Chương 41: Khai Phá Kỹ Năng Bí Ẩn
Ánh trăng chiếu
xuyên qua khe đá, rọi lên gương mặt đầy quyết tâm của Tôn Vân. Trước mặt hắn là
tu sĩ áo đen, thân hình mạnh mẽ, linh lực dày đặc tỏa ra mùi hắc khí khiến
không gian rung động. Đây là lần đầu tiên Tôn Vân phải đối mặt với một tu sĩ
có sức mạnh ngang hoặc nhỉnh hơn mình sau khi hấp thu Ngọc Thần Cấp.
Hắn hít sâu,
vận chuyển toàn bộ tầng kinh mạch mới, cơ thể phát ra luồng sáng nhẹ, thân pháp
bỗng nhanh nhẹn và linh hoạt hơn hẳn. Thanh Phong Quyết trong tay hắn
phát ra luồng khí xanh nhạt, từng chiêu thức giờ đây đã được tăng cường sức
mạnh và tốc độ.
Tu sĩ áo đen
cười lạnh, phóng ra chiêu “Hắc Vũ Liên Hoàn”, từng luồng linh lực áp đảo
nhắm thẳng vào Tôn Vân. Hắn nhanh chóng vận dụng thân pháp mới, né tránh một
cách linh hoạt, cảm giác như cả cơ thể được đồng bộ với linh lực, khiến
đòn tấn công của đối phương bị phân tán một phần.
Nhưng trận
chiến này không chỉ là việc né tránh. Tôn Vân biết, nếu chỉ dựa vào sức mạnh
mới, chưa chắc có thể thắng đối phương. Hắn bắt đầu khai thác khả năng tiềm
ẩn của bản thân, cảm nhận luồng linh lực trong Ngọc Thần Cấp, tìm cách đồng
hóa một phần năng lượng đó vào chiêu thức Thanh Phong Quyết.
Trong khoảnh
khắc tập trung, một tia sáng xanh lóe lên trên đao, tạo thành một hình cánh
quạt ánh sáng khi hắn chém ra. Sóng linh lực mạnh mẽ lan tỏa, đánh bật chiêu
“Hắc Vũ Liên Hoàn” của đối phương. Tu sĩ áo đen giật mình, chưa từng thấy chiêu
thức nào giống vậy.
“Cái gì…?” –
giọng hắn lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Tôn Vân mỉm
cười, trong lòng rạo rực: kỹ năng mới đã hình thành. Đây là một dạng
chiêu thức đặc biệt, dựa trên linh lực thuần khiết từ Ngọc Thần Cấp, kết hợp
với thân pháp Thanh Phong Quyết, vừa linh hoạt vừa có uy lực đáng kể.
Tu sĩ áo đen
không còn cơ hội tấn công vô nghĩa. Tôn Vân liên tục thay đổi hướng chiêu, cơ
thể bay nhảy như gió, luồng linh lực xoay tròn quanh đao, ép đối phương phải
liên tục phòng thủ. Dù hắn vẫn còn yếu hơn về sức mạnh tổng thể, nhưng khả
năng kiểm soát linh lực và sáng tạo chiêu thức mới đã bù đắp khoảng cách đó.
Cuối cùng, tu
sĩ áo đen lùi lại, ánh mắt vừa tôn trọng vừa dè chừng:
- “Ngươi… thật sự không thể xem
thường. Có lẽ… ta cần phải nghiên cứu kỹ ngươi.”
Tôn Vân thở
phào, cơ thể mệt mỏi nhưng tâm hồn đầy hưng phấn. Đây là lần đầu tiên hắn
thực chiến với một đối thủ ngang sức và thành công khai phá kỹ năng đặc biệt,
chứng minh rằng mình không còn là kẻ tầm thường.
Ngồi xuống bên
linh thú, Tôn Vân nhìn ánh trăng lấp lánh ngoài cửa hang, thầm nhủ:
- “Đây mới chỉ là khởi đầu. Mỗi trận
chiến, mỗi cơ duyên, đều sẽ khiến ta tiến gần hơn tới con đường phi
thường… và không còn là kẻ tầm thường như trước.”
Hang động tĩnh
lặng, ánh sáng từ Ngọc Thần Cấp vẫn âm ỉ chiếu lên, chứng kiến bước ngoặt quan
trọng đầu tiên trong hành trình tu tiên đầy thử thách và phi thường của Tôn
Vân.
Ánh trăng vừa
khuất sau dãy núi, Tôn Vân bước ra khỏi hang động, linh lực tầng mới chảy tràn
khắp cơ thể. Hắn biết, khả năng chiến đấu và kiểm soát linh lực vừa khai phá
cần phải được rèn luyện ngoài môi trường an toàn.
Trước mắt là
rừng già, nơi những linh thú hoang dã và các loại linh khí kỳ dị tồn tại. Đây
chính là nơi hoàn hảo để thử nghiệm kỹ năng mới. Hắn hít sâu, vận linh lực vào
toàn thân, từng bước đi đều tạo ra luồng khí xanh mỏng như sương, ánh sáng từ
Thanh Phong Quyết lấp lánh theo nhịp chân.
Ngay lập tức,
một con linh hổ cánh đen lao ra từ bụi cây. Sắc mắt nó đỏ rực, thân hình
to lớn, linh lực dày đặc. Tôn Vân mỉm cười, biết rằng đây chính là cơ hội thử
sức. Hắn tập trung, vận dụng chiêu thức đặc biệt mới vừa khai phá trong hang: “Phong
Huyền Liên Chưởng”, linh lực xoay tròn quanh thân đao, tạo ra luồng khí ép
thẳng vào đối phương.
Linh hổ cánh
đen lao tới, nhưng luồng khí mạnh mẽ từ chiêu thức của Tôn Vân làm nó chao đảo,
phải né tránh. Từng đòn tấn công được hắn kết hợp linh hoạt với thân pháp mới,
mỗi bước chân đều như một luồng gió nhẹ, đánh lừa giác quan đối phương.
Trong lúc đánh
lạc hướng linh hổ, Tôn Vân quan sát môi trường xung quanh: các tảng đá, bụi
cây, và khe suối nhỏ. Hắn kết hợp chúng vào chiến thuật, dùng thiên nhiên làm
lợi thế để tạo áp lực liên tục, ép đối phương không thể phản công chính
xác.
Một luồng sáng
khác lóe lên khi hắn phóng Thanh Phong Quyết ra, chiêu thức đặc biệt xoay tròn,
tạo thành luồng khí như vòng xoáy mini. Linh hổ bị ép lùi lại, rồi bất ngờ nhảy
lên, cố gắng lao tới lần nữa. Tôn Vân nhanh chóng kết hợp Phong Huyền Liên
Chưởng với thân pháp linh hoạt, cuối cùng tạo ra một đòn hạ gục nhẹ nhàng
nhưng hiệu quả, khiến linh hổ phải rút lui, không dám tiếp tục tấn công.
Thở phào, Tôn
Vân ngồi xuống bờ suối, nhìn linh thú nhỏ nhảy quanh:
- “Kỹ năng mới hoạt động tốt… nhưng
ngoài hang động, mọi thứ không còn an toàn nữa. Mỗi sinh vật, mỗi cơn gió,
đều có thể trở thành thử thách.”
Hắn nhận ra
rằng trải nghiệm thực chiến ngoài môi trường hoang dã không chỉ giúp rèn
luyện kỹ năng, mà còn mở rộng khả năng linh giác và bản lĩnh sinh tồn. Mỗi trận
chiến với linh thú hay thiên nhiên là một bài học quý giá, đưa hắn gần hơn tới
con đường phi thường.
Đêm khuya tĩnh
lặng, ánh trăng chiếu xuyên qua tán lá rừng, soi rõ khuôn mặt đầy quyết tâm của
Tôn Vân. Hắn biết rằng từ giờ, mỗi bước đi, mỗi trận chiến đều sẽ là cơ hội
để tiến xa hơn, vượt qua cái bóng tầm thường, và tiến đến cảnh giới của một
tu sĩ thực sự.
Chương 42: Gặp Gỡ Nhóm Tu Sĩ Bí Ẩn
Rừng già tĩnh
lặng, ánh trăng xuyên qua tán lá, tạo nên những mảng sáng tối lấp lánh trên mặt
đất. Tôn Vân đi qua những khe suối nhỏ, cảm nhận từng nhịp linh khí trong cơ
thể vẫn đang tuần hoàn mạnh mẽ từ tầng kinh mạch mới. Hắn biết rằng mỗi bước
chân ngoài hoang dã đều là một thử thách, và hôm nay, thử thách đó sẽ lớn
hơn bao giờ hết.
Bỗng từ phía
xa, ánh sáng xanh nhạt lóe lên. Nhanh như gió, một nhóm tu sĩ xuất hiện. Họ mặc
áo choàng đen, tay cầm bảo đao và pháp khí, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc
ngách của rừng già. Trong số đó, người đứng đầu là một lão già có râu bạc, ánh
mắt uy nghiêm, thần thái thoát tục khiến Tôn Vân không khỏi cảm thấy áp lực.
“Ngươi là kẻ
vừa hấp thu Ngọc Thần Cấp sao?” – lão già hỏi, giọng trầm nhưng đầy uy quyền.
“Ta là Lục Thế, đứng đầu Nhân Tộc Đoàn. Ngươi có biết rằng cơ duyên ngươi vừa
nhận chính là thứ mà nhiều tu sĩ đã theo đuổi cả đời?”
Tôn Vân thận
trọng, vận linh lực quanh cơ thể, cảm nhận sức mạnh của nhóm tu sĩ. Mặc dù hắn
vừa khai phá kỹ năng mới, nhưng trước một tập thể giàu kinh nghiệm, hắn vẫn
là một kẻ tầm thường.
“Ta… chỉ muốn
tu luyện, không hề gây hại ai,” – Tôn Vân đáp, giọng điệu bình tĩnh nhưng chắc
chắn.
Lục Thế nhíu
mày, bước tới, đánh giá Tôn Vân qua ánh mắt sắc bén:
- “Ta sẽ kiểm tra sức mạnh của
ngươi. Nếu ngươi có đủ tiềm năng, Nhân Tộc Đoàn sẽ trao cơ hội. Nếu không…
thì đừng trách ta nặng tay.”
Không khí trong
rừng như đặc lại. Hắn biết đây là trận thử thách tập thể đầu tiên, khác
hẳn những trận chiến đơn lẻ với linh thú hay tu sĩ lẻ tẻ trước đây. Mỗi chiêu
thức của đối phương đều phối hợp hoàn hảo, uy lực dày đặc, khiến Tôn Vân phải
vận dụng toàn bộ kinh mạch mới, thân pháp linh hoạt, và kỹ năng đặc biệt vừa
khai phá: Phong Huyền Liên Chưởng.
Các tu sĩ tấn
công liên tục, luồng linh lực như sóng biển ập tới, nhưng Tôn Vân né tránh,
phản công từng đòn hợp lý, tạo ra các khe hở nhỏ để vừa tránh sát thương, vừa
thử nghiệm năng lực kiểm soát linh lực. Trong lúc chiến đấu, hắn nhận ra mỗi
thành viên trong nhóm là một dạng áp lực khác nhau: có người mạnh về thân
pháp, có người tinh thông pháp thuật, có người áp chế tinh thần.
Sau nhiều lượt
chiêu thức giao nhau, một khoảnh khắc xuất thần xảy ra: Tôn Vân vận dụng toàn
bộ tầng kinh mạch mới, linh lực xoay tròn quanh Thanh Phong Quyết, tung ra
chiêu Phong Huyền Liên Chưởng cấp cao, tạo ra luồng khí xoáy áp đảo toàn
bộ nhóm tu sĩ.
Cả rừng rung
lên, ánh sáng chiếu khắp khu vực. Lục Thế và các tu sĩ khác lùi lại, ánh mắt
vừa kinh ngạc vừa tôn trọng:
- “Ngươi… thật sự khác thường. Tiềm
năng của ngươi không thể xem thường. Ta sẽ ghi nhận điều này.”
Tôn Vân thở hổn
hển, cơ thể mệt nhưng lòng tràn đầy hưng phấn. Đây là lần đầu tiên hắn chứng
minh sức mạnh và tiềm năng trước một tập thể tu sĩ thực thụ, và cũng là lần
đầu tiên hắn nhận thấy: con đường tu tiên của một kẻ tầm thường như mình,
nếu biết nắm giữ cơ duyên, có thể dẫn đến những bước ngoặt phi thường.
Ánh trăng chiếu
xuyên qua tán rừng, phản chiếu lên ánh mắt kiên định của Tôn Vân. Hắn biết
rằng, sau trận thử thách này, một chương mới trong hành trình tiên hiệp của
mình đang mở ra, đầy những thử thách, cơ duyên, và cơ hội để vượt lên khỏi
bóng tối tầm thường.
Sau trận thử
thách ban đêm, Tôn Vân theo Lục Thế và nhóm tu sĩ tiến sâu vào rừng già. Không
khí nơi đây hoàn toàn khác với hang động hay khu rừng thường: linh khí dày đặc,
các loại linh thạch, cây thuốc hiếm mọc xen kẽ, và những sinh vật kỳ dị len lỏi
quanh các khe suối. Đây chính là khu vực huấn luyện đặc biệt của Nhân Tộc
Đoàn – nơi mà từng bước đi đều là thử thách, từng luồng linh khí đều có thể
thử sức một tu sĩ.
Lục Thế dẫn Tôn
Vân tới một thung lũng nhỏ, nơi có một bản đồ cổ xưa khắc trên đá. Trên
bản đồ, nhiều vị trí được đánh dấu bằng ký hiệu kỳ dị, tượng trưng cho các địa
điểm nguy hiểm nhưng đầy cơ hội. Lục Thế giải thích:
- “Mỗi địa điểm trong rừng đều chứa
linh khí và thử thách khác nhau. Chỉ khi ngươi vượt qua, cơ duyên và kinh
nghiệm tu luyện mới thực sự gia tăng. Đây sẽ là nơi ngươi chứng minh tiềm
năng, cũng như học hỏi từ các huấn luyện viên và đồng môn.”
Tôn Vân cẩn
thận nhìn bản đồ, cảm nhận nhịp linh khí chảy quanh khu vực. Hắn biết rằng mỗi
quyết định đi hướng nào đều ảnh hưởng đến con đường tu luyện, và đồng thời,
cũng có thể gặp những kẻ thù tiềm ẩn hoặc sinh vật nguy hiểm.
Ngay trong ngày
đầu tiên, Tôn Vân được giao thử thách nhỏ: thu thập ba loại linh thảo quý
trong rừng sâu. Nhiệm vụ nghe có vẻ đơn giản, nhưng trên thực tế, mỗi loại
linh thảo đều được canh giữ bởi linh thú hoặc bẫy linh khí. Đây là cơ hội để
hắn rèn luyện kỹ năng chiến đấu, vận dụng chiêu thức đặc biệt mới, và kiểm soát
linh lực tinh tế hơn.
Khi bước vào
khu rừng sâu, Tôn Vân gặp ngay một linh thú ba đầu, thân hình to lớn,
hai đầu tấn công trực diện, một đầu dùng pháp thuật. Hắn hít sâu, vận dụng Phong
Huyền Liên Chưởng, phối hợp với thân pháp linh hoạt, đồng thời sử dụng môi
trường xung quanh: nhảy lên các tảng đá, tránh đòn, và lợi dụng cây cối tạo ra
góc tấn công bất ngờ.
Chiêu thức đặc
biệt kết hợp với linh lực tầng mới đã phát huy hiệu quả: linh thú bị ép
lùi lại, rồi nhanh chóng bỏ chạy. Tôn Vân nhặt linh thảo, cảm giác lần đầu tiên
hắn kết hợp chiến đấu, sinh tồn và khai thác cơ duyên một cách nhuần nhuyễn.
Trở về thung
lũng, Tôn Vân nhận được lời khen từ Lục Thế và các tu sĩ:
- “Ngươi biết vận dụng kỹ năng và
linh lực một cách linh hoạt, dù còn tầm thường nhưng đã có tố chất của một
tu sĩ sáng tạo.”
Tôn Vân mỉm
cười, lòng rạo rực:
- “Đây mới chỉ là khởi đầu… Mỗi ngày
ở Nhân Tộc Đoàn sẽ là cơ hội để tiến xa hơn, để không còn là kẻ tầm thường
nữa.”
Ánh trăng chiếu
lên bản đồ cổ xưa, phản chiếu vào ánh mắt kiên định của Tôn Vân. Hắn hiểu rằng hành
trình tiên hiệp thực sự đã bước sang một chương mới: không chỉ là rèn luyện
sức mạnh cá nhân, mà còn là thử thách sinh tồn, khám phá bí ẩn rừng sâu, và xây
dựng mối quan hệ với đồng môn, những nhân tố quan trọng sẽ ảnh hưởng đến bước
tiến phi thường của hắn.
Chương 43: Thử Thách Đầu Tiên
Bầu trời rừng
già trong xanh, ánh sáng xuyên qua tán lá chiếu xuống mặt đất, nhưng nơi đây
vẫn âm u và đầy áp lực. Tôn Vân bước theo các đồng môn, từng bước đi đều thận
trọng, vì hôm nay là thử thách chính thức đầu tiên trong Nhân Tộc Đoàn.
Lục Thế đứng
trước một khu vực rộng lớn, nơi mà linh khí dày đặc xoay vòng như luồng sương
mù. Hắn giơ tay, biểu thị cho Tôn Vân và các đồng môn tập trung:
- “Đây là Thung Lũng Sinh Tồn. Trong
vòng ba ngày, các ngươi phải vượt qua ba thử thách: chiến đấu, sinh tồn và
tìm kiếm cơ duyên. Hãy chứng minh bản lĩnh của chính mình, hoặc bị loại
khỏi Nhân Tộc Đoàn.”
Tôn Vân hít
sâu, cảm nhận luồng linh lực chảy khắp cơ thể. Hắn biết rằng đây là cơ hội
quan trọng để khai phá năng lực, cũng là thử thách sinh tồn thực tế đầu
tiên sau khi gia nhập Nhân Tộc Đoàn.
Ngay khi bước
vào thung lũng, hắn gặp một đàn linh thú nhọn răng với tốc độ kinh khủng.
Hắn vận linh lực toàn thân, thân pháp kết hợp với Phong Huyền Liên Chưởng,
tạo ra các luồng khí xoay tròn quanh cơ thể, vừa né tránh vừa phản công.
Không chỉ một
mình chiến đấu, Tôn Vân còn phải hợp tác với các đồng môn để vượt qua
những khu vực nguy hiểm: những khe suối đầy bẫy linh lực, những bụi cây chứa
độc khí, và những tảng đá rơi bất ngờ. Hắn nhận ra rằng khả năng phối hợp và
quan sát môi trường quan trọng không kém sức mạnh cá nhân.
Ngày thứ hai,
Tôn Vân đối mặt sinh vật bí ẩn mạnh hơn linh thú bình thường, thân hình
khổng lồ, cơ thể tỏa ra linh lực áp chế. Hắn vận dụng kỹ năng đặc biệt, kết hợp
linh lực tầng mới, luồng khí xoáy quanh Thanh Phong Quyết, tạo ra những đòn tấn
công chính xác, đồng thời né tránh các cú chém khủng khiếp của sinh vật.
Trong quá trình
chiến đấu, Tôn Vân học được cách khai thác linh lực thiên nhiên xung quanh:
lá cây, đá cuội, luồng gió từ khe núi… tất cả đều có thể trở thành công cụ hỗ
trợ chiến đấu. Lần đầu tiên, hắn cảm nhận rõ ràng: không chỉ là sức mạnh, mà
sự tinh tế và sáng tạo mới là chìa khóa để sinh tồn trong thế giới tiên hiệp.
Ngày thứ ba,
Tôn Vân cùng đồng môn tìm kiếm cơ duyên trong Thung Lũng Sinh Tồn – một
loại tinh thạch hiếm, tỏa ra luồng năng lượng kỳ lạ. Hắn vận dụng linh lực tinh
khiết để cảm nhận vị trí tinh thạch, né tránh bẫy linh khí xung quanh. Khi chạm
vào tinh thạch, luồng linh lực mạnh mẽ thấm vào cơ thể, khiến hắn cảm thấy tầng
kinh mạch dường như được mở rộng, kỹ năng đặc biệt vừa khai phá lại mạnh mẽ hơn.
Khi ba ngày kết
thúc, Lục Thế xuất hiện, ánh mắt tỏ vẻ hài lòng:
- “Ngươi đã vượt qua thử thách. Tiềm
năng của ngươi đã được xác nhận. Hãy tiếp tục rèn luyện, cơ hội sẽ còn
nhiều, nhưng cũng đầy nguy hiểm.”
Tôn Vân thở
phào, mệt mỏi nhưng lòng tràn đầy hưng phấn. Hắn biết rằng thử thách đầu
tiên không chỉ rèn luyện sức mạnh, mà còn dạy hắn cách phối hợp, sinh tồn, và
khai phá cơ duyên. Hắn không còn là kẻ tầm thường bước vào Nhân Tộc Đoàn,
mà là một tu sĩ thực sự, với bước đi đầu tiên trên con đường phi thường.
Ánh trăng chiếu
xuống Thung Lũng Sinh Tồn, phản chiếu trên ánh mắt kiên định của Tôn Vân. Hắn
thầm nhủ:
- “Đây mới chỉ là khởi đầu… Con
đường tiên hiệp của ta còn dài, và thử thách phía trước sẽ biến ta từ một
kẻ tầm thường thành tu sĩ phi thường.”
Sáng sớm, ánh
nắng xuyên qua tán rừng già, chiếu lên khu vực huấn luyện của Nhân Tộc Đoàn.
Tôn Vân đứng giữa sân tập, cảm nhận từng luồng linh khí xung quanh. Hắn biết
rằng sau thử thách đầu tiên, việc luyện tập tại đây mới thực sự bắt đầu,
và cũng là lúc để hắn chứng minh tiềm năng của mình.
Lục Thế xuất
hiện, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không kém phần tinh tế:
- “Từ hôm nay, các ngươi sẽ luyện
tập theo ba nguyên tắc: linh lực – thân pháp – chiến thuật. Mỗi ngày đều
là thử thách, mỗi bước đi đều có thể là cơ hội hoặc hiểm nguy.”
Tôn Vân được
xếp cùng nhóm đồng môn gồm ba người: một nữ tu sĩ thân pháp nhanh nhẹn, một lão
già tinh thông pháp thuật, và một thiếu niên dày dạn kinh nghiệm sinh tồn. Hắn
nhận ra rằng khả năng phối hợp với đồng môn cũng quan trọng không kém sức
mạnh cá nhân.
Bài tập đầu
tiên là vượt chướng ngại vật bằng linh lực và thân pháp. Tôn Vân vận
linh lực vào cơ thể, di chuyển qua những cây cổ thụ cao, đá cuội lởm chởm, và
khe suối có luồng linh khí rối rắm. Thanh Phong Quyết trong tay phát sáng, giúp
hắn tăng tốc và né tránh các đòn bẫy linh khí.
Trong lúc luyện
tập, Tôn Vân học cách tinh chỉnh luồng linh lực: vừa giữ chiêu thức mạnh
mẽ, vừa không tốn quá nhiều linh lực, tránh bị kiệt sức sớm. Đồng thời, hắn học
cách quan sát môi trường, tận dụng cây cối, đất đá, và gió rừng để tạo
lợi thế, thay vì chỉ dựa vào sức mạnh thuần túy.
Bài tập thứ hai
là chiến đấu nhóm, nơi đồng môn giả lập linh thú và đối phương. Tôn Vân
lần đầu tiên phối hợp với người khác trong chiến đấu thực tế: né tránh đòn tấn
công, tạo khe hở cho đồng môn phản công, đồng thời bảo vệ vị trí của bản thân.
Hắn nhận ra rằng sự sáng tạo và phối hợp chiến thuật quan trọng hơn sức mạnh
cá nhân đơn lẻ.
Ngày thứ ba,
Lục Thế giao cho thử thách khai phá kỹ năng linh lực đặc biệt. Tôn Vân
phải kết hợp thân pháp, linh lực và Thanh Phong Quyết để tạo ra chiêu thức mới,
áp chế một luồng linh lực bất ổn trong rừng sâu. Ban đầu, chiêu thức của hắn
loạng choạng, luồng khí không ổn định, nhưng qua nhiều lần luyện tập, từng bước
hoàn thiện, và cuối cùng tạo ra Phong Huyền Liên Chưởng nâng cấp, uy lực
mạnh mẽ và linh hoạt hơn hẳn.
Buổi chiều, sau
khi luyện tập xong, Tôn Vân cùng đồng môn ngồi nghỉ bên bờ suối, linh lực thấm
vào cơ thể. Hắn mỉm cười, nhận ra rằng:
- “Ở Nhân Tộc Đoàn, không chỉ rèn
luyện sức mạnh, mà còn học cách sinh tồn, phối hợp và khai phá cơ duyên.
Mỗi ngày đều là bài học quý giá.”
Ánh trăng chiếu
lên rừng già, phản chiếu trên khuôn mặt kiên định của Tôn Vân. Hắn biết rằng chặng
đường tu luyện phía trước sẽ còn đầy thử thách, nhưng từng bước nhỏ ở Nhân
Tộc Đoàn đang giúp hắn từ một kẻ tầm thường tiến gần hơn tới cảnh giới phi
thường.
Chương 44: Trận Chiến Huấn Luyện
Sáng sớm, Thung
Lũng Huấn Luyện của Nhân Tộc Đoàn vang vọng tiếng trống. Hôm nay là trận
chiến huấn luyện lớn đầu tiên, nơi tất cả các tu sĩ trong Đoàn được chia
thành nhóm để thi thố sức mạnh, linh lực và chiến thuật.
Tôn Vân đứng
giữa nhóm của mình, bao gồm những đồng môn đã quen mặt: nữ tu sĩ thân pháp
nhanh nhẹn, thiếu niên dày dạn kinh nghiệm sinh tồn, và lão giả tinh thông pháp
thuật. Hắn cảm thấy nhịp tim đập nhanh – đây là lần đầu tiên hắn phải đối
mặt với những đồng môn mạnh mẽ ngang hàng, không phải thử thách giả lập hay
linh thú.
Lục Thế xuất
hiện trên bục cao, giọng nói vang vọng:
- “Trận chiến hôm nay không chỉ kiểm
tra sức mạnh cá nhân, mà còn kiểm tra khả năng phối hợp, linh hoạt chiến
thuật và khai phá cơ duyên. Ai thắng sẽ được nhận thưởng linh khí quý, ai
thua… sẽ phải rèn luyện thêm để không bị tụt lại.”
Khi trận chiến
bắt đầu, Tôn Vân lập tức cảm nhận luồng linh lực hỗn loạn khắp thung lũng.
Đội đối thủ là nhóm tu sĩ trẻ nhưng đầy kinh nghiệm: một người vận pháp thuật
tinh vi, một người thân pháp nhanh nhẹn, và một nữ tu sĩ sở hữu thanh bảo khí
lợi hại.
Trận chiến mở
đầu bằng việc đánh lạc hướng và kiểm tra tốc độ phản ứng. Tôn Vân vận dụng Phong
Huyền Liên Chưởng nâng cấp, kết hợp với thân pháp linh hoạt, né tránh các
đòn tấn công từ xa, đồng thời tạo cơ hội cho đồng môn phản công.
Khi đối thủ
triển khai pháp trận nhỏ, Tôn Vân nhanh chóng quan sát môi trường, sử
dụng luồng linh lực xung quanh để phá thế trận: luồng gió từ khe núi, ánh sáng
phản chiếu trên lá cây, và những tảng đá rơi bất ngờ. Lần đầu tiên, hắn cảm
nhận rõ ràng sự sáng tạo trong chiến đấu quan trọng không kém sức mạnh thuần
túy.
Giữa trận
chiến, một đồng môn bị kẻ địch áp sát, Tôn Vân lao tới, tạo ra luồng khí xoay
tròn quanh cơ thể, vừa chặn đòn vừa phản kích, cứu đồng môn thoát nguy. Hắn
nhận ra rằng khả năng phối hợp và kịp thời ra quyết định là yếu tố quyết
định sống còn.
Trận chiến kéo
dài đến chiều tối, linh lực hai bên hao tổn nhưng kinh nghiệm và chiến thuật
của Tôn Vân dần chiếm ưu thế. Khi kết thúc, đội của hắn chiến thắng một cách
thuyết phục. Lục Thế xuất hiện, ánh mắt hài lòng:
- “Ngươi biết kết hợp sức mạnh,
chiến thuật và phối hợp đồng môn. Khởi đầu tốt, nhưng vẫn còn nhiều thử
thách phía trước. Hãy tiếp tục rèn luyện.”
Tôn Vân thở
phào, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng lòng đầy hưng phấn. Hắn nhận ra rằng thế
giới tiên hiệp không chỉ cần sức mạnh cá nhân, mà còn cần trí tuệ, nhạy bén, và
tinh thần đồng đội.
Khi ánh trăng
chiếu xuống thung lũng, Tôn Vân nhìn về phía chân trời:
- “Đây mới chỉ là khởi đầu… những
trận chiến thực sự sẽ còn khốc liệt hơn, và ta phải trở nên mạnh mẽ hơn
từng ngày, từ kẻ tầm thường thành tu sĩ phi thường.”
Sau trận chiến
huấn luyện, Tôn Vân cùng đồng môn trở về thung lũng nghỉ ngơi. Dù chiến thắng,
hắn vẫn cảm thấy cơ thể mệt mỏi và linh lực hao tổn. Nhưng trong lòng, một cảm
giác hồi hộp khó tả xuất hiện – cảm giác rằng còn một bí ẩn chưa được khám
phá tại Nhân Tộc Đoàn.
Trong lúc di
chuyển giữa các tòa nhà huấn luyện, ánh mắt Tôn Vân bất ngờ dừng lại trên một phiến
đá cũ nằm dưới gốc cây cổ thụ. Trên phiến đá là những ký tự mờ nhạt, tỏa ra
một luồng linh khí dịu nhẹ nhưng thu hút:
- “Có thể… đây là một bí kíp ẩn?” –
hắn thầm nghĩ.
Không đợi lâu,
Tôn Vân chắp tay, vận dụng linh lực tinh khiết vào phiến đá. Ký tự mờ nhạt sáng
lên, và một luồng khí kỳ lạ chảy vào kinh mạch, khiến hắn cảm nhận được một
sự khai mở từng phần trong cơ thể. Đây không phải là sức mạnh bùng nổ, mà
là khả năng tinh chỉnh linh lực sâu hơn, kiểm soát linh khí trong từng chiêu
thức.
Hắn bắt đầu
luyện thử: vận dụng Phong Huyền Liên Chưởng, kết hợp với luồng linh lực
mới, chiêu thức trở nên uyển chuyển hơn, tốc độ nhanh hơn, và sức mạnh tập
trung chính xác vào mục tiêu. Lần đầu tiên, Tôn Vân cảm nhận một bước tiến
đáng kể trong kỹ năng linh lực, dù vẫn còn tầm thường so với những tu sĩ
cường giả trong Nhân Tộc Đoàn.
Nhận ra giá trị
của bí kíp, Tôn Vân quyết định giấu nó cẩn thận, chỉ luyện tập âm thầm
trong những lúc không có ai. Hắn hiểu rằng trong thế giới tiên hiệp, mọi cơ
duyên quý giá đều có thể quyết định vận mệnh tu luyện, và việc giữ kín là
cách bảo vệ cơ hội của bản thân.
Buổi tối, khi
ánh trăng chiếu qua tán rừng, Tôn Vân ngồi thiền bên bờ suối, luồng linh lực
mới trong cơ thể hòa nhịp với thiên nhiên. Hắn tự nhủ:
- “Nếu luyện tập đúng cách, kỹ năng
này sẽ giúp ta bước qua những chướng ngại khó khăn hơn trong tương lai.
Đường tu luyện dù gian nan, nhưng mỗi bước đều có cơ duyên riêng.”
Trong lòng, Tôn
Vân cảm thấy niềm tin và quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết
rằng Nhân Tộc Đoàn không chỉ rèn luyện thể chất và linh lực, mà còn mở ra
những cơ hội tiềm ẩn cho kẻ biết quan sát, kiên nhẫn và tinh tế. Và từ hôm
nay, hành trình từ kẻ tầm thường trở thành tu sĩ phi thường của Tôn Vân chính
thức bước sang một chương mới, với bí kíp ẩn giấu trong rừng già là chìa
khóa mở ra những khả năng tiềm ẩn chưa từng khai phá.
Chương 45: Thử Thách Sinh Tồn
Bình minh vừa
ló dạng, ánh sáng chiếu qua rừng già, nhuộm lên mặt đất những tia vàng lấp
lánh. Hôm nay, Nhân Tộc Đoàn tổ chức thử thách sinh tồn bên ngoài Thung Lũng
Huấn Luyện, nơi các tu sĩ phải đối mặt trực tiếp với linh thú hoang dã,
thiên tai và đối thủ đồng trang lứa. Đây là lần đầu tiên Tôn Vân rời khỏi
khu vực an toàn, bước vào môi trường thực tế đầy nguy hiểm.
Lục Thế đứng
trên đỉnh núi, giọng vang:
- “Các ngươi phải sinh tồn trong
rừng trong ba ngày. Thử thách này không chỉ kiểm tra sức mạnh và linh lực,
mà còn kiểm tra trí tuệ, sự linh hoạt và tinh thần sinh tồn. Ai sống sót,
ai khai phá được cơ duyên, sẽ được ghi nhận; ai thất bại… hãy chuẩn bị rèn
luyện thêm!”
Tôn Vân hít
sâu, tay cầm Thanh Phong Quyết. Trong lòng hắn vừa hồi hộp vừa hưng phấn.
Ba ngày sinh tồn sẽ là cơ hội để kiểm nghiệm bí kíp ẩn mà hắn vừa khai phá, và
thử sức với môi trường nguy hiểm ngoài rừng.
Ngay khi bước
vào rừng, nhóm của hắn gặp một đàn linh thú hung dữ, thân hình to lớn,
răng nanh dài, linh lực mạnh mẽ. Hắn vận dụng Phong Huyền Liên Chưởng nâng
cấp, kết hợp thân pháp linh hoạt, né tránh các đòn tấn công, đồng thời tạo
khe hở để đồng môn phản công. Nhờ bí kíp ẩn, luồng linh lực của hắn tinh
chuẩn hơn, chiêu thức mạnh mẽ nhưng tiết kiệm năng lượng, giúp cả nhóm vượt
qua linh thú mà không hao tổn quá nhiều.
Ngày thứ hai,
nhóm phải đối mặt với bão linh khí – luồng linh lực hỗn loạn từ núi
rừng, khiến cây cối đổ ngã, đất đá lở. Tôn Vân vận dụng kỹ năng linh lực mới,
tạo ra vùng ổn định xung quanh, bảo vệ đồng môn và tìm cách di chuyển
qua khu vực nguy hiểm. Hắn nhận ra rằng không chỉ sức mạnh, mà sự nhạy bén
và sáng tạo trong vận dụng linh lực quyết định sự sống còn.
Ngày thứ ba,
khi đang tìm kiếm cơ duyên trong rừng, Tôn Vân phát hiện một tảng đá
kỳ lạ tỏa ra luồng linh khí mạnh mẽ, bên cạnh là một hang động nhỏ. Hắn sử
dụng linh lực tinh khiết khai mở, bên trong là một mảnh tinh thạch nhỏ,
tỏa ra luồng năng lượng giúp kinh mạch mở rộng và tăng tốc độ hồi phục linh
lực. Đây là cơ duyên quan trọng, một bước tiến đáng kể trên con đường tu luyện.
Khi trở về
Thung Lũng Huấn Luyện, Lục Thế nhìn Tôn Vân với ánh mắt thỏa mãn:
- “Ngươi đã biết phối hợp linh lực,
vận dụng chiến thuật, khai phá cơ duyên và sinh tồn trong môi trường khắc
nghiệt. Khởi đầu tốt, tiềm năng chưa bộc lộ hết. Hãy tiếp tục rèn luyện.”
Tôn Vân thở
phào, mồ hôi lấm tấm nhưng lòng tràn đầy hưng phấn. Hắn biết rằng thử thách
sinh tồn không chỉ tăng sức mạnh, mà còn dạy hắn cách quan sát, sáng tạo và
khai phá cơ duyên, từng bước tiến gần hơn tới cảnh giới tu luyện phi
thường.
Khi ánh trăng
chiếu qua rừng già, Tôn Vân ngồi thiền, cảm nhận linh lực chảy khắp cơ thể, tự
nhủ:
- “Con đường tu luyện còn dài, nhưng
từ hôm nay, mỗi thử thách sẽ là cơ hội để ta tiến gần hơn tới phi thường.
Ta, Tôn Vân, sẽ không còn tầm thường nữa…”
Sau ba ngày thử
thách sinh tồn, nhóm Tôn Vân tìm thấy một khu vực rừng sâu, nơi luồng linh
khí dày đặc hơn bình thường, ánh sáng mặt trời khó xuyên qua, cây cối rậm
rạp như một mê cung. Đồng môn mệt mỏi, nhưng Tôn Vân cảm nhận một cơ duyên
tiềm ẩn đang chờ đợi phía trước.
Trong lúc quan
sát, hắn phát hiện dấu chân linh thú cổ đại, sức mạnh vượt xa những sinh
vật thường gặp trong rừng. Tôn Vân thầm nhủ:
- “Nếu khai phá được cơ duyên ở đây,
sức mạnh của ta sẽ tiến một bước lớn.”
Hắn dẫn nhóm đi
theo dấu chân, đồng thời vận dụng Phong Huyền Liên Chưởng nâng cấp, kết
hợp với thân pháp linh hoạt để né tránh những cạm bẫy do linh khí tự nhiên tạo
ra: đá rơi, luồng linh khí hỗn loạn, và các sinh vật săn mồi. Mỗi bước đi đều
đòi hỏi sự tập trung cao độ và khả năng quan sát, ứng biến.
Sau một hồi,
Tôn Vân phát hiện một hang động nhỏ tỏa ánh sáng xanh nhạt, luồng khí
trong hang rung động theo nhịp tim hắn. Bên trong hang là mảnh tinh thạch kỳ
lạ, nhấp nháy theo từng nhịp linh lực. Khi Tôn Vân chạm tay vào, một dòng linh
lực nguyên sơ tràn vào cơ thể, mở rộng kinh mạch và nâng cao khả năng cảm
nhận luồng khí xung quanh.
Nhờ cơ duyên
này, Tôn Vân bắt đầu thử nghiệm nhaững chiêu thức linh lực mới:
- Phong Huyền Liên Chưởng kết hợp
linh khí thiên nhiên, tạo ra
uy lực lớn hơn nhưng vẫn tinh chuẩn.
- Chiêu thức né tránh và phản công
linh hoạt, nhờ khả năng cảm nhận luồng khí
xung quanh mà dự đoán đòn đánh của đối phương hoặc linh thú.
Trong lúc luyện
tập, nhóm của hắn gặp một nhóm đồng môn khác, đang bị linh thú khổng lồ
tấn công. Tôn Vân không ngần ngại lao vào, dùng linh lực mới khai phá để ngăn
linh thú, tạo cơ hội cho đồng môn đối phương rút lui. Hành động này khiến
đồng môn kính nể và tạo thiện cảm, đồng thời giúp Tôn Vân nhận ra giá trị
của tinh thần đồng đội và uy tín trong thế giới tiên hiệp.
Khi ánh trăng
chiếu qua rừng già, Tôn Vân ngồi thiền bên mảnh tinh thạch, cảm nhận sự hòa
hợp giữa bản thân và thiên nhiên, hiểu rằng cơ duyên không chỉ là sức mạnh,
mà còn là cách vận dụng, sáng tạo và kiên nhẫn. Hắn tự nhủ:
- “Thế giới tiên hiệp rộng lớn và
khốc liệt, nhưng mỗi bước đi đúng hướng đều mở ra cơ hội mới. Ta, Tôn Vân,
sẽ không dừng lại ở kẻ tầm thường.”
Bước ra khỏi
hang động, ánh mắt Tôn Vân trở nên sáng ngời, linh lực dồi dào hơn, và hắn
đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo – nơi không chỉ sức mạnh, mà trí
tuệ và chiến thuật sẽ quyết định bước tiến trên con đường tu luyện phi thường.

0 Comments