CHƯƠNG 51: TÀN TÍCH KHAI MỞ – LỘ DIỆN KẺ GIẤU MẶT
Trời
vừa hửng sáng, sương mù vẫn còn đọng trên tán lá, Lục Đông đã rời hang núi,
lưng đeo túi vải cũ kỹ, tay cầm một nhánh trúc làm gậy, trông chẳng khác gì một
nho sinh du ngoạn bình thường.
Dao
Ca đi bên cạnh, ánh mắt vừa hiếu kỳ vừa kính trọng. Sau biến cố Dương Vân, nàng
dần hiểu ra — vị thanh niên này tuyệt không đơn giản, càng không phải là một
“tán tu nhặt cỏ linh thảo đổi cơm” như trước kia vẫn tỏ ra.
“Lục
huynh, nghe nói hôm nay tàn tích Thiên Huyền Cốc sẽ mở lại sau ba trăm năm,
huynh thật sự muốn đi?” Dao Ca hỏi nhỏ.
Lục
Đông khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn thản nhiên như gió xuân thoảng qua:
“Chỉ
muốn tìm một vài linh dược thôi. Nếu thuận lợi, ta cũng muốn lấy chút đá linh
hồn để chữa thương cho một người.”
“Chữa
thương?” Dao Ca nghiêng đầu. “Là... sư đệ phản bội kia sao?”
“Không,”
Lục Đông lắc đầu, giọng trầm lại, “Là... một người từng cứu mạng ta, nhưng vì
ta mà mất đạo tâm.”
Ba canh giờ sau.
Cánh
rừng nguyên sinh ở tây nam thành Trúc Hòa bắt đầu xuất hiện nhiều bóng người.
Tàn tích Thiên Huyền Cốc – di tích của một tông môn cổ xưa bị diệt dưới tay
chính đạo mấy nghìn năm trước – là nơi nguy hiểm nhưng cũng đầy cơ duyên. Chỉ
khi “Huyền Quang tinh trần” tụ hội một lần trong ba thế kỷ, nơi này mới mở ra
một khe hư không nối đến tiểu bí cảnh còn sót lại.
Người
đến tham dự, không chỉ có tán tu, mà còn có cả đệ tử nội môn các đại tông môn:
Huyền Tinh Môn, Vân Hoa Các, Thập Phương Đường…
Nhưng
trong đó, có một nhóm người mặc áo xám, không mang pháp khí lộ liễu, lại khiến
tất cả tán tu bản năng tránh xa — Thiên Mệnh Các.
Một
người trong bọn nhìn về hướng đông, mắt lóe dị sắc:
“Hắn...
đã đến.”
Trong rừng rậm.
Một
cỗ khí cơ sắc bén lướt qua cổ Dao Ca, khiến nàng rùng mình. Nhưng khi nàng quay
đầu nhìn, Lục Đông vẫn bình thản đi phía trước, như không hề hay biết.
“Có
người theo dõi.” Nàng thì thầm.
“Ta
biết,” Lục Đông đáp nhỏ, “nhưng không cần để ý.”
“Là
ai vậy?”
Lục
Đông cúi xuống, nhặt một hòn đá vỡ, nhẹ giọng:
“Một
con cẩu... từng ăn xương ta ném, giờ lại tưởng mình có thể cắn chủ.”
Dao
Ca không hỏi nữa. Trong mắt nàng, Lục Đông lúc này không khác gì một kiếm khách
cô độc mang theo nghìn năm hận.
Trưa hôm đó.
Thiên
Huyền Cốc rung động, một lối vào xoáy khí mở ra trên bầu trời. Hàng trăm người
ào vào như thủy triều. Lục Đông chậm rãi bước vào sau cùng, không ai để ý hắn.
Nhưng khi hắn vừa đặt chân vào cổng ánh sáng, hệ thống vang lên trong đầu:
Trong
đầu hắn xuất hiện bản đồ mờ nhạt — dẫn đến một nơi sâu trong bí cảnh, bị phong
ấn bởi trận pháp cổ.
Bên trong tàn tích.
Cả
đoàn người bị phân tán. Dao Ca bị ép phải đi cùng vài tán tu khác, còn Lục Đông
như cố ý lạc khỏi đoàn. Hắn đi xuyên qua những hành lang đá cổ kính, nơi gạch
vỡ đầy rêu phong, linh khí thưa thớt — nhưng hắn lại cảm nhận rõ ràng, nơi này
đang “sống”.
Rất
nhanh, hắn tìm thấy một bức tượng đá đổ nát — chính giữa trán có khắc một vòng
xoáy kỳ dị. Dưới chân tượng là một cơ quan hình bát quái.
Lục
Đông ngồi xuống, tay lướt qua mặt đá. Hệ thống dẫn lối, hắn chạm đúng vào tâm
trận, rồi nhỏ một giọt máu từ đầu ngón tay.
ẦM!
Tượng
đá nứt ra, lộ ra một thạch thất ngầm, bên trong phát ra một mùi huyết
khí cổ xưa, xen lẫn linh áp đáng sợ.
Một
quyển trục cổ bị phong ấn bằng năm vòng khóa linh văn huyết mạch – chính
là Linh Huyết Cốt Thư!
Nhưng
đúng lúc Lục Đông định tiến lên…
Một
giọng cười lạnh vang lên:
“Không
ngờ, sau bao năm... lại gặp ngươi ở đây, Lục Đông.”
Lục
Đông nhíu mày quay lại.
Một
bóng người bước ra từ bóng tối — Trì Dạ.
Kẻ
này từng là thiên tài một thời của Cửu Linh Môn, sau bị Lục Đông phế tu vi vì
tu luyện công pháp tàn nhẫn. Nhưng kẻ này... đã chết trong tay Lục Đông
ba năm trước.
Nhưng
lúc này, Trì Dạ không những còn sống, mà khí tức còn mạnh hơn gấp đôi trước
kia!
“Ngươi…
đã chết rồi,” Lục Đông bình thản nói.
Trì
Dạ nở nụ cười dữ tợn, đưa tay xé áo, lộ ra ấn ký màu máu trên ngực:
“Nhờ
ngươi... mà ta được Huyết Mẫu nhìn trúng. Ngươi hủy ta một lần, lần này... ta
muốn dùng chính máu thịt của ngươi để hoàn nguyên!”
Lục
Đông thở dài, phủi tay áo.
“Cũng
tốt. Gặp ngươi... ta không cần thử trận pháp nữa.”
“Thử?”
Trì Dạ cau mày.
Chưa
kịp phản ứng, dưới chân hắn – cơ quan bát quái chợt phát sáng, tụ lại
ánh lôi điện lấp lóe!
Lục
Đông bước lùi lại một bước, tay bấm pháp quyết:
“Ngũ Hành Lạc Vân, Phong Ấn Trận – Khởi!”
ẦM!
Một
cột lôi đình giáng xuống ngay giữa trung tâm thạch thất, Trì Dạ rú lên đau đớn.
Máu tươi từ ngực hắn bốc khói đen. Trận pháp này không chỉ là cạm bẫy, mà là trận
giết thần được khắc sẵn từ thời cổ tu!
CHƯƠNG 52: LINH HUYẾT CỐT THƯ – ÂM CHÂN VẠN TRẬN
Tàn
tích chìm trong tĩnh lặng.
Bên
trong thạch thất cổ, mùi máu cháy khét cùng linh khí vặn vẹo hoà quyện thành
một cơn gió nhẹ thổi qua áo bào cũ kỹ của Lục Đông. Trì Dạ quỳ sụp dưới đất,
toàn thân run rẩy, gân cốt gãy nát vì lôi điện trong trận pháp.
Lục
Đông tiến lại gần, ánh mắt vẫn bình thản như cũ, không vui không giận, như thể
chỉ là một việc nhỏ nhặt nơi chợ phiên.
“Ngươi...
không phải chỉ là một tán tu nghèo rớt mồng tơi sao…?” Trì Dạ nghiến răng, máu
trào ra miệng. “Vì sao… ngươi lại biết cả Ngũ Hành Trận Pháp cổ thời Thượng
Linh?”
Lục
Đông không trả lời, chỉ lặng lẽ bước tới trước quyển Linh Huyết Cốt Thư
đang phát ra từng vòng linh văn đỏ sẫm như máu thịt.
Ngay
khi hắn đặt tay lên quyển trục, một dòng khí âm hàn lan thẳng vào thần hồn.
Toàn thân như bị ném vào băng tuyết nghìn năm. Bên tai văng vẳng tiếng hét
thảm, tiếng chú ngữ cổ, tiếng xé thịt, như thể có vô số oán linh từng bị giam
giữ trong đó.
“Đây không phải chỉ là một điển tịch trận pháp… mà là một bộ
cấm thuật huyết tế.”
Hệ
thống khẽ cảnh báo:
【Cảnh báo: Cốt thư chứa mảnh ý chí tà
linh thời Viễn Cổ. Đề xuất: Dùng Chân Hồn Tĩnh Nhẫn Tâm Pháp để trấn áp trong
quá trình truyền thừa.】
Lục
Đông hít sâu một hơi, ngồi xếp bằng xuống, niệm tâm chú "Nhất Tâm Minh
Tĩnh, Vô Lậu Như Thủy". Một tầng ánh sáng nhạt từ đan điền dâng lên,
trấn áp dòng linh lực hỗn loạn đang tràn vào đầu hắn.
Một canh giờ sau.
Linh
Huyết Cốt Thư tan vào hư không, hóa thành ánh sáng đỏ chảy vào ngón tay Lục
Đông, khắc thành một đồ hình trận pháp uốn lượn quanh cổ tay — Vạn Trận Ấn.
Giờ
đây, Lục Đông không chỉ có khả năng diễn hóa hàng trăm loại trận pháp
phòng hộ, công kích, phong ấn, mà còn có thể vận dụng máu huyết linh thú
để kiến tạo huyết trận tạm thời — một loại sức mạnh vô cùng tà dị, nhưng cũng
bá đạo khó lường.
Đúng
lúc hắn đứng dậy, một chiếc phù lục từ áo Trì Dạ bỗng phát sáng. Một giọng nói
hư vô truyền tới:
“Không
ngờ ngươi lại để tên phế vật đó kích hoạt được cơ quan. Đáng tiếc, thứ trong
tay hắn... không thuộc về hắn.”
Lục
Đông nheo mắt nhìn lên — không khí dao động, một bóng người mặc áo đen dài, đeo
mặt nạ bạc xuất hiện giữa thạch thất. Không mang theo khí tức, nhưng khiến toàn
bộ không gian như bị bóp nghẹt.
“Ngươi
là… người của Thiên Mệnh Các?” Lục Đông nhẹ giọng hỏi.
Kẻ
kia không đáp, chỉ từ tốn bước tới.
“Ta
là một người từng sống trên ngươi ba tầng đạo. Ngươi từng gọi ta một
tiếng... ‘Đại sư huynh’.”
Lục
Đông khựng lại.
Giọng
nói này… rất quen.
Thậm
chí quen đến mức khiến lòng hắn khẽ run.
“Trần
Tử Khiêm…?”
Người
đeo mặt nạ bạc cười khẽ, nhưng không phủ nhận.
“Hơn
mười năm trước, ngươi là một tên đệ tử vô danh của Linh Vân Cốc, ai cũng nghĩ
ngươi chết trong lần thanh lý dị tộc. Nhưng không, ngươi trốn, ẩn nhẫn, và…
sống. Rồi dần dần, ngươi vượt qua từng người, từng bậc. Cho đến khi... ngươi khiến
ta bị đuổi khỏi sư môn.”
Lục
Đông không nói gì.
Tất
cả như đoạn quá khứ đã chôn sâu.
Trần
Tử Khiêm giơ tay lên, một luồng khí đen lượn lờ:
“Thứ
trong tay ngươi... vốn thuộc về ta. Đưa Linh Huyết Cốt Thư đây, ta tha cho
ngươi một mạng.”
Lục
Đông vẫn lặng thinh, mắt rũ xuống, tay nhẹ nhàng chỉnh lại ống tay áo.
Một
hành động cực kỳ giản dị, nhưng lại khiến khí tức toàn bộ thạch thất chợt biến
đổi.
Hắn
không giận, cũng không tỏ uy.
Chỉ
bình thản nói:
“Có
những thứ... không phải vì ta muốn, mà là vì trời để lại cho ta.”
“Trời?”
Trần Tử Khiêm cười gằn. “Ngươi xứng sao?”
ẦM!!!
Một
chưởng mang theo linh lực kết tinh tầng thứ sáu Kim Đan cảnh đánh thẳng về phía
Lục Đông. Không chút báo trước!
Nhưng
khi luồng công kích chạm đến hắn — một tầng trận văn hiện lên dưới chân.
“Thất Ảnh Dẫn Hồn Trận.”
Lục
Đông nhẹ giọng niệm.
Luồng
công kích biến mất vô tung như đá rơi vào biển rộng.
Trần
Tử Khiêm biến sắc: “Ngươi… học trận đạo bao giờ?”
Lục
Đông ngước nhìn hắn, mắt bình tĩnh:
“Ta
chưa từng học, chỉ là... trận pháp này, nó ‘tự’ đến với ta.”
Cùng
lúc đó, ở một nơi khác trong bí cảnh.
Dao
Ca, cùng vài tán tu khác, bị bao vây bởi linh thú hoá sát khí. Nhưng nàng vẫn
cố nhìn về phía thung lũng, thì thào:
“Lục
huynh... huynh nhất định sẽ trở về.”
CHƯƠNG 53: BÍ MẬT CỦA TRẦN TỬ KHIÊM – HUYẾT MẪU TÁI HIỆN
Không
khí trong thạch thất trở nên lạnh lẽo đến rợn người.
Hai
người đứng đối diện nhau, một kẻ trấn định vô hình, một người ngạo khí lẫm
liệt. Trần Tử Khiêm – kẻ từng là đại sư huynh của Lục Đông trong Linh Vân Cốc,
nay lại xuất hiện với thân phận thần bí, sát cơ lạnh lẽo ẩn sau chiếc mặt nạ
bạc.
Hắn
nhìn Lục Đông như nhìn một con thú vừa thoát khỏi chuồng, ánh mắt lộ ra tia tức
giận không thể che giấu.
“Ngươi
không nên sống sót khỏi trận diệt môn năm đó… Nhưng giờ ngươi sống, lại còn nắm
giữ Linh Huyết Cốt Thư.” Giọng hắn lạnh như băng, mang theo vài phần bi ai và
sát ý lẫn lộn.
Lục
Đông nhẹ nhàng phủi bụi trên vạt áo, vẫn bình thản hỏi:
“Ngươi
là người liên thủ với Thiên Mệnh Các... gây ra thảm sát đó?”
Trần
Tử Khiêm im lặng một chốc rồi cười nhạt, gỡ mặt nạ xuống. Khuôn mặt tái nhợt,
đôi mắt đỏ như máu, trên trán mơ hồ hiện lên một ấn ký hình cốt trảo.
“Không
sai. Ta đã chết một lần, và được ‘người đó’ hồi sinh. Đổi lại, ta phải mở phong
ấn Cốt Thiên Môn, triệu hoán Huyết Mẫu đại nhân.”
Hệ thống của Lục Đông khẽ rung lên.
Lục
Đông âm thầm niệm chú, trận văn dưới chân hắn chuyển động, vẽ ra từng nét hư
ảnh cổ xưa.
Trần
Tử Khiêm chợt cười khẩy: “Vô ích thôi. Huyết Mẫu đã tỉnh. Ngươi chỉ là một con
kiến.”
Đúng
lúc đó, một luồng khí tức màu đỏ thẫm phun trào từ ấn ký trên trán hắn. Không
gian rung động như bị xé rách, linh khí biến sắc, vách đá trong thạch thất nứt
toác.
Giữa
luồng máu đặc sánh, một khuôn mặt mơ hồ xuất hiện — đó là một nữ nhân mang
dáng dấp yêu mị, tóc dài chấm đất, ánh mắt như xuyên thấu tâm linh.
Huyết Mẫu.
Một
âm thanh vang lên, như vọng từ vực sâu ngàn kiếp:
“Là
ngươi... đứa nhỏ mang khí tức của Hư Linh Thiên Cảnh...”
Bất
Diệt Thể?
Hắn
hít sâu, ánh mắt hơi ngưng tụ.
Trong khi đó, tại ngoại giới.
Dao
Ca và đám tán tu đang bị một luồng khí tức trấn áp mạnh mẽ khiến không thể động
đậy. Trời đất âm u, linh khí biến dạng.
“Là
khí tức Huyết Mẫu...” Một tu sĩ già thì thào, mặt tái nhợt. “Thứ này... từng
khiến Cửu Thiên Sơn diệt vong trong ba canh giờ…”
Trở lại thạch thất.
Trần
Tử Khiêm như hóa ma, ánh mắt nhuộm đỏ, thân thể run rẩy, hai tay kết ấn cổ xưa.
“Bằng
huyết của ta, bằng hồn của hắn… Huyết Mẫu, hãy đến!”
Lục
Đông khẽ lắc đầu.
“Tử
Khiêm, ngươi rốt cuộc vẫn không hiểu. Kẻ sống nhờ vào tà vật, rốt cuộc cũng chỉ
là cái xác bị điều khiển.”
Một
luồng sáng lặng lẽ lan ra từ người hắn.
Chân Nguyên Tĩnh Tâm Trận – Tam Trùng Cấm Giới!
Huyết
khí tạm thời bị chặn lại. Lục Đông giơ tay, một ấn quyết mờ hiện ra giữa trán:
Trong
chớp mắt, khí tức hắn thay đổi — không còn là một tán tu khiêm tốn, mà là một
bóng người như ẩn như hiện giữa thiên địa, khí cơ sâu không lường được,
khiến cả Huyết Mẫu cũng khựng lại một khắc.
“Là
ngươi...!” Nàng rít lên. “Ngươi từng là Vô Huyết... kẻ đã cắt đứt một phần gân
mạch của ta tại Bắc Hải năm xưa...”
ẦM!
Một
chỉ búng ra, không gian chấn động.
Trần
Tử Khiêm phun máu, linh hồn tách khỏi cơ thể trong nháy mắt. Luồng khí đỏ cũng
bị đánh lui về hư không.
Lục
Đông thở nhẹ, đôi mắt trở lại bình tĩnh.
Bên tai, hệ thống vang lên.
Bên
ngoài thạch thất, Dao Ca vừa kịp chạy tới.
Nhìn
thấy Lục Đông đứng yên lặng giữa đống đổ nát, trên tay chỉ còn một dấu huyết ấn
nhàn nhạt, nàng khẽ hỏi:
“Huynh...
không sao chứ?”
Lục
Đông khẽ lắc đầu, quay mặt về phía ánh sáng đầu đường hầm, giọng nhẹ tựa gió:
“Không
sao. Chỉ là... quá khứ, đến lúc phải nhớ lại rồi.”
CHƯƠNG 54: TRUYỀN THỪA VÔ HUYẾT – CHÚNG MÔN TRUY SÁT
Bầu
trời vừa hửng sáng, mây nhẹ lững lờ bay trên đỉnh núi Dã Vân, một vùng đất
hoang phế cách thành phố Trung Hải gần ngàn dặm.
Lục
Đông và Dao Ca chậm rãi bước ra khỏi cổ động.
Dư
âm của trận chiến tối qua vẫn còn phảng phất trong không khí, sát ý đã tản
nhưng khí tức tà dị vẫn chưa tan hẳn. Dao Ca quay đầu nhìn lại cửa động, ánh
mắt phức tạp.
“Người
đó… thực sự là Trần Tử Khiêm sao?” nàng khẽ hỏi.
Lục
Đông không đáp, chỉ khẽ “ừm” một tiếng rồi nhẹ nhàng phủi bụi trên vạt áo, bước
xuống con đường mòn phủ đầy cỏ dại. Dáng vẻ hắn vẫn là thư sinh giản dị ngày
nào, nhưng bước đi ổn định như vạn năm không đổi.
Hệ
thống bỗng truyền âm:
Lục
Đông liếc nhẹ, trong lòng khẽ động.
Cùng lúc đó, tại Huyết Linh Môn – một nhánh tàn dư của Cốt
Thiên Môn tại thế tục.
Tại
đại điện u ám, một lão giả ngồi xếp bằng trên bệ đá, khuôn mặt tái xanh, ánh
mắt như hổ đói gặm xác khô. Sau lưng hắn là một bức tượng hình người máu –
chính là “Huyết Mẫu Ảnh Thể”.
Lão
đột nhiên mở mắt, gằn giọng:
“Khí
tức của Huyết Mẫu bị cắt đứt? Là kẻ nào?!”
Một
nữ đệ tử áo đỏ cúi đầu:
“Bẩm
tông chủ, theo cảm ứng linh phù còn sót lại trong linh huyết của Trần Tử Khiêm,
có một tên tán tu họ Lục đã phá vỡ khế ước. Hắn có khí tức rất lạ, mơ hồ giống
với... truyền thừa cổ tu."
Lão
giả chấn động.
“Truyền
thừa cổ tu? Thời đại này làm gì còn ai dám giữ di chỉ cổ tổ...”
Hắn
đứng dậy, vung tay:
“Truyền
lệnh – mở Thiết Truy Lệnh! Bất kể là nhân tộc hay yêu tu, nếu ai giao ra kẻ tên
Lục Đông... thưởng ba trăm linh thạch trung phẩm, cộng một viên Địa Huyết Đan!”
Trở lại Trung Hải.
Lục
Đông cưỡi xe buýt về thành phố, vẫn bộ dáng học sinh nghèo bình thường, áo khoác
sờn vai, mang tai nghe nghe nhạc cổ.
Dao
Ca ngồi cạnh hắn, thi thoảng liếc nhìn như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Đột
nhiên, hệ thống lại nhắc:
Lục
Đông nhẹ gật đầu, trong lòng không hề hoảng loạn.
Hắn
vốn đã sống ẩn nhẫn hơn mười năm, thứ như truy sát lệnh, kiếp trước đã từng nếm
đủ.
“Ngươi
không sợ sao?” Dao Ca rốt cuộc không nhịn được, hỏi nhỏ.
“Ta
từng sống trong một trấn nhỏ mười năm, mỗi ngày đạp xe đi bán trà đá. Cái đáng
sợ, không phải là chết, mà là không dám sống thật.”
Lục
Đông mỉm cười nhạt, ánh mắt bình lặng như nước giếng sâu.
Tối
hôm đó, hắn thuê một phòng trọ nhỏ trong khu phố nghèo ngoại ô. Ánh đèn vàng
nhạt chiếu lên gương mặt mệt mỏi nhưng kiên cường.
Hệ thống hiển thị một nhiệm vụ mới.
Lục
Đông nhìn bầu trời ngoài khung cửa. Gió đêm lùa qua khe kính, mang theo chút
khí tức dị động.
“Bảy
ngày à… đủ để chuẩn bị một chút.”
Hắn
đứng dậy, mở gói hành lý cũ kỹ, lấy ra một quyển cổ thư ố vàng – bên trong có
một bản trận đồ cổ xưa, mà hắn từng lấy được trong lần đi phó bản cấp thấp của
hệ thống năm ngoái.
Trận này gọi là – Huyết Hóa Cửu U Trận.
CHƯƠNG 55: MƯU TRẬN PHỐ THỊ – TRẬN CHIẾN ÂM THẦM
Bầu
trời Trung Hải chìm trong lớp sương mù dày đặc, mùi máu tanh nhè nhẹ hòa vào
từng cơn gió đêm. Dưới ánh đèn vàng hiu hắt của một khu phố cổ sắp bị giải tỏa,
bóng dáng gầy gò của Lục Đông lặng lẽ đứng giữa một bãi đất trống, nơi từng là
sân chơi bỏ hoang của trẻ con.
Cả
khu phố im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió lùa qua những cửa sổ vỡ vụn, cánh cửa
gỗ cọt kẹt như tiếng than thở của những linh hồn ngủ quên.
Dao
Ca đứng phía xa, trốn trong bóng tối, lo lắng nhìn hắn.
“Là
nơi này sao?” nàng truyền âm.
“Ừ.”
Lục Đông khẽ đáp, rồi bước chân chậm rãi vẽ ra từng bước trong phạm vi tám
trượng, từng tàn phù cổ quái lóe lên, như máu rỉ trên nền đất.
Huyết Hóa Cửu U Trận – mở.
Đúng
nửa đêm.
Một
bóng đen lao tới như tia chớp, khí tức sắc bén lạnh buốt thấu xương.
Tên
đó toàn thân mặc áo đỏ thẫm như máu, tóc dài rối bù, trên trán có ấn ký tam
giác – chính là Luyện Huyết Thần Sứ của Huyết Linh Môn, tu vi Nguyên Anh
sơ kỳ.
Hắn
đảo mắt một vòng, ngửi mùi máu còn vương trong không khí, cười khẽ:
“Ngươi
là Lục Đông?”
Lục
Đông vẫn mặc áo khoác rách vai, tay đút túi áo, ánh mắt bình thản.
“Ta
tên thường dân, không liên quan đến gì cả. Chắc ngươi tìm nhầm người rồi.”
Luyện
Huyết Thần Sứ nhíu mày, cảm thấy người trước mặt không có linh áp, không có sát
khí, càng không có dấu hiệu tu hành.
Nhưng...
lại thấy bất an.
“Giả
ngu?” Hắn hừ lạnh, “Kẻ giết Trần Tử Khiêm, chẳng phải ngươi thì là ai?”
Dứt
lời, hắn lao đến, một chưởng đánh ra — Huyết Ảnh Xuyên Hồn, khiến không
gian như vặn vẹo.
Lục
Đông vẫn đứng yên.
Chân
trận dưới đất khẽ run.
Ngay
khoảnh khắc chưởng lực đánh đến, mặt đất đột nhiên hóa thành màu đen như mực,
vô số phù văn máu hiện lên, kéo dài thành một cái trận trì hút khí —
chân khí của đối phương vừa đến gần liền bị nuốt sạch, phản chấn ngược lại.
Luyện
Huyết Thần Sứ lùi lại ba bước, sắc mặt hơi biến.
“Là…
Cổ trận?!”
Vừa
dứt lời, hắn giơ tay, một cây châm bạc xuất hiện trong tay áo.
Không
pháp bảo, không linh khí, nhưng chứa Ý Sát.
“Châm...?”
Luyện Huyết Thần Sứ cười phá lên, chưa kịp dứt tiếng cười, thì...
Phập!
Cây
châm đã cắm vào ngực trái hắn — nơi trái tim Nguyên Anh ẩn nấp.
Châm
vừa chạm vào liền bùng nổ sát khí, Ý Huyết Phá Thần từ truyền thừa của
Vô Huyết Đạo Nhân hóa thành luồng khí xé nát nội tạng hắn từ bên trong.
Ầm!
Luyện
Huyết Thần Sứ lùi mười trượng, phun máu. Hắn kinh hoàng:
“Ngươi...
là ai?!”
Lục
Đông chỉ cúi đầu, không nói gì. Tay trái khẽ vung, huyết trận thu nhỏ,
cuốn lấy thân thể hắn.
Một
vòng xoáy máu mở ra.
Lục
Đông bước tới, nhặt lấy một viên hạch tâm từ thi thể đang co rúm, vùi nó vào
trong lá bùa niêm phong bằng hắc ngọc.
Hệ thống truyền âm:
Dao
Ca chạy đến, nắm lấy tay hắn, ánh mắt phức tạp.
“Ngươi…
sớm biết hắn đến, còn bày trận chờ?”
Lục
Đông lắc đầu:
“Ta
chỉ là một người tán tu. Không thể chọn được ai tìm đến mình, chỉ có thể chuẩn
bị khi điều đó xảy ra.”
Dao
Ca nhìn sâu vào đôi mắt bình thản ấy, như có hàng vạn chuyện ẩn sau nhưng chẳng
lời nào nói ra.
Đêm
ấy, tại một trà quán bình dân tên Thập Lý Trà Quán, có một lão nhân mặc
áo vải lam, đang đánh cờ với một thiếu niên.
Bàn
cờ lay nhẹ, viên cờ trắng dừng lại ở chính giữa.
Lão
nhân nở nụ cười, nhấc ly trà:
“Trung
Hải, bắt đầu có mùi xưa cũ rồi.”
CHƯƠNG 56: BƯỚC VÀO CẤM ĐỊA THẦN LĂNG
Trời
vừa hửng sáng, sương mù mỏng vẫn còn vương trên những ngọn cây trong rừng rậm
phía nam Trung Hải. Không một bóng người, cũng chẳng có âm thanh nào ngoài
tiếng lá rơi và tiếng côn trùng thỉnh thoảng vang lên lác đác.
Ở
sâu trong rừng, một vách đá dựng đứng phủ đầy rêu xanh. Đằng sau nó, ẩn hiện
một khe hở chỉ vừa một người lách qua. Đây là lối vào của một nơi mà tu giả
thường truyền tai nhau với ánh mắt kiêng dè — Thần Lăng, cấm địa từng bị
Thiên Môn liệt vào danh sách tuyệt đối không được bén mảng.
Lục
Đông khoác áo vải cũ, lưng đeo bao vải, tay cầm nhánh cây khô như một người
thường đi hái thuốc.
Dao
Ca đi phía sau, sắc mặt ngưng trọng:
“Ngươi
chắc chắn… muốn vào nơi này? Chỗ này, năm xưa từng khiến ba vị Kim Đan kỳ bỏ
mạng, một Nguyên Anh biến mất không dấu vết.”
Lục
Đông dừng lại trước khe đá, nhẹ nhàng vén vài bụi gai chắn đường, không nói gì.
Hắn chỉ đưa tay, một đạo phù lục do hắn vẽ từ ba ngày trước tỏa sáng,
rồi tự động cháy rụi, mở ra một vòng xoáy linh khí mờ mịt.
Cửa
trận mở ra.
Hệ
thống vang lên trong đầu:
Lục
Đông chỉ cười nhẹ, không đáp. Trong đôi mắt trầm lặng kia, không một tia kiêu
ngạo, không một chút đắc ý. Như thể hắn chỉ đang đi dạo, hoặc hái thuốc bên
rừng mà thôi.
Bên
trong Thần Lăng là một thế giới khác. Cây cối mọc xiên vẹo như bị ma khí bóp
méo. Trên mặt đất loang lổ những vết máu đã khô từ rất lâu — có chỗ đã hóa
thành ngọc đỏ, chứa oán khí đặc quánh.
Một
cái chuông gãy nằm nghiêng bên một bệ đá, xung quanh rải rác xương cốt vỡ vụn.
Dao
Ca dừng chân, cúi đầu xem xét:
“Là…
xương của tu sĩ. Còn dính chút nguyên khí. Ít nhất cũng là Kim Đan hậu kỳ.”
“Ừ.”
Lục Đông nhẹ giọng, ánh mắt dừng lại trên một chỗ lõm trong đá — nơi đó có khắc
một ký hiệu cổ ngữ mờ nhạt, chỉ người từng tu qua “Thần Huyết Tàng Tâm Quyết”
mới nhìn ra.
Hắn
chậm rãi đặt tay lên, linh lực từ lòng bàn tay thấm vào đá, mặt đất rung
nhẹ. Một hư ảnh cổ đại lóe lên — một cánh cửa sắt đen cao chừng hai trượng dần
hiện ra.
Ngay
khoảnh khắc cửa mở, một luồng khí đen như sương máu thoát ra, tỏa khắp
không gian.
Dao
Ca đột nhiên biến sắc, tay ôm ngực:
“Có...
oán hồn...”
Lục
Đông vươn tay, từ ống tay áo rơi xuống một viên Linh Châu Hấp Oán, hắn
nhẹ nhàng niệm:
Viên
châu phát sáng, tỏa ra vòng sáng trắng bao phủ cả hai người. Những tia khí đen
như lửa bị dập tắt, co rút rồi tan biến.
Dao
Ca nhìn Lục Đông, ánh mắt không che giấu sự ngỡ ngàng:
“Ngươi...
là người của Lục gia cổ mạch sao?”
Lục
Đông vẫn bước đi, đáp nhỏ như gió:
“Lục
gia sớm đã không còn.”
Phía
trong cánh cửa là một hành lang đá đen sâu hun hút. Hai bên vách tường là những
bức phù điêu vẽ cảnh một kẻ áo xám chiến đấu với quái vật ba đầu, phía
sau hắn là hàng trăm linh hồn đang cúi đầu hành lễ.
Ở
cuối hành lang, là một bệ đá chứa mảnh ngọc nát — chính là mảnh thứ năm
trong bộ Truyền thừa Cửu Mạch Huyết Đạo mà hệ thống từng nhắc.
Ngay
khi Lục Đông tiến gần, hệ thống báo:
Lục
Đông lấy ra một viên Tàn Hồn Châu thu thập từ trận chiến với Luyện Huyết
Thần Sứ. Hắn nhẹ tay đặt lên bệ đá.
Tách!
Một
tia sáng máu bắn ra. Cả hang đá run rẩy.
Cấm
chế tan đi.
Mảnh
ngọc dung hợp với linh thức, truyền lại một đoạn pháp quyết — Huyết Ẩn – Vô
Ảnh.
Phía
xa, trong một ngọn núi ẩn dưới mây mù, một lão giả đang ngồi trên đỉnh tháp
ngọc bỗng mở mắt.
“Thần
Lăng đã mở?”
Lão
lấy ra một ngọc giản cổ, khẽ bóp nát.
“Người
đó… đã động thủ rồi.”
CHƯƠNG 57: NỮ NHÂN BÍ ẨN TRONG THẦN LĂNG
Bên
trong Thần Lăng, tầng thứ hai mở ra khi mảnh truyền thừa Huyết Ẩn Chi Mạch dung
nhập vào linh hồn Lục Đông. Không có tiếng động, không có ánh sáng. Chỉ là một
màn đen tĩnh mịch như vực sâu không đáy.
Dao
Ca vừa định bước theo, nhưng một tầng màn sáng xuất hiện, ngăn nàng lại.
“Chỉ
người mang Huyết Mạch cổ mạch mới được tiến vào.”
Giọng
nói vô cảm, như vang lên từ chính linh hồn nàng.
Dao
Ca dừng lại, chỉ có thể lặng lẽ nhìn theo bóng lưng Lục Đông biến mất trong màn
tối, ánh mắt đầy phức tạp: “Ngươi... rốt cuộc là ai?”
Trong
tầng sâu, không gian biến đổi.
Lục
Đông bước chân vào, lập tức cảm nhận một loại áp lực kỳ lạ ép xuống linh hồn,
khiến cả huyết khí trong người hắn chậm lại. Dưới chân là thạch bàn khắc trận
văn, ánh sáng mờ tỏa ra từ những mảnh linh thạch cổ xưa chôn bên dưới.
Trung
tâm đại điện là một pho tượng nữ nhân bằng bạch ngọc — dáng người cao gầy,
tay cầm kiếm, mắt khép hờ, mái tóc dài buông đến eo. Nhưng điều kỳ lạ là...
trên trán nàng, có khắc một dấu ấn đỏ hình giọt máu.
Ngay
khi Lục Đông bước tới gần ba bước, đôi mắt ngọc ấy... chầm chậm mở ra.
Lục
Đông không động, cũng không kinh ngạc. Hắn chỉ khẽ thở ra, ánh mắt tĩnh lặng
như mặt hồ, đồng tử trầm như giếng cổ.
Lục
Đông không đáp, nhưng ánh mắt lóe lên ánh sáng nghi hoặc.
Nữ
tử giơ tay, một luồng huyết quang tụ lại thành một vòng ngọc truyền thừa,
nhẹ nhàng bay tới tay Lục Đông. Bên trong là một đoạn truyền thừa cuối cùng — “Tịnh
Huyết Tâm Pháp”, công pháp tối cao dùng để tịnh hóa Huyết Mạch hỗn loạn
và “ẩn thân trước Thiên Cơ”.
Lục
Đông chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt không hề dao động.
Nữ
tử nhìn hắn, trầm mặc một lúc rồi nói:
“Ngươi…
giống y như hắn năm xưa. Ẩn nhẫn, không khoe mẽ, không màng danh lợi. Nhưng...
kẻ như ngươi, nếu không cẩn thận, sẽ bị cả thiên đạo sợ hãi.”
Nàng
rút thanh kiếm sau lưng, cắm xuống đất.
Lục
Đông trầm mặc rất lâu.
Hệ
thống không phát âm thanh, không có gợi ý. Chỉ hiển thị dòng chữ duy nhất:
【Lựa chọn
này... sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh cả đại thiên thế giới.】
Cuối
cùng, hắn quay lưng.
“Ta
chưa đủ mạnh.”
Khi
hắn bước ra khỏi đại điện, nữ tử lặng lẽ nhìn theo, mắt khép hờ lại, giọng nhẹ
như gió:
“Cũng
giống hắn năm xưa... cũng là chọn rời đi. Nhưng cuối cùng... hắn vẫn phải trở
lại.”
Ngoài
cấm địa Thần Lăng, Dao Ca ngồi khoanh chân dưới gốc cây, đã đợi ba ngày ba đêm.
Khi thấy bóng người áo vải bước ra từ khe đá, nàng lập tức đứng dậy.
“Ngươi
không chết à?”
“Ta...
đâu có sống dai như vậy.”
Dao
Ca nhìn hắn hồi lâu, khẽ hừ một tiếng, quay người bỏ đi.
Lục
Đông bước chậm rãi, lưng đeo bao vải cũ. Một tia sáng máu mờ mờ lóe lên nơi cổ
tay, rồi lại tan biến.
Cùng lúc đó, tại Tây Bắc, trong Yêu Vực,
một phong thư mật được gửi tới tay Dao Tông.
Nội
dung ngắn gọn:
CHƯƠNG 58: TRỞ LẠI TRUNG HẢI — ÂM LAI LẶNG SÓNG
Gió
đêm Trung Hải mát lạnh, len lỏi qua từng tòa cao ốc sừng sững. Dưới ánh đèn mờ
của trạm xe buýt khu đại học phía nam, một nam sinh mặc áo khoác cũ kỹ, lưng
đeo túi giao hàng màu cam, đang ngồi gặm bánh bao rẻ tiền, trông chẳng khác gì
bao sinh viên nghèo nơi phố thị.
Không
ai chú ý tới ánh mắt hắn — sâu như hồ cổ, lạnh như nước ngầm, yên tĩnh tới mức
khiến người khác quên mất sự tồn tại.
Lục Đông đã trở lại.
Ba
ngày trước, hắn rời khỏi Thần Lăng, đi đường vòng tránh mọi thế lực truy tra.
Trên đường, hắn liên tục dùng “Tịnh Huyết Tâm Pháp” để thu liễm khí tức, ẩn
huyết mạch, không một ai có thể dò ra chân thân.
Vừa
đặt chân về Trung Hải, hắn đã cảm nhận được một tia sát ý mơ hồ từ trên
không trung truyền đến — rất yếu, nhưng rõ ràng.
Lục
Đông khẽ gật đầu, bước vào trường đại học cũ — nơi hắn từng sống hơn một năm
dưới thân phận sinh viên nghèo không ai biết tới.
Nhưng Dao Ca đã không còn ở đó.
Căn
phòng trọ mà nàng từng ở, khóa cửa bị phá. Hắn lặng lẽ dò tra dấu vết, phát
hiện một cọng tóc bạc còn vương trên nền gạch.
Linh
thức nhẹ lướt qua — trong nháy mắt, một đoạn ảo ảnh hiện lên.
Một
nữ tử bị trói gô, ánh mắt vẫn lạnh lẽo quật cường. Phía sau là một nam nhân vận
hắc y, che mặt, nói giọng khàn khàn:
“Dao
Ca… ngươi nghĩ Thiên Môn sẽ bỏ qua ngươi sao? Muốn bảo vệ tên Lục Đông kia,
ngươi quá ngây thơ rồi.”
Lục
Đông siết chặt tay.
Tối
hôm đó, tại khu vực hầm xe ngầm dưới thư viện đại học, bốn tên dị tu mặc
thường phục tụ tập, đang dùng linh phù truy dấu vết của "Lục
Đông".
“Quái
lạ, rõ ràng khí tức từng xuất hiện ở đây, nhưng bây giờ hoàn toàn biến mất…”
“Có
thể hắn dùng pháp bảo ẩn khí cực mạnh…”
“Không
đâu! Tin tình báo nói hắn chỉ là tu giả cấp Luyện Khí, chẳng thể có thứ đó!”
Ngay
lúc đó…
Một
giọng nói nhàn nhạt vang lên sau lưng:
“Các
ngươi đang tìm ta?”
Cả
bốn người quay lại. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy — cả không gian như đông cứng.
Một
bàn tay đặt nhẹ lên vai tên dị tu đầu lĩnh, rồi… một luồng khí huyết mơ hồ
tràn ra, hóa thành hư ảnh huyết sắc hình hổ, nuốt chửng thân thể hắn trong
tích tắc.
Không
máu, không tiếng hét.
Chỉ
có một tiếng gió nhẹ như cỏ lay…
Ba
tên còn lại hoảng loạn, định xé phù đào tẩu, nhưng từng người một ngã gục xuống
không dấu vết. Lục Đông chỉ lặng lẽ thu lại tay áo.
Lục
Đông nhìn trời. Gió vẫn thổi, đèn vẫn sáng, xe buýt lướt ngang như chẳng có gì
xảy ra. Hắn chỉ lặng lẽ đeo túi giao hàng, rời khỏi hầm xe.
Canh ba đêm đó, dưới ánh trăng mờ, Lục Đông đã
đứng trước cửa núi Nam Phong.
Một
tòa biệt viện âm u ẩn sâu trong rừng thông, xung quanh kết giới tầng tầng lớp
lớp.
Hắn
không phá trận.
Chỉ
nhẹ nhàng rút ra từ bao vải sau lưng một cây trúc giản cũ kỹ — vật mà hắn tìm
được trong tầng sâu Thần Lăng.
Trúc
giản vừa đưa ra, ánh sáng huyết sắc lặng lẽ lan tỏa, cả trận pháp bỗng nhiên "rụp"
một tiếng — sụp đổ hoàn toàn như giấy vụn.
Không
một âm thanh cảnh báo nào vang lên.
Lục
Đông lặng lẽ bước vào.
Tại đại sảnh biệt viện, ba trưởng lão Thiên Môn
đang thảo luận về thân phận Lục Đông thì…
ẦM!!!
Cửa
đá bị đẩy ra nhẹ nhàng.
Một
bóng người áo vải, lưng mang túi giao hàng, bước vào giữa ánh nến.
“Xin
hỏi… các vị có đặt món gà chiên nước mắm lúc nửa đêm không?”
Ba
trưởng lão biến sắc, lập tức bộc phát linh lực.
Nhưng
lúc đó, mắt Lục Đông chợt lóe sáng — huyết mạch kích hoạt, một luồng khí
tức “phàm nhân” tan biến, thay vào đó là một áp lực kinh người — như vực
sâu ngàn trượng ép xuống.
Trong
nháy mắt — cả đại sảnh chìm vào máu tươi và im lặng.
Dao Ca được cứu ra, thương tích không nặng, chỉ hơi
suy yếu. Nàng nhìn Lục Đông, môi mấp máy:
“Ngươi…
là ai vậy?”
Lục
Đông nhếch miệng cười nhạt:
“Chỉ
là người đi giao đồ ăn đêm thôi.”
CHƯƠNG 59: TRUY NÃ TOÀN THÀNH — HỒN ANH LÂM THẾ
Sau
sự kiện tại biệt viện Nam Phong, cả giới tu hành trong thành Trung Hải chấn
động.
Ba trưởng lão Thiên Môn tử vong, toàn bộ
trận pháp hộ sơn tan rã chỉ trong một đêm. Không ai biết kẻ nào ra tay, chỉ biết
hung thủ đến và đi như bóng ma, không để lại một chút linh khí nào để truy
tung.
Chỉ
còn lại… một túi giao hàng cũ kỹ rơi lại trong sân.
Tại trụ sở chính Thiên Môn ở thủ đô Đông Kinh.
Một
lão giả tóc bạc, mắt nhắm hờ, thần sắc trầm như vực sâu. Trên ngón tay hắn, một
chuỗi tràng hạt bỗng rung lên nhẹ, vỡ tan một viên.
Hắn
mở mắt.
“Lục
Đông…”
Một
cái tên vốn mờ nhạt, giờ đây đã trở thành kẻ bị liệt vào sổ đen cấp Sát
Tuyệt của Thiên Môn — chỉ dành cho những cá nhân bị đánh giá nguy cơ ảnh
hưởng đến cục diện toàn cõi nhân giới.
Tại một góc hẻm nhỏ phía sau trường đại học Trung Hải.
Lục
Đông vẫn đang ngồi nhai bánh bao nóng, bên cạnh là Dao Ca — vừa được hắn cứu
khỏi hiểm cảnh. Nhưng vẻ mặt nàng có chút phức tạp, tay nắm chặt một mảnh ngọc
bội cổ vừa phát sáng trong ngực áo.
“Lục
Đông…”
“Hửm?”
“Ngươi…
có thật là chỉ là sinh viên bình thường?”
Lục
Đông vẫn nhai bánh, mắt không đổi sắc:
“Ta
từng đứng top 5 giao hàng nhanh nhất quận Đông Hải. Còn gì hơn?”
Dao
Ca cắn môi, khẽ nhìn hắn, nhưng không hỏi nữa.
Nhưng
sâu trong tâm hồn nàng, một đoạn ký ức mơ hồ dần thức tỉnh — hình ảnh về
một tòa Thần miếu cổ xưa, nơi có người từng thì thầm bên tai nàng:
“Khi
huyết mạch hắn thức tỉnh, chính là lúc đại kiếp thiên giới mở ra.”
Đêm hôm đó, tại vùng núi phía tây thành phố, một
luồng kiếm ý lạnh như băng rạch trời mà xuống. Cả một khe núi bị chém thành
vực sâu.
Một
thân ảnh áo đen đứng lặng — chính là Hồn Anh sát thủ do Thiên Môn điều
động.
Người
này tu vi Hồn Anh sơ kỳ, dùng kiếm sát sinh làm đạo, mười năm qua đã giết 38 tu
sĩ Kim Đan trở lên, không ai sống sót.
“Lục
Đông...”
“Tên
rất nhỏ bé. Nhưng sát khí… ta thấy được mùi máu của Thái Cổ.”
Tại một quán net cũ kỹ ven hồ.
Lục
Đông đang ngồi chơi game MOBA với nhóm sinh viên hàng xóm. Tay cầm chuột, miệng
nhai khoai tây chiên, thần sắc lười biếng.
Ngay
lúc ấy, một luồng sát khí như núi đè ép xuống — rõ ràng nhưng vô thanh.
Lục
Đông khẽ mỉm cười, nhìn lên màn hình — nhân vật của hắn trong game vừa kết thúc
một mạng “pentakill”.
Hắn
đứng dậy, vươn vai:
“Đúng
lúc ta cũng nên hoạt động gân cốt rồi.”
Trên sân thượng khu nhà trọ sinh viên.
Hồn
Anh sát thủ đứng đó, trường kiếm đen ngòm như nuốt cả trăng đêm.
“Ra
đây.”
Một
bóng người thong thả bước ra từ bóng tối — vẫn là chiếc áo khoác cũ kỹ, tay áo
có dính tương ớt.
Lục
Đông ngáp một cái, giọng bình thản:
“Ngươi
làm phiền giờ ngủ của ta rồi đấy.”
Sát
thủ không nói thêm lời, trường kiếm lóe sáng, kiếm khí dài mấy trượng
đánh thẳng tới đầu Lục Đông.
ẦM!!!
Mặt
đất nứt tung, mái nhà đổ sập, bụi bay mù trời. Nhưng lúc kiếm khí tản đi…
Lục
Đông vẫn đứng nguyên tại chỗ. Tay trái hắn, hai ngón tay nhẹ kẹp mũi kiếm.
Sát
thủ ánh mắt co rút.
“Ngươi…”
Lục
Đông ngẩng đầu, ánh mắt hắn như biển đêm sâu không thấy đáy.
“Kiếm
đạo của ngươi — rất giỏi sát nhân.”
“Nhưng
đáng tiếc…”
“Ta
không phải người.”
Một
tiếng "ẦM" như lôi đình giáng xuống, cả sân thượng sụp đổ. Khi đám
mây khói tan đi, chỉ còn một chiếc vỏ kiếm rạn nứt nằm lặng lẽ.
Tại căn phòng nhỏ của Dao Ca.
Nàng
bất chợt mở mắt, ánh mắt hoảng hốt nhìn về phía tây. Mảnh ngọc trong tay nàng
tỏa ánh sáng đỏ rực.
Một
giọng nói mơ hồ vang lên trong tâm thức nàng:
CHƯƠNG 60: NGƯỜI TỪ KIẾP TRƯỚC — KHAI MỞ TUYẾN CHÍNH TU TIÊN
LỘ
Thành Trung Hải. Ba ngày sau trận chiến trên sân thượng.
Tin
đồn lan khắp nơi: Một cường giả Hồn Anh cảnh của Thiên Môn bị giết chỉ với
một chiêu, thân thể hóa tro, nguyên thần tan biến, không để lại dấu vết.
Giới
tu hành chấn kinh. Các môn phái lặng lẽ rút người khỏi khu vực.
Chỉ
có một người… vẫn sống như chưa từng có gì xảy ra.
Tại ký túc xá sinh viên.
Lục
Đông đang ngồi đọc sách trên giường. Trên bàn là tô mì ăn dở, trên nắp đặt một
túi dược liệu — là Tâm Liên Tử, tài liệu hiếm gặp, giúp an thần và luyện
khí cực tốt.
Lục
Đông khẽ nhướng mày:
"Cuối
cùng cũng tới rồi sao…"
Một
khung ánh sáng hiện ra trước mắt hắn:
Đêm hôm đó.
Lục
Đông một mình bước tới khu hầm cũ của tàu điện ngầm số 3 — nơi đã bị phong tỏa
từ 10 năm trước vì "tai nạn điện từ".
Nhưng
với “Mắt Nhìn Linh Cảnh” do hệ thống ban tặng, hắn thấy rõ từng tầng
linh khí vặn vẹo phía dưới — nơi đó không phải hầm tàu, mà là một long mạch
bị cắt ngang, nơi linh khí tụ hội như biển xoáy.
Hắn
ngồi xuống, lấy từ tay áo ra một mảnh đá xanh nhạt — là thứ hắn thu được trong
trận chiến ở biệt viện Nam Phong, tưởng như vô dụng, nhưng đang run rẩy nhẹ.
Ngay
khi đặt nó lên mặt đất, một âm thanh vọng ra từ sâu thẳm lòng đất:
“Ngươi...
rốt cuộc cũng tới.”
Một
bóng người mơ hồ dần hiện ra trong màn khí — là một nam tử áo xám, mắt
không tròng, trên trán có ấn ký cổ xưa hình Thiên Mục.
Hắn
nhìn Lục Đông, giọng nói như vọng từ nghìn năm trước:
“Linh
hồn ngươi… từng là người bên cạnh ta khi thiên giới sụp đổ.”
“Ta
là Kỳ Thương. Ngươi là… Lục Trầm. Người giữ chìa khóa của Thái Cổ Địa Tạng.”
Lục
Đông nhíu mày. Hệ thống lập tức cảnh báo:
Bóng người kia giơ tay.
Một
luồng khí tức cổ xưa tràn ra — như kéo cả thời không lùi lại. Lục Đông lập tức
thủ thế, tay nắm hờ thành ấn.
Nhưng
đối phương chỉ lắc đầu:
Một
ánh sáng bùng nổ trong thức hải Lục Đông.
Trong ảo cảnh.
Lục
Đông thấy chính mình trong thân thể khác — mặc giáp vàng, tay cầm thương, đứng
trên bờ vực Hỗn Nguyên Chiến Trường. Phía sau là trăm vạn sinh linh cúi đầu,
phía trước là biển lửa, trời vỡ, giới sụp.
Một
giọng nữ thì thầm bên tai hắn:
“Nếu
ngươi đi… ta sẽ đợi.”
Cảnh
tượng tan biến.
Thức tỉnh.
Lục
Đông mở mắt, thở dốc.
Trong
đan điền hắn, một luồng khí tím xoay tròn — là một tia khí tức Thái
Cổ Nguyên Thủy, thứ chưa từng xuất hiện trong nhân giới ngày nay.
Lục
Đông đứng dậy, ánh mắt trầm ổn như cũ. Không hề có sự cuồng ngạo. Hắn chỉ vỗ
nhẹ bụi trên áo khoác:
“Chỉ
là một đoạn ký ức thôi. Không phải ta.”
Hắn
lặng lẽ quay đi.
Phía
sau — mảnh tàn hồn của Kỳ Thương hóa thành tro bụi, nhưng nét mặt dường như
mang theo nụ cười nhẹ nhõm.
Tại nơi khác, Dao Ca đang đứng dưới ánh trăng.
Bên
cạnh nàng, một nữ nhân áo trắng xuất hiện từ hư vô. Dáng vẻ cao quý, khí chất
phi phàm, nhưng ánh mắt lại đầy đau buồn.
“Ngươi
vẫn không nói thật với hắn sao?”
Dao
Ca lặng im, đôi mắt long lanh như sương:
“Hắn
quên. Nhưng ta… chưa từng.”
✅ Xem thông tin chi tiết tại đây 👉 https://bit.ly/meopingping 🔗
👉 Xem sản phẩm chi
tiết tại đây 👉 https://bit.ly/sanphamphongthuy
🌿 Hãy theo dõi để không bỏ lỡ những câu chuyện mới được cập
nhật mỗi tuần nhé!

0 Comments