"Ma Rừng Hút Khí – Huyết Lệ Núi Đen"

 Tựa truyện: "Ma Rừng Hút Khí – Huyết Lệ Núi Đen"

Chương 01 – Đêm Rừng Âm


Rừng già phía sau bản Nậm Nưa quanh năm rậm rạp, ngày nắng còn mù mịt, đêm xuống thì chỉ nghe tiếng côn trùng xen lẫn tiếng rên khẽ giữa những tán cổ thụ. Người già trong bản dặn đi dặn lại:

"Đêm tháng Bảy, tháng Mười, rừng nhiều âm khí, không được ngủ lại, kẻo gặp loài hút khí."

Lũ trẻ nghe kể thì sợ nhưng chẳng tin. Chỉ có thầy Páo, người Dao, gần 70 tuổi, vẫn giữ tục cúng rừng đầu tháng:

"Rừng có mắt, cây có tai. Có thứ không cần thấy, chỉ cần ngửi hơi thở mình là nó tìm đến."




Linh, sinh viên thành phố, theo đoàn khảo sát thực địa lên bản vẽ đồ án tốt nghiệp. Cô không tin ma quỷ. Khi cả nhóm đề xuất ở lại một đêm giữa rừng để “ghi âm tiếng đêm” phục vụ nghiên cứu, Linh là người xung phong ngủ lại lều một mình, cách xa trại chính gần 300 mét.

Gió rừng đêm ấy lạnh ngắt, dù giữa mùa hạ. Linh quấn mình trong túi ngủ, cố dỗ giấc.

Nhưng tầm gần 2 giờ sáng, cô bỗng rùng mình tỉnh dậy.

Trong bóng tối mờ, Linh ngửi thấy mùi tanh nhẹ như máu, và tiếng thở ai đó rất sát mặt mình.

Cô bật đèn pin.

Không thấy ai.

Nhưng… trên tấm vải lều trắng, in rõ một dấu bàn tay đẫm nước đang vuốt nhẹ từ ngoài vào, từng đường ngón dài như móng thú.


Linh cố kìm nén, kéo khóa lều kín lại. Nhưng đèn pin tắt ngúm, điện thoại không còn vạch sóng, pin tụt nhanh đến lạ.

Ngoài lều, lá cây rào rào như có ai đó chạy vòng quanh.

Rồi một giọng thì thầm vang lên:

“Cho tao… một hơi… hít một chút thôi… chỉ một chút… cho ấm…”

Linh toát mồ hôi lạnh.

Cô không thể cử động. Hơi thở nặng nề áp sát mặt cô.

Mắt mở to trong bóng tối, Linh thấy… một khuôn mặt trắng bệch không mắt, chỉ có hai hốc sâu đen ngòm đang dí sát vào mũi mình, hít từng đợt… từng đợt…


Sáng hôm sau, cả nhóm đến gọi Linh về.

vẫn còn sống, nhưng mặt trắng như vôi, môi tím tái, hơi thở yếu ớt.

Người già trong bản nhìn cô rồi lắc đầu:

“Nó bị thứ kia hít mất khí rồi… May chưa đến kỳ trăng máu. Không thì… chết như mấy đứa năm ngoái rồi!”


Tối hôm đó, thầy Páo dựng đàn cúng dưới gốc cây mù u già, tay run run viết bùa, nói nhỏ với trưởng bản:

“Không ổn rồi… Loài hút khí này đang tỉnh, chứ chưa ngủ hẳn như năm trước… Nếu nó đang tìm vật chủ, thì con bé kia chưa chắc thoát được đâu…”

 

Chương 02 – Vật Chủ Của Quỷ Khí


Từ sau đêm ở rừng, Linh như biến thành người khác.

Ban ngày cô vẫn nói chuyện bình thường, nhưng ánh mắt thường lạc thần, da dẻ tái nhợt, và rất sợ ánh sáng. Cô xin ở lại thêm vài hôm trong bản để "phục hồi sức khỏe", từ chối xuống núi cùng nhóm.

Thầy Páo đến tìm Linh. Ông không nói nhiều, chỉ đưa cho cô một chiếc bùa thổ cẩm cổ thêu bằng chỉ đỏ và tóc người, bảo treo ở đầu giường. Linh cầm lấy, tay run run, nhưng không phản đối.

Đêm đó, dân bản nghe thấy tiếng cười khúc khích lan từ bìa rừng vào trong bản, như tiếng con gái... nhưng kéo dài bất thường, lanh lảnh như tiếng gió rít qua cổ họng ai đó bị siết chặt.


Sáng hôm sau.

Linh tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên nền đất ướt, cách căn nhà sàn mấy trăm bước. Không ai biết cô đã tự đi ra ngoài từ lúc nào. Trên cổ áo, dính đầy lá rừng và tro than, còn mũi thì chảy máu khô đen.

Thầy Páo nhìn rồi hạ thấp giọng:

“Nó bị nhập rồi... Con quỷ đó đang hút khí qua lỗ mũi. Nhưng nó chưa hút xong. Nó muốn ở lại trong người con bé này lâu hơn nữa.”


Tối hôm đó, thầy Páo lặng lẽ cùng trưởng bản trèo lên đỉnh núi Phìn Tủng, nơi có một gốc cây khô cháy được coi là nơi giam giữ “hồn của Quỷ Khí” từ trăm năm trước.

Ông đào dưới gốc cây một hộp sắt đã hoen gỉ, trong đó là bùa phong ấn cũ, khắc những ký tự lạ.

“Quỷ này từng là ma đói chết rét giữa rừng, chết không có ai chôn, xác bị gặm đến trơ hộp sọ. Nó biến thành thứ chuyên hút khí người sống, sống nhờ mùi máu tươi và hơi thở còn ấm.”

“Nó không chỉ muốn ăn. Nó muốn có thân xác, để xuống núi… để đòi lại cái chết oan năm xưa…”


Đêm hôm ấy, Linh lại mất tích.

Người ta tìm thấy cô đứng giữa ruộng ngô, mặc một bộ váy thổ cẩm người Dao đỏ, mắt mở to, hút lấy khí lạnh từ không trung, miệng lẩm bẩm tiếng nói không phải tiếng của mình.

“Tao lạnh… tao đói… Cho tao hơi ấm… tao sẽ không giết… nếu tao còn thấy thương…”

Khi thầy Páo mang bùa cổ đến, Linh gào lên, nước mắt chảy ngược, rồi ngất lịm.


Sau đêm đó, Linh tỉnh lại, không nhớ gì. Nhưng những vết máu khô quanh mũi, những cơn ho ra sương trắng mỗi sáng sớm… vẫn còn.

Thầy Páo thì thở dài:

“Tạm ổn thôi… Nhưng kỳ trăng máu sắp đến… Nếu không trừ nó dứt điểm, nó sẽ giết Linh... rồi mượn xác mà sống.”

 

Chương 03 – Lễ Trừ Quỷ Trăng Máu


Kỳ trăng máu năm đó đến sớm.

Đêm trước lễ, bản Tham Pè vắng lặng lạ thường. Trẻ con được nhốt kỹ trong nhà, cửa nẻo đều dán lá ngải cứu và dây tỏi rừng, người lớn thì đốt đuốc, rắc tro rừng quanh nhà sàn như một vòng chắn âm khí.

Thầy Páo đặt Linh nằm trong vòng vẽ bằng máu gà đen và bột cánh hoa chuông rừng — loài chỉ mọc vào tháng âm lịch có số lẻ, được người Dao coi là bùa trấn tà mạnh nhất.

Cô vẫn thở đều, nhưng mũi liên tục rỉ máu đen. Trên trán xuất hiện những vết nứt nhỏ như chân chim, toả ra khí lạnh. Mỗi hơi thở, như có màn sương mỏng từ miệng bay ra.

“Nó sắp chiếm xác rồi…” – Thầy Páo thì thầm.


Giờ Tý. Trăng lên đỉnh núi, đỏ như máu, phủ bóng dài lên mặt đất lạnh ngắt.

Đúng lúc ấy, tiếng sáo Mông vọng từ rừng sâu nổi lên. Nhưng không ai trong bản thổi sáo lúc đêm. Âm thanh ấy chói tai, kéo lê, từng hồi… từng hồi… như gọi hồn người chết.

Một con chó đen ba chân gào rú rồi ngã lăn ra chết trước sân nhà Linh.

Gió lạnh nổi lên, thổi bay cả tro, phá vỡ vòng trấn.


Linh bật dậy.

Nhưng không còn là cô nữa. Ánh mắt vô hồn, tay co quắp, miệng nhếch lên nụ cười méo mó. Từ mũi cô, một làn khói đen chảy ra, hóa thành một hình nhân trơ xương, răng dài, mũi rỗng hoác.

“Tao sống trong cái lạnh, trong đói khát. Chúng nó bỏ tao giữa rừng... Ăn tao… Cắn tao… Giờ tao chỉ muốn được sống lại... Tao muốn MƯỢN XÁC NÓ!”

Nó nhào đến, nhưng bị bùa cổ thầy Páo ném ra cản lại. Vòng bùa sáng rực, nhưng không giữ được lâu — vì Linh chính là vật chủ, linh hồn cô đang bị giữ lại trong “huyệt thở”.


Thầy Páo lấy ra vật cuối cùng – “Tráp Quỷ Phản”, hộp nhỏ bằng gỗ đào già, khắc phù văn, trong đựng một mảnh lưỡi dao lam rỉ máu – thứ từng dùng để "đánh thức" oan hồn trước đây.

Ông cắn máu, nhỏ lên lưỡi dao, rồi hét lớn:

“Trả xác cho người sống! Trả khí cho trời đất! Ta lấy danh thầy mo đời thứ chín của núi Đen, kết trấn hồn ngươi!”

Lưỡi dao tự bay vút tới, cắm vào giữa trán Linh.


Con quỷ gào lên một tiếng chói tai, rồi tan vào mây đen, kéo theo cả màn sương. Linh ngã gục xuống, hơi thở yếu ớt… nhưng khí đen từ mũi đã không còn.

Khi trời sáng, Linh tỉnh lại, không nhớ chuyện gì. Nhưng cơ thể nhẹ nhõm, ánh mắt trong trở lại.


Thầy Páo chôn "Tráp Quỷ Phản" cùng tro bùa và lưỡi dao dưới gốc cây mả mồ côi, một nấm đất nhỏ giữa rừng không ai dám bén tới, rồi rào lại bằng dây gai đỏchuỗi hạt mã não lạnh.

Trước khi rời bản, ông chỉ nói một câu:

“Rừng không ác… Nhưng những linh hồn bị quên lãng giữa rừng, thì oán còn hơn cả quỷ.”

 

Chương 04 – Huyết Ấn Trong Mơ


Sau đêm lễ trừ tà, Linh tưởng mọi chuyện đã kết thúc. Nhưng ba ngày sau, cô bắt đầu mơ cùng một giấc mộng lạ:

Cô thấy mình đứng giữa rừng sâu, xung quanh là cây cổ thụ cao vút, tán lá dày đặc đến mức không thấy trời, chỉ toàn sương trắng lạnh buốt.
Trước mặt là một cái bóng gầy guộc, đầu trọc lóc, toàn thân phủ rêu, mặt không có mắt mũi, chỉ có một cái mồm đỏ lòm há to, từ đó thò ra một chiếc lưỡi dài tím bầm, trơn tuột như ruột rắn.

Giấc mộng cứ lặp đi lặp lại. Linh tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng. Mũi cô thỉnh thoảng lại rỉ máu, và mỗi sáng, sức khỏe yếu dần – như có ai “hút” đi từng hơi thở trong lúc ngủ.


Tối ngày thứ tư, cô kể lại cho Mạnh – cậu sinh viên ngành khảo cổ đi cùng đoàn – nghe toàn bộ câu chuyện.

Mạnh giở cuốn sổ tay nghiên cứu về phong tục dân tộc, lật tới trang ghi chú một câu chuyện cổ của người Dao:

“Có một loài ma rừng gọi là Phí Nhọ, sống trong rễ những cây chết đứng giữa rừng âm. Khi đêm xuống, nó thò lưỡi vào mũi người, hút khí huyết qua lỗ mũi và hốc mắt, nuôi thân mình bằng nỗi sợ hãi của con mồi.”

“Ai từng bị nó ‘hút khí’ mà không được giải, sẽ dần kiệt quệ, da dẻ tái xanh, và trong mộng sẽ thấy chính nơi linh hồn mình bị kéo đi – rừng ma không lối thoát.”


Mạnh nảy ra một ý liều lĩnh:

“Linh… đêm nay, để anh ngủ cạnh em. Nhưng em phải cột sợi chỉ đỏ giữa tay em và tay anh. Nếu thấy em mơ, anh sẽ đánh thức em.”


Nửa đêm.

Linh lại mơ. Lần này giấc mơ chân thực hơn bao giờ hết.

Cô thấy mình bị trói vào một gốc cây, miệng bị nhét đầy lá khô, không thể hét. Trên đầu, một đôi mắt đỏ ửng nhìn chòng chọc từ trong vòm cây. Một thứ gì đó trườn xuống – chính là cái bóng lưỡi dài đó, giờ mang hình thù rõ rệt: một thân người cụt chân, cổ đeo vòng xương, bụng phình to như xác trương.

Nó áp sát mặt cô, thì thào:

“Mày... mày nợ ta một hơi thở cuối. Mày chưa trả đủ…”

Linh hét lên.


Bên ngoài giấc mơ, Mạnh cảm nhận sợi chỉ đỏ nóng rực, rồi bị kéo căng như có ai giật mạnh từ phía tay Linh. Cậu bật dậy, nhìn thấy Linh đang ú ớ, miệng há ra nhưng không thở, máu chảy rỉ ra từ mũi.

Không kịp nghĩ nhiều, Mạnh rút từ túi một viên ngọc nhỏ chôn bùa ngải mà người thầy mo tặng trước đó, đặt ngay giữa trán cô, rồi đốt nắm lá cỏ "khẹc tía" – thứ được gọi là "lá gọi hồn" của người Thái.

Khói bốc lên xám ngắt. Trong đó, một cái bóng mờ chui ra từ mũi Linh, hình dáng chính là con ma rừng, giờ trông gầy rộc và yếu ớt. Nó gào thét:

“Không... nó là của tao... Hơi thở này... là của tao…”

Nhưng vừa chạm vào ánh sáng ngọc, nó cháy rụi, hoá thành vệt khói mỏng tan vào đêm đen.


Sáng hôm sau, Linh tỉnh lại. Gương mặt hồng hào hơn, mắt sáng trở lại. Nhưng kỳ lạ là trên gò má cô, vẫn còn lưu một vệt dài đỏ sẫm — như dấu ấn lưỡi quỷ đã liếm qua, chứng tích rõ ràng của kẻ hút khí.


“Ma rừng không giết người… Nó chỉ tìm người yếu để sống ký sinh. Nếu không ai nhớ tên, không ai gọi hồn, không ai kể lại câu chuyện… thì nó càng mạnh hơn.”

– Trích lời người thầy mo cuối cùng của núi Đen.

 

Chương 05 – Cây Chết Đứng Và Hơi Thở Cuối Cùng


Sau khi thoát nạn, Linh và Mạnh quyết định trở về bản trước thời hạn. Nhưng cụ Mo Tần – thầy mo già nhất vùng – bảo rằng, nếu rời đi khi "hơi thở quỷ chưa cắt đứt hoàn toàn", thì con ma hút khí sẽ bám theo về tận nơi ở, hóa thành bóng lưng trong gương, hơi thở sau gáy hoặc cơn mộng rùng mình bất tận mỗi đêm.

“Chỉ có một cách: Đốt cây chết đứng giữa khe Ma Phát – nơi loài hút khí cư ngụ. Phải thiêu nó vào đúng giờ âm của ngày cuối tháng âm, khi ‘địa khí hạ, thiên khí tan’. Lửa sẽ gọi quỷ, ánh sáng sẽ trừ tà.”


Đêm cuối tháng.

Cả bản im phăng phắc, chỉ có gió hun hút rít qua rừng trúc. Cụ Mo Tần dẫn Linh, Mạnh và ba người bản làng tin cẩn, mang theo bùa máu gà đen, vòng dây trầu nhuộm máu, và bát tro cốt trộn tóc người chết trẻ – những vật dùng để áp chế vong dữ chưa siêu thoát.

Khe Ma Phát nằm giữa hai vách đá dựng đứng, một cây cổ thụ trụi lá, vỏ xám như tro, thân oằn cong như người đang quỳ gối, trơ trọi đứng giữa khoảng đất trũng, xung quanh mọc đầy cỏ tím – loại chỉ mọc nơi xác chết rữa ra chưa chôn đủ ba ngày.


Lúc giờ Tý điểm, cụ Mo Tần vẽ một vòng ngũ sắc bằng máu gà, đặt bát tro cốt lên rễ cây, rồi ra hiệu:

“Bắt đầu.”

Họ đốt cây bằng nhựa thông pha máu chó mực, thứ lửa bốc khói đen kịt, mùi khét lan đi như mùi thịt cháy lẫn rêu mốc.

Ngay khi lửa bén vào thân cây…

Tiếng thét rít lên giữa bóng tối!

Một cái bóng dài ngoẵng, lưỡi đỏ máu, mắt rỗng hoác từ thân cây trồi ra, gào khóc điên loạn. Nó lăn lộn quanh ngọn lửa, nhưng mỗi lần chạm vào ánh sáng, da nó rộp phồng, nứt toác, rỉ nước đen.

“Người ta gọi tao là ma… nhưng chính người đã bỏ tao lại rừng…”


Bóng quỷ chậm rãi tan vào khói, tiếng rên rỉ hóa thành tiếng gió u u, kéo dài rồi tắt lịm. Cây chết đứng sụp xuống như tro giấy. Bát tro cốt trong vòng bùa bốc cháy bùng lên màu tím, rồi tắt ngấm.


Sáng hôm sau, trời nắng nhẹ, gió lặng lẽ lùa qua rừng như thở phào.

Linh cúi đầu cảm tạ cụ Mo Tần.

“Sao… con ma đó lại nói ‘người đã bỏ nó’?”

Cụ mo thở dài:

“Không phải ngẫu nhiên mà cô bị nó theo. Cô mang ngày sinh trùng với một người con gái mất năm xưa – người từng bị vùi xác ngay gốc cây đó, không ai chôn.

Hơi thở cô… là hơi thở cuối cùng nó nhớ được.”


Kể từ đó, Linh không còn mộng mị, không còn chảy máu cam mỗi sáng. Nhưng mỗi năm vào đêm cuối tháng âm, cô vẫn thắp hương trước cửa, buộc chỉ đỏ vào cổ tay, và để một chén rượu trắng kèm ba nắm lá khô – cho “người từng quên hơi thở của mình giữa rừng”.


Dân gian vẫn dặn dò nhau:

“Đi rừng chớ ngủ bậy.
Rừng có ma, cây có mắt.
Hơi thở không phải của riêng mình đâu.”


HẾT TRUYỆN

 

 

 

Vật Phẩm Phong Thủy May Mắn Trừ Tà – Bình An!

 Bạn có tin rằng một vật phẩm nhỏ bé lại có thể mang đến sự bình an, xua tan vận xui, thu hút tài lộc? 7 vật phẩm phong thủy đặc biệt dưới đây được chế tác tinh xảo từ chất liệu tự nhiên (trầm hương, dâu tằm, đá mắt hổ), kết hợp năng lượng tâm linh, chính là "lá bùa hộ mệnh" giúp bạn vững tâm mỗi ngày. Khám phá ngay!

1)DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH TRẦM HƯƠNG

🔗  SHOPEE |https://s.shopee.vn/2LMjfdKLyu

🔗 TIKTOK  https://vt.tiktok.com/ZSkvJ9k1U/

 

2)VÒNG TAY TRẦM HƯƠNG 108 HẠT - BÌNH AN TRỌN ĐỜI

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/20jtH3llMO

 🔗 TIKTOK  https://vt.tiktok.com/ZSkvJRkR8/

3) VÒNG TRẦM HƯƠNG NGŨ MỆNH - HỢP TUỔI RƯỚC LỘC

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/10rM5GNp2G

 🔗 TIKTOK SHOP  https://vt.tiktok.com/ZSkvJ5KGB/



4)VÒNG TAY MẶT PHẬT BẢN MỆNH 12 CON GIÁP

🔗 SHOPEE 1 |https://s.shopee.vn/4fkeS3uMRm

 🔗 SHOPEE 2 https://s.shopee.vn/6AZSEn7Ow1

5) VÒNG DÂU TẰM 108 HẠT - "THẦN HỘ MỆNH" TRỪ TÀ

🔗 SHOPEE  https://s.shopee.vn/708ZEOTDXu

 

6) VÒNG DÂU TẰM KHẮC TÊN - BÙA HỘ THÂN ĐỘC NHẤT

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/1qQT4uUkKW

🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveFTT5/



7) MẶT DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH ĐÁ MẮT HỔ - UY LỰC VÔ SONG

🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/10rL6svxtq

 🔗 TIKTOK SHOP  https://vt.tiktok.com/ZSkveYny5/

"Vật phẩm phong thủy không chỉ là trang sức - Đó là năng lượng bảo hộ bạn mỗi ngày!"

Đừng để tâm linh bị bỏ quên – hãy chọn cho mình một vật hộ thân, thu hút năng lượng tốt lành mỗi ngày!

 

Post a Comment

0 Comments