CHƯƠNG 36 – MINH ĐĂNG KHAI HỘI
Ba tháng chuẩn bị trôi qua nhanh chóng
nhưng cũng đầy căng thẳng. Lâm Dị sống như một bóng ma giữa Thiên Vũ Thành, ban
ngày hòa mình vào công việc ở Dược Vương các, ban đêm khổ công tu luyện và lén
lút chuẩn bộ hành trang. Hắn biết mình không thể ở lại đây lâu sau khi tham gia
Minh Đăng Hội, dù thành công hay thất bại, nên cần thanh toán mọi quan hệ một
cách tế nhị.
Hắn dần giảm bớt tần suất gặp gỡ Diệp Sở
Sở, lấy cớ bận rộn nghiên cứu dược lý mới. Cô gái thành chủ phủ dường như cũng
nhận ra sự xa cách, nhưng không truy vấn, chỉ thỉnh thoảng gửi vài món đồ nhỏ
hoặc sách vở qua người hầu. Lâm Dị ghi nhận tấm chân tình ấy, nhưng hắn biết
mình không thể vướng bận.
Với Mặc Tam, mối quan hệ lại có chút khác
biệt. Lão giả này đôi khi vẫn gặp hắn ở Thủy Vân Đình, nhưng không còn hỏi han
hay thử thách nhiều, thay vào đó là những lời nhắc nhở gián tiếp về sự nguy
hiểm trên đường đến Vân Mộng Trạch, hoặc phân tích sơ lược về một số loại linh
vật thường thấy tại Minh Đăng Hội. Hắn thậm chí còn tặng Lâm Dị một tấm bản đồ
vẽ tay đơn giản về khu vực phía tây bắc và một lọ thuốc bột màu xám có tác dụng
xua đuổi một số loại côn trùng và rắn độc thường gặp trên đường núi. Lâm Dị nhận
những thứ đó với lòng biết ơn thật sự, dù vẫn cảnh giác với động cơ thực sự của
ông ta.
Hành trang của hắn được chuẩn bị kỹ lưỡng:
- Về tu vi: Nhờ sự hỗ trợ của chiếc vòng thần bí và môi
trường tương đối tốt ở biệt viện, hắn đã chính thức đột phá, bước vào cảnh
giới của tầng 6, Ba tiểu kinh mạch – Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu, Túc Quyết
Âm Can, và một phần Nhâm mạch – đã được khai thông một cách cơ bản, hình
thành một mạng lưới dẫn khí đơn giản trong cơ thể. Mộc khí từ bên ngoài
hấp thụ vào nhanh hơn, dày đặc hơn, và hắn đã có thể phát ra một lượng nhỏ
Mộc khí tinh khiết ra ngoài, dù rất yếu ớt, nhưng ít nhất đã có thể thực
hiện một số thao tác đơn giản như kích thích cây cỏ sinh trưởng nhẹ trong
phạm vi nhỏ, hoặc dùng để tự chẩn đoán một số trạng thái bên trong cơ thể.
- Về dược phẩm: Hắn đã lén lút luyện chế thành công ba loại
đan dược cấp thấp dựa trên kiến thức từ Chu Tử Kỳ và những gì học được ở
Dược Vương các:
1. Thanh Tâm Tĩnh Khí Tản (10 viên): Tác dụng an thần, ổn định tâm thần,
hỗ trợ nhập định, phù hợp cho người mới bắt đầu tu luyện hoặc bị tạp niệm quấy
nhiễu.
2. Hồi Xuân Chỉ Huyết Tán (5 gói bột): Có tác dụng cầm máu, sinh cơ nhanh
chóng đối với vết thương ngoài da thông thường, hiệu quả tốt hơn thuốc phàm
tục.
3. Giải Độc Thanh (3 viên): Có thể giải một số loại độc thông
thường từ thực vật và côn trùng, hiệu quả với độc tính nhẹ.
Ngoài ra, hắn còn có một ít linh thảo phẩm chất khá mà hắn tích cóp được hoặc
đổi chác từ Dược Vương các bằng cách hoàn thành một số nhiệm vụ nhỏ, bao gồm
một nhánh Thanh Vân Tử khô (loại thấp nhất), một củ Hoàng
tinh linh (hơi có linh khí), và vài loại dược thảo đặc biệt khác.
- Về phù lục và vật phẩm khác: Trong những vật dụng mà Chu Tử Kỳ để lại (một
túi nhỏ hắn giữ kín), có ba tấm phù lục cũ kỹ. Hắn không
biết cách kích hoạt chúng, nhưng qua cảm nhận, chúng mang theo một loại
linh lực rất yếu ổn định, có lẽ là những phù lục cấp thấp nhất với tác
dụng đơn giản như trấn tà, an thần, hoặc tạo ra một lớp bảo vệ rất yếu.
Hắn quyết định mang theo, hy vọng có thể đổi lấy thứ gì đó, hoặc ít nhất
gây chú ý. Ngoài ra, hắn còn có một con dao găm sắc bén mua từ hiệu võ cụ,
một bộ quần áo màu sẫm để hành động ban đêm, và một lượng nhỏ bạc vụn,
linh thạch hạ phẩm (đổi được từ Dược Vương các) dùng làm tiền tệ dự phòng.
Đêm trước khi lên đường, Lâm Dị viết một lá
thư ngắn gửi cho Diệp Sở Sở, nói rằng mình nhận được tin nhà có việc khẩn cấp,
phải lập tức rời thành, không kịp từ biệt, xin lỗi và cảm ơn sự chiếu cố. Hắn
đặt lá thư cùng tấm thẻ khách của thành chủ phủ lên bàn trong phòng biệt viện.
Với Mặc Tam, hắn không để lại gì. Mối quan hệ đó, tốt nhất nên kết thúc trong
im lặng.
Khi màn đêm buông xuống, hắn mặc bộ quần áo
sẫm màu, đeo gói hành trang nhỏ gọn sau lưng, lén rời khỏi biệt viện từ cửa
sau, hòa mình vào bóng tối của những con hẻm vắng, rồi nhanh chóng ra khỏi
Thiên Vũ Thành qua một cổng phụ ít người qua lại.
Hành trình đến Vân Mộng Trạch kéo dài gần
một tháng, đầy rẫy hiểm nguy. Đường núi hiểm trở, thú dữ, thời tiết thất
thường, và thỉnh thoảng là những toán cường đạo hoặc những tu giả tán tu khác
cũng đang trên đường đến hội chợ, tỏ ra thù địch hoặc dò xét. Lâm Dị phải dựa
vào sự cẩn trọng, kiến thức về dược thảo để tránh độc trùng, và đôi khi phải
dùng đến mưu kế nhỏ cùng những loại bột gây mê tự chế để thoát khỏi những tình
huống nguy hiểm. Có một lần, hắn suýt bị một con yêu thú cấp thấp hình dạng như
mãng xà nhưng có sừng tấn công, may nhờ phát hiện sớm và dùng một loại bột có
mùi đặc biệt khiến nó khó chịu mà bỏ đi.
Cuối cùng, vào một đêm trăng non, hắn đứng
trên một đỉnh núi, nhìn xuống một thung lũng rộng bị sương mù dày đặc bao phủ.
Theo bản đồ của Mặc Tam và những dấu hiệu đặc biệt (một tảng đá có khắc ký hiệu
kỳ lạ, một cây cổ thụ bị chặt theo một góc độ nhất định), đây chính là Vân
Mộng Trạch.
Nhưng bây giờ, thung lũng trông hoang vắng,
không có dấu hiệu của một hội chợ nào. Lâm Dị kiên nhẫn chờ đợi, ẩn mình trong
một hang động nhỏ trên vách núi. Hắn biết, Minh Đăng Hội không phải hội chợ mở
cửa suốt ngày. Nó chỉ diễn ra vào một thời điểm đặc biệt.
Đêm hôm sau, vào giờ Tý (nửa đêm), khi mặt
trăng hoàn toàn biến mất sau những đám mây đen, điều kỳ diệu xảy ra.
Từ trong làn sương mù dày đặc của thung
lũng, những điểm sáng vàng cam bắt đầu nổi lên, lơ lửng trong không trung. Ban
đầu chỉ vài điểm, sau đó là hàng chục, hàng trăm… cuối cùng là vô số, như một
dải ngân hà bị kéo xuống mặt đất. Đó là những chiếc đèn lồng kỳ
lạ, không có dây treo, tự bay lơ lửng. Mỗi chiếc đèn đều được làm bằng một loại
giấy hoặc vải mờ đặc biệt, bên trong có ngọn lửa nhỏ màu vàng cam cháy âm ỉ,
không tỏa nhiệt, và trên thân đèn có khắc, vẽ hoặc dán những phù văn phức
tạp lấp lánh nhẹ.
Những chiếc đèn lồng này sắp xếp thành một
trật tự kỳ lạ, tạo thành một con đường ánh sáng uốn lượn dẫn xuống đáy thung
lũng, và bao quanh một khu vực rộng lớn phía dưới, biến nơi đây thành một không
gian huyền ảo, như lạc vào cảnh tiên.
Đây chính là Minh Đăng –
những ngọn đèn sáng báo hiệu sự khai mạc của hội chợ.
Lâm Dị từ hang động bước ra, theo con đường
ánh sáng do những chiếc đèn lồng chỉ dẫn, cẩn thận tiến xuống thung lũng. Khi
đến gần, hắn thấy đã có nhiều bóng người từ các hướng khác nhau cũng đang tiến
về phía đó. Tất cả đều mang dáng vẻ thận trọng, nhiều người che mặt bằng mặt
nạ, mũ trùm, hoặc khăn choàng, chỉ để lộ đôi mắt. Một số người tỏa ra khí tức
mạnh mẽ hoặc kỳ lạ, khiến không khí xung quanh có chút ngột ngạt. Lâm Dị vội
vàng lấy ra một chiếc khăn đen che kín nửa dưới khuôn mặt, và cố gắng thu hết khí
tức, trông giống một tu giả tán tu cấp thấp, yếu ớt nhất trong đám.
Lối vào khu vực hội chợ được đánh dấu bởi
một cổng vòm lớn làm bằng… ánh sáng? Thực ra là do những chiếc đèn lồng sắp xếp
tạo thành. Dưới cổng, có hai người mặc áo choàng rộng màu xám tro, mặt đeo mặt
nạ trắng trơn không có nét, đứng im lìm như tượng. Mỗi người đến gần, một trong
hai người đó sẽ giơ tay ra, trong lòng bàn tay có một phù văn phát sáng nhẹ.
Người muốn vào cần đưa ra thứ gì đó – có thể là một món đồ nhỏ, một túi linh
thạch, hoặc chỉ đơn giản là cho xem một tín vật (như tấm thẻ gỗ Dược Vương các
của Lâm Dị, nhưng hắn không dám đưa ra). Lâm Dị thấy một người đưa ra một viên
linh thạch hạ phẩm và được cho qua, một người khác đưa ra một cái răng nanh nhỏ
tỏa khí tức yêu thú và cũng được qua. Có vẻ như “vé vào cửa” không quá khắt
khe, chỉ cần chứng minh mình có thứ đáng giá để trao đổi.
Khi đến lượt mình, Lâm Dị do dự một chút,
rồi lấy ra một viên Thanh Tâm Tĩnh Khí Tản đặt trong một cái
hộp gỗ nhỏ. Hắn mở nắp, để người gác cửa thấy viên thuốc màu xanh nhạt, tỏa ra
mùi thảo dược tinh khiết nhẹ nhàng. Người gác cửa đeo mặt nạ trắng khẽ gật đầu,
không nói gì, phất tay cho hắn qua.
Bước qua cổng ánh sáng, một cảnh tượng hoàn
toàn khác hiện ra trước mắt.
Khu vực hội chợ rộng lớn hơn hắn tưởng,
được chiếu sáng bởi vô số đèn lồng phù văn lơ lửng. Dưới ánh sáng vàng cam
huyền ảo, hàng chục, thậm chí có thể hàng trăm gian hàng tạm thời được dựng lên
– có cái chỉ là một tấm vải trải trên đất, có cái là lều vải đơn giản, có cái
lại là những chiếc bàn đá được đục đẽo thô sơ. Những người bán hàng cũng che
mặt, hoặc ngồi im lặng sau quầy, hoặc thì thầm trao đổi với khách. Không có
tiếng rao hàng ồn ào, không có cảnh mặc cả inh ỏi. Tất cả diễn ra trong một bầu
không khí yên tĩnh kỳ lạ, chỉ có tiếng thì thầm nhỏ như tiếng gió thoảng, và
tiếng bước chân nhẹ trên đất.
Ánh sáng và bóng tối đan xen, những bóng
người đi lại lặng lẽ, tạo nên một khung cảnh vừa huyền bí vừa có chút âm u. Lâm
Dị cảm nhận rõ ràng, trong không khí này có một áp lực vô hình. Đó là sự hiện
diện của nhiều tu giả với khí tức khác nhau, và hơn thế, là một loại cấm
chế hoặc quy tắc vô hình đang bao trùm toàn bộ khu
vực. Hắn mơ hồ cảm thấy, nếu ai đó dám tùy tiện động thủ, lập tức sẽ bị trừng
phạt – có lẽ bởi những người tổ chức thần bí đang ẩn mình đâu đó, hoặc bởi
chính hệ thống phù văn trên những chiếc đèn lồng.
“Tu vi bất tịnh cũng không được tùy ý động
thủ.” Lời nhắc của Mặc Tam vang vọng trong đầu. Ở đây, mọi người dù mạnh yếu
thế nào, ít nhất trên bề mặt đều phải tuân thủ quy tắc trao đổi hòa bình. Đây
là điều khiến một tán tu yếu như hắn có cơ hội tham gia.
Lâm Dị hít một hơi thật sâu, ổn định tâm
thần, bắt đầu đi dọc theo các gian hàng. Hắn không vội trao đổi ngay, mà trước
tiên quan sát, tìm hiểu thị trường.
Các mặt hàng được bày bán đa dạng nhưng
phần lớn là cấp thấp: linh thảo với lượng linh khí ít ỏi, nguyên liệu yêu thú
cấp thấp (lông, vuốt, răng, một ít máu khô), một số công pháp tàn bản hoặc bí
kíp cơ bản (có lẽ chỉ là thứ đại lộ), vài loại đan dược cấp thấp với hiệu quả
không rõ rệt, cùng những pháp khí đơn giản như đao kiếm sắc bén hơn bình thường
một chút, hoặc vài tấm phù lục cấp thấp.
Giá cả được quy đổi chủ yếu bằng linh
thạch hạ phẩm, đôi khi cũng chấp nhận trao đổi vật phẩm. Một viên linh
thạch hạ phẩm có thể đổi lấy một bó linh thảo phẩm chất thường, hoặc một gói
máu yêu thú khô. Những thứ tốt hơn một chút, như một đoạn gỗ linh (chứa ít Mộc
khí) hay một viên đan dược có tác dụng rõ ràng, có thể trị giá từ vài viên đến
vài chục viên linh thạch.
Lâm Dị đếm nhẩm số linh thạch hạ phẩm ít ỏi
của mình – chỉ có năm viên, tích cóp từ những nhiệm vụ ở Dược Vương các. Chắc
chắn không đủ mua thứ gì tốt. Vì vậy, hắn phải dựa vào những thứ hắn mang theo:
đan dược tự luyện, linh thảo, và ba tấm phù lục bí ẩn của Chu Tử Kỳ.
Hắn tìm một góc tương đối vắng, trải một
tấm vải đen nhỏ lên một tảng đá phẳng, rồi bày ra những thứ định trao đổi: một
viên Thanh Tâm Tĩnh Khí Tản (đặt trong hộp), một gói Hồi Xuân Chỉ Huyết Tán,
nhánh Thanh Vân Tử khô, củ Hoàng tinh linh, và… một tấm phù lục cũ kỹ nhất
trong ba tấm, có vẽ những đường nét đã mờ. Hắn giữ lại hai tấm phù lục còn lại
và các đan dược khác để phòng thân hoặc dùng khi cần.
Hắn ngồi xuống sau tảng đá, cúi đầu, tỏ ra
như đang ngủ gật, nhưng thực ra mắt vẫn hé mở, quan sát những người đi qua.
Không ai rao bán, chỉ cần bày hàng ra, người có nhu cầu tự nhiên sẽ dừng lại.
Không lâu sau, một người mặc áo choàng đen,
mặt che nửa dưới bằng khăn, dừng trước gian hàng nhỏ của hắn. Ánh mắt người đó
dừng ở viên Thanh Tâm Tĩnh Khí Tản. “Đan này… tác dụng gì?” Giọng nói trầm
khàn, bị khăn che nên nghe không rõ.
“An thần, tĩnh tâm, trợ nhập định, giảm tạp
niệm.” Lâm Dị nói nhỏ, cố giữ giọng bình thản.
“Thử được không?”
“Có thể cắt một phần nhỏ, nhưng sẽ ảnh hưởng dược hiệu.”
Người đó suy nghĩ một lúc, lấy ra một túi nhỏ, lắc nhẹ, bên trong phát ra tiếng
lọc cọc của linh thạch. “Ba viên linh thạch hạ phẩm.”
Lâm Dị lắc đầu. “Ít nhất năm viên. Đan này
luyện không dễ, dược liệu cũng không phải thứ thông thường.” Hắn biết mình phải
mặc cả, dù ít dù nhiều.
Cuối cùng, sau vài lần qua lại, viên đan
được bán với giá bốn viên linh thạch hạ phẩm. Người mua cầm đan đi, không nói
thêm lời nào.
Giao dịch đầu tiên thành công, dù nhỏ,
nhưng đã cho hắn thêm chút tự tin. Tiếp theo, củ Hoàng tinh linh được một người
có vẻ tu luyện công pháp Thổ hệ hoặc cần bồi bổ nguyên khí mua với giá hai viên
linh thạch. Nhánh Thanh Vân Tử khô bị chê là linh khí quá ít, cuối cùng chỉ đổi
được một viên linh thạch và một gói nhỏ bột màu trắng có tác dụng… làm sạch vết
bẩn trên quần áo (một thứ vô dụng với Lâm Dị, nhưng hắn vẫn nhận).
Chỉ còn lại gói Hồi Xuân Chỉ Huyết Tán và
tấm phù lục cũ. Thời gian trôi qua, người qua lại ít dần. Hội chợ hình như đã
đến hồi cuối. Lâm Dị hơi sốt ruột. Hắn không chỉ muốn kiếm linh thạch, mà còn
hy vọng có thể đổi được thứ gì đó có giá trị hơn, hoặc ít nhất là thông tin.
Đúng lúc hắn định thu hàng, một bóng người
cao gầy, mặc áo choàng xám bạc, khuôn mặt hoàn toàn bị che bởi một chiếc mặt nạ
gỗ đơn giản nhưng kỳ dị (chỉ có hai lỗ tròn cho mắt, không có miệng), dừng lại.
Ánh mắt từ sau lỗ mắt mặt nạ chăm chú nhìn vào tấm phù lục cũ trên tấm vải.
Một lúc lâu, một giọng nói khô khan, như
tiếng gió xuyên qua kẽ đá, vang lên: “Phù này… từ đâu?”
Lâm Dị tim đập mạnh. “Tiền bối của tại hạ
để lại.”
“Tiền bối?” Giọng nói có vẻ dò xét. “Phù
này… tuy linh lực gần cạn, nhưng phù văn cổ xưa, không phải thứ thường thấy.
Ngươi muốn đổi gì?”
Đây là cơ hội. Lâm Dị cố gắng giữ bình
tĩnh: “Tiền bối có thể cho tại hạ xem những thứ ngài có để trao đổi không?
Hoặc… nếu có thông tin về tiên môn hoặc cơ hội tu luyện, tại hạ cũng rất quan
tâm.”
Người mặt nạ gỗ im lặng một lúc, như đang
cân nhắc. Sau đó, hắn lấy từ trong áo ra một vật – không phải linh thạch, mà là
một cuộn da thú nhỏ, cũ kỹ. “Đây là một phần bản đồ về ‘Linh Khê Cốc’ – nơi
nghe nói thỉnh thoảng có ‘Ngũ Hành Linh Quả’ cấp thấp xuất hiện. Vị trí không
chính xác lắm, và có rủi ro. Đổi lấy tấm phù của ngươi và gói thuốc bột kia, đủ
không?”
Linh Khê Cốc? Ngũ Hành Linh Quả? Nghe tên
đã biết là địa điểm và linh vật có giá trị. Dù chỉ là thông tin không chắc
chắn, nhưng đối với Lâm Dị, đây có thể là một manh mối để tìm kiếm tài nguyên
tu luyện. Tấm phù lục, hắn không biết dùng, và gói thuốc cầm máu cũng không quá
quan trọng.
“Được.” Hắn gật đầu.
Giao dịch hoàn tất. Người mặt nạ gỗ cầm lấy
phù lục và gói thuốc, xoay người biến mất vào đám đông, nhanh như một con ma.
Lâm Dị cầm cuộn da thú nhỏ, cảm thấy bên trong có chút linh khí mờ nhạt, vội
cất đi.
Lúc này, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng
phù văn bắt đầu mờ dần, báo hiệu hội chợ sắp kết thúc. Mọi người nhanh chóng
thu dọn, rời đi theo những hướng khác nhau, vẫn trong im lặng.
Lâm Dị cũng nhanh chóng gói ghém đồ đạc,
hòa vào dòng người rời khỏi thung lũng. Trong lòng hắn vừa có chút phấn khích
vì những gì thu được (bốn viên linh thạch mới kiếm được cộng với năm viên cũ,
tổng cộng chín viên; một gói bột vô dụng; và cuộn da thú bí ẩn), vừa có chút
thất vọng vì không thấy được “cơ hội lọt vào mắt tiên môn” như Mặc Tam nói. Có
lẽ, hắn còn quá yếu, và những thứ hắn có chưa đủ gây chú ý.
Nhưng ít nhất, hắn đã bước chân vào thế
giới này, đã thấy được một phần của nó. Và cuộn da thú kia… có lẽ sẽ dẫn hắn
đến một cuộc phiêu lưu mới.
Khi ra khỏi khu vực đèn lồng, bóng tối lại
bao trùm. Lâm Dị quay đầu nhìn lần cuối về phía thung lũng, nơi những chiếc đèn
cuối cùng đang tắt dần, như những ngôi sao rơi xuống mặt đất. Minh Đăng Hội đã
kết thúc.
CHƯƠNG
37 – GIAO DỊCH BẤT NGỜ
Rời khỏi Vân Mộng Trạch, Lâm Dị không quay
về hướng Thiên Vũ Thành. Con đường đó coi như đã đoạn tuyệt. Thay vào đó, hắn
căn cứ theo những gợi ý mơ hồ trên cuộn da thú về "Linh Khê Cốc",
cùng với kiến thức địa hình sơ bộ tích lũy được, quyết định đi về phía tây bắc,
vào sâu hơn trong dãy núi Thái Cổ. Nơi đó được đồn đại là có nhiều linh khí
hơn, nhưng cũng ẩn chứa nhiều yêu thú và hiểm địa hơn. Đối với hắn, đó vừa là
thử thách, vừa là cơ hội.
Hành trình trong núi sâu khắc nghiệt hơn
nhiều so với đường đến Vân Mộng Trạch. Hắn phải đối mặt với địa hình hiểm trở,
thời tiết thất thường, và đặc biệt là sự đe dọa thường trực từ những sinh vật
mang theo linh khí – yêu thú cấp thấp. Một con Hỏa Vân Hồ (loài chồn lửa nhỏ,
có thể phun ra tia lửa yếu) suýt thiêu rụi gói hành trang của hắn; một đàn Kim
Tước (loài chim mỏ sắc như dao, thích tấn công những sinh vật có linh khí)
khiến hắn phải trốn trong một hang đá suốt nửa ngày. Mỗi lần đối mặt với nguy hiểm,
hắn đều phải vận dụng hết trí tuệ và những thủ đoạn nhỏ bé có được: dùng dược
phẩm tự chế để đánh lừa khứu giác yêu thú, dùng phấn hoa đặc biệt gây ngứa để
xua đuổi côn trùng độc, hoặc đơn giản là ẩn nấp và chờ đợi.
Tuy nhiên, gian nan cũng đi kèm với thu
hoạch. Trong những thung lũng kín đáo hoặc dưới những vách đá ẩm ướt, hắn thỉnh
thoảng tìm được những cây linh thảo cấp thấp mà ở ngoài khó gặp: vài cành Ngân
Tùng Chi (lá như kim, chứa một ít kim linh khí), một cụm Hàn
Ngọc Thảo (sinh trưởng nơi âm hàn, có tính thủy), và đặc biệt là hai
cây Huyết Sâm non (rễ có màu đỏ nhạt, có tác dụng bổ khí
huyết, là nguyên liệu chính của một số đan dược cấp thấp). Hắn cẩn thận đào
lấy, giữ lại một phần rễ để cây có thể tiếp tục sinh trưởng, rồi dùng những
phương pháp bảo quản đơn giản đã học được để giữ cho chúng không bị mất linh
khí quá nhanh.
Vấn đề nảy sinh: làm sao để mang theo những
thứ này mà không làm hỏng chúng, và quan trọng hơn, làm sao để giấu đi khí tức
linh khí tỏa ra từ chúng, tránh thu hút sự chú ý của yêu thú hoặc những tu giả
khác? Gói hành trang vải thông thường của hắn rõ ràng không đủ.
Một lần, khi đang nghỉ chân trong một hang
động nhỏ, hắn lấy ra những linh thảo thu thập được để kiểm tra. Ánh sáng lọt
qua khe đá chiếu lên những chiếc lá và rễ cây mang sắc thái khác thường, tỏa ra
những luồng khí vi tế. Đúng lúc đó, một ý nghĩ lóe lên: liệu chiếc vòng thần bí
trên tay hắn, với khả năng cộng hưởng và điều khiển Mộc khí, có thể giúp bảo
quản những linh thảo này không?
Hắn thử đặt một cành Ngân Tùng Chi gần
chiếc vòng, rồi tập trung ý niệm, dẫn một tia Mộc khí từ trong cơ thể (đã được
lọc qua công pháp) vào chiếc vòng, rồi hướng về phía cành cây. Kỳ tích xảy ra.
Những chiếc lá như kim khẽ run lên, dường như trở nên tươi sáng hơn một chút,
và quan trọng nhất, lượng linh khí bị tiêu tán từ nó giảm đi đáng kể. Chiếc
vòng như một lớp màng bảo vệ, hoặc một "vùng đất" thu nhỏ, có thể duy
trì sự sống và linh khí của thực vật.
Phát hiện này khiến Lâm Dị vô cùng phấn
khích. Nhưng vẫn chưa đủ. Hắn cần một cách để cất giấu hoàn toàn khí tức, và
tiện lợi hơn cho việc mang theo.
Vài ngày sau, khi hắn đang vượt qua một con
đèo hẹp, bất ngờ phát hiện dấu vết của một trận chiến cách đó không lâu – vết
cháy trên đá, vài mảnh vải vụn, và một mùi máu tanh nhẹ. Theo bản năng cảnh
giác, hắn ẩn mình quan sát, và phát hiện xa xa, dưới một tán cây lớn bên vực
sâu, có một cái lều vải nhỏ màu nâu, dường như là nơi một tu giả tán tu khác
tạm trú.
Hắn định lặng lẽ rời đi, không muốn dính
dáng. Nhưng đúng lúc đó, từ trong lều vải vang lên một tiếng ho khan, rất yếu,
như của một người già hoặc người bị thương. Tiếp theo là tiếng nói chậm rãi,
khàn khàn: "Ngoài kia… có phải có đạo hữu đi ngang không? Lão phu… có
chuyện muốn nhờ."
Lâm Dị dừng bước, trong lòng cảnh giác cao
độ. Đây có thể là một cái bẫy. Nhưng giọng nói đó nghe có vẻ thực sự suy yếu.
Hắn do dự một lúc, rồi quyết định tiến lại gần, nhưng vẫn giữ khoảng cách an
toàn, tay đã đặt lên chuôi dao găm.
"Đạo hữu có việc gì?" Hắn hỏi,
giọng bình thản.
Cánh lều vải được kéo ra. Bên trong, một
lão giả gầy gò, mặt mày nhăn nheo, tóc bạc phơ, mặc một bộ áo vải nâu cũ kỹ đã
rách vài chỗ, đang ngồi dựa vào một bao tải. Chân trái của ông ta được băng bó
vụng về bằng mảnh vải, có vết máu thấm ra. Trên mặt ông ta có một vết bầm lớn,
và khí tức cực kỳ suy yếu, rõ ràng vừa trải qua một trận chiến khốc liệt và bị
thương nặng.
"Xin lỗi… làm kinh động đạo hữu."
Lão giả thở dốc, ánh mắt mờ đục nhưng vẫn cố gắng nhìn về phía Lâm Dị (dù hắn
vẫn đứng trong bóng tối của tán cây). "Lão phu… bị một con Hắc Vân Báo tập
kút, may mà chạy thoát, nhưng bị thương nặng, lại mất túi trữ vật… giờ không
còn thuốc men, khó lòng sống sót ra khỏi chốn này. Thấy đạo hữu đi qua… hy vọng
có thể… đổi chút vật phẩm, lấy thuốc trị thương."
Lời nói có vẻ chân thật, và tình trạng của
ông ta cũng không giả. Nhưng Lâm Dị vẫn cẩn thận. "Tại hạ chỉ là một tán
tu cấp thấp, làm gì có thuốc men quý giá?"
"Không… không cần quý." Lão giả
lắc đầu, chỉ vào gói hành trang sau lưng Lâm Dị (nơi hắn cất những linh thảo và
dược phẩm). "Lão phu… lão phu cảm nhận được, trên người đạo hữu có khí tức
của linh thảo tươi, và… một loại dược khí ôn hòa. Đạo hữu hẳn là có chút hiểu
biết về dược đạo. Chỉ cần một ít thuốc cầm máu, sinh cơ là được… Lão phu… lão
phu có thể dùng bí pháp hoặc vật phẩm để đổi."
Lâm Dị suy nghĩ nhanh. Một lão giả bị
thương nặng, mất túi trữ vật, có vẻ không còn khả năng đe dọa. Giúp ông ta, nếu
may mắn, có thể đổi được thứ gì đó có giá trị. Nhưng cũng có thể là âm mưu. Tuy
nhiên, nhìn tình cảnh thê thảm của ông ta, khó mà giả được đến mức này.
Hắn quyết định thử. Hắn lấy ra một
gói Hồi Xuân Chỉ Huyết Tán còn lại (sau khi bán một gói ở Minh
Đăng Hội, hắn còn hai gói), và một viên Giải Độc Thanh. "Đây
là thuốc cầm máu sinh cơ và thuốc giải độc thông thường. Không biết có giúp
được tiền bối không."
Lão giả nhìn hai thứ đó, mắt sáng lên một
chút. "Đủ… đủ rồi! Đa tạ đạo hữu!" Ông ta vội lấy thuốc, uống viên
Giải Độc Thanh, rồi rắc bột Hồi Xuân lên vết thương ở chân. Hơi thở dần ổn định
hơn, sắc mặt cũng đỡ tái nhợt. "Thuốc… thuốc của đạo hữu tuy không phải
linh đan, nhưng phối phương tinh tế, hiệu quả không tệ."
Ông ta nghỉ ngơi một lát, rồi nhìn Lâm Dị,
ánh mắt trở nên phức tạp. "Đạo hữu… không chỉ có chút thuốc thông thường
phải không? Trên người đạo hữu… ngoài khí tức linh thảo, còn có một luồng Mộc
khí thuần khiết, ổn định khác thường. Và…" Ông ta đột nhiên nhíu mày, như
đang tập trung cảm nhận, rồi kinh ngạc thốt lên: "Linh thảo trong túi đạo
hữu… tốc độ tiêu hao linh khí sao chậm thế? Thậm chí… hình như còn có dấu hiệu
được nuôi dưỡng, sinh trưởng lại?"
Lời nói này khiến Lâm Dị giật mình. Lão
giả này… cảm nhận quá tinh tế! Hắn vội thu hết khí tức, lòng cảnh giác
dâng cao. "Tiền bối nói gì thế? Linh thảo hái về, dĩ nhiên sẽ tiêu hao
linh khí."
"Không… không đúng." Lão giả lắc
đầu, ánh mắt trở nên sắc bén hơn, dù thân thể vẫn yếu. "Lão phu tuy thực
lực không cao, nhưng nhiều năm nghiên cứu về linh thảo và luyện đan, đối với
khí tức của thực vật cực kỳ nhạy cảm. Linh thảo trên người đạo hữu, khí tức
không những không tán, ngược lại còn có xu hướng… hội tụ? Đây là chuyện không
bình thường. Trừ phi… đạo hữu có bảo vật đặc biệt nào đó có thể bảo tồn, thậm
chí kích thích sinh cơ của linh thảo."
Ánh mắt của lão giả dừng lại ở cổ tay trái
của Lâm Dị, nơi chiếc vòng đồng thau xanh lục được giấu dưới ống tay áo. Lâm Dị
lạnh cả sống lưng, vội kéo ống tay xuống che kín hơn. Hắn biết mình đã bị nhìn
thấu một phần.
"Tiền bối…" Giọng hắn trở nên
lạnh lẽo. "Tại hạ chỉ giúp tiền bối một tay, không có ý định để lộ bí
mật."
"Đừng… đừng hiểu lầm." Lão giả
vội nói, thấy ánh mắt cảnh giác và nguy hiểm thoáng qua trong mắt Lâm Dị.
"Lão phu không có ác ý. Chỉ là… quá kinh ngạc. Đạo hữu, nếu thực sự có thủ
đoạn như vậy, đối với giới dược tu mà nói, đó là… thiên phú vô cùng quý giá! Có
thể bảo tồn và thậm chí thúc đẩy sinh trưởng linh thảo, điều này có ý nghĩa cực
kỳ lớn trong việc trồng trọt, thu hoạch và luyện đan!"
Ông ta thở gấp vì phấn khích, nhưng vết
thương khiến ông phải dừng lại, ho sặc sụa. Một lúc sau mới ổn định. "Lão
phu… lão phu xin lỗi vì đã thất lễ. Nhưng đạo hữu, lão phu có một đề nghị. Lão
phu tuy nghèo, nhưng cũng tích lũy được vài thứ sau nhiều năm. Hiện tại bị
thương, mất túi trữ vật, nhưng một số bí pháp và kiến thức vẫn nhớ trong đầu.
Nếu đạo hữu đồng ý, lão phu nguyện đổi tất cả những gì có thể, chỉ để… được xem
qua, hoặc được đạo hữu cho biết một phần nguyên lý của thủ đoạn kia. Đối với lão
phu mà nói, đây có thể là cơ hội đột phá cuối cùng trong đời dược đạo!"
Sự nhiệt tình và khao khát trong mắt lão
giả không giả tạo. Ông ta giống như một người sắp chết đuối vừa nhìn thấy cành
cây. Lâm Dị trong lòng đấu tranh. Chiếc vòng là bí mật lớn nhất của hắn, tuyệt
đối không thể tiết lộ. Nhưng… nếu chỉ là "cho xem qua" hoặc giải
thích một phần nguyên lý (mà không nhắc đến chiếc vòng), liệu có thể đổi được
thứ gì đó thực sự có giá trị không? Ví dụ như… túi trữ vật? Hay
công pháp cao hơn?
Hắn nhìn tình trạng thê thảm của lão giả,
và ánh mắt khao khát tri thức của ông ta. Cuối cùng, hắn quyết định mạo hiểm
một lần. "Tiền bối, tại hạ không thể tiết lộ toàn bộ bí mật. Nhưng… có thể
cho tiền bối cảm nhận một chút hiệu quả, và giải thích sơ lược về nguyên lý dựa
trên Mộc khí. Đổi lại, tại hạ cần hai thứ: một là túi trữ vật (loại
tốt nhất mà tiền bối có thể cung cấp), hai là công pháp Mộc hệ nhập môn
hoàn chỉnh hơn (tại hạ chỉ tu luyện công pháp dưỡng sinh cơ bản), và
nếu được, một ít chú giải về luyện đan sơ cấp. Tiền bối thấy thế
nào?"
Điều kiện này không nhỏ, nhưng đối với lão
giả khao khát đột phá, có lẽ còn có thể chấp nhận.
Lão giả trầm ngâm một lúc lâu. Ánh mắt ông
ta chớp động, như đang tính toán. Cuối cùng, ông gật đầu: "Được. Lão phu…
trước khi mất túi trữ vật chính, còn giấu một cái túi trữ vật loại trung cũ kỹ
ở một nơi bí mật gần đây. Dung lượng không lớn, khoảng một gian phòng nhỏ,
nhưng đủ để đạo hữu dùng. Công pháp… lão phu không tu Mộc hệ, nhưng may mắn có
được một bản sao ‘Thanh Mộc Quy Nguyên Thuật’ tầng một đến
tầng ba, là công pháp nhập môn Mộc hệ tương đối hoàn chỉnh, tuy không cao thâm
nhưng đủ để đạo hữu tu luyện đến Luyện Khí trung kỳ. Còn chú giải luyện đan…
lão phu có thể truyền thụ miệng cho đạo hữu những kiến thức cơ bản nhất về nhận
biết linh hỏa, kiểm soát lô đỉnh, và phối hợp dược tính thông thường, cùng vài
phương đan cấp thấp. Đổi lấy… đạo hữu cho lão phu cảm nhận trực tiếp hiệu quả
‘bảo tồn linh thảo’ trong một khắc, và giải thích nguyên lý cơ bản, được
không?"
Giao dịch này, xét về mặt giá trị, có lẽ
Lâm Dị hơi thiệt (vì chiếc vòng thần bí quá quý giá), nhưng xét trên thực tế –
hắn cần những thứ đó, và không thể để lộ hoàn toàn bí mật – thì có thể chấp
nhận được. Hơn nữa, lão giả này trông không giống kẻ phản trắc, và ông ta đang
bị thương nặng.
"Đồng ý." Lâm Dị gật đầu.
Lão giả mừng rỡ, lập tức chỉ cho Lâm Dị vị
trí giấu túi trữ vật – trong một hốc cây cách đó không xa, được che bằng đá và
lá cây. Đó là một cái túi vải màu nâu nhạt, nhìn cũ kỹ, bên ngoài có thêu những
đường vân đơn giản. Lâm Dị cầm lên, theo hướng dẫn của lão giả, đưa một tia khí
vào, cảm nhận được một không gian nhỏ khoảng ba thước khối bên trong. Quả thực
không lớn, nhưng đủ để đựng hành trang, linh thảo, và một số vật phẩm nhỏ khác.
Quan trọng hơn, nó có thể cách ly phần lớn khí tức.
Tiếp theo, lão giả lấy ra (từ trong lớp áo
trong) một cuộn da thú mỏng, trên ghi chép Thanh Mộc Quy Nguyên Thuật từ
tầng một đến tầng ba. Lâm Dị lướt qua, phát hiện so với Thanh Mộc Trường Sinh
Công của mình, công pháp này thiên về tấn công và phòng thủ hơn một chút, nhưng
phần dưỡng sinh và điều hòa Mộc khí cơ bản thì tương tự, thậm chí có vài chỗ có
thể bổ sung cho nhau. Đây quả là thứ hắn cần.
Cuối cùng, lão giả bắt đầu truyền thụ miệng
những kiến thức luyện đan cơ bản. Ông ta nói rất chậm, rõ ràng, từ cách phân
biệt các loại linh hỏa (hỏa diệm thảo, hỏa hệ linh thạch, hoặc tự thân ngưng
luyện), đến các loại lô đỉnh cấp thấp và cách sử dụng, rồi đến những nguyên tắc
cơ bản khi phối hợp dược tính (ngũ hành sinh khắc, quân-thần-tá-sứ), và cuối
cùng là vài phương đan cấp thấp như "Tụ Khí Đan" (giúp tăng tốc độ
hấp thụ linh khí trong thời gian ngắn), "Hồi Linh Tản" (phục hồi một
ít linh lực tiêu hao). Lâm Dị chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng câu từng chữ,
như một miếng bọt biển hút nước.
Sau khi truyền thụ xong, lão giả đã kiệt
sức, thở hổn hển. Đến lượt Lâm Dị thực hiện phần của mình. Hắn lấy ra một cành
Huyết Sâm non, đặt gần cổ tay trái (nơi có chiếc vòng), rồi tập trung, dẫn một
luồng Mộc khí tinh khiết từ trong cơ thể, thông qua chiếc vòng, phát ra một
luồng sinh cơ vi tế bao phủ lên cành Huyết Sâm. Dưới ánh mắt kinh ngạc của lão
giả, cành Huyết Sâm vốn đã hơi héo úa bỗng như được tưới nước, lá trở nên bóng
hơn, màu đỏ nhạt ở rễ cũng sáng hơn một chút. Quan trọng nhất, khí tức linh khí
tỏa ra từ nó trở nên ổn định và… có vẻ như tăng nhẹ?
"Kỳ tích… thực sự là kỳ tích!"
Lão giả thốt lên, đôi mắt như muốn dán vào cành cây. "Đây không chỉ là bảo
tồn… mà còn là… thúc đẩy sinh trưởng! Tuy rất chậm, nhưng rõ ràng!"
Lâm Dị thu hồi Mộc khí, giải thích (một nửa
sự thật): "Tại hạ tu luyện công pháp Mộc hệ đặc biệt, có thể điều khiển
một loại Mộc khí tinh khiết có tính chất sinh cơ. Loại Mộc khí này có tác dụng
nuôi dưỡng đối với thực vật. Nhưng tiêu hao rất lớn, và chỉ có hiệu quả với
những linh thảo cấp thấp hoặc mới hái."
Lão giả gật đầu như hiểu ra, dù vẫn còn
nghi hoặc (vì hiệu quả quá tốt so với công pháp Mộc hệ thông thường), nhưng
không truy vấn thêm. Ông ta đã nhận được thứ mình muốn – một cái nhìn thực tế
và một lời giải thích có thể chấp nhận được.
Giao dịch hoàn tất. Cả hai đều cảm thấy hài
lòng. Lão giả có được hy vọng và hướng nghiên cứu mới cho con đường dược đạo
của mình (dù chỉ là manh mối). Còn Lâm Dị, ngoài việc có được túi trữ vật, công
pháp mới và kiến thức luyện đan quý giá, còn tránh được nguy cơ bí mật bị phát
hiện hoàn toàn.
Trước khi chia tay, lão giả còn dặn dò:
"Đạo hữu, thủ đoạn của ngươi… tốt nhất đừng để người khác biết. Trong giới
tu tiên, kẻ tham lam nhiều vô số. Hãy cẩn thận." Ông ta cũng cho hắn một
tấm bản đồ vẽ tay đơn giản về khu vực phía trước, đánh dấu một vài nơi có thể
có linh thảo hoặc nguy hiểm.
Lâm Dị cảm ơn, giúp lão giả dựng lều kiên
cố hơn một chút và để lại một ít thức ăn khô, rồi từ biệt, tiếp tục hành trình.
Khi đi xa, hắn mới lấy ra túi trữ vật loại
trung, đưa một tia khí vào, đem toàn bộ hành trang và những linh thảo thu thập
được bỏ vào trong. Cảm giác nhẹ nhõm, tiện lợi, và an toàn hơn hẳn. Hắn lại xem
qua cuộn da thú ghi chép Thanh Mộc Quy Nguyên Thuật, trong lòng vui
mừng khôn xiết. Công pháp này có thể bổ sung cho Thanh Mộc Trường Sinh Công,
giúp hắn có thêm một vài thủ đoạn tự vệ cơ bản.
Giao dịch bất ngờ này, tuy có rủi ro, nhưng
thu hoạch vượt xa mong đợi. Không chỉ giải quyết được vấn đề cấp bách về chứa
đựng vật phẩm, còn mở ra con đường tu luyện và luyện đan rõ ràng hơn cho hắn.
Chiếc vòng thần bí vẫn là bí mật tối cao, nhưng qua lần này, hắn càng hiểu rõ
giá trị của nó, và càng thêm cẩn trọng.
Dưới ánh hoàng hôn, Lâm Dị đứng trên đỉnh
đồi, nhìn về phía những dãy núi mênh mông phía trước. Trong túi trữ vật, có
công pháp mới và kiến thức luyện đan. Trên cổ tay, là chiếc vòng bí ẩn. Trong
lòng, là quyết tâm và hy vọng ngày càng lớn. Con đường tiên đạo tuy còn dài và
đầy chông gai, nhưng giờ đây, hắn đã có thêm vài công cụ và vốn liếng để bước
đi vững chắc hơn. Vô Ảnh Nhân, tiếp tục lặng lẽ tiến về phía trước, vào sâu hơn
trong thế giới bí ẩn và khốc liệt của tu tiên.
CHƯƠNG
38 – TÂM ẨN PHÙ
Sau giao dịch bất ngờ với lão dược tu ẩn
thân, Lâm Dị tiếp tục hành trình về phía tây bắc, hướng đến vùng đất được đồn
đại có "Linh Khê Cốc". Túi trữ vật loại trung mang lại sự tiện lợi vô
cùng lớn. Hắn có thể cất giấu mọi thứ có giá trị vào trong đó, từ linh thảo,
dược phẩm, đến thức ăn khô, nước uống, thậm chí cả bộ quần áo dự phòng. Bên
ngoài chỉ mang một cái túi vải nhỏ đựng vài thứ lặt vặt để đánh lạc hướng. Khí
tức linh khí từ những linh thảo cũng bị cách ly gần như hoàn toàn, giúp hắn giảm
thiểu nguy cơ bị yêu thú phát hiện.
Việc tu luyện Thanh Mộc Quy Nguyên
Thuật cũng tiến triển tốt. Công pháp này bổ sung khuyết điểm của Thanh
Mộc Trường Sinh Công (thiên về dưỡng sinh, thiếu thủ đoạn). Tuy chỉ có ba tầng
đầu, nhưng nó dạy hắn cách vận chuyển Mộc khí để tăng cường sức mạnh cơ bắp,
tăng tốc độ di chuyển trong thời gian ngắn, và thậm chí có một chiêu thức phòng
thủ đơn giản là tạo ra một lớp "mộc giáp" rất mỏng trên da, có thể
giảm nhẹ sát thương từ các đòn tấn công vật lý thông thường. Những kiến thức
luyện đan cơ bản được truyền thụ miệng cũng được hắn nghiền ngẫm mỗi khi nghỉ
ngơi, bắt đầu hình thành trong đầu một khung lý thuyết sơ bộ về việc kết hợp
dược tính và điều khiển linh hỏa.
Tuy nhiên, hành trình trong núi sâu vẫn đầy
hiểm nguy. Một tháng sau, khi hắn đang vượt qua một con đèo đầy sương mù, bất
ngờ bị một con Thiết Giác Lộc (một loài nai có sừng cứng như
sắt, hung hãn, có sức mạnh tương đương Luyện Khí tầng ba, bốn) tấn công. Con
thú này có lẽ bị thu hút bởi mùi máu từ một con mồi nhỏ hắn vừa bắt được, hoặc
đơn giản là coi hắn như kẻ xâm nhập lãnh địa. Trận chiến diễn ra ác liệt. Lâm
Dị phải vận dụng hết những thủ đoạn mới học được: dùng Mộc khí tăng tốc né
tránh những cú húc mạnh mẽ, dùng lớp mộc giáp mỏng manh để đỡ những cú quét của
sừng, và cuối cùng, phải dùng đến một nhúm Mê Hồn Tán (một
loại bột gây choáng nhẹ tự chế, nguyên liệu tìm được trên đường) thổi vào mặt
con thú, tranh thủ lúc nó hoảng loạn, dùng dao găm đâm vào yếu hầu mới kết liễu
được nó.
Sau trận chiến, hắn cũng bị thương nhẹ, một
vết xước sâu ở đùi do bị sừng quẹt trúng. May nhờ có Hồi Xuân Chỉ Huyết Tán và
thể chất được cải thiện, vết thương nhanh chóng được xử lý. Từ xác con Thiết
Giác Lộc, hắn thu được đôi sừng cứng (có thể dùng làm nguyên liệu chế tạo pháp
khí cấp thấp hoặc đổi chác), một ít thịt tươi (là nguồn thức ăn quý giá), và
quan trọng hơn, trong bụng nó, hắn phát hiện một viên yêu đan chưa
thành hình – chỉ là một cục dịch thể màu xanh lục đục, chứa một lượng nhỏ mộc
linh khí hỗn tạp. Dù giá trị không cao, nhưng đây là lần đầu hắn có được yêu
đan, một loại tài nguyên tu luyện và luyện đan.
Khi đang xử lý xác thú, tay hắn vô tình
chạm vào một vật cứng trong lớp lông dày ở cổ con Thiết Giác Lộc. Lôi ra xem,
đó là một cái túi da nhỏ màu nâu sẫm, có vẻ đã bị con thú nuốt
phải hoặc mắc kẹt trên người từ lâu. Túi da được buộc chặt bằng dây, bề mặt đã
mòn vẹt, nhưng chất liệu có vẻ bền bỉ, không bị dịch vị của yêu thú phân hủy.
Lâm Dị mở túi ra. Bên trong chỉ có vài thứ:
một ít vụn linh thạch hạ phẩm (đã gần hết linh khí), một vài mảnh xương thú khô
không rõ công dụng, và… một miếng ngọc bội nhỏ, màu trắng đục,
hình dáng như một chiếc lá thuôn dài, trên mặt khắc những đường vân phức tạp
tinh xảo, trung tâm có một chữ cổ khó đọc. Miếng ngọc bội này tỏa ra một luồng
khí tức cổ xưa, trầm ổn, không mạnh nhưng rất đặc biệt, khiến Lâm Dị có cảm
giác quen thuộc mơ hồ.
Chỗ này… hình như mình đã thấy ở đâu? Hắn lục lại ký ức, bỗng nhớ ra: Huyết
Đao lão nhân! Kẻ cường đạo già từng cướp giết một đoàn thương nhân mà
hắn vô tình chứng kiến (và sau đó lén lấy đi một ít tài sản nhỏ) trên đường đến
Thiên Vũ Thành hồi trước. Trong số đồ đạc của lão ta, có một miếng ngọc bội
tương tự, nhưng màu sắc và đường vân có hơi khác. Lúc đó hắn không để ý, chỉ
coi đó là một món đồ trang sức bình thường, nên bỏ chung với những thứ khác vào
túi trữ vật, rồi dần quên bẵng.
Bây giờ, cầm miếng ngọc bội từ trong bụng
yêu thú, lại nhớ đến miếng ngọc bội kia, Lâm Dị bắt đầu nghi ngờ. Hai
miếng ngọc bội có vẻ giống nhau về phong cách và chất liệu, chỉ khác chi tiết.
Chúng là thứ gì? Tại sao một kẻ cướp đường và một con yêu thú trong núi sâu lại
có?
Hắn lấy ra miếng ngọc bội cũ từ túi trữ
vật, đặt cạnh miếng mới tìm được. Quả nhiên, chúng như một cặp, kích thước
tương đồng, chất ngọc tương tự, những đường vân tuy khác biệt nhưng có vẻ thuộc
cùng một hệ thống ký hiệu, và chữ cổ ở trung tâm tuy không giống nhau nhưng có
nét tương đồng. Cả hai đều tỏa ra cùng một loại khí tức cổ xưa, trầm ổn.
Đây không phải đồ trang sức thông thường. Lâm Dị khẳng định. Chúng là
thứ có ý nghĩa đặc biệt, có lẽ là tín vật, lệnh bài, hoặc… một loại phù lục đặc
biệt.
Hắn nhớ lại những gì Mặc Tam từng nói về
"tín vật" để tham gia Minh Đăng Hội. Có lẽ, đây cũng là một loại tín
vật nào đó? Nhưng thuộc về tổ chức nào? Và làm sao để biết được?
Hắn không có câu trả lời. Chỉ có thể cất cả
hai miếng ngọc bội vào túi trữ vật, tiếp tục hành trình. Nhưng trong lòng đã
ghim lại một nghi vấn.
Hai tuần sau, hắn rốt cuộc cũng tìm
được Linh Khê Cốc dựa theo tấm bản đồ không chính xác lắm trên
cuộn da thú. Đó là một thung lũng hẹp, sâu, có một con suối nhỏ chảy qua, nước
trong vắt và mang theo một lượng nhỏ linh khí. Không khí ở đây ẩm ướt, mát mẻ,
thảm thực vật xanh tốt khác thường. Quả nhiên, hắn tìm thấy vài cây Ngũ
Hành Linh Quả – một loại dây leo, quả nhỏ bằng ngón tay cái, có năm
màu sắc khác nhau tùy theo thuộc tính ngũ hành (hắn tìm được quả màu xanh lục –
mộc thuộc tính, và màu vàng – thổ thuộc tính). Mỗi cây chỉ có một hai quả, linh
khí cũng không dồi dào, nhưng đối với hắn hiện tại đã là bảo vật.
Hắn cẩn thận hái lấy, chỉ để lại một quả
trên mỗi cây để duy trì, rồi dùng chiếc vòng và Mộc khí của mình cố gắng
"nuôi dưỡng" những cây đó một chút, hy vọng chúng có thể tiếp tục
sinh trưởng. Sau đó, hắn ở lại thung lũng này vài ngày, vừa tu luyện (nơi đây
linh khí đậm đặc hơn một chút so với bên ngoài), vừa nghiên cứu cách sử dụng
Ngũ Hành Linh Quả và những linh thảo khác thu thập được.
Một buổi tối, khi đang ngồi điều tức bên bờ
suối, hắn đột nhiên cảm nhận được có người đang đến gần – không phải yêu thú,
mà là khí tức của tu giả, và… có chút quen thuộc.
Hắn lập tức cảnh giác, thu hết khí tức, ẩn
vào bóng tối dưới tán cây, tay đã nắm chặt dao găm và một gói Mê Hồn Tán.
Một bóng người từ từ đi vào thung lũng dưới
ánh trăng mờ. Đó là một lão giả mặc áo choàng rộng, dáng đi có vẻ mệt mỏi,
nhưng ánh mắt tinh anh quét qua thung lũng. Khuôn mặt dưới ánh trăng khiến Lâm
Dị giật mình – Mặc Tam!
Sao ông ta lại ở đây? Lâm Dị trong lòng dâng lên trăm ngàn
nghi vấn. Đây là chỗ sâu trong núi, cách Thiên Vũ Thành cả ngàn dặm. Phải chăng
ông ta cũng đang tìm Linh Khê Cốc? Hay là… đang theo dõi mình?
Mặc Tam dường như cũng phát hiện ra dấu vết
có người ở lại đây gần đây. Ông ta dừng chân, thần thức (dù không mạnh) nhẹ
nhàng quét qua. Lâm Dị vội vận công pháp ẩn tàng khí tức, đồng thời dựa vào
chiếc vòng để điều hòa sinh cơ, khiến mình gần như hòa làm một với cây cối xung
quanh.
May mắn, Mặc Tam có vẻ không phát hiện ra
hắn. Ông ta đi đến bờ suối, nhìn những dấu vết Lâm Dị để lại (tro lửa đã dập
tắt cẩn thận, dấu chân đã xóa), rồi lẩm bẩm: "Đã có người đến trước…"
Ông ta ngồi xuống một tảng đá, lấy ra một
bình nước nhỏ uống, khuôn mặt lộ vẻ mệt mỏi và… một chút thất vọng. Dường như
ông ta cũng đang tìm kiếm thứ gì đó ở đây.
Lâm Dị đấu tranh nội tâm. Có nên ra mặt
không? Mặc Tam từng giúp hắn, cho hắn thông tin về Minh Đăng Hội. Nhưng ông ta
cũng là người bí ẩn, và xuất hiện ở đây quá trùng hợp. Hơn nữa, hắn đang giấu
nhiều bí mật, đặc biệt là những miếng ngọc bội mới tìm được.
Nhưng cuối cùng, sự tò mò và suy nghĩ về
những miếng ngọc bội đã chiến thắng. Hắn cần biết chúng là gì. Và Mặc Tam, với
kiến thức rộng rãi, có lẽ là người có thể giải đáp.
Hắn từ từ bước ra từ bóng tối, cất giọng:
"Tiền bối Mặc Tam?"
Mặc Tam giật mình, quay người, ánh mắt sắc
bén như dao nhìn về phía hắn, tay đã nắm chặt một vật gì đó trong tay áo. Khi
nhận ra Lâm Dị, ông ta hơi ngạc nhiên, rồi thả lỏng. "Là… tiểu hữu Lâm Dị?
Sao ngươi lại ở đây?"
"Tại hạ tình cờ tìm đến nơi này."
Lâm Dị nói, vẫn giữ khoảng cách. "Tiền bối cũng đang tìm Linh Khê
Cốc?"
Mặc Tam nhìn hắn một lúc, rồi thở dài:
"Ừ. Lão phu nghe nói nơi đây thỉnh thoảng có Ngũ Hành Linh Quả, cần tìm
một ít để luyện chế một loại đan dược. Không ngờ đã có người đến trước."
Ánh mắt ông ta liếc nhìn những bụi cây nơi Lâm Dị từng hái quả, dường như đã
đoán ra.
Lâm Dị không nói gì về việc mình đã hái
quả. Hắn do dự một chút, rồi quyết định mạo hiểm. "Tiền bối, tại hạ… tình
cờ có được hai món đồ, không biết là thứ gì, muốn nhờ tiền bối xem qua."
Nói xong, hắn lấy ra hai miếng ngọc bội từ
túi trữ vật, nhưng không đưa tận tay, chỉ giơ lên cho Mặc Tam nhìn dưới ánh
trăng.
Khi ánh mắt Mặc Tam nhìn thấy hai miếng
ngọc bội, đặc biệt là những đường vân và chữ cổ trên đó, sắc mặt ông ta đột
nhiên đại biến. Từ ngạc nhiên, đến kinh hãi, rồi đến vẻ không thể
tin nổi. Ông ta thậm chí bước nhanh tới vài bước, muốn cầm lấy xem, nhưng Lâm
Dị lùi lại, giữ khoảng cách.
"Tiền bối… nhận ra thứ này?" Lâm
Dị hỏi, lòng căng thẳng.
Mặc Tam dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố
gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run nhẹ: "Ngươi… ngươi từ đâu
có được Tâm Ẩn Phù này? Và… còn có tới hai cái!"
Tâm Ẩn Phù. Cái tên mới nghe lần đầu, nhưng nghe
rất trang trọng.
"Tại hạ tình cờ có được." Lâm Dị
nói. "Tiền bối có thể nói rõ hơn không?"
Mặc Tam nhìn chằm chằm vào hai miếng ngọc
bội, như nhìn thấy thứ gì đó không thể tưởng tượng. Một lúc lâu sau, ông mới
lên tiếng, giọng trầm thấp đầy cảm xúc: "Tâm Ẩn Phù… đây là lệnh
bài ngoại môn của Thái Thanh Môn – một trong tứ đại
môn phái tu tiên vùng Đông Lăng Châu! Chỉ những người sở hữu Tâm Ẩn Phù mới có
tư cách đến Thái Thanh Môn xin nhập môn, trải qua khảo nghiệm, nếu đạt yêu cầu,
có thể trở thành đệ tử ngoại môn của Thái Thanh Môn!"
Lời nói như sét đánh giữa trời quang, khiến
Lâm Dị choáng váng. Thái Thanh Môn? Một trong tứ đại môn phái? Lệnh bài
nhập môn? Thông tin này quá lớn, quá đột ngột. Hai miếng ngọc bội
tưởng chừng vô dụng kia, lại chính là chìa khóa mở ra cánh cửa tiên môn mà hắn
hằng khao khát?
"Thái… Thái Thanh Môn?" Hắn lắp
bắp.
"Đúng vậy." Mặc Tam gật đầu, ánh
mắt vẫn không rời hai miếng ngọc bội. "Thái Thanh Môn là một trong những
thế lực tu tiên lớn nhất ở Đông Lăng Châu, nền móng sâu dày, linh mạch phong
phú, công pháp hoàn chỉnh, uy danh vang dội. Hàng năm, họ chỉ tuyển chọn đệ tử
rất ít, và một trong những cách tuyển chọn chính là thông qua việc phân
phát Tâm Ẩn Phù cho những người có duyên, hoặc những thế lực
phụ thuộc. Người sở hữu Tâm Ẩn Phù, có thể trong vòng ba năm kể từ khi nhận
được, mang phù đến 'Thái Thanh Sơn' ở trung tâm Đông Lăng Châu, tham gia 'Khai
Sơn Đại Điển', trải qua khảo nghiệm về tư chất, tâm tính, và căn cơ. Nếu vượt
qua, sẽ được thu nhận."
Ông ta chỉ vào những đường vân và chữ cổ
trên ngọc bội: "Những phù văn này là đặc trưng của Thái Thanh Môn, có tác
dụng ẩn giấu khí tức và chống giả mạo. Mỗi Tâm Ẩn Phù đều là độc nhất, ghi lại
thông tin về người nhận ban đầu. Nhưng nếu người nhận ban đầu chết, hoặc tự
nguyện nhường lại, thì người sở hữu mới có thể sử dụng nó để tham gia khảo
nghiệm."
Ông nhìn Lâm Dị: "Hai Tâm Ẩn Phù này…
khí tức nguyên chủ đã rất mờ, có lẽ nguyên chủ đã chết từ lâu. Ngươi… thực sự
có được chúng một cách tình cờ?"
Lâm Dị gật đầu, trong lòng sóng lớn dâng
trào. Huyết Đao lão nhân và con Thiết Giác Lộc (hoặc người bị nó ăn
thịt)… cả hai đều sở hữu Tâm Ẩn Phù. Có nghĩa là, cả hai đều là 'người có
duyên' được Thái Thanh Môn ban cho cơ hội nhập môn. Nhưng họ đã chết, và cơ hội
đó rơi vào tay mình!
Đây là vận may lớn đến mức không thể tin
nổi! So với việc tham gia Minh Đăng Hội để tìm cơ hội mơ hồ, việc có được Tâm
Ẩn Phù chính thức của một đại môn phái là con đường rõ ràng và cao quý hơn gấp
trăm lần!
Mặc Tam thấy vẻ mặt biến ảo của Lâm Dị, thở
dài: "Tiểu hữu… quả thực có đại vận. Tâm Ẩn Phù, đối với tán tu chúng ta,
là thứ mơ ước cả đời. Một cái đã khó, ngươi lại có tới hai. Nhưng… ngươi cũng
phải biết, mang theo bảo vật như vậy, nguy hiểm cũng cực kỳ lớn. Nếu để lộ, sẽ
có vô số người tham lam nhòm ngó, thậm chí cả những thế lực lớn cũng có thể
động tâm."
Lời cảnh báo khiến Lâm Dị tỉnh táo lại.
Đúng vậy. Hai miếng ngọc bội này giờ là cả phúc lẫn họa. Hắn phải giấu kín,
không được để bất kỳ ai biết, cho đến khi có đủ thực lực hoặc đến được Thái
Thanh Sơn.
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm." Lâm Dị
chân thành cúi đầu. "Tại hạ sẽ cẩn thận."
Mặc Tam nhìn hắn, ánh mắt phức tạp.
"Ngươi… có kế hoạch gì? Mang Tâm Ẩn Phù đi Thái Thanh Môn?"
"Đó là mục tiêu cuối cùng." Lâm
Dị không giấu giếm. "Nhưng hiện tại, tại hạ thực lực còn quá yếu, e rằng
chưa đủ tư cách. Cần tu luyện thêm, tích lũy thêm."
Mặc Tam gật đầu, dường như hài lòng với sự
tỉnh táo của hắn. "Ừ. Thái Thanh Môn khảo nghiệm cũng không dễ. Ngươi nên
chuẩn bị kỹ lưỡng." Ông ta dừng lại, như đang suy nghĩ điều gì, rồi nói:
"Lão phu… cũng có chút việc riêng phải xử lý. Chúng ta có lẽ phải chia tay
ở đây. Chỉ nhắc ngươi một câu: về Thái Thanh Môn và Tâm Ẩn Phù, tuyệt đối không
được nói với ai khác. Và… nếu có thể, hãy tìm hiểu thêm về những nguyên chủ của
hai Tâm Ẩn Phù này. Biết đâu, có thể có manh mối về lý do họ có được phù, hoặc…
những rắc rối họ gặp phải."
Lời khuyên cuối cùng đầy ẩn ý. Lâm Dị ghi
nhớ. "Đa tạ tiền bối."
Hai người chia tay dưới ánh trăng. Mặc Tam
quay đầu đi về hướng khác, thân ảnh nhanh chóng khuất trong sương đêm. Lâm Dị
đứng nguyên tại chỗ, tay nắm chặt hai miếng Tâm Ẩn Phù trong túi trữ vật, trong
lòng trăm mối tơ vò.
Con đường phía trước đột nhiên trở nên rõ
ràng hơn bao giờ hết, nhưng cũng nguy hiểm hơn gấp bội. Thái Thanh Môn –
đó sẽ là đích đến mới của hắn. Nhưng trước khi đến đó, hắn cần trở nên mạnh mẽ
hơn, cần tích lũy nhiều hơn, và cần tìm hiểu mọi nguy cơ tiềm ẩn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao,
những vì sao lấp lánh như những con mắt thần bí nhìn xuống. Vận mệnh, cuối cùng
đã mỉm cười với hắn, nhưng nụ cười đó ẩn chứa cả cơ hội lẫn thách thức chết
người. Vô Ảnh Nhân, với hai chiếc chìa khóa tiên môn trong tay, giờ đây phải
bước đi thận trọng hơn bao giờ hết, trên con đường dẫn đến thế giới tu tiên
chân chính.
CHƯƠNG
39 – LỘ TRÌNH ĐĂNG MÔN
Sự chấn động từ việc phát hiện Tâm Ẩn Phù
khiến Lâm Dị mất vài ngày mới hoàn toàn bình tĩnh trở lại. Nhưng một khi đã
định thần, hắn lập tức trở nên tỉnh táo và có phương hướng hơn bao giờ
hết. Thái Thanh Môn – ba chữ đó trở thành ngôi sao Bắc Đẩu,
dẫn lối cho mọi hành động và quyết định của hắn từ giây phút này.
Hắn không vội vã lập tức lên đường. Trước
mắt, hắn còn ở sâu trong núi Thái Cổ, cách trung tâm Đông Lăng Châu – nơi tọa
lạc Thái Thanh Sơn – không biết bao xa. Quan trọng hơn, thực lực hắn hiện tại
chỉ mới ở Luyện Khí sơ kỳ (dù là kết hợp hai công pháp Mộc hệ), trên đường đi
nhất định sẽ gặp vô số hiểm nguy. Hắn cần chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nữa.
Hắn quyết định tạm thời ở lại Linh Khê Cốc
thêm một thời gian, tận dụng môi trường linh khí tương đối đậm đặc và nguồn
linh thảo phong phú nơi đây, cố gắng đột phá thêm một bước, đồng thời luyện chế
một số đan dược và phục dụng cần thiết cho hành trình dài.
Một tháng sau, nhờ có chiếc vòng thần bí hỗ
trợ hấp thụ Mộc khí và những Ngũ Hành Linh Quả thu được, Lâm Dị đã đạt đến đỉnh
cao của Luyện Khí tầng hai, chạm đến ngưỡng cửa tầng ba. Tốc độ này nếu so với
các thiên tài trong tiên môn có lẽ chậm như rùa bò, nhưng đối với một tán tu
không có nguồn lực như hắn, đã là cực kỳ nhanh. Hắn cũng thành công luyện chế
ra ba viên Tụ Khí Đan (loại thấp nhất, chỉ có hiệu quả trong
vài canh giờ) và năm viên Hồi Linh Tản (phục hồi linh lực
chậm), cùng với một lượng lớn Hồi Xuân Chỉ Huyết Tán và một loại bột độc mới có
tên Thiên Hôn Tán (có thể khiến đối thủ choáng váng, mất
phương hướng trong thời gian ngắn, hiệu quả với đối thủ dưới Luyện Khí tầng
bốn).
Khi cảm thấy đã chuẩn bị tương đối đầy đủ,
hắn rời khỏi Linh Khê Cốc, quay trở lại hướng đông nam, với mục tiêu đầu tiên
là tìm một khu định cư hoặc thành thị của tu giả để mua sắm thêm đồ dự phòng và
quan trọng hơn – thu thập thông tin chi tiết về hành trình đến Thái
Thanh Sơn. Mặc Tam chỉ nói sơ qua, hắn cần một bản đồ chính xác hơn và hiểu
rõ về những hiểm địa trên đường đi.
Sau hơn nửa tháng hành trình gian khổ, hắn
cuối cùng cũng tìm thấy một "Tán Tu Tập Thị" nhỏ tên
là "Lạc Vân Trấn", nằm ở rìa phía đông dãy Thái Cổ. Đây
là nơi tụ tập của nhiều tán tu và thương hội nhỏ, có các cửa hàng buôn bán linh
vật, đan dược, pháp khí cấp thấp, và cả những quán trọ, quán rượu chuyên phục
vụ tu giả. Không khí ở đây hỗn tạp, nhưng cũng là nơi dễ thu thập tin tức nhất.
Lâm Dị đổi bộ quần áo sạch sẽ, dùng một
chiếc khăn che nửa dưới khuôn mặt, bước vào trấn. Hắn không muốn gây chú ý, chỉ
tìm một quán trọ bình dân thuê phòng, rồi bắt đầu lui tới các hiệu sách nhỏ và
quán trà để nghe ngóng.
Tin tức về Thái Thanh Môn không khó tìm. Là
một trong tứ đại môn phái, mọi động thái của họ đều được giới tán tu quan tâm.
Lâm Dị nhanh chóng biết được:
- Thái Thanh Sơn nằm
ở trung tâm Đông Lăng Châu, cách nơi này ít nhất hơn vạn dặm, phải vượt
qua nhiều dãy núi lớn, sông lớn, và những vùng đất nguy hiểm.
- "Khai Sơn Đại Điển" được tổ chức ba năm một lần, lần tới sẽ diễn
ra vào… một năm rưỡi sau. Hắn có đủ thời gian để chuẩn bị và
di chuyển.
- Con đường mà Mặc Tam nhắc đến (Huyền Lâm sơn mạch
- Thanh Hà thượng du - Loạn Vân Cốc - Phù Đăng Trì) quả thực là một
trong những lộ trình tương đối an toàn (chỉ là "tương đối") để
đến Thái Thanh Sơn, thường được các tán tu có chút thực lực sử dụng.
Hắn mua được một tấm bản đồ tương đối chi
tiết về vùng đông bắc Đông Lăng Châu, trên đó có đánh dấu những khu vực nguy
hiểm và các trạm nghỉ chân. Hắn cũng đổi chác được một ít linh thạch hạ phẩm và
một bình nhỏ "Thanh Tâm Thủy" (có tác dụng giữ cho
tâm thần tỉnh táo, chống lại một số loại ảo thuật cấp thấp).
Trước khi rời Lạc Vân Trấn, hắn còn có một
việc phải làm. Hắn viết một lá thư ngắn, nhờ một thương đội nhỏ sắp đi về hướng
Thiên Vũ Thành mang theo, gửi cho Diệp Sở Sở. Trong thư, hắn không
nhắc đến Tâm Ẩn Phù hay Thái Thanh Môn, chỉ nói rằng mình đã tìm được con đường
tu luyện, sẽ đi xa, không biết bao giờ trở lại, cảm ơn sự chiếu cố trước đây
của cô và thành chủ phủ, và chúc cô mọi điều tốt lành. Hắn không hy vọng nhận
được hồi âm, chỉ muốn cắt đứt mối quan hệ đó một cách có trách nhiệm.
Sau đó, hắn lên đường, bắt đầu hành trình
vạn dặm đến Thái Thanh Sơn.
CHƯƠNG 40 – THÁI THANH MÔN
Chín tháng.
Chín tháng lưu lạc, ẩn náu, tu luyện khổ
cực và những lần chạm trán với cái chết chỉ trong gang tấc. Kể từ khi rời Linh
Khê Cốc với hai miếng Tâm Ẩn Phù trong tay, Lâm Dị đã không còn dám ở yên một
chỗ quá lâu. Hắn biết mình đang mang trên người thứ mà vô số tán tu và cả những
kẻ có thế lực nhỏ sẽ sẵn sàng giết người để đoạt lấy. Hành trình đến Thái Thanh
Sơn không chỉ là vượt qua địa lý, mà còn là một cuộc chạy đua với sự sống và
cái chết.
Hắn đi vòng qua những khu vực đông người,
chủ yếu xuyên qua những vùng núi sâu, rừng rậm hoang vu. Mỗi lần cảm nhận thấy
có tu giả khác đến gần, hắn đều lập tức ẩn nấp hoặc đổi hướng. Có lần, hắn suýt
bị một nhóm ba tán tu (một người Luyện Khí tầng bốn, hai người tầng ba) phát
hiện khi đang nghỉ đêm trong một hang động nhỏ. May mắn, nhóm người đó đang
truy đuổi một con yêu thú bị thương, và hắn đã kịp thời dùng một loại bột che
giấu khí tức tự chế (dựa trên kiến thức dược lý) kết hợp với việc ẩn mình trong
một kẽ nứt đá sâu, mới thoát nạn.
Những tháng ngày đó, tu luyện là thứ duy
nhất giữ cho tinh thần hắn không sụp đổ. Thanh Mộc Quy Nguyên Thuật đã
được hắn luyện đến mức độ thuần thục của tầng ba, đạt đến đỉnh cao của Luyện
Khí sơ kỳ, chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá sang trung kỳ. Thanh
Mộc Trường Sinh Công cũng tiến triển chậm nhưng vững chắc, thể chất
được cải thiện rõ rệt, khả năng cảm ứng và điều khiển Mộc khí càng thêm tinh
tế. Hắn thậm chí bắt đầu thử nghiệm kết hợp hai công pháp, tạo ra một vài biến
hóa nhỏ trong việc vận khí, giúp tăng hiệu quả ẩn nấp và phục hồi.
Vật phẩm trong túi trữ vật cũng dần được
làm giàu: thêm vài viên yêu đan cấp thấp (từ những yêu thú yếu hơn mà hắn đánh
bại hoặc phát hiện xác), một ít linh thảo phẩm chất khá hơn tìm được ở những
nơi hiểm trở, và quan trọng nhất – hắn đã thành công luyện chế ra ba viên Tụ
Khí Đan cấp thấp dựa trên phương pháp từ lão dược tu. Dù chất lượng
không cao, hiệu quả chỉ kéo dài nửa canh giờ và tăng tốc độ hấp thụ linh khí
lên gấp rưỡi, nhưng đối với hắn, đó là một bước tiến lớn trong con đường luyện
đan.
Đồng thời, hắn cũng không ngừng tìm hiểu về
Thái Thanh Môn. Mỗi khi có cơ hội tiếp cận những khu định cư nhỏ của phàm nhân
hoặc những trạm nghỉ tạm thời của thương đội, hắn đều lén lút nghe ngóng, hoặc
đổi chác một ít dược thảo thông thường để lấy thông tin. Qua đó, hắn biết được
Thái Thanh Môn nằm ở trung tâm Đông Lăng Châu, trên dãy Thái Thanh Sơn hùng vĩ,
được bao bọc bởi những đại trận pháp khiến người ngoài khó lòng xâm nhập. Mỗi
năm vào mùa xuân, Thái Thanh Môn sẽ mở "Khai Sơn Đại Điển" để thu
nhận đệ tử mới, và chỉ những người có Tâm Ẩn Phù hoặc được tiến cử đặc biệt mới
có tư cách tham dự.
Hắn cũng nghe được vài tin đồn mơ hồ về
nguyên chủ của hai Tâm Ẩn Phù mà hắn có. Miếng thứ nhất (từ Huyết Đao lão nhân)
có vẻ thuộc về một thương nhân hoặc vệ sĩ trong một đoàn thương đội nhỏ bị cướp
nhiều năm trước. Miếng thứ hai (từ con Thiết Giác Lộc) thì không rõ, có lẽ
nguyên chủ là một tán tu bị yêu thú giết chết trong núi sâu. Những thông tin
này không giúp ích nhiều, nhưng ít nhất khiến hắn yên tâm rằng nguyên chủ đã
chết, và mình không phải đối mặt với việc bị truy đòi lại phù.
Cuối cùng, sau chín tháng hành trình đầy
gian khó, vào một buổi chiều cuối đông, khi những ngọn núi phía trước còn phủ
đầy tuyết trắng, Lâm Dị đứng trên một đỉnh đồi, nhìn về phía xa. Ở đó, giữa một
biển mây mù bồng bềnh, những đỉnh núi cao vút chọc thẳng lên trời, lấp lánh ánh
sáng vàng nhạt của mặt trời xế chiều. Đó là Thái Thanh Sơn.
Cảm giác choáng ngợp và kính sợ ùa về.
Không chỉ vì độ cao và sự hùng vĩ, mà còn vì từ nơi đó tỏa ra một luồng uy
áp vô hình cực kỳ mạnh mẽ, như có một con thú khổng lồ đang ngủ say,
mỗi hơi thở đều khiến thiên địa linh khí xung quanh rung động. Đây chính là khí
tức của một đại môn phái, của những đại trận pháp che chở, và của vô số cao thủ
tu luyện bên trong.
Lâm Dị hít một hơi thật sâu, khí lạnh buốt
thấu vào phổi, khiến đầu óc thêm tỉnh táo. Hắn biết, mình sắp bước vào một thế
giới hoàn toàn mới, nơi quy tắc và cách sinh tồn sẽ khác xa những gì hắn đã
trải qua. Nhưng hắn không còn đường lui. Đây là cơ hội duy nhất để thực sự đổi
đời, để nắm lấy vận mệnh của chính mình.
Hắn không đi thẳng đến chân núi chính. Theo
những thông tin thu thập được, cổng vào dành cho người có Tâm Ẩn Phù nằm ở một
nơi khác – Phù Đăng Trì, một hồ nước đặc biệt ở phía đông bắc Thái
Thanh Sơn, cách chân núi chính khoảng trăm dặm.
Ba ngày đêm tiếp theo, hắn vượt qua những
con đèo phủ tuyết, những thung lũng băng giá, và cuối cùng đến trước Phù
Đăng Trì.
Đó không phải là một cái hồ bình thường.
Nước hồ có màu xanh biếc sâu thẳm, phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời và
những đỉnh núi xung quanh một cách hoàn hảo. Nhưng điều kỳ lạ nhất là, trên mặt
hồ, lơ lửng trong không trung cách mặt nước chừng vài trượng, là vô số
những đốm sáng nhỏ, màu xanh lục nhạt, vàng nhạt, trắng bạc…
chúng không đứng yên mà chuyển động chậm rãi, uyển chuyển, như những ngọn đèn
lồng ma thuật, hay những đốm lửa ma trơi được thuần hóa. Đây chính là Phù
Đăng – những ngọn đèn phù, một phần của đại trận pháp bảo vệ, cũng là
chỉ dẫn và thử thách đầu tiên cho người đến xin nhập môn.
Không có người canh gác, không có kiến
trúc. Chỉ có hồ nước yên tĩnh và những đốm phù đăng chậm rãi nhảy múa. Nhưng
Lâm Dị cảm nhận rõ ràng, xung quanh nơi này tràn ngập một loại linh áp và quy
tắc vô hình. Một bước đi sai, một hành động sai, có thể sẽ bị trận pháp tấn
công, hoặc bị đuổi đi vĩnh viễn.
Hắn đứng ở bờ hồ, điều chỉnh hơi thở, để
tâm thần hoàn toàn tĩnh lặng. Sau đó, hắn lấy ra một miếng Tâm Ẩn Phù (hắn
quyết định dùng miếng từ Huyết Đao lão nhân, giữ lại miếng kia làm dự phòng).
Dưới ánh sáng nhạt của những đốm phù đăng, miếng ngọc bội tỏa ra ánh sáng trắng
đục dịu dàng, những đường vân phức tạp như sống động hơn.
Theo những chỉ dẫn mơ hồ mà hắn nghe được,
và bằng cảm nhận bản năng từ chiếc vòng trên tay (chiếc vòng cũng đang rung
động nhẹ, như có sự cộng hưởng với trận pháp nơi đây), Lâm Dị tập trung linh
lực non trẻ trong cơ thể, dồn vào lòng bàn tay, rồi nhẹ nhàng thả miếng
Tâm Ẩn Phù ra, không rơi xuống đất, mà để nó lơ lửng trước ngực.
Miếng ngọc bội phát sáng mạnh hơn, những
đường vân như tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Nó từ từ bay về phía mặt hồ, dừng lại
ngay trên trung tâm hồ nước.
Một khoảnh khắc im lặng.
Rồi, từ đáy hồ xanh biếc, một đạo
thanh quang trong vắt, thuần khiết, bỗng bốc lên, thẳng tắp như một
cây cột trời, xuyên qua miếng Tâm Ẩn Phù đang lơ lửng. Ánh sáng thanh quang tỏa
ra, chiếu sáng cả khu vực hồ nước và những đốm phù đăng xung quanh, khiến chúng
như được tiếp thêm sức sống, chuyển động nhanh hơn, tạo thành những vòng xoáy
ánh sáng đẹp mắt nhưng đầy uy lực.
Tiếp theo, thanh quang không tán đi, mà bắt
đầu hóa hình. Nó kéo dài, mở rộng, biến đổi… cuối cùng tạo thành
một cây cầu dài bằng ánh sáng thanh sắc, rộng chừng ba thước,
bắt đầu từ vị trí miếng Tâm Ẩn Phù đang lơ lửng trên mặt hồ, kéo dài vút lên
cao, xuyên qua tầng mây, hướng thẳng vào sâu trong dãy Thái Thanh Sơn, biến mất
ở nơi tầm mắt không thể với tới.
Cây cầu ánh sáng này không có lan can,
trông mong manh nhưng lại tỏa ra một khí tức vững chắc, thần bí. Nó như một con
đường dẫn thẳng vào thế giới của tiên môn.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang
lên. Không phải từ một phương hướng cụ thể, mà như vang lên từ trong không khí,
từ lòng đất, từ chính những đốm phù đăng, thậm chí từ trong tâm trí Lâm Dị.
Giọng nói trung tính, không nam không nữ, không già không trẻ, không có cảm
xúc, chỉ mang theo một uy nghiêm lạnh lùng:
"Phù chứng đã nhận. Ngươi có duyên với
Thái Thanh."
Một khoảng dừng ngắn, như để nhấn mạnh.
"Con đường tiên đạo, chông gai vô
cùng. Bước lên cầu này, sinh tử do ngươi tự gánh, phúc họa do ngươi tự nhận.
Thái Thanh Môn chỉ cung cấp đạo, không đảm bảo thành. Còn muốn tiến bước hay
không?"
Lời nói rõ ràng, lạnh lùng, không chút
khích lệ hay hứa hẹn. Nó chỉ nêu ra sự thật tàn khốc: bước vào đây, là bước vào
một thế giới cạnh tranh khốc liệt hơn gấp trăm lần bên ngoài. Sinh tử, thành
bại, hoàn toàn dựa vào bản thân.
Lâm Dị đứng trước cây cầu ánh sáng, trong
lòng dâng lên trăm ngàn cảm xúc: khao khát, lo sợ, quyết tâm, và một chút… bình
thản. Hắn đã trải qua quá nhiều, đã chứng kiến cái chết và sự tàn nhẫn của thế
giới này. Hắn không còn ảo tưởng về một thiên đường tu tiên. Hắn chỉ khao khát
một cơ hội, một con đường để tự mình nắm lấy vận mệnh, dù con đường đó đẫm máu.
Hắn không nói gì. Chỉ cúi đầu, hướng về
phía cây cầu ánh sáng (không biết phải hướng về đâu, nên hắn hướng về phía
trung tâm hồ), thi lễ một cái thật sâu. Sau đó, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng
rõ, bước những bước chân vững chãi, tiến đến mép hồ.
Hắn hít một hơi thật sâu, đặt chân phải lên
bước đầu tiên của cây cầu ánh sáng.
Chân chạm vào ánh sáng. Không có cảm giác
thực thể, chỉ là một sự ấm áp kỳ lại, và một lực nâng nhẹ nhàng từ dưới chân.
Cây cầu không hề lung lay.
Hắn bước chân trái lên. Toàn bộ trọng lượng
cơ thể dồn lên cây cầu ánh sáng. Vẫn vững vàng.
Lâm Dị quay đầu nhìn lại lần cuối về phía
thế giới phàm tục phía sau – những ngọn núi phủ tuyết, bầu trời xám, và con
đường đầy chông gai mà hắn đã đi qua. Không còn lưu luyến. Chỉ có sự cắt đứt
dứt khoát.
Hắn xoay người, mặt hướng về phía trước,
nơi cây cầu ánh sáng dẫn vào mây mù và những đỉnh núi thần bí của Thái Thanh
Môn. Rồi hắn bước từng bước, chậm rãi nhưng kiên định, tiến lên phía trước.
Mỗi bước chân, cây cầu ánh sáng phía sau
hắn lại mờ dần đi một chút, như đang hòa tan trở lại vào không khí. Không có
đường lui. Chỉ có thể tiến về phía trước.
Khi hắn đi được khoảng mười trượng, thân
hình đã hoàn toàn ở trên không trung, được cây cầu ánh sáng nâng đỡ, những đốm
phù đăng xung quanh bắt đầu xoay chuyển nhanh hơn, tạo thành một đường hầm ánh
sáng bao quanh hắn. Ánh sáng chói lòa, khiến hắn phải nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra, cảnh vật xung quanh đã hoàn
toàn thay đổi.
Hắn không còn đứng trên cây cầu ánh sáng
trên hồ nước. Mà đang đứng trên một quảng trường đá rộng lớn, lát
bằng những phiến đá trắng phẳng phiu, to lớn. Trước mặt là một cổng đá
khổng lồ cao ngất, trên khắc ba chữ cổ xưa, lấp lánh ánh sáng linh
khí: THÁI THANH MÔN. Phía sau cổng đá là những bậc thang đá dẫn lên
những tòa kiến trúc cổ kính, lầu các nguy nga ẩn hiện trong mây mù và linh khí
dày đặc đến mức gần như hóa lỏng. Không khí ở đây trong lành đến mức mỗi hơi
thở đều khiến toàn thân thoải mái, linh khí tự động thẩm thấu vào kinh mạch.
Xung quanh quảng trường, thỉnh thoảng có
những bóng người mặc trang phục xanh lam hoặc trắng đi qua, có người đi bộ, có
người phi thân điểu tẩu, khí tức mạnh yếu khác nhau, nhưng tất cả đều toát ra
vẻ nghiêm túc và… một sự xa cách lạnh lùng. Một vài ánh mắt tò mò liếc nhìn Lâm
Dị – một kẻ mới đến, ăn mặc giản dị, khí tức yếu ớt, đứng ngơ ngác trước cổng
môn phái – rồi lại lãnh đạm rời đi.
Lâm Dị đứng đó, một lúc lâu mới tiếp nhận
được thực tế. Mình… đã đến rồi. Thái Thanh Môn.
Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả: có
chút hư vô, có chút kích động, nhưng nhiều hơn cả là sự tỉnh táo và cảnh giác.
Đây không phải là điểm kết thúc, mà mới chỉ là điểm khởi đầu thực sự. Một khởi
đầu trên con đường tiên đạo đầy chông gai và cạnh tranh khốc liệt hơn bất cứ
thứ gì hắn từng trải qua.
Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sự tồn tại
của chiếc vòng thần bí dưới ống tay áo và túi trữ vật đeo bên hông. Đây là tất
cả vốn liếng của hắn. Từ giờ trở đi, hắn sẽ là một đệ tử ngoại môn (hoặc tạp
dịch? hắn chưa biết) của Thái Thanh Môn. Một Vô Ảnh Nhân, bắt đầu cuộc vật lộn
mới trong cái thế giới to lớn, thần bí và tàn khốc này.
Hắn hít một hơi thật sâu, bầu không khí
tràn ngập linh khí khiến toàn thân run lên vì phấn khích. Rồi hắn bước về phía
trước, hướng đến cổng đá khổng lồ, nơi sẽ có người tiếp đón (hoặc sắp xếp) cho
kẻ mới đến như hắn.
Hành trình của Vô Ảnh Nhân, cuốn tiên hiệp
hắc ám này, giờ mới thực sự bước vào giai đoạn chính thức: cuộc mưu sinh và
tranh đấu trong một đại tiên môn.

0 Comments