
đầy trên con đường dẫn lên Huyết Phong Sơn – một ngọn núi cấm địa từ
thời Đại Linh, nổi danh vì không ai từng sống sót trở ra nếu lỡ đặt chân vào
tầng sâu.
Nhưng hôm nay, có một bóng người giản dị, áo vải thô, tay mang
cuốc gỗ, đang thong dong bước lên con đường mòn lấp đầy rong rêu ấy.
Hạ Dương đã tới.
1. Tàn trận cổ và phong ấn
máu
Huyết Phong Sơn trầm mặc như ngàn năm chưa từng có người ghé
thăm. Càng tiến sâu vào, linh khí càng loạn, sắc trời trở nên âm u, thi thoảng
vang lên tiếng hú như oan hồn.
Hạ Dương đứng trước một vách đá đổ nát, nơi bản đồ
trong ngọc giản chỉ dẫn rằng có một lối vào bí cảnh.
Nhưng hiện tại, nơi đó chỉ là một bức tường đá khô cằn, phủ
đầy dây leo.
Hắn nhắm mắt, một luồng thần thức âm thầm quét qua.
Ngay lập tức, chín đạo phù văn cổ ẩn trong không khí hiện
ra, như những con mắt máu đang gầm gừ.
“Phong ấn cấp sáu, dùng huyết tế mở, có cơ chế ‘Phản Trảm’.”
“Là người thiết kế có ý đồ triệt tuyệt hậu họa…”
Hạ Dương không hề tỏ ra kinh ngạc. Hắn vén tay áo, để lộ cổ
tay trái nơi có một vết xăm mờ mờ hình huyết liên.
Hắn nhỏ một giọt máu lên.
Ầm!
Cả vách đá rung chuyển, từng đạo huyết quang từ phù văn lóe
lên, rồi tự tan rã, tạo thành một thông đạo nhỏ, chỉ vừa một người đi
qua.
Từ bên trong, hàn khí cổ xưa ập ra, mang theo mùi tro
tàn và tử vong.
2. Khảo nghiệm cửa thứ nhất –
“Lưỡng Diện Tâm Quan”
Thông đạo không dài, chỉ độ mười trượng, nhưng khi Hạ Dương
bước đến cuối đường, trước mặt hắn là một cánh cửa đá đen tuyền cao ba
trượng, khắc hai khuôn mặt: một khóc – một cười.
Phía dưới là dòng chữ cổ:
“Muốn nhập bí cảnh, trước phải soi tâm. Người giả trá, người
tà ác, người vọng ngôn – đều bị đẩy lùi. Người mang sát niệm quá nặng – trực
tiếp tiêu hủy.”
Hạ Dương cười khẽ.
“Thử ta sao?”
Hắn đưa tay đặt lên cánh cửa.
Ngay lập tức, linh thức bị kéo vào một không gian hư vô –
nơi hắn đứng trước chính… bản thân mình.
Một Hạ Dương mặc đạo bào, ánh mắt cao ngạo, đứng trên vạn
người.
“Ngươi giả làm người thường, nhưng trong lòng khát vọng
quyền lực, chẳng phải sao?”
Rồi lại hiện ra một Hạ Dương râu tóc bù xù, ánh mắt lạnh
lùng, giết chóc không gớm tay.
“Ngươi nói tu đạo là để thanh tâm quả dục, kỳ thực từng đại
chiến, ngươi giết không chớp mắt. Hơn ba nghìn sinh linh chết dưới tay ngươi,
ngươi còn dám tự xưng là thiện?”
Hạ Dương không phản bác.
Chỉ chậm rãi đáp:
“Ta chưa từng là thiện, cũng chẳng phải ác.”
“Ta chỉ tu đạo – giữ lời hứa.”
“Thiện hay ác, chỉ là nhân gian gán lên.”
Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng từ linh thức hắn tỏa ra, hai
khuôn mặt khóc – cười từ từ biến mất, cánh cửa đá trước mặt rung lên rồi
tan thành ánh sáng.
3. Bí cảnh lộ diện – Vạn niên
phong tàn
Bên trong cánh cửa là một đại điện đổ nát, mái vòm
cao vút, chạm khắc phù văn cổ đại nay đã rạn vỡ, nhưng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm.
Ở chính giữa đại điện là một tượng đá nữ tử, nửa thân
đã nát vụn.
Trên bục đá dưới chân tượng là một bệ ngọc — nơi đặt ba
rãnh lõm có hình tròn, vuông, và lưỡi liềm.
“Ba rãnh này… là để đặt ba tín vật – mới mở được cửa thứ
hai.”
Hạ Dương lấy trong người ra Tàn Ảnh Phù – vừa khít
vào rãnh hình lưỡi liềm.
Hai rãnh còn lại vẫn trống.
Bên cạnh bệ đá là một dòng chữ nhỏ, như vừa được ai đó viết
bằng máu:
“Khi ngươi đọc được dòng này, nếu còn nhớ lời hứa năm xưa…
thì đừng từ bỏ. Ta… vẫn chờ ngươi.”
4. Kẻ theo dõi lộ diện
Ngay khi Hạ Dương cắm Tàn Ảnh Phù vào bệ đá, bên ngoài bí
cảnh, một thiếu niên áo đen đang nấp trong khe đá cách đó trăm trượng
khẽ run lên.
“Hắn… thực sự mở được cửa đầu tiên?”
Kẻ này là Thiết Vân, đệ tử ngoại môn bị trục xuất
khỏi Linh Tiêu Môn vì tu luyện cấm thuật. Hắn truy theo Hạ Dương không phải vì
thù hận, mà vì… muốn đoạt cơ duyên.
Nhưng khi nhìn thấy Hạ Dương dễ dàng phá giải phong ấn mà
hắn từng khổ luyện ba năm không tìm ra lối vào, lòng hắn bắt đầu dao động.
“Chẳng lẽ… lão giả kia nói đúng? Hạ Dương… từng là truyền
nhân Thiên Ma Cung?”
Hắn lấy ra một viên châu tím đậm, thì thầm truyền âm:
“Chân nhân, ta xác nhận: hắn vừa mở tầng thứ nhất bí cảnh
Tàng Thư.”
“Có tiếp tục bám theo không?”
Bên kia im lặng chốc lát, rồi truyền lại một câu lạnh lẽo:
“Không – quay về, lập tức phong tỏa Huyết Phong Sơn. Giờ là
lúc để giới tu chân nhớ lại… cái tên Hạ Dương.”
Chương 62: Tín Vật Thứ Hai và Dấu Vết Kẻ Canh Cửa
Bên trong tầng thứ nhất của bí cảnh Tàng Thư, Hạ Dương
đứng trước pho tượng đá đã vỡ nửa, trầm mặc không nói gì.
Ánh mắt hắn dừng lại trên dòng chữ máu đã khô:
“Khi ngươi đọc được dòng này, nếu còn nhớ lời hứa năm xưa…
thì đừng từ bỏ. Ta… vẫn chờ ngươi.”
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo lớp bụi phủ dày trên
nền đá, để lộ một vòng tròn nhỏ dưới chân bệ ngọc – như một pháp trận đã
mất linh lực từ lâu.
Hạ Dương cúi xuống, tay lướt nhẹ qua từng rãnh khắc mờ nhạt.
“Truyền Tống Trận cổ đại, dùng pháp tắc Thủy – Mộc làm dẫn.”
“Có lẽ nơi chứa tín vật thứ hai… được kết nối qua đây.”
1. Truyền Tống Trận phục hồi
Hạ Dương lấy từ túi trữ vật ra một viên “Thanh Mộc Linh
Tủy”, vật phẩm cực quý hiếm thường dùng để tái tạo linh mạch cổ. Cùng lúc,
từ tay còn lại, hắn dẫn ra một dòng nước u lam, chính là Tam Dương Thủy Tâm,
linh dịch ngưng tụ từ tâm mạch Hỏa Thủy song thuộc tính – tuyệt đối không ai ở
tầng Kim Đan có thể sở hữu.
“Hạ Dương – một tên ‘nông phu’ sống ven sông nhỏ nghèo nàn…
lại dùng được Tam Dương Thủy Tâm?” – Nếu để ai biết, chắc chắn gây chấn động
toàn tu giới.
Hắn đưa hai luồng vật liệu vào trận pháp, cùng lúc thi
triển một pháp quyết cổ xưa, không thuộc bất kỳ tông môn nào đương đại.
Ầm ầm…
Truyền Tống Trận rung lên, linh quang yếu ớt dần dần trở nên
sáng hơn. Trong khoảnh khắc, một vầng sáng xanh lam nhạt bao phủ toàn
thân Hạ Dương.
Thân ảnh hắn mờ dần, rồi biến mất.
2. Huyết Thạch Cốc – Tầng Phụ
Khi ánh sáng tan đi, hắn đã đứng giữa một thung lũng bị che
phủ bởi sương huyết. Khắp nơi là những khối đá đỏ như máu, mùi tanh lợm
người.
Huyết Thạch Cốc – một nơi được ghi chú mơ hồ
trong một quyển cổ tịch Hạ Dương từng vô tình nhặt được hơn bốn mươi năm trước.
Khi đó, hắn vẫn còn là tán tu vừa kết đan, không ai biết tên.
“Địa mạch nơi này kỳ dị, sát khí sinh linh bị giữ lại suốt
ngàn năm.”
Xoạt!
Tiếng động nhỏ khiến Hạ Dương nghiêng đầu. Một con linh
thú bốn chân như báo, mắt đỏ như đèn lồng nhảy vọt ra từ một bụi đá. Hắn
không động tay, chỉ nhẹ phất tay áo.
Một tia khí tức băng lãnh không hình sắc phóng ra,
con linh thú gào lên rồi cứng đờ – nguyên thần tan biến trong tích tắc.
“Thực lực Linh Thú cấp ba đỉnh phong... nhưng còn quá non.”
Hạ Dương đi tiếp, từng bước vững vàng, hướng đến trung
tâm cốc nơi có một tảng đá đen sẫm hình tam giác. Trên đó khảm một vật
giống như… mảnh ngọc vỡ hình vuông.
“Tín vật thứ hai?”
Hắn tiến tới, chưa chạm tay thì đột nhiên từ tảng đá
phóng ra một tia sáng!
ẦM!
Một vòng xoáy hiện ra giữa không trung, và từ đó, một lão
giả tóc trắng, mặt che nửa bằng mặt nạ đồng xuất hiện.
3. Kẻ canh giữ tín vật
Lão giả không nói gì, chỉ nâng tay.
Từ cánh tay ấy, linh khí xoáy mạnh, tạo thành một trảo
ảnh khổng lồ chụp xuống Hạ Dương.
Nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.
Ngay khi trảo ảnh sắp đụng vào thân, một luồng kiếm ý
lạnh như băng từ trong mắt Hạ Dương bùng phát, hóa thành một đạo kiếm
khí cực nhỏ nhưng sắc bén tuyệt luân, xuyên thủng giữa lòng trảo ảnh,
khiến nó nổ tung giữa không trung.
Lão giả giật mình:
“Hóa thần… không, đây là… kiếm ý cấp Tông!”
Rồi như chợt hiểu, lão thu tay, hơi cúi đầu:
“Thì ra… là người đó phái ngươi đến. Xin thứ cho lão phu mạo
phạm.”
“Ngươi đủ tư cách cầm tín vật thứ hai. Nhưng hãy nhớ, người
giữ mảnh ngọc thứ ba… sẽ không dễ nói chuyện như ta.”
Lão biến mất, để lại mảnh ngọc vuông khảm trên tảng đá
tự bay lên, rơi vào tay Hạ Dương.
4. Cảnh báo từ quá khứ
Ngay khi chạm vào ngọc phù, một dòng ký ức tràn vào đầu hắn.
Một trận chiến giữa ba đại Thánh Giả, một nữ nhân áo
trắng đứng giữa, chắn cho một người đàn ông mặc áo vải thô – chính là… hắn năm
xưa.
“Nếu huynh còn sống… đừng để mảnh ngọc thứ ba rơi vào tay kẻ
đó. Hắn… đã không còn là người.”
Thanh âm mờ nhạt văng vẳng như vọng lại từ sâu trong linh
hồn.
5. Trở lại bí cảnh
Khi Hạ Dương quay lại đại điện cũ, hắn đặt mảnh ngọc
vuông vào khe thứ hai. Bệ ngọc rung lên, ánh sáng xoay tròn.
Một cánh cửa đá mới xuất hiện phía sau pho tượng vỡ.
Trên cửa khắc ba chữ cổ xưa:
“Linh Huyền Môn”
Hạ Dương lặng lẽ nhìn cửa đá một lúc lâu, rồi xoay người đi
ra khỏi đại điện.
“Mảnh thứ ba… nằm ở đâu, ngươi từng nói với ta rồi.”
“Ta nhớ.”
Chương 63: Linh Huyền Môn và Đệ Nhất Hung Vực Tàng Long
Cánh cửa đá mang ba chữ cổ xưa "Linh Huyền Môn"
phát ra ánh sáng trầm lắng, linh văn uốn lượn như đang thở. Từng dòng khí tức
cổ xưa, đan xen giữa Thổ và Thủy linh lực, lan ra như một tiếng gọi từ vực sâu
lãng quên.
Hạ Dương lặng lẽ đứng trước cửa đá, ánh mắt trầm tư.
"Linh Huyền Môn... Nếu ta đoán không sai, đây chính là
dấu tích còn sót lại của một đại môn phái thời Thượng Cổ — tông môn từng che
trời khuất nhật, nhưng đã bị lịch sử xóa tên."
Không một lời thừa thãi, hắn kết một ấn quyết cổ xưa. Dưới
ánh sáng nhàn nhạt, những ngón tay khô gầy bắn ra từng đạo linh văn quấn quanh
ổ khóa trận pháp.
Ầm…
Cánh cửa đá rít lên như tiếng vong hồn tru tréo, rồi nứt ra
từng khe sáng. Một luồng khí đen xám như sương mù tràn ra ngoài.
“Hung khí quá nặng… chắc chắn bên trong có thứ gì từng đại
sát sinh linh.”
1. Bước vào Linh Huyền Môn –
Vực Tàng Long
Sau khi bước vào, trước mắt Hạ Dương là một vùng đất đổ
nát, đại điện sụp đổ, bia đá gãy đôi, tượng Phật gãy đầu.
Giữa trung tâm phế tích là một tấm bia đá cao ba trượng,
mặt trên khắc ba chữ mờ nhòe: “Tàng Long Vực”.
Đây chính là khu vực nội ẩn bên trong Linh Huyền Môn – nơi
từng là sân thử thách đệ tử hạch tâm thời Thượng Cổ, cũng chính là nơi
cất giữ tín vật thứ ba.
Thế nhưng hiện tại, Tàng Long Vực đã hóa thành hung địa.
Gió lạnh rít từng cơn, thi khí lan tràn. Dưới lớp bụi phủ
dày, Hạ Dương phát hiện từng bộ xương khô — tất cả đều mang y phục của các tông
môn đương đại. Có người rõ ràng là đệ tử Lôi Âm Tông, cũng có người mang phù
hiệu của Thiên Tâm Các.
“Bọn họ đều đã vào trước ta…”
“Và đều chết cả.”
2. Sự xuất hiện của Thiên Yết
Tán Tu
Bỗng, một tiếng cười u ám vang lên:
“Không ngờ lại gặp một kẻ khác dám bước vào nơi này… Cũng
tốt, ta vừa tiêu hóa xong hai gã Kim Đan, ngươi đến thật đúng lúc.”
Một thân ảnh từ phía xa hiện ra — là Thiên Yết Tán Tu,
tên ma tu nổi tiếng tàn bạo, chuyên hút nguyên thần tu sĩ để luyện "Âm
Linh Đạo". Hắn đã mất tích gần mười năm, nay lại xuất hiện nơi hung vực,
hiển nhiên có mưu đồ.
Hắn liếc nhìn Hạ Dương, khóe môi nhếch lên:
“Chậc, lại là một tên quê mùa, mặc y phục như dân đốn củi...
Kim Đan sơ kỳ? Đúng là tự tìm chết!”
Không đợi Hạ Dương trả lời, Thiên Yết tung một trảo
mang theo ba bóng đầu lâu đen nhánh, gào khóc thảm thiết lao đến.
Hạ Dương vẫn không nhúc nhích. Đợi đến khi ba đầu lâu đến
sát mặt, một đạo khí tức như gió thoảng phát ra, không gây tiếng động –
nhưng toàn bộ đầu lâu tan thành tro bụi ngay khi chạm sát áo hắn.
Thiên Yết trừng mắt, lui hẳn ba bước:
“Cái gì?! Kiếm ý hóa hình? Không lẽ… ngươi là Nguyên Anh?!”
Hạ Dương thở dài:
“Ngươi không biết nhìn người. Cũng được… ngươi không xứng
biết tên ta.”
“Nhưng vì ngươi dám hút nguyên thần người vô tội, ta sẽ tiễn
ngươi đi sớm một chút.”
Chỉ một chỉ điểm ra.
ẦM!!!
Giữa hư không, một đường kiếm khí màu xanh bạc như ánh trăng
giáng xuống. Trên không trung nứt ra như tấm kính bị vỡ, thân ảnh Thiên Yết còn
chưa kịp phản kháng đã hóa thành tro bụi.
Cả vùng Tàng Long Vực như lặng đi trong khoảnh khắc.
3. Lôi Kiếp Ấn và Tín Vật thứ
ba
Khi thi khí tản ra theo kiếm ý, tấm bia đá giữa vực lóe
sáng. Một khe rãnh mở ra, để lộ một hộp ngọc màu đen.
Hạ Dương bước đến, nhẹ nhàng mở hộp.
Bên trong là một khối lệnh bài màu huyết kim, trên đó
khắc hai chữ: Lôi Ấn.
Cùng lúc, khối lệnh bài tỏa ra lôi điện rít gào, như muốn
xuyên thấu linh hồn người chạm vào.
Thế nhưng khi đến tay Hạ Dương, tất cả lôi quang đều tan
rã như gặp chủ nhân, hòa vào thân thể hắn.
“Lôi Kiếp Ấn – thứ chỉ những người từng vượt qua Tam Thiên
Hư Kiếp mới có thể khống chế… Không ngờ vẫn còn lưu lại nơi đây.”
Tín vật thứ ba – đã vào tay.
4. Dấu hiệu sắp sửa bộc lộ
thân phận
Sau khi rời khỏi Tàng Long Vực, Hạ Dương đứng trước cánh cửa
đá đã đóng lại.
Phía xa, linh thức hắn khẽ dao động — có người đang tiến vào
khu vực ngoài bí cảnh. Và không ít trong số đó… mang theo linh khí tông môn
lớn, thậm chí có cả thần thức dò xét đến từ cường giả Nguyên Anh.
“Chậm hơn ta một bước…”
“Thế giới tu tiên này… sắp không còn yên ổn nữa.”
Hắn lặng lẽ cất ba tín vật vào túi, không để lại chút khí
tức.
“Nếu muốn đoạt... cứ đến.”
“Nhưng đừng trách ta... giả trư ăn thịt hổ, không nói
không có nghĩa là không biết giết người.”
Chương 64: Cuộc hội ngộ trong bóng tối – Lời thề máu năm
xưa!
Bầu trời phủ đầy mây đen, sấm sét gào thét phía chân trời.
Ánh sáng chớp giật chiếu rọi khu rừng cổ hoang vắng, từng thân cây già nua lay
động như linh hồn sắp sửa thoát xác.
Hạ Dương đứng lặng bên một gốc tùng cổ, ánh mắt trầm tĩnh
nhìn về hướng Bắc, nơi sơn mạch Địa Tàng đang phát ra những luồng linh khí hỗn
loạn.
Từ khi rời khỏi Tàng Long Vực, hắn đã nhận ra linh khí cả
vùng bí cảnh bắt đầu biến dị — đó là dấu hiệu của tổ trận cổ xưa đang bị tác
động. Ai đó đang cưỡng ép mở phong ấn.
“Chỉ có những người giữ lệnh bài chân truyền của tứ đại
Thánh Môn mới có thể làm vậy... Xem ra, có kẻ không còn kiên nhẫn.”
1. Người xưa tái xuất – Mặt
nạ đẫm máu
Đêm đó, khi gió lặng mưa ngừng, Hạ Dương dựng một lều trúc
đơn sơ bên bờ suối. Trong màn sương mờ nhạt, hắn lặng lẽ luyện hóa Lôi Kiếp Ấn.
Đột nhiên, một đạo khí tức quen thuộc — nhưng mang theo sát
ý mãnh liệt — bắn đến.
Vút!
Một cây trường thương màu đỏ như máu, lạnh lẽo như
đến từ địa ngục, cắm phập xuống trước mặt hắn chưa đầy nửa tấc.
Sau đó là tiếng nói trầm đục, khàn khàn như từng uống máu
người sống:
“Không ngờ ngươi vẫn còn sống… Hạ Dương!”
Hắn ngẩng đầu.
Một thân ảnh khoác áo choàng đen, mặt đeo mặt nạ đồng
khắc họa tiết quỷ lệ, đôi mắt đỏ rực như rồng cổ. Hắn không ai khác chính
là Vũ Lân — người huynh đệ sinh tử từng cùng Hạ Dương vượt qua tử lộ ở Huyết
Sát Cốc năm đó.
Nhưng Vũ Lân khi ấy là người chính khí, vì sao hôm nay lại
mang mặt nạ của Ma Đạo?
“Ngươi... còn sống.”
“Còn sống để thấy kẻ từng thề sẽ cùng ngươi rửa sạch huyết
hận năm xưa, nay khoác lên mình y phục kẻ thù.”
Vũ Lân ném xuống đất một mảnh vải gấm rách nát — đó là một
phần áo choàng cũ của Thiên Nguyên Tông, tông môn năm xưa bị diệt môn, Hạ
Dương và Vũ Lân là hai kẻ duy nhất sống sót.
“Ta đã tìm đủ ba mươi sáu người năm đó cấu kết với Dị Tộc…
giết sạch. Nhưng có một kẻ, là đầu não, đến giờ vẫn chưa chết.”
Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng:
“Kẻ đó chính là… tên đại trưởng lão của Huyết Linh Môn —
người đang ở trong bí cảnh này.”
2. Lời thề máu và giao ước
sinh tử
Vũ Lân rút mặt nạ, lộ ra gương mặt sạm đen bởi lôi hỏa ăn
mòn, nhưng ánh mắt vẫn như năm xưa — kiên nghị, đầy thù hận.
“Ngươi là hy vọng sống duy nhất còn lại. Ta bước vào Ma Đạo,
chỉ để có đủ thực lực truy sát đến cùng. Ngươi thì sao?”
Hạ Dương không trả lời ngay. Hắn lấy từ trong túi trữ vật ra
một vật nhỏ bọc vải, mở ra là một khúc ngọc thạch vỡ đôi, một nửa
có khắc chữ “Dương”, một nửa khắc “Lân”.
“Năm đó ta nói… khi giết đủ những kẻ phản bội, ta sẽ trở lại
với ngươi, cùng uống chén rượu đoạn hận.”
“Hôm nay ngươi đến rồi, ta liền giữ lời.”
Hai người ngồi xuống trước đống lửa, không nói thêm. Chỉ có
tiếng lửa cháy lách tách, và gió mang theo mùi máu tươi từ phương xa.
3. Âm mưu bên trong bí cảnh
Hạ Dương chậm rãi hỏi:
“Kẻ đứng sau đại thảm sát năm đó… ngươi chắc là Huyết Linh
Môn?”
Vũ Lân gật đầu:
“Tên đại trưởng lão Huyết Linh Môn từng tiến vào Linh Huyền
Môn để tìm vật gọi là Huyết Thạch Nguyên Chủng. Hắn cần nó để tiến hành
Nghịch Thiên Hóa Huyết thuật, giúp hắn trùng sinh thân thể mới.”
“Theo mật tin ta nhận được, hắn sẽ đích thân xuất hiện khi Phong
Ấn Bắc Long Thai mở ra, nơi cất giữ Nguyên Chủng.”
Hạ Dương cau mày.
“Bắc Long Thai... chính là tâm trận của bí cảnh này. Nếu
phong ấn bị phá, toàn bộ bí cảnh sẽ vỡ tan, kéo theo các giới vách sụp đổ. Hàng
vạn yêu quái bị phong trong tầng thứ hai sẽ tràn ra.”
Vũ Lân cười nhạt:
“Ngươi sợ?”
Hạ Dương rót rượu, cười nhạt:
“Không. Chỉ tiếc… ta đang sống yên ổn ở thôn Trúc Hạ, trồng
dược luyện đan. Nay lại phải nhúng tay vào máu.”
4. Giao kèo ngầm – Giả trư
lần nữa ăn thịt hổ
Trước khi rời đi, Vũ Lân đưa cho Hạ Dương một lệnh bài màu
đen khắc hình Xích Long:
“Đây là tín vật mở Bắc Long Thai. Ba ngày nữa, khi các tông
môn tụ họp tại Thiên Huyễn Đài, ta sẽ tạo hỗn loạn. Ngươi – làm điều ngươi giỏi
nhất.”
“Ẩn. Nhẫn. Và… giết trong lặng lẽ.”
Hạ Dương nắm lệnh bài, tay khẽ run như nhớ về cái đêm hắn và
Vũ Lân vác xác huynh đệ rút lui từ biển máu.
“Ta giết không cần ai thấy. Chỉ cần bọn chúng biết… kẻ giết
chúng, tên là Hạ Dương.”
Chương 65: Thiên Huyễn Đài huyết chiến – Long ẩn trong sương
mù!
Bầu trời đen kịt bao phủ vùng Thiên Huyễn Sơn. Từ khắp nơi,
tu sĩ tụ hội như thủy triều đổ về — đủ loại thế lực lớn nhỏ, từ các tông môn
chính đạo cho đến những kẻ áo xám mũ đen từ Ma Đạo cũng lặng lẽ trà trộn.
Trung tâm sơn mạch là một đài đá khổng lồ hình bát giác – Thiên
Huyễn Đài, vốn là nơi tề tụ để mở lối vào tầng sâu nhất của bí cảnh, nơi ẩn
giấu Bắc Long Thai và… Huyết Thạch Nguyên Chủng.
Hạ Dương khi ấy, lại đang lặng lẽ ngồi dưới gốc cây khô gần
mép đài, dáng vẻ rách rưới, tóc bù xù như một tên tán tu vô danh lang thang.
Trong tay là một chén trà lạnh, bên cạnh là chiếc lò luyện đan cũ kỹ đang lách
tách tỏa ra hương thảo mộc.
Không ai đoái hoài đến hắn.
1. Cuộc tranh đấu chính ma –
Sát cơ trong lễ mở phong
Đúng giờ Ngọ, Môn chủ Thái Dương Kiếm Tông, Trưởng
lão Ngọc Huyền của Thiên Huyễn Môn, cùng Đại sứ Huyết Linh Môn xuất
hiện. Một kẻ mặc áo bào trắng như tuyết, một người vận trường bào tím, và một
thân ảnh khoác hắc bào đầy tà khí.
Tiếng chuông vang lên ba hồi, lễ mở Bắc Long Thai bắt đầu.
Ngay khi các vị trưởng lão tế chú, vô số linh văn cổ xưa
bùng sáng trên mặt đất. Từng đạo khí tức uy áp từ trận pháp cổ vang lên, chấn
động cả ngọn núi.
Đúng lúc ấy, sát khí đột nhiên dâng trào.
Một đạo kiếm khí từ trong đám đông phóng lên trời!
Ầm!
Một tu sĩ áo xám nổ tung giữa không trung. Ngay sau đó, hơn
mười người áo đen nhảy ra từ các góc tối, đồng loạt thi triển bí pháp công
kích vào khu tế đàn!
“Ma Đạo! Bọn chúng phục kích!”
“Bảo vệ tế đàn! Không thể để Bắc Long Thai mở ra sai
cách!”
Tiếng hét vang vọng khắp đài đá. Huyết chiến bắt đầu. Kiếm
quang, pháp thuật, thần hỏa đan xen — ánh sáng chói mắt che phủ cả trời.
2. Hạ Dương xuất thủ – Long
ẩn cuối cùng cựa mình
Trong lúc đám đông hỗn loạn, một bóng người chầm chậm đứng
dậy.
Hạ Dương không nhúc nhích, chỉ tay về phía chiếc lò luyện
đan nhỏ.
Bùm!
Một đạo phù văn cổ trên lò phát sáng. Một con rối hình
người, bọc trong da thú, mang mặt nạ khắc cổ văn bay vút ra, xuyên thẳng
qua ba tên áo đen đang tập kích vào trưởng lão Ngọc Huyền. Máu tươi bắn tung,
bọn chúng còn chưa kịp gào lên thì đã mất mạng.
“Đó là... một con rối khôi lỗi?!”
“Chờ đã... trận pháp kia... hình như là Cổ Trận Hóa Thân?”
Một vài trưởng lão ánh mắt co rút. Cổ Trận Hóa Thân đã thất
truyền từ mấy trăm năm trước, chỉ có người từng là truyền nhân của Linh Cơ
Cốc mới luyện được.
Một gã đệ tử Ma Đạo rít lên:
“Tên tán tu đó! Chính là hắn! Giết hắn!!”
Vài tên áo đen lao về phía Hạ Dương. Hắn vẫn không đứng dậy,
chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc vòng trữ vật cũ kỹ.
Ầm! Một mặt nạ đồng cổ bật ra, xoay trong không
trung. Một đạo hồn lực bùng nổ. Trong chớp mắt, ba tên Ma tu như bị gió lớn
nghiền nát thành bụi.
“Trận khí... mang tính Băng Linh?”
Một trưởng lão ngạc nhiên. Vậy mà không ai nhận ra người kia
vừa điều khiển cả trận thuật, rối khôi lỗi lẫn linh khí nguyên tố ba hệ.
3. Kẻ bị lãng quên – Danh
hiệu từng kinh động Tu Tiên giới
Giữa lúc loạn chiến, Vũ Lân từ trên đỉnh cột đá phóng xuống,
trường thương đỏ máu xuyên phá khí hải của một trong những trưởng lão Huyết
Linh Môn. Máu chảy thành suối.
Hắn hét lớn:
“Bắc Long Thai không phải thứ các ngươi được mở!”
Hạ Dương lúc ấy đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên áo. Hắn bước
từng bước ra trung tâm đài đá, nơi bốn đạo thần quang đang dao động sắp mở cổng
không gian.
Mọi ánh mắt đều tập trung vào hắn.
“Ngươi là ai?!” – Một tu sĩ hét lên.
“Hạ Dương.” – Hắn đáp, giọng trầm đục nhưng đầy uy áp.
“Hạ... Hạ Dương nào?”
Hắn không nói nữa. Chỉ lấy ra một lệnh phù gãy đôi,
khắc chữ "Thiên Nguyên".
Ngay lập tức, ánh mắt ba vị trưởng lão đại phái đồng loạt
biến sắc.
“Không thể nào... Lệnh phù đó đã bị tiêu hủy cùng với Thiên
Nguyên Tông...”
“Ngươi là truyền nhân cuối cùng của Thiên Nguyên Tông sao?!”
4. Long ẩn hóa hiện – Một
chưởng chấn Thiên Huyễn
Bầu trời tối sầm. Bắc Long Thai mở ra một khe không gian,
nhưng không ổn định.
Hạ Dương búng tay.
Ầm!!
Một đạo linh quang từ ngón tay hắn hóa thành kiếm ảnh dài
hơn trăm trượng, như rồng bạc gầm thét, xé toạc cánh tay của Đại trưởng lão
Huyết Linh Môn, kẻ đứng đầu âm mưu hôm nay.
“Ngươi... là cảnh giới gì...?”
“Chỉ là một tán tu trồng thuốc, nuôi gà.” – Hạ Dương nói,
giọng như gió thổi qua núi lạnh.
“Ngươi ẩn giấu tu vi! Đây là Kết Đan trung kỳ? Không... Kim
Đan hậu kỳ!!”
Nhưng ngay lúc đó, linh áp Kim Đan chỉ là giả.
Một thoáng sau, Nguyên Anh sơ kỳ mới là khí tức thật
sự bộc phát.
Tất cả tu sĩ tại hiện trường tái mặt. Một kẻ bề ngoài như
nông phu, lại ẩn chứa thực lực Nguyên Anh, còn là kẻ sở hữu trận
pháp, khôi lỗi, luyện đan, và tu thuật tam linh?
✨ Mời bạn ghé thăm blog của mình để cùng đọc những
truyện tiên hiệp và linh dị hay nhất.
✅ Xem thông tin chi tiết tại đây 👉 https://bit.ly/meopingping 🔗
👉 Xem sản phẩm chi
tiết tại đây 👉 https://bit.ly/sanphamphongthuy
🌿 Hãy theo dõi để không bỏ lỡ những câu chuyện mới được cập
nhật mỗi tuần nhé!

0 Comments