Chương 46: Trở Về Thung Lũng Huấn Luyện
Ánh sáng rừng sâu dần tắt, trăng tròn
treo cao trên bầu trời. Sau cơ duyên với mảnh tinh thạch, Tôn Vân và đồng môn
cuối cùng cũng tìm được lối trở về Thung Lũng Huấn Luyện. Con đường trở lại
không hề yên bình – từng bước đi đều vương mùi máu của linh thú, tiếng gió hú
qua cành khô như tiếng than khóc xa xăm.
Đám đệ tử vốn mệt mỏi, nhưng khi nhìn
thấy cổng đá của thung lũng hiện ra từ xa, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Chỉ
riêng Tôn Vân vẫn giữ gương mặt trầm mặc, trong lòng cuộn lên những suy tư khó
tả. Hắn biết, thử thách thật sự không nằm ở rừng sâu, mà là ở chính thung lũng
này, nơi từng bước tiến bộ đều bị người khác soi mói.
Bên trong thung lũng, trưởng lão phụ
trách khảo nghiệm đã chờ sẵn. Ánh mắt lão sắc bén như dao, quét qua từng đệ tử.
- “Các ngươi trở về rồi… nhưng chỉ những kẻ sống sót
mới được tính là hoàn thành. Hãy nộp linh thú hạch và dược thảo thu thập
được.”
Đồng môn lần lượt bước lên, có kẻ tay
run rẩy vì không thu hoạch được gì, có người mặt mày hớn hở với túi trữ vật đầy
ắp. Đến lượt Tôn Vân, hắn chỉ lấy ra vài linh hạch cấp thấp cùng một ít thảo
dược bình thường, khiến nhiều kẻ xung quanh lén cười nhạo.
Nhưng trưởng lão khẽ cau mày khi nhận
lấy túi trữ vật. Trong đó, lão cảm nhận được một tia dao động khác thường
– chính là linh khí vương vấn từ mảnh tinh thạch mà Tôn Vân hấp thu. Lão không
nói ra, chỉ thoáng nhìn Tôn Vân, ánh mắt ẩn chứa sự dò xét.
Đêm đó, thung lũng sáng rực bởi những
ánh trại hỏa. Các đệ tử tụ tập khoe khoang thành quả, bàn tán về cơ duyên gặp
được trong rừng. Tôn Vân ngồi một mình ở góc tối, lặng lẽ điều tức. Trong kinh
mạch hắn, dòng linh lực mới dung nhập vẫn còn chưa hoàn toàn ổn định, như một
con thú dữ vừa bị nhốt lại, sẵn sàng bùng phát bất cứ lúc nào.
Bỗng, một giọng cười ngạo nghễ vang
lên:
- “Ha! Không ngờ ngươi cũng sống sót trở về. Tôn Vân,
ta còn tưởng ngươi đã bị linh thú trong rừng xé xác từ lâu rồi chứ!”
Người nói chính là Trần Nham,
một đệ tử nổi bật trong nhóm, vốn luôn coi thường những kẻ tư chất thấp. Ánh
mắt hắn đầy khinh miệt, mang theo vài phần cố ý khiêu khích.
Một vài đồng môn khác hùa theo, cười
cợt:
- “Tên phàm phu kia chắc chỉ biết trốn chạy thôi.”
- “Có lẽ hắn chỉ may mắn mà thôi.”
Tôn Vân mở mắt, nhìn thoáng qua, rồi
lại nhắm lại, không buồn đáp lời. Trong mắt hắn, sự chế nhạo này chẳng khác gì
gió thoảng qua tai. Nhưng chính sự bình thản ấy khiến đám người kia càng cảm
thấy khó chịu.
Trần Nham hừ lạnh, tiến lại gần, thấp
giọng:
- “Nếu ngươi còn dám bước lên khảo nghiệm ngày mai, ta
sẽ cho ngươi biết sự chênh lệch thật sự giữa thiên tài và kẻ tầm thường.”
Đêm ấy, trong khi tiếng cười nói vẫn
rộn rã quanh đống lửa, Tôn Vân một mình lặng lẽ vận công dưới ánh trăng. Mảnh
tinh thạch dung nhập đã khiến Thanh Phong Quyết trong người hắn trở nên linh
hoạt khác thường, từng luồng khí tức vận hành trơn tru hơn.
Hắn thầm nghĩ:
- “Ngày mai, khảo nghiệm kế tiếp sẽ quyết định vị trí
ta trong nhóm. Dù không muốn phô trương, nhưng nếu không đứng vững, ta sẽ
mãi mãi bị dẫm dưới chân người khác.”
Đêm dần trôi, ánh trăng soi rọi dáng
ngồi thiền tịch mịch của Tôn Vân. Không ai biết rằng trong thung lũng yên ả
này, một trận sóng ngầm mới đang dần hình thành – và Tôn Vân sẽ phải đối
diện với nó bằng tất cả những gì mình có.
Sáng sớm hôm sau, sương mù vẫn còn
giăng kín lối, trăng vừa tàn thì trống đồng vang lên khắp thung lũng. Đám đệ tử
lần lượt bị triệu tập đến quảng trường đá, nơi trưởng lão phụ trách đã đứng
sẵn.
Một tấm bia đá cao hơn ba trượng, khắc
đầy phù văn cổ xưa, đặt uy nghiêm giữa quảng trường. Ánh sáng từ phù văn nhấp
nháy như hô ứng với linh khí thiên địa, khiến ai nhìn vào cũng thấy tâm thần bị
áp bức.
Trưởng lão cất giọng sang sảng:
- “Hôm nay, các ngươi sẽ trải qua khảo nghiệm Tinh
Thần Thạch. Kẻ nào có đạo tâm kiên định, ý chí bất khuất mới có thể
đứng vững trước thạch bia này. Đây không phải khảo nghiệm sức mạnh, mà là
thử thách nội tâm. Ai thất bại sẽ bị gạt khỏi danh sách tiếp tục tu
luyện.”
Đám đệ tử xôn xao, ánh mắt đầy căng
thẳng. So với việc chém giết linh thú, thử thách này càng khiến người ta bất an
hơn, bởi nó không thể dựa vào may mắn hay thủ đoạn.
Người đầu tiên bước lên là Trần Nham.
Hắn đứng thẳng trước bia đá, tay kết ấn, linh lực hộ thể vận hành. Ánh sáng
trên bia bỗng bùng lên, một luồng uy áp như núi cao đè xuống.
Thân hình Trần Nham run nhẹ, trán rịn
mồ hôi, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên nghị. Sau một nén nhang, ánh sáng dần tắt,
hắn còn đứng vững. Trưởng lão khẽ gật đầu:
- “Ý chí khá, miễn cưỡng đạt yêu cầu.”
Đám đệ tử bên dưới hò reo khen ngợi,
Trần Nham ngạo nghễ liếc xuống, khóe môi nhếch cười khinh thường khi nhìn Tôn
Vân.
Lần lượt từng người lên thử. Có kẻ gục
ngã sau vài nhịp thở, có người kiên trì đến nửa nén nhang mới bị chấn động tâm
thần, phun máu ngã quỵ.
Khi đến lượt Tôn Vân, không khí như
lắng xuống. Đa số đều chờ đợi cảnh hắn thất bại thảm hại, thậm chí còn có vài
tiếng cười cợt khe khẽ.
Tôn Vân bước lên, ánh mắt bình thản.
Hắn đứng trước bia đá, hít sâu một hơi rồi khẽ nhắm mắt.
Uy áp từ bia đá ập đến như sấm sét giữa
trời quang, đánh thẳng vào tâm thần hắn. Trong thoáng chốc, Tôn Vân như thấy
mình lạc vào vực sâu vô tận, bốn phía là bóng tối không cùng, tiếng gào khóc,
tiếng than van vang vọng. Những ký ức chua chát đời thường: tuổi thơ nghèo khó,
ánh mắt coi thường của đồng môn, những lần chịu nhục im lặng… tất cả hiện ra rõ
rệt.
Áp lực ngày càng nặng, tưởng như chỉ
cần dao động một chút là tâm thần sẽ tan vỡ.
Nhưng Tôn Vân lại không hoảng sợ. Hắn
nhớ đến từng đêm một mình lặng lẽ ngồi điều tức, nhớ đến mảnh tinh thạch dung
nhập, nhớ đến lời hứa thầm lặng với chính mình: “Ta chỉ là kẻ tầm thường,
nhưng nếu có một con đường, ta sẽ đi đến tận cùng.”
Một tia sáng lặng lẽ lóe lên trong tâm
thức hắn, như đom đóm giữa màn đêm, yếu ớt nhưng không tắt.
Áp lực càng mạnh, tia sáng kia càng
vững vàng. Bóng tối dần bị đẩy lùi.
Một khắc sau, khi phù văn trên bia đá
sáng rực đến cực điểm, thân hình Tôn Vân vẫn đứng thẳng bất động, mắt mở ra
sáng ngời, không hề dao động.
Trưởng lão giật mình, trong mắt lóe lên
tia khác thường. Sau một hồi quan sát, lão trầm giọng nói:
- “Đạo tâm kiên định, thậm chí có dấu hiệu dung hợp
với thiên địa. Vượt xa những gì ta dự đoán.”
Toàn trường ồ lên.
Trần Nham đứng dưới, gương mặt đang mỉm
cười bỗng cứng lại. Hắn không thể tin nổi rằng kẻ mà hắn luôn coi thường lại có
thể vượt qua khảo nghiệm một cách dễ dàng, thậm chí còn khiến trưởng lão khen
ngợi.
Một vài đệ tử từng chế giễu Tôn Vân thì
ánh mắt trở nên phức tạp, trong đó xen lẫn sự kinh hãi.
Tôn Vân không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu,
rồi lặng lẽ trở về chỗ ngồi. Trong lòng hắn rõ ràng: bản thân không hề mạnh mẽ,
chỉ đơn giản là đã chịu quá nhiều khổ nhục, đến mức tâm trí sớm quen với bóng
tối, nên uy áp của bia đá chẳng thể lay chuyển được.
Khảo nghiệm tiếp tục, nhưng ánh mắt mọi
người thi thoảng lại lướt về phía Tôn Vân. Từ hôm nay, cái tên tưởng chừng vô
danh ấy bắt đầu khiến người khác phải lưu tâm.
Và chính từ khoảnh khắc này, vận mệnh
Tôn Vân đã bước sang một ngã rẽ mới.
Chương
47: Bí Mật Sau Lưng
Sau khi khảo nghiệm Tinh Thần Thạch kết
thúc, đám đệ tử được cho giải tán về động phủ nghỉ ngơi. Tuy vậy, những ánh mắt
nhìn về phía Tôn Vân dường như chưa hề tan đi, mà càng ngày càng nặng nề.
Tôn Vân trở về động phủ, vừa bước vào
đã ngồi xuống vận công, điều hòa hơi thở. Trong lòng hắn không dấy lên chút
kiêu ngạo nào, ngược lại càng cẩn thận hơn. Hắn hiểu rõ, thế giới tu tiên vốn
tàn khốc, một bước nổi bật đôi khi chính là mồi lửa chuốc họa.
Đêm hôm đó.
Một bóng người lặng lẽ xuất hiện trước
động phủ của Tôn Vân. Hắn chưa kịp phản ứng thì đã nghe giọng nói uy nghiêm
vang lên trong tâm thức:
- “Đi theo ta.”
Cả thân thể Tôn Vân run lên, hắn lập
tức đứng dậy, khi nhìn rõ bóng dáng thì kinh hãi: chính là vị trưởng lão phụ
trách khảo nghiệm hôm nay.
Tôn Vân vội vàng cúi đầu thi lễ, không
dám nói một lời thừa. Trưởng lão chỉ khẽ gật, rồi dẫn hắn rời khỏi động phủ.
Hai người đi qua từng dãy hành lang đá
u tịch, men theo con đường quanh co mà bình thường đệ tử không bao giờ được bén
mảng. Cuối cùng, họ dừng lại trước một tòa thạch thất sâu trong sơn môn.
Trong thạch thất, bốn bề dày đặc cấm
chế, ánh sáng từ pháp trận hắt ra lấp lánh, uy áp khiến người khác hít thở khó
khăn.
Trưởng lão đưa mắt nhìn hắn, giọng trầm
thấp:
- “Ngươi tên Tôn Vân?”
- “Vâng… đệ tử chính là Tôn Vân.” – Hắn cúi người đáp.
- “Ngươi biết vì sao ta gọi ngươi đến đây không?”
Tôn Vân lắc đầu, lòng thấp thỏm.
Trưởng lão khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh
mắt sâu thẳm như nhìn thấu nội tâm hắn:
- “Tinh Thần Thạch vốn chỉ khảo nghiệm đạo tâm và ý
chí. Nhưng trong cơ thể ngươi… ta mơ hồ cảm ứng được một tia dao động kỳ
dị, dường như khác hẳn với linh lực bình thường.”
Nghe vậy, tim Tôn Vân chấn động mạnh.
Hắn nhớ đến mảnh tinh thạch năm
xưa vô tình dung nhập vào thể nội khi còn ở phàm trần. Lẽ nào, trưởng lão đã
phát hiện ra?
Trưởng lão không nói thêm, chỉ im lặng
một hồi rồi chậm rãi tiếp lời:
- “Ta không hỏi ngươi lai lịch, cũng không cần biết
nguyên nhân. Chỉ có một điều, đạo tâm của ngươi khác hẳn đám đệ tử cùng
lứa, khó bị dao động. Đây là tư chất mà người tu đạo cả đời cũng khó đạt
được.”
Ánh mắt lão bỗng lóe lên tia sáng kỳ
lạ, giọng nói dần trở nên nghiêm trọng:
- “Nếu ngươi đồng ý, ta có thể thu ngươi làm ký
danh đệ tử. Đừng vội nghĩ đây là chuyện nhỏ, ký danh đệ tử tuy không
chính thức được ghi vào gia phả tông môn, nhưng nếu ngươi biểu hiện vượt
trội, một ngày nào đó sẽ có cơ hội danh chính ngôn thuận trở thành đệ
tử chân truyền.”
Trong lòng Tôn Vân dấy lên sóng lớn.
Hắn vốn chỉ là một tên tán tu vô danh,
đến tông môn này cũng chỉ để cầu chút cơ duyên sống sót. Chưa bao giờ hắn dám
mơ tưởng đến việc trở thành đệ tử chân truyền.
Nhưng giờ đây, cơ hội ấy đang ở ngay
trước mặt.
Dù vậy, hắn vẫn không để lộ vẻ hăm hở,
mà chậm rãi đáp:
- “Đệ tử nguyện hết lòng tu tập, không dám phụ lòng kỳ
vọng của trưởng lão.”
Trưởng lão gật đầu, trong mắt lóe lên
sự hài lòng.
- “Tốt. Nhưng nhớ kỹ, tu tiên chi lộ không chỉ có hào
quang. Ngươi càng tiến lên, càng dễ vướng phải tai ương. Từ nay, đừng bao
giờ bộc lộ bản thân quá sớm. Ẩn nhẫn, chính là đạo của kẻ yếu muốn sống
sót trong thiên hạ này.”
Nói xong, trưởng lão phất tay, một đạo
phù văn bay ra, khắc sâu vào ngực áo của Tôn Vân. Đó là tín vật ký danh.
Ánh sáng phù văn lóe lên, rồi tan biến
không dấu vết.
Trên đường trở về, tâm trí Tôn Vân vẫn
còn chấn động.
Hắn mơ hồ cảm giác, từ giây phút nhận
tín vật này, vận mệnh bản thân đã rẽ sang một con đường khác, đầy huyễn hoặc
nhưng cũng đầy nguy hiểm.
Trong bóng đêm, ánh trăng lạnh chiếu
xuống, thân ảnh Tôn Vân nhỏ bé nhưng trong mắt đã có thêm một tia kiên nghị,
tựa hồ ánh sao yếu ớt nhưng không bao giờ tắt.
Trong gian phòng tối, ánh sáng nhàn
nhạt từ ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt bình thản của Tôn Vân. Hắn ngồi khoanh
chân, hô hấp trầm ổn, song nội tâm lại đang không ngừng tính toán.
“Chuyện này... chỉ sợ không thể đơn
giản.” — hắn thầm nghĩ.
Mấy ngày qua, tin tức về “Quỷ Phủ
Thạch” đã lan khắp Linh Vân Tông. Đó vốn chỉ là một loại tài liệu phụ, thường
dùng để luyện chế pháp khí hạng thấp, nhưng kỳ lạ là gần đây giá trị của nó
bỗng tăng vọt, có kẻ ngấm ngầm thu mua với số lượng lớn.
Điều khiến Tôn Vân cảnh giác là: những
kẻ đứng sau chuyện này, dường như có liên hệ đến mạch khoáng mà hắn đã lén dò
xét trong Tử Ngọc Cốc.
“Có người đang giăng lưới...” — ánh mắt
hắn chợt lóe sáng, bàn tay siết chặt.
Đêm hôm ấy, khi rời phòng để ra ngoài
luyện tập, Tôn Vân vô tình bắt gặp hai tên đệ tử ngoại môn đang trao đổi lén
lút sau vườn thuốc. Họ nói chuyện nhỏ đến mức khó nghe, nhưng với tai lực đã
rèn luyện trong thời gian dài, hắn mơ hồ nghe thấy mấy chữ: “Quỷ Phủ Thạch…
giao dịch… bí cảnh…”
Trái tim Tôn Vân khẽ run. Bí cảnh?
Trong tông môn, ngoài những bí cảnh được công khai, còn có một số nơi tuyệt đối
cấm đệ tử nhắc tới. Nếu quả thật có liên quan đến bí cảnh, thì chuyện này không
đơn giản chỉ là giao dịch tài nguyên.
Ngày kế, trong khi thu dọn dược liệu,
Tôn Vân cố ý dò hỏi vài đồng môn. Quả nhiên, hắn nghe được vài tin đồn rời rạc:
có trưởng lão trong tông âm thầm động chạm tới chuyện này, còn người đứng ra
thu mua Quỷ Phủ Thạch có thể chính là nội môn đại đệ tử — Lăng Hạo.
Lăng Hạo là thiên tài tuyệt thế, tu vi
đã sớm vượt xa đám ngoại môn như Tôn Vân. Hắn vốn chẳng liên quan gì đến hạng
đệ tử tầm thường, vậy mà lại chen chân vào việc mua một loại tài liệu hạng
thấp.
“Chắc chắn trong đó ẩn chứa bí mật...”
— Tôn Vân cảm thấy gáy mình lạnh toát.
Đêm khuya, hắn trở về phòng, lấy ra từ
ngực áo một mảnh thạch vụn lấy được trong lần đi Tử Ngọc Cốc. Mảnh thạch này
thoạt nhìn không khác gì những Quỷ Phủ Thạch thông thường, nhưng bên trong lại
ẩn chứa một tia khí tức kỳ dị, như hư như thực, khiến linh khí trong cơ thể hắn
dao động bất ổn.
“Chẳng lẽ, Quỷ Phủ Thạch này là chìa
khóa để mở ra một trận pháp nào đó trong bí cảnh?”
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên, Tôn Vân liền lập
tức thu lại mảnh thạch, giấu thật kỹ.
Ba ngày sau, ngoại môn tổ chức khảo
hạch định kỳ. Trong lúc các đệ tử tranh tài trên võ đài, Tôn Vân đứng yên trong
góc, ánh mắt lặng lẽ quan sát. Hắn phát hiện mấy người từng bí mật bàn về Quỷ
Phủ Thạch đều tỏ ra khác thường, ánh mắt thường xuyên liếc nhìn nhau, như đang
chờ một ám hiệu nào đó.
“Rõ ràng là có kế hoạch. Mình phải cẩn
trọng hơn nữa.”
Trong lòng Tôn Vân thầm hạ quyết tâm: trước
khi tu vi đủ mạnh, tuyệt đối không để kẻ khác biết hắn cũng dính dáng tới Quỷ
Phủ Thạch.
Đêm xuống, gió lạnh ùa qua hành lang
vắng vẻ. Tôn Vân ngồi yên, không tu luyện, không nhập định, mà chỉ bình tĩnh
sắp xếp suy nghĩ trong đầu.
Trong thế giới tiên đạo này, thiên tài
ngợp trời, âm mưu giăng khắp. Một phàm nhân tầm thường như hắn, nếu muốn sống
sót, không chỉ cần kiên nhẫn và khổ luyện, mà còn phải biết ẩn mình, chờ
thời.
Ánh mắt hắn chậm rãi khép lại, nhưng
nơi sâu thẳm trong đồng tử, vẫn còn lưu lại một tia sáng lạnh như đao.
“Các ngươi giăng lưới… ta sẽ đi men
theo mép lưới mà sống.”
Chương 48: Trận Cuồng Phong Trong Tông
Môn
Ba ngày sau khảo hạch ngoại môn, Linh
Vân Tông chợt rúng động. Tin tức truyền khắp các sân viện: khoáng mạch phụ
của Tử Ngọc Cốc bị kẻ trộm đột nhập, một lượng lớn Quỷ Phủ Thạch đã biến mất!
Đám đệ tử ngoại môn xôn xao bàn tán. Có
kẻ cười khẩy, có kẻ hoang mang, cũng có người thầm lo sợ. Nhưng chỉ ít giờ sau,
tất cả bàn luận đều bị dập tắt khi một mệnh lệnh từ nội môn truyền xuống: “Phong
tỏa cốc khẩu, điều tra toàn bộ đệ tử ngoại môn đã từng ra vào Tử Ngọc Cốc.”
Tin sét đánh ngang tai.
Tôn Vân lúc này đang yên lặng sắp xếp
dược liệu trong viện, chợt nghe tin, tim hắn đập mạnh. Trong ngực hắn, mảnh vụn
Quỷ Phủ Thạch vẫn còn nguyên. Nếu để người khác phát hiện, chỉ sợ hắn có nhảy
xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Chẳng bao lâu, từng tốp đệ tử hộ pháp
cầm lệnh bài, ngang nhiên tiến vào các viện ngoại môn, lục soát, tra xét.
Đến khi bọn họ tiến đến sân viện của
Tôn Vân, hắn đã sớm giấu mảnh thạch vụn vào đáy lọ thuốc, lại cố ý để dược khí
át đi khí tức kỳ dị.
Một vị chấp sự trưởng lạnh giọng:
- “Tên kia, ngươi cũng từng theo nhóm đi Tử Ngọc Cốc
phải không?”
Tôn Vân khom người:
- “Khải bẩm chấp sự trưởng, đệ chỉ phụng mệnh đi thu
dược thảo ven ngoài, chưa từng bước sâu vào cốc.”
Chấp sự trưởng hừ lạnh, vung tay cho
hai đệ tử kiểm tra. Sau một hồi, không tìm được gì bất thường, bọn họ mới bỏ
đi.
Tôn Vân thở dài, song trong lòng vẫn
nặng như đeo đá.
Nhưng sóng gió chưa dừng lại.
Ngay chiều hôm đó, ở trước quảng trường
ngoại môn, một tiếng quát lạnh lẽo vang lên:
- “Tôn Vân, ngươi có gan thì bước ra đây!”
Cả quảng trường lập tức náo động. Người
vừa mở miệng không ai khác chính là Hà Dương, một đệ tử ngoại môn nổi
danh gian xảo, từng mấy lần va chạm với Tôn Vân.
Hà Dương tay cầm một túi trữ vật, lạnh
lẽo nói:
- “Trong túi này, ta phát hiện dấu vết của Quỷ Phủ
Thạch. Có người tận mắt thấy ngươi lén qua lại gần Tử Ngọc Cốc! Ngươi còn
dám chối?”
Đám đệ tử xung quanh ồ lên, ánh mắt dồn
cả vào Tôn Vân.
Tôn Vân sắc mặt trầm xuống, hắn biết
ngay có kẻ muốn gán tội cho mình. Hà Dương chỉ là con cờ, phía sau nhất định
còn có kẻ khác thao túng.
Giữa vô số ánh mắt nghi hoặc, Tôn Vân
chậm rãi bước ra, ôm quyền nói:
- “Hà sư huynh, lời ngươi nói, có chứng cứ chăng? Túi
trữ vật kia… là của ai? Nếu nói là của ta, xin hỏi, ngươi lấy từ đâu?”
Một câu hỏi, đám đông lập tức bàn tán
xôn xao.
Hà Dương thoáng cứng họng, nhưng ánh
mắt hắn lóe sáng, tựa như đã có chuẩn bị:
- “Ngươi chối cũng vô ích. Ta đã trình túi này lên
chấp sự trưởng, đợi tra xét kỹ sẽ biết.”
Trong lúc tình thế căng thẳng, đột
nhiên từ phía sau, một giọng nói bình thản nhưng uy nghi vang lên:
- “Ồ, náo nhiệt quá nhỉ? Một đệ tử tầm thường cũng dám
liên quan đến Quỷ Phủ Thạch sao?”
Người vừa đến chính là Lăng Hạo,
đại đệ tử nội môn, khí thế lẫm liệt như núi. Đám ngoại môn đệ tử lập tức im
bặt, ai nấy đều cúi đầu.
Ánh mắt Lăng Hạo lạnh lùng đảo qua đám
đông, dừng lại trên người Tôn Vân, khóe miệng khẽ nhếch.
- “Tôn Vân… phải không? Xem ra ngươi thật sự có chút
can đảm.”
Trong khoảnh khắc ấy, sống lưng Tôn Vân
lạnh buốt. Hắn hiểu, trận cuồng phong thực sự đã kéo tới.
Nếu hắn không cẩn trọng, chỉ một bước
sai lầm, sẽ là vực sâu vạn trượng.
Hà Dương cười lạnh, mượn thế của Lăng
Hạo, hắn như cá gặp nước:
- “Tôn Vân, ngươi còn dám chối sao? Chứng cứ đã rõ
ràng, nếu không phục thì… theo quy củ tông môn, lên võ đài sinh tử quyết
đấu! Ai thắng sẽ chứng minh kẻ kia nói dối!”
Đám đệ tử ngoại môn xôn xao, sắc mặt ai
nấy đầy chờ mong. Võ đài sinh tử tuy nguy hiểm, nhưng lại là cách duy nhất để
tranh đoạt công bằng. Nếu bị ép phải bước lên, sinh tử chỉ có thể do trời định.
Tôn Vân nhíu mày. Hắn hiểu rõ, đây là
cái bẫy. Hà Dương vốn đã tu đến Luyện Khí tầng bảy, hơn hắn tới hai tiểu
cảnh. Thêm vào đó, còn được hậu thuẫn bởi Lăng Hạo, trận này tám phần là muốn
mạng hắn.
Ánh mắt Lăng Hạo thản nhiên, giống như
đang xem một vở kịch thú vị. Hắn nhàn nhạt nói:
- “Được thôi. Quy củ chính là quy củ. Nếu Tôn Vân
không chịu ra võ đài, xem như ngầm thừa nhận.”
Câu nói như nhát dao chém xuống, cắt
đứt đường lùi.
Tôn Vân hít sâu một hơi, trong lòng
xoay chuyển trăm nghìn ý niệm. Hắn vốn là kẻ tầm thường, không có thiên phú,
lại chẳng có chỗ dựa. Lúc này nếu co đầu rút cổ, chẳng những gánh tội oan, mà
còn bị người ta giẫm đạp cả đời.
Hắn cắn răng, ánh mắt lóe lên tia kiên
nghị:
- “Nếu đã như vậy, ta đồng ý lên võ đài!”
Lời vừa thốt ra, cả quảng trường chấn
động. Một tên đệ tử nhỏ bé, dám đối diện cục diện tử vong, quả là không ngờ
tới.
Võ đài ngoại môn nhanh chóng được dựng
lên. Xung quanh tụ tập hàng trăm đệ tử, chen chúc nhau như nước triều. Trên
cao, vài vị chấp sự cũng đã tới, nhìn xuống với vẻ tò mò.
Hà Dương bước lên trước, ánh mắt đầy vẻ
khinh miệt:
- “Ngươi đúng là muốn chết! Một kẻ Luyện Khí tầng năm,
cũng dám chống lại ta? Hôm nay ta sẽ nghiền xương ngươi nát vụn, để làm
gương cho kẻ khác.”
Hắn vung tay, một thanh phi kiếm mảnh
dài như ánh trăng xuất hiện, linh khí rực rỡ.
Tôn Vân thì bình tĩnh hơn vẻ ngoài.
Trong lòng hắn đã có quyết định: trận này, hắn không thể đấu bằng sức chính
diện, mà phải tận dụng từng tấc mưu trí, từng tia cơ hội nhỏ nhoi.
Bàn tay hắn khẽ nắm, trong ống tay áo,
vài lá bùa giản lặng lẽ run rẩy. Đó là thành quả mấy tháng hắn lén luyện, chưa
từng dùng trước mặt người ngoài.
“Chỉ cần kéo dài được thời gian, tìm
được một sơ hở… ta có lẽ còn có đường sống.”
Tiếng trống vang lên, trận đấu bắt đầu.
Hà Dương lập tức vung kiếm, một đạo
kiếm quang lạnh lẽo bổ xuống như sét xé trời. Tiếng reo hò bùng nổ, ai nấy đều
nghĩ Tôn Vân chỉ cần một chiêu liền ngã xuống.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Tôn Vân cắn
răng, ném ra một đạo bùa lục sắc.
Ầm!
Một màn sương mù đặc quánh bùng nổ, che
kín cả nửa võ đài. Kiếm quang chém trúng sương mù, lập tức tản mát, mất đi lực
đạo.
Tiếng reo hò tắc nghẹn, đám đệ tử mở to
mắt.
- “Cái gì? Hắn… hắn biết luyện bùa ư?”
Trong sương mù, bóng người Tôn Vân khẽ
lay động. Hắn như một con cá nhỏ đang vùng vẫy trong lưới, tuy yếu đuối nhưng
chưa hề từ bỏ.
Ánh mắt Lăng Hạo trên cao khẽ nheo lại,
vẻ thú vị càng thêm đậm.
- “Tên này… cũng không hẳn phế vật.”
Trong khi đó, Hà Dương gầm lên:
- “Ngươi tưởng chút trò hề này cản được ta sao? Để ta
xem ngươi còn bao nhiêu đạo bùa!”
Kiếm quang lại loang loáng, sương mù
tan dần.
Tôn Vân trong lòng siết chặt, biết rõ
chỉ cần sơ suất một lần, hắn sẽ mất mạng ngay trên võ đài.
Chương 49: Nguy Cơ Cận Kề
Sương mù dần tan đi, ánh mắt của hàng
trăm đệ tử ngoại môn đều tập trung vào hai bóng người giữa võ đài.
Hà Dương đứng sừng sững, tay cầm phi
kiếm lóe hàn quang, khí thế bức nhân. Trái lại, Tôn Vân trông có vẻ lảo đảo,
quần áo rách rưới vì dư kình kiếm khí, nhưng đôi mắt lại lấp lánh tia sáng kiên
định.
- “Ngươi nghĩ vài tấm bùa rách nát có thể xoay chuyển
cục diện sao?” – Hà Dương cười nhạt, tay khẽ vung. Một đạo kiếm khí như
chớp lao tới, mang theo tiếng rít chói tai.
Tôn Vân nhanh chóng tung ra một bùa hỏa
phù, ánh sáng đỏ lóe lên, ngọn lửa bùng ra chắn trước mặt. Nhưng ngọn lửa vừa
bốc lên liền bị kiếm quang cắt làm đôi, uy lực giảm mất quá nửa.
Cú va chạm khiến hắn văng ra mấy
trượng, trong miệng trào máu.
Bên ngoài võ đài, không ít đệ tử lắc
đầu:
- “Hắn không chịu nổi bao lâu nữa đâu.”
- “Chênh lệch hai tầng Luyện Khí, lại thêm pháp khí
phi kiếm, căn bản không có cơ hội.”
Thậm chí có kẻ đã chờ đợi cảnh tượng
máu tươi vấy võ đài.
Trong khoảnh khắc ngã xuống, tay phải
Tôn Vân run run, trong lòng bàn tay chợt truyền ra một tia lạnh lẽo. Chính là
từ mảnh Quỷ Phủ Thạch mà hắn vẫn cất kỹ trong người.
Ngay lập tức, thần thức hắn chấn động,
như có luồng dị lực mơ hồ chảy khắp kinh mạch. Cảm giác ấy vô cùng quỷ dị: nửa
như hư ảo, nửa như thực chất, giống như có một con quái thú đang ngủ say, khẽ
trở mình.
Trong mắt hắn, kiếm quang đang lao đến
bỗng chậm hẳn lại. Không phải thật sự chậm, mà thần thức của hắn trong chốc lát
đột nhiên trở nên minh mẫn, nắm bắt rõ từng đường dao động linh khí xung quanh.
- “Đây là… hiệu quả của Quỷ Phủ Thạch?” – tim Tôn Vân
đập dồn, nhưng hắn không có thời gian suy nghĩ.
Hắn lập tức rút ra một đạo băng phù,
dưới sự chỉ dẫn mơ hồ của cảm giác kia, ném chính xác vào quỹ đạo kiếm khí.
Ầm!
Băng phù nổ tung, khí lạnh băng hàn bao
phủ, đóng băng cả luồng kiếm khí, khiến nó vỡ vụn như băng tan dưới ánh mặt
trời.
Cả quảng trường rúng động.
- “Chuyện gì vừa xảy ra?”
- “Hắn… phá được kiếm quang của Hà sư huynh?!”
Ngay cả Hà Dương cũng sững sờ, ánh mắt
thoáng hiện vẻ kinh hãi. Vừa rồi rõ ràng kiếm thế hắn không hề sơ hở, nhưng Tôn
Vân lại nắm đúng điểm yếu mà phản pháo.
Không để đối phương kịp ổn định, Tôn
Vân liên tiếp vung tay, ba đạo bùa phù bắn ra liền một lúc: hỏa phù, lôi
phù, phong phù.
Trong tiếng nổ vang trời, lửa, gió và
sấm sét hòa thành một màn hỗn loạn, ép Hà Dương phải vận dụng hết linh lực để
chống đỡ.
Cả võ đài tràn ngập ánh sáng chói lòa,
bụi khói mù mịt.
Trong khoảnh khắc đó, Tôn Vân thở dốc,
thân thể như kiệt sức. Mảnh Quỷ Phủ Thạch trong tay áo vẫn âm thầm phát ra dao
động lạnh lẽo, nhưng hắn biết rõ thứ sức mạnh này chỉ duy trì trong chốc lát,
không thể dựa dẫm lâu dài.
“Phải… phải kết thúc nhanh!”
Hắn cắn răng, lấy ra lá bùa cuối cùng –
một đạo Phong Ảnh Phù mà hắn đã tốn không ít linh thạch đổi lấy từ một
lão đạo quèn trong chợ.
Thân hình Tôn Vân trong khoảnh khắc mờ
đi, hóa thành tàn ảnh khó phân biệt thật giả. Hắn bỗng xuất hiện ngay sát cạnh
Hà Dương, tay giơ lên một ngọn trủy thủ lạnh lẽo.
Đám đệ tử ngoại môn nín thở, mắt không
dám chớp.
- “Không thể nào… hắn thật sự muốn lật ngược cục diện
sao?”
Ngay khi trủy thủ sắp chạm đến cổ Hà
Dương, ánh mắt hắn lóe lên sự tàn độc.
- “Ngươi nghĩ ta không đề phòng sao?”
Một tia sáng bạc chợt bùng nổ từ lồng
ngực Hà Dương, hóa thành một tầng hộ thuẫn bằng ngọc, chặn đứng trủy thủ của
Tôn Vân.
Cả người Tôn Vân bị luồng phản chấn hất
ngược ra xa, rơi mạnh xuống đất, máu tươi phun ra thành vòi.
Hắn biết, một chiêu vừa rồi là cơ hội
tốt nhất. Nhưng hắn vẫn thất bại.
Mảnh Quỷ Phủ Thạch trong ngực khẽ rung
động, dường như không cam lòng, phát ra luồng hàn ý càng lúc càng mạnh…
Hắn vốn đã thoi thóp, nhưng lúc này mí
mắt lại mở ra, ánh nhìn sâu thẳm như hóa thành vực tối.
Hà Dương thu hồi phi kiếm, khóe miệng
nhếch lên, tưởng như chiến thắng đã nằm trong tay. Nhưng trong chớp mắt, hắn
bỗng rùng mình: “Cái gì vậy?”
“Thứ này… chẳng lẽ là ma vật?”
Tôn Vân vẫn đứng đó, thân thể run rẩy
như sắp sụp đổ, nhưng bóng hắn dưới võ đài lại kéo dài, rồi biến dạng thành một
hình thù mờ mịt, như có đôi mắt đỏ rực lặng lẽ mở ra từ trong hư không.
Hà Dương kinh hãi, bước lùi lại một
bước, bàn tay siết chặt chuôi kiếm.
- “Ngươi… ngươi tu luyện tà công gì?!”
- “Ngươi… muốn sống sao?”
Hắn cảm thấy toàn thân mình như bị trói
buộc, nhưng trong khoảnh khắc đó, ký ức về những năm tháng nhọc nhằn, những lần
chịu nhục, những đêm dài tu luyện khổ sở… lần lượt hiện về.
- “Muốn… ta muốn sống!” – hắn rít lên trong tiềm thức.
Một tiếng cười khàn khàn vang vọng:
- “Tốt. Vậy cho ta mượn một chút… chỉ một chút thôi.”
Đột nhiên, đôi mắt Tôn Vân mở bừng.
Trong con ngươi đen kịt, lóe lên vệt hồng nhạt như máu.
Hắn giơ tay lên, không còn là động tác
vụng về thường thấy, mà chuẩn xác đến quỷ dị. Một đạo linh khí âm hàn bắn thẳng
ra, không phải bùa phù, không phải pháp khí, mà là hắc khí như sương mù.
Hà Dương lập tức biến sắc, vội vàng rút
pháp lực toàn thân điều động hộ thuẫn ngọc bội. Nhưng hắc khí lại như có sinh
mệnh, hóa thành hàng loạt dây xích mờ mịt, trườn ra quấn lấy hắn.
- “Cút đi! Cút cho ta!” – Hà Dương gầm lên, vận hết
linh lực.
Song ánh sáng từ hộ thuẫn chỉ duy trì
được một nhịp thở, rồi liền rắc một tiếng, nứt thành vô số khe nhỏ.
Ánh mắt hắn bỗng lộ vẻ hoảng sợ. Đây là
lần đầu tiên, vị thiên tài ngoại môn kiêu ngạo kia nếm trải cảm giác chết
chóc kề sát.
Bên ngoài võ đài, một trưởng lão quát
lớn:
- “Dừng tay! Đây là ma đạo tà thuật, không thể để lan
rộng!”
Ngay lập tức, một luồng linh áp cực lớn
giáng xuống, chuẩn bị ngăn cản dị biến.
Trong khoảnh khắc, Quỷ Phủ Thạch trong
ngực Tôn Vân rung mạnh, luồng hắc khí liền rút về, tan biến như chưa từng tồn
tại.
Tôn Vân toàn thân mềm nhũn, ngã quỵ
xuống, ngất lịm tại chỗ.
Một số đệ tử ngoại môn nhìn nhau, không
dám tin vào cảnh tượng vừa rồi.
- “Hắn… hắn vừa rồi thật sự là Tôn Vân sao?”
- “Loại khí tức kia… ta còn run đến giờ.”
Trên cao, mấy trưởng lão trao đổi ánh
mắt nặng nề. Một người trầm giọng:
- “Tên tiểu tử này… tuyệt đối không thể để mặc. Trong
người hắn… có thứ gì đó.”
Câu nói ấy, như một điềm báo, mở ra một
cục diện nguy hiểm mới cho Tôn Vân.
Chương 50: Hồi Tỉnh Trong Bóng Tối
Một mùi thuốc đắng nồng nặc quanh quẩn
nơi chóp mũi, khiến hắn khó nhọc mở mắt.
Hắn nhận ra mình đang nằm trong một
gian phòng gỗ đơn sơ, vách tường treo vài bó linh thảo đã khô. Bên cạnh chiếc
giường tre, ngọn đèn dầu leo lét phát sáng yếu ớt, hắt bóng hắn đổ dài trên nền
đất lạnh.
Thân thể đau nhức đến tận xương, kinh
mạch khô khốc như bị ai đó dùng dao cắt qua, nhưng điều khiến hắn bất an hơn cả
chính là… ký ức mơ hồ lúc trên võ đài.
Nghĩ đến đó, lưng hắn toát mồ hôi lạnh.
“Ngươi tỉnh rồi.”
Giọng nói khàn khàn khác vang lên. Một
lão giả râu tóc bạc trắng, thân mặc đạo bào màu xanh, đang ngồi bên chiếc bàn
nhỏ. Trong tay ông ta là một bình ngọc đựng dịch dược, ánh mắt thâm trầm khó
đoán.
Tôn Vân lắp bắp:
- “Trưởng… trưởng lão?”
Người kia chính là Trưởng lão Dược
Viện, kẻ vốn rất ít khi xuất hiện, chuyên quản dược thảo và trị liệu cho
ngoại môn.
Ông ta khẽ gật, ánh mắt như nhìn thấu
toàn bộ cơ thể Tôn Vân:
- “Ngươi biết bản thân vừa rồi đã làm gì không?”
Tim Tôn Vân run lên. Hắn cúi đầu, môi
khẽ run rẩy:
- “Đệ tử… đệ tử không nhớ rõ… chỉ… chỉ là lúc ấy…”
Hắn kể lại mơ hồ cảm giác hàn khí, rồi
bản thân mất đi ý thức.
Trưởng lão Dược Viện nghe xong, thần
sắc vẫn lạnh nhạt. Một lát sau, ông ta mới chậm rãi nói:
- “Trong cơ thể ngươi… có một loại khí tức khác
thường. Thứ này… không phải đạo pháp chính tông.”
Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, run
run nói:
- “Đệ tử… đệ tử không biết. Chỉ nhớ lúc sắp ngã xuống
thì trong lồng ngực nóng rực… rồi không còn ý thức gì nữa.”
Trưởng lão trầm mặc, đôi mắt hằn lên
tia sáng sắc bén. Nhưng chỉ chốc lát sau, ông ta thu lại khí tức, ném cho hắn
một bình ngọc nhỏ:
- “Dù là gì đi nữa, từ nay ngươi phải tự kiềm chế,
không được phép để lộ thêm lần nữa. Thứ này… chỉ e sẽ rước họa sát thân.
Uống đi, rồi nghỉ ngơi.”
Hắn mở nắp, uống dược dịch vào. Một
luồng dược lực ấm áp chảy vào kinh mạch, giúp vết thương trong cơ thể dịu bớt.
Nhưng cũng ngay lúc đó, từ ngực hắn, Quỷ Phủ Thạch khẽ rung, như nuốt
chửng một phần dược lực, để lại dòng hơi lạnh chạy thẳng vào tim.
Cảm giác ấy khiến hắn bất giác siết
chặt bàn tay.
- “Cho dù trong cơ thể ta có thứ gì, ta tuyệt không để
nó điều khiển… Nếu đã sống sót một lần từ ranh giới tử vong, vậy thì… ta
càng phải mạnh hơn nữa.”
Sáng hôm sau, tin tức về trận đấu lan
khắp ngoại môn.
Hắn sẽ bước đi, từng bước một, cho dù
cả thế giới này coi hắn là ma quỷ.
Trong căn phòng tối, Tôn Vân ngồi xếp
bằng trên giường tre. Hắn nhắm mắt, hít thở thật sâu, cố gắng điều tức theo
pháp môn mà hắn luyện tập bấy lâu. Nhưng dòng linh lực trong kinh mạch như có
vết nứt, từng cơn đau nhức truyền ra, khiến hắn nghiến chặt răng.
Mỗi lần vận hành đến ngực, hàn khí lại
tuôn trào, tựa như có quái vật ẩn giấu trong thân thể, rít gào muốn thoát ra.
Thanh âm ấy vang vọng trong óc, như
xuyên thẳng vào hồn phách, khiến Tôn Vân lạnh cả sống lưng.
- “Cút đi! Ta không cần ngươi!” – hắn gào thét trong
tâm trí, ép bản thân giữ vững ý niệm.
Thế nhưng, hàn khí càng lúc càng mạnh.
Trong màn đen vô tận, hắn mơ hồ thấy một bóng người cao lớn, toàn thân quấn đầy
sương mù đen đặc, đôi mắt đỏ như máu. Bóng người đó nhìn hắn, khẽ nở nụ cười.
“Ngươi sẽ phải cần đến ta… chỉ là sớm
hay muộn mà thôi.”
Một luồng khí tức âm u tràn ngập tâm
trí, suýt chút nữa phá tan đạo tâm yếu ớt của hắn.
Tôn Vân hít một hơi thật sâu, mở bừng
mắt. Trán hắn ướt đẫm mồ hôi, áo dính sát vào da.
Hắn nhìn lệnh bài, trong mắt thoáng
hiện lên sự kiêng kị:
- “Hóa ra… nó còn có tác dụng hộ thân như vậy. Nếu
không, e là ta đã mất kiểm soát rồi.”
- “Trong cơ thể ta thật sự có thứ quỷ dị kia… Nếu
không khống chế được, sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ. Một khi môn phái biết
rõ, ta chắc chắn sẽ bị coi như ma tu mà diệt trừ…”
Ý niệm này khiến hắn càng thêm hoang
mang. Nhưng trong sự sợ hãi, ngọn lửa kiên cường cũng âm ỉ dấy lên:
- “Không… ta tuyệt không thể gục ngã. Nếu muốn sống
sót, ta chỉ còn cách mạnh lên nhanh hơn tất cả. Chỉ khi có đủ thực lực,
mới có thể che giấu bí mật này.”
Ngoài cửa sổ, bầu trời phương đông bắt
đầu le lói ánh sáng. Tiếng chuông sáng sớm từ ngoại môn vang vọng khắp núi, báo
hiệu một ngày mới bắt đầu.
Tôn Vân lau mồ hôi trên trán, ánh mắt
lóe lên kiên nghị:
- “Cho dù là quỷ ma gì, ta cũng sẽ bước đi con đường
của riêng mình.”
Trong đôi mắt hắn, ánh sáng ấy không
còn mờ nhạt như trước.
.jpg)
0 Comments