Chương 51: Nhiệm Vụ Ngoại Môn
Trong đại điện của ngoại môn, mấy trăm
đệ tử tụ tập. Tiếng bàn tán xôn xao, ánh mắt người người đều tập trung vào tấm
bia đá khổng lồ treo trên tường. Trên bia đá, từng hàng chữ sáng chói hiện ra,
ghi chép những nhiệm vụ mà đệ tử ngoại môn có thể nhận.
Những tiếng thì thầm nối tiếp nhau,
trong đó không thiếu ánh mắt nhìn về phía Tôn Vân. Hắn đứng lẫn trong đám đông,
yên lặng như một bóng cây. Không ai chú ý, cũng chẳng ai quan tâm.
Một vị chấp sự đạo bào xanh bước ra,
giọng nói vang vọng khắp đại điện:
- “Nhiệm vụ thí luyện lần này, chính là thám thính Thôn
Hắc Thạch, nơi từng có một di tích cổ. Đã nhiều năm qua không có ai
dám bén mảng, nhưng gần đây trong núi truyền ra dị tượng, linh khí hỗn
loạn. Chưởng môn lệnh cho ngoại môn cử đệ tử đi dò xét. Ai hoàn thành
nhiệm vụ, sẽ được thưởng một phần lớn điểm cống hiến, đủ để đổi lấy một bộ
công pháp trung đẳng ngoại môn!”
Lời vừa dứt, cả đại điện xôn xao như
sóng cuộn.
Một bộ công pháp trung đẳng ngoại môn!
Với những kẻ bị kẹt lại tầng Luyện Khí như Tôn Vân, đó chính là cơ hội ngàn năm
có một.
Nhưng ai cũng hiểu, nhiệm vụ này không
hề dễ. Thôn Hắc Thạch từng là nơi xảy ra huyết án kỳ bí, cả thôn bị quỷ khí bao
phủ, kẻ đi vào mười người, chín không trở ra.
Lúc này, Tôn Vân đứng lặng, ánh mắt hơi
trầm xuống. Trong lòng hắn hiểu rõ, nếu chỉ tiếp tục khổ luyện thì con đường
tiến giai sẽ vô cùng gian nan. Nhưng với một nhiệm vụ nguy hiểm thế này, có lẽ
hắn sẽ tìm được cơ duyên để đột phá.
Bóng đen trong cơ thể hắn… sự quỷ dị
trong kinh mạch hắn… tất cả đều thôi thúc hắn phải mạnh lên nhanh hơn.
- “Nếu không thử, ta sẽ mãi chỉ là một con sâu kiến ở
ngoại môn.”
Hắn siết chặt nắm tay, bước đến trước
bia đá, ấn tay lên. Một luồng ánh sáng lóe lên, tên Tôn Vân chậm rãi
hiện ra trên hàng cuối cùng.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng cười
khẽ, tiếng thì thầm chế nhạo:
- “Tôn Vân? Hắn cũng dám nhận nhiệm vụ này ư?”
- “Một kẻ tư chất kém cỏi, ngay cả tầng ba Luyện Khí
cũng khó ổn định, chỉ sợ đi chuyến này sẽ vùi xác trong Thôn Hắc Thạch.”
- “Người như hắn mà cũng mơ công pháp trung đẳng, thật
nực cười.”
Nhưng những lời đó, Tôn Vân đều coi như
gió thoảng. Khuôn mặt hắn vẫn điềm tĩnh, ánh mắt bình thản không gợn sóng.
Chấp sự áo xanh liếc nhìn tên hắn, hơi
nhướn mày nhưng không nói gì, chỉ tuyên bố:
- “Bảy ngày sau, tất cả đệ tử tham gia nhiệm vụ tập
hợp tại quảng trường Thanh Trúc. Kẻ nào đến trễ, xem như bỏ quyền.”
Rời khỏi đại điện, Tôn Vân trở về căn
phòng nhỏ đơn sơ của mình. Trong mắt hắn ánh lên một tia sáng hiếm hoi.
- “Bảy ngày nữa, Thôn Hắc Thạch…”
Hắn vuốt nhẹ lên lệnh bài môn phái, khẽ
nhắm mắt. Trong tâm trí, giọng cười khàn khàn kia lại vang lên mơ hồ:
“Đi đi… nơi đó có thứ thuộc về ngươi…”
Trái tim hắn chợt run lên, nhưng chỉ
cười lạnh:
- “Dù là cơ duyên hay bẫy rập, ta cũng phải đi một
lần.”
Đêm đó, Tôn Vân ngồi yên không ngủ,
lặng lẽ điều tức, chuẩn bị cho thử thách đầu tiên có thể thay đổi cả vận mệnh.
Trong căn phòng đơn sơ, Tôn Vân mở ra
cái túi vải cũ nát, đếm đi đếm lại số ít linh thạch mà mình có. Toàn bộ gia sản
hắn cộng lại chưa đến mười viên hạ phẩm linh thạch, thêm mấy lọ linh
dược phổ thông mà hắn tiết kiệm tích cóp bao năm.
“Ít ỏi quá…” – hắn thở dài, ánh mắt
thoáng chút bất lực.
Thế nhưng nghĩ đến Thôn Hắc Thạch, lòng
hắn lại kiên định. Dù không có gì nổi bật, hắn vẫn không muốn bỏ lỡ cơ hội lần
này.
- “Đan dược Luyện Khí, một viên ba điểm cống hiến, bổ
sung linh lực nhanh chóng!”
- “Phù lục Trú Nha, phòng ngự một kích toàn lực tầng
ba Luyện Khí, mười viên linh thạch một tấm!”
- “Kiếm pháp ký thác, nửa giá bán!”
Đi giữa đám đông náo nhiệt, Tôn Vân chỉ
có thể lựa chọn vài thứ đơn giản nhất: một lọ Tụ Khí Đan rẻ tiền, vài
tấm Hỏa Diệm Phù cấp thấp, cùng một cái áo giáp da thú thô ráp đã cũ.
So với những đồng môn khác khoác lên
mình pháp khí sáng rực, hắn quả thật chẳng khác nào kẻ nhà nghèo chen lẫn giữa
phú hộ.
Đang lúc trả giá, phía sau bỗng truyền
đến một giọng cười châm chọc:
- “Ồ, chẳng phải là Tôn Vân đó sao? Ngươi cũng dám mua
sắm chuẩn bị cho nhiệm vụ à? Với vài thứ rách rưới này, e là vừa đặt chân
tới Thôn Hắc Thạch đã thành quỷ cô hồn rồi.”
Tôn Vân quay đầu, liền thấy một tên
đồng môn dáng người cao gầy, chính là Trịnh Dật, một kẻ nổi tiếng thích
khoe khoang trong ngoại môn. Hắn đang khoác trên mình bộ y phục hoa lệ, bên
hông treo thanh pháp kiếm ánh sáng lưu chuyển, quả thật nổi bật một trời một
vực.
Những lời cười nhạo của hắn khiến vài
người xung quanh bật cười, ánh mắt mang theo vẻ chế giễu.
Tôn Vân không tức giận, chỉ bình thản
đáp:
- “Sống hay chết, không phải dựa vào vài món pháp khí
mà định đoạt.”
Trịnh Dật khựng lại, rồi bật cười lớn,
vỗ vai đồng bạn, bỏ đi với vẻ khinh thường.
Ngay khi hắn rời đi, một bóng người
khác bước tới, là một nữ tử áo xanh, dung mạo thanh tú, ánh mắt không mang
khinh miệt như những kẻ kia.
- “Ngươi cũng nhận nhiệm vụ Thôn Hắc Thạch sao?” –
nàng hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Tôn Vân thoáng ngạc nhiên, rồi gật đầu:
- “Đúng vậy. Còn đạo hữu?”
- “Ta tên Triệu Linh Nhi, cũng vừa ghi danh.
Nhiệm vụ này hung hiểm, một mình e khó xoay sở. Nếu ngươi không chê, có
thể cùng đi. Dù sao trên đường, có thêm một người cũng dễ chiếu cố lẫn
nhau.”
- “Được, vậy sau bảy ngày nữa, gặp nhau ở quảng trường
Thanh Trúc.”
Triệu Linh Nhi khẽ cười, để lại một ấn
tượng ấm áp hiếm hoi trong tâm trí Tôn Vân, rồi rời đi.
Đêm hôm đó, hắn một mình ngồi trong căn
phòng đơn sơ, chậm rãi điều tức, đặt bên cạnh là những phù lục và đan dược vừa
mua. Trong lòng, một tia quyết tâm như ngọn lửa âm ỉ cháy sáng.
- “Dù cơ hội mong manh, ta cũng phải bước lên con
đường này…”
Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng như gương,
chiếu xuống dáng người gầy gò nhưng đôi mắt lại dần sâu thẳm, ẩn chứa sự kiên
định không gì lay chuyển.
Chương 52: Xuất Phát Thôn Hắc Thạch
Đến ngày hẹn, quảng trường Thanh
Trúc ngoại môn chật ních người. Trên không trung, mấy đạo hạc giấy pháp
thuật bay lượn, mỗi con hạc đều sáng lên quang hoa nhàn nhạt, mang theo vài vị
sư huynh sư tỷ phụ trách dẫn đội.
Một đạo bạch y trưởng lão ngồi trên ghế
gỗ ở trung ương, râu tóc bạc trắng, ánh mắt thâm trầm như vực sâu, chính là Trưởng
lão Trương Phong, phụ trách giám sát nhiệm vụ lần này.
- “Yêu thú tại Thôn Hắc Thạch nhiều năm nay quấy phá,
nay càng hung hãn hơn. Các ngươi được phái đi, một là để rèn luyện, hai là
để trấn áp. Nhớ kỹ, mạng sống quan trọng hơn điểm cống hiến. Nếu thấy
nguy, lập tức lui về, không ai trách tội.” – lời nói chậm rãi, nhưng mang
uy nghiêm khiến cả quảng trường tĩnh lặng.
- “Ngươi tới rồi.” – nàng khẽ nói.
- “Ừ.” – hắn chỉ đáp gọn, ánh mắt vẫn bình tĩnh.
Đúng lúc ấy, một giọng cười chế giễu
vang lên phía sau:
- “Hóa ra hai kẻ tép riu cũng muốn đi chung sao? Xem
chừng đường này càng thêm náo nhiệt.”
Không cần quay lại, Tôn Vân cũng biết
là Trịnh Dật. Gã đi cùng mấy đồng bạn, trên người treo lủng lẳng phù lục
cùng pháp khí, khí thế bức người.
Triệu Linh Nhi hơi cau mày, nhưng không
nói gì. Tôn Vân thì vẫn bình thản, coi như chẳng nghe thấy.
Trong tiếng gió gào rít, cảnh núi non
xanh biếc phía dưới dần biến mất, thay bằng những ngọn núi trọc lởm chởm, sông
suối khô cạn, không khí âm u nặng nề.
Triệu Linh Nhi thì thầm:
- “Nghe nói vùng đất quanh Thôn Hắc Thạch từ xưa vốn
là chiến trường tu tiên, mấy ngàn năm vẫn còn oán khí chưa tan… nếu lời
này thật, nơi đó không chỉ có yêu thú, e còn có thứ khác đáng sợ hơn.”
- “Nhảm nhí! Oán khí gì chứ, chẳng qua để hù dọa kẻ
yếu bóng vía mà thôi.”
Nhưng Tôn Vân thì không lên tiếng.
Trong lòng hắn mơ hồ nhớ đến những lần đọc sách cũ trong Tàng Thư Các, quả thực
có ghi chép mơ hồ về một trận chiến pháp tu thảm khốc từng xảy ra tại phương
bắc…
Không khí lạnh lẽo, tựa như có thứ gì
đó đang nhìn chằm chằm từ trong bóng tối.
Một vị sư huynh dẫn đội hạ xuống trước,
cất giọng:
- “Đệ tử chia thành từng tổ, bắt đầu dò xét quanh
thôn. Nhớ kỹ, không được hành động đơn độc!”
Khi bước vào trong thôn, gió lạnh thổi
qua khe hở, mang theo mùi tanh nồng khó tả.
Triệu Linh Nhi sắc mặt nghiêm trọng,
khẽ thì thầm:
- “Cẩn thận, nơi này… thật không giống phàm thôn bình
thường.”
Tôn Vân gật đầu, tay khẽ siết chặt tấm
phù lục Hỏa Diệm trong tay áo.
Trong lòng hắn, một dự cảm chẳng lành
dần dần nổi lên…
Nhóm năm người của Tôn Vân đi chậm lại.
Người đi đầu là Vương Hạo, đệ tử có tu vi tầng tám Khí Ngưng, dáng vẻ
cẩn trọng, trong tay cầm một tấm la bàn pháp khí, kim chỉ nam run run, xoay
loạn bất thường.
- “Khí tức nơi này cực kỳ hỗn loạn, la bàn gần như vô
dụng…” – Vương Hạo khẽ lẩm bẩm, lông mày nhíu chặt.
Triệu Linh Nhi thì chắp tay kết ấn, thả
ra một tia linh quang dò xét bốn phía. Thế nhưng ánh sáng vừa lóe lên liền bị
gió lạnh nuốt trọn, tựa như ngọn nến trong đêm bão.
Không ai nói thêm, tất cả đều siết chặt
phù lục trong tay, đề phòng bất trắc.
Từ trong bóng tối, một đôi mắt đỏ rực
mở ra, lấp lánh như than hồng cháy rực. Một con yêu thú cao hơn hai trượng từ
từ bước ra, hình thù như chó sói, nhưng da thịt nứt nẻ, lộ ra từng mảnh xương
trắng hằn máu đen.
Triệu Linh Nhi kinh hãi kêu lên:
- “Địa Ngục Lang! Sao lại xuất hiện ở đây?!”
Địa Ngục Lang vốn chỉ sinh trưởng trong
Huyết Vực ngàn dặm phía tây, làm sao lại xuất hiện ở Thôn Hắc Thạch này?
Vương Hạo lập tức quát:
- “Không được hoảng loạn! Tất cả chuẩn bị công kích!”
Nhưng khi khói tan, thân hình Địa Ngục
Lang vẫn sừng sững, chỉ để lại vài vết cháy đen nhỏ bé. Đôi mắt đỏ lừ như càng
thêm dữ tợn, nó gầm rú vang vọng, mùi hôi thối ập thẳng vào mặt.
Triệu Linh Nhi mặt cắt không còn giọt
máu, lùi lại một bước, trong tay kết ấn vận pháp quyết. Vương Hạo nghiến răng,
tung ra phi kiếm nhỏ sáng bạc, lao thẳng vào cổ họng yêu thú.
Phi kiếm sáng bạc vừa chạm vào da thịt
quái sói liền bật lửa tóe ra, bị hất văng trở lại. Địa Ngục Lang rống lên, thân
thể to lớn lao thẳng tới, móng vuốt như móc sắt vung xuống.
Cả nhóm thở dốc. Triệu Linh Nhi nhìn
Tôn Vân đầy kinh ngạc, không ngờ người bình thường lặng lẽ nhất lại ra tay chí
mạng vào thời khắc nguy hiểm.
Nhưng Tôn Vân chỉ bình tĩnh thu tay,
trong lòng thầm than — Hỏa Diệm Phù cuối cùng đã dùng mất, sau này hắn
chẳng còn gì để tự vệ.
Địa Ngục Lang chưa chết hẳn, nó rít lên
từng hồi, máu đen chảy ròng ròng, nhưng ánh mắt vẫn tràn ngập sát ý.
Ngay lúc nhóm năm người chuẩn bị tiếp
tục giao thủ, bỗng từ sâu trong thôn vọng lại một tiếng gào thảm thiết khác,
dài dằng dặc như ma khóc quỷ kêu.
Không khí lập tức lạnh buốt đến tận
xương tủy.
Chương 53: Quỷ Bia Thôn Hắc Thạch
Tiếng gào thảm thiết vang vọng trong
đêm tối, kéo dài tựa như hàng vạn oan hồn đang rên xiết. Gió lạnh thổi vù vù
qua những ngôi nhà đá đổ nát, làm ngọn lửa pháp khí trong tay đám đệ tử run rẩy
như sắp tắt.
Địa Ngục Lang thân thể cháy xém vẫn
chưa gục, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm bọn họ, từng bước một ép sát. Nhưng khi
âm thanh kia vọng đến, nó đột nhiên run rẩy, không tiến lên nữa, mà quay đầu
chạy thục mạng, thân hình biến mất trong màn sương đen đặc quánh.
Nhóm năm người ai nấy đều chết lặng.
Nếu ngay cả yêu thú khát máu như Địa Ngục Lang còn sợ hãi bỏ chạy, thì thứ phát
ra tiếng gào kia sẽ khủng bố tới mức nào?
Vương Hạo cố giữ bình tĩnh, trầm giọng:
- “Mọi người cẩn thận! Âm thanh kia phát ra từ trung
tâm thôn. Dù nguy hiểm, nhưng muốn hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta nhất định
phải đến đó.”
Không ai phản đối, nhưng ánh mắt đều
thoáng qua vẻ chần chừ. Triệu Linh Nhi siết chặt pháp khí trong tay, ngón tay
run lên nhè nhẹ. Riêng Tôn Vân im lặng đi sau cùng, trong lòng bất an đến cực
điểm.
Con đường dẫn vào giữa thôn ngày càng
hẹp, hai bên toàn là những căn nhà đá sụp đổ, vách tường loang lổ vết máu khô.
Mùi hôi tanh và tử khí nặng nề khiến người ta nghẹt thở.
Khi họ tiến đến quảng trường trung tâm,
cả nhóm đồng loạt khựng lại.
Ở đó có một tấm bia đá đen khổng lồ,
cao chừng ba trượng, bề mặt khắc đầy văn tự cổ xưa không ai hiểu nổi. Chung
quanh bia, vô số bóng người mờ ảo như linh hồn bị giam cầm, chậm rãi lượn lờ,
mắt trống rỗng, miệng liên tục gào khóc.
Âm thanh thảm thiết vừa rồi, chính là
từ những bóng ma này phát ra.
Triệu Linh Nhi tái mặt, lùi về sau:
- “Đây… đây là Hồn Trấn Bia trong truyền
thuyết! Chuyên dùng để phong ấn oán linh, nhưng tại sao lại xuất hiện ở
đây?”
Vương Hạo chưa kịp đáp, bỗng một bóng
ma rít gào, xông thẳng vào đoàn người. Thân ảnh mờ ảo nhưng tốc độ cực nhanh,
móng tay dài ngoằng như muốn xé rách linh hồn.
Ba đệ tử cùng lúc tung phù lục, ánh
sáng bùng nổ, bóng ma kia tan biến trong làn khói đen. Nhưng chưa kịp thở phào,
hàng chục bóng ma khác đã từ từ quay đầu nhìn về phía họ, đôi mắt rỗng tuếch
lóe lên ánh sáng xanh lạnh lẽo.
Trong khoảnh khắc, một luồng khí tức
âm hàn mạnh mẽ ập tới, làm linh lực trong cơ thể mọi người run rẩy như sắp
tán loạn.
Ngay lúc nguy cấp, Vương Hạo vội quát:
- “Mau dựng trận phòng ngự!”
Năm người vội vàng đứng thành vòng
tròn, lấy ra ngọc giản trận pháp mà Lý sư thúc ban cho, vội vã kích phát. Một
lớp quang mạc nhạt hiện lên, bao bọc quanh họ.
Nhưng chỉ sau vài lần va chạm của đám
bóng ma, lớp quang mạc đã rung chuyển kịch liệt, vết nứt li ti xuất hiện.
Triệu Linh Nhi hoảng hốt:
- “Không ổn, trận này chỉ cầm cự được trong chốc lát,
nếu cứ thế này thì tất cả chúng ta đều sẽ bị nuốt hồn!”
Trong lúc ai nấy hoang mang, Tôn Vân
lại lặng lẽ quan sát tấm bia đen. Hắn phát hiện, trong vô số văn tự kỳ dị kia,
có một chỗ hơi mờ nhạt, giống như từng bị ai đó xóa đi. Từ vị trí ấy, từng sợi
hắc khí mỏng manh đang không ngừng tràn ra, lượn vào trong không khí.
“Chính chỗ này… là nguồn gốc oán linh
thoát ra ngoài!” – Tôn Vân thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rịn trên trán.
Hắn không phải người thông tuệ xuất
chúng, nhưng từ những ngày đọc lén sách cũ trong Tàng Kinh Các, hắn nhớ mang
máng có ghi lại một phương pháp đơn giản để trấn áp bia đá loại này.
Đó là… dùng máu sống hòa với
linh lực, để tạm thời vá kín khe hở.
Trong lòng Tôn Vân đấu tranh dữ dội.
Làm vậy rất nguy hiểm, thậm chí có thể khiến hắn bị oán khí xâm nhập, thân tử
đạo tiêu. Nhưng nếu không ai ngăn cản, thì lớp quang mạc này chỉ chống được một
khắc nữa, rồi tất cả đều chết.
Ánh mắt hắn chợt lóe sáng, lặng lẽ cắn
mạnh đầu ngón tay, giọt máu đỏ tươi hòa lẫn linh lực ít ỏi tụ thành một phù văn
đơn giản.
Hắn nghiến răng, nhân lúc mọi người bận
chống đỡ, lao thẳng ra ngoài quang mạc, chạy về phía tấm bia đen.
- “Tôn Vân! Ngươi điên rồi sao?!” – Vương Hạo hét lên,
nhưng đã muộn.
Bóng dáng gầy gò ấy trong khoảnh khắc
đã chìm trong biển oán linh gào thét, lao tới gần bia đá.
Tiếng gào thét của đám oán linh dậy
trời, từng bóng ma lao tới như sóng dữ. Trong lớp quang mạc rung rinh sắp vỡ,
tất cả đều tưởng rằng Tôn Vân đã điên.
Nhưng hắn vẫn cắn răng lao thẳng tới
tấm bia đen.
Mỗi bước đi, một bóng ma lại nhào tới.
Linh lực trong người Tôn Vân mỏng manh, chẳng đủ đối kháng, chỉ có thể cưỡng ép
thi triển Hỏa Linh Thuật cấp thấp. Tia lửa le lói lóe lên, vừa đủ xua
tan một vài bóng mờ, nhưng nhanh chóng bị làn sóng âm hàn nuốt chửng.
Máu nơi đầu ngón tay hắn nhỏ giọt, hòa
cùng linh lực, dần biến thành một phù văn đỏ thẫm run rẩy. Tôn Vân gầm khẽ,
tung thẳng phù văn ấy vào khe hở mờ nhạt trên thân bia.
Trong khoảnh khắc, tấm bia run lên
bần bật.
Âm thanh gào khóc của vô số oán linh
chợt biến đổi, trở thành tiếng rên siết thảm thiết, tựa như bị cưỡng bức kéo
về. Những bóng ma đang vồ tới Tôn Vân lập tức co rút, kêu gào thảm thương, rồi
bị hút mạnh về trong bia đá.
Quang mạc phòng ngự bên ngoài bỗng dưng
ổn định trở lại, không còn dao động kịch liệt như trước.
Triệu Linh Nhi và mấy đệ tử khác tròn
mắt, gần như không tin vào điều vừa xảy ra.
- “Hắn… hắn phong ấn được thật sao?” – một đệ tử run
giọng thì thào.
Nhưng ngay lúc mọi người còn chưa kịp
mừng rỡ, thân bia bất ngờ lóe lên ánh sáng đỏ u ám. Khe hở kia tuy tạm thời bị
máu và linh lực của Tôn Vân vá kín, nhưng đồng thời cũng sinh ra một sợi ấn
ký đỏ như máu, chậm rãi chui ngược vào cơ thể hắn.
Tôn Vân toàn thân chấn động, thân thể
run rẩy kịch liệt, hai mắt trong khoảnh khắc tối sầm. Một luồng oán khí âm hàn
như muốn cắn xé thần hồn, truyền khắp kinh mạch.
- “A…!” – hắn ôm đầu, quỳ rạp xuống đất, hơi thở hỗn
loạn.
Trong cơn đau đớn tưởng chừng hồn phi
phách tán, hắn lại mơ hồ nghe thấy tiếng thì thầm, tựa như có ai đang gọi tên
mình từ trong bóng tối:
“...Tôn… Vân… mở… ra… cho ta…”
Bên ngoài, Vương Hạo vội vàng lao đến,
kéo hắn lại. Khi chạm vào thân thể Tôn Vân, lập tức rụt tay về, sắc mặt đại
biến:
- “Oán khí nặng thế này?! Chẳng lẽ… hắn đã trở thành
vật dẫn của bia đá?”
Triệu Linh Nhi lo lắng, hốt hoảng kêu
lên:
- “Mau nghĩ cách cứu hắn, nếu để oán khí nhập thể, e
rằng Tôn sư đệ sẽ hóa thành lệ quỷ mất!”
Nhưng đúng lúc ấy, tấm bia khổng lồ
bỗng yên tĩnh trở lại, toàn bộ bóng ma bị hút sạch vào trong. Âm thanh gào khóc
biến mất, quảng trường u ám lặng như tờ.
Ánh sáng âm u trên bia dần lắng xuống,
chỉ còn lại sự tĩnh mịch chết chóc.
Trong khi mọi người còn ngơ ngác, Tôn
Vân khẽ ngẩng đầu. Trên trán hắn mồ hôi lạnh túa ra, sắc mặt trắng bệch, nhưng
trong đôi mắt thoáng hiện một tia sáng đỏ máu rồi biến mất.
Hắn thở dốc, cố nén cơn run rẩy trong
lòng, miễn cưỡng cười gượng:
- “Ta… không sao. Chỉ… chỉ hơi mệt một chút.”
Không ai hay biết, sâu trong thần hồn
hắn, đã có một phù ấn huyết sắc lặng lẽ in hằn. Nó tựa như một cánh cửa
bị niêm phong, mà Tôn Vân vô tình trở thành chìa khóa.
Khi cả nhóm chuẩn bị rút lui, ánh mắt
Tôn Vân chợt dừng lại ở chân bia. Giữa lớp rêu phong, hắn phát hiện một mảnh đá
nhỏ khắc chữ cổ mơ hồ, chỉ có hai chữ mờ nhạt:
“Hắc Môn”.
Một dự cảm chẳng lành thoáng lướt qua
tim hắn, nhưng trong khoảnh khắc, Tôn Vân chỉ im lặng siết chặt tay áo, giấu
kín mảnh đá vào người.
Trong lòng hắn hiểu rõ — tai họa lần
này, e rằng mới chỉ vừa bắt đầu.
Chương 54: Bóng Đen Theo Dõi
Đêm nay trời quang trăng sáng, ánh
trăng hắt xuống con đường đá mòn dẫn ra khỏi thôn Hắc Thạch. Đoàn người của
Vương Hạo bước đi trong im lặng, mỗi kẻ đều mang một vẻ suy tư riêng.
Triệu Linh Nhi thỉnh thoảng ngoái đầu
nhìn về phía Tôn Vân, trong mắt có chút lo lắng. Sau trận chiến với bia oán
linh, thần sắc của Tôn Vân tái nhợt hẳn, nhưng hắn vẫn cố gắng bước đi như
thường, không hé lộ chút yếu đuối nào.
“Linh Nhi, không cần lo cho ta. Chỉ là
tiêu hao linh lực quá nhiều thôi.” – Tôn Vân cười nhạt, giọng khàn khàn, nhưng
đáy mắt hắn vẫn còn ẩn giấu một tia âm hàn khó nói thành lời.
Vương Hạo thì đi phía trước, không nói
nhiều, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt ra sau lưng đoàn, thần sắc ngưng
trọng. Từ khi rời khỏi thôn, hắn cảm giác có cái gì đó quỷ dị đang bám theo.
Quả nhiên, chỉ một khắc sau, trong rừng
trúc hai bên đường, tiếng gió thổi xào xạc như thì thầm. Một luồng khí tức âm
lãnh thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức không ai kịp bắt lấy.
Vương Hạo dừng bước, hạ giọng:
- “Có người theo dõi.”
Cả nhóm lập tức cảnh giác. Triệu Linh
Nhi nắm chặt pháp khí, những đệ tử còn lại thì căng thẳng, nhìn chằm chằm bốn
phía.
Tôn Vân thì vẫn giữ gương mặt điềm
tĩnh, chỉ lặng lẽ đưa tay vào trong áo, nơi cất giấu mảnh đá khắc hai chữ Hắc
Môn. Kể từ khi chạm vào vật ấy, hắn luôn có cảm giác bị một đôi mắt vô hình
nào đó dõi theo, tựa như chẳng bao giờ thoát khỏi.
Đúng lúc ấy, tiếng cười khàn khàn vang
vọng giữa rừng:
- “Khá lắm, không ngờ đám tiểu bối các ngươi lại có
thể phong ấn được oán bia.”
Một bóng người mặc áo đen xuất hiện,
không rõ hắn đã đứng đó từ bao giờ. Trên mặt người này mang mặt nạ đồng xanh,
ánh mắt sáng lạnh, mơ hồ tỏa ra sát khí khiến người khác run rẩy.
Vương Hạo quát lớn:
- “Ngươi là ai?!”
Người áo đen cười khùng khục:
- “Danh tính của ta, các ngươi biết hay không cũng
chẳng quan trọng. Điều ta muốn… chính là mảnh đá mà tên tiểu tử kia đang
giữ.”
Ánh mắt hắn xoáy thẳng vào Tôn Vân.
Triệu Linh Nhi biến sắc, vô thức đứng
chắn trước mặt Tôn Vân.
- “Ngươi mơ tưởng! Đây là vật do chúng ta liều mạng
đoạt được, sao có thể để ngươi cướp đi?”
Người áo đen chỉ lắc đầu, giọng điệu
lạnh lẽo:
- “Vật đó… vốn không thuộc về các ngươi. Giao ra, các
ngươi còn có cơ hội sống sót. Nếu không…”
Giọng nói hắn vừa dứt, bốn phía rừng
trúc lập tức vang lên tiếng bước chân lạ thường. Trong bóng tối, từng bóng đen
dần hiện rõ – đó là một nhóm tu sĩ che mặt, tất cả đều tỏa ra khí tức tà dị, ít
nhất cũng đạt đến Trúc Cơ kỳ.
Đám đệ tử đi cùng Vương Hạo sắc mặt
trắng bệch, bàn tay cầm pháp khí run lên.
Tôn Vân thở dài trong lòng. Hắn vốn
không muốn bị lộ ra, nhưng mảnh đá “Hắc Môn” tựa như có linh tính, càng lúc
càng khiến hắn bị cuốn sâu vào vòng xoáy hiểm nguy.
Một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng,
khiến hắn rùng mình.
Hắn ngẩng đầu, đối diện ánh mắt lạnh
băng của người áo đen, bất giác siết chặt mảnh đá trong tay áo. Trong lòng hắn
chỉ lóe lên một ý nghĩ:
Lần này, có lẽ ta không thể né tránh
nữa.
Tôn Vân ngồi trong mật thất đơn sơ,
ngọn đèn dầu lay lắt tỏa ánh sáng vàng nhạt chiếu xuống gương mặt bình thản.
Sau biến cố ở hội đấu giá, hắn biết bản thân đã bị vài kẻ chú ý, nhưng may mắn
nhờ dáng vẻ tầm thường, cộng thêm việc hắn nhanh chóng rời đi, nên vẫn chưa bị
lộ dấu vết.
Trong tay hắn, là túi trữ vật vừa mới
đoạt được sau khi đổi chác lén lút với một tu sĩ khác. Vốn dĩ túi này chỉ chứa
vài món linh thạch và đan dược tầm thường, nhưng khi hắn vô tình chạm vào một
góc ẩn trong lớp vải, lại phát hiện một luồng linh lực rất quái dị.
“Ồ?” – Ánh mắt Tôn Vân lóe sáng. Hắn
đưa túi lại gần, dùng thần thức dò xét cẩn thận. Quả nhiên, bên trong còn có
một tầng phong ấn cực kỳ cổ xưa, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ thông thường cũng khó mà
phát hiện.
Sau một hồi kiên nhẫn giải khai, trước
mắt hắn hiện ra một vật nhỏ: một mảnh ngọc giản đã nứt vỡ một nửa, trên
bề mặt khắc chi chít phù văn khó hiểu, thoáng toát ra khí tức tang thương của
thời đại viễn cổ.
Tim Tôn Vân đập dồn. Hắn cố kiềm chế sự
vui mừng, ngồi xếp bằng vận chuyển công pháp ổn định tinh thần. Sau khi yên
tĩnh trở lại, hắn cẩn thận thả thần thức vào trong mảnh ngọc giản.
Ngay lập tức, một luồng ý niệm già nua
truyền ra, mang theo uy thế nhàn nhạt khiến hắn suýt nữa bị chấn động vỡ nát
thần hồn. Nhưng ý niệm ấy dường như không còn chủ động, chỉ là một dấu vết còn
sót lại.
Rồi tất cả tắt ngúm.
Hắn biết rõ, chỉ riêng mấy chữ “Chân
Nhân” đã là tồn tại khiến vô số tông môn run sợ. Nhưng đồng thời, cũng là cơ
hội duy nhất để một kẻ phàm tục không có thiên tư như hắn xoay chuyển số mệnh.
Trong lòng Tôn Vân giằng co kịch liệt.
Lý trí bảo hắn nên cất kỹ mảnh ngọc giản, không để ai phát hiện. Nhưng trực
giác lại mách bảo: cơ duyên này chính là chìa khóa dẫn đến con đường sống lâu
trường sinh.
Chương 55: Lặng Sóng Trước Cơn Bão
Sau khi cất kỹ mảnh ngọc giản, Tôn Vân
không hề manh động. Hắn hiểu rất rõ — trong tu tiên giới, thứ đáng sợ nhất
không phải là yêu thú hung hãn hay ma vật tàn bạo, mà chính là lòng người tham
lam. Một khi tin tức lọt ra, đừng nói hắn, ngay cả một tông môn cỡ trung cũng
khó lòng giữ nổi bảo vật này.
Vì vậy, hắn chọn cách quen thuộc: ẩn
nhẫn và tích lũy.
Ngày thường, Tôn Vân vẫn như bao đệ tử
bình thường khác: sáng đến Linh Điền tưới nước, chiều làm việc vặt đổi lấy linh
thạch, tối thì đóng cửa luyện công. Bộ dáng không có gì nổi bật, thậm chí đôi
khi còn tỏ ra mệt mỏi, như thể chỉ cố gắng duy trì cảnh giới Luyện Khí tầng
chín mà thôi.
Nhưng chỉ mình hắn biết, mỗi đêm khi
mọi người chìm vào giấc ngủ, hắn mới lặng lẽ lấy ra một ít linh thảo, luyện chế
những loại tiểu hoàn đan đơn giản, vừa để tu luyện, vừa để bán lấy linh
thạch. Bằng sự tỉ mỉ và kiên nhẫn, Tôn Vân dần tích lũy được một lượng linh
thạch nho nhỏ.
“Không đủ… nếu muốn tìm đến Vạn Mộc Cổ
Uyên, chí ít ta phải đạt đến Trúc Cơ cảnh. Nếu không, chỉ vừa đặt chân đã thành
xương trắng.” – Hắn âm thầm tính toán.
Thế nhưng, muốn đột phá Trúc Cơ không
chỉ cần cơ duyên, còn phải có Trúc Cơ Đan. Mà giá trị của một viên Trúc
Cơ Đan ít nhất cũng bằng mấy chục năm lao lực của hắn.
Một ngày nọ, khi đang trên đường trở về
sau buổi trực nhật linh điền, hắn nghe thấy vài sư huynh đệ bàn tán:
Nghe tới đây, ánh mắt Tôn Vân khẽ dao
động.
“Phong Nham Cốc… Thanh Diệp Thảo…
Nếu ta có thể lấy được, sẽ không còn lo lắng cho bước Trúc Cơ đầu tiên.”
Nhưng hắn cũng không mù quáng. Trong
lòng liền cân nhắc: một kẻ vô danh như hắn, nếu đơn độc xông vào, chẳng khác
nào tự tìm đường chết. Cách tốt nhất là gia nhập một đội ngũ nhỏ, vừa che giấu
thực lực, vừa học hỏi kinh nghiệm.
Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, như
hồ nước phẳng lặng đang dần gợn sóng — báo hiệu cơn bão sắp đến gần.
Tin tức về việc mở cửa Phong Nham
Cốc nhanh chóng lan khắp tông môn, như một mồi lửa châm vào đám khô cỏ. Từ
những đệ tử Luyện Khí tầng thấp đến cả những người đã chạm tới nửa bước Trúc
Cơ, ai nấy đều bàn tán rôm rả.
Tôn Vân thì vẫn im lặng, không hề lộ vẻ
gì khác thường. Hắn biết rõ, cơ hội càng lớn thì lòng người càng hiểm. Chỉ cần
để lộ một chút hứng thú quá mức, lập tức sẽ bị kéo vào vòng xoáy mà hắn chưa
chắc đã ứng phó nổi.
Mấy ngày sau, một nhóm đệ tử cùng lứa
tụ tập tại quảng trường ngoại môn. Trong số đó, nổi bật nhất là Lý Trường
Kinh, một gã tu sĩ Luyện Khí tầng mười, vốn nổi tiếng trong hàng ngoại môn
với tính cách ngạo mạn.
— “Phong Nham Cốc lần này mở ra trong
vòng bảy ngày. Ta định lập đội tiến vào. Trong đó có không ít yêu thú Luyện Khí
hậu kỳ, thậm chí có cả loại hung thú nửa bước Trúc Cơ. Ai muốn tham gia thì đến
ghi danh với ta!” – Lý Trường Kinh ngẩng đầu, giọng điệu đầy cao ngạo.
Đám đệ tử bên dưới xôn xao, không ít
người bước lên, mong muốn nương nhờ đội ngũ này để có cơ hội tranh đoạt linh
dược.
Tôn Vân đứng trong góc, lặng lẽ quan
sát. Hắn hiểu, một mình hắn đi vào chẳng khác nào chịu chết. Gia nhập đội ngũ
là lựa chọn duy nhất.
Thế nhưng, với thân phận tầm thường của
mình, ai sẽ để hắn gia nhập?
Đúng lúc ấy, một bóng người mảnh khảnh
bước tới bên cạnh hắn — Chu Thanh, một nữ đệ tử cùng lứa, gương mặt
thanh tú, tu vi chỉ Luyện Khí tầng tám. Nàng nhỏ giọng nói:
— “Tôn sư đệ, ta thấy huynh cũng có
hứng thú. Một mình đi thì không ổn đâu. Hay là… chúng ta cùng xin gia nhập?”
Tôn Vân hơi khựng lại, ánh mắt lóe
sáng. Trong lòng hắn vốn đã tính toán tìm cơ hội chen vào, nay Chu Thanh chủ
động kéo theo, vừa hay có thêm lý do hợp lý.
— “Nếu Chu sư muội đã nói vậy, ta sẽ
cùng đi.” – Hắn gật nhẹ, giọng vẫn thản nhiên, không lộ chút tham vọng.
Cả hai tiến lên trước mặt Lý Trường
Kinh. Gã liếc qua, ánh mắt mang chút khinh thường:
— “Luyện Khí tầng tám, tầng chín… Hừm,
thực lực như các ngươi cũng muốn vào Phong Nham Cốc? Sợ rằng chưa thấy linh
dược đã bỏ mạng trong bụng yêu thú rồi!”
Một vài tiếng cười rộ lên từ những đệ
tử khác, ánh mắt nhìn Tôn Vân đầy vẻ giễu cợt.
Chu Thanh khẽ cắn môi, định mở lời thì
Tôn Vân đã bước lên, bình tĩnh đáp:
— “Lý sư huynh nói không sai, bọn ta tu
vi không cao. Nhưng so với mấy gã liều mạng, bọn ta ít nhất biết tự giữ mình.
Trong Cốc, ngoài dược thảo, việc dò đường, quan sát nguy hiểm cũng cần người
cẩn thận. Nếu sư huynh thấy chúng ta là gánh nặng, đến lúc đó có thể bỏ lại,
bọn ta tuyệt không trách.”
Lời nói khiêm tốn nhưng hợp tình hợp
lý, lại bày ra thái độ biết thân biết phận.
Lý Trường Kinh thoáng nhíu mày, vốn
định cự tuyệt, nhưng nghĩ lại thì một hai kẻ nhỏ yếu đi theo cũng chẳng tốn gì,
thậm chí còn có thể ném ra làm mồi nhử lúc nguy cấp.
Ánh mắt hắn vẫn bình thản, như thể thực
sự chỉ muốn bám theo để lấy chút cơ hội. Nhưng sâu trong nội tâm, một ngọn lửa
quyết tâm đã cháy âm ỉ:
“Phong Nham Cốc lần này, ta phải lấy
được ít nhất một gốc Thanh Diệp Thảo. Dù thế nào cũng không thể bỏ qua cơ hội.”
Tối hôm đó, khi trở về căn phòng đơn
sơ, Tôn Vân đóng cửa, lấy ra mảnh ngọc giản cũ kỹ. Đặt nó trên bàn, ánh
mắt hắn lấp lánh trong ánh đèn mờ:
“Phong Nham Cốc… có lẽ cũng chính là
bước đầu tiên để ta thử nghiệm đạo pháp ẩn trong này.”
Trong căn phòng tĩnh lặng, ánh nến chập
chờn, bóng dáng hắn như hòa lẫn vào bóng tối — lặng lẽ mà kiên định, giống như
một kẻ nhỏ bé đang âm thầm dấn bước vào cơn bão cuồng phong của tu tiên giới.

0 Comments