Chương 111: Chập Chờn Sát Cơ – Kế Sách Của Kẻ Ẩn Tu
Trên
một đỉnh núi nhỏ khuất bóng trong dãy Vân Linh Sơn, gió nhẹ thổi qua, mùi cỏ
dại cùng hương thuốc thoang thoảng lan xa. Khương Dạ Minh ngồi trước lò luyện,
lặng lẽ rót một bình trà xanh, ánh mắt hờ hững nhìn mây trôi.
Nhưng
sâu trong con ngươi tĩnh lặng ấy, một tia sáng lạnh lẽo lướt qua.
Hắn
không nóng vội hành động. Với hắn, sát chiêu chân chính chưa từng là bạo phát, mà
là… chờ đợi đúng thời cơ.
🏞 Cùng lúc
đó – tại huyết trì sâu nhất trong Tháp Vô Tự
Hà
Tranh đang ngồi xếp bằng trên một bệ đá tròn, máu tươi từ bốn phương tám hướng
chảy vào lòng nàng, ngưng tụ thành vô số huyết văn uốn lượn quanh thân.
🌕 Đêm
xuống, trăng treo giữa rừng.
Khương
Dạ Minh rời khỏi túp lều, tay cầm một gậy gỗ, trên đầu đội nón lá rách, trông
chẳng khác gì một tiều phu giữa đêm khuya. Nhưng mỗi bước hắn đi qua, vết chân
đều không để lại dấu, khí tức hoàn toàn tiêu tán.
Hắn
đã dùng một loại phù ẩn khí cực phẩm – "Hóa Diệp Ẩn" – có khả năng
che giấu mọi ba động linh khí dưới Nguyên Anh. Mỗi lần sử dụng chỉ kéo dài một
canh giờ.
Địa điểm đến: biên cảnh phía Tây Huyết Trì – nơi mà hệ thống
dự đoán Hà Tranh sẽ rời khỏi vào giờ Tý.
⏳
Canh ba.
Từ
xa, một luồng huyết khí vọt lên không trung. Hà Tranh thân khoác áo huyết linh,
tay cầm kiếm cong như móng vuốt. Nàng vừa giết xong một con dị thú để luyện huyết
đơn.
—
“Mùi máu tanh đậm đặc như vậy, chắc chắn sẽ có tu sĩ tới… hoặc thú tinh.” —
nàng cười nhạt, ánh mắt đảo quanh.
Nhưng
ngay khi nàng thu hồi kiếm…
🌫 Một bóng
đen như chiếc lá rơi giữa gió lặng xuất hiện sau lưng nàng!
⚡Bụp!! Một chưởng
đánh thẳng vào "Huyết Môn Hậu Tâm", nơi huyệt tử yếu nhất với những
kẻ tu luyện huyết đạo.
—
“Ngươi…” – Hà Tranh chỉ kịp mở miệng, đã cảm thấy linh hồn như bị cưỡng ép rút
khỏi thể xác. Một loại khí tức âm trầm lạnh băng xuyên thẳng đan điền!
Không
một tiếng động, không một ba động linh lực.
Nàng
gục xuống, ánh mắt trợn trừng đầy khó tin.
Kẻ đó… là một tiều phu? Một người không có tu vi? Hay là… thứ
gì còn khủng khiếp hơn cả tu sĩ Nguyên Anh?
🌲 Trong bóng
tối, Khương Dạ Minh chậm rãi thu tay về, lặng lẽ mở túi trữ vật, lấy ra một
viên “Huyết Nguyên Châu” đỏ sẫm.
Khương
Dạ Minh khẽ thở dài.
—
“Ẩn rồi vẫn bị dòm ngó. Giả trư mãi cũng có lúc bị bầy sói vây quanh.”
Hắn
quay người, rời đi, để lại thi thể Hà Tranh tan thành huyết vụ, không một dấu
vết còn tồn tại.
Chương 112: Cửa Động Mở – Bí Ẩn Về Ẩn Ma Điện
Bầu
trời vẫn đen đặc, mây mù chưa tan, nhưng giữa lòng đất sâu ba trượng dưới một
ngọn đồi hoang ở biên cảnh Tây Vực, một cánh cửa đá cổ xưa rùng mình hé mở.
Không
tiếng động.
Không
linh lực dao động.
Chỉ
có một dòng khí âm trầm lạnh lẽo len lỏi như rắn độc, lan ra tận mười dặm
quanh.
Trên
phiến đá nứt nẻ, ba chữ máu đậm ẩn hiện: "Ẩn Ma Điện."
🌑 Tại một
ngọn sơn cốc hẻo lánh – nơi Khương Dạ Minh dựng động phủ tạm.
Hắn
vừa trở về sau khi tiêu diệt Hà Tranh, không lập tức nhập định mà chỉ lặng lẽ
ngồi xuống bàn đá, châm một bình trà linh nhược, đôi mắt khẽ nhắm.
Khương
Dạ Minh không lộ vẻ hoảng hốt.
—
“Ẩn Ma Điện rốt cuộc là thứ gì? Dám nhúng tay vào Tây Vực đã bị các đại phái
vây ép rồi vẫn sống đến giờ, e rằng cũng không đơn giản.”
Hắn
vuốt nhẹ Huyết Nguyên Châu, đoạn lấy ra một phù cổ xưa – “Ảnh Huyễn Phù” – do
hắn luyện thành từ ba năm trước, chuyên dùng để lừa thần thức.
Khẽ
ném phù vào viên châu, lập tức khí tức huyết đạo bị thay đổi, từ huyết nguyên
thành… thổ linh châu, một vật dùng cho luyện đan hệ thổ, cực kỳ phổ
biến, không có gì khả nghi.
⛰ Một nơi
khác – sâu trong cửa đá của Ẩn Ma Điện
Trên
bệ đá, một lão giả mặt nạ xương đang chăm chú nhìn vào một huyết kính. Bên
trong hiện lên cảnh tượng mờ mờ: Khương Dạ Minh đang rót trà.
—
“Khí tức bị giấu... còn có thủ đoạn phản trinh sát. Không tầm thường.”
Một
nữ tử áo đen quỳ gối trước mặt lão, giọng trầm thấp:
—
“Bẩm điện chủ, sát khí phát ra từ nơi Hà Tranh chết không lưu lại chút pháp tắc
nào. Thậm chí hồn phách cũng hoàn toàn bị xóa sạch.”
Lão
giả khẽ cười, giọng khô khốc như xương cọ đá:
—
“Diệt hồn vô hình… đây là thủ đoạn ít nhất cũng phải cảnh giới Nguyên Anh hậu
kỳ mới làm được.”
—
“Thế… có cần báo lên Huyết Lão Tà?”
—
“Không. Việc nhỏ thế này mà báo, hắn sẽ cho rằng chúng ta vô dụng.” Lão giả phất
tay áo. “Phái Huyết Ảnh đi thăm dò. Cứ để một ‘giả tu sĩ Trúc Cơ’ xuất hiện gần
đó thử hắn.”
💠 Ba ngày
sau
Trong
một thành nhỏ ven biên cảnh, Khương Dạ Minh đang ngồi trong một tửu quán lặng
lẽ uống rượu. Hắn đã thay hình đổi dạng – tóc bạc, mặt có vết đao, khí tức chỉ
là Trúc Cơ hậu kỳ.
Đột
nhiên có một tên tu sĩ trẻ bước vào, thần sắc vội vã, miệng lẩm bẩm:
—
“Có ai từng nghe qua ‘Động Huyết Thạch’ không? Ở lối vào tàn cốc phía Tây, có
người tìm được tàn tích cổ, máu tươi chảy mãi không dừng…”
Lập
tức một nhóm người xôn xao. Có kẻ cười lớn:
—
“Ngươi bị dọa rồi! Ở biên cảnh này thì có quái gì mà không có máu me?”
Nhưng
Khương Dạ Minh trong lòng chấn động.
Hắn
đặt chén rượu xuống, ánh mắt vẫn như kẻ trần tục, nhưng tâm thần đã truyền ý
niệm cho hệ thống:
—
“Giao diện chiến lược, mở bản đồ huyết trì. Phân tích các điểm động sát.”
Chương 113: Máu Trong Đá – Động Huyết Thạch Bị Mở
Gió
núi rít gào từng hồi, như u linh thầm thì giữa đêm dài. Dưới chân dãy đá tàn
cốt phía Tây biên cảnh, một khe nứt khổng lồ vừa hé lộ sau một cơn địa chấn
nhỏ.
Khương
Dạ Minh, khoác áo choàng thô, dung mạo vẫn là lão tu sĩ Trúc Cơ bình thường,
chậm rãi bước qua những tảng đá vụn ngổn ngang. Bên cạnh hắn, không một tu sĩ
nào.
Không
bạn đồng hành. Không linh thú.
Chỉ
có hắn và hệ thống.
Khương
Dạ Minh khẽ gật đầu, tay vuốt nhẹ nhẫn trữ vật, một viên “Ẩn Khí Đan” lập tức
tan ra trong miệng, khí tức trên người càng mờ mịt, chỉ như một tán tu Trúc Cơ
bình thường đi ngang qua nơi hiểm địa.
🌑 Trong
động sâu – nơi máu từng giọt thấm ra từ đá tường
Một
nhóm tu sĩ trẻ từ mấy môn phái nhỏ đang đứng trước một bức tường đá màu đỏ sẫm,
gương mặt lộ vẻ tham lam và cảnh giác. Một kẻ có khí tức Luyện Khí đại viên mãn
chỉ tay vào vết máu:
—
“Ngươi nhìn kỹ đi, đây là máu thật, không phải thạch dịch đâu! Ta tận mắt thấy
nó nhỏ ra đêm qua!”
Một
nữ tu mặc áo tím khẽ nói:
—
“Chỗ này có linh quang kỳ lạ, lại không có yêu thú, chỉ e là có điều cấm kỵ...”
—
“Cấm kỵ cái gì? Cấm kỵ cũng phải có cơ duyên trước mặt! Vừa rồi ta đã cảm ứng
được một tia truyền thừa linh thức! Nếu đoạt được, cả đời này không cần theo
người ta tu luyện!”
Đúng
lúc ấy, một bóng người âm thầm xuất hiện ở phía sau động.
Chẳng
ai chú ý.
Khương
Dạ Minh lặng lẽ ngồi xuống một tảng đá khuất góc, tay phải khẽ gõ nhịp lên đầu
gối, tâm thần kết nối với hệ thống.
Đề
xuất chiến lược: Tĩnh quan. Đợi bọn chúng tự mở phong ấn. Sau đó chém rắn đoạt
đầu.
⚠️ Đột biến
xảy ra
Một
tu sĩ đột ngột gào lên, thân thể co rút, mắt đỏ như máu, khí tức tà đạo bộc
phát. Hắn đâm xuyên ngực đồng bạn, hút máu ngay tại chỗ.
—
“Khặc khặc… máu! Máu các ngươi thơm hơn ta tưởng! Đủ rồi, đủ rồi!”
Tiếng
cười dâm tà vang vọng động đá.
Kết
giới quanh động tức thì rung chuyển, từ bức tường đá đỏ vỡ ra một khe hở, từ
trong đó máu tươi bốc lên như sương mù, linh lực vặn vẹo.
【Huyết đạo khí tức tăng đột biến. Kết
giới sơ bộ bị phá. Huyết Trì tầng một mở 23%.】
Bóng
đen sau cùng từ trong máu chảy ngược ra — một hồn thể khô đét, quấn đầy xiềng
xích, mở mắt đỏ lòm nhìn Khương Dạ Minh:
—
“Là ngươi! Là ngươi! Kẻ giết Hà Tranh! Ngươi đến để cướp cơ duyên ta!"
Khương
Dạ Minh vẫn bình tĩnh như nước giếng sâu, đứng dậy phủi áo.
—
“Lúc nãy còn định để các ngươi dọn đường… tiếc là không đủ kiên nhẫn.”
Chỉ
một chỉ.
Không
linh quang.
Không
bạo liệt.
Chỉ
thấy hư không phía trước khẽ dao động, hồn thể vừa xuất hiện lập tức tan rã
thành từng tia tro bụi. Huyết khí bị phản chấn trở ngược, khiến phong ấn chưa kịp
mở đã đóng lại một phần.
🌒 Khương
Dạ Minh thở dài một hơi.
—
“Muốn nhờ tay người khác phá trận lại bị phát hiện... Đành tự mình mở sau.”
Hắn
xoay người rời khỏi động phủ, không vương một tia dao động linh lực nào, để lại
đám tu sĩ còn run rẩy trong sợ hãi.
Ngoài
động, gió thổi từng hồi, tiếng chuông đồng như vọng về từ viễn cổ.
Chương 114: Khai Mạch Huyết Địa – Dẫn Lực Mở Trì
Trên
đỉnh một ngọn đồi thấp ngoài rìa Thạch Thung Cốc, một căn lều đá đơn sơ hiện
lên giữa sương sớm, tựa như đã bị lãng quên từ trăm năm trước. Không linh khí
dao động. Không phù văn phòng hộ. Nhưng nếu một tu sĩ Kim Đan bước tới, chỉ cần
vượt quá ba trượng sẽ lập tức sinh ra ảo giác, lạc lối vào sương mù mà không
biết mình đã đi vòng.
Trong
căn lều đó, Khương Dạ Minh ngồi xếp bằng, trước mặt là một khối đá huyết
sắc đen kịt như máu đông, bên trên có đường vân tựa như mạch máu đang chầm chậm
đập.
【Phân tích hoàn tất: Đây là “Huyết
Địa Ấn”, vật dẫn chính tông của Huyết Trì phong ấn. Muốn dẫn động cần tế luyện
bằng ba loại khí: Huyết mạch, Linh mạch và Nguyên thần khí.】
Khương
Dạ Minh trầm ngâm, ánh mắt bình tĩnh như nước giếng cạn. Tay phải nhẹ nhàng
nâng lên, từ lòng bàn tay toát ra ba luồng khí thể nhỏ bé: một tia huyết khí
nồng đậm, một luồng linh khí tinh thuần, và một sợi mảnh như tơ kim quấn quanh
– chính là nguyên thần khí sau khi tinh luyện mấy lần.
Chúng
hòa làm một, chậm rãi tiến vào khối đá.
Ầm.
Tảng
đá rung lên nhè nhẹ, các đường vân dần sáng rực, tựa như mạch máu đang được hồi
sinh.
Khương
Dạ Minh mở mắt, ánh sáng mờ từ đôi con ngươi lóe lên, liền tắt ngay.
—
“Tới sớm hơn ta nghĩ...”
🌪 Quả
nhiên, trong vòng mười dặm quanh Thạch Thung Cốc
Từng
luồng tà khí âm hàn như sóng nước tràn về. Các môn phái quanh đó cảm ứng được
dị biến, lập tức phái đệ tử đến dò xét. Trong số đó, có một nhân vật quen mặt
với Khương Dạ Minh – Triệu Phong, nội môn đệ tử của Huyền Kiếm Môn, từng
bị hắn "tình cờ" khiến mất mặt trước đám đông.
Triệu
Phong lúc này đang cưỡi một con linh ưng tam giai, bay vút qua bầu trời sương
mù. Phía sau là ba đệ tử Huyền Kiếm khác, ai cũng có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ trở
lên.
—
“Chắc chắn nơi này có cơ duyên! Nhìn linh khí nhiễu động kìa! Nếu không phải
pháp bảo thì cũng là di tích phong ấn! Lần này ta sẽ không để tu sĩ râu bạc
Trúc Cơ nào hớt tay trên nữa...”
🌑 Trong
lều đá, khí tức càng lúc càng âm trầm.
Tảng
đá huyết sắc bắt đầu chảy ra máu thật. Không khí tanh ngắt. Khương Dạ Minh
không nhíu mày, tay vẫn vận chuyển khí lực đều đặn như nước chảy.
【Huyết Địa Ấn hấp thu hoàn tất. Tầng
một dẫn lực khởi động: 12%. Đề xuất: Tháo gỡ phong ấn lần đầu trong vòng 1 canh
giờ tiếp theo để tránh phản phệ.】
Ngay
lúc này, từ ngoài lều truyền đến tiếng gió vút. Triệu Phong đã tới, ánh mắt
sáng rực nhìn thấy khối đá và khí tức quỷ dị.
—
“Ha! Không ngờ thật sự có bảo vật! Ngươi là ai? Tán tu? Cút đi, nơi này không
phải thứ ngươi động vào được!”
Khương
Dạ Minh không nói gì, chỉ chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên áo. Giọng trầm thấp:
—
“Cảnh báo rồi, không nghe sao?”
Triệu
Phong cười khẩy, giơ kiếm:
—
“Giết hắn! Lấy bảo vật trước đã!”
—
⚔ Trận
chiến nổ ra chỉ trong một cái chớp mắt.
Tưởng
là con dê, hóa ra là sói trắng đội lốt.
Khương
Dạ Minh tung một chỉ, bốn thân ảnh bay ngược, trong đó Triệu Phong bị
xuyên thủng bụng, rơi xuống đất, miệng trào máu.
Chưa
kịp mở miệng cầu xin, một đạo linh quang thẳng tắp chém xuống — Khương Dạ
Minh đã thu tay, nhưng kiếm khí chưa tan.
—
🌘 Lại quay
về tĩnh lặng.
Khương
Dạ Minh không để lại dấu vết. Huyết Địa Ấn hiện giờ đã sáng rực như tim đập,
từng nhịp, từng nhịp, dẫn đường cho mạch khí huyết cổ xưa từ dưới lòng đất trồi
lên.
Khương
Dạ Minh quay lưng, rời khỏi thạch cốc trước khi mọi thứ bắt đầu rối loạn. Mặt
trời vừa lên khỏi rặng núi phía đông. Ánh sáng mờ phủ lên bóng lưng hắn, như
một làn khói mỏng giữa trời cao.
Chương 115: Máu Vọng Cổ Môn – Huyết Trì Lộ Diện
Trời
chưa sáng hẳn, gió từ hướng bắc mang theo hơi lạnh và mùi máu nhàn nhạt phảng
phất quanh vùng Thạch Thung Cốc. Sau trận chiến ngắn ngủi hôm qua, Khương Dạ
Minh đã rời khỏi lều đá từ rất sớm, ẩn mình trên một đỉnh núi gần đó, lặng lẽ
quan sát từ xa.
Phía
dưới, đám đệ tử của các môn phái lớn bắt đầu kéo đến. Huyền Kiếm Môn, Bách Hoa
Các, thậm chí cả người của Vân Linh Tông cũng xuất hiện. Ai cũng cảm nhận được
linh khí dị biến trong lòng đất, giống như có vật gì đó sắp được giải phong.
Trong
đám đông đó, không ai nhận ra một tu sĩ áo xám bình thường đứng lẫn trong đám
tán tu – ánh mắt lười nhác như đang buồn ngủ, nhưng thực ra là đang âm thầm vận
chuyển “Vô Ảnh Tàng Thức” – một pháp thuật che giấu thần thức cực kỳ cao minh
mà Khương Dạ Minh học được trong một lần mở rương hệ thống.
🌕 Hệ thống
thông báo âm thầm trong đầu hắn:
【Đề xuất: Không nên ra mặt. Chờ các
thế lực tranh đoạt, lấy ngư ông đắc lợi.】
Khương
Dạ Minh cười nhẹ trong lòng: “Hệ thống này càng ngày càng hiểu ta rồi…”
🌑 Giữa
lòng cốc, mặt đất rung nhẹ. Một khe nứt đỏ tươi như máu lan rộng.
ẦM!!!
Một
luồng khí tức cổ xưa bạo phát. Máu đen từ khe đá phun trào như suối, trong chớp
mắt đã hóa thành một huyết trì to rộng chừng mười trượng. Sương máu bốc
lên, từng luồng linh khí huyết sắc cuồn cuộn. Giữa huyết trì lơ lửng một vật
thể tựa trái tim đá, đập từng nhịp trầm chậm như sinh mệnh.
–
“Là… Huyết Trì Thạch Tâm!”
Một
trưởng lão của Vân Linh Tông hét lớn. Ánh mắt đỏ rực.
–
“Thứ này… là pháp bảo thời Thượng Cổ! Ai chiếm được sẽ có cơ hội luyện Huyết
Thần Thể!”
Lập
tức, tiếng gió xé vang khắp không gian. Các tu sĩ như điên cuồng lao xuống huyết
trì. Pháp khí tung bay, kiếm ảnh, chưởng cốt, phù triện đều thi triển ra, không
ai nhân nhượng.
🍂 Nhưng
cũng chính lúc đó… bên ngoài cốc, có hai luồng khí tức kỳ dị vừa chạm rìa.
Một
luồng tà mị quỷ dị, nửa sống nửa chết. Một luồng thanh thuần nhưng cứng cỏi,
như kiếm đã chém qua trăm nghìn xác sống.
Khương
Dạ Minh híp mắt.
—
“Tà Môn Tịnh Ngục cũng ngửi được mùi thịt… Có vẻ nơi này sắp thành tử địa thật
rồi.”
Hắn
âm thầm lui ra vài trượng, không chút chần chừ, đồng thời ném ra một con rối trận
kỳ bằng gỗ đàn – do chính hắn chế từ trước.
【Kích hoạt: Mộc Linh Thám Ảnh – cấp
2. Có thể quan sát toàn bộ biến động trong bán kính 500 trượng mà không bị phát
hiện.】
🌊 Trong
huyết trì, chiến đấu càng lúc càng hỗn loạn. Máu văng tung tóe, vài tu sĩ đã
mất mạng. Nhưng cũng chính lúc này – Huyết Trì Thạch Tâm bắt đầu rung mạnh.
ẦM!
ẦM! ẦM!
Một
trận pháp cổ xưa bỗng nhiên hiện lên dưới huyết trì, ẩn hiện tám đạo văn lục kỳ
dị. Từng người một bắt đầu hét lên đau đớn, máu trên thân họ bị hút vào trận đồ!
–
“Không… đây là tế huyết trận! Lùi lại!”
–
“Ai… ai dám bố trí cái này!”
Khương
Dạ Minh ngồi trên đỉnh núi, yên lặng uống một ngụm nước lạnh trong hồ lô, nhẹ
giọng:
—
“Không ai cả. Là chủ nhân cũ của nơi này…”
【Thông báo: Huyết Trì đã khởi động tế
trận. Có thể xâm nhập thông qua “Huyết Ẩn Đạo”. Đề xuất: Đợi 1 canh giờ sau khi
tế trận hoàn tất, xác suất thu hoạch sẽ cao hơn 70%.】
Hắn
khẽ gật đầu.
Bên dưới, máu vẫn chảy. Người vẫn chết. Nhưng ánh mắt của
Khương Dạ Minh, vẫn như không nhìn.
✨ Mời
bạn ghé thăm blog của mình để cùng đọc những truyện tiên hiệp và linh dị
hay nhất.
✅ Xem thông tin chi tiết tại đây 👉 https://bit.ly/meopingping 🔗
👉 Xem sản phẩm chi
tiết tại đây 👉 https://bit.ly/sanphamphongthuy
🌿 Hãy theo dõi để không bỏ lỡ những câu chuyện mới được cập
nhật mỗi tuần nhé!

0 Comments