Chương 76: Tàng Hỏa Bí Cảnh – Gặp Lại Người Xưa, Không Thuộc Thế Giới Này
Rời khỏi Vô Tự Trấn, Khương Dạ Minh đi sâu vào vùng Đoạn
Diễm Sơn Mạch, nơi được đồn đại là sắp mở ra một bí cảnh cổ xưa tên là
Tàng Hỏa Bí Cảnh.
Nơi này từng là một di tích tu luyện của một trong bảy Chân
Hỏa Thượng Nhân thời viễn cổ. Nghe đồn trong đó không chỉ có chân hỏa, linh
thảo quý báu, mà còn có truyền thừa thất lạc của Luyện Đan Thánh Tông.
[Hệ Thống]:
“Định vị thành công: Tàng Hỏa Bí Cảnh là di tích có xác suất
chứa ‘Lửa Bản Nguyên’. Đề nghị ký chủ thu lấy để hợp nhất với Hỏa Đế Chi Hỏa,
tăng tiến phẩm chất hỏa linh căn.”
“Cảnh báo: Trong bí cảnh có một sinh mệnh mang tín hiệu
giống ký chủ — nghi ngờ là người xuyên việt.”
Khương Dạ Minh ngẩn ra.
“Người xuyên việt... khác ta?” – hắn trầm mặc, mắt lóe tia
sáng lạnh.
Ba ngày sau, khi linh quang bảy màu xé tan trời đất, Tàng
Hỏa Bí Cảnh chính thức mở ra.
Gần trăm tu sĩ tụ tập quanh cửa vào. Trong đó có không ít
thiên kiêu của các đại tông môn như Lôi Âm Tông, Tử Hỏa Cốc, Ngọc
Nữ Tháp...
Khương Dạ Minh vẫn chỉ là một tán tu áo xám, đứng sau đám
đông, thần sắc bình thản.
Sau khi vào cảnh, cả đám lập tức bị chia cách ngẫu nhiên —
mỗi người bị truyền tống vào một khu vực riêng.
Khương Dạ Minh bị rơi vào một hỏa đàm khô cạn, xung
quanh là núi đá cháy đen, linh khí cực kỳ hỗn loạn.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau:
“Ngươi cũng bị truyền tống lẻ à? Khá xui nhỉ...”
Khương Dạ Minh quay đầu.
Một nam nhân tóc bạc, mặc áo gió kiểu hiện đại, tay
ôm một chiếc máy tính bảng nứt nẻ, gương mặt mang nét châu Á hiện đại,
khoảng chừng 27-28 tuổi.
Ánh mắt người đó lóe lên khi thấy Khương Dạ Minh, rồi sững
lại như phát hiện điều gì.
“Khoan đã… ánh mắt kia, khí tức kia… lẽ nào ngươi cũng đến
từ… Trái Đất?”
Khương Dạ Minh trầm mặc một lát rồi đáp khẽ:
“Không sai.”
“Ta là Khương Dạ Minh.”
Người kia cười lớn, vỗ vai Khương Dạ Minh như gặp cố nhân:
“Ha! Thế giới này thật thú vị! Ta là Trịnh Hạo — dân công
nghệ, code AI bên Google, chết do tai nạn máy bay và tỉnh dậy ở đây ba năm
trước!”
“Ta có một hệ thống tên là Kỹ Năng Số Hóa, có thể
phân tích pháp trận, trận văn, đan phương như mô hình hóa... tiện lợi cực kỳ!”
Khương Dạ Minh âm thầm đánh giá.
[Hệ Thống Nhắc Nhở]:
“Đối phương mang theo hệ thống độc lập, không có địch ý. Tuy
nhiên, hành vi không che giấu thân phận, không giấu thực lực — tính cách bộc
trực, dễ bị các thế lực lợi dụng hoặc tiêu diệt.”
Khương Dạ Minh hỏi nhỏ:
“Ngươi... tu vi hiện tại?”
“Hắc hắc, Trúc Cơ hậu kỳ! Nhưng thực chiến có thể chém Kim
Đan sơ kỳ đấy!”
ẦM ẦM!!!
Từ sâu trong lòng đất vang lên tiếng long trời lở đất, một
khe nứt đỏ rực mở ra, phun lên vô số linh viêm!
Trịnh Hạo giật mình:
“Lửa Bản Nguyên... là thứ đó sao?!”
Khương Dạ Minh đã không chờ hắn nói hết, nhảy vọt về phía
khe nứt, thân ảnh hóa thành một đạo hỏa hồng ảnh, như chìm hẳn vào dung nham
mà không tổn hao chút nào.
Trịnh Hạo trố mắt:
“Khoan... Không phải ngươi nói ngươi chỉ là tán tu sao!?
Ngươi...”
Trong lòng hắn đột nhiên hiện lên một cảm giác khó diễn tả —
người trước mắt... không đơn giản. Không đơn giản chút nào.
Trong hỏa diễm, Khương Dạ Minh lặng lẽ vươn
tay, dùng “Diên Hỏa Thần Quyết” hấp thụ từng tia bản nguyên chân hỏa.
Đúng lúc ấy, trong hỏa chướng lại hiện lên một bóng người
lạ.
“Kẻ nào... dám cướp lấy chân hỏa do Tử Hỏa Cốc ta phong
ấn!?”
Một cường giả Kim Đan hậu kỳ mặc đạo bào đỏ rực xé không mà
đến, ánh mắt như thiêu đốt cả sơn hà.
Khương Dạ Minh không quay đầu, chỉ khẽ nhíu mày.
“Ngươi... không xứng.”
ẦM!!!!
Tu sĩ Kim Đan hét thảm một tiếng, toàn thân cháy đen,
pháp khí vỡ vụn, bay ngược hơn trăm trượng!
Trịnh Hạo tận mắt chứng kiến tất cả, người cứng đờ.
“Đây... đây không phải Trúc Cơ! Đây là... Nguyên Anh ẩn
giấu!? Không — có thể còn mạnh hơn thế!”
“Tên này... tuyệt đối không phải người bình thường!”
Chương 77: Hỏa Đế Chi Tử – Cuộc Gặp Không Định Trước
Dư âm của một chưởng vừa rồi vẫn còn vang vọng trong lòng
đất.
Tu sĩ Kim Đan hậu kỳ bị một kích duy nhất của Khương Dạ Minh
đánh trọng thương, toàn thân cháy đen, khí tức tan rã, bị truyền tống cưỡng ép
ra ngoài bí cảnh.
Trịnh Hạo nấp trong một kẽ đá, lặng lẽ lau mồ hôi lạnh. Hắn
không thể tin được — người bạn đồng hành trông có vẻ trầm mặc, bình thản như
một học giả tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, lại có thể xuất thủ như thiên nhân giáng
lâm.
“Hắn... rốt cuộc là ai? Nếu là từ Trái Đất tới, sao lại mạnh
đến thế?” – Trịnh Hạo càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.
Trong tâm trí Khương Dạ Minh,
hệ thống vang lên âm thanh quen thuộc.
[Hệ Thống]:
“Đã hấp thụ 80% Hỏa Bản Nguyên. Ký chủ có thể dùng để tăng
tiến Hỏa linh căn lên cực phẩm hoặc dung hợp với ‘Viêm Thần Thể’ đã ẩn
giấu trong cơ thể.”
“Cảnh báo: Một nguồn khí tức dị thường đang tiến gần — nghi
ngờ là Truyền Nhân Chân Chính của Hỏa Đế.”
Ngay khi hệ thống vừa cảnh báo, một luồng khí nóng như thiêu
đốt cả hư không quét đến. Cát bụi tung bay, đá vụn tan thành tro bụi.
Một thiếu niên áo đỏ từ trên trời giáng xuống. Dung
mạo tuấn tú, ánh mắt lạnh lùng như liệt diễm, sau lưng có một đồ hình Hỏa
Long ngũ trảo lượn lờ không tan.
“Kẻ cướp truyền thừa của Hỏa Đế, hiện thân đi.”
Khương Dạ Minh nhíu mày, đứng thẳng trong biển lửa, áo xám
không động.
“Ngươi là người được chọn?”
“Không, ta là người thừa kế.” – Thiếu niên áo đỏ nhấn mạnh,
ngữ khí đầy tự tin.
“Tàng Hỏa Bí Cảnh là do tiên tổ Hỏa Đế ta lưu lại, lưu lại
cho hậu nhân duy nhất mang Hỏa Đế cốt. Ngươi là gì mà dám đoạt phần cơ duyên
đó?”
Trịnh Hạo trong kẽ đá nghe thấy mà toát mồ hôi.
“Khương huynh… người ta là chính thống truyền nhân, có thân
phận có bối cảnh... Ngươi mà lỡ tay đánh chết thì... thôi tiêu thật...”
Khương Dạ Minh vẫn trầm mặc.
Hắn không có hứng thú tranh giành danh nghĩa gì.
Nhưng lúc này, Hỏa Đế Truyền Nhân lại vung tay, lấy ra một
cây Hỏa Linh Tước. Đây là linh khí cấp Thiên, có thể điều khiển linh hỏa
cả ngàn dặm, hấp thụ hỏa nguyên trong thiên địa.
“Kẻ cướp đạo cơ — phạt!”
ẦM!
Một đạo hỏa long ngưng tụ từ thiên địa cuộn trào nhào tới
Khương Dạ Minh!
Ngay khoảnh khắc đó, Khương Dạ Minh khẽ thở dài.
“Ngươi đã nói rõ là thừa kế... Thừa kế thì có quyền ép người
khác giao ra cơ duyên ư?”
Một bước, hắn tiến lên.
Hỏa diễm tràn ra, bị thu lại như thu thủy quy lưu. Hỏa long
chưa kịp chạm đến thân thể hắn, liền như bị phong ấn bởi Thiên Đạo, tan
biến giữa không trung.
Thiếu niên Hỏa Đế kinh hãi:
“Ngươi... tu vi gì!?”
“Không cần biết.” – Khương Dạ Minh đáp nhẹ.
Một chỉ điểm ra.
Pháp quyết tự thành, thiên địa như rung động. Một bản ấn
đỏ rực mang đồ hình Hỏa Đế cổ xưa xuất hiện giữa trời!
“Không thể nào! Đó là... Hỏa Đế Chính Ấn!? Nhưng ta mới là
người được tông môn chọn!”
ẦM!!!
Thiếu niên Hỏa Đế bị ép lui hơn mười trượng, mặt tái nhợt.
Khí tức Hỏa Long sau lưng bị phá nát.
“Ngươi... rốt cuộc là ai!?”
Khương Dạ Minh thu ấn, không nói một lời.
Hắn lặng lẽ quay đầu bước đi giữa biển dung nham, tiếng bước
chân vang vọng như chôn vùi toàn bộ oán hận, tham vọng và nghi hoặc của thế
gian.
[Hệ Thống]:
“Ký chủ đã dung hợp thành công 100% Hỏa Bản Nguyên. Kích
hoạt Viêm Thần Thể tầng đầu — Thể Chất: Cực Hỏa Huyền Cốt.”
“Tu vi tạm thời tăng cường lên Nguyên Anh sơ kỳ (ẩn), có thể
duy trì trạng thái chiến đấu cao nhất trong vòng 3 canh giờ.”
Trịnh Hạo đứng ngây ngốc sau lưng, không dám hỏi một lời.
Khương Dạ Minh quay lại, nhẹ giọng:
“Không cần theo ta nữa. Ngươi đi hướng khác sẽ an toàn hơn.”
“Trịnh Hạo, ngươi có trí tuệ — hãy biết khi nào nên hiện
thân, khi nào nên ẩn nhẫn. Tu chân giới... không tha cho những kẻ hiền lành ngu
ngốc.”
Trịnh Hạo cắn răng, gật đầu.
“Ta... hiểu rồi.”
Chương 78: Cửa Đá Khai Thiên – Tàn Ảnh Cổ Tiên
Gió nóng phả qua biển dung nham, không khí như đặc quánh
lại. Khương Dạ Minh lặng lẽ rời khỏi nơi chiến đấu với Truyền Nhân Hỏa Đế. Dù
đã che giấu toàn bộ khí tức, nhưng trong lòng hắn vẫn còn gợn sóng.
“Hỏa Đế Ấn… vì sao lại tự động xuất hiện?”
[Hệ Thống]:
“Cảnh báo: Bản nguyên của Hỏa Đế Bí Cảnh đã nhận ra tàn hồn
liên quan đến Ký chủ. Cửa đá Thiên Di tích đã xuất hiện ở tầng thứ ba.”
“Gợi ý: Đó là tàn dư của một vị Cổ Tiên thời Viễn Cổ — từng
có liên hệ với một sợi ý thức trong ‘Hệ thống’.”
Khương Dạ Minh khựng lại.
“Ý ngươi là, ta... từng có liên hệ với thế giới này từ
trước?”
[Hệ Thống - Trầm mặc trong ba giây]:
“Thông tin chưa đủ, nhưng có 73% khả năng ký chủ không hoàn
toàn là ‘người ngoài’. Ký ức bị phong ấn.”
Ba ngày sau.
Tại tầng ba Tàng Hỏa Bí Cảnh — nơi ít người dám tới vì nhiệt
độ đủ làm tan cả thần hồn Kim Đan.
Khương Dạ Minh khoanh chân ngồi trước một cánh cửa đá cổ
kính, mặt đá khắc phù văn cổ xưa không giống bất cứ văn tự nào hắn từng
thấy.
Cửa đá cao hơn mười trượng, hình cung tròn, ở giữa là một
dấu tay cháy đen — như thể từng có người bị thiêu sống khi chạm vào.
Bên dưới, là dòng chữ mờ mờ:
“Người có Cổ Hỏa Huyết, nhập vào mở lối.”
[Hệ Thống]:
“Phát hiện: Dòng máu của Ký chủ có dấu vết tàn lưu của ‘Cổ
Hỏa Huyết’ – khả năng tương thích 62%.”
“Đề nghị thử chạm vào cửa đá. Có thể đánh thức một phần ký
ức phong ấn.”
Khương Dạ Minh không lập tức làm theo.
Hắn lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một lá phù màu xám bạc,
là Tàng Ẩn Phù Cực Phẩm – loại phù có thể ẩn giấu tu vi ngay cả dưới Thiên Cơ
Chi Nhãn.
Chỉ khi chắc chắn không bị quan sát, hắn mới vươn tay chạm
vào cánh cửa.
ẦM!
Một cơn địa chấn nhẹ rung lên. Toàn bộ không gian xung quanh
như bị kéo lệch khỏi dòng thời gian.
Ánh mắt Khương Dạ Minh tối sầm lại.
CẢNH TƯỢNG TRONG ẢO CẢNH HIỆN RA:
Một thế giới đã bị hủy diệt. Trên bầu trời, hai Mặt Trời
đen như mực thiêu đốt vạn vật. Một bóng người mặc chiến giáp đỏ sẫm đứng
giữa biển xác chết.
“Ngươi... là ta sao?” – Khương Dạ Minh tự hỏi.
Bóng người ấy quay đầu — có một gương mặt giống hắn đến tám
phần, nhưng ánh mắt như có thể nhìn thấu thiên đạo.
Hắn đặt tay lên ngực, móc ra một viên châu tím đen — Hỏa
Tinh Nguyên.
“Nếu ngươi còn tồn tại... hãy thay ta hoàn thành khế ước năm
xưa.”
ẦM!!
Ảo cảnh tan biến.
Khương Dạ Minh choàng tỉnh, toàn thân thấm mồ hôi lạnh.
[Hệ Thống]:
“Xác nhận: Một phần ký ức của ‘Khương Dạ Minh tiền thế’ đã
được kích hoạt. Đã mở khóa ‘Hỏa Thần Khế’ – Thiên cấp công pháp, thích hợp cho
người mang Cổ Hỏa Huyết.”
“Chúc mừng ký chủ: Nhận được quyền sử dụng cấp độ 1 Hỏa Thần
Khế. Khi thi triển có thể triệu hồi Dị Viêm cấp Thiên.”
Cánh cửa đá khẽ rung động, chừa ra một khe hở. Một luồng khí
cổ xưa tràn ra, đầy sự tang thương và bí ẩn.
Khương Dạ Minh bước vào không chút do dự.
Bên trong là một bậc thang đá kéo dài xuống dưới lòng đất,
sâu hun hút. Trên tường là những bức họa cổ vẽ cảnh thần linh chiến đấu cùng
quái vật mười đầu.
Ở bậc cuối cùng, có một bức tượng bị vỡ đầu, nhưng vẫn
giữ được khí thế uy nghiêm khôn tả.
Trên tay bức tượng, là một hỏa phù văn
lơ lửng — đang chờ người thừa kế chân chính.
Khương Dạ Minh bước lên.
Hắn biết, những bí mật trong thế giới tu chân này... chỉ mới
bắt đầu mở ra.
Chương 79: Hỏa Thần Điện và Bóng Ma Cổ Tiên
Căn phòng đá nơi cánh cửa dẫn đến sâu trong di tích Hỏa Đế
không đơn thuần chỉ là một hang động dưới lòng đất. Khi bước chân cuối cùng của
Khương Dạ Minh chạm xuống bậc thang cuối cùng, không gian đột ngột mở rộng
ra như một thế giới khác — trời cao vạn trượng, mặt đất bằng hỏa tinh kết
tinh, chính giữa là một tòa cung điện đỏ sẫm như máu, lơ lửng giữa không
trung.
Tòa cung điện đó có tên: Hỏa Thần Điện.
[Hệ Thống]:
“Cảnh báo: Đây là tầng không gian riêng biệt, được tạo thành
từ mảnh vỡ Thiên Giới thời Cổ Tiên Chiến. Khả năng tồn tại của sinh linh cấp Đại
Thừa hoặc tàn niệm Cổ Tiên: 79%.”
“Cảnh báo phụ: Phát hiện luồng khí tức cổ xưa có tính cách
‘Khảo Nghiệm – Di Truyền – Lựa Chọn’.”
Khương Dạ Minh nhíu mày, không đáp lời hệ thống. Hắn lấy ra
một trận bàn giản lược, bày sẵn mười hai viên linh thạch hạ phẩm, thi
triển bí pháp “Thính Lôi Nhận Ảnh” để dò khí tức dị động trong phạm vi mười
dặm.
Kết quả:
Không một sinh linh, nhưng... trong gió có tiếng người gọi
hắn.
“Khương... Dạ... Minh…”
Hắn ngẩng đầu.
Trong tòa Hỏa Thần Điện, ánh sáng bỗng lập lòe. Một bóng
đen mơ hồ đứng giữa đại điện, quanh thân có từng sợi hỏa văn nhạt nhòa như
bị thời gian ăn mòn.
Hắn không thấy rõ mặt mũi, chỉ thấy bóng đó giống hệt hắn
— như phản chiếu của một kiếp khác.
“Ngươi cuối cùng cũng đến.” –
Giọng nói từ bóng đen truyền ra, không hề có uy áp, nhưng từng chữ như đâm
thẳng vào nguyên thần.
Khương Dạ Minh lạnh giọng:
“Ngươi là ai?”
“Ta... chính là ký ức chưa trọn vẹn của ngươi.”
“Ngươi, vốn là người được chọn để kế thừa ý chí Hỏa Thần —
nhưng linh hồn bị xé làm ba phần. Một phần chuyển sinh, một phần bị phong ấn,
phần còn lại — chính là ta.”
Khương Dạ Minh trầm mặc.
Hắn không dễ dàng tin bất kỳ ai trong thế giới tu chân, dù
đối phương có nói điều gì nghe thật “vận mệnh” đi nữa.
“Vậy nếu ta không nhận lời kế thừa thì sao?”
“Thì tất cả sẽ kết thúc.” – Bóng đen thản nhiên đáp.
“Bởi ‘Thần Hỏa’, đang dần thức tỉnh. Không có người khống
chế, nó sẽ thiêu trụi tầng giới này.”
[Hệ Thống – Bật chế độ giám định]:
“Phân tích: Bóng đen là tàn thức của Linh Thức Cổ Tiên ‘Viêm
Tẫn’. Mục tiêu: Kích hoạt Hỏa Thần Ấn – vật mang lực lượng khống chế dị viêm
thời Cổ.”
“Nguy cơ: 6.3% bị đồng hóa nếu không có ý chí mạnh mẽ.”
Khương Dạ Minh hít sâu, tay trái lặng lẽ ấn lên một chiếc
phù chú màu tro – Tụ Thần Phù, tăng sức mạnh linh hồn trong ba hơi thở.
Hắn bước một bước lên điện.
“Ta không cần kế thừa thứ gì... ta chỉ cần biết, có thứ gì
đang nhắm vào thế giới này.”
Bóng đen khẽ cười, giọng nói như vọng từ vực sâu:
“Tốt… vì đó là tư cách duy nhất để ngươi vượt qua được ‘Khảo
Nghiệm Hỏa Tâm’.”
Ngay lập tức, đại điện rung chuyển. Một ngọn lửa đen
từ trên cao giáng xuống, xoáy thành một con mắt lửa — chính giữa tròng
mắt là chữ “Thiêu”.
Khảo nghiệm Hỏa Tâm bắt đầu.
Cả không gian tan rã.
Trong ảo cảnh, Khương Dạ Minh thấy mình
trở lại thời điểm vừa mới bước vào thế giới tu chân, bị người khinh rẻ, giễu
cợt, sỉ nhục, trúng độc dược, bị ép làm tạp dịch...
Tất cả nỗi nhục ngày trước hiện về trong đầu hắn như lửa
thiêu đốt.
Một giọng nói vang vọng:
“Chỉ cần bộc lộ tu vi... chỉ cần giết sạch bọn chúng...
ngươi sẽ nhẹ nhõm. Ngươi là Cổ Tiên chuyển sinh. Họ không xứng.”
Nhưng Khương Dạ Minh lại mỉm cười nhạt.
“Ta chọn ẩn nhẫn, không phải vì yếu. Mà vì ta biết: kẻ giỏi
săn mồi... luôn kiên nhẫn.”
ẦM!
Toàn bộ ảo cảnh bị phá nát.
Mắt lửa khép lại, bóng đen tan biến. Trên bệ đá trước mặt,
một đóa hỏa liên đen tím nở ra, xung quanh có chín ngọn tiểu hỏa liên
vờn quanh — đây chính là:
"Cửu Diễm Hỏa Liên" —
vật dẫn cần có để kích hoạt Hỏa Thần Khế tầng thứ hai.
[Hệ Thống – Kích hoạt]:
“Chúc mừng Ký chủ vượt qua Khảo Nghiệm Hỏa Tâm.”
“Đã mở khóa tầng hai Hỏa Thần Khế – Khả năng triệu hồi Viêm
Linh: Dị Hỏa hình nhân.”
“Thiêu đốt pháp bảo địch thủ, phong cấm chân nguyên trong
phạm vi 100 trượng.”
Khương Dạ Minh thu lại đám hỏa liên vào trong Phong Hỏa
Giới, không quên giấu kỹ khí tức, đồng thời dùng Tụ Ảnh Trận phong tỏa mọi
dao động linh lực.
“Ta chưa đủ mạnh. Không được lộ mặt.”
“Nhưng… những người đang khuấy động thế giới này... đã bắt
đầu bước ra.”
Chương 80: Tông Môn Bị Diệt – Dấu Vết Dị Viêm
Khương Dạ Minh rời khỏi Hỏa Thần Điện, lặng lẽ ẩn thân trong
lớp pháp tắc mờ ảo mà hệ thống hỗ trợ hắn che đậy. Trên người không lưu lại
chút linh lực dao động nào, y như một phàm nhân vừa bước chân khỏi một hang núi
cũ kỹ.
Hắn không chọn trở lại theo đường cũ, mà men theo vách đá,
thi triển một môn thân pháp thấp cấp: "Hành Trầm Bộ", vốn chỉ
là thân pháp cấp Hoàng. Nhưng dưới tay hắn, từng bước chân như hòa vào nhịp đập
của vạn vật, không gây một gợn sóng nào.
[Hệ Thống – Nhắc nhở nhẹ]:
“Cảnh báo: Cách phía Bắc ba mươi dặm, Tông môn trung cấp ‘Tụ
Linh Tông’ vừa bị diệt. Xác suất liên quan đến Dị Viêm: 61%.”
Khương Dạ Minh khẽ nhíu mày:
“Tụ Linh Tông? Mặc dù không mạnh, nhưng cũng là tông môn bám
rễ trăm năm, có chân nhân trấn tọa. Ai có thể tiêu diệt nhanh như vậy?”
“Lại còn là trong một đêm?”
Mây trời vần vũ. Hắn thi triển thuật độn thổ, trong chốc lát
đã đến được bìa rừng cách Tụ Linh Tông một dặm.
Khí tức nơi đây vô cùng cổ quái.
Không phải tanh máu.
Không phải sát khí.
Mà là tro tàn.
Cả một ngọn núi bị thiêu rụi đến tận cội đá, không còn
lại một cọng cỏ, một viên đá cũng bị nung chảy thành dung nham lạnh. Mấy
chục thi thể nằm la liệt, tất cả đều bị thiêu chết từ trong ra ngoài, da
thịt không có vết cháy sém nhưng nguyên thần đã tan rã.
Khương Dạ Minh không bước vào ngay, hắn lấy ra một chiếc Thủy
Tâm Kính do chính mình chế luyện. Thủy Tâm Kính không nhìn vật, mà phản
chiếu “ý niệm cuối cùng” của sinh linh chết trong vòng ba ngày.
Hắn nhỏ một giọt máu lên, đặt lên trán một đệ tử còn sót
lại.
Một đoạn hình ảnh hiện ra:
Giữa đêm, hỏa quang bừng sáng. Một người áo đen toàn thân
bốc cháy, tay cầm pháp ấn hình liên hoa, từ trên trời giáng xuống.
Đáp lại, chỉ là một câu:
“Thứ không chịu quy phục Dị Viêm chi khí… đều phải tàn tro.”
Khương Dạ Minh siết chặt tay.
Dị Viêm…
Từ thời Cổ Tiên, Dị Viêm là một trong những loại dị vật
không thuộc phạm trù ngũ hành. Được nuôi dưỡng bởi oán niệm, thiên kiếp và thù
hận. Một khi Dị Viêm ký sinh vào sinh linh hoặc linh địa, có thể dẫn tới tận
diệt vạn vật, chỉ để lại hỏa liên đen tím.
Hắn đảo mắt, quả nhiên tìm được trên nền đá vụn trước đại
điện một dấu hỏa liên mờ nhạt. So với Cửu Diễm Hỏa Liên hắn vừa nhận
được, nó cực kỳ giống nhau, nhưng mang theo ý niệm điên cuồng và tà
dị.
[Hệ Thống – Giám định]:
“Phát hiện: Dị Viêm Cấp 3 – Hỏa Liên Diệt Tâm.”
“Khả năng tự sinh bản thể, chưa hoàn toàn ký sinh. Nghi ngờ:
có người đang dùng nó làm vật dẫn để triệu hồi Dị Hỏa Cổ Chủ.”
Hắn trầm ngâm, ngồi xuống, tay kết ấn, lấy ra trận bàn thuần
hỏa, bắt đầu bày một “Phản Truy Trận”.
Chỉ có cách này, mới tìm ra manh mối kẻ đã đem Dị Viêm
gieo rắc khắp nơi.
Canh giờ trôi qua.
Từ trung tâm trận bàn, một luồng hỏa khí hình chỉ hướng tây
bắc.
“Tây bắc? Là khu vực biên cảnh giữa ba quốc gia tu chân, nơi
tán tu tụ hội, hỗn loạn bất phân.”
“Muốn tra tiếp... cần mồi nhử.”
Hắn ngước nhìn trời đêm, trầm giọng:
“Nếu ngươi gieo lửa… thì ta sẽ dắt ngươi đến nơi cần cháy.”
Hôm sau, một tin tức nhanh chóng lan truyền giữa giới tu
chân:
“Một tán tu vô danh tên là ‘Hứa Dật’ – vừa phát hiện được bí
cảnh chứa Dị Viêm Cổ Lô, định công khai bán đấu giá tại Phong Cốc Thành!”
“Dị Viêm lại xuất hiện? Liệu có kẻ nào dám ra mặt?”
Nhưng không ai biết, tán tu “Hứa Dật” kia, chính là Khương Dạ Minh dịch dung.
✨ Mời
bạn ghé thăm blog của mình để cùng đọc những truyện tiên hiệp và linh dị
hay nhất.
✅ Xem thông tin chi tiết tại đây 👉 https://bit.ly/meopingping 🔗
👉 Xem sản phẩm chi
tiết tại đây 👉 https://bit.ly/sanphamphongthuy
🌿 Hãy theo dõi để không bỏ lỡ những câu chuyện mới được cập
nhật mỗi tuần nhé!

0 Comments