CHƯƠNG 01: PHONG ẤN THẤT TẦNG
Ở
vùng sơn cước phía Nam, nơi mây mù quanh năm chưa từng tan hết khỏi đỉnh đồi,
có một ngôi miếu cổ bị bỏ hoang, rêu phủ kín mái, tường gạch nứt nẻ
loang lổ. Người dân nơi đây gọi nó là Miếu Xà Thần, nhưng không ai dám
lại gần.
Tổ
tiên trong làng kể rằng: bên dưới miếu là mộ của một “Thượng Cổ Xà”, từng là
quái linh hút máu ăn tim người suốt ba đời triều đại. Sau đó, một vị cao
tăng cùng bảy pháp sư đã hợp sức yểm phong nó lại, dùng bảy lớp bùa cổ khắc
Kinh Kim Cang niêm ấn quanh hộp gỗ gụ đen, bên trong chứa xá lợi rắn –
viên ngọc trong sọ con xà quái cuối cùng.
“Chạm
vào là bị nguyền. Gỡ ra, thì máu sẽ đổ không ngừng đến khi đất núi tan máu,
rừng đồi đổi chủ,” cụ già trong làng từng nói như vậy.
Nhưng
lòng người thì dễ lung lay hơn đá cổ.
Tên
đạo sĩ trẻ tên là Ngô Tường, là kẻ học pháp chưa đầy ba năm nhưng
tâm cao ngạo vọng. Gã nghe lời đồn về Cổ Xà Phệ Tâm – một loại “cổ thuật
thất truyền”, có thể nuốt linh hồn kẻ khác, gia tăng pháp lực, biến người
thường thành pháp vương trong một đêm.
Tường
trèo lên đồi trong đêm trăng quầng đỏ. Gã dùng huyết khí trong tim dê trống để giải
từng lớp bùa – mỗi lần một tờ rơi xuống đất, mây trên đỉnh núi lại đen thêm
một tầng, rừng im lặng hơn một khắc.
Đến
khi lớp bùa thứ bảy vừa bị xé, nắp hộp bật mở, phun ra một luồng khí màu
đen như mực, cuộn xoáy như rắn quấn. Bên trong là viên xá lợi có vảy lân ánh
lên sắc lục độc. Ngay khoảnh khắc ấy, hai mắt Tường ngập đỏ, cổ họng
nghẹn lại như bị móc ngược từ trong ra.
Hắn
nuốt viên xá lợi vào tim.
Tiếng
rắn rít vang lên tận rễ cây.
Từ
đêm đó, xác người trong làng bắt đầu xuất hiện, không nguyên vẹn. Kẻ thì
mất tim, kẻ thì rách ngực, có người còn bị rút xương sống. Tất cả đều có dấu
cắn như răng rắn — nhưng khoảng cách giữa hai răng nanh lớn đến mức không
thể là loài rắn nào từng biết đến. Thậm chí những người chôn sâu trong quan
tài cũng bị moi tim khi chưa kịp chôn xong.
Người
làng truyền tai nhau: Xà Thần sống lại rồi.
Tháng
thứ hai sau vụ đầu tiên, một cô gái lạ xuất hiện.
Cô
mang tên Miên, nước da trắng đến xanh tái, mắt xám như thủy ngân. Cô nói
rất ít, nhưng vừa bước chân vào làng, lũ chó tru rống, mèo đen cào móng loạn
xạ, người già chảy máu mũi vô cớ. Trên cổ tay Miên là một dải vảy rắn
hằn như sinh ra từ trong da thịt, nhưng ai nhìn vào đều thấy ảo ảnh: có
con mắt đang mở khẽ giữa từng mảng vảy.
Thầy
bói già nhất làng khi nhìn thấy cô chỉ kịp nói một câu, rồi tự móc mắt tự
sát:
“Xà
sát xuất hiện rồi… nàng là kẻ cuối cùng có thể dẫn đến hang ổ của loài chưa
từng ghi trong sách cổ…”
Cuối chương, Miên nhìn về hướng miếu Xà Thần –
giờ đã bị chôn dưới tầng đất lở – và thì thầm:
“Hắn
đã gọi ta bằng tên cũ. Và ta… phải quay lại.”
Trời
đang trưa, nhưng mặt đất bỗng lạnh như xác chết vừa đào lên.
CHƯƠNG 02: NGƯỜI MANG DẤU XÀ
Từ
ngày Miên đặt chân vào làng, trời không mưa nhưng đất luôn ẩm, cỏ
úa không vì nắng mà vì lạnh, và trẻ con sinh ra đều không khóc, như
thể chúng cảm nhận được điều gì đó đang lẩn khuất dưới lòng đất.
Miên
sống trong nhà sàn bỏ hoang cuối làng, nơi năm xưa từng có người treo cổ
vì nghe tiếng rắn rít dưới sàn. Mỗi đêm, ánh lân tinh xanh lặng lẽ phát ra
từ cổ tay cô, nơi dải vảy rắn như sống động uốn lượn dưới da thịt,
chớp nháy như đang… thở.
Thầy Hạc, vị pháp sư già nhất vùng, người từng đi khắp rừng già Tây
Bắc học đạo trừ tà, được dân làng mời đến để làm lễ trấn yểm lại miếu Xà Thần.
Ông vừa bước vào làng, chưa kịp làm lễ, đã gặp Miên bên giếng cạn.
Cô
ngồi đó, quay lưng lại, mái tóc đen dài phủ gần đến đất. Ông chưa kịp gọi thì
cô đã nói:
"Ông
từng thấy Xà Mẫu chưa, thầy Hạc?"
Ông
giật mình: “Cô… sao biết tên ta?”
Miên
quay lại, đôi mắt cô phản chiếu ánh xanh lân tinh, nhưng bên trong sâu
hút như một hố rắn không đáy.
“Xà
Mẫu chưa chết. Chỉ là đang đói.”
Thầy
Hạc sau đó phát điên, chạy ra giữa làng giữa trưa, xé áo, cào tim,
miệng gào lên:
Người
ta phải trói ông bằng dây rừng, nhốt trong kho thóc. Đến sáng hôm sau, chỉ
còn da ông bọc trên đống xác chuột – bị hút sạch máu.
Cùng
lúc đó, tên đạo sĩ Ngô Tường – nay đã biến dạng nửa người: tay trái mọc
vảy, mắt phải hóa vàng, răng rắn bắt đầu trồi ra – đã hoàn tất bước đầu
luyện cổ. Nhưng hắn gặp một điều không ngờ tới: thứ hắn nuốt vào không chịu
nằm yên. Mỗi đêm, nó cắn ngược vào nội tạng, rít lên bên tai hắn bằng giọng
của một người phụ nữ:
“Trả
lại máu ta… trả lại tim ta… hoặc ta sẽ lấy cả làng này làm tế.”
Ngô
Tường biết mình đã làm vỡ phong ấn thứ tám – phong ấn sinh linh, cái
chưa bao giờ được ghi trong sách. Đó là linh hồn nữ nhân từng được hiến tế
làm vợ rắn, nay nhập vào xá lợi để giữ cho con quái vật kia không tỉnh dậy.
Giờ
thì… nó đang tỉnh.
Tối
hôm đó, Miên mơ một giấc mơ lạ: cô đứng trong hang đá hình xoắn,
nền đất toàn là xác người khô cong, vách đá có hàng trăm ngón tay
người cào vào đá như cố thoát thân, và trên đỉnh hang là một bức tượng
rắn có gương mặt người — gương mặt giống hệt cô.
Tượng
rắn thì thầm bằng giọng cô lúc nhỏ:
“Con
từng là vật hiến. Con từng bị phản bội. Nhưng con vẫn còn một cơ hội… dẫn đường
cho kẻ xứng đáng, hoặc tự hóa thân làm vương hậu Xà tộc.”
Cô
bừng tỉnh, mồ hôi lạnh đẫm lưng. Bên ngoài, một con rắn khổng lồ đang trườn
quanh nhà sàn, mỗi vòng nó quấn qua, mặt đất dưới gầm nhà lại sụp thêm
một đoạn.
Sáng
hôm sau, một đứa bé mất tích, tìm thấy xác dưới gốc cây đa già gần
miếu Xà Thần – tim bị moi mất, nhưng đặc biệt nhất: trên da em có khắc
bằng máu ba chữ:
"MỆNH XÀ SÁT"
Cuối chương, Miên bước ra giữa làng, vén tay
áo, để lộ vảy rắn chớp sáng, và nói:
“Nếu
muốn sống, hãy để ta dẫn đường đến nơi mà con người chưa từng đặt chân… nơi mà
máu là giá vé để vào.”
Mây
tụ đen, và đám rắn nhỏ từ bốn phía rừng bắt đầu trườn về phía làng, theo
từng bước chân cô.
CHƯƠNG 03: RỪNG CẤM VÀ HANG XÀ MẪU
Miên
dẫn đầu đoàn người gồm năm người dám đi theo cô. Trong số đó có:
- Thầy
Kỉnh
– một đạo sĩ từng luyện bùa ở đất Thái, mang theo bộ chuông đồng khắc
bùa cổ Miến Điện, luôn hoài nghi Miên nhưng bị cái “mệnh xà sát” của
cô thu hút như định mệnh.
- Bảo – con
trai phú ông làng, người đầu tiên phát hiện xác trẻ con không có tim, đi
theo để tìm em trai mất tích.
- A Sáng – gã
thợ săn rừng sâu, chưa từng sợ rắn, nhưng luôn đeo chuỗi hạt làm từ
răng thú bị xà thần nuốt – vật trừ tà tổ truyền nhà hắn.
- Và hai
người im lặng nhất: cặp vợ chồng mù, song lại là người duy nhất
từng sống sót rời khỏi rừng cấm… nhưng kể từ đó thì… không còn cười bao
giờ.
Miên
dẫn họ vào rừng khi trăng chưa mọc, bởi chỉ vào lúc nguyệt quang chưa
chiếu, mùi xà khí sẽ lộ rõ trong gió – một mùi tanh ngọt, lạnh sống
lưng như máu còn tươi nhỏ xuống đá.
Họ
đi được nửa ngày thì trời trở âm u, rắn bắt đầu xuất hiện. Không
phải một con, mà hàng chục, nhỏ như ngón tay đến to bằng bắp chân, từ
trên cây rơi xuống như mưa, nhưng lạ thay… không con nào cắn.
Thầy
Kỉnh lẩm nhẩm:
"Đây
là dấu hiệu Xà Vương chưa thức. Bọn nó vẫn còn chờ lệnh."
Miên
dừng lại bên một cây rừng trăm tuổi, chỉ lên thân cây. Trên vỏ có khắc
hình một người phụ nữ mang thai, bị trói bởi rắn. Dưới hình, dòng chữ máu
đã khô:
“Kẻ
phản tín nguyện sẽ làm lễ dâng xác, con của nó thành vật hiến.”
Tới
hoàng hôn, họ đến nơi gọi là “Miệng Gió Quỷ” – một hốc đá sâu phát ra
tiếng gió rít như tiếng xà quái thở lúc ngủ. Miên nói:
“Dưới
đây là hang Xà Mẫu. Nhưng chỉ người mang vảy sống trong máu mới vào được mà
không bị nuốt hồn.”
Thầy
Kỉnh không tin, ném một bùa máu xuống trước. Nhưng bùa chưa chạm đáy, đã
cháy bùng lên, phát ra tiếng rít của thai nhi – không phải người.
Miên
vạch tay, để máu nhỏ từng giọt lên miệng hang. Những vết vảy rắn trên
tay cô bắt đầu phát sáng, tạo thành ký tự cổ ngữ, và miệng hang… mở
ra như một con mắt.
Họ
xuống sâu, từng bậc đá ẩm mục như bước vào miệng một sinh vật sống. Xác rắn,
xương người, trẻ sơ sinh bị yểm bùa chôn ngược, tất cả nằm rải rác
như những lời cảnh báo không cần tiếng nói.
Đến
khi họ chạm đáy hang, trước mắt hiện ra một hồ nước đen như mực, giữa hồ
là bệ đá đỡ hộp gỗ đen – chính là nơi chứa xá lợi rắn năm xưa. Nhưng
giờ, hộp trống rỗng.
Miên
nói:
“Ngô
Tường đã lấy nó rồi. Nhưng thứ thật sự bị trấn yểm không phải là xá lợi… mà là
lời nguyền giam giữ Xà Mẫu.”
Bỗng
nhiên, cặp vợ chồng mù đồng loạt hét lên, mắt rỉ máu. Người vợ co giật,
gào lên bằng giọng người lạ:
“Thất
tâm hợp huyết, linh xà phục sinh! Máu của cô là chìa khóa cuối cùng!!”
Cô
lao đến định cắn Miên, nhưng A Sáng dùng chuỗi răng thú ném vào mặt cô,
khiến máu đen chảy ra từ mũi.
Thầy
Kỉnh lùi lại, mắt lấp lóe:
“Không
ngờ… cô là khóa cuối! Nếu giết cô, mọi thứ sẽ kết thúc!”
Đúng
lúc đó, nước trong hồ bắt đầu sôi, hàng nghìn con rắn nổi lên,
quấn vào nhau thành hình một người phụ nữ khổng lồ, gương mặt mờ ảo, đôi mắt
không tròng nhưng đang nhìn xoáy vào Miên.
Tiếng
vọng từ bốn vách đá rít lên:
“Con
ta… đã đủ bảy quả tim… Chỉ thiếu máu kẻ mang vảy trời sinh... Trả máu lại… hoặc
tất cả sẽ thành huyết tế…”
Miên
lùi lại, tay run, nhưng ánh sáng từ vảy trên cổ tay cô tràn ra như ánh bình
minh giữa địa ngục, phản chiếu lại toàn thân tượng rắn. Gương mặt “Xà Mẫu”
chợt dừng lại, ánh mắt biến đổi như… đau đớn.
Trong
tích tắc, Miên nhìn thấy ký ức: mình… từng là một phần linh hồn của Xà
Mẫu – được tách ra lúc tế thần, gửi vào bụng người đàn bà làng này để
đầu thai làm người.
Cuối chương, Ngô Tường xuất hiện, nửa người đã
thành rắn, đứng trên mép hang, cười gằn:
“Linh
hồn của Mẫu, thể xác của người – hoàn mỹ. Giết cô, ta sẽ bất tử!”
Miên
nhìn hắn, không chạy, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Muốn
giết ta, ngươi phải dẫm lên máu tổ tiên... và chịu lời nguyền từ chính loài
rắn.”
Đá dưới chân hắn nứt ra, máu rắn trào lên như nước
sôi, kéo hắn rơi xuống hồ… nhưng hắn không chết, mà bắt đầu hút lấy
máu từ hồ đen, gào lên:
“Ta
là Xà Tử! Xà Thần đời mới!”
Chương
04: Xác rắn chín đầu và lễ hiến tâm
Bóng
chiều buông xuống vùng sơn cước, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu trải dài trên
những mái nhà lợp lá cọ. Người làng dường như đã quen với việc đóng cửa sớm,
khóa kỹ từng then, bịt kín từng khe cửa bằng tỏi, máu chó đen và gạo nếp rang –
những vật cấm kỵ truyền đời để chống lại tà linh. Nhưng đêm nay, cả thôn Hạ Nặm
vẫn rùng mình như có thứ gì đang trườn quanh dưới lớp đất bùn ẩm ướt.
Cô
gái mang mệnh “Xà sát”, tên gọi Mỵ An, cùng lão pháp sư Triệu Quang –
người duy nhất sống sót sau biến cố trấn yểm Xà Thần 50 năm trước – lần theo
dấu vết máu rỉ từ các thi thể không tim. Máu ấy dẫn họ đến một hang núi cổ bị
vùi lấp một nửa, nơi từng được gọi là “Hang Ngậm Đuôi”, tương truyền là
nơi con Xà Thần đầu tiên bị tế sống bởi tộc người cổ.
Trong
hang, họ phát hiện xác rắn khổng lồ chín đầu dài gần trăm thước, thân
thể đã hóa thạch nhưng đôi mắt lại còn ánh vàng u uẩn. Pháp sư Triệu run rẩy:
“Đây
không phải loài rắn từng tồn tại... đây là Cửu Xà – loài bị thiên đình xóa khỏi
sổ sinh linh... Ai đã triệu hồi nó?”
Họ
chưa kịp tiến sâu thì một bóng đen vụt qua – chính là đạo sĩ trẻ tên Dư Khải,
kẻ đã gỡ phong ấn để luyện tà thuật. Nhưng hắn không còn là người. Cơ thể Dư
Khải trương phình, da phủ vảy đen bóng, miệng phì ra hai chiếc nanh dài nhỏ máu
đen, lưỡi chẻ làm ba nhánh. Giọng hắn rít lên:
“Muốn
chặn ta? Muộn rồi. Lễ hiến tâm sẽ hoàn thành trong đêm nay. Mỗi quả tim
người là một bước hồi sinh cho Xà Thần…”
Mỵ
An giơ tay, chuỗi hạt trầm có móc xương rắn trên cổ cô phát sáng. Cô
bước tới mà không chút sợ hãi. Chính lúc đó, con rắn chín đầu bỗng mở mắt. Một
cái đầu trong số đó rít lên bằng tiếng người:
“Máu
mày… là máu của chủng loài đầu tiên. Mày… là tế vật cuối cùng.”
Cơ
thể Mỵ An run rẩy. Cô thấy trong ảo ảnh hiện lên tổ tiên cô từng là Vu nữ
trấn Xà, bị phong ấn để giam giữ huyết mạch thần rắn. Giờ đây, dòng máu ấy
thức tỉnh.
Dư
Khải lao đến, tung bùa huyết cổ, triệu hồi từng vết cắn khổng lồ từ hư không.
Pháp sư Triệu bật tung lá bùa cổ xưa nhất còn lại – chính là bùa từng dùng để
phong ấn Cửu Xà. Một trận pháp nổ tung, ánh sáng trắng xóa cả hang động.
Khi
tro bụi lắng xuống, chỉ còn tiếng thở gấp và một cái đầu rắn bị chém lìa,
rơi xuống đất. Nhưng còn tám cái đầu khác vẫn sống...
Pháp
sư Triệu ngã quỵ, máu chảy từ mắt:
“Chỉ
còn một cách… dẫn xác rắn về lại miếu cổ. Phải thực hiện Lễ Tống Hồn Xà...
nhưng người dẫn dắt… chỉ có thể là con bé…”
Mỵ
An siết chặt chuỗi hạt, nơi lòng bàn tay cô rỉ máu. Từng giọt chảy xuống viên
xá lợi rắn. Ánh sáng đen từ viên ngọc bừng lên – và một tiếng rít chấn động cả
dãy núi vọng về từ địa ngục.
(Còn tiếp – Chương cuối: "Lễ tế máu ở miếu cổ")
Chương 05: Lễ Tế Máu ở Miếu Cổ
Đêm
cuối cùng, trời không trăng, không sao.
Trên
dãy núi u uất phía Nam, ngôi miếu thờ Xà Thần – nơi từng bị phong ấn
bằng bảy lớp bùa cổ – nay sáng rực lên bởi huyết quang. Từng lớp
bùa xưa vỡ vụn như tàn tro, bị đạo sĩ Dư Khải phá vỡ để hoàn thành Cổ Xà Phệ
Tâm – một tà thuật cấm tuyệt, chỉ tồn tại trong truyền thuyết vùng rừng
thiêng nước độc.
Mỵ
An, cô gái mang mệnh Xà sát, đang đứng giữa chính điện miếu cổ. Chuỗi
trầm xương rắn trên tay cô cháy lên từng đốt, máu từ lòng bàn tay thấm vào xá
lợi rắn đen – viên ngọc cổ được cất giấu trong hộp gỗ thiêng, giờ đây tỏa
ra sát khí dày đặc.
Đằng
sau cô là xác Cửu Xà – con rắn chín đầu khổng lồ bị kéo lê về miếu bằng
máu của chính Mỵ An, từng giọt như dẫn hồn nó trở về nơi bị phong ấn lần đầu.
Pháp
sư Triệu Quang, hấp hối bên cột miếu, thều thào:
“Muốn
trấn hồn Xà… phải hoàn tế. Cô… chính là tế vật cuối cùng.”
Dư
Khải lúc này đã không còn hình dáng người. Da hắn bong tróc thành vảy, thân thể
uốn lượn như nửa người nửa rắn, đôi mắt đỏ rực, lưỡi chẻ ngoe nguẩy:
“Không
ai ngăn được ta nữa! Máu cô sẽ hợp nhất cùng tim của chín kẻ chết oan… mở ra Giới
Cổ Xà! Loài người sẽ là thức ăn của chúng ta!”
Hắn
lao đến, miệng há to phun ra huyết cổ. Mỵ An niệm chú, xá lợi rắn hóa
thành xà ấn cổ phù, bay thẳng vào trán Dư Khải. Cơ thể hắn gào thét,
quằn quại, từng lớp da rắn bị thiêu đốt thành khói đen.
Nhưng
cái giá để thi triển cổ phù là sinh khí.
Mỵ
An khuỵu xuống, máu trào ra từ mắt mũi. Cô nhìn pháp sư Triệu:
“Thầy…
có cách nào trấn Cửu Xà mãi mãi không?”
Lão
gật đầu, đưa ra bùa trấn hồn cuối cùng được vẽ bằng máu của chính ông suốt
hơn ba chục năm.
“Bắt
nó hợp vào xác thần, niêm phong bằng máu Vu nữ đời cuối – là con. Một khi làm
xong, không đầu thai, không siêu thoát. Hồn cô sẽ trở thành phong ấn đời đời…”
Mỵ
An mỉm cười, nhìn những đầu rắn đang ngóc lên, ánh mắt chờ đợi:
“Con…
là hậu duệ của người trấn yểm đầu tiên. Nếu đây là sứ mệnh, con sẽ kết thúc
nó.”
Cô
rút trâm cài đầu – trâm xương rắn trắng – đâm xuyên lòng ngực mình, máu
phun ra hòa cùng ánh sáng từ xá lợi.
Một
tiếng rít kinh hoàng vang vọng, Cửu Xà gào lên lần cuối rồi hóa thành
khói đen, bị hút toàn bộ vào hộp gỗ đen đang run bần bật trên bàn thờ.
Bùa trấn cuối cùng bay lên, tự động dán chặt miệng hộp.
Tất
cả… kết thúc.
Miếu
cổ chìm vào yên lặng. Trời bắt đầu hửng sáng, sương mù tan dần.
Dân
làng tìm đến, thấy pháp sư Triệu ngồi bất động bên xác cô gái. Trong tay ông là
hộp gỗ đen với dấu bùa đỏ máu – đã khô, không còn mùi tà khí.
Miếu
được xây lại, nhưng không ai dám đến gần.
Về
sau, dân làng truyền tai nhau rằng vào ngày xuân phân, nếu ai mang theo
lòng thành và một nắm gạo nếp đến cúng miếu, sẽ nghe thấy tiếng rắn thì thầm
sau lưng:
“Ta…
vẫn ở đây. Nhưng đừng đánh thức ta lần nữa…”
Vật Phẩm Phong Thủy May
Mắn Trừ Tà – Bình An!
Bạn có tin rằng một vật phẩm nhỏ bé lại có thể mang đến sự
bình an, xua tan vận xui, thu hút tài lộc? 7 vật phẩm phong thủy đặc
biệt dưới đây được chế tác tinh xảo từ chất liệu tự nhiên (trầm hương,
dâu tằm, đá mắt hổ), kết hợp năng lượng tâm linh, chính là "lá bùa hộ
mệnh" giúp bạn vững tâm mỗi ngày. Khám phá ngay!
1)DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH TRẦM HƯƠNG
🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/2LMjfdKLyu
🔗 TIKTOK https://vt.tiktok.com/ZSkvJ9k1U/
2)VÒNG TAY TRẦM HƯƠNG 108 HẠT - BÌNH AN TRỌN
ĐỜI
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/20jtH3llMO
🔗 TIKTOK https://vt.tiktok.com/ZSkvJRkR8/
3)
VÒNG TRẦM HƯƠNG NGŨ MỆNH - HỢP TUỔI RƯỚC LỘC
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/10rM5GNp2G
🔗 TIKTOK
SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkvJ5KGB/
4)VÒNG
TAY MẶT PHẬT BẢN MỆNH 12 CON GIÁP
🔗 SHOPEE 1 |https://s.shopee.vn/4fkeS3uMRm
🔗 SHOPEE 2 https://s.shopee.vn/6AZSEn7Ow1
5)
VÒNG DÂU TẰM 108 HẠT - "THẦN HỘ MỆNH" TRỪ TÀ
🔗 SHOPEE https://s.shopee.vn/708ZEOTDXu
6)
VÒNG DÂU TẰM KHẮC TÊN - BÙA HỘ THÂN ĐỘC NHẤT
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/1qQT4uUkKW
🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveFTT5/
7)
MẶT DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH ĐÁ MẮT HỔ - UY LỰC VÔ SONG
🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/10rL6svxtq
🔗 TIKTOK
SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveYny5/
"Vật phẩm phong thủy không chỉ là trang
sức - Đó là năng lượng bảo hộ bạn mỗi ngày!"
Đừng
để tâm linh bị bỏ quên – hãy chọn cho mình một vật hộ thân, thu hút năng lượng
tốt lành mỗi ngày!


0 Comments