CHƯƠNG 11 – TAM TẦNG SƠ THÀNH
Mùa đông thứ ba tại Thanh Phong Môn, hơi
thở của giá lạnh dường như cũng dịu đi so với sự băng giá trong lòng người. Từ
sau vụ hãm hại của Hàn Kỳ, Dược Viên bề ngoài trở lại với nhịp điệu yên tĩnh,
công việc hàng ngày. Nhưng với Lâm Dị, mọi thứ đã thay đổi sâu sắc. Ánh mắt cậu
khi nhìn những luống dược thảo, những con người qua lại, đã không còn sự ngây
thơ e dè ban đầu, mà thay vào đó là sự quan sát lạnh lùng, tỉnh táo, như một
con thú nhỏ luôn đề phòng thế giới xung quanh.
Công pháp và dược lý giờ đây là hai trụ cột
song hành trong cuộc sống của cậu. Dưới sự chỉ dạy tận tình của Chu Tử Kỳ,
việc Dược Lực Tẩy Tủy đã bắt đầu mang lại những hiệu quả vi tế
nhưng đáng mừng. Mỗi sáng, chén Dưỡng Mạch Thang ấm nóng không chỉ là thứ nước
thuốc, mà là dòng sinh lực thấm vào từng mạch máu. Cảm giác tắc nghẽn, lạnh
buốt trong lồng ngực và chân tay giảm đi rõ rệt. Da dẻ cậu không còn xanh xao,
mà có chút sắc hồng của máu lưu thông. Quan trọng hơn, những tiểu kinh mạch đã
được khai thông trước đây – đặc biệt là Thủ Thái Âm Phế kinh và Thủ Thiếu Dương
Tam Tiêu kinh – giờ đây trở nên “sống động” hơn, không còn là những đường ống
khô cứng, mà có chút đàn hồi và sức chứa, như những cành non đang dần cứng cáp.
Chính trên nền tảng “mạch rễ” đã được dưỡng
dưỡng này, Lâm Dị bắt đầu công phá vào tầng thứ ba của Thanh Mộc Trường Sinh
Công: Dẫn Mộc Nhập Phủ.
Theo lý thuyết, đây là bước chuyển mình từ
“dưỡng” sang “sinh”. Không còn chỉ dừng lại ở việc điều hòa khí huyết bên
trong, mà phải chủ động dẫn dắt Mộc khí từ bên ngoài – từ cây cỏ, đặc biệt là
những linh dược hoặc cây cổ thụ – vào cơ thể, theo các Mộc mạch đã khai thông,
vận hành một chu thiên nhỏ, rồi cuối cùng quy tụ vào Đan điền. Quá trình này sẽ
tôi luyện và tích tụ Mộc khí, biến nó thành một dạng “nội lực” đặc thù, mang
tính chất ôn hòa, sinh cơ, có thể dùng để tự dưỡng, và trong một chừng mực nhất
định, có thể phát ra ngoài tương tác với thực vật.
Đối với Lâm Dị, bước này vừa là cơ hội, vừa
là thử thách khủng khiếp. Thể chất của cậu vẫn là một cái thùng rò rỉ, Đan điền
khô cạn. Làm sao để “nhập phủ” khi “phủ” (khí hải) gần như không tồn tại? May
mắn thay, Chu Tử Kỳ đã chỉ điểm: “Đừng cố nhồi nhét vào một cái hồ cạn. Hãy
dùng chính những Mộc mạch của ngươi làm ‘phủ’ tạm thời. Dẫn khí vào, để nó lưu
chuyển trong mạch, nuôi dưỡng mạch, đồng thời từ từ thẩm thấu một phần tinh hoa
vào cơ thể, củng cố căn cơ. Khi mạch đủ dày, đủ mạnh, tự khắc sẽ tạo áp lực
ngược, khiến khí hải khô cạn kia… từ từ được tưới tắm, có cơ hội hồi sinh.”
Phương pháp này cực kỳ chậm, và đòi hỏi sự
kiên nhẫn phi thường. Mỗi tối, sau giờ làm việc, Lâm Dị đều đến dưới gốc cây
Đại Thụ Mộc cổ thụ, nơi cậu tìm thấy chiếc vòng. Ở đây, Mộc khí dồi dào và tinh
khiết nhất. Cậu ngồi xếp bằng, đeo chiếc vòng lên, hai tay đặt lên đùi, bắt đầu
quá trình dẫn khí.
Ban đầu, tiến triển gần như bằng không. Cậu
có thể cảm nhận được biển Mộc khí mênh mông, ấm áp xung quanh cây cổ thụ, nhưng
chúng như những đám mây, khó mà nắm bắt, dẫn dắt. Mỗi lần cố gắng thu hút một
chút vào cơ thể, chúng lại dễ dàng tán loạn, hoặc nếu vào được, cũng chỉ lưu
lại được vài hơi thở rồi lại thoát ra ngoài.
Sự bế tắc kéo dài gần một tháng. Cho đến
một đêm trăng mờ, khi Lâm Dị đang nản lòng, gần như muốn bỏ cuộc, chiếc vòng
trên cổ tay bỗng nhiên phát ra một luồng rung động khác thường.
Không phải sự ấm áp hay mát mẻ thông
thường, mà là một sự dao động mạnh hơn, như một tiếng chuông ngân nhẹ chỉ có
cậu cảm nhận được. Đồng thời, từ bốn dấu ấn hình lá cây mờ nhạt, những tia sáng
xanh lục cực kỳ yếu ớt, nhỏ như đầu kim, lóe lên rồi tắt. Trong khoảnh khắc đó,
Lâm Dị cảm thấy một luồng Mộc khí cực kỳ tinh túy, đậm đặc và… thân
thiết hơn bất kỳ Mộc khí nào cậu từng cảm nhận, bỗng nhiên từ chiếc
vòng tỏa ra, hòa vào dòng khí cậu đang cố gắng dẫn dắt.
Dường như chiếc vòng, sau nhiều tháng hấp
thụ Mộc khí từ cây cổ thụ và từ chính cơ thể cậu trong lúc tu luyện, đã tích
trữ được một lượng nhất định. Và giờ, khi cậu gặp khó khăn, nó tự động “trợ
giúp” bằng cách giải phóng một phần dự trữ đó.
Luồng Mộc khí tinh túy này không lớn, nhưng
chất lượng cực cao. Nó dễ dàng xâm nhập vào cơ thể cậu, không hề bài xích, và
quan trọng nhất, nó dường như… có ý thức nhẹ. Không phải ý thức của
một sinh linh, mà là một bản năng tự nhiên, hướng về sự sinh trưởng, hòa hợp.
Nó tự động chảy vào những Mộc mạch đang mở, lưu chuyển trong đó một cách trơn
tru, êm đềm, như nước chảy về chỗ trũng.
Lâm Dị lập tức nắm bắt thời cơ. Cậu tập
trung toàn bộ tinh thần, không cố gắng khống chế, mà chỉ “dẫn dắt” một cách nhẹ
nhàng, như một người lái thuyền theo dòng nước, để luồng Mộc khí tinh túy ấy
chạy hết một vòng nhỏ trong các Mộc mạch đã thông, rồi hướng nó về phía vùng
Đan điền.
Lần này, khác hẳn. Luồng khí không bị “rò
rỉ” hay tan biến khi đến vùng khí hải khô cạn. Nó như một giọt sương nặng trĩu,
từ từ thấm vào mảnh đất khô nứt. Cậu không cảm thấy sự tràn đầy hay căng phồng,
mà là một cảm giác… ẩm ướt, mát lành, như một cơn mưa
nhỏ đầu mùa rơi xuống sa mạc.
Sau khi hoàn thành một chu thiên, lượng Mộc
khí tinh túy từ chiếc vòng cũng vừa hết. Nhưng hiệu quả để lại là rõ rệt. Các
Mộc mạch của cậu cảm thấy “no đủ” và linh hoạt hơn một chút. Và quan trọng
nhất, ở vùng Đan điền, nơi trước đây chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo, giờ đây
có một điểm ấm nhỏ, rất nhỏ, bằng hạt đậu, lặng lẽ tồn tại. Nó không phải là
khí hải được mở ra, mà giống như một “hạt giống” năng lượng, được gieo vào mảnh
đất cằn cỗi, chờ ngày nảy mầm.
Đó chính là dấu hiệu của Dẫn Mộc
Nhập Phủ sơ thành!
Từ đó về sau, tiến độ tu luyện của Lâm Dị
tăng tốc đáng kể nhờ sự trợ giúp định kỳ của chiếc vòng. Cậu phát hiện ra, mỗi
khi đưa một ít linh khí (giờ đã có thể gọi là nội lực Mộc hệ sơ cấp) của mình
vào chiếc vòng, bốn dấu ấn hình lá cây sẽ dao động nhẹ, và vòng sẽ phản hồi
bằng cách tỏa ra một luồng Mộc lực tinh khiết hơn, dễ hấp thụ hơn, hỗ trợ cậu
tu luyện hoặc phục hồi. Nó giống như một cái “bộ lọc” và “bộ khuếch đại” đặc
biệt dành riêng cho Mộc khí.
Cậu bắt đầu thử nghiệm nghiêm túc hơn với
chiếc vòng. Kết quả xác nhận những gì cậu đã nghi ngờ:
1. Thúc đẩy thực vật: Đây là chức năng rõ ràng nhất. Chỉ
cần đeo vòng và tập trung, cậu có thể khiến cây cỏ non xung quanh sinh trưởng
nhanh hơn gấp đôi, lá xanh tươi hơn, hoa nở rộ hơn. Với những dược thảo thông
thường, hiệu quả rất tốt. Với linh dược như Thanh Vân Tử, hiệu quả có nhưng
chậm hơn nhiều, có lẽ vì chúng đòi hỏi chất lượng Mộc khí cao hơn.
2. Trợ tu Mộc pháp: Như đã biết, nó có thể thanh lọc,
khuếch đại và cung cấp Mộc khí tinh túy, giúp tu luyện Thanh Mộc Trường Sinh
Công hiệu quả hơn nhiều lần.
3. Công năng chiến đấu? Gần như không có. Lâm Dị
từng thử dùng nội lực thông qua chiếc vòng để “đánh” vào một khúc gỗ. Kết quả
chỉ để lại một vết lõm rất nông, lực đẩy yếu ớt, không thể so sánh với một
quyền cơ bản của một đệ tử ngoại môn tập luyện võ công thông thường. Cậu cũng
thử dùng nó để phòng thủ, nhưng không cảm thấy có sự gia cố nào đáng kể. Dường
như chiếc vòng hoàn toàn “không quan tâm” đến việc sát thương hay phòng ngự.
Bản chất của nó là sinh trưởng, nuôi dưỡng và hòa hợp.
Điều này khiến Lâm Dị nhiều đêm trăn
trở. Một pháp khí rõ ràng là bảo vật, lại không có chút năng lực chiến
đấu nào? Trong thế giới võ lâm khắc nghiệt, lấy sức mạnh làm thước đo, một thứ
như vậy có giá trị gì?
Nhưng rồi, những lời của Chu Tử Kỳ về con
đường Dược Tu vang vọng trong đầu cậu. “Dược Tu chân chính, địa vị
không thua kém bất kỳ cao thủ võ lâm nào, thậm chí còn được nể trọng hơn, vì họ
nắm giữ bí quyết kéo dài tuổi thọ, chữa trị thương tật, và… tạo ra những thứ mà
người tu luyện khác khao khát.”
Chiếc vòng này, có lẽ không phải là vũ khí
để chém giết, mà là một công cụ sáng tạo, một bảo vật hỗ
trợ đắc lực cho Dược Tu. Nó giúp người sở hữu hiểu và điều khiển sự sống
của thực vật, tạo ra những dược liệu chất lượng cao hơn, và quan trọng nhất, nó
phù hợp với con đường dùng dưỡng để sinh, lấy hòa hợp thay cho tranh
đấu.
Suy nghĩ thông suốt, Lâm Dị không còn cảm
thấy tiếc nuối hay thất vọng về chiếc vòng. Ngược lại, cậu càng thêm trân trọng
nó. Trong thế giới đầy rẫy những công pháp và bảo vật chú trọng sát phạt, một
thứ chuyên về sinh trưởng và dưỡng dục như thế này mới thực sự hiếm có và phù
hợp với thể chất cùng tâm tính của cậu.
Sau ba tháng miệt mài tu luyện với sự trợ
giúp của vòng tay và Dưỡng Mạch Thang, Lâm Dị chính thức đứng vững ở cảnh
giới Tam Tầng Sơ Thành của Thanh Mộc Trường Sinh Công. Trong
cơ thể cậu, ba tiểu Mộc mạch chính (tay, chân, một phần Nhâm mạch) đã thông
suốt, lưu chuyển một dòng nội lực Mộc hệ yếu ớt nhưng liên tục, không ngừng
nghỉ. “Hạt giống” năng lượng tại Đan điền đã lớn hơn một chút, như một viên
ngọc xanh nhạt ấm áp, liên tục tỏa ra sinh khí nuôi dưỡng toàn thân.
Về mặt thực lực, nếu so với hệ thống phân
cấp võ giả trong Thanh Phong Môn, cậu giờ đã vượt qua hàng ngũ tạp dịch và
những đệ tử ngoại môn yếu kém nhất, bước chân vào hàng nhị lưu võ giả
ngoại môn. Cậu vẫn chưa học qua bất kỳ chiêu thức võ công nào, nội lực cũng
không mạnh, nhưng sự thuần thục trong việc vận khí, cùng với sức khỏe thể chất
được cải thiện đáng kể (giờ cậu có thể chạy bộ, khiêng vác nặng mà không thở
dốc), khiến cậu không còn là “con sâu yếu ớt” dễ bị bắt nạt như trước.
Một buổi chiều, Chu Tử Kỳ sau khi kiểm tra
tình hình của Lâm Dị, gật đầu hài lòng. “Tốt. Tốc độ của ngươi vượt xa dự tính
của ta. Chiếc vòng… quả thực là bảo vật hợp duyên với ngươi.” Ông không hỏi
sâu, nhưng ánh mắt thâm thúy cho thấy ông đã đoán ra nhiều điều.
“Chu lão,” Lâm Dị hỏi, “với cảnh giới hiện
tại, tiểu tử có thể bắt đầu học những thứ thực tế hơn về Dược Tu chưa? Như…
nhận biết và thu thập linh dược ngoài tự nhiên, hay sơ chế những dược liệu phức
tạp hơn?”
Chu Tử Kỳ suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Được.
Ngươi đã có nội lực Mộc hệ làm căn bản, cảm ứng cũng tinh tế hơn. Mùa xuân năm
sau, khi băng tuyết tan hết, ta sẽ dẫn ngươi vào núi sâu một lần, chỉ cho ngươi
cách tìm và thu thập một số linh dược dại có giá trị. Nhưng trước đó, ngươi cần
học kỹ về độc tính và sự nguy hiểm của những loại cây cỏ trong núi, cũng như
cách đối phó với hung thú cấp thấp.”
Ánh mắt Lâm Dị sáng lên. Vào núi sâu! Đó là
cơ hội để mở rộng tầm mắt, tích lũy tài nguyên, và cũng là… một môi trường lý
tưởng để thực hiện kế hoạch đã được ấp ủ từ lâu về việc “xử lý” Hàn Kỳ. Một tai
nạn trong khi làm nhiệm vụ ngoài núi, nghe có vẻ còn hợp lý hơn một tai nạn
trong mỏ đá.
“Vâng! Đa tạ Chu lão!” Cậu đáp, giọng điềm
tĩnh, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán từng bước.
Mùa đông dần qua, những mầm xanh đầu tiên
lại bắt đầu nhú lên trên các luống dược thảo, phủ lên Dược Viên một lớp hy vọng
mới. Lâm Dị đứng giữa vườn, tay xoa nhẹ chiếc vòng dưới ống tay áo. Cơ thể cậu
giờ đây tràn đầy một sức sống âm thầm, nội lực tuy yếu nhưng vận hành không
ngừng. Trong mắt cậu, thế giới của cỏ cây dường như có thêm một lớp “ánh sáng”
mờ ảo – đó là sự lưu chuyển của sinh khí, của Mộc lực.
Cậu đã bước qua ngưỡng cửa đầu tiên của con
đường Dược Tu. Tam tầng sơ thành không phải là kết thúc, mà mới thực sự là khởi
đầu. Phía trước là núi rừng bí ẩn, là những bí quyết dược đạo cao thâm, và cả
những âm mưu, hiểm nguy cùng với kế hoạch trả thù lạnh lùng đang chờ đợi.
Như một cây non đã bén rễ vững chắc trong
mảnh đất Dược Viên, Lâm Dị giờ đây bắt đầu vươn những cành đầu tiên của mình,
không chỉ hướng về ánh sáng của tri thức và sức mạnh, mà còn âm thầm giăng ra
những cái bẫy tinh vi trong bóng tối, chờ đợi con mồi sa vào. Hành trình của Vô
Ảnh Nhân, từ một kẻ yếu đuối bị động, đang dần chuyển mình thành một thợ săn
kiên nhẫn và nguy hiểm.
CHƯƠNG
12 – NHÂN QUẢ TRONG DƯỢC VIÊN
Mùa xuân năm thứ ba, Dược Viên như bừng
tỉnh sau một giấc ngủ dài, những mầm xanh non biếc đua nhau nhú lên, mang theo
một sức sống căng tràn. Nhưng với Lâm Dị, mùa xuân này mang một ý nghĩa đặc
biệt hơn. Từ khi đạt đến cảnh giới Tam Tầng Sơ Thành và bắt đầu hiểu rõ hơn về
chiếc vòng thần bí, cậu đã bí mật tiến hành những thử nghiệm mà trước đây chỉ
dám nghĩ trong đầu.
Trọng tâm của những thử nghiệm này là khả
năng thúc đẩy tăng trưởng của chiếc vòng. Không còn dừng lại ở
việc làm lá cây xanh tươi hơn trong chốc lát, Lâm Dị muốn biết giới hạn thực sự
của nó. Cậu chọn một luống Thanh Vân Tử mới được gieo trồng từ hạt, vốn là loại
linh dược phát triển chậm, cần ít nhất ba năm để đạt kích thước có thể thu
hoạch lá non, và thường phải đợi hơn hai mươi ngày kể từ khi nảy mầm để lá đủ
độ dày và tích tụ đủ tinh chất.
Mỗi đêm, khi Dược Viên chìm trong yên tĩnh,
Lâm Dị lén đến bên luống Thanh Vân Tử non. Cậu đeo chiếc vòng, hai tay nhẹ
nhàng đặt lên mặt đất gần những cây con, tập trung toàn bộ tinh thần và nội lực
Mộc hệ non trẻ của mình. Cậu không cố “đẩy” năng lượng vào cây, mà tưởng tượng
mình như một cây cầu, một trung gian, dẫn dắt Mộc khí tinh túy từ chiếc vòng
(và từ chính cây cổ thụ gần đó) lan tỏa nhẹ nhàng vào đất, bao bọc lấy rễ non
của những cây Thanh Vân Tử.
Kết quả vượt xa mong đợi.
Những cây Thanh Vân Tử non, dưới ảnh hưởng
của Mộc khí tinh khiết được “lọc” qua chiếc vòng, lớn lên với tốc độ kinh ngạc.
Lá từ màu xanh nhạt chuyển sang xanh bạc óng ánh chỉ trong vài ngày. Thân cây
mảnh mai vươn cao nhanh hơn hẳn những cây cùng lứa ở các luống khác. Quan sát
tỉ mỉ, Lâm Dị nhận thấy thời gian trưởng thành của chúng bị rút ngắn
gần một nửa. Một chu kỳ phát triển lá non vốn cần hơn hai mươi ngày, giờ
chỉ còn khoảng mười một ngày.
Đây là một phát hiện có ý nghĩa cực kỳ lớn.
Nó không chỉ chứng minh chiếc vòng là bảo vật vô giá trong việc trồng trọt linh
dược, mà còn mở ra một con đường mới cho Lâm Dị: con đường luyện đan.
Một trong những trở ngại lớn nhất của việc
luyện đan là nguyên liệu. Linh dược quý hiếm, thời gian trồng trọt lâu, khó thu
thập. Nếu có thể dùng chiếc vòng để rút ngắn thời gian trưởng thành, thậm chí
nâng cao phẩm chất của linh dược, thì cậu sẽ có một nguồn cung cấp nguyên liệu
ổn định và chất lượng, vượt xa những Dược Tu khác. Từ đó, việc thực hành luyện
đan, tích lũy kinh nghiệm, và cuối cùng là luyện ra những đan dược có giá trị,
sẽ trở nên khả thi.
Ý nghĩ này khiến Lâm Dị hào hứng. Cậu bắt
đầu lén đọc thêm những tài liệu về dược lý cơ bản và luyện đan sơ cấp mà Chu Tử
Kỳ có, mặc dù ông chưa chính thức dạy. Cậu như một con thoi, ngày làm việc chăm
chỉ, đêm lén lút thử nghiệm và học hỏi, mưu đồ cho một tương lai xa.
Nhưng nhân quả trong Dược Viên, không chỉ
có sự sinh trưởng kỳ diệu.
Một buổi chiều, khi Lâm Dị đang tỉ mỉ ghi
chép sự phát triển của luống Thanh Vân Tử thử nghiệm (cậu giả vờ ghi chép số
liệu chăm sóc thông thường), một bóng người quen thuộc, nhưng đầy vẻ u ám và
hằn học, xuất hiện ở cổng Dược Viên.
Hàn Kỳ.
Hắn ta trở lại. Không còn vẻ hung hăng,
ngang ngược như trước. Ba tháng làm việc khổ sai ở mỏ đá phía bắc đã để lại dấu
ấn rõ rệt: da dẻ sạm đen, thân hình gầy đi nhưng rắn chắc hơn, khuôn mặt khắc
khổ với đôi mắt sâu thẳm chứa đầy sự mệt mỏi và… một thứ gì đó còn nguy hiểm
hơn cả sự giận dữ – đó là sự âm trầm, lạnh lùng.
Hắn không vào Dược Viên, chỉ đứng ngoài
cổng, ánh mắt như con rắn lạnh lẽo quét qua từng luống dược thảo, rồi dừng lại
rất lâu ở khu vực Lâm Dị đang đứng, đặc biệt là luống Thanh Vân Tử non xanh
mướt khác thường so với những luống khác.
Ánh mắt ấy khiến Lâm Dị lạnh sống lưng. Cậu
cúi đầu, giả vờ không nhìn thấy, tiếp tục công việc, nhưng tất cả các giác quan
đều dồn về phía cổng. Cậu cảm nhận được, Hàn Kỳ không chỉ nhìn, mà còn
đang quan sát, so sánh. Có lẽ những tháng ngày khổ sai
đã dạy cho hắn sự kiên nhẫn và tinh tế hơn trước.
Hàn Kỳ đứng đó một lúc, không nói không
rằng, rồi quay người đi mất. Nhưng từ hôm đó, Lâm Dị thường xuyên cảm thấy có
một cặp mắt vô hình đang theo dõi mình. Đôi khi là khi cậu đang làm việc, đôi
khi là lúc cậu đi về phía lều của Chu Tử Kỳ, và đặc biệt là vào những đêm khuya
thanh vắng, khi cậu lén ra luống Thanh Vân Tử để “chăm sóc đặc biệt”.
Hàn Kỳ đang nghi ngờ. Không còn là sự ghen
tị mơ hồ hay ý đồ cướp đoạt nhất thời nữa. Sau vụ việc trước, hắn đã bị trừng
phạt thích đáng, và giờ đây, hắn nhìn mọi thứ bằng con mắt của kẻ thua cuộc tìm
cách lật lại thế cờ. Sự phát triển khác thường của những luống dược thảo do Lâm
Dị phụ trách (dù cậu đã cố tình làm cho sự khác biệt ấy không quá lớn so với
các khu vực khác), cộng với sự thay đổi rõ rệt về thể chất và tinh thần của
chính Lâm Dị (từ một đứa trẻ ốm yếu thành một thiếu niên khỏe mạnh, ánh mắt sáng),
tất cả đều là những manh mối. Và Hàn Kỳ, với lòng thù hận và sự nhạy bén mới có
được, đang từng bước ráp nối chúng lại.
Mối đe dọa đã trở lại, và lần này, nó âm
thầm, kiên nhẫn và nguy hiểm hơn gấp bội.
Lâm Dị biết mình không thể chần chừ thêm
nữa. Kế hoạch loại bỏ Hàn Kỳ, vốn đã được vạch ra từ lâu, giờ phải được đẩy
nhanh tiến độ. Bí mật của chiếc vòng, của công pháp, của con đường Dược Tu non
trẻ – không thể để lọt vào tay, thậm chí là vào ý nghĩ của một
kẻ như Hàn Kỳ. Đó không chỉ là sự sinh tồn của cá nhân cậu, mà còn là sự an
toàn của Chu Tử Kỳ và cả tương lai con đường tu luyện của chính mình.
Một kế hoạch chi tiết, lạnh lùng, từ từ
hiện ra trong đầu cậu. Dựa trên những kiến thức dược lý đã học, và đặc biệt là
dựa vào chính những thử nghiệm của cậu với chiếc vòng.
Cậu không định dùng bạo lực. Cơ thể cậu dù
khỏe hơn, nhưng vẫn không phải là đối thủ của một kẻ lao động chân tay lâu năm
như Hàn Kỳ. Cũng không phải là đầu độc trực tiếp – quá dễ bị phát hiện và nghi
ngờ.
Cậu sẽ dùng chính “lợi thế” của Dược Viên,
và sự “tham lam” vốn có của Hàn Kỳ.
Cậu bắt đầu chuẩn bị. Trước tiên, cậu lén
hái một ít lá của một loại dây leo hoang dại mọc ở rìa Dược Viên, tên là Uất
Kim Hương. Loại cây này không phải linh dược, thậm chí còn hơi độc, nhưng
nếu biết cách xử lý, nước ép từ lá của nó có thể gây chóng mặt, buồn nôn, và
đặc biệt, làm rối loạn khí huyết trong thời gian ngắn, khiến người ta mất thăng
bằng, phản ứng chậm. Độc tính sẽ tự tan sau một ngày, khó phát hiện.
Cậu dùng chiếc vòng, với một chút nội lực
thúc đẩy, ép lấy nước cốt từ lá Uất Kim Hương, rồi cô đặc nó thành một loại
dịch lỏng sánh, không mùi, màu nâu nhạt. Cậu bôi một ít dịch này lên phần gốc
của vài cây Hổ Trượng Thảo – một loại dược thảo thông thường
có tính ôn, thường được dùng để ngâm rượu xoa bóp, không có giá trị cao, nên ít
người để ý. Hổ Trượng Thảo có đặc điểm là thân có lông nhỏ, dễ dính các chất
lỏng.
Kế hoạch như sau: Hàn Kỳ, sau khi trở lại,
có lẽ vẫn còn nỗi ám ảnh về việc kiếm chác lợi ích từ Dược Viên. Lâm Dị sẽ tạo
cơ hội để hắn “phát hiện” ra vài cây Hổ Trượng Thảo “đặc biệt” – cậu sẽ dùng
chiếc vòng thúc đẩy chúng một chút, khiến chúng trông to khỏe hơn những cây
xung quanh, như thể là biến dị tốt. Với tính tham và muốn kiếm chác nhanh chóng
để bù đắp những tháng ngày khổ sai, Hàn Kỳ rất có thể sẽ lén hái chúng để bán
hoặc đổi lấy thứ gì đó.
Khi hắn hái, dịch độc trên thân cây sẽ dính
vào tay. Chất độc qua da thấm chậm, nhưng nếu hắn sau đó vô tình đưa tay lên
mặt, hoặc ăn uống mà không rửa tay kỹ… Chỉ cần một lượng nhỏ vào cơ thể, là đủ.
Thời điểm thực hiện sẽ là vào một ngày Hàn
Kỳ có nhiệm vụ đi vào rừng phụ cận để đốn củi hoặc kiếm một thứ gì đó – công
việc mà những tạp dịch bị phạt như hắn thường xuyên phải làm. Một khi cơn chóng
mặt, mất thăng bằng ập đến khi hắn đang leo trèo trên vách đá, hoặc đang đốn
cây… một tai nạn “đáng tiếc” sẽ xảy ra. Thậm chí không cần Lâm Dị xuất hiện tại
hiện trường.
Kế hoạch tinh vi, khó bị phát hiện, và quan
trọng nhất, sử dụng chính sự tham lam của đối phương làm vũ khí chống lại họ.
Lâm Dị bắt đầu thực hiện từng bước. Cậu cực
kỳ cẩn thận, chỉ làm vào đêm khuya, dùng găng tay vải dày khi chế thuốc và bôi
lên cây. Cậu chọn những cây Hổ Trượng Thảo ở một góc khuất, ít người qua lại,
nhưng lại nằm trên lối đi mà Hàn Kỳ thường dùng để lén vào Dược Viên (cậu đã
quan sát và xác nhận điều này).
Rồi cậu chờ đợi. Như một con nhện kiên nhẫn
giăng tơ.
Cơ hội đến vào một buổi chiều mưa phùn. Hàn
Kỳ nhận nhiệm vụ đi vào rừng phía đông để tìm và đào một ít rễ cây thuốc thông
thường theo yêu cầu của nhà bếp ngoại viện. Trước khi đi, hắn lén lút đi ngang
qua Dược Viên, ánh mắt vẫn như cũ, lạnh lùng quét qua. Và lần này, ánh mắt ấy
dừng lại ở những cây Hổ Trượng Thảo “đặc biệt” mà Lâm Dị đã chuẩn bị.
Lâm Dị đang tỉa lá ở một luống xa, nhưng
toàn bộ sự chú ý đều dồn về phía đó. Tim cậu đập mạnh, nhưng tay vẫn vững, biểu
cảm không đổi. Cậu thấy Hàn Kỳ do dự một chút, nhìn quanh, rồi nhanh tay nhổ
vội vài cây Hổ Trượng Thảo to nhất, giấu vào trong túi áo, rồi vội vã rời đi,
hướng về phía rừng phía đông.
Đã cắn câu.
Lâm Dị thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng trong
lòng không hề dễ chịu. Một cảm giác lạnh lẽo, tê dại lan tỏa. Cậu vừa đẩy một
người xuống vực thẳm, dù đó là kẻ thù. Nhân quả, hai chữ ấy bỗng
hiện lên rõ ràng trong đầu. Cậu gieo nhân độc, ắt sẽ gặt quả báo. Nhưng trong
thế giới này, đôi khi, để sống, để bảo vệ những thứ quý giá hơn mạng sống của
kẻ thù, người ta buộc phải trở thành kẻ gieo rắc nhân độc.
Cậu không đi theo. Cũng không cần. Cậu chỉ
cần chờ tin tức.
Buổi tối hôm đó, khi mọi người đang ăn cơm
tại nhà bếp ngoại viện, một tên tạp dịch chạy về, mặt tái mét, la lớn: “Không
tốt rồi! Hàn Kỳ… Hàn Kỳ bị té từ vách đá ở rừng phía đông! Tìm thấy rồi… đã
chết rồi!”
Tiếng xôn xao nổi lên. Vương chấp sự vội
vàng đứng dậy, dẫn người đi xem xét. Lâm Dị ngồi ở góc bàn, cúi đầu ăn cơm, tay
cầm đũa hơi run, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cậu biết, kế hoạch đã
thành công. Chất độc đã phát huy tác dụng đúng lúc.
Kết quả điều tra sơ bộ (cũng chẳng ai thực
sự muốn điều tra kỹ cho một tạp dịch bị phạt) là: Hàn Kỳ do leo trèo bất cẩn,
trượt chân ngã từ độ cao khoảng ba trượng, đập đầu vào đá, tử vong tại chỗ.
Trên người có vài cây Hổ Trượng Thảo hái trộm từ Dược Viên – điều này càng
chứng tỏ hắn là kẻ tham lam, vì mải kiếm chác mà sơ ý gây ra tai nạn.
Một cái chết hợp lý, không có gì đáng ngờ.
Chỉ là một tạp dịch xấu số, chấm dứt cuộc đời đầy rẫy những toan tính nhỏ nhen
và kết thúc trong sự khinh miệt của người đời.
Đêm đó, Lâm Dị một mình ngồi dưới gốc cây
Đại Thụ Mộc cổ thụ. Gió đêm thổi qua, lá cây xào xạc, như tiếng thở dài. Cậu
nhìn lên bầu trời đầy sao, trong lòng không có niềm vui của kẻ chiến thắng, mà
chỉ có một sự trống rỗng lạnh lẽo và ý thức sâu sắc về sự tàn khốc của con
đường mình đã chọn.
Cậu đã giết người. Không bằng tay, mà bằng
trí tuệ và sự lạnh lùng. Đây là nhân quả đầu tiên cậu tự tay gieo xuống. Nó sẽ
không phải là cuối cùng.
Cậu xoa nhẹ chiếc vòng trên cổ tay. Bảo vật
của sự sinh trưởng và hòa hợp, lại được dùng để giăng bẫy, tạo ra cái chết. Sự
mỉa mai đau đớn.
Nhưng cậu không hối hận. Trong thế giới
này, muốn đi xa trên con đường Dược Tu đầy chông gai, muốn bảo vệ bí mật của
chiếc vòng và của chính mình, cậu phải học cách trở nên cứng rắn, thậm chí tàn
nhẫn. Hàn Kỳ là bài học đầu tiên, là cái giá phải trả cho sự trưởng thành.
Từ nay về sau, trong Dược Viên này, sẽ
không còn đôi mắt dò xét đầy thù hận đó nữa. Nhưng bóng tối mà cái chết của Hàn
Kỳ để lại, sẽ mãi mãi in hằn trong tâm hồn non trẻ của Lâm Dị, nhắc nhở cậu về
bản chất thực sự của thế giới tu luyện: một khu rừng đầy luật lệ rừng xanh, nơi
kẻ yếu bị ăn thịt, và để sống sót, đôi khi phải trở thành thú dữ.
Mầm xanh của Dược Tu đã nảy mầm, nhưng được
tưới bằng máu và mưu đồ. Con đường phía trước, dưới ánh trăng lạnh lẽo, dường
như càng thêm tối tăm và gian nan.
CHƯƠNG
13 – BÍ MẬT ĐIỀU CHẾ ĐAN DƯỢC
Cái chết của Hàn Kỳ nhanh chóng bị lớp bụi
thời gian và sự bận rộn vô tận của ngoại viện phủ lên. Một tạp dịch bị phạt,
chết vì tai nạn khi làm nhiệm vụ, chỉ là một tin buồn nhỏ trong vô số những
chuyện vụn vặt hàng ngày. Sau vài lời bàn tán xì xào, mọi người lại chìm vào
guồng quay cơm áo gạo tiền của riêng mình. Duy chỉ có Lâm Dị, trong lòng luôn
canh cánh một mảng tối lạnh giá, nhưng cậu đã học cách chôn sâu nó xuống, chỉ
để lộ ra vẻ ngoài chăm chỉ, trầm lặng, thậm chí có phần nhu mì hơn trước.
Khoảng trống mà Hàn Kỳ để lại nhanh chóng
được lấp đầy bởi những tạp dịch mới hoặc luân chuyển từ nơi khác đến. Ánh mắt
dò xét đáng sợ ấy đã biến mất, mang lại cho Lâm Dị một sự yên tĩnh quý giá. Cậu
tận dụng khoảng thời gian này để đẩy nhanh tiến độ trên con đường Dược Tu, đặc
biệt là bước đi quan trọng tiếp theo: học cách điều chế đan dược.
Theo sự chỉ dẫn từng bước của Chu Tử Kỳ,
cậu đã nắm vững kiến thức cơ bản về dược tính và phương pháp sơ chế dược liệu.
Giờ là lúc bắt đầu thực hành với lò luyện. May mắn thay, trong Dược Xá (khu nhà
nhỏ nơi chế biến và bảo quản thuốc thang cơ bản của ngoại viện) có một
chiếc lò Tam Túc Hàn Sắc cũ kỹ, đã bỏ xó nhiều năm. Đó là loại
lò luyện đan cấp thấp nhất, hình dáng như một cái vạc nhỏ có ba chân, bằng đồng
pha thiếc, bên trong có thể đốt than hoặc dùng hỏa tàu (một loại đá lửa đặc
biệt cấp thấp) để cung cấp nhiệt. Nó không thể luyện được chân chính đan dược
(đan dược đòi hỏi lò tốt, hỏa chất lượng và tay nghề cao), nhưng để luyện các
loại dược hoàn (viên thuốc) và tán (bột
thuốc) cấp thấp, thì tạm đủ.
Chu Tử Kỳ đã cho phép Lâm Dị sử dụng nó vào
những lúc vắng người, với điều kiện phải cực kỳ cẩn thận và dọn dẹp sạch sẽ sau
mỗi lần dùng. Ông cũng trao cho cậu ba phương đơn cơ bản nhất, phù hợp với
trình độ và nguồn nguyên liệu sẵn có trong Dược Viên:
1. Mộc Linh Hoàn: Dùng lá khô Thanh Vân Tử (loại phẩm
chất thấp, không đủ tiêu chuẩn cung cấp cho nội môn) phối hợp với nhựa thông
của cây tùng già và một ít mật ong rừng. Có tác dụng hỗ trợ hồi phục
Mộc lực nhanh hơn một chút so với việc tự điều tức, hữu ích sau khi tu
luyện hoặc lao động mệt nhọc.
2. Thanh Căn Dịch: Dùng rễ non của Bạch thược và Cam
thảo, nấu với nước suối tinh khiết, cô đặc thành dịch. Có tác dụng tịnh
hóa kinh mạch, giúp tiêu tán một phần rất nhỏ tạp khí tích tụ, làm cho việc
vận khí được thông suốt hơn.
3. Bồi Dương Tán: Dùng Hoàng kỳ loại thường, Đảng sâm
nhỏ, và một chút Gừng khô, tán thành bột mịn. Có tác dụng bồi bổ nguyên
khí, giảm mệt mỏi, tăng thể lực tạm thời, và có thể dùng đắp ngoài để cầm
máu nhẹ, giảm sưng tấy cho vết thương nông.
Đây đều là những thứ vô cùng cơ bản, thậm
chí không được xếp vào hàng “linh dược” hay “đan dược”, chỉ là thuốc thang cấp
cao hơn một chút. Nhưng với Lâm Dị, đây là bước đầu tiên vô cùng quan trọng.
Cậu chọn thời điểm nửa đêm, khi cả Dược
Viên và Dược Xá đều chìm trong giấc ngủ, để bắt đầu thử nghiệm lần đầu. Dưới
ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu nhỏ, cậu cẩn thận lau chùi chiếc lò Tam
Túc Hàn Sắc cũ kỹ, bốc mùi bụi và gỉ sét. Sau đó, cậu nhóm lửa bằng những viên
than nhỏ chất lượng thấp – thứ nhiệt độ không cao và không ổn định, càng tăng
thêm độ khó.
Lần đầu tiên, cậu thử luyện Mộc
Linh Hoàn. Theo phương pháp, cần đun chảy nhựa thông trước, rồi mới cho lá
Thanh Vân Tử khô đã tán vụn vào, khuấy đều, cuối cùng cho mật ong vào để định
hình thành viên khi nguội.
Mọi thứ diễn ra không suôn sẻ. Nhiệt độ từ
than củi quá thất thường, lúc cao lúc thấp. Lâm Dị lại chưa có kinh nghiệm
khống chế hỏa hầu. Khi cho lá Thanh Vân Tử vào, nhiệt độ đột ngột tăng, khói
đen bốc lên, mùi khét lẹt xộc vào mũi. Cậu vội dùng cái muỗng bằng đồng khuấy,
nhưng chất lỏng trong lò đã bắt đầu sôi sùng sục, bắn tung tóe.
Đúng lúc hoảng loạn nhất, chiếc vòng trên
cổ tay trái của cậu bỗng phát ra một luồng rung động nhẹ, ấm áp. Một ý nghĩ vô
hình như mách bảo: Đặt ta gần lò.
Không chần chừ, Lâm Dị tháo chiếc vòng ra,
đặt nó lên bàn đá cạnh chiếc lò, cách đó khoảng một tấc. Điều kỳ diệu xảy ra.
Bốn dấu ấn hình lá cây trên vòng lóe lên ánh sáng xanh lục cực mờ, và một luồng
khí mát lành, ôn hòa tỏa ra, không hề dập tắt ngọn lửa, mà như một lớp màng vô
hình bao quanh chiếc lò.
Ngay lập tức, ngọn lửa trong lò từ chỗ bập
bùng thất thường trở nên ổn định hơn hẳn. Nhiệt độ không còn
nhảy vọt, mà duy trì ở một mức độ tương đối đều đặn. Quan trọng hơn, mùi khét
của lá Thanh Vân Tử nhạt dần, thay vào đó là mùi thơm nhẹ, thanh khiết đặc
trưng của nó dần tỏa ra. Dường như dược lực trong lá thuốc, dưới ảnh hưởng của
trường năng lượng đặc biệt từ chiếc vòng, trở nên thuần khiết và
dễ điều phối hơn.
Lâm Dị nắm bắt thời cơ, nhanh chóng khuấy
đều, rồi cho mật ong vào. Quá trình định hình diễn ra suôn sẻ. Khi tắt lửa, để
nguội, cậu thu được một mẻ Mộc Linh Hoàn khoảng mười viên, màu
nâu xanh không đều, bề mặt hơi thô, nhưng tỏa ra mùi thơm dược thảo rõ rệt. So
với mô tả trong sách, phẩm chất của chúng có lẽ chỉ đạt năm, sáu phần, nhưng
quan trọng là cậu đã thành công ở lần đầu thử nghiệm!
Sau đó, cậu cẩn thận ước lượng. Với sự trợ
giúp của chiếc vòng, độ ổn định của hỏa hầu tăng lên rõ rệt, giảm
thiểu nguy cơ cháy khét do nhiệt độ bất ổn. Và độ thuần của dược lực
cũng được cải thiện, ước chừng khoảng 10-15%. Con số này không
lớn, nhưng đối với một tân thủ và những dược liệu phẩm chất thấp như vậy, đây
là một lợi thế vô cùng quý giá. Nó không chỉ tăng tỷ lệ thành công, mà còn có
thể nâng cao một chút hiệu quả của thành phẩm.
Từ đó về sau, Lâm Dị âm thầm mượn lò luyện
vào những đêm khuya. Mỗi lần đều đặt chiếc vòng ở gần. Cậu lần lượt thử nghiệm
cả ba phương đơn. Thanh Căn Dịch tương đối dễ, chỉ cần nấu cô,
dưới ảnh hưởng của vòng, dịch thuốc thành phẩm có màu trong hơn, ít cặn
tạp. Bồi Dương Tán thì đơn giản là tán bột, chiếc vòng dường
như giúp các vị thuốc hòa quyện tốt hơn, bột mịn và đồng đều hơn.
Thành quả thu được là một số lượng nhỏ các
loại dược phẩm cấp thấp: một lọ nhỏ Mộc Linh Hoàn (khoảng ba mươi viên), hai
bình Thanh Căn Dịch nhỏ, và một gói Bồi Dương Tán. Lâm Dị cất giữ chúng cẩn
thận, chỉ dám dùng thử một ít. Mộc Linh Hoàn quả nhiên giúp cậu hồi phục Mộc
lực nhanh hơn một chút sau khi tu luyện; Thanh Căn Dịch khi uống vào cảm thấy
trong người mát mẻ, thoải mái; còn Bồi Dương Tán thì giúp cậu đỡ mệt mỏi hơn
sau một ngày làm việc vất vả.
Đây chỉ là bước khởi đầu vô cùng nhỏ bé,
nhưng nó đánh dấu việc Lâm Dị đã chính thức đặt chân vào thế giới của điều chế
dược phẩm, từ lý thuyết bước sang thực hành. Chiếc vòng thần bí một lần nữa
chứng minh giá trị vô song của nó trên con đường Dược Tu, không chỉ ở khâu
trồng trọt, mà còn ở khâu chế luyện.
Tuy nhiên, con đường nào cũng có những hố
đá. Một lần, khi đang thử nghiệm nâng cao nhiệt độ để rút ngắn thời gian cô đặc
Thanh Căn Dịch, Lâm Dị đã mắc sai lầm. Cậu cho quá nhiều than, nhiệt độ tăng
vọt vượt quá khả năng chịu đựng của chiếc lò cũ kỹ và những viên than chất
lượng thấp. Dù có chiếc vòng ổn định hỏa hầu, nhưng bản thân vật liệu đã đến
giới hạn.
Một tiếng nổ “bụp” khô khốc, không lớn
nhưng đủ vang trong không gian yên tĩnh của Dược Xá nửa đêm. Nắp lò (vốn đã
lỏng lẻo) bị bật tung, than hồng và những giọt dịch thuốc sôi bắn ra xung
quanh. May mắn thay, Lâm Dị phản ứng nhanh, né kịp, chỉ bị một vài giọt dịch
nóng bắn vào tay áo, cháy xém một lỗ nhỏ.
Nhưng tiếng động đã đủ để khiến tim cậu
ngừng đập. Cậu vội dập tắt lửa, thu dọn hiện trường nhanh nhất có thể, xóa mọi
dấu vết. Rồi cậu lắng nghe. May mắn thay, đêm đã khuya, Dược Xá lại nằm ở góc
khuất, tiếng nổ nhỏ không đủ đánh thức ai đó ở xa. Chỉ có tiếng chó sủa xa xa
vang lên vài tiếng rồi thôi.
Lâm Dị ngồi bệt xuống nền đất lạnh, toàn
thân run rẩy, không phải vì sợ bị bỏng, mà vì sợ bị phát hiện. Nếu có ai đó
thức giấc, chạy đến, thấy cảnh tượng này… tất cả sẽ đổ vỡ. Bí mật luyện đan,
chiếc vòng, mọi thứ.
Bài học đầu tiên về sự nguy hiểm của việc
luyện đan đã được khắc sâu bằng một vết sẹo nhỏ trên tay áo và nỗi sợ hãi thấu
xương. Không được nóng vội. Không được tham lam. Mọi thứ phải từng
bước, cẩn thận, như đi trên băng mỏng.
Sau sự cố đó, Lâm Dị càng thêm thận trọng.
Cậu không dám thử nghiệm liều lĩnh nữa, mà kiên nhẫn luyện tập với ba phương
đơn cơ bản, nắm vững từng khâu, từng bước, cho đến khi thành thục. Thành phẩm
dần dần có phẩm chất ổn định hơn, dù vẫn còn thô sơ.
Chu Tử Kỳ thỉnh thoảng hỏi thăm tiến độ,
nhưng không can thiệp sâu. Ông để cậu tự mò mẫm, vấp ngã và đứng dậy. Đó cũng
là một phần của quá trình học tập. Chỉ khi cậu gặp khó khăn thực sự, ông mới
chỉ điểm vài câu then chốt.
Một buổi sáng, sau khi kiểm tra những mẻ
dược hoàn và dịch tán do Lâm Dị làm ra, Chu Tử Kỳ gật đầu: “Tạm được. Tuy thô,
nhưng dược tính cơ bản được giữ lại, thậm chí… có chút thuần hơn ta tưởng.” Ánh
mắt ông thoáng nhìn về phía cổ tay trái của Lâm Dị, nơi chiếc vòng luôn được
giấu kín. “Vật hữu chủ. Duyên phận của ngươi, tốt.”
Rồi ông nói tiếp: “Những thứ này, ngươi có
thể giữ lại tự dùng, hoặc… nếu khéo léo, có thể dùng chúng để đổi lấy một số
thứ cần thiết trong ngoại viện. Nhưng nhớ, đừng khoe khoang, đừng để lộ tay
nghề thực sự. Chỉ là may mắn luyện được vài mẻ tạm ổn.”
Lời khuyên này vô cùng thức thời. Lâm Dị
hiểu rằng, dù là dược phẩm cấp thấp, nhưng trong môi trường nghèo khó của ngoại
viện, chúng vẫn có giá trị. Cậu có thể dùng chúng để đổi lấy một ít bạc lẻ,
hoặc quan trọng hơn, đổi lấy những vật liệu, thông tin mà cậu cần. Nhưng phải
cực kỳ thận trọng, không được để ai nghi ngờ về nguồn gốc hay tay nghề thực sự
đằng sau chúng.
Thế là, ngoài việc tu luyện và làm việc,
Lâm Dị bắt đầu âm thầm tính toán việc “tiêu thụ” những sản phẩm đầu tay của
mình. Cậu giống như một thương nhân nhỏ bí mật, bắt đầu len lỏi trong những mối
quan hệ phức tạp và những nhu cầu tầm thường của tầng lớp tạp dịch, từng bước
xây dựng một mạng lưới trao đổi ngầm của riêng mình, vừa để tích lũy tài
nguyên, vừa để mở rộng tầm mắt và thu thập thông tin.
Bí mật điều chế đan dược đã được mở ra, dù
chỉ là một khe cửa hẹp. Nhưng qua khe cửa ấy, Lâm Dị đã nhìn thấy một thế giới
rộng lớn và đầy tiềm năng phía trước – thế giới của Dược Tu chân chính, nơi mà
cỏ cây, lửa đan, và trí tuệ có thể biến thành sức mạnh thực sự. Con đường tuy
còn dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, cậu đã có trong tay không chỉ hy vọng,
mà còn cả những công cụ đầu tiên để biến hy vọng đó thành hiện thực.
CHƯƠNG
14 – KẾT GIAO LƯU TUẤN NGHĨA
Mùa hè oi ả năm thứ ba, cái nóng như thiêu
như đốt khiến công việc ở Dược Viên càng thêm vất vả. Những tán che bằng vải bố
được dựng lên khắp nơi, nhưng hơi nóng từ mặt đất vẫn bốc lên, hòa với mùi nồng
nặc của đất ẩm và trăm thứ dược thảo, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt khó
chịu. Lâm Dị, với nội lực Mộc hệ vừa mới ổn định, cảm thấy dễ chịu hơn một chút
so với những người khác – dòng khí mát lành trong cơ thể giúp cậu chống chọi
phần nào với cái nóng. Nhưng công việc tưới nước, che chắn, tỉa cành cho những
cây thuốc sợ nắng vẫn chiếm hầu hết thời gian và sức lực của cậu.
Cậu vẫn âm thầm luyện đan vào những đêm
khuya, tích lũy được một lượng nhỏ Mộc Linh Hoàn, Thanh Căn Dịch và Bồi Dương
Tán. Theo lời khuyên của Chu Tử Kỳ, cậu bắt đầu thử nghiệm việc “tiêu thụ”
chúng một cách hết sức thận trọng. Cậu không dám đem ra ngoài bán, mà chọn cách
tặng hoặc đổi một cách rất tình cờ, qua những người trung gian đáng tin cậy
(hoặc ít nhất là không có hại) trong số các tạp dịch. Một viên Mộc Linh Hoàn
đổi lấy vài cân rau tươi từ vườn nhà bếp; một chút Bồi Dương Tán giúp một tạp
dịch già đau lưng, đổi lấy vài mẩu tin tức vụn vặt về tình hình ngoại viện…
Những giao dịch nhỏ nhặt, không đáng chú ý, nhưng giúp cậu tích lũy dần kinh
nghiệm và mở rộng chút ít mạng lưới quan hệ mờ nhạt.
Mọi chuyện cứ thế lặng lẽ diễn ra, cho đến
một buổi chiều, khi một nhóm đệ tử ngoại môn từ khu luyện võ trở về, đi ngang
qua Dược Viên. Họ trông có vẻ mệt mỏi, áo xanh thẫm ướt đẫm mồ hôi, trên người
vài người còn dính bụi đất và vài vết trầy xước nhỏ. Đi đầu là một thanh niên
trạc hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, thân hình cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt vuông
vức, lông mày rậm, ánh mắt sáng, toát lên vẻ hào sảng, thẳng thắn. Người này
tên là Lưu Tuấn Nghĩa, là một đệ tử ngoại môn khá nổi tiếng, võ
công ở mức trung đẳng, tính tình trượng nghĩa, hay giúp đỡ người yếu, được
nhiều tạp dịch và đệ tử cấp thấp quý mến.
Lưu Tuấn Nghĩa dừng chân trước cổng Dược
Viên, nhìn vào bên trong, rồi hướng về phía Lý Tứ đang tưới nước: “Lý quản sự,
có thể xin một ít lá cây Kim Ngân hoặc Bồ Công Anh không? Mấy sư đệ bị vài vết
cắt nhỏ khi đối luyện.”
Lý Tứ gật đầu, đi lấy. Lâm Dị đang nhổ cỏ ở
một luống gần đó, ngẩng lên nhìn thoáng qua. Ánh mắt cậu dừng lại ở cánh tay
trái của Lưu Tuấn Nghĩa, nơi có một vết bầm tím khá lớn, sưng nhẹ, không phải
vết cắt mới, mà có vẻ như là tổn thương từ vài ngày trước, nhưng chưa lành hẳn,
da vẫn đỏ và căng.
Lưu Tuấn Nghĩa nhận lá thuốc từ Lý Tứ, cảm
ơn, định quay đi, thì Lâm Dị bỗng lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ: “Lưu sư huynh… vết
bầm trên tay sư huynh, hình như có chút khí huyết ứ trệ, nếu không xử lý kịp, e
rằng sẽ ảnh hưởng đến việc vận chuyển nội lực.”
Lưu Tuấn Nghĩa quay lại, nhìn Lâm Dị – một
tạp dịch gầy gò, trẻ tuổi, nhưng ánh mắt lại tỏ ra am hiểu. Hắn hơi ngạc nhiên:
“Ngươi… biết xem thương?”
“Tiểu tử ở Dược Viên làm việc lâu ngày,
được Chu lão chỉ dạy đôi chút.” Lâm Dị cúi đầu đáp. “Vết thương của sư huynh,
ngoài bầm tím, còn có tà khí ứ đọng bên trong (do bị đánh bằng loại nội lực có
tính chất đặc thù), nếu chỉ dùng lá cây đắp ngoài, e rằng khó tiêu tan.”
Lưu Tuấn Nghĩa trầm ngâm. Vết thương này
của hắn là do trong một nhiệm vụ tuần tra ngoài núi vài ngày trước, đụng độ với
một con hung thú cấp thấp, bị nó đánh trúng một cước, khí lực xâm nhập. Bình
thường hắn chỉ dùng nội lực tự mình điều trị, nhưng lần này dường như có chút
vướng víu, mãi chưa khỏi hẳn, hơi ảnh hưởng đến việc luyện công.
“Vậy theo ngươi, nên làm thế nào?” Hắn hỏi,
không phải hoàn toàn tin tưởng, nhưng cũng có chút tò mò.
Lâm Dị do dự một chút. Đây là cơ hội, nhưng
cũng là rủi ro. Cậu lấy ra từ trong túi áo (nơi cậu thường để một ít dược phẩm
tự chế để phòng thân) một lọ nhỏ bằng sành, bên trong là Thanh Căn Dịch mà cậu
đã luyện thành thục nhất. “Tiểu tử… có một ít dịch thuốc tự điều chế, gọi là
Thanh Căn Dịch, có tác dụng tịnh hóa kinh mạch, tiêu tán tạp khí. Sư huynh nếu
tin tưởng, có thể thử dùng. Mỗi ngày uống một chén nhỏ, dùng ba ngày, xem có đỡ
không.”
Lưu Tuấn Nghĩa nhận lấy lọ nhỏ, mở nắp ra
ngửi. Một mùi thảo dược thanh khiết, hơi đắng nhẹ, không có mùi lạ. Hắn nhìn
Lâm Dị: “Ngươi tự chế? Chu lão dạy?”
“Chu lão có chỉ điểm qua phương pháp, tiểu
tử tự mò mẫm luyện.” Lâm Dị thành thật nói. “Phẩm chất còn thô, sư huynh đừng
chê.”
Lưu Tuấn Nghĩa nhìn ánh mắt chân thành, có
chút e dè nhưng cũng đầy tự tin của cậu thiếu niên, bỗng cười ha hả: “Được! Ta
tin ngươi một lần. Dù sao cũng chỉ là vết thương nhỏ. Nếu có hiệu quả, ta sẽ
không quên ơn.”
Nói xong, hắn vỗ vai Lâm Dị một cái (vỗ nhẹ
nhưng cũng khiến cậu suýt ngã), rồi dẫn đồng môn rời đi.
Lâm Dị đứng đó, vai còn hơi đau, nhưng
trong lòng có chút kỳ vọng. Đây là lần đầu tiên cậu đem sản phẩm của mình cho
một đệ tử ngoại môn chính thức, và là một người có tiếng nói nhất định. Nếu
thành công, có thể mở ra một con đường mới.
Ba ngày sau, Lưu Tuấn Nghĩa quay lại Dược
Viên, lần này một mình. Khuôn mặt hắn rạng rỡ hẳn, cánh tay trái đã bớt sưng,
vết bầm tím nhạt đi nhiều, cử động linh hoạt. Hắn tìm thấy Lâm Dị đang phơi
thuốc, bước tới, giọng to vang: “Tiểu đệ! Dịch thuốc của ngươi thực sự có hiệu
quả! Ta uống ba ngày, cảm thấy khí huyết thông suốt hơn hẳn, vết thương đỡ
nhiều, ngay cả việc vận chuyển nội lực cũng trơn tru hơn trước!”
Lâm Dị trong lòng mừng thầm, nhưng vẫn cúi
đầu khiêm tốn: “Đó là do bản thân sư huynh căn cơ vững chắc, lại thêm dược lực
phụ trợ. Tiểu tử chỉ may mắn luyện thành mà thôi.”
“Không cần khiêm tốn!” Lưu Tuấn Nghĩa vỗ
ngực. “Công của ngươi, ta Lưu mỗ nhớ kỹ. Nói đi, ngươi muốn đổi lấy thứ gì?
Tiền bạc? Hay là cần ta giúp đỡ việc gì?”
Lâm Dị lắc đầu: “Tiểu tử không dám. Chỉ là
muốn giúp được chút ít. Nếu sư huynh thấy dùng được, lần sau có cần, cứ tìm
tiểu tử.”
Thái độ không tham lam, không đòi hỏi này
càng khiến Lưu Tuấn Nghĩa có thiện cảm. Hắn vốn là người trọng tình nghĩa, ghét
kẻ tiểu nhân. Thấy Lâm Dị tuy là tạp dịch, nhưng có tay nghề, lại khiêm tốn,
biết điều, trong lòng đã coi cậu là “người đáng kết giao”.
“Tốt! Vậy từ nay, ngươi coi ta như bạn. Ở
ngoại viện này, nếu có ai dám bắt nạt ngươi, cứ báo danh ta Lưu Tuấn Nghĩa!”
Hắn nói, giọng đầy hào khí. “À, ta nghe nói ngươi thể chất yếu, lại thích
nghiên cứu dược thảo. Nếu có cần nguyên liệu gì đặc biệt, hoặc gặp khó khăn
trong việc luyện dược, có thể nói với ta. Ta tuy không giàu có, nhưng cũng có
chút mối quan hệ, có thể giúp ngươi tìm kiếm hoặc thỉnh giáo.”
Đây là một lời hứa vô cùng quý giá. Lưu
Tuấn Nghĩa là đệ tử ngoại môn có thực lực và tiếng tăm, mạng lưới quan hệ của
hắn rộng hơn một tạp dịch như Lâm Dị rất nhiều. Việc này có thể giúp cậu tiếp
cận với những nguyên liệu, thông tin, thậm chí là kiến thức mà trước đây không
thể với tới.
Lâm Dị vội vàng cảm tạ: “Đa tạ Lưu sư
huynh! Tiểu tử… tiểu tử thực sự cảm kích.”
“Ha ha, không cần khách sáo!” Lưu Tuấn
Nghĩa cười to. “Người với người gặp nhau là duyên. Ngươi giúp ta, ta giúp lại
ngươi, đáng đời lắm! Thôi, ta còn việc phải đi. Nhớ lời ta nói!”
Từ đó, giữa Lâm Dị và Lưu Tuấn Nghĩa hình
thành một mối quan hệ kỳ lạ: một bên là đệ tử ngoại môn hào sảng, một bên là
tạp dịch Dược Viên trầm lặng. Lưu Tuấn Nghĩa thỉnh thoảng ghé qua Dược Viên,
đôi khi mang theo một ít nguyên liệu lạ tìm được ở ngoài núi (như rễ cây,
khoáng thạch cấp thấp) cho Lâm Dị nghiên cứu; đôi khi kể cho cậu nghe những tin
tức trong ngoại viện hoặc những chuyện vặt về giới võ lâm phụ cận. Đổi lại, Lâm
Dị sẽ tặng hắn một ít Mộc Linh Hoàn hoặc Thanh Căn Dịch do chính tay cậu luyện,
giúp hắn nhanh chóng hồi phục sau khi luyện công hoặc làm nhiệm vụ.
Qua những lần tiếp xúc, Lâm Dị dần hiểu hơn
về Lưu Tuấn Nghĩa. Hắn xuất thân từ một gia đình võ học nhỏ ở trấn dưới chân
núi, nhập môn bằng thực lực, tính tình thẳng thắn, trọng nghĩa khinh tài, nhưng
không phải không có đầu óc. Hắn biết phân biệt thiện ác, biết ai đáng kết giao,
ai nên tránh xa. Hắn cũng có hoài bão của riêng mình – mong muốn trở thành đệ
tử nội môn, học được chân truyền của Thanh Phong Môn, rồi sau này có thể lập
nghiệp, bảo vệ gia đình và quê hương.
Đối với Lâm Dị, Lưu Tuấn Nghĩa là một luồng
gió mới, một thứ ánh sáng ấm áp hiếm hoi trong cuộc sống đầy tính toán và bóng
tối của cậu. Tiếp xúc với hắn, cậu không cần phải dè chừng từng lời nói, không
cần phải giấu giếm quá nhiều (dù vẫn giữ kín những bí mật then chốt như chiếc
vòng hay trình độ dược thuật thực sự). Đó là một cảm giác thoải mái, thư giãn
mà cậu đã lâu không có.
Tuy nhiên, Lâm Dị vẫn giữ một khoảng cách
nhất định. Cậu không hoàn toàn tin tưởng, cũng không dựa dẫm. Cậu biết rằng, dù
Lưu Tuấn Nghĩa là người tốt, nhưng thế giới này vốn dĩ phức tạp, và bản thân
cậu còn quá nhiều bí mật không thể chia sẻ. Mối quan hệ này, tốt nhất nên duy
trì ở mức độ “bạn bè có lợi ích và tình cảm tương hỗ”, không nên đi quá sâu.
Một lần, Lưu Tuấn Nghĩa sau khi hoàn thành
một nhiệm vụ khó khăn, bị thương nặng hơn, khí huyết suy nhược, về đến ngoại
viện đã mệt lả. Lâm Dị biết tin, lén mang đến một phần Thanh Căn Dịch phẩm chất
cao hơn (có thêm một chút tinh hoa từ Địa Lung Thảo do cậu dùng vòng thúc đẩy)
và một ít Bồi Dương Tán. Nhờ đó, Lưu Tuấn Nghĩa hồi phục nhanh chóng, chỉ sau
nửa tháng đã có thể xuống giường luyện công nhẹ nhàng.
Sự việc này càng củng cố lòng tin và thiện
cảm của Lưu Tuấn Nghĩa dành cho Lâm Dị. Hắn không chỉ coi cậu là “người bạn có
ích”, mà bắt đầu thực sự xem cậu như một “huynh đệ” nhỏ cần được chiếu cố. Hắn
thậm chí còn hứa, nếu có cơ hội, sẽ giới thiệu Lâm Dị với một vị sư huynh nội
môn có hứng thú với dược đạo, mở ra cho cậu một con đường tiến thân.
Lâm Dị cảm kích, nhưng trong lòng vẫn tỉnh
táo. Con đường của cậu là Dược Tu, là con đường riêng biệt, không hoàn toàn phù
hợp với hệ thống tu luyện chính thống của Thanh Phong Môn. Hơn nữa, bí mật của
chiếc vòng và sự chỉ dạy của Chu Tử Kỳ mới là tài sản quý giá nhất. Cậu không
muốn, và cũng không thể, quá phụ thuộc vào bất kỳ ai khác.
Dù vậy, việc kết giao với Lưu Tuấn Nghĩa
vẫn mang lại cho Lâm Dị nhiều lợi ích thực tế. Thông qua hắn, cậu biết được
nhiều tin tức hơn về tình hình bên trong và bên ngoài môn phái, có được một số
nguyên liệu hiếm hơn để nghiên cứu, và quan trọng nhất, có được một chỗ dựa
nhất định về danh nghĩa. Ít nhất, từ nay về sau, những kẻ tiểu nhân như Hàn Kỳ
trước đây muốn động vào cậu, cũng phải cân nhắc đến cái bóng của Lưu Tuấn Nghĩa
đằng sau.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Dưới sự che chở
của Lưu Tuấn Nghĩa và sự chỉ dạy thầm lặng của Chu Tử Kỳ, Lâm Dị từ từ lớn lên,
như một cây thuốc âm thầm hút lấy dưỡng chất từ đất, từ nước, từ ánh sáng và cả
từ những mối quan hệ phức tạp xung quanh. Cậu vẫn là một tạp dịch trầm lặng
trong mắt mọi người, nhưng bên trong, cậu đã tích lũy được một sức mạnh và tầm
nhìn vượt xa cái danh phận ấy.
Mùa hè dần qua, gió thu mát lành bắt đầu
thổi về thung lũng. Lâm Dị đứng dưới gốc cây cổ thụ, nhìn những chiếc lá vàng
đầu tiên lìa cành, trong lòng bình thản mà suy ngẫm. Nhân duyên, quan hệ, lợi
ích… tất cả đều là một phần của tu luyện, của cuộc sống. Cậu đã học được cách
cân bằng giữa việc ẩn mình và việc kết nối, giữa sự cẩn trọng và sự cởi mở. Con
đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, cậu không còn cô độc một mình bước
đi trong bóng tối nữa. Dù chỉ là một tia sáng nhỏ, một bàn tay đưa ra từ bên ngoài,
cũng đủ để cho cậu thêm niềm tin và sức mạnh để tiếp tục tiến lên, hướng về
phía ánh sáng mờ ảo của tương lai Dược Tu.
CHƯƠNG
15 – MỞ RA CON ĐƯỜNG DƯỢC TU
Gió thu ngày một hiu hắt, cuốn theo những
chiếc lá vàng rơi xào xạc trên các luống dược thảo. Công việc mùa thu bận rộn
hơn: thu hoạch những dược liệu đã chín, phơi khô, sơ chế, chuẩn bị nguyên liệu
cho mùa đông sắp tới. Lâm Dị dành phần lớn thời gian ở Dược Xá, dưới sự chỉ đạo
của Chu Tử Kỳ, học cách phân loại, bảo quản và chế biến những dược liệu phức
tạp hơn. Đôi tay của cậu, vốn gầy gò và yếu ớt, giờ đã trở nên linh hoạt và
vững chắc hơn, có thể tỉ mỉ tách từng cánh hoa, bóc từng lớp vỏ rễ, hoặc dùng
dao thuốc nhỏ cắt những lát thuốc mỏng như tờ giấy.
Nhưng quan trọng hơn cả công việc thường
nhật, là sự định hình rõ ràng trong tâm trí cậu về con đường tương lai.
Những tháng ngày tu luyện Thanh Mộc Trường Sinh Công, những lần thử nghiệm với
chiếc vòng thần bí, những mẻ dược phẩm đầu tay thành công và thất bại, cùng với
những lời chỉ dạy thâm sâu của Chu Tử Kỳ và mối quan hệ thực tế với Lưu Tuấn
Nghĩa… tất cả như những mảnh ghép, dần dần hợp thành một bức tranh rõ nét về
hướng đi của bản thân.
Một buổi tối, sau khi hoàn thành xong việc
phân loại một mẻ Địa Lung Thảo mới thu hoạch (số lượng ít ỏi sau vụ phá hoại
của Hàn Kỳ), Lâm Dị ngồi lại với Chu Tử Kỳ trong lều nhỏ của ông. Ánh đèn dầu
vàng vọt chiếu lên khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn, nhưng đôi mắt vẫn sáng như
sao.
“Chu lão,” Lâm Dị mở lời, giọng trầm ổn,
không còn sự do dự non nớt của ba năm trước. “Tiểu tử đã suy nghĩ rất nhiều. Về
tư chất của mình, về chiếc vòng, về những gì ngài đã dạy, và về… thế giới bên
ngoài Dược Viên này.”
Chu Tử Kỳ gật đầu, không nói gì, chờ cậu
tiếp tục.
“Tiểu tử xác định rồi.” Lâm Dị ngẩng đầu,
ánh mắt kiên định. “Con đường của tiểu tử, sẽ là Dược Tu. Không
phải một Dược Tu chỉ biết trồng cây hái thuốc, mà là một Dược Tu thực sự, lấy
dược đạo làm căn bản, dùng dược lực để dưỡng thân, luyện thần, thông qua việc
điều chế đan dược mà nắm giữ sức mạnh và… địa vị.”
Ông lão khẽ nhếch mép, một nụ cười rất nhẹ.
“Rồi sao nữa? Nói tiếp.”
“Tiểu tử sẽ không tranh đoạt võ công cao
thâm, không lao vào những cuộc chém giết trực diện.” Lâm Dị nói, từng chữ rõ
ràng. “Thể chất và căn cơ của tiểu tử không phù hợp với con đường đó. Thay vào
đó, tiểu tử sẽ tập trung vào dược lực và mộc pháp.
Dùng dược lực để cải tạo bản thân, nuôi dưỡng Mộc mạch; dùng mộc pháp (như
Thanh Mộc Trường Sinh Công và những kỹ thuật liên quan đến thực vật) để tự vệ,
hỗ trợ, và tạo ra giá trị. Sức mạnh của tiểu tử sẽ đến từ sự hiểu biết về dược
tính, từ khả năng điều chế những đan dược mà người khác cần, và từ sự hòa hợp
với tự nhiên, đặc biệt là với thực vật.”
Cậu dừng lại, nhìn về phía cổ tay trái, nơi
chiếc vòng đang ẩn dưới lớp vải. “Chiếc vòng này… nó là bảo vật trời cho, nhưng
tiểu tử hiểu rồi. Nó không phải là pháp bảo để chiến đấu, để chém giết. Nó
là công cụ phụ trợ đắc lực nhất trên con đường Dược Tu. Nó
giúp tiểu tử cảm nhận và điều khiển Mộc khí, thúc đẩy cây cỏ sinh trưởng, ổn
định hỏa hầu luyện đan, thanh lọc dược lực. Sức mạnh của nó nằm ở chỗ sáng
tạo và nuôi dưỡng, không phải hủy diệt. Và
tiểu tử sẽ đi theo con đường đó.”
Một tràng im lặng. Chu Tử Kỳ nhìn cậu thiếu
niên trước mặt, ba năm trước còn là một đứa trẻ ốm yếu, sợ sệt, giờ đã có một
sự trưởng thành và quyết đoán khiến ông cũng phải kinh ngạc. Rồi ông gật đầu,
giọng trầm ấm: “Tốt. Ngươi đã nhìn thấu. Đây cũng chính là con đường mà ta…
từng đi, và cũng là con đường phù hợp nhất với ngươi.”
Ông thở dài một hơi, như thổi bay những ký
ức xa xăm. “Nhưng ngươi phải hiểu rõ. Trong giang hồ rộng lớn, Dược Tu là một
con đường cực kỳ hiếm và cực kỳ khó. Không phải vì
nó khó học, mà vì nó khó sống.”
“Khó sống?” Lâm Dị nhíu mày.
“Đúng vậy.” Chu Tử Kỳ nói, giọng trở nên
nghiêm túc. “Giang hồ lấy võ lực làm thước đo. Kẻ mạnh được tôn trọng, kẻ yếu
bị chà đạp. Một Dược Tu, nếu không có võ công cao cường để tự vệ, sẽ trở thành
miếng mồi ngon cho những kẻ tham lam. Những đan dược quý giá, những bí quyết
dược đạo, thậm chí cả bản thân người Dược Tu với kiến thức và tay nghề, đều là
những tài nguyên mà các thế lực, các cao thủ muốn chiếm đoạt hoặc khống chế.”
Ông nhìn thẳng vào mắt Lâm Dị: “Cho nên, đa
số Dược Tu trong giang hồ, nếu muốn đứng vững, chỉ có hai con đường. Một
là có bối cảnh lớn, có chỗ dựa vững chắc – như gia nhập một
đại môn phái, một đại tông tộc, trở thành khách khanh chuyên môn, được bảo vệ,
đổi lại phải cống hiến tài nghệ. Hai là… ẩn mình thật sâu, sống ở
những nơi không ai biết, không để lộ tay nghề thực sự, chỉ dùng nó để tự dưỡng
hoặc trao đổi cực kỳ thận trọng.”
Lời nói của ông như một gáo nước lạnh,
nhưng Lâm Dị không cảm thấy nản lòng. Ngược lại, cậu càng thêm tỉnh táo. “Vậy
theo Chu lão, tiểu tử nên chọn con đường nào?”
“Hiện tại, ngươi đang ở Thanh Phong Môn,
một môn phái có chút quy mô nhưng cũng chỉ ở mức trung hạ.” Chu Tử Kỳ phân
tích. “Nếu ngươi lộ ra tài năng dược đạo thực sự, có thể sẽ được trọng dụng,
nhưng cũng đồng nghĩa với việc bị ràng buộc, bị kiểm soát, và quan trọng
hơn, bị nhiều người để mắt tới. Những âm mưu, tranh đấu nội bộ, sẽ
không ít hơn ở ngoài. Mà với thể chất và tính cách của ngươi, chưa chắc đã
thích hợp.”
Ông dừng lại, rồi nói tiếp: “Con đường thứ
hai – ẩn mình – có lẽ phù hợp hơn với ngươi lúc này. Tiếp tục ở đây, ở Dược
Viên này, lấy thân phận tạp dịch làm vỏ bọc, âm thầm tu luyện, học hỏi, tích
lũy. Dùng những dược phẩm cấp thấp như Mộc Linh Hoàn, Thanh Căn Dịch để từ từ
mở rộng mạng lưới, thu thập tài nguyên, nhưng tuyệt đối không lộ ra trình độ
thực sự. Chờ đến khi ngươi đủ mạnh – không chỉ về dược đạo, mà còn về bản thân,
về trí tuệ và những chuẩn bị khác – mới tính đến chuyện bước ra ngoài, hoặc tìm
kiếm một chỗ dựa thực sự an toàn.”
Lời khuyên này vô cùng thực tế và phù hợp
với những gì Lâm Dị đang làm và suy nghĩ. Cậu gật đầu: “Tiểu tử cũng nghĩ vậy.
Hiện tại, ẩn ở đây là tốt nhất. Có Chu lão chỉ dạy, có Dược Viên làm nơi thực
hành, lại có… mối quan hệ với Lưu sư huynh để thu thập một số thứ bên ngoài.
Tiểu tử sẽ tiếp tục tích lũy.”
“Ừ.” Chu Tử Kỳ hài lòng. “Nhưng nhớ kỹ, ẩn
mình không có nghĩa là ngừng tiến bộ. Ngươi cần một mục tiêu rõ ràng cho từng
giai đoạn. Hiện tại, ngươi đã nắm vững ba phương đơn cơ bản, đạt Tam Tầng Sơ
Thành. Mục tiêu tiếp theo của ngươi là gì?”
Lâm Dị đã suy nghĩ về điều này từ lâu. “Thứ
nhất, đột phá từ Tam Tầng Sơ Thành lên Trung Thành, mở rộng và củng
cố Mộc mạch, khiến nội lực Mộc hệ dày đặc và lưu chuyển mạnh mẽ hơn. Thứ hai,
học thêm ba đến năm phương đơn phức tạp hơn một chút, đặc biệt là những phương
có thể trực tiếp tăng cường thể chất hoặc giải một số
loại độc cơ bản. Thứ ba, tìm hiểu và thử nghiệm việc sử dụng Mộc khí không
chỉ để thúc đẩy sinh trưởng, mà còn để… phòng thủ hoặc gây
trở ngại một cách tinh tế, như tạo màn sương mỏng từ phấn hoa gây
ngứa, hoặc khiến dây leo bất ngờ quấn chân đối phương.”
Nghe đến điểm thứ ba, Chu Tử Kỳ ánh mắt lóe
lên vẻ tán thưởng. “Tốt. Biết lấy trường bổ đoản, dùng trí thắng lực. Đây mới
là tinh túy của Dược Tu. Không cần chém giết máu me, chỉ cần khiến đối phương
mất khả năng đe dọa, hoặc tự rút lui, là đủ.”
Ông đứng dậy, đi đến một chiếc rương gỗ cũ
kỹ ở góc lều, mở ra, lấy ra một cuốn sách da mỏng, bìa đã ố vàng. “Đây là một
số ghi chép của ta về Mộc Huyễn Thuật cơ bản và Độc
Công sơ cấp – không phải độc chết người, mà là những loại độc gây tê
liệt, mê hoặc, hoặc suy nhược tạm thời, cùng với cách phối hợp với dược thảo để
tạo hiệu ứng. Ngươi có thể tham khảo, nhưng nhớ kỹ, thận trọng, và
chỉ dùng khi thực sự cần thiết để tự vệ.”
Lâm Dị trịnh trọng tiếp nhận. Đây lại là
một kho báu mới. “Đa tạ Chu lão!”
“Con đường Dược Tu của ngươi, từ hôm nay,
mới thực sự được mở ra.” Chu Tử Kỳ nói, giọng mang theo một chút cảm khái. “Nó
sẽ cô độc, dài lâu, và đầy cám dỗ. Sự cám dỗ của quyền lực (nếu ngươi luyện
được đan dược quý), của danh vọng, và của sự lười biếng (vì muốn dùng dược lực
để đi đường tắt). Ngươi phải giữ vững tâm tính, nhớ kỹ cốt lõi: dùng
dưỡng để sinh, lấy hòa hợp làm gốc. Đừng để bản thân trở thành một kẻ chỉ
biết dùng độc và mưu mẹo, mà đánh mất đi bản chất ôn hòa, nuôi dưỡng của Mộc
khí và dược đạo.”
“Tiểu tử ghi khắc trong lòng.” Lâm Dị cúi
đầu.
Đêm đó, Lâm Dị trở về chỗ ở của mình với
một tâm trạng khác hẳn. Trong lòng cậu không còn mông lung, hoang mang. Một con
đường rõ ràng đã được vạch ra trước mặt: Con đường Dược Tu ẩn mình, lấy
dưỡng làm căn bản, dùng trí làm vũ khí.
Cậu ngồi trên chiếu, mở cuốn sách da về Mộc
Huyễn Thuật và Độc Công sơ cấp ra dưới ánh đèn. Những dòng chữ và hình vẽ mô tả
cách dùng Mộc khí kích thích một số loại hoa cỏ đặc biệt phát tán phấn hoa hoặc
mùi hương có tác dụng nhất định; cách phối hợp các dược thảo có tính kích ứng
nhẹ để tạo ra bột gây ngứa hoặc hắt hơi; thậm chí là cách dùng nấm độc nhẹ để
chế ra một loại khói gây choáng váng trong thời gian ngắn…
Đây không phải là võ công chính thống, thậm
chí có thể bị coi là “bàng môn tả đạo”. Nhưng đối với Lâm Dị, đó lại là những
kỹ năng sinh tồn thiết yếu. Cậu không cần trở thành cao thủ có thể một đánh
mười. Cậu chỉ cần có khả năng khiến kẻ địch trong chốc lát mất cảnh giác, hoặc
tự tạo ra cơ hội để chạy trốn, là đủ.
Cậu bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho những
mục tiêu ngắn hạn:
1. Tu luyện: Tăng thời gian và chất lượng mỗi buổi luyện công. Tận dụng chiếc
vòng và việc chăm sóc cây cổ thụ để hấp thụ Mộc khí tinh túy hơn. Dùng Mộc Linh
Hoàn tự chế để hỗ trợ hồi phục, tăng hiệu quả.
2. Dược đạo: Ngoài việc luyện thành thục ba phương đơn cũ, bắt đầu nghiên cứu
thêm ba phương mới từ những tài liệu Chu Tử Kỳ cho và từ việc trao đổi nguyên
liệu với Lưu Tuấn Nghĩa. Đặc biệt chú trọng đến các phương có tác dụng “cường
thân kiện thể” và “giải độc”.
3. Mộc Huyễn & Độc Công: Học thuộc lý thuyết, sau đó tìm cơ
hội thực hành nhỏ trong Dược Viên vào ban đêm, bắt đầu từ những thứ vô hại
nhất.
4. Tích lũy tài nguyên: Tiếp tục con đường “tiêu thụ” dược
phẩm cấp thấp một cách thận trọng, đổi lấy tiền bạc, nguyên liệu hiếm hơn, và
quan trọng nhất là thông tin. Cậu cần biết nhiều hơn về thế giới
bên ngoài, về các thế lực, về những nơi có thể tìm được linh dược hoặc tài
nguyên đặc biệt.
Kế hoạch đã định, chỉ cần kiên trì thực
hiện. Lâm Dị thổi tắt đèn, nằm xuống. Trong bóng tối, cậu cảm nhận được dòng
khí ấm áp đang lặng lẽ vận hành trong cơ thể, và sự rung động nhẹ nhàng, an ủi
từ chiếc vòng trên cổ tay.
Ba năm trước, cậu bước vào Thanh Phong Môn
với một thân thể bệnh tật và một tương lai mù mịt. Ba năm sau, cậu đã tìm thấy
con đường của riêng mình, có thầy, có bạn (dù chỉ là một), có bảo vật, và quan
trọng nhất, có một ý chí kiên định.
Con đường Dược Tu đã chính thức mở ra. Nó
sẽ dẫn cậu đến đâu? Không ai biết. Nhưng Lâm Dị biết rằng, từ nay về sau, mỗi
bước chân của cậu, dù nhỏ bé, dù âm thầm, đều sẽ hướng về phía ánh sáng của sự
sinh trưởng và trí tuệ, chứ không phải bóng tối của hủy diệt và hận thù. Dù
phía trước có gian nan, có hiểm nguy, có cả máu và nước mắt, cậu cũng sẽ kiên
định bước đi, như một cây thuốc quý, âm thầm bén rễ sâu, chờ ngày vươn cành tỏa
bóng, kết ra trái ngọt cho chính mình.

0 Comments