Siêu Phẩm Tiên Hiệp - Vô Ảnh Nhân - Tác giả: Mèo Ping Ping - Chương 01-10

 Chương 1: Thôn Quế Hoa

Vào cuối thu, mây mù giăng phủ núi non, gió hiu hắt thổi qua những mái nhà tranh rách nát trong thôn Quế Hoa. Thôn nhỏ nằm lọt thỏm dưới chân núi Trường Dung, nơi dân cư thưa thớt, quanh năm chỉ biết cày cấy, săn bắt, sống ngày nào hay ngày đó.

Trong căn nhà tranh xiêu vẹo ở đầu thôn, một thiếu niên gầy gò đang ngồi trước bàn gỗ mục nát. Hắn khoảng mười sáu tuổi, y phục vá chằng vá đụp, gương mặt không có điểm gì nổi bật: mày thưa, mắt nhỏ, dáng người thấp bé. Nếu đặt giữa đám người trong chợ, e rằng không ai nhớ nổi dáng vẻ hắn.

Thiếu niên đó tên Tôn Vân.

Cha mẹ mất sớm vì bệnh dịch, hắn sống nhờ bà thím họ xa nuôi nấng. Thím hắn vốn không phải người độc ác, nhưng nghèo khó chồng chất, thành ra cũng chỉ cho ăn vừa đủ no bụng, còn thì mặc hắn tự lo. Vì vậy từ nhỏ, Tôn Vân đã quen làm việc nặng, săn thú nhỏ trên núi, đổi lấy vài đồng tiền lẻ.

Nhưng bên trong ánh mắt bình thường ấy lại ẩn giấu một tia cố chấp kỳ lạ.

Tối nay, hắn lặng lẽ mở ra một cuốn sách cũ nát, giấy đã vàng ố, chữ viết xiêu vẹo. Đây không phải là sách gì quý giá, chỉ là một quyển ghi chép vụn vặt mà hắn tình cờ nhặt được trong đống rác của một vị học sĩ lang thang năm nào. Trong đó có vài đoạn viết mơ hồ về “tiên nhân cưỡi mây, trường sinh bất lão, ngự kiếm vượt ngàn dặm”.

Mỗi lần đọc, trái tim hắn đều rung động.

“Người phàm sống bảy tám mươi năm rồi cũng thành nắm xương khô. Nếu thật có tiên nhân, nếu thật có con đường thoát khỏi sinh lão bệnh tử... ta, Tôn Vân, cho dù chỉ là một kẻ hèn mọn, cũng muốn thử một lần!” – hắn siết chặt bàn tay, ánh mắt sáng rực trong gian nhà tranh tối tăm.



Tiếng chó sủa vang ngoài sân, rồi giọng bà thím vọng vào:
– Tôn Vân, sáng mai dậy sớm lên núi đốn củi, người trong thôn trên muốn mua nhiều. Đừng có mơ mộng gì vớ vẩn, nghe chưa?

Hắn đáp khẽ:
– Vâng, thím.

Nói vậy, nhưng đôi mắt hắn vẫn dán vào mấy dòng chữ trong quyển sách.

Đêm ấy, gió núi rít lên, hắn thiếp đi trên bàn. Trong mơ, dường như thấy một ngọn núi cao vạn trượng, sương khói mờ ảo, trên đỉnh có bóng người áo trắng phiêu dật, tay cầm phi kiếm, ngẩng mặt nhìn trời. Ánh mắt ấy, chỉ một thoáng thôi, đã khắc sâu trong lòng hắn.

Sáng hôm sau, khi gà chưa gáy, Tôn Vân đã vác rìu vào núi. Con đường mòn dẫn lên đồi toàn đá vụn và cỏ dại. Vừa đi vừa nghĩ, hắn chợt nghe một tiếng động lạ.

Phía bụi rậm, có thứ gì đó lóe lên ánh sáng yếu ớt.

Hắn tò mò bước lại, vạch cỏ ra. Một con chim nhỏ toàn thân nhuộm máu nằm run rẩy, bên cạnh là một khối ngọc thạch trong suốt, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt kỳ dị.

Tôn Vân ngẩn người.

Trong thôn, chưa từng thấy vật gì lạ thường đến vậy. Ngọc kia dường như có linh tính, hơi thở tỏa ra ấm áp, khác hẳn với bất kỳ loại đá quý nào hắn từng nghe kể.

Ngay khi hắn vừa đưa tay chạm vào, ngọc thạch khẽ rung, một luồng khí lạnh lẽo ùa thẳng vào thân thể hắn. Tôn Vân run rẩy, đôi mắt mở to, cảm giác kinh mạch toàn thân như bị vật gì đó xâm nhập.

Khoảnh khắc ấy, bầu trời phía xa đột nhiên vang một tiếng sấm nổ.

Từ đây, vận mệnh một thiếu niên tầm thường bắt đầu rẽ sang một con đường khác…

Ánh sáng xanh nhạt từ khối ngọc như có linh tính, chầm chậm len vào lòng bàn tay Tôn Vân. Toàn thân hắn run lên, tim đập thình thịch, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc xương sống.

Trong nháy mắt, đầu óc hắn trống rỗng, tai ù đi.

Rồi… một tiếng “ù ù” vang vọng như gió lùa trong hang động.

Một hình ảnh mơ hồ lóe lên trong ý thức:

Một pho tượng mờ ảo, dường như là người ngồi xếp bằng, quanh thân có hào quang nhàn nhạt. Trước ngực tượng, có một dòng chữ cổ run rẩy hiện ra:

“Ngọc Linh Quyết – sơ thức dẫn khí nhập thể.”

Ngay lập tức, hắn như thấy được một loại phương pháp thổ nạp kỳ lạ: ngồi tĩnh tọa, hít thở chậm rãi, dẫn luồng thanh khí trong thiên địa nhập vào kinh mạch.

Tôn Vân bàng hoàng, cắn chặt môi, trong đầu chỉ có một ý nghĩ:

– Đây… chẳng lẽ là công pháp tu tiên?

Trong sách cũ hắn từng đọc, có ghi mấy chữ mơ hồ rằng người muốn tu tiên phải có pháp quyết để dẫn linh khí. Nhưng đó chỉ là mấy lời đồn thổi, ai trong thôn tin đâu? Bọn họ lo miếng cơm manh áo còn chưa đủ, hơi đâu mơ mộng chuyện trường sinh.

Nhưng giờ đây, thứ trước mặt hắn là thật!

Ngọc thạch run lên một hồi, rồi ánh sáng tắt dần, chỉ còn lại khối đá xanh nhạt, trông bình thường không khác gì một món ngọc bội cũ kỹ.

Con chim nhỏ bị thương bên cạnh đã chết hẳn, máu nhuộm đỏ lá cỏ. Tôn Vân nhìn nó, bất giác trong lòng dấy lên một tia bất an.

Hắn giấu khối ngọc vào ngực áo, lặng lẽ xuống núi.


Đêm hôm đó, sau khi chẻ củi chất xong, hắn lặng lẽ đóng cửa nhà tranh, trải chiếu rách ra rồi ngồi xếp bằng. Nhớ lại những gì thấy trong đầu, hắn bắt đầu thử thổ nạp theo phương pháp “Ngọc Linh Quyết”.

Ban đầu, chỉ là hít vào thở ra như người phàm luyện dưỡng sinh. Nhưng dần dần, hắn cảm giác được không khí ngoài trời dường như có chút gì đó khác lạ – như có những sợi tơ trong suốt len vào mũi, chui xuống bụng dưới.

Lồng ngực nặng trĩu, bụng dưới nóng lên, kinh mạch toàn thân như bị một luồng khí lạ dò xét.

Đau rát, tê buốt, khó chịu vô cùng.

Hắn suýt ngã nhào, nhưng lại cố nghiến răng chịu đựng.

Thời gian trôi qua, không biết bao lâu, một luồng khí mỏng manh như tơ nhện cuối cùng cũng lưu lại trong đan điền của hắn, nhạt nhòa đến mức như có như không.

Mở mắt ra, mồ hôi hắn ướt đẫm lưng áo.

– Đây… đây là linh khí thật sao? – hắn run rẩy, bàn tay nắm chặt.

Trái tim đập loạn nhịp. Từ giờ phút ấy, hắn biết, bản thân đã bước một chân vào cánh cửa mà bao kẻ phàm nhân chỉ dám mơ tưởng – con đường tu tiên.

Ngoài cửa sổ, gió thu thổi ào ào, trăng mờ treo lơ lửng trên núi xa. Hắn nhìn ra màn đêm vô tận, lòng dâng lên một loại cảm giác kỳ dị: nhỏ bé, yếu ớt, nhưng cũng tràn đầy hi vọng.

Không ai trong thôn biết, đêm nay, một thiếu niên tầm thường đã vô tình chạm vào bí mật thay đổi cả vận mệnh.

Từ đây, số phận hắn sẽ không còn giống như trước nữa.

 

Chương 2: Đạo sĩ áo xanh

Ba ngày trôi qua kể từ khi Tôn Vân lần đầu thử tu luyện theo “Ngọc Linh Quyết”.

Mỗi đêm, hắn đều lặng lẽ đóng cửa, ngồi xếp bằng thổ nạp. Dù khí tức linh lực trong cơ thể chỉ mong manh như sợi tơ, nhưng mỗi lần hấp thu được chút ít, hắn đều hưng phấn như tìm thấy báu vật.

Hắn hiểu rõ mình vốn chỉ là một phàm nhân thấp bé, chẳng có ai chỉ dạy, lại càng không có thiên phú gì nổi bật. Thứ duy nhất hắn có, chính là sự kiên nhẫn và quyết tâm.

Ngày hôm đó, trong khi lên núi Trường Dung đốn củi, hắn chợt nghe tiếng vó ngựa vang vọng từ con đường đất mòn. Điều kỳ lạ là trong thôn hẻo lánh, đã mấy tháng nay không có khách lạ đi ngang.

Một đoàn người cưỡi ngựa đi tới. Đi đầu là một lão giả mặc đạo bào màu xanh, râu dài bạc trắng, ánh mắt thâm sâu khó lường. Sau lưng ông ta là vài người thanh niên mặc áo xám, trên lưng đeo kiếm gỗ.

Dân trong thôn Quế Hoa nghe động, ai nấy đều ùa ra. Có người thấp giọng thì thào:
– Lại là đạo sĩ trắc nghiệm linh căn…

Tôn Vân đứng xa xa, ngạc nhiên xen lẫn tò mò.

Đạo sĩ áo xanh ngồi thẳng trên ngựa, giọng nói trầm ổn vang lên:
– Ta là đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông. Theo lệnh sư môn, xuống núi tìm kiếm người có linh căn, thu nhận vào môn hạ tu hành.

Tiếng bàn tán rộ lên. Đám trẻ con mắt sáng rực, người lớn thì vừa sợ vừa hiếu kỳ. Ai chẳng nghe nói tiên nhân tu luyện, ngự kiếm cưỡi mây, trường sinh bất tử? Nhưng những chuyện đó cách quá xa đời sống lam lũ của họ.

Một chiếc bàn gỗ được bày ngay giữa sân đình thôn. Trên bàn đặt một khối ngọc thạch hình trụ, trong suốt như nước, bên trong ẩn ẩn có ánh sáng lưu chuyển.

Đạo sĩ áo xanh chắp tay:
– Ai muốn thử, đặt tay lên linh thạch. Nếu có linh căn, sẽ hiện sáng khác thường.

Đám thiếu niên trong thôn háo hức chen lên. Người thì ánh sáng chẳng lóe lên gì, kẻ thì chỉ lóe chút tạp quang rồi tắt ngay – đều bị lắc đầu chê là “phàm thể vô căn”.

Đến lượt Tôn Vân.

Hắn vốn chẳng định thử, nhưng thấy bọn bạn cùng lứa đều dám, nếu mình né tránh thì ắt bị cười chê. Nghĩ thế, hắn rụt rè bước tới, run run đặt tay lên linh thạch.

Trong khoảnh khắc ấy, linh thạch thoáng lóe sáng một tia nhàn nhạt – yếu ớt đến mức tưởng như ảo giác. Nhưng lão đạo sĩ áo xanh thoáng nhướng mày, trong mắt hiện lên một tia khó lường.

Ông chậm rãi nói:
– Tạp linh căn, cực thấp… nhưng có một tia dẫn khí mờ mờ.

Đám trẻ trong thôn bật cười:
– Ha ha, Tôn Vân chỉ có căn rác, sao mà thành tiên nhân được!
– Đúng đó, hắn vốn là kẻ mồ côi nghèo túng, trời nào có thương?

Mặt Tôn Vân đỏ bừng, cúi gằm xuống. Trong lòng hắn, cảm giác vừa xấu hổ, vừa cay đắng.

Nhưng lão đạo sĩ áo xanh không nói thêm gì, chỉ để lại vài câu:
– Nhớ kỹ, cho dù linh căn thấp, nếu tâm chí kiên cường, cũng có cơ hội bước vào đạo. Nửa tháng nữa, Thanh Vân Tông mở kỳ nhập môn, ai có nguyện vọng, hãy đến chân núi tập trung.

Nói xong, đoàn người lại lên ngựa rời đi, bụi tung mù mịt.

Trong tiếng cười châm chọc của đám bạn cùng lứa, Tôn Vân lặng lẽ siết chặt nắm tay, bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời mây trắng phiêu diêu, trong lòng chỉ còn một ý niệm:

“Cho dù ta chỉ có tạp linh căn hèn mọn, ta cũng phải bước một bước lên con đường ấy. Cho dù là phế vật trong mắt thiên hạ, ta cũng muốn thử một lần, xem rốt cuộc tiên đạo là gì!”

Trong ánh mắt tầm thường ấy, lóe lên một tia quật cường, nhỏ bé nhưng kiên định.

Sau khi đoàn người Thanh Vân Tông rời đi, cả thôn Quế Hoa vẫn còn bàn tán xôn xao. Người lớn thì lắc đầu thở dài, thiếu niên thì cười giỡn, chỉ có Tôn Vân lặng lẽ ôm đống củi trở về căn nhà tranh.

Đêm xuống, hắn ngồi trước ngọn đèn dầu leo lét, trong lòng rối bời.

“Chỉ là tạp linh căn… thấp nhất trong các loại linh căn. Cho dù nhập môn, e rằng cũng khó có thành tựu. Nhưng… ít ra ta còn có một tia cơ hội. Nếu bỏ qua, cả đời này ta vẫn chỉ là kẻ phàm nhân nghèo hèn.”

Nghĩ đến đó, ngực hắn như có lửa đốt.

Hắn nhớ đến khối ngọc thạch kỳ lạ nhặt được trong rừng hôm trước. Chính nó đã chỉ dẫn cho hắn pháp quyết “Ngọc Linh Quyết”, giúp hắn cảm nhận được một tia linh khí mỏng manh. Nếu không có thứ đó, hôm nay linh thạch thử căn e rằng cũng chẳng lóe sáng lấy một chút nào.

“Có lẽ… đó chính là cơ duyên của ta.” – Tôn Vân thì thầm, đôi mắt sáng lên giữa gian nhà tranh tăm tối.


Sáng hôm sau, vừa ra khỏi nhà, hắn đã nghe mấy thiếu niên trong thôn cười nhạo:

– Ôi, Tôn Vân cũng đòi tu tiên! Ha ha, tạp linh căn thì có khác gì không có căn đâu.
– Đúng đó, dù có nhập môn, cùng lắm cũng chỉ làm sai vặt cho tiên nhân, cả đời chẳng ngóc đầu lên được.

Tôn Vân im lặng vác rìu đi lên núi.

Trên đường, hắn siết chặt bàn tay, móng tay bấm vào thịt đến rướm máu. Trong lòng, nỗi tủi nhục như sóng ngầm, nhưng lại hóa thành một tia quyết tâm càng thêm kiên định.

“Bọn họ cười ta? Kệ! Ta chỉ cần biết rõ, nếu ta không đi, cả đời sẽ mãi là kẻ bị người khác chà đạp.”


Chiều tối hôm ấy, hắn lén lấy cuốn sách rách giấu dưới đáy rương ra. Quyển sách vốn chẳng có chữ nghĩa gì cao thâm, chỉ ghi lại vài mẩu truyện dân gian về tiên nhân. Nhưng giờ đây, với Tôn Vân, từng dòng chữ ấy đều trở thành ngọn lửa thôi thúc.

Hắn ngồi xếp bằng, hít thở theo “Ngọc Linh Quyết”.

Thời gian từng khắc trôi qua, mồ hôi nhỏ giọt, cánh tay run rẩy. Đau đớn như kim châm chạy khắp cơ thể, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng. Cuối cùng, khi mở mắt, trong đan điền đã có thêm một tia khí mỏng manh, so với lần trước rõ ràng đậm đặc hơn chút ít.

Mệt lả, nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên.

“Cho dù là tạp linh căn, chỉ cần ta không ngừng cố gắng, nhất định sẽ có ngày… thay đổi số mệnh này.”

Ngoài kia, trăng lên cao, chiếu xuống núi Trường Dung mờ ảo. Trong căn nhà tranh cũ nát, một thiếu niên tầm thường vẫn lặng lẽ ngồi đó, không ai biết rằng hạt giống của con đường tu tiên đã được gieo xuống.

Từ nay, một cuộc hành trình đầy máu, mồ hôi và thử thách sẽ bắt đầu.

 

Chương 3: Rời Thôn Lên Núi

Nửa tháng trôi qua nhanh chóng.

Trong khoảng thời gian ấy, Tôn Vân hầu như đêm nào cũng thử vận hành “Ngọc Linh Quyết”. Dù tiến bộ chậm chạp, mỗi lần chỉ hấp thu được một tia linh khí mỏng như sương, nhưng hắn vẫn bền bỉ không bỏ.

Thân thể tuy gầy yếu, nhưng ý chí lại kiên định lạ thường.

Ngày hẹn cuối cùng cũng đến.

Sáng sớm, khắp thôn Quế Hoa náo động. Mấy chục thiếu niên, tuổi từ mười hai đến mười tám, cùng gia quyến kéo nhau ra khỏi thôn, tiến về chân núi Trường Dung. Ai cũng muốn thử thời vận – dù chỉ là hy vọng mong manh được tiên môn chọn trúng.

Trên đường đi, những tiếng bàn tán râm ran không ngớt:

– Nghe nói vào được Thanh Vân Tông, cho dù chỉ làm tạp dịch cũng hơn hẳn phàm nhân.
– Phải rồi, ăn cơm của tiên nhân, sống thêm vài chục năm cũng không lạ.
– Nhưng mà… tạp linh căn như thằng Tôn Vân kia thì có ích gì? Vào cũng chỉ bị sai khiến thôi.

Những lời giễu cợt khiến mấy lần mặt Tôn Vân nóng bừng. Nhưng hắn không nói một lời, chỉ lẳng lặng đi sau cùng, ánh mắt dán chặt vào con đường đá dốc đứng dẫn lên núi.

Trong lòng hắn, chỉ còn một suy nghĩ:

“Dù chỉ là tạp linh căn, ta cũng phải thử! Nếu không, cả đời này vĩnh viễn chỉ biết chặt củi vá áo rách. Ta… không cam lòng.”


Đến chân núi Trường Dung, nơi tập hợp đã đông nghịt thiếu niên từ các thôn làng quanh đó. Trên một tảng đá lớn, mấy đạo sĩ áo xanh đang đứng chắp tay, khí thế siêu phàm thoát tục, hoàn toàn khác xa người phàm.

Đám trẻ nhìn mà mắt sáng rực, lòng ngưỡng mộ dâng trào.

Đạo sĩ cầm đầu đưa mắt quét qua đám đông, giọng vang như chuông:

– Chư vị, hôm nay là ngày Thanh Vân Tông chọn đệ tử mới. Ai có linh căn, sẽ được đưa về tông môn tu hành. Kẻ không có, xin mời trở về, chớ oán hận thiên mệnh.

Nói rồi, bọn họ dựng lên mấy tấm bia đá khắc đầy văn tự kỳ lạ, trên đỉnh có gắn linh thạch phát sáng. Đây chính là Trắc Linh Trụ, lợi hại hơn hẳn linh thạch hôm trước.

Thiếu niên từng người bước lên thử. Có kẻ cả trụ không hề sáng, lập tức bị mời xuống. Có kẻ phát ra quang mang yếu ớt, liền được ghi tên vào danh sách tạp dịch. Hiếm hoi lắm mới có người lóe sáng mạnh, lập tức được đám đạo sĩ chú ý, sắc mặt lộ vẻ mừng rỡ.

Cuối cùng, cũng đến lượt Tôn Vân.

Trong tiếng xì xào bàn tán, hắn hít một hơi thật sâu, bước tới đặt tay lên Trắc Linh Trụ.

Trong nháy mắt, thân trụ chỉ khẽ run nhẹ, ánh sáng yếu ớt như sợi khói mỏng thoáng hiện lên rồi tắt ngúm.

– Tạp linh căn, cực thấp. – một đạo sĩ phẩy tay, thản nhiên nói.

Tiếng cười rộ lên phía dưới:
– Ha ha, y như dự đoán!
– Thứ này mà cũng mơ thành tiên nhân sao?

Mặt Tôn Vân đỏ bừng, nhưng hắn không rút tay lại, mà nắm chặt bia đá, đôi mắt lóe lên tia không cam chịu.

Đạo sĩ áo xanh nhướng mày, thoáng nhìn hắn một cái, rồi lạnh nhạt nói:
– Tạp linh căn cũng có thể nhập môn làm tạp dịch, sống dài hơn phàm nhân một chút. Nhưng muốn thành tựu đạo pháp, e rằng… khó như lên trời.

Nghe vậy, tiếng cười giễu cợt càng lớn hơn.

Nhưng Tôn Vân chỉ khom người, giọng trầm thấp:
– Vãn bối nguyện nhập môn.

Khoảnh khắc ấy, trong ánh mắt đầy khinh thường của người đời, thiếu niên tầm thường kia đã đặt bước đầu tiên trên con đường gian khổ, u tối nhưng đầy cơ duyên – con đường tu tiên.

Sau khi trắc linh, tên tuổi của những người được chọn lần lượt được ghi lại. Đám thiếu niên có linh căn trung bình hoặc khá thì được các đạo sĩ ưu ái, dặn dò đặc biệt. Những kẻ có linh căn thấp thì bị ghi riêng vào một danh sách khác – danh sách tạp dịch đệ tử.

Tên Tôn Vân đứng cuối cùng trong danh sách ấy.

Trong đám đông, tiếng cười nhạo vang lên không dứt:

– Hắn mà cũng nhập môn sao? Cả đời chắc chỉ lo quét sân, gánh nước!
– Tạp linh căn còn mong thành tiên, thật là nực cười.

Những lời ấy như từng mũi kim châm vào tai. Nhưng Tôn Vân chỉ cúi đầu, bàn tay nắm chặt đến bật máu. Trái tim đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, ngọn lửa quyết tâm lại bùng lên dữ dội hơn.

“Cho dù ta chỉ là tạp linh căn, cho dù cả đời chỉ bị người khác coi thường… ta cũng muốn thử một lần! Một tia cơ hội, cũng không được bỏ qua.”


Khi đám đông tan đi, hắn lặng lẽ đứng lại, nhìn lên sườn núi Trường Dung cao ngất. Lúc này, ánh chiều tà phủ xuống, mây đỏ như lửa, che lấp đỉnh núi. Trong mắt hắn, cảnh tượng ấy như một bức màn ngăn cách phàm nhân và tiên nhân.

Chỉ khi bước qua màn mây đó, hắn mới có thể thấy thế giới khác.

Một đạo sĩ áo xanh đi ngang qua, thoáng nhìn hắn, trong mắt ánh lên một tia nghi hoặc. Lão dừng chân, lạnh nhạt nói:

– Ngươi thật sự muốn nhập môn? Dù biết rõ mình là tạp linh căn?

Tôn Vân ngẩng đầu, ánh mắt thẳng thắn, giọng trầm nhưng vững vàng:

– Vãn bối muốn.

Đạo sĩ khẽ nhướng mày, không nói gì thêm, chỉ phất tay:
– Được, vậy chuẩn bị đi. Ba ngày nữa, đoàn đệ tử nhập môn sẽ xuất phát lên núi.

Nói xong, lão bỏ đi, để lại Tôn Vân đứng một mình giữa khoảng sân rộng.

Gió núi thổi qua, áo vải thô sơ bay phần phật.

Khoảnh khắc ấy, trong đôi mắt bình thường của thiếu niên, lóe lên một tia sáng khác thường – kiên định đến mức khiến người khác cũng phải ngạc nhiên.


Đêm hôm đó, trở về nhà tranh, hắn lấy khối ngọc xanh cất giấu ra. Ánh sáng nhàn nhạt từ khối ngọc phản chiếu trên gương mặt gầy gò, làm hắn trông như già dặn hơn nhiều.

– Cho dù bị coi là hạ tiện, cho dù phải chịu nhục, ta cũng phải đi con đường này…

Hắn nhắm mắt, một lần nữa vận hành “Ngọc Linh Quyết”. Làn linh khí mong manh lại len vào đan điền. Dù ít ỏi, nhưng nó khiến hắn cảm thấy an lòng.

Trong bóng tối, thiếu niên nghèo hèn ấy đang âm thầm đặt nền móng cho một hành trình gian nan, một con đường đầy máu và nước mắt.

Một kẻ phàm tục – đang chuẩn bị bước vào tiên môn.


Chương 04: Đệ tử ngoại môn

Buổi sáng hôm sau, ánh dương vừa nhô khỏi dãy núi xanh, cả Thanh Vân Tông như được phủ một lớp hào quang nhàn nhạt. Trên quảng trường rộng lớn trước Thiên Môn Điện, hàng trăm thiếu niên tụ tập, tất cả đều là những người vừa vượt qua vòng thí nghiệm linh căn.

Tôn Vân lẫn trong đám đông, gương mặt bình thản, ánh mắt lộ chút lo âu. Hắn biết rõ linh căn tam phẩm của mình chẳng có gì nổi bật. Trong thế giới tiên đạo, tư chất mới là mấu chốt để bước đi xa. Người có thiên linh căn được sư trưởng tranh nhau thu nhận, còn như hắn… e chỉ có thể dừng lại ở vị trí thấp kém nhất.

Đúng như dự liệu, vị trưởng lão áo bào xanh đứng trên bậc thềm cao, quét mắt nhìn qua từng người, thanh âm vang vọng:

– "Thiên linh căn, địa linh căn, theo ta vào nội môn. Phàm linh căn ngũ phẩm trở xuống, ở lại chờ phân vào ngoại môn!"

Những tiếng reo hò vui mừng vang lên từ vài người hiếm hoi được chọn. Đa số còn lại, sắc mặt ảm đạm. Tôn Vân đứng yên, trong lòng khẽ thở dài. Hắn không thất vọng, cũng không hối hận, vốn đã biết trước kết cục này.

Sau khi tuyển chọn xong, một vị chấp sự ngoại môn dẫn bọn họ đến một khu vực khác trong tông môn. Đó là một dãy núi phụ, không có linh khí dồi dào như nơi chính mạch. Nhà tranh đơn sơ dựng san sát, cảnh sắc hoang sơ hơn hẳn.

– "Từ nay, các ngươi chính là đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông. Phàm là người muốn cầu tiên đạo, trước hết phải khắc khổ tu luyện. Mỗi tháng sẽ phát một phần linh thạch cùng ít đan dược cơ bản. Nhưng muốn tiến xa, còn phải dựa vào chính mình." – Giọng chấp sự trầm trầm, không mang chút cảm xúc.

Chúng đệ tử đều đồng thanh đáp "Vâng!". Tôn Vân cũng hòa theo, ánh mắt lộ ra tia kiên nghị khó nhận thấy.

Đêm đó, trong căn phòng gỗ nhỏ, hắn ngồi xếp bằng trên giường tre, bàn tay run run cầm lấy quyển "Thanh Vân Khí Quyết – Sơ Giải". Đây là tâm pháp nhập môn dành cho đệ tử ngoại môn, tuy thô sơ, nhưng cũng coi như mở ra cánh cửa tu luyện.

Hít sâu một hơi, hắn vận theo khẩu quyết, thử dẫn linh khí nhập thể. Lúc đầu, luồng khí mỏng manh như sương sớm, lượn lờ ngoài thân, chẳng chịu đi vào. Hắn kiên trì, từng câu từng chữ niệm trong tâm. Sau mấy canh giờ, một tia linh khí yếu ớt rốt cục thẩm thấu qua da thịt, chậm rãi nhập vào kinh mạch.

Trong khoảnh khắc ấy, Tôn Vân cảm giác thân thể rung động, tựa hồ một cánh cửa vô hình mở ra.

– "Đây… chính là con đường tu tiên sao?" – Hắn lẩm bẩm, ánh mắt sáng rực trong đêm tối.

Mồ hôi ướt đẫm, thần thức mệt mỏi cực độ, nhưng khóe miệng lại nở nụ cười. Dù con đường phía trước mờ mịt, dù tư chất tầm thường, hắn biết bản thân đã bước được bước đầu tiên.

Ngoài kia, gió đêm thổi qua núi rừng, mang theo tiếng thú gầm xa xăm. Trong căn nhà gỗ nhỏ bé, một thiếu niên tầm thường bắt đầu viết nên hành trình khác hẳn phàm tục.

Đêm buông xuống, sương mù trải khắp dãy núi phụ. Trong căn phòng gỗ vách lá đơn sơ, Tôn Vân ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre cũ kĩ, trước mặt là quyển "Thanh Vân Khí Quyết – Sơ Giải". Ánh đèn dầu lập lòe, bóng hắn in dài lên vách, trông vừa cô độc vừa nhỏ bé.

Từng chữ trong khẩu quyết hắn đã đọc đi đọc lại suốt mấy canh giờ, trong lòng thầm nhủ:
– "Người khác có thiên phú cao, còn ta chỉ có kiên nhẫn. Chỉ cần không bỏ cuộc, sớm muộn cũng sẽ có thành tựu."

Hắn hít sâu, bắt đầu vận chuyển tâm pháp. Linh khí trời đất như làn khói mỏng, bao phủ quanh thân. Nhưng mỗi lần muốn dẫn nhập vào kinh mạch, chúng lại như cá trơn tuột, thoát ra ngoài. Thân thể nhói đau, ngực tức tối, mồ hôi rịn ra trên trán.

Một canh giờ. Hai canh giờ.
Lưng áo hắn ướt đẫm, môi tím tái, nhưng ánh mắt càng thêm kiên định.

Đến tận canh ba, khi ý thức gần như mơ hồ, một tia khí mỏng manh rốt cục len vào đan điền. Cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể, như giọt sương rơi xuống sa mạc khô cằn.

– "Thành công rồi…" – hắn thì thầm, giọng khản đặc nhưng tràn đầy vui mừng.

Tia linh khí nhỏ bé ấy chẳng đáng gì so với những kẻ có căn cơ thượng phẩm, nhưng đối với hắn, nó chính là minh chứng rằng con đường tu tiên không phải đã khép lại.

Ngoài kia, tiếng côn trùng rả rích, gió lùa qua khe cửa lạnh buốt. Trong lòng Tôn Vân, một ngọn lửa nhỏ nhoi đã được thắp sáng.

"Cho dù con đường này đầy gian nan, cho dù ta chẳng có gì nổi bật, nhưng chỉ cần không ngừng bước đi… sớm muộn cũng sẽ chạm tới cảnh giới mà bao kẻ mơ tưởng."

Ánh mắt hắn sáng rực trong đêm, kiên nghị hơn bao giờ hết. Một kẻ tầm thường, đã đặt chân lên con đường trường sinh bất tận.

Chương 05: Nhiệm vụ đầu tiên

Sáng sớm, tiếng chuông đồng vang vọng khắp núi phụ, báo hiệu một ngày mới của đệ tử ngoại môn. Trên quảng trường, hàng trăm thiếu niên mặc đồng phục xanh lam tụ tập, nét mặt vừa hưng phấn vừa căng thẳng.

Một vị chấp sự ngoại môn trung niên, dáng người gầy gò, ánh mắt nghiêm nghị, cất giọng trầm vang:

– "Các ngươi đã nhập tông ba ngày, hôm nay bắt đầu nhận nhiệm vụ rèn luyện. Đệ tử ngoại môn muốn có tài nguyên, muốn đổi lấy linh thạch, đan dược, thậm chí cơ hội tiến vào nội môn… tất cả đều phải dựa vào công tích!"

Đám thiếu niên nhao nhao, ánh mắt sáng rực. Ai cũng hiểu đây là cơ hội hiếm hoi để chứng tỏ bản thân.

Chấp sự liếc qua một lượt, lấy từ trong tay áo ra một tấm ngọc giản, điểm vào. Một luồng sáng xanh chiếu xuống, hiện ra danh sách nhiệm vụ.

– "Nhiệm vụ cấp thấp: vào rừng Linh Trúc ở chân núi phía đông, chặt lấy mười gốc trúc linh, giao về tông môn. Một cây đổi lấy hai điểm công tích. Nhóm nào hoàn thành nhiều hơn, sẽ được thưởng thêm."

Nghe đến đây, nhiều thiếu niên thì thầm:
– "Chỉ là trúc linh thôi, dễ mà."
– "Hừ, nghe nói trong rừng đó có yêu thú cấp thấp, cẩn thận không thì mất mạng!"

Tôn Vân im lặng. Hắn biết rõ, chỉ cần liên quan đến yêu thú, thì dù nhỏ bé, với thân thể phàm nhân vẫn là trí mạng. Nhưng hắn không định lùi bước. Đây là cơ hội đầu tiên để hắn tiếp xúc thế giới tu tiên thật sự.

Cuối cùng, hắn cùng bốn thiếu niên khác được phân vào một tổ. Ba người kia đều xuất thân tốt, có linh căn ngũ phẩm trở lên, trong mắt lộ rõ khinh thường khi nhìn hắn – một kẻ tam phẩm tầm thường. Chỉ có một cô gái dáng người nhỏ bé tên Lý Mẫn khẽ gật đầu chào, coi như lễ phép.


Buổi trưa, năm người rời khỏi núi phụ, tiến vào rừng Linh Trúc.

Khung cảnh nơi đây như một bức tranh ma mị. Những cây trúc cao ngút trời, lá xanh biếc tỏa linh quang nhàn nhạt, gió thổi qua vang lên tiếng "roạt roạt" như dao cắt. Không khí nơi này đặc quánh linh khí, lại xen lẫn một loại sát khí mơ hồ.

– "Chặt lấy mười cây rồi đi, đừng lãng phí thời gian." – Một gã thiếu niên cao gầy hừ lạnh, không buồn nhìn Tôn Vân.

Mọi người bắt tay vào chặt trúc. Linh trúc cứng như sắt, kiếm thường khó cắt. Chỉ có đệ tử nào vận được linh khí mới có thể chém gãy.

Tôn Vân cắn răng, thử vận chuyển tia linh khí yếu ớt mà mình đã tu được, dồn vào lưỡi đao sắt cùn. Hắn chém mạnh xuống, lưỡi dao phát ra ánh sáng nhạt nhòa, kêu "keng" một tiếng, chỉ lưu lại vết khía nhỏ trên thân trúc.

– "Ha! Với tu vi của ngươi mà cũng đòi chặt linh trúc? Coi chừng nửa ngày cũng chẳng xong một cây." – Gã cao gầy cười khẩy, giọng đầy chế giễu.

Tôn Vân không biện minh, chỉ im lặng tiếp tục. Dù chậm, nhưng từng nhát đao hắn đều kiên trì, từng chút một mài mòn gốc trúc. Mồ hôi chảy ròng, tay run rẩy, nhưng ánh mắt hắn sáng rực, không hề có ý định bỏ cuộc.

Đúng lúc đó, bụi rậm phía sau vang lên tiếng động lạ. Một bóng đen lao ra – là một con Hắc Lang Linh thú toàn thân đen nhánh, đôi mắt đỏ ngầu, miệng nhe nanh lộ ra mùi máu tanh.

– "Cẩn thận! Là yêu thú cấp một!" – Lý Mẫn hoảng hốt kêu lên.

Đám thiếu niên khác vội vàng rút pháp khí thô sơ ra, sắc mặt trắng bệch. Chỉ riêng Tôn Vân, bàn tay run run nắm chặt chuôi đao, tim đập loạn nhịp, nhưng trong lòng lại dâng lên một ý niệm:

– "Đây… mới thật sự là tu tiên."

Bóng con sói đen lao tới, sát khí ngùn ngụt. Giữa khoảnh khắc ấy, hắn phải lựa chọn – lùi lại và sống sót trong sự khinh bỉ, hay liều mạng bước vào hiểm cảnh, chứng minh rằng một kẻ tầm thường cũng có thể chống lại số mệnh?

Hắc Lang Linh thú toàn thân đen nhánh, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa, gầm gừ bước ra từ bóng tối. Thân hình nó to bằng nửa con trâu, móng vuốt sắc bén cào xuống mặt đất để lại những vết rạch sâu hoắm.

Đệ tử ngoại môn chưa từng trải qua sinh tử, vừa thấy cảnh tượng này liền sắc mặt tái mét. Một gã thiếu niên trong nhóm Tôn Vân vội hét:
– "Chạy mau, đây không phải việc chúng ta có thể đối phó!"

Nhưng con sói đã nhanh hơn. Nó gầm vang một tiếng, thân hình như mũi tên lao thẳng đến, miệng mở rộng, răng nanh lóe hàn quang.

Trong nháy mắt ngắn ngủi ấy, Tôn Vân cảm thấy máu huyết toàn thân đông cứng, chân không nghe theo ý mình. Nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng trong tâm hắn lại lóe lên một suy nghĩ:

– "Nếu ta quay lưng bỏ chạy, thì cả đời này cũng chỉ là kẻ phàm tục run rẩy trước nguy hiểm. Đây là con đường tu tiên, ta không thể lùi bước!"

Hắn nghiến răng, hét khẽ một tiếng, vận chuyển tia linh khí mỏng manh trong cơ thể, dồn hết vào lưỡi đao sắt trong tay.

Keng!
Lưỡi đao va chạm với vuốt sói, phát ra tia lửa chói mắt. Sức lực khổng lồ truyền đến khiến cánh tay Tôn Vân run rẩy, xương cốt như muốn gãy vụn. Hắn bị chấn lùi lại vài bước, miệng trào máu tươi, nhưng hai mắt vẫn sáng quắc, không hề buông đao.

Bốn thiếu niên còn lại hoảng hốt, có kẻ run rẩy nép sau thân trúc, chỉ có Lý Mẫn tái mặt nhưng vẫn rút ra thanh kiếm gỗ pháp khí, đứng cạnh Tôn Vân.

– "Chúng ta cùng liều một phen!" – nàng nói, giọng run nhưng ánh mắt kiên quyết.

Hắc Lang gầm lên, thân hình lại lao đến. Lần này nó nhằm thẳng vào Tôn Vân, coi hắn là kẻ uy hiếp lớn nhất.

Trong khoảnh khắc sống chết, một luồng khí lạnh lẽo bùng phát trong đầu Tôn Vân. Thế giới như chậm lại, hắn nhìn rõ từng động tác của con sói, nhìn rõ răng nanh lướt qua ánh trăng, và… hắn bất giác vung đao chém ngang.

Soạt!
Máu tươi văng tung tóe. Cú chém tuy không trí mạng, nhưng cũng rạch một vết dài trên vai con sói. Nó tru lên giận dữ, thân hình khựng lại.

– "Thành công rồi!" – Lý Mẫn thốt lên, nhân cơ hội đâm kiếm gỗ vào sườn sói, linh quang lóe lên, khiến nó càng thêm điên cuồng.

Đám thiếu niên phía sau lúc này mới hoảng hốt tỉnh lại, đồng loạt nhào tới hỗ trợ. Pháp khí tuy thô sơ, nhưng dưới sự hợp lực, từng đòn đánh cũng tạo ra vết thương liên tiếp.

Cuối cùng, sau một hồi kịch liệt, con Hắc Lang tru lên một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ ngã xuống, máu nhuộm đỏ mặt đất.

Cả bọn ngồi bệt xuống, thở hồng hộc. Trên cánh tay Tôn Vân đầy vết máu, cả máu của hắn, cả máu yêu thú. Nhưng trong mắt hắn lại lóe lên thứ ánh sáng kỳ dị – đó là cảm giác lần đầu sống sót sau một trận sinh tử.

– "Đây… chính là tu tiên. Không phải ngồi trong phòng chờ linh khí đến, mà là bước qua máu và tử vong." – Hắn thì thầm.

Trong lòng mỗi người đều khắc sâu bóng dáng thiếu niên gầy gò, yếu ớt ấy. Một kẻ vốn bị xem thường, lại dám đứng mũi chịu sào trong thời khắc sinh tử.

Ngoài rừng Linh Trúc, gió đêm thổi qua, trăng sáng lạnh lẽo. Không ai biết rằng, trận chiến này chính là bước ngoặt nhỏ bé nhưng quan trọng, khiến Tôn Vân từ kẻ tầm thường thực sự đặt chân vào thế giới tu tiên đầy hiểm ác.

 

Chương 06: Bí mật trong nội đan

Ánh trăng dần ngả về phía tây, soi sáng khu rừng Linh Trúc mịt mùng. Năm thiếu niên ngồi bệt xuống đất, thở dốc sau trận chiến sinh tử. Mùi máu tanh nồng nặc quanh xác con Hắc Lang Linh thú, làm côn trùng trong rừng im bặt, chỉ còn gió thổi qua thân trúc phát ra âm thanh “roạt roạt” lạnh lẽo.

Một gã thiếu niên run giọng nói:
– "May mà nó chỉ là yêu thú cấp một, nếu mạnh hơn một chút… hôm nay chúng ta đã bỏ mạng cả rồi."

Mọi người im lặng, ánh mắt vô thức nhìn về phía Tôn Vân. Không ai ngờ rằng trong thời khắc sống chết, người yếu kém nhất lại đứng ra đầu tiên. Hình ảnh hắn một mình cầm đao chắn trước vuốt sói đen như còn in hằn trong tâm trí.

Tôn Vân thì chẳng để ý ánh mắt người khác. Hắn ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm thi thể con Hắc Lang. Trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, như có thứ gì đó đang mời gọi.

Theo bản năng, hắn dùng đao rạch bụng con sói. Máu nóng phun ra, mùi tanh xộc thẳng vào mũi. Sau một hồi lục lọi, cuối cùng bàn tay hắn chạm vào một vật tròn cứng, ấm nóng. Hắn rút ra, dưới ánh trăng hiện lên một viên cầu màu đen, bên trong ẩn hiện tia sáng đỏ như hô hấp.

– "Đây… là nội đan của yêu thú?" – Lý Mẫn kinh ngạc kêu khẽ.

Đám thiếu niên khác lập tức xúm lại, mắt lóe sáng tham lam. Một gã thì thào:
– "Nghe nói nội đan yêu thú có thể luyện thành đan dược, thậm chí trực tiếp hấp thu để tăng tu vi. Thứ này đáng giá lắm."

Ánh mắt họ vô thức nhìn sang Tôn Vân – người đang nắm giữ bảo vật. Trong thoáng chốc, không khí trở nên nặng nề.

Tôn Vân cảm nhận rõ sự thay đổi này, nhưng trong lòng hắn chỉ cười khổ. Hắn biết, trên con đường tu tiên, “cơ duyên” và “sát ý” luôn song hành. Một vật nhỏ bé cũng có thể khiến đồng môn trở mặt.

Hắn nhìn nội đan trong tay, cảm giác kỳ lạ càng mạnh mẽ hơn. Tia linh khí trong cơ thể hắn, vốn mỏng manh như sợi tơ, bỗng run rẩy cộng hưởng cùng viên cầu đen. Trong đầu hắn dường như có tiếng thì thầm mơ hồ, như đang gọi hắn nuốt xuống.

– "Nếu ta nuốt… liệu sẽ chết, hay sẽ thay đổi số phận?" – Tôn Vân nghĩ thầm, ánh mắt dao động.

Đúng lúc không khí trở nên căng thẳng, chợt có tiếng gầm vọng xa từ sâu trong rừng Linh Trúc, làm tất cả dựng tóc gáy.

– "Đi mau! Tiếng này… là của yêu thú cấp cao hơn!" – một gã thiếu niên hoảng loạn thét lên.

Không ai dám chần chừ, cả nhóm vội vàng thu dọn, kéo nhau rời khỏi nơi này. Tôn Vân siết chặt nội đan trong tay, nhét vội vào ngực áo, không để ai kịp tranh đoạt.

Trên đường trở về, lòng hắn vẫn rối loạn. Cảm giác mời gọi từ viên nội đan không hề yếu đi, trái lại còn càng lúc càng mãnh liệt.

Đêm đó, khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ, hắn lặng lẽ ngồi trong căn nhà gỗ, lấy viên nội đan ra, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.

– "Ta chẳng có thiên phú, chẳng có chỗ dựa, nếu không dám mạo hiểm… cả đời này chỉ mãi là kẻ vô danh trong đám ngoại môn. Vậy thì… đánh cược một lần!"

Nói xong, hắn ngửa cổ, nuốt viên nội đan Hắc Lang xuống.

Trong khoảnh khắc, toàn thân hắn run bắn, dạ dày như bị lửa đốt, linh khí cuồn cuộn như sóng dữ tràn ra, lao thẳng vào kinh mạch yếu ớt của hắn…

Một đêm đầy nguy hiểm và biến hóa bắt đầu.

Viên nội đan vừa trượt xuống cổ họng, ngay lập tức hóa thành một luồng khí nóng bỏng, tựa hỏa diễm thiêu đốt, lan khắp toàn thân Tôn Vân.

– "A…" – hắn rên lên đau đớn, thân thể co quắp, gân xanh nổi đầy trên trán.

Linh lực trong nội đan Hắc Lang không hề hiền hòa, trái lại cuồng bạo như sóng dữ, đập thẳng vào kinh mạch yếu ớt của một kẻ mới bước vào cửa tu luyện. Chỉ một dòng chảy thôi cũng đã khiến kinh mạch hắn như bị xé rách.

Hắn ngã lăn xuống đất, toàn thân run rẩy. Trong khoảnh khắc ấy, cái chết gần kề.

Nhưng ngay tại giây phút nguy hiểm, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra – trong đan điền vốn chỉ chứa một tia linh khí nhỏ bé của hắn, bỗng sáng rực, như mồi lửa nhỏ chạm phải dầu, bắt đầu hấp dẫn dòng linh lực cuồng bạo kia.

Ù ù ù…
Âm thanh như gió lốc vang vọng trong tai hắn. Dòng linh lực đen đỏ bị hút vào đan điền, không còn tán loạn mà dần xoáy thành một vòng xoáy nhỏ.

Tôn Vân mơ hồ cảm thấy, trong vòng xoáy ấy, một tia sáng nhàn nhạt như hình trăng khuyết đang ngưng tụ.

Thời gian trôi qua, mồ hôi hắn chảy thành suối, máu tươi từ khóe miệng không ngừng trào ra, nhưng kỳ lạ thay, hắn vẫn chưa chết. Đau đớn dày vò đến mức thần trí như nứt ra, song tận sâu trong lòng lại bùng lên một ý niệm mạnh mẽ:

– "Ta không thể chết ở đây! Ta còn chưa bước được một bước nào thật sự trên tiên lộ. Dù phải mạo hiểm, cũng phải sống!"

Một đêm dài vật lộn, đến khi ánh bình minh đầu tiên chiếu qua khe cửa gỗ, Tôn Vân mở mắt. Đôi mắt vốn bình thường nay lóe lên tia sáng kỳ dị.

Hắn đưa tay vận khí. Một luồng linh lực mỏng manh, nhưng rõ ràng ổn định hơn trước, chảy qua kinh mạch. Đan điền cũng không còn trống rỗng mà xuất hiện một vòng xoáy linh khí nhỏ bằng hạt đậu.

– "Đây… đây là cái gì?" – hắn thì thào, ánh mắt vừa hoảng hốt vừa mừng rỡ.

Hắn hiểu rõ, lẽ ra nuốt nội đan sẽ khiến thân thể nổ tung, nhưng chẳng biết vì sao, nó lại bị đan điền của hắn nuốt sạch, còn ngưng tụ thành thứ vòng xoáy thần bí này.

Đúng lúc ấy, một tiếng gõ cửa vang lên. Giọng Lý Mẫn vọng vào:
– "Tôn sư huynh, hôm nay chấp sự triệu tập, bảo nhóm ta đến nộp linh trúc. Huynh có trong đó không?"

Tôn Vân vội ổn định hơi thở, giấu đi vẻ dị thường, rồi đáp:
– "Ừ, ta ra ngay."

Hắn đứng dậy, trong lòng cuộn sóng. Chẳng ai biết rằng đêm qua hắn đã trải qua một bước ngoặt sinh tử.

Ngoài kia, ánh nắng mới chiếu sáng núi rừng, từng thân trúc long lanh sương sớm. Còn trong lòng Tôn Vân, một bí mật vừa chớm nở, có lẽ sẽ thay đổi cả vận mệnh của hắn trên con đường tu tiên dài đằng đẵng.

 

Chương 07: Thử Nghiệm Vòng Xoáy Linh Khí

Sau khi cùng đồng môn nộp đủ số lượng linh trúc cho chấp sự, Tôn Vân liền tìm một góc hẻo lánh trong rừng trúc, lấy cớ nghỉ ngơi, thực chất là để thử nghiệm biến hóa trong đan điền.

Hắn ngồi xếp bằng, hít sâu một hơi, vận dụng khẩu quyết Thanh Vân Tâm Pháp mà hắn được ban cho từ ngày nhập môn.

Ù… ù…
Ngay tức thì, vòng xoáy nhỏ bằng hạt đậu trong đan điền khẽ run lên, phát ra một lực hút nhàn nhạt. Không giống như trước kia, linh khí thiên địa vốn xa cách và mờ nhạt, giờ đây tựa như có một bàn tay vô hình, chậm rãi kéo chúng tụ lại quanh hắn.

Tôn Vân kinh hãi:
– "Chuyện này… chẳng lẽ là nhờ vòng xoáy kia?"

Hắn nhắm mắt, tập trung. Linh khí mỏng manh xung quanh bị hút vào vòng xoáy, rồi chảy qua kinh mạch hắn. So với tu luyện bình thường, tốc độ hấp thu ít nhất cũng gấp ba lần!

Dù linh khí vẫn loãng, song so với những đồng môn cùng tầng luyện khí, tốc độ này tuyệt đối là một lợi thế hiếm thấy.

Sau một canh giờ, Tôn Vân thở hắt ra, mở mắt. Trong đan điền, vòng xoáy vẫn xoay chuyển chậm rãi, không hề biến mất. Linh khí ngưng tụ thành một tầng mỏng, ổn định hơn hẳn hôm qua.

– "Nếu ta che giấu được chuyện này, thì chẳng ai biết ta có kỳ ngộ." – hắn tự nhủ, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định.

Nhưng ngay sau đó, một nỗi lo dâng lên.
– "Nội đan Hắc Lang kia… sao có thể hóa thành thứ vòng xoáy này? Nó có ẩn họa gì không? Lỡ như đến lúc nào đó bạo phát, ta chẳng phải sẽ mất mạng?"

Nghĩ đến đây, hắn bất giác siết chặt nắm tay. Tu tiên vốn là con đường tranh đấu với thiên đạo, bước nào chẳng phải đi trên lưỡi dao? Nếu cứ sợ hãi, e rằng chẳng bao giờ tiến xa được.


Chiều hôm đó, khi nhóm tạp dịch trở về trúc viện, có một vị sư huynh luyện khí tầng bốn tên Triệu Vũ chặn đường, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt:
– "Tôn Vân, nghe nói hôm qua huynh đệ ngươi lại chậm tiến độ, suýt làm cả nhóm bị phạt. Loại phế vật như ngươi sao còn được ở lại tạp dịch viện?"

Lý Mẫn vội đứng ra hòa giải, nhưng Triệu Vũ cười lạnh, vung tay ném ra một tia linh lực, ép thẳng về phía Tôn Vân.

Sức ép ập đến như búa tạ. Với thực lực của Tôn Vân, vốn chỉ có thể bị ép ngã xuống đất. Nhưng kỳ lạ thay, vòng xoáy trong đan điền khẽ chấn động, tự động sinh ra một luồng linh lực mỏng manh, khuếch tán ra toàn thân hắn.

Bùm!
Cú va chạm khiến bụi đất tung lên. Tôn Vân bị đẩy lùi vài bước, nhưng lại không ngã.

Triệu Vũ khẽ nhíu mày, còn Lý Mẫn thì tròn mắt ngạc nhiên:
– "Tôn sư huynh… huynh… sao có thể chống lại được?"

Tôn Vân vội cúi đầu, cố gắng che giấu sự khác thường, chỉ cười nhạt:
– "Chắc là… may mắn thôi."

Triệu Vũ hừ lạnh một tiếng, phẩy tay bỏ đi.

Tôn Vân đứng lặng, tim đập thình thịch. Trong lòng hắn hiểu rõ – đó tuyệt đối không phải “may mắn”. Chính là vòng xoáy kia đã tự động khuếch tán linh lực bảo vệ hắn.

Lúc này, hắn hoàn toàn xác định: Vòng xoáy linh khí trong đan điền không chỉ tăng tốc tu luyện, mà còn có thể chủ động phản ứng khi nguy hiểm!


Đêm xuống, trong căn phòng trúc đơn sơ, ánh trăng lọt qua khe cửa, chiếu lên gương mặt mệt mỏi nhưng sáng rực của Tôn Vân.

Hắn siết chặt nắm tay, thầm nghĩ:
– "Từ hôm nay, ta phải che giấu thật kỹ. Nếu để lộ ra ngoài, chỉ sợ lập tức sẽ rước họa sát thân. Con đường tu tiên của ta… đã bắt đầu rồi."

Ánh trăng lạnh lẽo, chiếu lên thân ảnh nhỏ bé ngồi yên trong bóng tối. Một hạt giống kỳ lạ vừa cắm rễ, chờ ngày bùng nở, chấn động cả tiên lộ dài dằng dặc.


Trăng treo lơ lửng, tỏa ánh sáng nhàn nhạt xuống trúc viện yên tĩnh. Trong căn phòng đơn sơ, Tôn Vân ngồi xếp bằng, hơi thở dần ổn định, tâm thần chìm sâu vào trong đan điền.

Vòng xoáy linh khí vẫn xoay chậm rãi, từng vòng, từng vòng hút lấy khí tức bên ngoài. Khác với mọi ngày, lần này, hắn cảm nhận rõ rệt: bên trong vòng xoáy, ngoài linh khí còn ẩn chứa một tia khí tức đen sẫm, mơ hồ như sương khói, chập chờn bất định.

– "Đây là… tàn niệm của Hắc Lang sao?" – Tôn Vân thầm run rẩy.

Ký ức về ánh mắt dữ tợn của con sói đêm đó lại hiện lên. Hắn không dám vọng động, chỉ thử vận chuyển pháp quyết dẫn linh lực quanh vòng xoáy. Khí tức đen kia không phản kháng, chỉ lặng lẽ chìm sâu, ẩn tàng vào bên trong.

Một nỗi bất an mơ hồ dấy lên trong lòng. Nếu quả thật có oán niệm ẩn giấu, lỡ một ngày nó bạo phát thì sao?


Đêm ấy, Tôn Vân hầu như không ngủ. Đến sáng hôm sau, vừa ra khỏi viện, hắn đã thấy Triệu Vũ cùng hai tên đồng bọn đứng chờ.

Triệu Vũ nheo mắt, cười khẩy:
– "Tôn Vân, hôm qua coi như ngươi may mắn. Hôm nay ta muốn xem, vận may đó còn kéo dài được bao lâu!"

Chưa kịp phản ứng, một luồng linh lực màu lam đã ép tới, cuộn trào như sóng. Đám tạp dịch xung quanh vội lùi lại, không ai dám xen vào.

Ngay lúc ấy, vòng xoáy trong đan điền Tôn Vân tự động rung lên, một tia linh khí yếu ớt lan ra toàn thân, khiến áp lực kia giảm đi vài phần. Tuy vậy, cơ thể hắn vẫn nặng nề, như bị đè bởi núi đá.

"Không thể dựa vào vòng xoáy mãi được!" – Hắn nghiến răng, miễn cưỡng vận dụng Thanh Vân Tâm Pháp, dẫn linh khí mỏng manh trong cơ thể đỡ lấy.

Ầm!
Va chạm bùng nổ. Tôn Vân lảo đảo, máu nơi khóe môi rỉ ra, song hắn vẫn đứng vững.

Đám tạp dịch xì xào:
– "Lạ thật, hắn chỉ mới luyện khí tầng một, sao có thể chống lại được Triệu Vũ?"
– "Không giống bình thường… có khi nào hắn có bí pháp?"

Ánh mắt Triệu Vũ càng thêm âm trầm. Hắn vốn chỉ muốn sỉ nhục, nào ngờ Tôn Vân vẫn đứng đó, khiến bản thân mất mặt trước nhiều người.

– "Được, để ta xem ngươi chống đỡ được bao lâu!" – Triệu Vũ gầm nhẹ, chuẩn bị ra tay lần nữa.

Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ xa:
– "Ở tạp dịch viện, ai cho phép các ngươi tự ý động thủ?"

Một đạo nhân mặc áo xanh chậm rãi bước tới, chính là Chấp sự viện Lục Thanh, người quản lý khu vực này.

Triệu Vũ giật mình, vội thu tay, cúi đầu hành lễ.
– "Đệ tử… chỉ muốn rèn luyện cùng đồng môn, không có ý gì khác."

Lục Thanh hừ lạnh, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại trên người Tôn Vân. Trong khoảnh khắc ấy, hắn thoáng cảm nhận được một dao động linh khí cực kỳ nhỏ, nhưng cổ quái dị thường, ẩn hiện quanh cơ thể Tôn Vân.

– "Hừ, chỉ là phàm phu luyện khí tầng một… sao lại có cảm giác khác thường thế này?" – Lục Thanh khẽ cau mày, song không nói ra.

Ông ta phất tay:
– "Ngày mai toàn bộ đệ tử tạp dịch sẽ tham gia một chuyến thu thập thảo dược trong rừng ngoại vi. Ai không đi, trục xuất khỏi viện. Tan đi!"

Nghe xong, mọi người xôn xao. Triệu Vũ liếc nhìn Tôn Vân, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh, như báo trước tai họa.

Còn Tôn Vân, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Rừng ngoại vi – nơi ấy nguy hiểm trùng trùng. Với thực lực hiện tại, hắn e rằng khó giữ được mạng sống.

Nhưng đồng thời, vòng xoáy trong đan điền lại khẽ xoay chuyển, tỏa ra luồng khí ấm áp như thúc giục.

– "Chẳng lẽ… đây chính là cơ hội?" – Hắn thì thầm, mắt sáng lên, lòng vừa sợ hãi vừa khát vọng.


Đêm ấy, ánh trăng lại rọi xuống rừng trúc, bóng dáng Tôn Vân ngồi yên lặng tu luyện. Trước mắt hắn, tiên lộ vẫn mịt mờ, nhưng trong lòng đã gieo một hạt giống quyết tâm – bước chân vào rừng ngoại vi, dù sống hay chết, hắn cũng không thể quay đầu.

Chương 08: Vào Rừng Ngoại Vi

Trời vừa hửng sáng, tiếng chuông đồng vang vọng khắp tạp dịch viện. Tất cả đệ tử đều tập trung trước sân lớn, hơn ba chục người xếp hàng chỉnh tề, nét mặt vừa hưng phấn vừa bất an.

Lục Thanh chấp sự đứng trước, ánh mắt đảo qua đám đệ tử, giọng trầm lạnh:
– "Hôm nay, các ngươi theo ta vào rừng ngoại vi hái linh thảo. Đây là cơ hội để các ngươi rèn luyện, cũng là khảo nghiệm của tông môn. Ai không hoàn thành chỉ tiêu, hoặc yếu kém bỏ mạng trong rừng… cũng chỉ có thể trách bản thân vô dụng."

Những lời này khiến nhiều người toát mồ hôi lạnh. Rừng ngoại vi không phải nơi an toàn – nơi đó có yêu thú cấp thấp, cũng có nguy hiểm tiềm ẩn khắp nơi.

Tôn Vân đứng cuối hàng, tay siết chặt, lòng không yên. Với thực lực luyện khí tầng một, hắn vốn chẳng khác nào cừu non vào miệng sói. Nhưng trong đan điền, vòng xoáy vẫn lặng lẽ xoay tròn, dường như đang kêu gọi hắn.


Sau nửa canh giờ, đoàn người đặt chân tới ngoài rìa rừng. Cây cối um tùm, sương mù giăng phủ, từng cơn gió mang theo mùi tanh nồng khó tả.

Lục Thanh phất tay:
– "Các ngươi chia thành từng nhóm ba người, mỗi nhóm phải hái đủ mười gốc Thanh Diệp Thảo. Trước khi trời tối, phải trở về điểm tập hợp. Nhớ kỹ, trong rừng này không chỉ có thảo dược, mà còn có… sinh vật thích ăn máu thịt người."

Nghe xong, cả đám nuốt nước bọt. Triệu Vũ lập tức kéo hai đồng bọn tách ra thành nhóm, còn cố tình liếc nhìn Tôn Vân, ánh mắt ẩn ý châm chọc.

Tôn Vân thì bị ghép nhóm với Lý Mẫn và một tạp dịch trung niên tên Hác Tam. Cả hai đều chỉ mới luyện khí tầng một, hiển nhiên là nhóm yếu nhất.


Ba người tiến vào sâu hơn, ánh sáng dần bị che lấp. Tiếng côn trùng kêu rả rích, thỉnh thoảng vọng lên tiếng gầm rú xa xăm.

Lý Mẫn thì thào:
– "Tôn sư huynh, ta nghe nói trong rừng có Huyết Linh Lang, hung dữ vô cùng… chúng ta thật sự có thể sống sót trở ra sao?"

Tôn Vân cố giữ bình tĩnh, đáp khẽ:
– "Đừng hoảng, cứ theo sát nhau. Chúng ta chỉ tìm Thanh Diệp Thảo, không chủ động gây chuyện thì chắc sẽ ổn."

Nhưng ngay khi hắn dứt lời, từ bụi rậm vang lên soạt soạt, rồi một đôi mắt xanh biếc lóe sáng trong bóng tối.

Gào!
Một con Hắc Huyết Thử to bằng con chó lao vút ra, miệng đầy răng nhọn.

Hác Tam hét to, hoảng loạn vung thanh gậy gỗ trong tay. Nhưng với tu vi luyện khí tầng một, chiêu thức yếu ớt chẳng khác nào chọc giận thêm yêu thú. Con chuột gầm lên, lao thẳng về phía hắn.

Ngay khoảnh khắc ấy, vòng xoáy trong đan điền Tôn Vân bỗng rung mạnh. Một luồng linh lực mỏng manh tự động tuôn ra, lan khắp tứ chi. Thân thể hắn trở nên linh hoạt khác thường, như được tiếp thêm sức mạnh.

– "Không thể chần chừ!" – Hắn nghiến răng, nhặt lấy hòn đá dưới đất, vận linh lực dồn vào, rồi quăng mạnh.

Bịch!
Hòn đá bay đi với tốc độ kinh người, trúng ngay hốc mắt Hắc Huyết Thử. Con thú rít lên thảm thiết, thân hình khựng lại.

Hác Tam thoát chết trong gang tấc, toàn thân run rẩy. Lý Mẫn cũng trợn tròn mắt, lắp bắp:
– "Tôn… Tôn sư huynh, vừa rồi… đó là ngươi làm sao?"

Tôn Vân thở hổn hển, tim đập loạn. Hắn biết rõ – sức mạnh đó không phải do bản thân, mà là do vòng xoáy giúp hắn phát huy vượt mức. Nhưng hắn không thể tiết lộ, chỉ khẽ đáp:
– "May mắn thôi."


Cả nhóm không dám nấn ná, vội rút lui khỏi khu vực. Sau nửa canh giờ, cuối cùng cũng tìm được một cụm Thanh Diệp Thảo mọc ven bờ suối.

Khi Tôn Vân cúi xuống hái, vòng xoáy trong đan điền lại khẽ rung lên, lần này truyền đến một cảm giác kỳ dị. Hắn dừng lại, chăm chú quan sát – thì thấy giữa bụi cỏ, ngoài Thanh Diệp Thảo còn có một cây cỏ đen nhánh, lá xoắn tròn như móng vuốt, tỏa ra khí tức quỷ dị.

– "Đây… là thứ gì?" – Hắn khẽ cau mày.

Trực giác mách bảo rằng, thứ này tuyệt đối không bình thường. Nếu lấy nó, có lẽ sẽ dẫn đến tai họa… nhưng đồng thời, trong lòng lại dâng lên một cơn thôi thúc mãnh liệt.


Đúng lúc hắn còn đang lưỡng lự, một tiếng hét thảm từ xa vọng lại, sau đó là tiếng gào rống dữ tợn. Cả khu rừng rung chuyển, lũ chim chao liệng bay tán loạn.

Lý Mẫn hoảng hốt run rẩy:
– "Có… có người gặp nạn! Chúng ta… chúng ta phải làm sao?"

Ánh mắt Tôn Vân tối lại, nhìn về phương hướng tiếng hét vang lên. Trong lòng hắn dâng trào dự cảm rằng, chuyến đi rừng ngoại vi này sẽ không hề đơn giản – và thứ cỏ đen kia, e rằng là khởi đầu của một bí mật khủng khiếp.

Hắn hít sâu một hơi, siết chặt tay:
– "Đi thôi, chúng ta phải xem thử… nếu không, chính chúng ta cũng khó thoát."

Ánh trăng lờ mờ rọi xuống, bóng ba người kéo dài trên mặt đất, từng bước tiến sâu hơn vào bóng tối – nơi số phận và hiểm nguy đang chờ.

Ba bóng người rón rén bước sâu vào trong, tiếng hét thảm khi nãy như còn văng vẳng trong tai. Không khí trong rừng lạnh lẽo bất thường, từng cơn gió thổi qua cành lá mang theo mùi máu tanh nồng nặc.

Đi được chừng mười trượng, trước mắt bỗng mở ra một khoảng trống nhỏ. Cảnh tượng hiện ra khiến cả ba đều chết lặng.

Một đệ tử tạp dịch trẻ tuổi ngã sõng soài trên đất, lồng ngực bị xé toạc, máu chảy thành vũng. Bên cạnh là hai đồng môn khác đang run rẩy, sắc mặt trắng bệch, còn đối diện họ là một con Hắc Huyết Lang cao tới nửa người, toàn thân bao phủ bởi lông đen nhánh, đôi mắt đỏ như máu.

Gào!
Nó há mõm, lộ ra răng nanh lấp lóe hàn quang, khí tức hung tàn bao trùm cả khu rừng.

– "Hắc Huyết Lang… yêu thú cấp hai!" – Hác Tam hít ngược một hơi lạnh, chân run lẩy bẩy, gần như không còn sức đứng vững.

Đệ tử tầng một vốn chỉ đủ đối phó yêu thú cấp thấp. Đối mặt với một con cấp hai, chẳng khác nào châu chấu chặn xe, chỉ có đường chết.

Lý Mẫn run rẩy:
– "Tôn… Tôn sư huynh, chúng ta… phải làm sao đây?"

Tôn Vân cảm nhận vòng xoáy trong đan điền rung lên dữ dội, linh lực tuôn ra ồ ạt hơn hẳn mọi lần, dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm trước mắt.


Ngay khoảnh khắc Hắc Huyết Lang lao lên, Tôn Vân vội hét:
– "Chạy mau!"

Hắn đẩy mạnh Lý Mẫn và Hác Tam về phía sau, còn bản thân nhặt lấy nhành cây khô, dồn chút linh lực ít ỏi vào, quét ngang.

Rầm!
Lực đạo chênh lệch khủng khiếp. Nhành cây nát vụn ngay lập tức, cơ thể hắn bay ngược, đập mạnh vào gốc cây, miệng phun ra ngụm máu tươi.

Con sói không hề bị thương, chỉ hơi chững lại. Đôi mắt đỏ rực chuyển hướng, nhìn chằm chằm vào hắn như con mồi.

Toàn thân Tôn Vân đau nhức, nhưng trong đan điền, vòng xoáy lại xoay tròn kịch liệt, khiến cơ thể hắn gắng gượng đứng dậy được. Một luồng khí nóng bừng lan ra, che phủ những cơn đau.

– "Không được… ta không thể chết ở đây!" – Hắn cắn chặt răng, mắt lóe lên tia kiên định.


Hắc Huyết Lang lại vồ tới. Lần này, trong đầu Tôn Vân bỗng hiện ra một hình ảnh kỳ lạ – động tác của con sói, góc độ lao tới, cả quỹ đạo tấn công, tất cả như được phác họa sẵn.

"Đây là… do vòng xoáy tạo ra ư?"

Không kịp nghĩ nhiều, hắn nghiêng người tránh đi, đồng thời ném hòn đá trong tay.

Bốp!
Hòn đá trúng ngay vào bên tai Hắc Huyết Lang, tuy không đủ làm nó trọng thương, nhưng khiến nó chao đảo một nhịp.

Lý Mẫn và Hác Tam thấy vậy, nắm lấy cơ hội, liều mạng lôi nhau chạy về hướng ngược lại.

Tôn Vân cũng xoay người bỏ chạy, nhưng con sói gầm lên một tiếng dữ dội, nhanh như chớp đuổi sát phía sau. Khoảng cách chỉ còn chưa tới ba trượng!


Đúng lúc nguy cấp, vòng xoáy trong đan điền bỗng tỏa ra một luồng khí đen nhạt, len lỏi vào kinh mạch, làm thân thể hắn nhẹ hẳn đi. Bước chân thoắt cái nhanh hơn thường ngày, tránh khỏi cú vồ chí mạng trong gang tấc.

Hắn vừa kinh hãi vừa mừng rỡ:
– "Khí tức đen… chẳng lẽ chính là tàn niệm Hắc Lang? Nó… giúp ta sao?"

Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua. Nguy hiểm vẫn kề sát sau lưng, tiếng gầm rú của Hắc Huyết Lang dồn dập, từng nhịp tim như muốn vỡ tung.


Sau khi băng qua mấy bụi cây, Tôn Vân bất ngờ vấp ngã, lăn dài xuống một hố đất nông. Hắc Huyết Lang lao theo, chuẩn bị bổ nhào xuống.

Ngay khoảnh khắc sinh tử, từ sâu trong vòng xoáy, một tia khí đen bùng nổ, hóa thành lớp màn mỏng bao quanh thân hắn.

Ầm!
Cú vồ cực mạnh của con sói đập xuống, nhưng bị chặn lại bởi màn khí đen. Dù màn rung chuyển dữ dội, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Tôn Vân kịp lăn sang bên, thoát khỏi cái chết cận kề.

Con sói bị chặn lại, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sự hung tàn càng dữ dội hơn. Nó tru lên, âm thanh xuyên thủng màn đêm, khiến cả khu rừng rúng động.

Tôn Vân nằm dưới đất, toàn thân run rẩy, nhưng trong mắt hắn lóe lên một tia quyết tuyệt.

– "Nếu hôm nay không liều, e rằng cả đời ta chỉ là phàm nhân rác rưởi. Sống thì sống, chết thì chết, nhưng ta… phải bước trên con đường này!"


Trong rừng sâu, tiếng gào thét và tiếng va chạm vang dội, báo hiệu một trận tử chiến không cân sức vừa bắt đầu. Máu đã đổ, và số phận của kẻ tầm thường tên Tôn Vân, từ đây bước sang ngã rẽ mới.

Chương 09: Linh Dược Sơn Cốc

Ba ngày sau, đoàn tân đệ tử Cửu Nguyệt Tông cuối cùng cũng được dẫn dắt đến khu vực Linh Dược Sơn Cốc, nơi chuyên dùng để học tập về thảo mộc, dược liệu và cách chế luyện đan dược sơ cấp. Đây là một trong những bước nhập môn cơ bản nhất của tu tiên giả, bởi không chỉ công pháp, linh khí quan trọng, mà việc am hiểu linh dược cũng là yếu tố giúp kéo dài tính mạng và thúc đẩy tu hành.

So với đại điện uy nghiêm của tông môn, nơi này lại tĩnh lặng, xen kẽ bởi những khe núi nhỏ, từng cánh đồng thảo dược xanh rì kéo dài như không có điểm dừng. Hương thơm thoang thoảng trong không khí, xen lẫn chút linh khí nhàn nhạt, khiến người ta hít vào đã thấy tinh thần khoan khoái.

“Các ngươi nghe cho rõ.” – Một giọng nói già nua vang lên. Người đứng trước đoàn là Lão Dược Sư Trương Hạc, mái tóc bạc trắng, nhưng đôi mắt sáng quắc như ưng, khí thế uy nghiêm. – “Đan dược là căn cơ thứ hai của tu sĩ. Không có đan dược, các ngươi tu luyện mười năm chưa chắc đã vượt qua một bình cảnh. Có đan dược, một tháng cũng có thể tiến thêm một tầng. Nhưng—”

Ông ngừng lại, nhìn lướt qua đám tân đệ tử, ánh mắt như xuyên thấu vào từng người.

“—luyện dược không phải ai cũng làm được. Kẻ tâm tính nóng nảy, kẻ không nhẫn nại, đều sẽ thất bại. Kẻ ngu dốt, sẽ chết cháy bên lò đan!”

Lời này khiến cả đám đệ tử rùng mình. Ai nấy đều siết chặt nắm tay, không dám xem nhẹ.

Tôn Vân đứng ở góc sau cùng, lặng lẽ quan sát. Trong lòng hắn thầm nghĩ: “Nếu luyện dược có thể giúp tu hành nhanh hơn… thì ta nhất định phải học cho bằng được. Nhưng ta chỉ là một phàm nhân linh căn kém cỏi, liệu có cơ hội nào không?”


Buổi học đầu tiên bắt đầu từ việc nhận biết linh thảo. Trên bàn đá trước mặt mỗi người là hơn mười loại thảo dược khác nhau, đủ màu sắc: từ cây Thiên Thanh Diệp xanh nhạt, rễ Ngọc Trúc trắng ngần, đến hoa Huyết Linh đỏ rực như máu.

“Các ngươi hãy nhớ kỹ, mỗi loại thảo dược có linh tính khác nhau. Một số cần hái vào ban đêm, một số phải ngâm trong linh thủy, một số lại cần bào chế ngay khi vừa nhổ lên.” – Lão Trương nói, tay vuốt nhè nhẹ qua từng loại dược thảo, khiến hương thơm bốc lên nồng đậm.

Đệ tử bên cạnh Tôn Vân là Trương Kiệt, một thiếu niên đến từ gia tộc tu chân nhỏ, đã từng học qua sơ lược về linh thảo. Hắn nhận ra phần lớn loại dược trên bàn, liên tục đưa ra đáp án, ánh mắt đầy tự tin.

Ngược lại, Tôn Vân gần như không biết gì cả. Hắn chỉ có thể im lặng quan sát, ghi nhớ từng lời giảng, từng động tác của Lão Trương.

Đến cuối buổi, lão dược sư đột ngột cười lạnh:
“Được rồi, bây giờ mỗi người hãy thử phân biệt ba loại thảo dược. Nếu nhầm lẫn… hừ, tự chịu hậu quả!”

Lời vừa dứt, cả đám đệ tử khẩn trương. Một thiếu nữ không may cầm nhầm rễ Ngọc Trúc với Linh Căn Thảo, ngay lập tức tay nàng nổi mẩn đỏ, đau rát kêu lên.

Nhìn cảnh đó, tim Tôn Vân đập thình thịch. Đến lượt mình, hắn run run đưa tay chọn ba loại thảo dược. Hắn vốn không chắc chắn, nhưng trong đầu bỗng lóe lên ký ức: “Lão Trương vừa nói Huyết Linh Hoa khi chạm vào sẽ tỏa hơi lạnh, còn Thiên Thanh Diệp thì tỏa ra mùi ngọt nhạt…”

Dựa vào những chi tiết nhỏ bé ấy, hắn gắng gượng chọn ra ba loại.

Lão Trương nhìn hắn một lúc lâu, ánh mắt lộ ra tia kinh ngạc.
“Khá lắm. Ngươi tuy không có linh căn nổi bật, nhưng lại chịu khó quan sát. Tên… Tôn Vân phải không? Hừm, từ nay ngươi ở lại Linh Dược Sơn Cốc phụ ta hái dược một tháng.”

Cả đoàn xôn xao. Một số kẻ ghen tức, thầm mắng hắn vận may. Nhưng Tôn Vân thì ngẩn người, sau đó ánh mắt lóe lên một tia hy vọng.

“Có lẽ… đây chính là cơ hội để ta tìm được con đường riêng trong tu tiên giới.”

Buổi sáng đầu tiên ở Linh Dược Sơn Cốc, sương mờ dày đặc, từng giọt sương đọng trên lá linh thảo tỏa ra ánh sáng mờ mờ, đẹp đến quỷ dị.

Tôn Vân cầm theo một giỏ trúc cũ kỹ, lưng đeo túi vải, cẩn thận bước theo con đường lát đá quanh co dẫn vào trong. Bên cạnh hắn là vài đệ tử khác cũng được chọn lưu lại.

“Ngươi chỉ là hạng may mắn thôi, đừng nghĩ mình thật sự có bản lĩnh.” – Trương Kiệt đi ngang, khẽ hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh thường.

Tôn Vân chỉ cúi đầu, không đáp. Hắn hiểu rõ mình chẳng có gì nổi bật, không cần tranh chấp vô ích. Điều duy nhất hắn muốn… là một cơ hội tồn tại trong thế giới này.


Công việc đầu tiên là hái Thanh Tâm Thảo, một loại linh dược cấp thấp, mọc xen lẫn trong bụi cỏ. Nhìn qua chẳng khác gì thảo mộc bình thường, chỉ khi ngắt lá mới thấy mùi hương mát lạnh tỏa ra.

Lão Trương dặn:
“Nhớ kỹ, Thanh Tâm Thảo chỉ được hái khi sương còn đọng. Đến khi mặt trời lên, linh khí tản đi, thứ các ngươi hái về chỉ là cỏ dại mà thôi.”

Đệ tử khác vội vàng lom khom tìm kiếm, trong khi Tôn Vân lại chậm rãi quan sát. Hắn nhận ra có những cây Thanh Tâm Thảo ngả sắc vàng nhạt, hơi khác thường. Tò mò, hắn khẽ đưa tay chạm vào.

Ngay khoảnh khắc ấy—

Một luồng khí lạnh từ gốc cây tỏa ra, làm bàn tay hắn run rẩy. Cây Thanh Tâm Thảo kia lập tức cuộn tròn, biến thành một thứ như rắn nhỏ, định quấn chặt lấy ngón tay hắn!

Tôn Vân hoảng hốt, vội giật tay lại, ngã ngồi xuống đất. Nhìn kỹ, hắn thấy “cây” kia không phải Thanh Tâm Thảo bình thường, mà là một loại dị thảo cực hiếm được ghi chép trong sách vỡ lòng – Ảnh Hồn Thảo, một loại linh thảo có linh tính, thường ẩn mình trong bụi cỏ, hút linh khí để tồn tại.

Nếu kẻ hái dược bất cẩn, Ảnh Hồn Thảo có thể hút luôn linh lực trong cơ thể, thậm chí rút cạn sinh mệnh.

“Ngươi đang làm gì vậy?” – Trương Kiệt vừa đến, nhìn thấy cảnh ấy liền cười khẩy – “Ngay cả việc hái Thanh Tâm Thảo cũng không xong, đúng là phế vật!”

Hắn không thèm để ý thêm, quay lưng đi.

Tôn Vân lau mồ hôi lạnh, tim vẫn đập loạn. Nhưng trong mắt hắn lóe lên một tia sáng khác thường.

“Ảnh Hồn Thảo… loại linh dược này cực hiếm, dù là phàm nhân như ta cũng nhận ra sự khác biệt. Nếu ghi nhớ được, sau này biết đâu có thể dùng để đổi lấy tài nguyên.”

Hắn cẩn thận lấy dao nhỏ cắt sát gốc, bỏ riêng Ảnh Hồn Thảo vào túi vải, không để ai khác phát hiện.


Đêm hôm đó, trong căn phòng tranh đơn sơ ở cốc, Tôn Vân lặng lẽ mở túi ra. Ánh trăng hắt vào, chiếu lên Ảnh Hồn Thảo đang run rẩy như có sinh mệnh.

Hắn thì thầm:
“Ngươi cũng như ta, tồn tại yếu ớt giữa thiên địa, phải ẩn mình trong đám cỏ dại mới không bị phát hiện. Có lẽ, đây chính là điềm báo…”

Trong khoảnh khắc ấy, Tôn Vân đột nhiên cảm thấy một mùi hương lạ từ Ảnh Hồn Thảo thoát ra, mờ mờ nhập vào trong hơi thở hắn. Linh khí trong cơ thể vốn luôn yếu ớt, nay bỗng dao động, như có một tia mạch nhỏ được khai thông.

Cảm giác này chỉ thoáng qua trong chốc lát, nhưng đủ khiến hắn bàng hoàng.

“Ảnh Hồn Thảo… chẳng lẽ còn có tác dụng đặc biệt nào mà sách không ghi chép?”

Ánh mắt hắn trở nên kiên định.
Hắn hiểu rõ, con đường tu tiên đầy hiểm trở, muốn sống sót phải nắm lấy từng cơ hội nhỏ bé, dù chỉ là một cọng linh thảo ẩn mình trong bụi cỏ.

 

Chương 10: Manh Mối Tu Luyện Riêng

Đêm khuya trong cốc, sương rơi lạnh buốt. Ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ, phủ một tầng sáng bạc mờ mịt.

Trong căn phòng tranh đơn sơ, Tôn Vân ngồi xếp bằng, hai tay đặt trên gối, trước mặt là cọng Ảnh Hồn Thảo đang run rẩy như còn sinh mệnh.

Hắn nhìn chằm chằm hồi lâu, cuối cùng hít sâu một hơi:
“Nếu đã là cơ duyên rơi vào tay ta, vậy ta không thể bỏ qua.”

Hắn cẩn thận hái một chiếc lá nhỏ, đưa vào miệng nhai thử.

Vị đắng chát lan ra, rồi một tia hương lạnh mơ hồ bốc lên trong cơ thể. Ngay lập tức, vòng xoáy linh khí trong đan điền hắn run mạnh, tựa như bị cái gì đó kích thích.

Ù ù ù…
Linh khí loãng lẻo trong cơ thể hắn đột nhiên vận chuyển nhanh hơn, tốc độ hấp thu thiên địa linh khí cũng tăng gấp đôi so với bình thường!

Tôn Vân mở mắt, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

– “Ảnh Hồn Thảo… có thể trợ giúp ta vận chuyển vòng xoáy linh khí này sao?”

Nhưng niềm vui chưa kéo dài bao lâu thì một cơn đau buốt từ kinh mạch truyền đến. Linh lực cuồng bạo, chẳng khác gì hôm hắn nuốt nội đan Hắc Lang, bắt đầu xé rách cơ thể.

Máu tươi trào ra từ khóe môi, áo hắn thấm đỏ. Nhưng lần này, hắn không hoảng loạn.

Hắn cắn răng, ngưng thần khống chế vòng xoáy trong đan điền. Dòng linh lực dữ dội kia như bị vòng xoáy nuốt chửng, rồi hóa thành từng tia mảnh nhỏ, luồn vào kinh mạch đang đứt gãy.

Đau đớn đến cực hạn. Nhưng trong đau đớn, hắn cảm nhận được một tia thay đổi:
Kinh mạch vốn yếu ớt của hắn… đang được rèn luyện.

Mỗi lần dòng linh lực chảy qua, nó để lại từng vết nứt nhỏ, nhưng rồi lại liền lại bằng sức mạnh mới. Như sắt được rèn trong lửa, càng nứt gãy, càng thêm cứng rắn.

Thời gian trôi qua không biết bao lâu. Khi cơn đau dần tan, Tôn Vân mở mắt, hít một hơi thật sâu.

Cơ thể hắn mệt mỏi đến cùng cực, nhưng trong đan điền, vòng xoáy linh khí đã lớn hơn một chút, ổn định hơn, dường như đã nuốt trọn dược lực của Ảnh Hồn Thảo.

– “Quả nhiên… ta có thể lợi dụng loại linh dược này để rèn kinh mạch, dù con đường gian nan gấp bội, nhưng… đây chính là cơ hội duy nhất của ta!”

Trong mắt Tôn Vân lóe lên sự kiên định hiếm thấy.


Sáng hôm sau, khi cùng các đệ tử khác ra cốc làm việc, sắc mặt hắn nhợt nhạt nhưng ánh mắt lại sáng quắc. Không ai nhận ra trong đêm qua, hắn đã vượt qua một bước sinh tử nhỏ.

Trương Kiệt lướt qua, vẫn hừ lạnh:
– “Đừng tưởng giữ được một chỗ trong Linh Dược Cốc thì ngươi đã thoát kiếp phế vật.”

Tôn Vân chỉ im lặng. Nhưng sâu trong lòng, hắn thầm nghĩ:

“Phế vật hay không, không do ngươi định đoạt. Ta… sẽ bước đi con đường riêng của mình.”

Ánh nắng ban mai chiếu xuống, phản chiếu dáng người gầy gò ấy, bình thường đến mức chẳng ai chú ý. Nhưng trong sự bình thường đó, một ngọn lửa nhỏ đã được châm lên, dẫu yếu ớt, vẫn quyết không tắt.

Đêm tối trong Linh Dược Cốc yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng côn trùng rả rích. Trong gian phòng gỗ đơn sơ, Tôn Vân ngồi khoanh chân, trước mặt là Ảnh Hồn Thảo tỏa ra một luồng hàn khí nhàn nhạt.

Hắn đã thử qua một lần, suýt mất mạng vì cơn đau xé toạc kinh mạch. Nhưng trong đau đớn ấy, hắn lại cảm nhận được… kinh mạch yếu ớt của mình dường như được “tôi luyện” thêm một phần.

– “Nếu nói tu luyện thông thường là từng bước bồi dưỡng, thì ta lại đang dùng cực khổ và nguy hiểm để rèn gân cốt. Một bước sai… là mất mạng.” – hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe sáng.

Lần này, hắn không nuốt trực tiếp mà đặt Ảnh Hồn Thảo lên lòng bàn tay, vận chuyển vòng xoáy linh khí trong đan điền.

Ù ù…
Một luồng hấp lực mơ hồ từ vòng xoáy tràn ra, kéo theo từng tia khí đen mờ trong thân cây nhập vào cơ thể.

Ngay khoảnh khắc ấy, đau đớn lại ập đến. Cả người hắn run rẩy, da thịt nổi gân xanh, mồ hôi tuôn như mưa. Nhưng Tôn Vân nghiến chặt răng, không để bản thân ngã xuống.

Trong đan điền, vòng xoáy linh khí kịch liệt xoay tròn, nuốt sạch dị khí, rồi nghiền nát nó thành từng mảnh nhỏ, dồn ép vào kinh mạch.

Cảm giác chẳng khác gì một lò lửa nung chảy kim loại.
Kinh mạch hắn bị đốt, bị xé, rồi lại được hàn gắn bằng sức mạnh mới.

Thời gian trôi chậm chạp. Khi tia sáng đầu tiên của bình minh len qua cửa sổ, Tôn Vân mở mắt.

Toàn thân hắn rã rời, nhưng trong ánh mắt là sự phấn khích khó che giấu. Hắn thử vận khí – lần này, linh lực chảy qua kinh mạch rõ ràng mượt mà hơn trước. Dù chỉ tăng lên một chút, nhưng với hắn, đó là bước tiến cực lớn.

– “Vòng xoáy này… dường như có thể nuốt cả dị lực lẫn dược lực, rồi biến chúng thành thứ để rèn luyện cơ thể ta. Nếu ta kiên trì, chẳng lẽ… có thể đi một con đường khác hẳn với đệ tử tu tiên bình thường?”

Nghĩ đến đây, tim hắn đập thình thịch. Một kẻ hèn mọn, căn cơ yếu kém như hắn, đáng lẽ không có tương lai trong tiên môn. Nhưng nếu nắm chặt con đường này… biết đâu hắn có thể đi xa hơn tất cả.

Bỗng bên ngoài vang lên tiếng chuông đồng “boong… boong…”, kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.

Giọng một vị chấp sự vọng lại:
– “Tất cả đệ tử mới, tập trung tại quảng trường Linh Dược Cốc! Hôm nay là ngày khảo nghiệm đầu tiên!”

Tôn Vân giật mình. Hắn lau vội vết máu khô ở khóe môi, chỉnh lại y phục. Trái tim đập loạn – hắn vừa mới chạm đến một manh mối tu luyện, nhưng liệu trước mặt mọi người, hắn có đủ sức che giấu bí mật này không?

Hắn hít sâu một hơi, thì thầm:
– “Không được để ai phát hiện vòng xoáy trong đan điền… Bí mật này, chính là sinh mệnh của ta.”

Hắn bước ra ngoài, ánh sáng sớm tràn xuống, chiếu lên gương mặt gầy gò kia. Không ai biết, trong thân thể bình thường ấy, một ngọn lửa đang cháy ngày càng mạnh.

 

Post a Comment

0 Comments