Chương 36: Lần Đầu Hạ Sát
Trong tầng sâu
nhất của tiểu động phủ, không khí âm u lạnh lẽo, từng luồng sương trắng lượn
lờ, mùi tanh ngái khó tả. Tôn Vân chậm rãi bước vào, tay cầm ngọc giản để dò
đường, bên trong hiển hiện từng đạo ký hiệu cổ lạ.
Sau mấy ngày tu
luyện, hắn cuối cùng đã ổn định cảnh giới Luyện Khí tầng bảy. Tuy không mạnh mẽ
gì, nhưng so với chính hắn của trước kia, đã là một bước tiến dài. Tuy nhiên,
càng đi vào sâu, nguy cơ càng lớn.
Bỗng từ trong
bóng tối, một tiếng rít chói tai vang lên. Một con yêu thú toàn thân bao phủ
lân giáp màu đỏ, mắt xanh lục sáng quắc lao vọt tới. Nó là Hỏa Giáp Thú,
hung mãnh dị thường, thực lực tương đương Luyện Khí tầng tám.
Tôn Vân thoáng
biến sắc. Trong lòng hắn biết rõ, nếu không liều mạng, lần này rất có thể phải
vùi thân tại đây.
Hắn hít sâu,
tay kết pháp ấn, lấy ra một lá phù hỏa cầu. Khi thú xông tới, hắn tung phù ra,
một hỏa cầu to bằng đầu người phóng thẳng vào người yêu thú, bùng nổ chói lòa.
Tiếng gầm thê
lương vang vọng. Thân hình Hỏa Giáp Thú bị thiêu cháy từng mảng lân giáp, nhưng
vẫn chưa chết, lại càng thêm điên cuồng, bổ nhào về phía hắn.
Tôn Vân lùi
lại, sắc mặt trắng bệch. Trong lúc nguy cấp, hắn cắn răng, lấy ra một thanh
tiểu đoản kiếm đã theo hắn nhiều năm. Vũ khí này chỉ là pháp khí hạ phẩm, chẳng
có gì đặc biệt, nhưng giờ phút này lại là thứ duy nhất có thể cứu mạng.
"Chết
đi!" – Tôn Vân hét lớn, linh lực toàn thân dồn vào đoản kiếm, chém mạnh
một nhát.
Một luồng sáng
bạc lóe lên. Đoản kiếm xuyên thẳng qua hốc mắt Hỏa Giáp Thú, ghim sâu vào đầu
nó. Con thú rú lên thảm thiết, thân thể co giật một hồi rồi ngã rầm xuống đất,
máu nóng tràn ra, xộc thẳng lên mũi.
Không gian bỗng
trở nên yên tĩnh dị thường.
Tôn Vân ngẩn
người nhìn thi thể yêu thú ngay trước mặt. Lòng bàn tay hắn run rẩy, máu dính
đầy vạt áo. Hắn biết — đây là lần đầu tiên trong đời hắn giết một sinh linh
bằng chính tay mình.
Trong mắt hắn,
có một tia phức tạp lóe lên: sợ hãi, buồn nôn, nhưng cũng xen lẫn chút phấn
khích khó nói.
Sau một lúc
lâu, hắn mới run rẩy ngồi xuống, cố gắng ổn định tâm thần.
"Con đường
tu tiên… quả nhiên máu tanh đến thế này sao?"
Lẩm bẩm xong,
hắn hít sâu một hơi, cứng rắn đứng dậy, moi ra tinh hạch màu đỏ từ trong xác
Hỏa Giáp Thú. Đó là vật hiếm, có thể dùng để luyện chế linh phù hoặc gia tăng
công pháp hỏa hệ.
Tôn Vân siết
chặt tinh hạch trong tay, ánh mắt kiên nghị dần hiện rõ.
Hắn hiểu rằng:
nếu còn muốn tiếp tục đi trên con đường dài vô tận này, sẽ phải giết chóc nhiều
hơn, máu sẽ dính tay nhiều hơn.
Nhưng hắn cũng
biết rõ — chỉ có sống sót, mới có tư cách tu tiên.
Sau khi giết
chết Hỏa Giáp Thú, Tôn Vân ngồi thẫn thờ rất lâu. Cả người hắn mệt mỏi rã rời,
linh lực gần như cạn sạch. Mùi máu tanh nồng nặc vẫn vương vấn trong khoang mũi
khiến hắn suýt nôn mửa. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn gắng gượng đứng dậy, lôi thi
thể yêu thú sang một bên, rồi chậm rãi đi sâu hơn vào trong động phủ.
Nơi đây, vốn dĩ
là một di tích của một vị tán tu tiền bối đã bỏ mình từ nhiều năm trước. Trên
ngọc giản ghi lại, động phủ tuy nhỏ nhưng lại có vài cơ quan ẩn giấu. Hỏa Giáp
Thú kia hẳn chính là thú giữ cửa được thả ra để trấn thủ.
Hắn men theo
vách đá, ánh mắt cẩn trọng quan sát từng hoa văn mờ nhạt khắc trên tường. Thỉnh
thoảng, vài ký hiệu cổ xưa lóe lên ánh sáng yếu ớt, như thể ẩn chứa huyền cơ.
Đi một lúc,
cuối cùng hắn cũng đến trước một cánh cửa đá khổng lồ. Trên cửa có ba lỗ tròn,
giống như nơi đặt tinh hạch yêu thú.
Tôn Vân do dự
một lát, rồi lấy tinh hạch đỏ rực vừa lấy được từ Hỏa Giáp Thú đặt vào lỗ giữa.
Ngay lập tức, toàn bộ cửa đá rung lên, khí linh cuồn cuộn dâng trào, những phù
văn cổ sáng lên từng đạo.
Một khe hở nứt
ra. Từ trong khe, ánh sáng vàng nhạt lan tỏa, mang theo linh khí dày đặc đến
mức khiến hít thở cũng thấy dễ chịu.
“Đây là…” – Tôn
Vân ngẩn ngơ, không kìm được nuốt nước bọt.
Bên trong là
một gian thạch thất nhỏ. Ở giữa có một cái bệ đá, trên bệ đặt một chiếc hộp
ngọc màu xanh, tỏa ra quang mang mờ mịt. Chung quanh còn có vài cái bình ngọc,
mơ hồ phát ra mùi dược hương thoang thoảng.
Hắn run run
bước tới.
Bình ngọc thứ
nhất mở ra, bên trong là ba viên đan dược màu xanh biếc, khí tức tràn đầy linh
lực. Dù chưa từng thấy qua, hắn cũng biết đây tuyệt đối là đan dược quý giá có
thể tăng tiến tu vi hoặc chữa thương.
“Đây là… Thanh
Linh Đan!” – Hắn chấn động. Trong sách vở từng ghi lại, loại đan này có thể
giúp tu sĩ Luyện Khí từ tầng sáu đến tầng chín tăng tốc tu luyện, còn có công
hiệu ổn định căn cơ.
Vội vàng thu
lấy, hắn lại mở hộp ngọc xanh trên bệ đá.
Trong đó là một
cuộn da thú đã ố vàng, nhưng phù văn vẫn rõ ràng. Tôn Vân cẩn thận mở ra, ánh
mắt thoáng cái sáng rực.
Đây không phải
pháp bảo, cũng không phải linh dược, mà là một bản công pháp!
“Hoàng Cấp
Trung Giai – Thanh Phong Quyết…” – Hắn thì thào đọc tên.
So với “Tử Mộc
Quyết” mà hắn đang luyện – vốn chỉ là công pháp Hoàng Cấp Hạ Giai, công pháp
này rõ ràng cao hơn một bậc. Tuy không phải vô thượng kỳ pháp, nhưng đối với
một tán tu thấp kém như hắn mà nói, đã là cơ duyên to lớn khó gặp.
Tôn Vân ngẩn
ngơ nhìn cuộn da thú, ngực phập phồng không thôi. Trong lòng hắn vừa mừng như
điên, vừa sợ hãi bất an.
“Cơ duyên này…
thật sự thuộc về ta sao? Nếu bị kẻ khác biết, chỉ e ta lập tức mất mạng…”
Sau một hồi
lâu, hắn cắn răng, thu hết mọi thứ vào túi trữ vật, rồi vội vàng rời khỏi động
phủ, không dám ở lại lâu thêm một khắc.
Trên đường trở
ra, từng giọt mồ hôi lạnh rịn trên trán hắn. Hắn hiểu rõ: hôm nay bản thân đã
dính máu lần đầu tiên, đồng thời cũng bước một bước vào con đường cơ duyên chân
chính.
Từ nay trở đi,
hắn không còn chỉ là một tu sĩ tầm thường vô danh nữa.
Nhưng cũng từ
giây phút này, vận mệnh hắn bắt đầu nhuộm máu và hiểm nguy chồng chất hơn bao
giờ hết.
Chương 37: Ẩn Nhẫn Trong Lặng Lẽ
Trên đường trở
lại tiểu trấn Vân Dương, tâm trạng Tôn Vân không khác gì sóng cuộn biển gào. Từ
sau khi ra khỏi động phủ, hắn vẫn luôn cảnh giác, từng bước như đi trên băng
mỏng. Bởi hắn biết, những thứ cất trong túi trữ vật hiện giờ, đủ để khiến vô số
tu sĩ đánh nhau đến ngọc nát đá tan.
Một công pháp
Hoàng Cấp Trung Giai, thêm vài viên Thanh Linh Đan – với hắn, chính là cơ duyên
thay đổi cả một đời. Nhưng với người khác, lại chỉ là một món ngon đưa đến tận
miệng.
“Càng có được
cơ duyên, càng phải ẩn nhẫn…” – Tôn Vân không ngừng tự nhủ, trong lòng như khắc
sâu một đạo giới luật.
Hắn không quay
về ngay gian phòng trọ quen thuộc trong trấn, mà tìm một căn nhà gỗ cũ kỹ bỏ
hoang ở ven rừng. Nơi này ít người qua lại, rất thích hợp để yên lặng tu luyện.
Đêm xuống, ánh
trăng hắt lên vách gỗ lạnh lẽo. Tôn Vân lặng lẽ ngồi xuống, lấy cuộn da thú
“Thanh Phong Quyết” ra đọc đi đọc lại nhiều lần, từng chữ, từng dòng như khắc
sâu vào tâm trí.
Công pháp này
so với “Tử Mộc Quyết” quả thực tinh diệu hơn nhiều. Nó thiên về vận dụng linh
khí hệ phong, chú trọng tốc độ và sự linh hoạt, lấy “nhẹ như gió, bền như
sương” làm cốt lõi.
“Chỉ cần ta
luyện thành, thân pháp có thể tăng lên gấp đôi, linh khí vận chuyển trong kinh
mạch cũng trôi chảy hơn…” – trong mắt hắn lóe lên tia sáng.
Tôn Vân không
chần chừ, lập tức thử tu luyện.
Ban đầu, linh
khí trong người hắn vận chuyển lộn xộn, thường xuyên nghịch hành gây đau nhức
khắp cơ thể. Mấy lần hắn suýt tẩu hỏa nhập ma, chỉ có dựa vào tâm tính kiên
định và nhiều lần ngưng lại hô hấp, mới có thể vượt qua.
Ba ngày, hắn
mới miễn cưỡng cảm nhận được một tia “thanh phong chi khí” lưu chuyển trong
kinh mạch. Dù mỏng manh đến mức gần như tan biến, nhưng vẫn khác hẳn linh lực
đục trệ trước kia.
Trong khoảnh
khắc ấy, hắn không kìm được nở nụ cười.
Ngoài việc tu
luyện, Tôn Vân cũng lén thử Thanh Linh Đan. Viên đan dược trôi xuống bụng, một
luồng linh khí tinh thuần bùng nổ, như lửa nóng hòa vào huyết mạch. Nếu không
phải hắn đã chuẩn bị tâm lý, có lẽ đã bị dòng linh lực khổng lồ ấy làm nổ tung
kinh mạch.
“Quả nhiên, thứ
quý giá đều ẩn chứa nguy hiểm…” – hắn âm thầm ghi nhớ, không dám manh động. Chỉ
nuốt nửa viên, còn lại hắn cẩn thận giữ lại.
Ngày qua ngày,
hắn ẩn mình nơi căn nhà hoang. Ban ngày ra ngoài mua ít lương khô, đêm về lặng
lẽ tu luyện. Dù cảnh giới vẫn chỉ dậm chân ở Luyện Khí tầng bảy, nhưng tốc độ
tụ luyện rõ rệt đã tăng gấp nhiều lần.
Một hôm, khi
hắn vừa trở về từ trấn nhỏ, bỗng thấy ở ngã ba đầu rừng có hai tu sĩ áo xanh lạ
mặt. Cả hai đang thấp giọng bàn bạc, thỉnh thoảng ánh mắt quét về phía rừng
sâu.
“Nghe nói gần
đây có người phát hiện di tích tán tu, còn lấy được không ít bảo vật…” – một kẻ
thì thầm.
Tôn Vân nghe mà
lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
Rõ ràng tin tức
về động phủ đã rò rỉ ra ngoài! Hắn không biết ai đã tiết lộ, nhưng hắn chắc
chắn một điều: từ giờ, mọi hành động càng phải cẩn trọng hơn gấp bội.
Hắn cúi đầu,
lặng lẽ đi ngang qua như một kẻ phàm nhân tầm thường. Không ai thèm liếc mắt
nhìn thêm. Nhưng trong tim hắn, một cơn sóng ngầm đang cuồn cuộn dâng lên.
Đêm đó, ngồi
trong căn nhà gỗ vắng lặng, Tôn Vân nắm chặt tay, tự thì thầm:
“Ta không muốn
tranh giành, không muốn kết thù. Nhưng nếu cơ duyên đã rơi vào tay, ta tuyệt
đối sẽ không từ bỏ. Muốn lấy đi… thì hãy bước qua xác ta trước.”
Ánh trăng ngoài
cửa sổ dần bị mây đen che lấp. Trong bóng tối, đôi mắt hắn chợt lóe lên một tia
kiên định khác thường – không còn là ánh nhìn của kẻ tầm thường, mà là ngọn lửa
vừa nhen nhóm, chuẩn bị bùng cháy dữ dội.
Đêm khuya, gió
rít qua rừng thông già, mang theo mùi ẩm mốc và một chút lạnh cắt da cắt thịt.
Tôn Vân vừa lặng lẽ rời khỏi căn nhà hoang, chuẩn bị đi tìm một nguồn linh
thạch nhỏ để tu luyện, thì bỗng nghe tiếng cành khô gãy răng rắc phía sau.
Hắn dừng bước,
lặng lẽ quan sát. Trong bóng tối, ba bóng người lướt nhanh như chim ưng, ánh
mắt sắc bén như dao lam, hướng thẳng về phía hắn.
“Chắc chắn là
nhóm săn bảo vật…” – Tôn Vân thầm nghĩ, tim đập nhanh.
Những tu sĩ này
ăn mặc như đệ tử tông môn Trung Cấp, trên lưng đều đeo dây linh khí, tay cầm
pháp bảo hạng trung. Dáng đi thận trọng, nhưng ánh mắt họ rực lửa tham vọng.
Hắn cắn chặt
răng, biết mình không đủ lực đối đầu trực diện. Nếu đánh nhau, kết quả chỉ có
thể là thất bại và tổn thương nặng.
Nhưng hắn cũng
không thể lộ sơ hở, không thể để bọn họ nghi ngờ về cuộn “Thanh Phong Quyết” và
Thanh Linh Đan trong túi trữ vật.
Tôn Vân lặng lẽ
cúi người, bước qua lớp sương, giả vờ lảo đảo như một kẻ tầm thường, thân pháp
yếu ớt, không có chút linh lực nào hiện ra. Ánh mắt hắn khẽ đảo liên tục, dò
đường để tìm đường thoát.
Một tu sĩ áo
xanh lên tiếng:
- “Nghe nói trong rừng này có tạp
dịch bắt được Hỏa Giáp Thú, có bảo vật quý. Cẩn thận, đừng để nó chạy
thoát.”
Tôn Vân nghe
vậy, trong lòng rùng mình. Hắn vừa giết Hỏa Giáp Thú, còn những viên đan dược
và công pháp Hoàng Cấp Trung Giai vẫn nằm trong túi. Nếu bị phát hiện, hắn
không chỉ mất mạng mà còn bị tông môn săn đuổi cả đời.
Hắn nín thở,
nhẹ nhàng né vào một bụi cây, cố gắng làm cho thân hình mình hòa lẫn vào bóng
tối. Cả ba tu sĩ đi qua, ánh mắt quét quanh nhưng không phát hiện ra hắn.
Tim Tôn Vân đập
thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn biết mình chỉ thoát được lần này nhờ may
mắn.
Khi bọn họ đi
xa, Tôn Vân thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn lại bầu trời, ánh trăng mờ xuyên qua
tán cây, lòng dâng lên một ý niệm kiên định:
“Trên con đường
tu tiên, cơ duyên càng lớn, nguy hiểm càng nhiều. Ta không thể chỉ dựa vào may
mắn. Nếu không mạnh hơn, sẽ chỉ là mồi cho người khác.”
Hắn lặng lẽ
tiến sâu vào rừng, quyết tâm phải tìm nơi an toàn, bí mật tu luyện, tăng cường
thân pháp và linh lực. Cơn nguy hiểm vừa trải qua như một lời nhắc nhở sắc bén:
tu tiên không phải trò chơi, sinh mệnh chỉ có một, phải tự mình bảo vệ.
Đêm càng về
khuya, rừng thông càng dày đặc, bóng tối như nuốt chửng mọi thứ. Nhưng trong
ánh mắt Tôn Vân, một ngọn lửa kiên cường lóe lên, chuẩn bị bùng cháy.
Chương 38: Linh Thú Tiềm Ẩn
Rừng sâu của
Vân Dương trấn càng đi vào phía trong càng u tịch, ánh trăng chỉ còn lấp ló
xuyên qua tán cây, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất. Tôn Vân thận
trọng từng bước, không dám phát ra một tiếng động, vẫn giữ vẻ thân phận yếu
đuối như lần trước để tránh bị phát hiện.
Bỗng, từ một
gốc cổ thụ, một tiếng rít nhẹ vang lên, giống như tiếng chim nhưng lại mang
theo linh khí đặc biệt. Tôn Vân dừng bước, ánh mắt dán chặt vào bóng tối. Một
sinh linh nhỏ, hình dạng giống cáo, nhưng đôi mắt phát sáng xanh biếc, lông
mình óng ánh như pha lê, từ từ xuất hiện trước mặt hắn.
Hắn giật mình:
đây chính là linh thú — một sinh linh hiếm có, cấp bậc thấp nhưng bản
chất tinh thông linh lực.
Linh thú không
hề hung hăng, mà đứng yên nhìn Tôn Vân, đôi mắt như muốn thử thách. Tôn Vân thở
phào, khẽ quỳ xuống, nhẹ giọng:
- “Ta không hại ngươi… Ngươi dẫn ta
đi, được không?”
Linh thú nhún
mình, rồi bất ngờ lao vào trong rừng, nhưng không bỏ xa quá. Tôn Vân hiểu rằng,
đây chính là sự lựa chọn của linh thú, và hắn quyết định theo sau.
Đi qua nhiều
ngọn đồi, khe suối nhỏ, linh thú dẫn Tôn Vân đến một khu vực rộng lớn, nơi
những tảng đá cổ sừng sững, bao quanh một thung lũng bí ẩn. Không khí ở đây đặc
biệt trong lành, linh khí dày đặc đến mức hít một hơi cũng cảm giác như thanh
lọc được toàn bộ cơ thể.
Ở giữa thung
lũng, một cánh cổng đá phủ đầy rêu phong xuất hiện. Trên cánh cổng là những ký
hiệu cổ xưa, ánh sáng mờ ảo tỏa ra, vừa quen vừa lạ.
Tôn Vân hiểu
ngay, đây chính là kho báu tiềm ẩn, nơi ẩn chứa bí kíp tu luyện hoặc
pháp bảo mà tán tu tiền bối từng bỏ lại.
Hắn tiến lại
gần, linh thú nhảy lên vai hắn, làm hướng dẫn và cảnh báo nguy hiểm. Tôn Vân
đặt tay lên cánh cổng đá, cảm nhận một luồng linh lực ổn định, không mạnh nhưng
rất tinh thuần.
Một giây… hai
giây… ba giây… Cánh cổng đá từ từ mở ra, để lộ một hang động nhỏ bên trong, ánh
sáng xanh nhạt từ các bức tường phát ra, phản chiếu xuống mặt đất như những
dòng sông nhỏ ánh sáng.
Bên trong hang,
mọi thứ đều tĩnh lặng. Một bệ đá nhỏ đặt giữa phòng, trên bệ là một cuộn công
pháp Hoàng Cấp Thượng Hạng, mùi linh khí phảng phất như hòa vào cả không gian.
Ngoài ra, một vài bình ngọc phát ra ánh sáng nhè nhẹ, bên trong chứa linh thạch
và dược liệu tu luyện hiếm có.
Tôn Vân khẽ thở
dài, ánh mắt long lanh:
- “Đây… quả thực là cơ duyên trời
định…”
Hắn cẩn thận
thu thập tất cả, sắp xếp vào túi trữ vật, đồng thời ghi nhớ vị trí hang động.
Linh thú nhảy xuống, nhìn hắn rồi kêu lên một tiếng trong trẻo, như chấp nhận
hắn làm đồng hành tạm thời.
Tôn Vân ngồi
xuống bệ đá, lấy công pháp mới ra đọc đi đọc lại. Trong ánh sáng xanh nhạt, cơ
thể hắn cảm nhận rõ từng luồng linh khí lưu thông trong kinh mạch, khác hẳn
trước kia.
Lần đầu tiên,
hắn cảm thấy bản thân không còn tầm thường, dù thân thể còn yếu ớt,
nhưng linh lực và tiềm năng dường như đã bắt đầu nảy nở.
Hắn nhắm mắt
lại, thầm nhủ:
- “Từ giờ, con đường tu tiên này…
không chỉ là sinh tồn nữa. Ta sẽ nắm lấy cơ duyên, từng bước một, dù gian
nan đến đâu cũng không dừng lại.”
Đêm rừng tĩnh
lặng, gió nhẹ thổi qua, như đang chứng kiến một tu sĩ tầm thường chuẩn bị bước
vào một giai đoạn mới đầy biến cố và cơ duyên trong đời.
Sau khi thu
thập xong toàn bộ bảo vật trong hang động, Tôn Vân chọn một góc tĩnh lặng bên
trong để bắt đầu tu luyện. Ánh sáng xanh nhạt từ bức tường đá dịu dàng chiếu
lên, lan tỏa khắp cơ thể hắn.
Hắn mở cuộn Hoàng
Cấp Thượng Hạng – Thanh Phong Quyết, hít một hơi thật sâu, rồi đặt tay lên
kinh mạch, bắt đầu đưa linh lực vào theo từng đạo pháp quyết. Ban đầu, thân
pháp hắn vận hành còn vụng về, linh khí luân hồi trong kinh mạch nghịch hành,
khiến hắn suýt nôn máu.
“Cần kiên nhẫn…
phải kiên nhẫn…” – Tôn Vân tự nhủ, tập trung toàn bộ ý chí để ổn định linh lực.
Linh thú nhỏ
nhảy lên vai hắn, đôi mắt sáng xanh dõi theo từng chuyển động của hắn, như đang
cảnh báo nguy hiểm hay chỉ dẫn khi cần.
Sau ba ngày
liên tục tu luyện, Tôn Vân cảm nhận cơ thể mình thay đổi rõ rệt. Thân pháp trở
nên linh hoạt hơn, linh lực vận chuyển trơn tru, tốc độ phản ứng tăng gấp đôi
so với trước. Hắn mừng rỡ, nhưng cũng thấm mệt vì cơ thể chưa thích nghi hoàn
toàn với dòng linh khí mạnh mẽ.
Trong lúc điều
chỉnh, bỗng một âm thanh rắc nhẹ vang lên từ góc hang: một cục đá nhỏ lăn
xuống, tạo thành tiếng nứt. Tôn Vân giật mình, linh giác lập tức cảnh báo có
nguy hiểm.
Một sinh linh
nhỏ, hình dáng giống yêu linh rừng, từ bóng tối nhảy ra, mang theo linh lực
mạnh mẽ, mắt đỏ ngầu nhìn hắn. Nếu bất cẩn, chỉ một đòn của nó cũng đủ làm hắn
gặp nguy.
Tôn Vân vội rút
ra pháp khí nhỏ trong túi, nhưng trong khoảnh khắc, linh thú nhảy xuống đất,
lao vào giữa hắn và yêu linh. Một tiếng rít vang lên, linh lực của linh thú
bùng phát, khiến yêu linh lùi lại vài bước, không dám tấn công.
Hắn thở phào,
thầm cảm ơn linh thú. Hắn nhận ra, ngay cả khi nơi này tưởng như an toàn, vẫn
luôn tiềm ẩn hiểm nguy.
Quay lại công
pháp, Tôn Vân tập trung tinh thần hơn nữa, vừa tu luyện vừa học cách điều phối
linh khí mượt mà, đồng thời thầm nói với linh thú:
- “Ngươi ở đây, giúp ta bảo vệ cơ
duyên. Ta sẽ không để nguy hiểm chiếm mất.”
Đêm dần trôi
qua, ánh sáng xanh nhạt chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của Tôn
Vân. Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ bản thân đang bước ra khỏi giới hạn
tầm thường, bắt đầu trải nghiệm sức mạnh thực sự của một tu sĩ tiên hiệp,
dù còn nhỏ bé nhưng đã nhen nhóm ngọn lửa mạnh mẽ trong lòng.
Trong bóng tối
của hang động, linh thú nằm xuống bên cạnh hắn, như một người đồng hành âm
thầm, chứng kiến bước đầu tiên của một đời tu hành đầy nguy hiểm và cơ duyên
đang chờ phía trước.
Chương 39: Bước Ngoặt Trong Rừng Sâu
Sau gần nửa
tháng tu luyện trong hang động bí ẩn, Tôn Vân cảm nhận cơ thể mình thay đổi rõ
rệt. Thân pháp linh hoạt hơn, kinh mạch thông suốt, linh khí vận chuyển nhịp
nhàng. Dù vẫn còn yếu ớt so với tu sĩ Trung Cấp, nhưng hắn đã cảm nhận được một
sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể — thứ mà trước đây chưa từng có.
Linh thú nhỏ,
bạn đồng hành trung thành, lúc nào cũng theo sát bên hắn, đôi mắt xanh sáng rực
trong bóng tối, như đang nhắc nhở mọi nguy hiểm xung quanh.
Hôm nay, Tôn
Vân quyết định bước ra khỏi hang động, trở về rừng bên ngoài để tìm kiếm linh
thạch và rèn luyện thêm thân pháp. Ánh trăng soi rõ từng tán cây, từng đám cỏ,
nhưng rừng sâu vẫn đầy những tiếng rít kỳ lạ của thú dữ và linh lực.
Chưa đi được
bao xa, bỗng từ một bụi cây dày đặc, một cơn linh khí mạnh mẽ bùng nổ. Một tu
sĩ áo tím xuất hiện, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng Tôn Vân. Hắn cao lớn, thân mang
hào quang mạnh mẽ, khí tức vượt xa Luyện Khí tầng bảy mà Tôn Vân đang sở hữu.
“Ngươi… chính
là kẻ vừa lấy được Thanh Linh Đan và công pháp trong động cổ?” – giọng tu sĩ
kia lạnh lùng, như băng.
Tôn Vân sắc mặt
biến đổi, tim đập nhanh. Hắn biết đây là một thử thách không thể né tránh. Nếu
bại trận, không chỉ mất mạng mà bí kíp và bảo vật hắn đang giữ cũng sẽ rơi vào
tay người khác.
Hắn hít một hơi
thật sâu, cố giữ bình tĩnh:
- “Ta… chỉ là kẻ vô danh, không hề
muốn tranh giành gì với các người…”
Tu sĩ áo tím
nhếch môi, pháp lực mạnh mẽ phóng ra một luồng khí áp ép, ép Tôn Vân phải bước
lùi.
Tôn Vân lùi vài
bước, linh thú kêu lên một tiếng, lao vào trước mặt hắn. Chỉ trong khoảnh khắc,
hắn nhận ra, để thoát khỏi cơn nguy hiểm này, không thể chỉ dựa vào may mắn.
Hắn lập tức vận
chuyển linh lực vừa luyện được trong hang động, sử dụng công pháp Thanh
Phong Quyết để tăng tốc thân pháp, di chuyển như gió qua từng bụi cây, vừa
né pháp lực tu sĩ áo tím, vừa tìm cơ hội phản công.
Một trận giao
đấu ngắn ngủi nhưng căng thẳng bắt đầu. Dù sức mạnh vẫn còn kém xa, nhưng nhờ
thân pháp linh hoạt và sự chuẩn bị cẩn thận, Tôn Vân liên tục tránh được những
đòn chí mạng.
Trong khi đó,
tu sĩ áo tím dần nhận ra: đối phương không hề yếu ớt như vẻ bề ngoài. Từ cách
né tránh, từ vận khí trong cơ thể hắn, đều cho thấy một tiềm lực bất thường.
“Ngươi… có chút
may mắn, nhưng chỉ bấy nhiêu sẽ không cứu được ngươi lâu đâu!” – tu sĩ áo tím
nhấn mạnh, chuẩn bị tung chiêu quyết định.
Tôn Vân nín
thở, trong mắt lóe lên ánh sáng kiên định:
- “Nếu ta yếu, thì sẽ giả yếu. Nhưng
ta không để bất cứ ai cướp đi cơ duyên và sinh mạng của mình!”
Ánh trăng chiếu
xuống, rừng sâu tĩnh lặng đến mức tiếng gió cũng như ngừng thở. Cuộc đối đầu
giữa kẻ tầm thường và tu sĩ Trung Cấp vừa bắt đầu, nhưng lại hứa hẹn sẽ là bước
ngoặt đầu tiên mở ra con đường mạnh mẽ cho Tôn Vân, nơi hắn bắt đầu chứng
minh bản thân trong thế giới tiên hiệp đầy rẫy hiểm nguy.
Rừng sâu tĩnh
lặng, chỉ còn tiếng lá xào xạc dưới bước chân nhanh nhẹn của Tôn Vân. Trước mặt
hắn là tu sĩ áo tím, thân pháp mạnh mẽ, linh lực dày đặc bao quanh như một lớp
giáp vô hình. Một đòn sơ ý, Tôn Vân có thể mất mạng.
Hắn hít một hơi
thật sâu, vận chuyển linh lực mới tu luyện trong hang động, toàn thân phát ra
một luồng khí mỏng nhưng tinh thuần. Đồng thời, linh thú nhỏ nhảy xuống đất,
đôi mắt xanh sáng rực, sẵn sàng hỗ trợ hắn.
Tu sĩ áo tím
tung ra chiêu “Hắc Long Trảm”, thanh kiếm ánh lên sắc lạnh, tốc độ nhanh
đến mức gió cũng khó theo kịp. Tôn Vân vội lùi, sử dụng Thanh Phong Quyết,
thân pháp thoắt ẩn thoắt hiện, né tránh những đòn chí mạng.
Trong lúc di
chuyển, hắn vừa quan sát, vừa học cách vận dụng môi trường: cây cối, sương mù
và bãi đá nhỏ trở thành lá chắn, cản bước pháp lực đối phương. Linh thú lao
tới, dùng thân nhỏ nhắn đánh lạc hướng, khiến tu sĩ áo tím phải chia lực chú ý.
Tôn Vân phát
hiện sơ hở: tu sĩ quá tự tin vào sức mạnh của mình, đôi mắt tập trung vào hắn
quá nhiều mà không để ý xung quanh. Hắn lập tức lợi dụng, vận linh lực vào
chân, bật lên một tảng đá, dùng lực phản chiếu chiêu pháp của đối phương.
Một luồng linh
lực từ tảng đá bắn ra, hất văng tu sĩ áo tím vài bước lùi. Hắn thở hổn hển, vẻ
mặt bất ngờ. Đây là lần đầu tiên Tôn Vân phản công có hiệu quả.
“Ngươi… không
thể yếu đuối mãi được!” – tu sĩ áo tím hừ lạnh, mắt lóe lên sát khí, chuẩn bị
tung chiêu mạnh nhất.
Tôn Vân nhắm
mắt, tập trung toàn bộ ý chí: hắn không dám chắc sẽ thắng, nhưng ít nhất
phải sống sót và rút ra kinh nghiệm. Hắn vận linh khí vào khắp kinh mạch,
kết hợp với Thanh Phong Quyết, thân pháp bỗng linh hoạt gấp đôi, tránh được đòn
tấn công quyết định của đối phương.
Linh thú kêu
lên, lao vào hông đối phương, khiến chiêu pháp bị lệch. Tôn Vân lợi dụng khoảng
trống, một tay rút thanh đao nhỏ trong túi, dùng thủ pháp tinh tế khéo
léo chém vào điểm yếu của áo giáp đối phương.
Tu sĩ áo tím
giật mình, bước lùi, nhận ra đây không phải kẻ tầm thường. Mồ hôi lạnh túa ra,
linh lực vẫn mạnh, nhưng đối phương đã biết cách né tránh và phản công thông
minh.
Trận đấu kết
thúc khi tu sĩ áo tím nhận ra: kẻ trước mắt tuy tầm thường nhưng lại có bản
lĩnh và trí tuệ hơn người. Hắn nhún mình, ánh mắt vừa cảnh cáo vừa tôn
trọng:
- “Ngươi… đáng để quan sát. Hãy cẩn
thận, đường tu của ngươi còn dài và nguy hiểm hơn nhiều…”
Tu sĩ áo tím
rút lui, bỏ lại Tôn Vân và linh thú trong rừng. Hắn thở hổn hển, toàn thân ướt
đẫm mồ hôi, nhưng trong ánh mắt lóe lên niềm tự hào: mình đã sống sót, và
lần đầu tiên tự mình chống lại một tu sĩ mạnh hơn nhiều.
Ngồi xuống bên
linh thú, Tôn Vân cười mỉm:
- “Đây chỉ là bước khởi đầu… nhưng
từ giờ, con đường tu tiên của ta sẽ không còn tầm thường nữa. Mỗi trận
đấu, mỗi nguy hiểm sẽ là bài học quý giá.”
Rừng sâu lại
tĩnh lặng, ánh trăng chiếu lên thân hình nhỏ bé nhưng kiên cường của Tôn Vân.
Đêm nay, hắn đã trải qua bước ngoặt quan trọng đầu tiên trong hành trình tu
tiên, nơi những kẻ tầm thường bắt đầu nhen nhóm ngọn lửa mạnh mẽ để trở
thành kẻ phi thường.
Chương 40: Cơ Duyên Bất Ngờ
Sau trận giao
đấu với tu sĩ áo tím, Tôn Vân trở về hang động bí ẩn. Cả cơ thể hắn ê ẩm, nhưng
trái tim đầy hưng phấn: đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ ràng sức mạnh tiềm
ẩn trong bản thân và giá trị thực sự của công pháp Hoàng Cấp Thượng Hạng.
Linh thú nhảy
lên vai hắn, mắt xanh sáng rực, như đang an ủi đồng thời cổ vũ hắn. Hắn nhẹ
nhàng xoa đầu linh thú, rồi mở túi bảo vật, chuẩn bị tiếp tục tu luyện.
Khi đặt tay lên
bệ đá, một âm thanh lạ vang lên: từ một khe hở nhỏ trong hang, ánh sáng nhạt
bỗng bật sáng rực. Một luồng linh khí kỳ lạ tuôn ra, ôm lấy Tôn Vân. Hắn giật
mình, lùi lại, nhưng linh lực trong cơ thể tự động phản ứng, hấp thu luồng linh
khí kỳ lạ.
Đột nhiên, một
tấm Ngọc Thần Cấp xuất hiện từ khe đá, ánh sáng trong suốt, bên trong
chứa linh khí thuần khiết mạnh mẽ. Tôn Vân cảm nhận luồng năng lượng chạm vào
kinh mạch, ban đầu hơi đau, nhưng ngay sau đó, toàn thân hắn như được thanh
lọc, từng đạo linh lực kết nối trơn tru, khỏe mạnh chưa từng có.
Hắn hít sâu,
ngồi xếp bằng, tập trung toàn bộ ý chí vào Ngọc Thần Cấp. Linh khí bùng phát
trong cơ thể hắn, không chỉ tăng tốc quá trình tu luyện, mà còn mở ra một
tầng kinh mạch mới, cho phép hắn lưu trữ linh lực gấp đôi so với trước.
Trong lúc tập
trung, linh thú kêu nhẹ, nhảy quanh Tôn Vân, ánh mắt sáng như muốn nói:
- “Cơ duyên này… chính là cơ hội để
ngươi thoát khỏi tầm thường.”
Tôn Vân mỉm
cười, trong lòng tràn đầy quyết tâm:
- “Ta đã từng tầm thường, nhưng từ
giờ, mỗi bước đi đều sẽ là tiến lên. Ta sẽ không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào,
dù hiểm nguy đến đâu…”
Cả hang động
như rung lên, ánh sáng xanh nhạt hòa lẫn với luồng linh khí từ Ngọc Thần Cấp,
tạo thành một hào quang kỳ lạ, phản chiếu lên mặt Tôn Vân và linh thú.
Hắn cảm nhận được tiềm năng vô hạn đang nở rộ trong cơ thể. Đây là lần đầu tiên
hắn hiểu rằng, một kẻ tầm thường như mình cũng có thể bước vào con đường tu
tiên phi thường, nếu biết nắm giữ cơ duyên.
Đêm tĩnh lặng,
gió nhẹ thổi qua, mang theo hương linh khí. Tôn Vân nhắm mắt, bắt đầu nhập
định, từng đạo linh lực tuần hoàn, từng kinh mạch dần thích nghi với tầng năng
lượng mới. Hắn biết, từ đây, bước ngoặt thật sự trong hành trình tu tiên của
mình đã bắt đầu.
Ánh trăng xuyên
qua khe đá, chiếu lên Ngọc Thần Cấp lấp lánh, như chứng kiến sự trưởng thành
từng ngày của một tu sĩ tầm thường đang dần vươn mình ra khỏi bóng tối…
Ánh sáng từ
Ngọc Thần Cấp vẫn còn âm ỉ trong hang động, phản chiếu lên khuôn mặt Tôn Vân
đầy hứng khởi. Hắn cảm nhận thân thể mình như được tái sinh, mỗi kinh mạch đều
tràn đầy sinh lực mới. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy tiềm năng tu luyện
vượt xa trước đây.
Tôn Vân hít
sâu, bắt đầu thử nghiệm sức mạnh mới. Trước tiên, hắn vận chuyển linh lực trong
cơ thể, từng đạo kinh mạch đều phản ứng nhanh hơn hẳn. Những năng lượng trước
đây hắn phải mất cả ngày mới cân bằng, giờ chỉ trong vài chục hơi thở đã lưu
thông trơn tru.
“Thật sự… khác
hẳn!” – Tôn Vân thầm thốt. Hắn thử tăng tốc thân pháp, nhảy qua các tảng đá
trong hang. Cảm giác như gió theo sát từng bước chân, thân pháp nhanh nhẹn và
nhẹ nhàng chưa từng có.
Nhưng việc thử
sức mạnh chưa dừng lại ở đây. Hắn mở Thanh Phong Quyết, tập trung linh
lực mới, vận dụng chiêu thức căn bản nhất. Một luồng khí xanh bắn ra, chạm vào
tảng đá đối diện. Không giống trước đây, linh lực bật ra như một cơn lốc nhỏ,
tạo ra sóng lực khiến cả tảng đá rung chuyển.
Linh thú kêu
lên, nhảy quanh, như cảm nhận được sức mạnh đặc biệt trong cơ thể chủ nhân. Tôn
Vân mỉm cười, cảm giác lần đầu tiên hắn có thể tạo ra linh lực áp chế kẻ
khác, dù chưa phải là tu sĩ Trung Cấp hay Thượng Cấp.
Nhưng lúc này,
từ cửa hang, một cơn gió mạnh thổi vào, mang theo linh khí lạnh lẽo và mùi hắc
khí. Một bóng người thấp thoáng xuất hiện, tu sĩ trẻ áo đen, ánh mắt sắc lạnh,
dường như đã theo dõi cơ duyên của Tôn Vân từ lâu.
“Ngươi… chính
là kẻ vừa hấp thu Ngọc Thần Cấp sao?” – giọng lạnh lùng, đầy thách thức.
Tôn Vân biết
ngay, đây là lần đầu tiên hắn gặp kẻ đối đầu nghiêm túc sau bước tiến
lớn trong tu luyện. Không có thời gian sợ hãi, hắn vận linh lực tầng mới, cơ
thể phát sáng nhẹ, chuẩn bị cho trận chiến thử thách đầu tiên với sức mạnh
mới.
Tu sĩ áo đen
phóng ra chiêu thức đầu tiên, linh lực dày đặc như một cơn bão. Tôn Vân sử dụng
toàn bộ sức mạnh kinh mạch mới, thân pháp linh hoạt, vừa né vừa phản công bằng
Thanh Phong Quyết. Sóng linh lực va chạm, nổ ra âm thanh vang rền trong hang
động.
Tôn Vân cảm
nhận rõ ràng: tầng kinh mạch mới không chỉ tăng sức mạnh mà còn giúp hắn
linh hoạt hơn trong việc kiểm soát chiêu thức, khiến những đòn tấn công trở
nên hiệu quả hơn, thậm chí có thể tạo ra cơ hội đánh bại đối phương.
Cuộc chiến chưa
kết thúc, nhưng trong lòng Tôn Vân trào dâng niềm tin:
- “Ta đã bước ra khỏi tầm thường… từ
giờ, mỗi trận đấu, mỗi thử thách đều sẽ là cơ hội để ta tiến xa hơn. Hành
trình tu tiên thực sự mới chỉ bắt đầu!”
Ánh trăng chiếu
xuyên qua khe đá, chiếu lên hình bóng của hai tu sĩ đối đầu. Một bên là kẻ
tầm thường nhưng không bỏ lỡ cơ duyên, một bên là tu sĩ đầy kinh nghiệm
nhưng chưa biết sức mạnh tiềm ẩn của đối thủ. Cuộc thử thách này hứa hẹn sẽ
là bước ngoặt tiếp theo mở ra con đường phi thường cho Tôn Vân.

0 Comments