Chương 01: Hôn Ước Âm Hồn
Năm
Thiên Khải thứ hai, mùa đông lạnh cắt da, tuyết phủ trắng cả vùng Tuyết
Lĩnh, một vùng núi thiêng hiểm trở phía Tây Nam kinh thành. Dưới chân núi,
có một ngôi làng nhỏ tên Thủy Túc, dân cư nghèo khổ, quanh năm sống bằng
nghề hái thuốc và săn thú rừng. Trong làng lưu truyền một tục lệ cổ quái: nếu
một gia đình liên tục gặp đại hạn – chết chóc, bệnh tật, mùa màng thất bát –
thì phải gả con trai hoặc con gái mình cho người chết, gọi là “cưới vợ âm” hoặc
“lấy chồng mộ”.
Người
được chọn trong năm ấy là Ngô Văn, thiếu niên mười bảy tuổi, cha mẹ mất
sớm, sống nhờ bác ruột nuôi nấng. Cái nghèo khiến bác anh gật đầu với Lý
viên ngoại, một phú hộ giàu có trong vùng – người có con gái duy nhất tên Lý
Tuyết Mai, chết bất đắc kỳ tử ba năm trước, khi mới mười sáu, chưa gả
chồng.
“Chỉ
là hình thức thôi,” bác anh nói. “Lễ xong, con cứ sống như cũ, có 30 lượng bạc,
đủ làm nhà.”
Đêm
đó, cả làng đổ về phủ Lý viên ngoại, nơi giữa sân đặt một cỗ quan tài sơn
son thiếp vàng. Văn khoác hỉ phục đỏ, đứng run rẩy bên linh vị cô dâu. Lúc
dâng trà, gió lạnh quét qua, nến long phụng trên bàn thờ đột nhiên tắt phụt.
Tiếng
mõ cất lên, đám cưới bắt đầu. Nhưng thay vì kiệu hoa, quan tài được
người nhà gái khiêng về nhà chú Văn, đặt giữa phòng tân hôn. Bác anh nói,
“Mở ra cho đủ lễ rồi đóng lại, ngày mai đưa chôn.”
Văn
chắp tay lạy ba lạy, rồi mở nắp quan tài…
Bên
trong, Lý Tuyết Mai nằm đó, má hồng như son, môi đỏ như máu, tóc buông
dài phủ cả ngực. Trên trán nàng là bùa chú màu vàng, đang mờ dần. Một
giọt nước từ mái nhà nhỏ xuống… rơi đúng giữa trán nàng.
Soạt…
Cô
dâu mở mắt.
Mắt
nàng đen kịt, vô hồn, ánh lên màu xanh u uất. Nàng từ từ ngồi dậy,
tay run rẩy cầm lấy khăn che mặt, bước ra khỏi quan tài, hướng về Văn – kẻ vừa
trở thành “phu quân âm”.
Văn
muốn bỏ chạy, nhưng hai chân cứng đờ.
Lý
Tuyết Mai cười nhạt:
“Phu
quân... động phòng thôi…”
Đêm
đó, người trong nhà nghe thấy tiếng khóc ai oán, rồi tiếng đập cửa phòng dồn
dập như có người muốn thoát ra. Nhưng đến sáng, khi mở cửa, Văn vẫn nằm đó –
hôn mê bất tỉnh, môi tím tái, mồ hôi lạnh đẫm chăn.
Từ
hôm ấy, hồn phách Văn ngày càng suy yếu. Cậu như sống trong mộng mị, mỗi
đêm đều thấy mình bị trói trên giường đá trong một tẩm cung cổ kính, trần
nhà nhỏ máu, tường vẽ đầy bùa trấn hồn bằng máu tươi. Trong bóng tối, một
bóng nữ nhân mặc hỉ phục đỏ lướt đến, vuốt má cậu bằng bàn tay lạnh như
băng:
“Phu
quân… đừng đi. Ở lại mãi… với thiếp…”
Ngày
một, Văn tiều tụy hơn. Nhưng lạ thay – nhà bác anh thì phát đạt, liên
tục trúng mùa, buôn bán khấm khá.
Còn
Văn, càng sống… càng như đã chết.
Chương 02: Tấm Mộ Chí Bị Cào Xé
Sau
lễ cưới âm, Ngô Văn như người bị rút cạn sinh khí. Đêm nào cũng mộng mị,
ban ngày thì ngơ ngẩn, nói năng lẫn lộn. Mắt thâm quầng, má hóp lại như
người ốm lâu năm, nhưng bắt mạch thì vẫn... sống.
Dân
làng đồn ầm lên:
Bác
Văn gạt đi tất cả, chỉ cần 30 lượng bạc của Lý viên ngoại, ai nói gì mặc
kệ. Còn Văn, từng đêm nằm mê trong giấc mộng đỏ rực như máu, bị trói
chặt trên giường đá, trước mặt là nữ nhân mặc hỉ phục đỏ rực, tóc xõa
dài, mặt trắng bệch nhưng lệch nửa hàm, như từng bị gãy xương khi còn sống.
Nàng
ta thì thầm mỗi đêm:
“Chàng
cưới thiếp... thì phải trả lễ bằng mạng sống... Nếu không... chàng phải thay
thiếp... báo thù...”
Một
hôm, lúc tỉnh dậy trong cơn mê man, Văn thấy nằm dưới gầm giường có một túi
lụa cũ kỹ, bên trong là tấm mộ chí nhỏ bằng gỗ đàn hương khắc tên:
"Lý Tuyết Mai – hưởng dương 16 tuổi – chết không nhắm
mắt".
Dưới
đáy còn khắc mờ một dòng:
"Trấn linh – cấm đào, cấm phá – oán báo vô cùng."
Văn
run rẩy đem hỏi ông lang trong làng. Ông già cau mày:
“Mộ
chí này là bùa yểm. Dân thôn trước đây vẫn làm để trấn oan hồn những người chết
thảm. Nếu mộ chí bị xê dịch, linh hồn sẽ không yên, quay lại ám người
sống.”
“Nhưng...
tại sao lại dưới giường con?” – Văn hoảng hốt.
Ông
lang không đáp, chỉ thở dài:
“Nếu
cô ấy chết không cam tâm... thì con không phải chồng, mà là vật tế.”
Đêm
hôm ấy, Văn lén đến khu nghĩa địa nhà họ Lý, nơi mộ của Tuyết Mai
được chôn riêng, phía Tây, cạnh rừng trúc. Mộ nàng không nhang khói,
nhưng bốn phía chôn đầy gương vỡ, gỗ đào và tro chó mực – những vật dùng để trấn
hồn dữ.
Nhưng
lạ lùng hơn: mặt bia mộ đã bị cào xé bằng móng tay, chữ “Tuyết Mai” mờ
nhòe, còn khắc thêm một hàng chữ bằng máu:
“Ta
không chấp nhận bị chôn sống…”
Văn
lùi lại, chân vấp phải một chiếc hài thêu màu đỏ – hệt như hài của Tuyết
Mai đêm động phòng. Và từ trong rừng trúc, tiếng khóc ai oán vọng về,
như giọng thiếu nữ nức nở:
“Ta
chưa chết... bọn họ đã đem ta xuống mộ...”
Về
tới nhà, Văn phát hiện bùa dán trên quan tài đêm động phòng đã bị thay đổi
– nét mực mới, mùi hương lạ, không phải bùa trấn hồn… mà là bùa dẫn hồn nhập
xác.
Ai
đã thay nó?
Ai
muốn Tuyết Mai sống lại?
Và
ai đã cố ý gả Văn làm tế vật?
Giấc
mộng đêm ấy rõ hơn bao giờ hết. Trong tẩm cung cổ đỏ như máu, cô dâu mặc hỉ
phục lại tiến đến gần, gương mặt nứt nẻ, xương hàm gãy lệch, ánh mắt đầy căm
hận:
“Chàng...
cũng bị họ lừa... Nhưng chàng là của ta rồi...”
Chương 03: Cửa Rừng Cấm và Ông Thầy Trấn Hồn
Sau
đêm mộ chí bị cào xé và tiếng khóc ai oán trong rừng trúc, Ngô Văn biết:
mình không chỉ bị ám… mà đang bị kéo vào một mưu đồ trấn hồn cổ xưa.
Cậu
đem chuyện kể cho ông nội – lão Ngô Tàng, người từng đi khắp vùng Tây
Lĩnh xem phong thủy, chôn cất, từng nói một câu khó hiểu trong ngày cưới:
“Đứa
nhỏ này... số không dài quá ba năm sau đêm cưới. Nếu cưới ma, e còn ngắn hơn.”
Ngô
Tàng bảo:
“Muốn
sống, chỉ còn cách đến tìm thầy Tà Nhân trong cánh rừng cấm Phong Linh.
Nhưng nhớ, đừng mang gương soi, đừng hái lá, và tuyệt đối không quay đầu khi
nghe gọi tên.”
Ngô
Văn lên đường lúc tờ mờ sáng, mang theo tấm mộ chí, một nhánh đào khô,
và bùa máu do ông nội đưa. Cánh rừng Phong Linh lạnh lẽo, gió rít như
than khóc, lá cây rụng quanh năm không mục, lối đi chằng chịt rễ cây như móng
tay bấu vào đất.
Vừa
vào rừng chưa được nửa canh giờ, Văn đã nghe thấy tiếng gọi thì thầm:
“Văn
ơi… quay lại đi… má con đây…”
Nhưng
cậu cắn răng, bịt tai, bước nhanh hơn. Một cái bóng đỏ thấp thoáng sau gốc
cây, nhưng khi nhìn kỹ thì trống không. Ánh sáng lờ mờ, cây cối như đang…
nghiêng mình dõi theo cậu.
Đến
giữa rừng, có một căn chòi thấp lợp bằng vỏ cây và dây gai. Cửa treo một
xâu sọ khỉ, gió thổi làm chúng va vào nhau kêu lốc cốc.
Trong
chòi là một ông lão mặt đầy vết sẹo, mắt trắng dã, đang ngồi vẽ bùa bằng
máu gà đen. Mùi tanh đến buồn nôn.
“Ngươi
bị vợ âm hút phách rồi…” – ông lão nói trước cả khi Văn lên tiếng – “...mà oán
này không đơn giản, là quỷ oan đòi sống, không phải muốn giết ngươi… mà
muốn mượn xác hoàn hồn.”
Ngô
Văn rùng mình:
“Cô
ấy chết ba năm rồi mà...”
“Không,
nàng ấy bị chôn sống. Không chết vì bệnh, mà bị họ hàng đầu độc rồi
đem làm vật hiến, gả về âm giới để đổi lấy bình an cho gia tộc.”
Ông
lão chỉ vào tấm mộ chí:
“Ngươi
thấy không? Dòng ‘cấm đào, cấm phá – oán báo vô cùng’ là để trấn hồn nàng ấy
không trở về. Nhưng đám người đó đâu hiểu, càng trấn, oán càng lớn. Giờ
nàng không còn là người chết, mà là tà linh biết giận biết yêu.”
Ngô
Văn hỏi:
“Có
cách nào giải được không?”
Thầy
Tà Nhân trầm ngâm:
“Chỉ
một: phải đưa nàng về đúng nơi bị giết, khai mở oan khuất, đốt quan
tài lụa đỏ, phá hôn ước quỷ. Nhưng… nếu nàng không chịu rời... ngươi sẽ là vật
thế mạng.”
“Là...
phải chết thay?” – Văn lắp bắp.
“Không
chết, mà sống trong thân xác nàng. Đó là thứ nguy hiểm nhất – Hoán
Hồn Trái Duyên. Khi hồn ngươi bị hút cạn, nàng sẽ nhập vào xác ngươi… tiếp
tục sống như thể chưa từng chết.”
Văn
như người bị sét đánh.
“Ta
sẽ làm cho ngươi một bùa chốt – bùa khóa huyết mạch. Nếu ngươi đặt được
nó lên xác thật của Tuyết Mai trước giờ Tý đêm rằm... hồn nàng sẽ
bị phong lại vĩnh viễn.”
Chương 04: Mộ Đỏ Trong Vườn Sau và Bí Mật Phủ Họ Lý
Trở
về từ rừng Phong Linh, Ngô Văn ôm trong tay bùa khóa huyết mạch, lòng
thấp thỏm như kẻ cầm dao cắt chính mạng mình. Theo lời Thầy Tà Nhân, muốn phong
ấn vĩnh viễn linh hồn của Tuyết Mai, cậu phải đặt bùa lên xác thật của nàng
trước giờ Tý đêm rằm, tại đúng nơi nàng chết.
Nhưng
xác Tuyết Mai hiện ở đâu? Quan tài đỏ trong đêm động phòng chỉ là một thể
xác hình nhân bằng giấy cốt tro, rỗng ruột, lạnh ngắt. Cái đó không phải
người thật. Cái đó… chỉ là lớp vỏ để dẫn hồn về.
“Muốn
tìm được xác thật, phải về phủ họ Lý,” ông thầy từng nói, “... và tìm mộ đỏ
trong vườn sau. Nhưng coi chừng… kẻ còn sống trong phủ họ Lý, đáng sợ
hơn cả người đã chết.”
Trời
vừa tối, Ngô Văn đã vượt đèo về phủ họ Lý – một trang viên cổ xưa đã bị bỏ
hoang từ ba năm trước, sau khi Tuyết Mai chết. Cỏ mọc cao ngang đầu gối,
mái nhà phủ đầy địa y, nhưng... các cửa sổ đều có đèn dầu lập lòe như
vẫn có người sống.
Cậu
rón rén bước qua tường sau, men theo hành lang đá đổ nát, rồi đến khu
vườn cấm – nơi từng trồng mẫu đơn và trúc tím.
Ở
chính giữa là một nấm mộ hình vuông, phủ vải đỏ mục nát, không có bia,
không có tên. Quanh mộ có cắm bảy cây cọc tre tẩm huyết chó mực, thứ
dùng để trấn hồn ác linh.
Ngô
Văn run rẩy, móc trong áo ra bùa máu, chuẩn bị dán lên mộ… thì đằng sau vang
lên một giọng trầm:
“Ngươi
tìm ai... trong nhà ta?”
Một
người đàn ông trung niên mặc áo lụa tím, tay cầm quạt giấy, tóc chải
gọn, nhưng da trắng bệch, môi xanh nhạt. Hắn bước ra từ bóng tối như đã
đứng đó từ rất lâu.
Ngô
Văn lùi lại, tay giữ chặt bùa:
“Ta…
ta chỉ muốn biết… tại sao cô Tuyết Mai phải chết?”
Người
kia bật cười, giọng rền rĩ:
“Ngươi
thật muốn biết ư? Vậy ta kể cho ngươi nghe…”
Ba
năm trước, Tuyết Mai vốn là đứa con được cưng chiều nhất trong họ Lý. Nàng từng
đính hôn với Từ công tử – người thừa kế một gia tộc lớn ở phủ Thành Tây.
Nhưng đúng ngày lễ hỏi, Từ gia gặp đại hỏa, hơn 20 người chết cháy. Kể
từ đó, nhà nào dạm hỏi Tuyết Mai đều gặp họa – cháy nhà, mất mùa, có nơi
cả dòng họ treo cổ.
Người
trong làng đồn nàng mang sát khí, âm hồn theo sau, không ai dám lấy.
Lúc
ấy, Lý phu nhân – mẹ kế của Tuyết Mai, cho mời một đạo sĩ từ Mông Sơn
tới. Gã đạo sĩ xem mệnh xong thì nói:
“Con
bé này… là mệnh Quỷ Sinh – mang số âm luân, không thể kết hôn với người
sống. Chỉ có một cách: gả về âm giới, dùng nàng làm vật hiến,
trấn họa cho dòng tộc.”
Thế
là, một đêm không trăng, Tuyết Mai bị bỏ thuốc mê, đem chôn sống trong
vườn sau. Người đắp mộ không ai khác chính là… người cha ruột.
“Họ
đổi mạng nàng lấy bình an,” người đàn ông áo tím nói, “và giờ… nàng muốn lấy
lại điều đó.”
Ngô
Văn tái mặt:
“Ngươi
là ai?”
Gã
cười gằn:
“Ta
là Lý Hạo, chú ruột của Tuyết Mai… cũng là kẻ đã bán linh hồn cho quỷ,
để mang tiền tài về cho họ Lý. Ta là người chọn ngươi, vì ngươi có ngày sinh
trùng với Tuyết Mai – người hợp nhất để làm vật tế hoàn hồn.”
Bất
chợt, mộ đỏ rung lên từng chập, rồi bật mở nắp. Một bàn tay trắng hếu
thò lên, móng đen như mực. Từ lòng đất, một gương mặt máu thịt rã mục,
đôi mắt đỏ như lửa, chậm rãi ngẩng lên…
“Phu
quân... cuối cùng chàng cũng đến…”
Ngô Văn kinh hoảng định dán bùa, nhưng bị Lý Hạo quật
ngã. Bùa văng xuống đất. Từ trong mộ, Tuyết Mai bò ra, thân thể vừa thối
rữa vừa xinh đẹp một cách kỳ lạ. Nửa mặt nàng là thiếu nữ, nửa còn lại… chỉ là
hộp sọ rỉ máu.
“Không
cần sợ,” nàng nói, “ta không giết chàng đâu… chỉ cần… sống cùng ta mãi mãi…”
Một
cái hôn lạnh buốt đặt lên trán Ngô Văn. Cậu gào thét, nhưng ý thức dần
mờ đi, như có một dòng nước đen hút hồn ra khỏi thân thể...
Chương 05 – Khóa Hồn
Ngô
Văn mở mắt.
Không
còn ánh trăng, không còn tiếng gió, chỉ là một bầu trời đỏ như máu treo
lơ lửng trên đỉnh đầu. Cậu đang nằm giữa một đại điện cổ, mái cong u ám,
cột trụ khắc đầy bùa chú quái dị, khắp nơi chảy máu từ trần nhà, nhỏ
từng giọt xuống giường cưới giữa điện.
Trên
giường, Tuyết Mai mặc y phục cô dâu, má đỏ phấn hồng, tay cầm khăn hỷ,
đứng đó mỉm cười — nụ cười đẹp đến rợn người.
“Phu
quân… cuối cùng chúng ta cũng được ở bên nhau.”
Ngô
Văn cố lùi lại, nhưng toàn thân như bị xiềng bằng dây kết tóc, càng giãy
càng thắt chặt. Linh hồn cậu đã không còn nằm trong xác phàm, mà bị kéo
hẳn vào giới âm, nơi này chính là Tẩm Cung Huyết Ước, nơi hồn bị
ép cưới không bao giờ trở lại dương gian.
“Tại
sao… lại chọn ta? Tại sao không buông tha ta!?” – Ngô Văn gào lên.
Tuyết
Mai bước đến gần, vuốt má cậu:
“Bởi
chỉ có chàng… hợp mệnh. Chàng sinh vào giờ Mão ngày Quý Tỵ, giống hệt ta. Linh
hồn chàng là mảnh ghép còn thiếu, để ta trở lại trần thế.”
“Ngươi
muốn chiếm xác ta?!”
“Không,”
nàng cười, “ta muốn… trở thành ta của kiếp trước. Khi còn là con người…
ta từng mơ lấy một phu quân thật lòng. Nhưng ta bị phản bội, bị chôn sống...
Bây giờ, chỉ cần khóa hồn chàng vào tẩm cung, chúng ta sẽ là vợ chồng
mãi mãi.”
Bất
ngờ, tấm bùa máu Ngô Văn giấu trong tay áo rơi xuống đất, phát sáng yếu
ớt.
Tuyết
Mai gầm lên. Cả điện rung chuyển. Máu từ trần nhà ào ạt đổ xuống, hình thành
một đầm máu đỏ lòm, giữa đó hiện lên gương mặt dữ tợn của Lý Hạo:
“Ngươi
tưởng có thể phong ấn nàng chỉ bằng lá bùa rách nát? Không có ta trợ giúp, nàng
không thể hiện hồn! Không có ngươi… nàng không thể hoàn hồn! Mọi thứ đều là mưu
tính!”
Ngô
Văn kinh hoàng.
“Ngươi
bán cháu ruột mình cho quỷ chỉ vì của cải?!”
“Phải!
Họ Lý thịnh vượng nhờ cái chết của nó! Nhưng giờ thì ta cũng không còn kiểm
soát được nữa…”
Đầm máu bỗng cuộn xoáy.
Tuyết
Mai gào lên, thân thể phân tách thành hai: một thiếu nữ xinh đẹp trong áo
cưới, một bóng ma tóc dài, mắt trắng dã, gào khóc điên dại.
“Ta…
không muốn thành quỷ… ta không muốn chết oan…!”
Ngô Văn chợt nhớ lời thầy Tà Nhân:
“Muốn
hóa giải oán khí, không phải diệt nó… mà phải khiến nó tự nhớ lại khi còn là
người.”
Cậu
rút mảnh gương vỡ trong tay, soi lên mặt Tuyết Mai:
“Hãy
nhìn đi, nàng từng là ai… nàng từng thích gì, từng cười như thế nào…”
Một
thoáng, ánh máu tan đi. Bóng ma im lặng. Nàng nhìn vào gương… rồi bật
khóc.
“Ta…
từng thêu khăn bên cửa sổ, từng thích mẫu đơn, từng… mơ có chồng hiền…”
Giọng
nàng vỡ ra, mềm lại như một thiếu nữ 16 tuổi:
“Ta
không muốn hại ai… nhưng ta lạnh… ta sợ… ta cô đơn…”
Ngô
Văn gật đầu, nước mắt rơi:
“Ta
sẽ giúp nàng siêu thoát. Không ai… đáng bị chôn sống chỉ vì vận số.”
Cậu
xé toạc tấm bùa máu, hòa cùng giọt máu trên tay mình, đọc đoạn chú phong
hồn mà Thầy Tà Nhân truyền lại:
“Âm
linh hữu oán, dương nhân vi dẫn, tâm tịnh hồn an, quy vãng vô sinh...”
Khói
trắng bốc lên, gương mặt Tuyết Mai tan dần, thân thể nàng hóa tro. Nhưng
trước khi rời đi, nàng nở một nụ cười:
“Kiếp
sau… ta nguyện chỉ làm nữ nhi nhà thường dân… để yêu một người thật lòng.”
Sáng hôm sau, dân làng tìm thấy Ngô Văn ngất
trong phủ họ Lý. Mộ đỏ đã bị bốc lên, chỉ còn nắm tro và một chiếc khăn tay
thêu hoa mẫu đơn đặt giữa gió sương.
Lý
Hạo mất tích, nhà họ Lý cũng tan rã sau đó không lâu.
Ngô
Văn không lấy vợ, cũng không nhận bạc, rời khỏi làng, dựng lều sống ở núi Tuyết
Lĩnh, ngày ngày tụng kinh cho vong hồn cô gái năm xưa.
Trên
bàn thờ nhỏ, khăn thêu mẫu đơn vẫn còn thơm mùi oải hương…
Vật Phẩm Phong Thủy May
Mắn Trừ Tà – Bình An!
Bạn có tin rằng một vật phẩm nhỏ bé lại có thể mang đến sự
bình an, xua tan vận xui, thu hút tài lộc? 7 vật phẩm phong thủy đặc
biệt dưới đây được chế tác tinh xảo từ chất liệu tự nhiên (trầm hương,
dâu tằm, đá mắt hổ), kết hợp năng lượng tâm linh, chính là "lá bùa hộ
mệnh" giúp bạn vững tâm mỗi ngày. Khám phá ngay!
1)DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH TRẦM HƯƠNG
🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/2LMjfdKLyu
🔗 TIKTOK https://vt.tiktok.com/ZSkvJ9k1U/
2)VÒNG TAY TRẦM HƯƠNG 108 HẠT - BÌNH AN TRỌN
ĐỜI
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/20jtH3llMO
🔗 TIKTOK https://vt.tiktok.com/ZSkvJRkR8/
3)
VÒNG TRẦM HƯƠNG NGŨ MỆNH - HỢP TUỔI RƯỚC LỘC
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/10rM5GNp2G
🔗 TIKTOK
SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkvJ5KGB/
4)VÒNG
TAY MẶT PHẬT BẢN MỆNH 12 CON GIÁP
🔗 SHOPEE 1 |https://s.shopee.vn/4fkeS3uMRm
🔗 SHOPEE 2 https://s.shopee.vn/6AZSEn7Ow1
5)
VÒNG DÂU TẰM 108 HẠT - "THẦN HỘ MỆNH" TRỪ TÀ
🔗 SHOPEE https://s.shopee.vn/708ZEOTDXu
6)
VÒNG DÂU TẰM KHẮC TÊN - BÙA HỘ THÂN ĐỘC NHẤT
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/1qQT4uUkKW
🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveFTT5/
7)
MẶT DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH ĐÁ MẮT HỔ - UY LỰC VÔ SONG
🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/10rL6svxtq
🔗 TIKTOK
SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveYny5/
"Vật phẩm phong thủy không chỉ là trang
sức - Đó là năng lượng bảo hộ bạn mỗi ngày!"
Đừng
để tâm linh bị bỏ quên – hãy chọn cho mình một vật hộ thân, thu hút năng lượng
tốt lành mỗi ngày!

0 Comments