MỘT VÀI CÂU CHUYỆN MA QUỶ

 MỘT VÀI CÂU CHUYỆN MA QUỶ

Chuyện ma khi tôi đi du lịch ở Trung Quốc

Tôi vốn không tin vào ma quỷ… cho đến chuyến đi lần ấy.

Năm ngoái, tôi sang Trung Quốc du lịch. Trong lịch trình, tôi có ghé một thị trấn cổ ở vùng Vân Nam, nơi nổi tiếng với những con ngõ đá hẹp, mái ngói cong và những ngôi nhà gỗ trăm năm tuổi. Ban ngày, thị trấn nhộn nhịp khách du lịch, đèn lồng đỏ treo san sát. Nhưng đêm xuống, cả nơi chìm vào tĩnh lặng rợn người, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa cũ kỹ.

Hôm đó, tôi đặt phòng ở một khách điếm cổ. Chủ nhà là một bà lão gầy gò, mắt mờ đục, giọng khàn khàn:

“Đêm nhớ đừng mở cửa sổ, cũng đừng ra ngoài sau giờ Tý (12 giờ đêm).”

Tôi cười gượng, nghĩ chắc người già mê tín. Nhưng nửa đêm, tiếng gõ cửa vang lên cốc… cốc… cốc… rất nhẹ, như có ai đứng ngoài hành lang. Tôi nhìn đồng hồ: đúng 0 giờ. Nhớ lời bà lão, tôi giả vờ ngủ, không đáp. Nhưng kỳ lạ thay, tiếng gõ không dừng, mà càng lúc càng dồn dập.

Tôi run tay bật điện… bóng đèn nhấp nháy rồi vụt tắt. Trong màn tối, tôi nghe thấy tiếng gió rít qua cửa sổ và một giọng nữ thì thầm ngay bên tai:

“Cho ta vào… lạnh quá…”


 

Tôi toát mồ hôi, vội kéo chăn trùm kín đầu. Thế nhưng, trong khe hở nhỏ xíu, tôi thấy một bàn tay trắng bệch từ ngoài cửa sổ luồn vào, móng dài nhọn, đang khẽ gõ vào khung gỗ…

Tôi cắn chặt răng, niệm Phật trong đầu. Không biết qua bao lâu, trời dần sáng. Khi mở mắt, bàn tay biến mất. Nhưng trên khung cửa, vẫn còn hằn lại dấu móng tay cào xước sâu đến tận gỗ.

Sáng hôm sau, tôi định hỏi bà lão thì được người khác trong thị trấn kể:

Ngôi khách điếm này vốn từng là kỹ viện xưa. Có một cô gái bị khách giết chết ngay trong căn phòng tôi ở. Mỗi đêm, đúng giờ Tý, cô ta lại đi dọc hành lang, gõ cửa từng phòng để tìm người “thế chỗ”.

Nghe xong, cả người tôi lạnh toát. Từ đó, tôi thề… không bao giờ ở lại những nhà cổ khi đi du lịch nữa.

 

Chuyện ma khi tôi đi du lịch ở Hàn Quốc

Tôi từng nghĩ Hàn Quốc chỉ toàn cảnh đẹp, phim lãng mạn… cho đến chuyến đi định mệnh ấy.

Hè năm ngoái, tôi sang Seoul, thuê phòng ở một nhà trọ nhỏ gần núi Inwangsan – nơi nổi tiếng linh thiêng vì có nhiều đền thờ và… cũng nhiều truyền thuyết ma quái. Chủ trọ dặn:

“Ban đêm tuyệt đối đừng soi gương trong phòng… và đừng bước ra ngoài sau 2 giờ sáng.”

Tôi nghe thì thấy buồn cười, nhưng trong lòng cũng hơi rờn rợn.

Đêm đó, tầm hơn 1 giờ, tôi bị tiếng nước chảy róc rách đánh thức. Rõ ràng phòng tôi không hề có vòi nước. Tiếng nước mỗi lúc một gần, dừng ngay trước tấm gương lớn treo đối diện giường.

Tôi căng mắt nhìn… trong gương không phản chiếu tôi, mà là một cô gái mặc hanbok trắng, tóc xõa dài che kín mặt, tay cầm lược chải từng sợi tóc ướt sũng, nhỏ giọt xuống sàn.

Cô ta bỗng ngừng lại, nghiêng đầu, và từ từ… ngẩng mặt lên.

Trong gương, đôi mắt đen sâu hoắm, miệng cười toạc đến tận mang tai, nhỏ máu đỏ tươi.

Tôi hoảng loạn, lập tức ném cái áo khoác phủ lên gương rồi chui vào chăn, tim đập loạn. Suốt đêm ấy, tôi nghe thấy tiếng lược cào kẹt… kẹt… vang vọng quanh phòng.

Sáng hôm sau, tôi vội kể lại cho bà chủ. Bà chỉ lắc đầu, thở dài:

“Nhiều năm trước, ở căn phòng đó, có một cô gái Hàn thuê ở. Người ta tìm thấy cô ấy… treo cổ trước gương, tóc ướt sũng như vừa ngâm trong nước.”

Tôi nghe xong lạnh sống lưng. Đến giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy như có ai đó đang đứng sau lưng… chải tóc.

 

 

Chuyện ma khi bạn tôi đi lao động ở Ấn Độ

Bạn tôi tên Nam, năm 2022 sang Ấn Độ làm việc cho một công ty chế biến nông sản. Công ty này đặt nhà máy ở một vùng quê hẻo lánh, xung quanh toàn đồng ruộng, xa thành phố hàng chục cây số. Nam kể: “Đêm ở đó tĩnh lạ thường, không có tiếng xe cộ, chỉ có tiếng chó tru và tiếng gió rít qua hàng cây xoài.”

Ký túc xá công nhân nằm sát một ngôi đền bỏ hoang. Người bản địa thường tránh lại gần. Trước khi giao phòng, quản lý người Ấn dặn:

“Ban đêm đừng sang khu đền ấy, và nhớ đừng ra ngoài sau 12 giờ. Nếu nghe tiếng ai gọi tên thì tuyệt đối không đáp.”

Nam ban đầu nghĩ đó chỉ là mê tín. Nhưng một đêm mất điện, nóng nực quá, Nam cùng mấy anh bạn ra ngồi hóng gió ngoài hiên. Bỗng trong màn đêm tĩnh lặng, Nam nghe tiếng ai đó thì thầm gọi tên mình bằng giọng rất nhỏ:

“… Nam… Nam…”

Anh giật mình, nhìn quanh không thấy ai. Mấy người bạn bảo không nghe thấy gì. Nam cho rằng do mình tưởng tượng. Nhưng chỉ ít phút sau, giọng gọi ấy lại vang lên, lần này rõ hơn, ngay phía sau lưng. Anh quay phắt lại… trống trơn, chỉ có con đường đất dẫn về phía ngôi đền hoang.

Đêm đó, Nam nằm trằn trọc không ngủ. Khoảng 2 giờ sáng, bỗng anh nghe tiếng bước chân chậm rãi trong hành lang ký túc. Cánh cửa phòng khẽ két… mở ra. Trong ánh sáng mờ mờ, Nam thấy một người phụ nữ mặc sari trắng, tóc xõa dài, da tái nhợt, mắt đen trũng sâu. Bà ta không nói, chỉ đứng lặng nhìn anh, rồi từ từ đưa tay lên… chỉ thẳng về phía ngôi đền.

Nam hoảng hốt bật dậy, vội bật đèn pin, nhưng khi ánh sáng quét qua thì chẳng còn ai. Sáng hôm sau, Nam hỏi thăm mấy công nhân địa phương, họ chỉ nhìn nhau rồi khẽ nói:

“Ngôi đền ấy từng có một người đàn bà bị sát hại, từ đó hồn không siêu thoát. Cô ta thường gọi tên người lạ để dẫn vào đền… ai đi theo thì chẳng bao giờ trở lại.”

Từ hôm đó, mỗi đêm Nam luôn ngủ với đèn sáng, và tuyệt đối không dám nghe ngóng gì ngoài hành lang nữa. Anh bảo:

“Ở Việt Nam tôi từng nghe nhiều chuyện ma, nhưng chưa bao giờ rợn người như bên Ấn Độ. Nơi đó… âm khí nặng lắm.”

TÁC GIẢ: ẾCH CON

Khó ngủ, hay đi khuya, vía nặng làm bạn mệt mỏi?
👉
Đã có Vòng Dâu Tằm Cho Người Lớn – bí quyết dân gian trăm năm giúp:
✨
Hóa giải vía nặng, giảm cảm giác bất an, TRỪ TÀ
✨
Ngủ ngon giấc hơn, tinh thần thư thái.
✨
Bảo vệ năng lượng tích cực, nhất là khi hay đi đêm, đi xa.
💎
Vòng làm từ Dâu Tằm gốc 100%, chuẩn tự nhiên – không pha tạp, giữ trọn công dụng phong thủy.
🪷
Thiết kế tinh giản, sang trọng – vừa là trang sức, vừa là “bùa hộ mệnh” cho sức khỏe & bình an.
👉
Đặt mua ngay tại đây: Vòng Dâu Tằm Cho Người Lớn – Giảm Vía Nặng, Khó Ngủ, TRỪ TÀ

 

Post a Comment

0 Comments