CHƯƠNG 16 – PHONG HÀNH BỘ
Mùa đông thứ tư tại Thanh Phong Môn đến
trong một đêm gió bấc gào rít, phủ lên thung lũng một lớp tuyết mỏng trắng xóa.
Dược Viên tạm thời rơi vào trạng thái “ngủ đông”, phần lớn công việc chuyển vào
trong nhà: sàng lọc, phân loại, đóng gói những dược liệu đã thu hoạch và phơi
khô từ mùa thu; bảo dưỡng dụng cụ; và chăm sóc những linh dược quý trong nhà
kính đơn sơ được che chắn cẩn thận.
Đối với Lâm Dị, mùa đông này là một cột mốc
quan trọng. Sau gần một năm kiên trì tu luyện với sự trợ giúp của chiếc vòng
thần bí và Dưỡng Mạch Thang, cậu cuối cùng cũng đột phá cái bình cảnh cuối
cùng, đạt đến cảnh giới Tam Tầng Viên Mãn của Thanh Mộc Trường
Sinh Công.
Dấu hiệu của sự viên mãn là sự hình thành
một chu thiên nhỏ hoàn chỉnh trong cơ thể. Ba Mộc mạch chính
(Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu kinh, Túc Quyết Âm Can kinh, và một phần Nhâm mạch)
không chỉ thông suốt, mà còn trở nên dẻo dai, rộng rãi, có thể dung nạp và vận
chuyển một lượng nội lực Mộc hệ đáng kể. Dòng khí ấm áp giờ đây có thể tự động
lưu chuyển từ Đan điền (nơi “hạt giống” năng lượng đã lớn bằng đầu ngón tay,
tỏa ra ánh sáng xanh nhạt ấm áp), xuống chân, lên tay, rồi quay về, liên tục
không ngừng, nuôi dưỡng toàn thân ngay cả khi cậu không chủ động vận công. Cảm
giác tắc nghẽn, lạnh buốt trong người đã biến mất gần như hoàn toàn, thay vào
đó là một sự ấm áp, nhẹ nhàng và tràn đầy sinh lực.
Thể chất của cậu đã có sự thay đổi ngoạn
mục. Chiều cao tăng lên đáng kể, dáng người tuy vẫn thanh mảnh nhưng không còn
gầy gò, mà săn chắc, linh hoạt. Da dẻ hồng hào, ánh mắt tinh anh, hơi thở sâu
và đều đặn. Nếu không mặc bộ quần áo vải thô của tạp dịch, trông cậu chẳng khác
gì một thiếu niên tuấn tú, khỏe mạnh, thậm chí còn toát ra một vẻ thanh tĩnh,
ôn hòa hiếm có.
Đạt được cảnh giới mới, Lâm Dị bắt đầu nghĩ
đến việc học một số kỹ năng thực chiến cơ bản để tự vệ. Dù đã xác định con
đường Dược Tu và ưu tiên dùng trí tuệ, mưu mẹo, nhưng trong thế giới võ lâm,
nếu hoàn toàn không biết một chút thân pháp hay chiêu thức, sẽ rất dở khi gặp
phải tình huống bất ngờ. Hơn nữa, việc vận động phù hợp cũng có lợi cho việc
khí huyết lưu thông và rèn luyện sự phối hợp giữa nội lực và cơ thể.
Nhân vật lý tưởng để học những thứ này
chính là Lưu Tuấn Nghĩa. Sau nhiều lần tiếp xúc, mối quan hệ giữa
hắn và Lâm Dị đã khá thân thiết. Lưu Tuấn Nghĩa coi cậu như một người em nhỏ
đáng quý (vừa có ích vừa hiểu chuyện), còn Lâm Dị thì tôn trọng và biết ơn sự
chân thành của hắn, dù vẫn giữ một khoảng cách an toàn.
Một buổi chiều tuyết tạm ngừng, Lưu Tuấn
Nghĩa lại ghé Dược Viên, lần này trên vai còn đeo một thanh kiếm gỗ dùng để
luyện tập. Thấy Lâm Dị đang quét tuyết trên lối đi, hắn cười ha hả: “Tiểu đệ,
dạo này trông khí sắc tốt lắm! Có muốn học vài chiêu để phòng thân không?”
Lâm Dị ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên: “Lưu sư
huynh có lòng tốt, tiểu tử đâu dám từ chối. Chỉ là… tiểu tử tư chất kém, lại
chưa từng học qua võ công, sợ làm phiền sư huynh.”
“Chuyện nhỏ!” Lưu Tuấn Nghĩa vung tay. “Võ
công cao thâm ngươi học không nổi, nhưng vài chiêu thân pháp, kiếm pháp cơ bản
để tự vệ và tránh đòn thì được. Lại nữa, ngươi có nội lực làm căn bản (dù hắn
không biết đó là Mộc lực đặc thù), học sẽ nhanh hơn.”
Thế là, ở một khoảng đất trống đã được dọn
sạch tuyết trong Dược Viên, Lưu Tuấn Nghĩa bắt đầu dạy Lâm Dị bài học võ công
đầu tiên.
Đầu tiên là bộ pháp, tên
gọi Phong Hành Bộ. Đây là một trong những bộ pháp cơ bản nhất của
Thanh Phong Môn, chú trọng sự nhẹ nhàng, linh hoạt, biến hóa, mô
phỏng theo đường đi của gió – khi thì nhẹ nhàng lượn vòng, khi thì nhanh chóng
xuyên thẳng, lúc ẩn lúc hiện. Ưu điểm của nó là tiêu hao nội lực thấp, phù hợp
với những người nội lực không dồi dào, và đặc biệt hữu dụng trong việc né
tránh, di chuyển trên địa hình phức tạp.
“Chân bước không cần quá rộng, trọng tâm
luôn giữ ổn định.” Lưu Tuấn Nghĩa biểu diễn, thân hình cao lớn của hắn di
chuyển trên nền tuyết nhẹ nhàng như không có trọng lượng, để lại những dấu chân
nông và đều đặn. “Dùng lực từ mũi chân, xoay hông, dẫn động toàn thân. Đừng
cứng nhắc, hãy nghĩ mình như một cọng cỏ khô bị gió thổi.”
Lâm Dị tập trung quan sát, cố gắng bắt
chước. Ban đầu, động tác còn vụng về, chân bước nặng nề, thân hình lắc lư.
Nhưng cậu nhanh chóng điều chỉnh, vận dụng nội lực Mộc hệ vốn có tính chất nhẹ
nhàng, linh hoạt. Kỳ lạ thay, khi dẫn một chút Mộc lực xuống chân, bước chân
của cậu bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn, như có một lực đỡ từ dưới lòng đất. Cậu
bắt đầu tìm được cảm giác, bước đi từ từ trơn tru hơn, dù vẫn còn chậm và thiếu
sự biến hóa.
Lưu Tuấn Nghĩa trông thấy, gật đầu tán
thưởng: “Không tồi! Căn cốt của ngươi về bộ pháp có vẻ không tệ. Tiếp tục
luyện, nhớ cảm nhận sự chuyển động của gió xung quanh.”
Sau bộ pháp là kiếm pháp. Lưu
Tuấn Nghĩa rút thanh kiếm gỗ ra, biểu diễn một vài chiêu thức cơ bản nhất
của Thanh Phong Kiếm Pháp – bộ kiếm pháp nền tảng của môn
phái. Những chiêu thức này giản dị, không hoa mỹ: Thanh Phong Khởi Thức (một
thế khởi đầu, kiếm chỉ thẳng, thăm dò), Phong Quyển Lưu Vân (một
đường chém ngang, mượn thế xoay người), Lãng Đãng Tùy Phong (một
thế né đòn kết hợp phản kích nhẹ).
“Kiếm của Thanh Phong Môn, chú trọng
‘thanh’, ‘nhẹ’, ‘biến’.” Lưu Tuấn Nghĩa giải thích, tay kiếm vung ra nhẹ nhàng
nhưng nhanh chóng, cắt ngang những bông tuyết rơi, tách chúng thành hai nửa đều
đặn. “Không cần sức mạnh hung hăng, mà cần sự chuẩn xác, tốc độ, và quan trọng
nhất là mượn thế. Mượn thế của gió, thế của địa hình, thế của đối
phương. Một chiêu kiếm đúng lúc, đúng chỗ, còn hơn mười chiêu dùng sức.”
Lâm Dị cầm thanh kiếm gỗ khác (do Lưu Tuấn
Nghĩa mang theo), cảm thấy nó nhẹ hơn tưởng tượng. Cậu bắt đầu tập theo từng
chiêu. Tay cậu vốn quen với việc tỉ mỉ chăm sóc cây cỏ, giờ cầm kiếm có chút lạ
lẫm, nhưng sự linh hoạt của ngón tay và cổ tay lại giúp ích. Cậu chậm rãi vung
kiếm, cố gắng cảm nhận đường đi của lưỡi kiếm trong không khí, tưởng tượng nó
như một cành cây đung đưa trong gió.
Khi thử vận một chút Mộc lực vào cánh tay
và lòng bàn tay, cậu phát hiện một điều thú vị. Mộc lực vốn có tính chất sinh
trưởng, ôn hòa, không thích hợp để phát ra lực sát thương mạnh, nhưng lại có
thể… dẫn dắt. Khi kiếm vung ra, nếu dùng Mộc lực làm “sợi dây” vô
hình dẫn ở phía sau, đường kiếm sẽ trở nên ổn định và chuẩn xác hơn một chút,
đồng thời tiêu hao thể lực ít hơn. Đặc biệt với chiêu Lãng Đãng Tùy
Phong – vốn là thế né đòn và phản kích nhẹ nhàng – sự linh hoạt và
tính “dẫn dắt” của Mộc lực tỏ ra rất phù hợp.
Buổi học đầu tiên kết thúc với việc Lâm Dị
đổ mồ hôi hột, nhưng trong lòng tràn đầy hứng khởi. Cậu đã chạm vào một thế
giới mới – thế giới của sự vận động và phối hợp giữa nội lực và chiêu thức.
Từ đó, mỗi khi có thời gian rảnh (thường là
vào buổi chiều muộn hoặc ngày nghỉ), Lưu Tuấn Nghĩa sẽ đến chỉ điểm cho cậu một
lúc. Lâm Dị tiến bộ chậm nhưng vững chắc. Phong Hành Bộ dần trở nên thuần thục
hơn, cậu có thể di chuyển nhẹ nhàng giữa các luống dược thảo mà không chạm vào
bất kỳ cây nào. Ba chiêu kiếm cơ bản cũng được luyện đi luyện lại hàng trăm
lần, cho đến khi trở thành phản xạ cơ bản.
Trong quá trình luyện tập, Lâm Dị luôn đeo
chiếc vòng thần bí. Cậu phát hiện ra rằng, khi đạt đến Tam Tầng Viên Mãn, sự
cộng hưởng giữa cơ thể và chiếc vòng càng thêm sâu sắc. Mỗi khi vận chuyển nội
lực, chiếc vòng sẽ phát ra những rung động vi tế, như một bản nhạc dẫn đường,
khiến việc hành khí trong tứ chi trở nên nhịp nhàng, trôi chảy hơn.
Cảm giác như những “con đường” (kinh mạch) trong cơ thể được chiếc vòng “làm
nhẵn” và “chỉ dẫn”, giảm thiểu sự hao phí và lệch lạc nội lực.
Điều này đặc biệt có lợi khi cậu cố
gắng kết hợp thân pháp – nội lực – kiếm chiêu. Ví dụ, khi thi triển
Phong Hành Bộ để né một đòn tưởng tượng, cậu vận Mộc lực xuống chân, chiếc vòng
giúp dòng lực đó phân bố đều và phản ứng nhanh hơn, khiến bước chân nhẹ nhàng
và chính xác hơn. Khi vung kiếm thực hiện Phong Quyển Lưu Vân, Mộc lực dẫn từ
Đan điền ra cánh tay, qua chiếc vòng như được “lọc” và “định hướng”, khiến
đường kiếm ổn định và có chút “kéo dài” nhẹ nhàng, tăng thêm chút uy lực.
Dĩ nhiên, tất cả chỉ mới là bước đầu. Sự
kết hợp còn thô sơ, uy lực của kiếm chiêu vẫn yếu ớt so với một đệ tử ngoại môn
chính thức. Nhưng đối với Lâm Dị, đây là một bước tiến vĩ đại. Cậu không còn là
một tạp dịch hoàn toàn không có khả năng tự vệ. Giờ đây, nếu gặp phải một kẻ
bắt nạt tầm thường, cậu ít nhất có thể né tránh một cách linh hoạt, và thậm chí
có thể “tặng” cho đối phương một hai kiếm gỗ bất ngờ, đủ để gây choáng váng
hoặc khiến hắn do dự.
Trong suốt quá trình này, Lâm Dị luôn có
một cảm giác mơ hồ: có một đôi mắt vô hình đang quan sát mình. Đôi khi là khi
cậu đang luyện bộ pháp một mình giữa các luống thuốc, đôi khi là lúc cậu đang
âm thầm thử nghiệm sự kết hợp giữa Mộc lực và chiêu thức dưới gốc cây cổ thụ.
Cảm giác ấy không mang theo ác ý, mà là một sự quan sát lạnh lùng, thăm dò, như
thể ai đó đang đánh giá sự tiến bộ và tiềm năng của cậu.
Lâm Dị biết rõ người đó là ai – chỉ có thể
là Chu Tử Kỳ. Vị lão giả thần bí này, dù đã trao cho cậu rất nhiều,
nhưng dường như vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, hoặc đang chờ đợi điều gì đó. Có
lẽ ông đang xem xét liệu cậu có xứng đáng với những bí quyết sâu hơn, hoặc liệu
con đường Dược Tu của cậu có thực sự vững chắc hay không.
Lâm Dị giả vờ không biết. Cậu vẫn tỏ ra là
một thiếu niên chăm chỉ, biết ơn, luôn cung kính khi gặp mặt, không bao giờ chủ
động đặt câu hỏi sâu về quá khứ của ông hay về những bí mật cao hơn. Cậu chỉ
tập trung vào việc học những gì được phép, làm tốt công việc, và âm thầm tích
lũy. Đôi khi, cậu cố ý thể hiện một chút “tiến bộ” hoặc “sáng tạo” nhỏ trong
việc luyện dược hoặc vận dụng Mộc lực, như thể vô tình, để cho người quan sát
thấy được sự nỗ lực và thiên phú của mình, nhưng tuyệt đối không lộ ra những thứ
thực sự then chốt như khả năng thực sự của chiếc vòng hay những kế hoạch dài
hạn.
Đây là một trò chơi tinh tế giữa thầy và
trò, giữa người dạy và người học, giữa sự thăm dò và sự che giấu. Lâm Dị đã học
được cách chơi trò chơi này một cách thuần thục. Cậu biết, sự tin tưởng và đầu
tư thực sự phải được kiểm chứng bằng thời gian và hành động.
Mùa đông dần qua, tuyết tan, để lộ ra mặt
đất ẩm ướt và những mầm xanh đầu tiên của mùa xuân mới. Lâm Dị đứng giữa Dược
Viên, hít một hơi thật sâu không khí lạnh buốt nhưng trong lành. Trong cơ thể
cậu, dòng Mộc lực viên mãn vận hành trơn tru, hòa hợp với nhịp thở. Tay cầm
thanh kiếm gỗ, chân bước theo quy luật của Phong Hành Bộ, thân hình nhẹ nhàng
di chuyển giữa những luống dược thảo còn đang ngủ đông.
Cậu đã có nền tảng. Đã có con đường. Đã có
những kỹ năng tự vệ ban đầu. Và quan trọng nhất, cậu đã có sự kiên nhẫn và trí
tuệ để tiếp tục tiến bước trong thế giới phức tạp này.
Mùa xuân năm thứ tư sắp đến, và với nó,
chắc chắn sẽ có những cơ hội và thử thách mới. Nhưng Lâm Dị không còn sợ hãi.
Cậu như một ngọn cỏ non đã qua được mùa đông khắc nghiệt, giờ đây đang vươn
mình đón những tia nắng ấm đầu tiên, chuẩn bị cho một chu kỳ sinh trưởng mới,
mạnh mẽ và kiên cường hơn bao giờ hết.
CHƯƠNG
17 – THANH PHONG KIẾM PHÁP
Mùa xuân năm thứ tư, Dược Viên như được hồi
sinh một lần nữa. Những mầm xanh non biếc nhú lên từ đất ẩm, hứa hẹn một mùa
bội thu. Công việc của Lâm Dị trở nên bận rộn hơn bao giờ hết, nhưng trong lòng
cậu lại tràn ngập một sự hào hứng kỳ lạ. Ngoài việc chăm sóc dược thảo và tu
luyện Thanh Mộc Trường Sinh Công, giờ đây cậu còn có một niềm đam mê mới: Thanh
Phong Kiếm Pháp.
Sau khi nắm vững ba chiêu cơ bản và Phong
Hành Bộ, Lưu Tuấn Nghĩa bắt đầu truyền thụ cho cậu bốn chiêu chính thức của bộ
kiếm pháp ngoại môn này. Dưới gốc cây cổ thụ – nơi đã trở thành địa điểm luyện
tập quen thuộc của hai người – những bài học mới diễn ra vào mỗi buổi chiều
muộn khi ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán lá.
"Thanh Phong Kiếm Pháp của ngoại môn
chúng ta, tuy không phải tuyệt học, nhưng cũng có chút tinh túy." Lưu Tuấn
Nghĩa cầm kiếm gỗ, đứng thẳng người, khí thế bỗng trở nện nghiêm túc khác
thường. "Nó lấy 'thanh', 'nhẹ', 'biến' làm cốt, mượn thế gió, lấy tốc độ
thắng sức mạnh. Bốn chiêu chính, mỗi chiêu đều có dụng ý riêng, ngươi phải hiểu
rõ, không được học vẹt."
Chiêu thứ nhất: Phong Khởi. Đây là thế khởi thức, cũng là thế tấn
công cơ bản nhất. "Chân trái bước lên nửa bước, thân hơi nghiêng, kiếm từ
dưới lên trên vung ra, mũi kiếm hướng thẳng vào yết hầu hoặc tim đối
phương." Lưu Tuấn Nghĩa biểu diễn, thanh kiếm gỗ trong tay hắn vung lên
một đường thẳng tắp, nhanh đến mức chỉ thấy một vệt mờ. "Điểm mấu chốt
là tốc độ và sự chuẩn xác. Không cần quá nhiều
lực, nhưng phải nhanh, phải đúng chỗ. Với ngươi, có thể thử dẫn một tia
Mộc khí vào lưỡi kiếm, Mộc khí nhẹ nhàng, có thể giúp tăng tốc độ vung
kiếm, lại không gây phản lực mạnh làm mất thăng bằng."
Lâm Dị tập trung quan sát, rồi bắt chước.
Lần đầu, đường kiếm chậm và không ổn định. Nhưng khi cậu vận chuyển một tia Mộc
lực mỏng manh từ Đan điền, theo cánh tay truyền vào lòng bàn tay, rồi như có ý
thức chảy vào thanh kiếm gỗ, điều kỳ diệu xảy ra. Thanh kiếm dường như nhẹ đi
một chút, và khi cậu vung ra, nó trượt trong không khí một cách trơn tru hơn,
tốc độ tăng lên rõ rệt, tạo ra một tiếng vù nhẹ. Dĩ nhiên, uy lực vẫn còn yếu,
nhưng so với lúc trước, đã là một bước tiến lớn.
Chiêu thứ hai: Mộc Tán. "Đây là thế phòng thủ chuyển
công." Lưu Tuấn Nghĩa vung kiếm tạo thành một vòng tròn nhỏ trước người,
sau đó đột nhiên phân ra thành ba, bốn đường kiếm ảo, đánh vào các hướng khác
nhau. "Khi đối phương tấn công, dùng kiếm hóa giải một phần, đồng thời tạo
ra kiếm ảo phân tán để che giấu hướng tấn công thật sự của
mình. Chiêu này cần sự linh hoạt của cổ tay và sự phối hợp mắt – tay. Với Mộc
khí của ngươi, có lẽ có thể khiến những kiếm ảo đó có chút 'sức sống', dễ đánh
lừa đối phương hơn."
Lâm Dị thử nghiệm. Cậu phát hiện ra rằng,
khi dùng Mộc lực điều khiển kiếm, mặc dù không thể thực sự tạo ra kiếm ảo có
thực chất, nhưng có thể làm cho đường kiếm trở nên "mờ ảo" hơn một
chút, như có làn khói xanh nhạt thoáng qua, đủ để gây nhiễu loạn thị giác trong
khoảnh khắc. Kết hợp với sự biến hóa nhanh của cổ tay, thực sự có thể tạo ra
hiệu ứng "phân tán" nhất định.
Chiêu thứ ba: Thanh Vân Giáng. "Chiêu này mạnh hơn, dùng lực từ
trên cao đánh xuống." Lưu Tuấn Nghĩa nhún người, bật lên không (không cao
lắm), hai tay cầm kiếm vung một đường thẳng đứng từ trên xuống, uy thế hung
hăng. "Như mây xanh đè xuống, như cành cây lớn gãy đổ. Cần phối hợp toàn
thân, dùng lực từ eo, từ vai. Ngươi nội lực không mạnh, nhưng có thể dùng
trọng lực và đà rơi để bù đắp, đồng thời tập trung Mộc lực vào một
điểm ở mũi kiếm khi chạm mục tiêu, tăng sức xuyên phá."
Chiêu này khó hơn, đòi hỏi sự phối hợp và
can đảm. Lâm Dị tập đi tập lại, nhiều lần suýt ngã vì mất thăng bằng khi tiếp
đất. Nhưng cậu kiên trì. Khi thi triển, cậu cảm nhận rõ rệt sự trợ giúp của
chiếc vòng trên cổ tay. Nó như một điểm tựa vô hình, giúp ổn định dòng Mộc lực
khi cậu nhảy lên và rơi xuống, khiến lực phát ra tuy không mãnh liệt nhưng lại
rất tập trung và bền bỉ, giống như một nhánh cây dẻo dai nhưng cứng
rắn đập xuống, khó mà gãy.
Chiêu thứ tư: Phong Lâm Tế Vũ. "Đây là chiêu liên hoàn, cũng là
chiêu tốn nhiều nội lực nhất." Lưu Tuấn Nghĩa hít sâu, thân hình xoay
tròn, kiếm trong tay vung ra thành một màng lưới kiếm quang dày đặc, tấn công
liên tục vào các vị trí khác nhau của kẻ địch tưởng tượng. "Như gió thổi
qua rừng, như mưa rào tầm tã. Chiêu này dùng để áp chế đối phương, hoặc khi cần
kết thúc nhanh. Nhưng nếu nội lực không đủ, sẽ tự làm kiệt sức. Ngươi hiện tại
chỉ nên biết cách, chưa nên lạm dụng."
Lâm Dị biết giới hạn của mình. Cậu chỉ tập
động tác và thế vận chuyển của chiêu này, không dám thực sự thi triển toàn lực.
Nhưng ngay cả như vậy, cậu cũng cảm nhận được sự phức tạp và tinh tế của nó –
sự phối hợp nhịp nhàng giữa tay chân, thân pháp và kiếm thế.
Học xong bốn chiêu chính, Lâm Dị bắt đầu
công việc khó khăn nhất: kết hợp kiếm pháp với Phong Hành Bộ. Đây
không chỉ là việc vừa di chuyển vừa vung kiếm, mà là sự hòa quyện hoàn hảo giữa
thân pháp, bộ pháp và kiếm ý.
Cậu dành hàng giờ mỗi ngày để luyện tập.
Dưới gốc cây cổ thụ, thân hình cậu như một cơn gió nhẹ, lướt qua những thân cây
giả làm mục tiêu. Khi thì dùng Phong Hành Bộ né sang một bên, đồng thời thi
triển Phong Khởi tấn công nhanh; khi thì xoay người dùng Mộc Tán hóa giải một
đòn tưởng tượng rồi phản kích bằng Thanh Vân Giáng; khi thì liên tục di chuyển,
kết hợp những bước chân nhẹ nhàng với những đường kiếm chớp nhoáng, tạo thành
một thế trận di động khó lường.
Chiếc vòng thần bí trên cổ tay lúc này phát
huy tác dụng tối đa. Nó như một bộ điều tiết trung tâm, giúp cậu phân phối Mộc
lực một cách hợp lý nhất: một phần cho chân để duy trì Phong Hành Bộ, một phần
cho tay để thi triển kiếm chiêu, và luôn giữ một phần ở Đan điền để ổn định căn
bản. Những rung động vi tế từ chiếc vòng dường như còn giúp cậu "cảm
nhận" được luồng khí xung quanh, khiến việc phối hợp với "thế
gió" mà Thanh Phong Kiếm Pháp chú trọng càng thêm nhạy bén.
Tiến bộ là rõ rệt. Sau hai tháng khổ luyện,
Lâm Dị đã có thể thi triển bốn chiêu kiếm pháp một cách tương đối thuần thục
trong khi vận dụng Phong Hành Bộ, tạo thành một hệ thống tự vệ và tấn công linh
hoạt, có thể kéo dài. Nếu so sánh với một đệ tử ngoại môn phổ thông (loại mới
nhập môn hoặc tư chất kém, chỉ biết vài chiêu cơ bản và nội lực yếu), chiến
lực của cậu giờ đây đã có thể ngang ngửa, thậm chí có phần lợi thế về sự linh
hoạt và sức bền.
Tất nhiên, so với những đệ tử ngoại môn ưu
tú như Lưu Tuấn Nghĩa, hay những cao thủ có nội lực hùng hậu và kinh nghiệm
thực chiến, cậu vẫn còn kém xa. Nhưng đối với một tạp dịch vốn bị coi là
"đồ thải", đây là một thành tựu đáng kinh ngạc.
Lưu Tuấn Nghĩa nhiều lần trầm trồ:
"Tiểu đệ, ngươi quả thực có thiên phú về kiếm pháp! Tuy nội lực không dồi
dào, nhưng sự linh hoạt và khả năng phối hợp lại rất tốt. Nếu ngươi có căn cơ
tốt hơn, chắc chắn sẽ thành tựu không nhỏ."
Lâm Dị chỉ cười khiêm tốn, nói là nhờ sư
huynh chỉ dạy tận tình. Trong lòng cậu biết rõ, ngoài sự chăm chỉ và một chút
thiên phú, phần lớn công lao thuộc về Thanh Mộc Trường Sinh Công đã cải tạo thể
chất, và đặc biệt là sự trợ giúp vô song của chiếc vòng thần bí.
Một buổi chiều, khi Lâm Dị đang tập luyện
một mình, Chu Tử Kỳ đột nhiên xuất hiện ở rìa khu vực, lặng lẽ quan sát. Ông
không nói gì, chỉ đứng đó, ánh mắt già nua như có thể nhìn thấu từng đường
kiếm, từng bước chân của cậu.
Lâm Dị biết ông đang xem, nhưng giả vờ
không hay, vẫn tập trung hoàn thành bài luyện của mình. Khi thu kiếm, thở đều,
cậu mới giả vờ giật mình phát hiện ra ông, vội cung kính hành lễ: "Chu
lão."
Chu Tử Kỳ gật đầu, bước tới. "Kiếm
pháp của ngươi, có chút ý vị của Thanh Phong Kiếm Pháp, nhưng lại mang theo một
sự… ôn hòa, mềm mại khác thường. Có phải ngươi đã tự điều chỉnh, dùng Mộc khí
của mình để dẫn dắt?"
Lâm Dị không giấu diếm điều này:
"Vâng. Tiểu tử thấy Mộc khí tuy không mạnh, nhưng linh hoạt, dễ điều
khiển, lại có tính kéo dài. Dùng nó để dẫn kiếm, tuy uy lực không tăng nhiều,
nhưng có thể tăng tốc độ và sự ổn định, lại tiết kiệm thể lực."
"Ừ." Chu Tử Kỳ tỏ vẻ tán thưởng.
"Biết lấy trường bổ đoản, lấy nhu chế cương. Đây mới là trí tuệ. Nhưng nhớ
kỹ, kiếm pháp chỉ là công cụ, là vỏ ngoài. Cốt lõi của ngươi vẫn là Dược Tu, là
Mộc khí và dược lực. Đừng để việc luyện kiếm làm xao nhãng căn bản, hoặc… khiến
ngươi sinh ra tâm tranh đấu không cần thiết."
"Tiểu tử ghi nhớ." Lâm Dị đáp.
Lời cảnh báo của ông rất đúng. Cậu tập kiếm chỉ để tự vệ và tăng cường sự phối
hợp cơ thể, không phải để trở thành kiếm khách.
"Tốt." Chu Tử Kỳ nhìn cậu một lúc
lâu, rồi nói: "Ngươi tiến bộ rất nhanh, nhanh hơn ta tưởng. Có lẽ… đã đến
lúc ngươi cần biết nhiều hơn về thế giới bên ngoài, và về những nguy hiểm thực
sự mà một Dược Tu có thể gặp phải."
Lời nói này mang theo một ý nghĩa sâu xa.
Lâm Dị tim đập nhanh hơn một chút, biết rằng có thể sắp có một bước tiến mới
trong việc truyền thụ của Chu Tử Kỳ.
"Chu lão có chỉ giáo gì?"
"Không vội." Ông lắc đầu.
"Trước tiên, ngươi hãy tiếp tục ổn định cảnh giới hiện tại, thành thục
kiếm pháp và thân pháp. Mùa hè này, nếu có cơ hội, ta sẽ dẫn ngươi đi một
chuyến xa hơn, ra khỏi phạm vi thung lũng này, cho ngươi thấy… một chút chân
thực của giang hồ."
Ra khỏi thung lũng? Đi xa hơn? Lâm Dị trong
lòng dâng lên một sự chờ đợi và cảnh giác lẫn lộn. Đó sẽ là cơ hội để mở mang
tầm mắt, thu thập nguyên liệu, nhưng cũng là nơi ẩn chứa nhiều hiểm nguy hơn
gấp bội.
"Vâng." Cậu đáp, giọng bình thản,
nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán cho chuyến đi tiềm năng đó.
Mùa xuân dần qua, những bông hoa dược thảo
nở rộ rồi tàn, kết thành những quả nhỏ chứa đầy hứa hẹn. Lâm Dị vẫn tiếp tục
luyện kiếm mỗi ngày, nhưng giờ đây, mỗi đường kiếm, mỗi bước chân của cậu đều
mang theo một sự tự tin và chủ động mới. Cậu không còn là cái bóng yếu ớt chỉ
biết cúi đầu làm việc. Giờ đây, trong đôi tay gầy nhưng chắc ấy, ngoài mùi thơm
của dược thảo, còn có thể cảm nhận được sự sắc bén của kiếm phong; trong đôi
chân linh hoạt ấy, ngoài sự nhẫn nại của người làm vườn, còn có tốc độ và sự biến
hóa của gió.
CHƯƠNG
18 – NGỬA BÀI
Mùa hè năm thứ tư, không khí oi bức như
thiêu đốt, nhưng một cơn giông lớn sắp ập đến từ phía đông khiến bầu trời chạng
vạng tối đầy u ám, không một hơi gió, ngột ngạt đến nghẹt thở. Dược Viên im lìm
trong thứ ánh sáng xám xịt kỳ lạ, những cây thuốc đều rủ lá, như cảm nhận được
một sự bất an vô hình.
Lâm Dị vừa hoàn thành công việc cuối ngày,
dọn dẹp Dược Xá. Chu Tử Kỳ đột nhiên xuất hiện ở cửa, khuôn mặt dưới ánh sáng
mờ ảo trông càng già nua, nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách khác thường,
mang theo một thứ gì đó khiến Lâm Dị lập tức cảnh giác.
"Đến lều của ta." Ông nói, giọng
bình thản nhưng không cho phép từ chối.
Lâm Dị gật đầu, không nói gì, đi theo ông
về phía căn lều nhỏ. Trong lòng cậu, những dự cảm xấu bắt đầu trỗi dậy, nhưng
mặt ngoài vẫn giữ được bình tĩnh. Cậu đã chờ đợi, hoặc sợ hãi, ngày này từ lâu
– ngày mà những bí mật và động cơ thực sự đằng sau sự chỉ dạy tận tình của vị
lão giả này được phơi bày.
Bên trong lều, ánh đèn dầu vàng vọt chiếu
lên những cuốn sách cũ và lọ thuốc, tạo ra những bóng đen kỳ quái. Chu Tử Kỳ
ngồi xuống ghế, chỉ vào chiếc ghế đẩu đối diện. Lâm Dị ngồi xuống, lưng thẳng,
hai tay đặt lên đùi, chờ đợi.
Một khoảng im lặng dài, chỉ có tiếng gió
bắt đầu gào rít bên ngoài, báo hiệu cơn giông sắp ập tới.
Rồi Chu Tử Kỳ mở lời, giọng nói trầm thấp,
chậm rãi, không còn vẻ ôn hòa của một người thầy, mà lạnh lẽo như băng.
"Gần bốn năm rồi." Ông nói, như
tự nói với mình. "Ngươi từ một đứa trẻ sắp chết, thành một thiếu niên có
chút đạo hạnh. Rất tốt. Tốt hơn nhiều so với dự tính của ta."
Lâm Dị không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe.
"Ngươi có biết, tại sao ta lại nhận
ngươi, dạy ngươi, cho ngươi thuốc, truyền ngươi công pháp không?" Ông nhìn
thẳng vào mắt Lâm Dị, ánh mắt như hai mũi dao.
"Vì tiểu tử… có chút duyên với dược
đạo?" Lâm Dị thử trả lời, giọng khẽ.
Chu Tử Kỳ cười nhạt, một nụ cười không chút
nhiệt độ. "Duyên? Ở thế giới này, duyên phận là thứ xa xỉ nhất. Ta nhận
ngươi, vì ngươi có giá trị."
Ông dừng lại, như để nhấn mạnh từng chữ
tiếp theo. "Thể chất của ngươi, kinh mạch tắc nghẽn, khí hải khô cạn, đối
với người thường là phế vật. Nhưng đối với ta, lại là… một mạch dẫn
hoàn hảo."
Mạch dẫn? Lâm Dị tim đập thình thịch, nhưng vẫn cố giữ thần sắc.
"Ta, Chu Tử Kỳ," ông nói, giọng
đầy tự hào và cay đắng, "không phải là một lão già trồng thuốc tầm thường.
Ta từng là Luyện Đan Khách Khanh của một môn phái tu tiên nhỏ,
am hiểu dược lý, thông thuộc luyện đan chi đạo, tu vi đã từng đặt chân
vào Kết Đan kỳ!"
Kết Đan kỳ! Lâm Dị hít vào một hơi lạnh.
Đây là cảnh giới gì ta chưa bao giờ nghe nói đến.
"Nhưng ta tham lam." Chu Tử Kỳ
tiếp tục, giọng trở nên khàn đặc. "Muốn đột phá nhanh hơn, muốn trường
sinh bất lão. Ta đã thử một phương pháp cấm thuật cổ xưa – Đoạt Xá.
Mượn thân xác người khác, tiếp tục tu hành."
Lời thú nhận như một tiếng sét giữa trời
quang. Lâm Dị toàn thân lạnh buốt, mọi mảnh ghép trong đầu bỗng vỡ vụn rồi ráp
lại thành một bức tranh đáng sợ.
"Ta thất bại." Ông nói, giọng đầy
phẫn hận và tiếc nuối. "Thần hồn ta bị phản phệ, đạo căn tổn hại nghiêm
trọng, tu vi rơi xuống chỉ còn ngang Luyện Khí kỳ thậm chí thấp hơn, lại còn bị
tà khí xâm nhập, thân thể già nua, sắp chết. Ta trốn đến đây, ẩn thân trong
Dược Viên nhỏ bé này, tìm cách khôi phục."
Ông nhìn chằm chằm vào Lâm Dị, ánh mắt tham
lam và lạnh lùng như nhìn một món đồ. "Và ta phát hiện ra ngươi. Một đứa
trẻ có kinh mạch tắc nghẽn bẩm sinh, khí hải khô cạn. Đối với người khác, đây
là phế vật. Nhưng đối với ta, đây lại là vật chứa lý tưởng! Bởi vì
kinh mạch tắc nghẽn, khí hải khô cạn, nên trong cơ thể ngươi gần như không có
kháng lực đối với ngoại lai linh khí hay… thần hồn! Nó giống như một cái bình
trống rỗng, một mảnh đất hoang chưa được khai phá!"
Lời nói như những mũi dao đâm thẳng vào
tim. Lâm Dị cảm thấy tay chân tê dại. Tất cả… tất cả chỉ là một âm mưu? Sự chăm
sóc, chỉ dạy, thậm chí cả việc cứu mạng lần "tẩu hỏa" đó… chỉ là để
"nuôi dưỡng" cơ thể này, làm cho nó khỏe mạnh hơn, phù hợp hơn để…
làm vật chứa?
"Ta dạy ngươi Thanh Mộc Trường Sinh
Công," Chu Tử Kỳ nói, giọng trở nên phấn khích. "Không phải vì nó phù
hợp với ngươi. Mà vì nó là công pháp dưỡng sinh, ôn hòa nhất, có
thể từ từ cải tạo thể chất của ngươi mà không gây ra phản kháng mạnh, lại có
thể nuôi dưỡng ra một luồng Mộc khí tinh khiết – thứ khí này có tính chất sinh
cơ, sẽ khiến thân thể ngươi trở nên căng tràn sức sống, dẻo dai,
hoàn hảo hơn để tiếp nhận thần hồn của ta! Ta cho ngươi Dưỡng Mạch Thang, dạy
ngươi dược lý, tất cả đều là để thân thể ngươi đạt đến trạng thái tốt nhất, trở
thành mạch dẫn hoàn hảo cho lần đoạt xá tiếp theo của
ta!"
Ông đứng dậy, bước lại gần. Áp lực khủng
khiếp tỏa ra từ thân thể già nua ấy, khiến Lâm Dị khó thở, như có một bàn tay
vô hình bóp nghẹt trái tim. "Bốn năm. Thân thể ngươi giờ đã được cải tạo
hoàn hảo. Mộc khí trong ngươi tinh khiết, kinh mạch đã thông, thể chất khỏe
mạnh, lại còn trẻ trung, tràn đầy sinh lực. Đây chính là… lúc chín muồi."
Ông dừng lại trước mặt Lâm Dị, cúi xuống,
hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt cậu. "Bây giờ, ta cho ngươi hai lựa
chọn."
"Một," ngón tay khô gầy của ông
chỉ vào ngực Lâm Dị, "tự nguyện giao thân xác cho ta. Ta sẽ giữ
lại thần hồn của ngươi, không tiêu diệt hoàn toàn. Sau khi ta đoạt xá
thành công, ngươi có thể trở thành một ký chủ trong ý thức,
chứng kiến ta dùng thân thể của ngươi đi tiếp con đường tu tiên, thậm chí… nếu
ngươi ngoan ngoãn, ta có thể cho ngươi một chút tự do ý thức, hoặc tìm một thân
xác thấp kém khác cho ngươi."
"Hoặc là," ánh mắt ông bỗng trở
nên sắc lạnh, đầy sát khí, "kháng cự. Và ta sẽ hủy diệt thần
hồn ngươi ngay tại đây, rồi cưỡng ép đoạt xá. Kết quả vẫn như vậy, nhưng ngươi
sẽ không còn tồn tại, kể cả như một ký chủ."
Hai lựa chọn. Một là trở thành tù nhân vĩnh
viễn trong chính cơ thể mình, chứng kiến kẻ khác mượn xác mình mà sống. Hai là…
chết, bị xóa sổ hoàn toàn.
Lâm Dị ngồi đó, người như hóa đá. Mọi thứ
sụp đổ. Người thầy mà cậu kính trọng, biết ơn, người đã dẫn dắt cậu ra khỏi
bóng tối, lại chính là kẻ đã âm mưu từ đầu, nuôi dưỡng cậu như một con vật để
giết thịt. Sự phẫn nộ, bất công, tuyệt vọng, và cảm giác bị phản bội dâng trào
như sóng thủy triều, muốn nhấn chìm lý trí.
Nhưng… cậu không oán.
Trong khoảnh khắc đó, thay vì oán hận, một
sự bình tĩnh kỳ lạ và lạnh lùng trỗi dậy từ sâu thẳm trong lòng cậu. Oán
làm gì? Trong thế giới này, mạnh được yếu thua, kẻ khôn ngoan ăn thịt
kẻ ngốc. Chu Tử Kỳ đã nói rõ từ đầu: ngươi có giá trị. Cậu đã từng nghi ngờ, đã
từng cảnh giác, nhưng vẫn muốn tin vào sự tốt đẹp. Đây là bài học đắt giá nhất,
được trả bằng chính mạng sống và tương lai của mình.
Nhưng… cậu không muốn chết. Cũng không muốn
trở thành tù nhân.
Sinh tồn. Hai chữ ấy bùng cháy trong đầu cậu, xóa tan mọi cảm xúc khác. Phải
sống. Bằng mọi giá. Dù chỉ là một tia hy vọng mong manh.
Cậu ngẩng đầu lên, đối mặt với ánh mắt lạnh
như băng của Chu Tử Kỳ. Trong đôi mắt non nớt ấy, không còn sợ hãi hay phẫn nộ,
mà chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ, và một tia… tính toán.
"Chu lão," giọng Lâm Dị khàn
khàn, nhưng rõ ràng. "Nếu tiểu tử chọn… phương án một. Thần hồn của tiểu
tử, sẽ bị giam cầm ở đâu? Và… 'một chút tự do ý thức', là như thế nào?"
Câu hỏi này, nghe như sự đầu hàng, như sự
mặc cả của kẻ yếu trước cái chết. Chu Tử Kỳ khẽ nhếch mép, vẻ đắc ý thoáng qua.
Hắn tin rằng, trước sự lựa chọn sinh tử, một đứa trẻ như Lâm Dị sẽ chọn sống,
dù chỉ là sống thừa.
"Thần hồn ngươi sẽ bị ta phong ấn
ở Thần Đình huyệt (giữa hai lông mày), nơi sâu nhất của thức
hải." Ông nói, giọng có chút khoan dung giả tạo. "Ta sẽ thiết lập cấm
chế, ngươi không thể can thiệp vào hành động của ta, nhưng vẫn có thể nhìn,
nghe, cảm nhận. Về 'tự do ý thức'… nếu ngươi hợp tác, không gây rối, ta có thể
cho phép ngươi đôi khi 'tỉnh lại', suy nghĩ những chuyện riêng tư, hoặc thậm
chí… giúp ta quản lý một phần ký ức hoặc kiến thức không quan trọng. Như một…
cộng sự bị giam cầm."
Lời hứa mơ hồ, đầy bẫy. Nhưng Lâm Dị gật
đầu, như đang cân nhắc rất nghiêm túc. "Vậy… tiểu tử cần làm gì? Bây
giờ?"
"Rất đơn giản." Chu Tử Kỳ lấy ra
từ trong áo một viên đan dược màu đen tuyền, tỏa ra mùi hương ngọt ngào nhưng
khiến người ta chóng mặt. "Uống viên An Hồn Đan này. Nó
sẽ khiến thần hồn ngươi rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, giảm thiểu phản
kháng. Sau đó, ngươi chỉ cần ngồi yên, để ta thi triển cấm chế."
Lâm Dị nhìn viên đan dược, rồi lại nhìn Chu
Tử Kỳ. Trong đầu cậu, mọi suy nghĩ chạy đua với tốc độ kinh ngạc. Không
thể uống. Uống vào là xong. Nhưng nếu từ chối, hắn sẽ lập tức ra tay. Phải kéo
dài thời gian. Phải tìm cơ hội. Cơ hội… cơ hội duy nhất…
Cậu chợt nhớ đến chiếc vòng trên cổ tay.
Chiếc vòng thần bí có thể cộng hưởng với Mộc khí, ổn định tâm thần, thậm chí…
có thể có tác dụng nào đó đối với thần hồn? Cậu không biết. Nhưng đó là hy vọng
duy nhất.
"Chu lão…" Lâm Dị nói, giọng run
nhẹ, tỏ vẻ sợ hãi. "Tiểu tử… tiểu tử xin một chút thời gian. Để… để tiểu
tử chuẩn bị tâm lý. Chỉ một khắc thôi."
Chu Tử Kỳ nhíu mày, nhưng rồi gật đầu. Một
khắc, đối với hắn mà nói không là gì. Hơn nữa, thần hồn của một đứa trẻ sắp
chết, có chống cự cũng không đáng sợ. "Được. Một khắc. Nhưng đừng có ý
định trì hoãn hay trốn chạy. Trong lều này, ta đã bố trí cấm chế đơn giản,
ngươi không thể ra ngoài."
Lâm Dị gật đầu, nhắm mắt lại, như đang
chuẩn bị tâm lý. Nhưng thực ra, cậu đang tập trung toàn bộ tinh thần vào chiếc
vòng trên cổ tay trái. Cậu dồn hết nội lực Mộc hệ viên mãn vào nó, không phải
để kích hoạt khả năng thúc đẩy sinh trưởng hay ổn định hỏa hầu, mà là một ý
niệm đơn thuần, một lời cầu cứu tuyệt vọng từ sâu thẳm tâm hồn: Giúp
ta! Giữ vững thần hồn ta!
Chiếc vòng rung lên, không phải sự ấm áp
thông thường, mà là một cơn run rẩy nhanh, mạnh, như đang cố gắng đáp lại. Bốn
dấu ấn hình lá cây lần lượt lóe lên ánh sáng xanh lục, lần này không mờ nhạt,
mà rõ rệt hơn, như bốn ngọn lửa xanh nhỏ đang cháy trên cổ tay cậu. Một luồng
khí tinh khiết, mát lạnh, tràn đầy sinh cơ, không chỉ chảy vào kinh mạch, mà
dường như còn xâm nhập thẳng vào Thần Đình huyệt của cậu, bao
bọc lấy thức hải đang hoảng loạn, như một tấm khiên mỏng manh bằng ánh sáng
xanh.
Chu Tử Kỳ trông thấy ánh sáng từ chiếc
vòng, đôi mắt lóe lên vẻ kinh ngạc và tham lam. "Vật này… quả nhiên là bảo
vật! Nó còn có thể ổn định thần hồn? Tốt! Rất tốt! Sau khi đoạt xá, nó cũng sẽ
thuộc về ta!"
Một khắc đã hết. "Đủ rồi." Hắn
nói, đưa viên An Hồn Đan ra. "Uống đi."
Lâm Dị mở mắt. Trong đôi mắt ấy, không còn
sợ hãi, mà là một sự quyết tâm lạnh lùng. Cậu biết mình không còn đường lui.
Cậu đưa tay ra, như định nhận lấy viên đan.
Nhưng thay vì lấy đan, bàn tay cậu đột ngột
nắm chặt thành quyền, toàn bộ nội lực Mộc hệ được chiếc vòng khuếch đại và tinh
luyện bỗng bùng nổ, cùng với sự dồn nén của bốn năm nhẫn nhục, bốn năm nỗ lực,
bốn năm khao khát sinh tồn, hóa thành một cú đấm thẳng, đánh thẳng vào ngực Chu
Tử Kỳ – không phải dùng sức mạnh cơ bắp, mà là phóng ra toàn bộ Mộc lực
tinh túy dưới dạng một luồng khí xanh đậm đặc!
Đồng thời, chân cậu đạp mạnh xuống đất,
thân hình theo quán tính lao về phía cửa lều – nơi hắn nói đã bố trí cấm chế,
nhưng cậu phải thử!
Chu Tử Kỳ hoàn toàn không ngờ tới. Trong
mắt hắn, Lâm Dị đã đầu hàng, đã sợ hãi. Làm sao một con sâu bọ sắp chết dám
phản kháng? Hơn nữa, khoảng cách quá gần, cú đánh quá bất ngờ!
"Tiểu tử, ngươi dám!" Hắn gầm
lên, tay vung lên định đỡ, nhưng thân thể già nua và tu vi suy giảm khiến phản
ứng chậm một nhịp. Luồng Mộc lực tinh túy, được chiếc vòng gia cố, đập thẳng
vào ngực hắn.
Bụp! Một tiếng vang nhỏ, không lớn. Chu Tử Kỳ không bị đẩy lùi, nhưng
khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng, rồi tái nhợt. Luồng Mộc lực đó không gây tổn
thương vật lý mạnh, nhưng nó mang theo một sự thuần khiết và sinh cơ
cực hạn, lại đột ngột xâm nhập vào cơ thể vốn đầy tà khí và thương tổn của
hắn, như nước sôi đổ vào chảo dầu!
"Ực!" Hắn ho ra một ngụm máu đen,
trên mặt thoáng hiện vẻ đau đớn và kinh hãi. "Ngươi… Mộc khí của
ngươi…"
Lợi dụng khoảnh khắc hắn bị xáo động khí
huyết, Lâm Dị đã lao đến cửa lều. Như đúng như dự đoán, một màn chắn vô hình
đàn hồi hiện ra, chặn lối. Nhưng cậu không dừng lại. Tay phải cầm lấy chiếc
vòng trên cổ tay trái, dùng hết sức kéo nó ra (chiếc vòng đột nhiên trở nên dễ
dàng tháo ra, như hiểu được ý cậu), rồi dùng đầu nhọn của một trong những dấu
ấn hình lá cây (chiếc lá nhọn như lá tùng) đâm thẳng vào màn chắn!
Xèo! Một tiếng động như nước sôi. Nơi đầu nhọn chạm vào, màn chắn vô hình
bỗng xuất hiện một lỗ thủng nhỏ, tỏa ra ánh sáng xanh lục! Chiếc vòng, với bản
chất đặc biệt của nó, dường như có thể xuyên phá hoặc hòa
tan những cấm chế năng lượng cấp thấp!
Lâm Dị không do dự, lập tức chui qua lỗ
thủng đó, lao ra ngoài lều, hướng thẳng vào cơn giông đang ập đến, vào màn đêm
tối đen như mực, vào sự sống mong manh nhưng tự do!
CHƯƠNG
19 – ĐẠI CHIẾN ĐOẠT XÁ
Giông tố ập đến, mưa như trút nước, sấm sét
gầm rít xé toạc màn đêm. Lâm Dị lao ra khỏi lều, thân thể ướt sũng trong chốc
lát, nhưng cậu không quan tâm. Cảm giác nguy hiểm chưa hề giảm bớt, ngược lại
càng thêm mãnh liệt, như một con thú hoang đang đuổi theo sau lưng.
"Tiểu tử, ngươi chạy không thoát
đâu!" Tiếng gầm của Chu Tử Kỳ vọng ra từ trong lều, đầy phẫn nộ và điên
cuồng. Thân hình già nua của hắn bước ra dưới mưa, nhưng khí thế hoàn toàn
khác. Áp lực nặng nề, lạnh lẽo, tràn ngập sát khí, khiến những hạt mưa rơi
xuống gần hắn dường như cũng bị lệch hướng.
Lâm Dị biết không thể chạy. Cấm chế trong
lều chỉ là một phần, với kinh nghiệm và thủ đoạn của một Kết Đan kỳ (dù đã suy
tàn), hắn có trăm phương ngàn kế để bắt cậu. Chiến đấu, hoặc ít nhất là cầm
chân, tìm cơ hội, là lựa chọn duy nhất.
Cậu quay người, đứng vững trên nền đất lầy
lội, tay phải cầm chặt chiếc vòng thần bí (giờ đã trở thành vũ khí duy nhất
ngoài kiếm gỗ vẫn đeo bên hông), tay trái bấm một ấn quyết đơn giản mà cậu đã
luyện tập vô số lần trong tâm tưởng từ khi đọc những ghi chép về Mộc Huyễn
Thuật – Mộc Diệp Tâm Quyết. Đây không phải công pháp tấn công, mà
là một kỹ thuật tĩnh tâm, giữ vững thần hồn, dùng Mộc khí bảo vệ Đan điền và
thức hải, ngăn không cho thần hồn bị xao động hoặc bị xâm nhập.
"Tốt! Rất tốt!" Chu Tử Kỳ cười
gằn, mưa nước chảy dài trên khuôn mặt già nua, trông như một con quỷ. "Để
ta cho ngươi thấy, sự khác biệt giữa một con sâu bọ và một người từng đặt chân
vào Kết Đan!"
Giai đoạn 1: Tranh đoạt thần thức.
Hắn không vội tấn công thân thể. Đối với
một kẻ chuyên về đoạt xá, công kích thần hồn mới là then chốt. Chu Tử Kỳ đứng
im, hai tay bấm ấn phức tạp, miệng lẩm nhẩm chú ngữ cổ xưa. Một luồng sóng thần
thức âm lãnh, tà ác, vô hình nhưng có thực, phát ra từ Thần Đình huyệt của
hắn, như một cơn lốc đen, ào ạt đánh thẳng vào đầu Lâm Dị.
Lâm Dị cảm thấy đầu như bị búa đập, ý thức
đảo lộn, hình ảnh và thanh âm hỗn loạn ập đến. Đó là sự xâm nhập trực tiếp vào
thức hải! Cậu vội vận chuyển Mộc Diệp Tâm Quyết, dồn toàn bộ Mộc lực tinh túy
được chiếc vòng lọc luyện, hóa thành một lá chắn xanh mỏng manh nhưng kiên cố,
bao bọc lấy Đan điền và trung tâm ý thức. Đồng thời, chiếc vòng trên tay phát
sáng rực rỡ, bốn dấu ấn lá cây như bốn ngọn hải đăng xanh, tỏa ra ánh sáng
thanh tịnh, xua tan một phần tà khí thần thức.
Hai luồng lực lượng vô hình giằng co trong
không gian mưa gió. Chu Tử Kỳ kinh ngạc phát hiện, thần thức của mình, dù có
chất lượng cao hơn, lại không thể dễ dàng xâm nhập vào thức hải của Lâm Dị. Thứ
Mộc khí kia quá thuần khiết, quá kiên cố, lại được chiếc vòng bí ẩn kia gia cố,
như một bức tường xanh non nhưng đan kết chặt chẽ, khó mà phá vỡ trong thời
gian ngắn.
Giai đoạn 2: Thân thể giao chiến.
Thấy công kích thần thức không hiệu quả
nhanh, Chu Tử Kỳ đổi chiến thuật. Thân hình già nua của hắn bỗng di chuyển
nhanh như gió, dù tu vi suy giảm, nhưng đạo căn và kinh nghiệm
chiến đấu của một cao thủ Kết Đan kỳ vẫn còn. Hắn không dùng phép thuật hoa mỹ,
mà là những đòn tay chân, những bước chân tinh diệu, đơn giản nhưng hiệu quả
đến kinh người, đánh ra như một kiếm khách lão luyện.
Một chưởng đánh tới, kèm theo khí lực âm
hàn, xé toang màn mưa, nhắm thẳng vào ngực Lâm Dị.
Lâm Dị vội thi triển Phong Hành Bộ,
thân hình như lá rơi trong gió, lệch sang một bên, tránh được chính diện. Nhưng
khí lực âm hàn vẫn quét qua cánh tay, khiến da thịt tê buốt, hơi thở ngột ngạt.
Chênh lệch thực lực quá lớn!
Cậu rút kiếm gỗ, không dám khinh địch, vận
dụng toàn bộ chiêu thức đã học: Phong Khởi thăm dò, Mộc
Tán phòng thủ, kết hợp với Phong Hành Bộ liên tục di chuyển, né tránh
những đòn tấn công chí mạng của đối phương. Kiếm gỗ trong tay cậu vung ra những
đường xanh mờ, cố gắng tìm kẽ hở, nhưng hầu như không thể chạm vào thân hình
biến ảo như quỷ của Chu Tử Kỳ.
Giai đoạn 3: Kết hợp thân pháp – kiếm
chiêu.
Lâm Dị biết không thể đánh lâu. Thể lực và
nội lực của cậu không thể so với đối phương, dù hắn đã suy yếu. Cậu phải tìm
cách kết thúc nhanh, hoặc tìm ra điểm yếu.
Cậu tập trung tinh thần, bỏ qua những đòn
tấn công uy hiếp, chỉ dùng Phong Hành Bộ né tránh những đòn thực sự nguy hiểm.
Tay kiếm không cố gắng chém mạnh, mà dùng những đường cắt ngang, đâm thẳng
nhanh nhẹn, nhắm vào các huyệt đạo hoặc khớp xương trên cơ thể đối phương –
những kiến thức về thân thể người mà cậu học được từ dược lý và kinh mạch học
giờ phát huy tác dụng.
Chu Tử Kỳ tỏ ra khó chịu. Thân thể già nua
của hắn thực sự là điểm yếu. Những đòn kiếm nhẹ nhưng chuẩn xác của Lâm Dị, mặc
dù không gây tổn thương lớn, nhưng liên tục đánh vào những chỗ đau, những khớp
xương không còn linh hoạt, khiến tốc độ và sự linh hoạt của hắn bị ảnh hưởng.
Hơn nữa, chiếc vòng trên tay Lâm Dị lúc nào cũng phát ra ánh sáng xanh kỳ lạ,
khiến khí huyết trong người hắn – vốn bị tà khí và thương tổn – có dấu hiệu bất
ổn.
Giai đoạn 4: Quyết định.
Nhận thấy thời cơ, Lâm Dị liều mạng một
lần. Khi Chu Tử Kỳ một chưởng đánh tới, hắn không né tránh hoàn toàn, mà xoay
người dùng vai chịu một phần lực (một cơn đau nhói dữ dội, xương như muốn vỡ),
đồng thời tay kiếm gỗ bỏ qua phòng thủ, đâm thẳng vào Khí Hải huyệt (dưới
rốn) của đối phương – không phải dùng lực đâm xuyên, mà là dùng mũi kiếm chạm
nhẹ, rồi đem toàn bộ Mộc lực tinh túy còn lại, thông qua chiếc vòng, biến thành
một luồng khí xanh cực kỳ tinh vi, âm – nhu – thấm, xâm nhập vào
huyệt đạo đó!
Đây không phải là chiêu thức trong sách vở,
mà là sự sáng tạo tuyệt vọng của Lâm Dị, kết hợp kiến thức về huyệt đạo, tính
chất của Mộc khí, và ý niệm phá hoại từ bên trong. Mộc khí vốn có tính thẩm
thấu, sinh trưởng. Giờ đây, dưới sự điều khiển có chủ ý, nó trở thành một Mộc
Tê Trủy vô hình, len lỏi vào khí hải vốn đã không ổn định của Chu Tử
Kỳ, không phá hủy ồ ạt, mà như những sợi rễ cây nhỏ xíu, âm thầm cắt đứt, rối
loạn những đường khí cơ còn sót lại.
Chu Tử Kỳ toàn thân cứng đờ. Hắn cảm thấy
một luồng khí lạ, ôn hòa nhưng vô cùng ngoan cường, đang lan tỏa trong khí hải
vốn đã tổn thương của mình, phá hoại sự cân bằng mong manh cuối cùng. Một cảm
giác tê liệt, tan rã từ bên trong ập đến. "Không… không thể…" Hắn kêu
lên, giọng đầy kinh hoàng và không tin.
Đó là đòn cuối cùng. Thân thể già nua, tu
vi suy tàn, khí hải bị phá, lại thêm sự phản phệ của tà khí bên trong bị Mộc
khí thuần khiết kích thích. Chu Tử Kỳ đứng sững dưới mưa, mắt trợn trừng, rồi
từ từ gục xuống, khí tức nhanh chóng tiêu tán. Trên khuôn mặt vẫn còn lưu lại
vẻ kinh ngạc, phẫn nộ, và một chút… giải thoát?
Lâm Dị đứng đó, thở hổn hển, toàn thân đau
nhức, vai trái có lẽ đã bị thương nặng. Mưa rơi xối xả, rửa trôi máu và bùn
đất. Cậu nhìn thi thể của Chu Tử Kỳ, trong lòng không có niềm vui chiến thắng,
chỉ có một sự mệt mỏi tột độ và cảm giác trống rỗng. Người thầy, cũng là kẻ
thù, cuối cùng đã chết dưới tay cậu.
Sau một lúc, cậu cố gắng đứng dậy, đến gần
thi thể. Trên người Chu Tử Kỳ không có nhiều thứ. Chỉ có một cái túi vải nhỏ
bên trong áo. Lâm Dị lấy ra, mở ra dưới ánh chớp.
Bên trong có:
- Ba tấm phù lục bằng
giấy vàng đã cũ, nhưng đường vẽ phù văn vẫn rõ ràng, tỏa ra dao động linh
khí yếu ớt.
1. Tẩy Căn Phù: Phù lục cấp thấp, có thể hỗ trợ thanh
lọc tạp chất trong kinh mạch, tăng tỷ lệ thành công khi khai thông các tiểu
mạch.
2. Mộc Thịnh Phù: Có thể kích thích sinh trưởng của
thực vật trong phạm vi nhỏ, tăng tốc độ trưởng thành của linh thảo (hiệu quả
yếu hơn chiếc vòng nhiều, nhưng có thể dùng bổ sung).
3. Cấm Hành Phù: Khi kích hoạt, có thể tạo ra một
trường lực yếu trong phạm vi ngắn, làm chậm tốc độ di chuyển của đối thủ (hiệu
quả tùy thuộc vào tu vi đối phương).
- Một cuốn sách da mỏng, bìa ghi: Thanh Mộc Trường Sinh Công – Tầng
4 đến Tầng 6. Đây rõ ràng là phần tiếp theo của công pháp cơ bản mà
cậu đang tu luyện.
- Vài linh thạch hạ phẩm đã gần hết linh khí, và một
ít bột dược khô không rõ công dụng.
Lâm Dị thu hết vào trong túi, coi như chiến
lợi phẩm. Cậu nhìn thi thể Chu Tử Kỳ lần cuối, rồi dùng kiếm gỗ đào một cái hố
nông dưới gốc cây cổ thụ gần đó (nơi hắn từng ngồi luyện công), đẩy thi thể
xuống, lấp đất lại. Không bia mộ, không lời ai điếu. Một Kết Đan kỳ từng có
thời oanh liệt, cuối cùng lại chôn vùi trong đất ẩm dưới gốc cây trong một Dược
Viên vô danh, hòa vào Mộc khí mà hắn từng muốn lợi dụng.
Cơn giông dần qua đi, mưa nhỏ hạt. Lâm Dị
ngồi dựa vào gốc cây cổ thụ, tay ôm lấy chiếc vòng đã trở nên ấm áp trở lại.
Cậu sống sót. Nhưng cái giá là quá lớn. Sự tin tưởng cuối cùng vào thế giới này
đã hoàn toàn sụp đổ. Từ nay về sau, cậu thực sự chỉ còn một mình.
Nhưng… cậu còn sống. Và cậu có trong tay
những thứ mới: kiến thức, kinh nghiệm, và những bảo vật nhỏ. Con đường Dược Tu
thực sự, giờ mới bắt đầu – một con đường không có thầy dẫn dắt, đầy rẫy hiểm
nguy và cám dỗ, nhưng cũng hoàn toàn thuộc về chính mình.
Cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang dần
sáng sau cơn giông, những tia sáng đầu tiên của bình minh ló dạng. Một ngày
mới. Một cuộc sống mới. Đầy máu và nước mắt, nhưng cũng đầy tự do và khả năng.
Lâm Dị đứng dậy, xoa bóp vai đau, bước
những bước chân nặng nề nhưng kiên định trở về phía lều của mình. Trận đại
chiến đoạt xá đã kết thúc, nhưng cuộc chiến sinh tồn trong thế giới tàn khốc
này, mới chỉ thực sự bắt đầu. Và lần này, cậu sẽ tự mình nắm lấy vận mệnh, từng
bước, từng bước, đi trên con đường Dược Tu đầy chông gai mà cậu đã chọn – hoặc
bị ép buộc phải chọn.
CHƯƠNG
20 – DƯỢC XÁ TAN – MỘT NGƯỜI CÒN LẠI
Ánh bình minh sau cơn giông chiếu rọi lên
Dược Viên ướt đẫm, những giọt nước lấp lánh như ngọc trên lá cây. Nhưng trong
lòng Lâm Dị, không một chút nào của sự trong lành hay tươi mới. Cả người đau
nhức, đặc biệt là vai trái sưng tấy, mỗi cử động đều như có kim châm. Nhưng cậu
không có thời gian nghỉ ngơi. Trước khi ai đó phát hiện ra sự vắng mặt của Chu
Tử Kỳ, cậu phải dọn dẹp mọi thứ, tạo ra một hiện trường hợp lý, và quan trọng
nhất, thu thập mọi thứ có giá trị từ căn lều và Dược Xá của vị lão giả ấy.
Đầu tiên là căn lều. Lâm Dị cẩn thận lau
sạch dấu vết máu (ít ỏi từ vết thương của chính mình) và những vụn đất từ cuộc
vật lộn. Cậu sắp xếp lại đồ đạc, tạo cảm giác như chủ nhân đã đi đâu đó một
cách vội vàng. Từ chiếc rương gỗ, ngoài cuốn sách công pháp tầng 4-6 và ba tấm
phù lục đã lấy, cậu còn tìm thấy một số vật dụng khác:
- Một bản đồ da thu nhỏ, vẽ chi tiết khu
vực núi rừng xung quanh Thanh Phong Môn, trên đó đánh dấu một số địa điểm
đặc biệt bằng ký hiệu nhỏ: những vòng tròn màu xanh (có lẽ chỉ nơi có linh
dược hoặc mạch linh mộc), những dấu chéo đỏ (khu vực nguy hiểm, có hung
thú), và một vài ghi chú chữ nhỏ về đặc điểm thực vật hoặc khoáng thạch.
Đây là bảo bối vô giá cho việc thu thập nguyên liệu sau này.
- Một bộ chày cối luyện đan bằng đá đen nhỏ,
bề mặt nhẵn bóng, rõ ràng đã qua sử dụng lâu năm, toát ra khí tức dược
hương vi tế.
- Vài lọ ngọc nhỏ đựng một ít bột
hoặc dịch thể không rõ công dụng (cậu cẩn thận đánh dấu và cất riêng, chờ
nghiên cứu sau).
- Một cuốn nhật ký ghi chép đan đạo dày
cộm, ghi lại rất nhiều phương đan, kinh nghiệm thất bại, và những suy nghĩ
về dược tính. Tuy nhiên, nhiều trang phía sau bị xé hoặc làm mờ, có lẽ
liên quan đến những bí mật hoặc cấm thuật mà Chu Tử Kỳ không muốn lưu lại.
Tiếp theo là Dược Xá. Nơi này chất đầy
những dược liệu đã phơi khô, các loại bình lọ, và quan trọng nhất là
chiếc lò Tam Túc Hàn Sắc cũ kỹ. Lâm Dị quyết định giữ lại lò
luyện. Dù cũ, nhưng nó vẫn dùng được, và là công cụ không thể thiếu cho việc
luyện đan. Cậu dọn dẹp nó cẩn thận, cất vào một góc kín đáo trong kho chứa đồ
của chính mình (một góc nhỏ trong lều ở với Lý Tứ, nơi cậu đã dần dần tích lũy
một số đồ đạc riêng).
Cậu cũng phân loại và đóng gói những dược
liệu quý giá hơn một chút mà Chu Tử Kỳ để lại, đặc biệt là một ít rễ Địa Lung
Thảo và lá Thanh Vân Tử phẩm chất tốt. Những thứ này, cùng với những dược liệu
cậu tự trồng và thu thập, sẽ là vốn liếng ban đầu cho con đường Dược Tu độc
lập.
Sau khi thu dọn xong, vấn đề lớn nhất
là: làm sao để giải thích cho sự biến mất của Chu Tử Kỳ?
Một lão già sống cô độc, đột nhiên mất
tích. Nếu không có lý do hợp lý, chắc chắn sẽ gây nghi ngờ, thậm chí điều tra.
Và Lâm Dị, với thân phận tạp dịch, lại là người gần gũi nhất, sẽ là đối tượng
bị chất vấn đầu tiên.
Suy nghĩ một lúc, cậu nảy ra một kế. Chu Tử
Kỳ vốn có thân phận mờ ám, lại là người am hiểu dược thảo, thỉnh thoảng vẫn vào
núi sâu tìm nguyên liệu. Cậu sẽ tạo ra một hiện trường giả: làm cho
mọi người tin rằng, Chu Tử Kỳ đã tự ý vào núi sâu tìm linh dược, và gặp
tai nạn.
Cậu làm như sau:
1. Lấy một ít đồ dùng cá nhân đơn giản của Chu
Tử Kỳ (một bộ quần áo cũ, một cái túi vải nhỏ) và giấu ở một khu vực rừng rậm
không xa lắm phía sau Dược Viên, nơi thỉnh thoảng vẫn có hung thú cấp thấp qua
lại. Cậu xé rách túi vải, vứt rải rác một ít đồ linh tinh, tạo cảm giác bị tấn
công hoặc vội vã bỏ chạy.
2. Ở trong lều, cậu để lại một trang nhật ký
(do cậu giả mạo chữ viết của Chu Tử Kỳ một cách cẩn thận, dựa trên những gì đã
xem) ghi vắn tắt: "Phát hiện dấu vết Bách Huyết Đằng (một loại linh dược
được cho là hiếm và nguy hiểm để thu hái) ở vách núi phía đông bắc. Sẽ đi thử
một chuyến, vài ngày về." Đặt trang giấy ở vị trí dễ thấy.
3. Tự mình, sau vài ngày, tỏ ra lo lắng khi
Chu Tử Kỳ không về, rồi "tình cờ" phát hiện ra trang nhật ký và báo
với Lý Tứ.
Kế hoạch này không hoàn hảo, nhưng đủ để
tạo ra một lý do hợp lý cho sự biến mất của một lão già có phần lập dị. Mọi
người trong ngoại viện vốn ít quan tâm đến Chu Tử Kỳ, chỉ coi ông là một lão
trồng thuốc hơi khác người. Một tai nạn khi đi tìm thuốc trong núi là chuyện
thường tình. Sẽ có vài lời bàn tán, một cuộc tìm kiếm qua loa (nếu có), rồi mọi
chuyện sẽ chìm xuống.
Sau khi bố trí xong hiện trường, Lâm Dị trở
về chỗ ở của mình. Cậu xử lý vết thương ở vai bằng một ít Bồi Dương Tán tự chế
và băng vải sạch. Cơn đau nhói nhắc nhở cậu về sự khốc liệt của trận chiến vừa
qua, và về sự cô độc tuyệt đối mà cậu phải đối mặt từ nay.
Không còn Chu Tử Kỳ chỉ dạy, dù đó là sự
chỉ dạy đầy toan tính. Không còn một người thầy, dù đó là một kẻ muốn đoạt xá
mình. Tất cả những kiến thức, kỹ năng, thậm chí cả con đường phía trước, giờ
đây đều phải do chính cậu mò mẫm, tự chỉnh hợp, tự quyết định.
Cậu lấy ra cuốn sách da ghi Thanh
Mộc Trường Sinh Công – Tầng 4 đến Tầng 6. Đây là tài sản quý giá nhất từ
Chu Tử Kỳ, cũng là la bàn cho con đường tu luyện tiếp theo. Tầng 4 có
tên: Mộc Khí Trùng Sinh.
Theo mô tả, đây là bước đột phá từ việc
"dẫn khí vào phủ" sang việc "dùng khí tái tạo". Không chỉ
dừng lại ở việc vận chuyển Mộc khí trong kinh mạch, mà phải dẫn dắt Mộc khí
tinh túy thẩm thấu vào xương cốt, tủy sống, dùng sinh khí của Mộc
khí để từ từ cải tạo, tăng cường độ bền, độ dẻo dai và khả năng phục hồi của bộ
khung cơ thể. Điều này không chỉ khiến thân thể khỏe mạnh hơn, mà còn là nền
tảng cho việc chịu đựng những dược lực mạnh hơn hoặc những áp lực lớn hơn trong
tương lai.
Quá trình này cực kỳ chậm và đòi hỏi sự
kiên nhẫn phi thường, cũng như sự hiểu biết sâu sắc về cơ thể và sự tinh khiết
của Mộc khí. May mắn thay, Lâm Dị có chiếc vòng thần bí có thể giúp lọc luyện
Mộc khí, và bản thân cậu đã có nền tảng Tam Tầng Viên Mãn tương đối vững chắc.
Cậu ngồi xuống, bắt đầu đọc kỹ từng dòng,
nghiền ngẫm từng ý. Không còn ai giải thích bên cạnh, mọi thứ đều phải tự suy
luận, tự kiểm chứng. Đây sẽ là thử thách lớn đầu tiên trên con đường tự lực.
Vài ngày sau, như kế hoạch, Lâm Dị
"phát hiện" trang nhật ký và báo với Lý Tứ. Tin tức lan nhanh. Vương
chấp sự tỏ ra phiền phức, nhưng cũng chỉ cử vài tạp dịch đi tìm kiếm qua loa ở
khu vực gần đó, đương nhiên không thấy gì. Vài ngày sau, mọi người dần quên đi
vị lão già trồng thuốc khó tính đó. Dược Viên giờ thuộc quyền quản lý trực tiếp
của Lý Tứ, và Lâm Dị trở thành trợ thủ đắc lực duy nhất.
Cuộc sống bề ngoài vẫn tiếp diễn. Lâm Dị
vẫn làm việc chăm chỉ, vẫn lặng lẽ, thậm chí còn ít nói hơn trước. Nhưng bên
trong, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Cậu như một con tàu nhỏ đã cắt đứt dây
neo cuối cùng, giờ hoàn toàn trôi nổi trên biển lớn, chỉ có thể dựa vào bản đồ
trong tay, la bàn trong lòng, và sự kiên cường của chính mình để tìm đường.
Đêm đêm, dưới ánh trăng hoặc trong bóng
tối, cậu âm thầm nghiên cứu sách công pháp, thử nghiệm từng bước nhỏ của Mộc
Khí Trùng Sinh. Cậu cũng bắt đầu phân tích những ghi chép đan đạo, thử phối hợp
các phương đơn mới với những nguyên liệu sẵn có. Ba tấm phù lục được cất giữ
cẩn thận, chờ khi nội lực đủ mạnh và hiểu biết đủ sâu mới dám thử dùng.
Thỉnh thoảng, Lưu Tuấn Nghĩa vẫn ghé qua,
hỏi thăm về "Chu lão". Lâm Dị chỉ lắc đầu, tỏ vẻ buồn bã và lo lắng.
Lưu Tuấn Nghĩa an ủi cậu vài câu, rồi lại tiếp tục những câu chuyện võ lâm và
những món quà nhỏ. Mối quan hệ này giờ đây trở thành sợi dây liên kết hiếm hoi
của cậu với thế giới bên ngoài, và cũng là một kênh quan trọng để thu thập
thông tin và nguyên liệu.
Dược Xá của Chu Tử Kỳ đã "tan",
nhưng kiến thức và di sản của hắn đã được Lâm Dị âm thầm kế thừa. Một người còn
lại, một mình đối mặt với con đường đầy chông gai phía trước. Nhưng trong đôi
mắt thiếu niên ấy, không còn là sự bất an hay hoang mang của bốn năm trước.
Thay vào đó là một sự tĩnh lặng sâu thẳm, một ý chí kiên định được rèn giũa qua
máu và nước mắt, và một tia hy vọng le lói nhưng bền bỉ – hy vọng rằng, bằng
chính nỗ lực của mình, cậu có thể đi xa hơn, mạnh mẽ hơn, và một ngày nào đó,
thực sự làm chủ được vận mệnh của chính mình trên con đường Dược Tu cô độc này.


0 Comments