VÔ ẢNH PHÀM NHÂN CHƯƠNG 31 - 35

 Chương 31 – Quyết Hồi Hương

Con thuyền nhỏ chầm chậm rời bến sông phía dưới núi Thanh Phong, xuôi theo dòng Thanh Thủy mà về hướng đông nam. Lâm Dị đứng ở mũi thuyền, gió sông thổi tung mái tóc đã dài qua vai, áo bào màu xám nhạt mà hắn đổi từ bộ quần áo tạp dịch cũ càng làm nổi bật dáng người cao nhưng vẫn còn hơi gầy. Trên tay hắn chỉ có một gói hành lý nhỏ, bên trong ngoài vài bộ quần áo, còn có chiếc vòng đồng thau pha mộc ngọc luôn đeo ở cổ tay trái, một túi dược tản nhỏ do chính tay hắn luyện chế, và nửa mảnh ngọc bội từ nhỏ theo người.



Hơn bảy năm kể từ khi rời thôn Trúc. Khi ấy là một thiếu niên mười lăm tuổi thể chất yếu đuối, đầu đầy hoang mang và một chút hy vọng mong manh. Giờ trở về, tuy vẻ ngoài vẫn trẻ trung, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm đã chất chứa quá nhiều thứ: sự tinh tường, cảnh giác, một chút lạnh lùng khó nắm bắt, và sự trầm tĩnh vượt xa tuổi tác. Hơn hai năm ở Thanh Phong Môn ngoại viện, từ một tạp dịch bị khinh rẻ trở thành Dược Đồ bí mật của Chu Tử Kỳ, trải qua âm mưu hãm hại, âm thầm tu luyện, cho đến quyết định rời đi vào một đêm không trăng… tất cả như một giấc mơ dài, để lại trên người hắn những vết sẹo vô hình và sức mạnh cũng vô hình.

Thuyền cập bến tại một bến đò nhỏ cách thôn Trúc chừng dăm dặm đường. Lâm Dị trả tiền, xách gói hành lý nhẹ nhàng bước lên bờ. Con đường đất quen thuộc dẫn vào thôn, hai bên vẫn là những rặng trúc xanh rì vi vu trong gió. Mùi đất, mùi cỏ, mùi phân trâu thoảng qua khiến ký ức ùa về. Hắn đi chậm rãi, không vội vàng, mắt quan sát từng cảnh vật.

Thôn Trúc dường như không thay đổi mấy. Vẫn những mái nhà tranh thấp lè tè, vài khói bếp tỏa lên là là vào buổi xế chiều. Có điều, trên đường làng ít thấy người hơn, có lẽ đang mùa vụ, đa phần đều ở ngoài đồng. Một vài đứa trẻ chăn trâu không quen mặt chạy ngang qua, nhìn hắn với ánh mắt tò mò rồi lại nô đùa đi xa.

Lâm Dị không về thẳng ngôi nhà đất ba gian cũ của mình và tứ thúc. Hắn đi thẳng lên triền núi phía tây thôn, nơi có khu mộ của họ Lâm.

Khu mộ nằm trên một triền đất thoai thoải, nhìn xuống con sông Thanh Thủy uốn khúc. Mấy ngôi mộ đất cũ, bia đá mòn vẹt. Lâm Dị dễ dàng tìm thấy ngôi mộ mới nhất, còn tương đối nguyên vẹn – đó là nơi an nghỉ của Lâm Thừa, tứ thúc của hắn.

Trước mộ không có bia đá lớn, chỉ một tấm bia đá xanh nhỏ khắc mấy chữ đơn giản: “Hiển khảo Lâm Thừa chi mộ”. Phần mộ được vun cao, xung quanh sạch sẽ, không cỏ dại, có lẽ thỉnh thoảng vẫn có người trong thôn đến dọn dẹp – dù Lâm Thừa sống lặng lẽ, nhưng cũng có vài người bạn già trong thôn.

Lâm Dị đứng trước mộ, lặng im hồi lâu. Gió từ triền núi thổi xuống, mang hơi lạnh cuối thu. Hắn mở gói hành lý, lấy ra một bó nhang và vài thứ đồ cúng đơn giản – bánh, trái cây khô – mà hắn đã mua dọc đường. Hắn quỳ xuống, cẩn thận bày đồ cúng lên một tảng đá phẳng trước mộ, rồi châm nhang.

Khói nhang tỏa ra là là, hòa vào làn gió. Lâm Dị không nói gì, chỉ cúi đầu, ba lần khấu đầu. Mỗi lần trán chạm đất, trong lòng hắn lại hiện lên những hình ảnh về người đàn ông khắc khổ ít nói ấy: bóng lưng còng dưới ánh đèn dầu sửa cày, đôi mắt sâu hoắm nhìn hắn lên đường trong sương mù, và năm chữ cuối cùng: “Sống cho ra sống.”

“Tứ thúc,” Lâm Dị cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm khàn, nhẹ nhàng như sợ làm kinh động giấc ngủ của người dưới mộ. “Cháu trở về rồi.”

Hắn ngừng lại, như đang lựa lời. “Cháu… sống sót. Và cũng đã bắt đầu tìm thấy con đường của mình. Dù nó chông gai, tối tăm hơn cháu tưởng, nhưng ít nhất, cháu không còn là đứa trẻ bệnh tật, yếu đuối, chỉ biết trông cậy vào tứ thúc nữa.”

Hắn kể, giọng đều đều, không cao không thấp, về những ngày tháng ở Thanh Phong Môn. Về Dược Viên, về Lý Tứ cộc cằn, về Chu Tử Kỳ thần bí và ý đồ đoạt xá, về công pháp Thanh Mộc Trường Sinh, về chiếc vòng đồng thau tìm được dưới gốc cây cổ thụ, về âm mưu hãm hại của Hàn Kỳ, về việc hắn tự mình pha chế thuốc độc và cuối cùng quyết định rời đi trong đêm trước khi mọi chuyện trở nên quá phức tạp. Hắn không giấu giếm sự trắc trở, cũng không tô vẽ thành tích. Chỉ đơn giản là thuật lại, như kể cho một người thân đã khuất nghe về cuộc sống của mình.

“Cháu biết, nếu tứ thúc còn, có lẽ sẽ trách cháu sao lại dính vào những chuyện âm mưu, thậm chí… toan tính chuyện giết người.” Lâm Dị nói, ánh mắt phức tạp. “Nhưng ở chốn đó, nếu không như vậy, giờ đây cháu có lẽ đã là một nắm xương khô vô danh dưới chân núi nào đó, hoặc tệ hơn, trở thành công cụ cho kẻ khác. Cháu đã học được rằng, lương thiện mà không có sức mạnh bảo vệ, chỉ là sự ngu ngốc đắt giá.”

Gió thổi tắt nén nhang cuối cùng. Lâm Dị đứng dậy, phủi sạch đất trên đầu gối. Hắn nhìn ngôi mộ, rồi lại nhìn ra xa, nơi dòng Thanh Thủy bạc như dải lụa, và những ngọn núi nhấp nhô phía chân trời.

Trong lòng hắn, một suy nghĩ đã chín muồi từ lâu, giờ càng thêm rõ rệt.

Quanh quẩn chốn phàm tục này, dù có sống sót, dù có chút thủ đoạn, rốt cuộc cũng chỉ là tranh giành miếng ăn, mưu sinh trong bụi bặm. Thanh Phong Môn, dù là môn phái giang hồ, nhưng kỳ thực cũng chỉ là một xã hội thu nhỏ đầy đấu đá, tham lam, và giới hạn. Ở đó, một tạp dịch, một Dược Đồ ngoại viện, tầm mắt cao nhất cũng chỉ là làm sao để không bị ăn hiếp, làm sao để kiếm thêm chút tài nguyên tu luyện. Cả đời có lẽ cũng chỉ loanh quanh trong cái vòng lẩn quẩn ấy.

Nhưng… thế giới này rộng lớn hơn thế. Trên những ngọn núi mù sương kia, trong những thánh địa tu tiên truyền thuyết, mới thực sự có con đường trường sinh, có phép thuật biến hóa, có khả năng nắm giữ vận mệnh của chính mình, thậm chí… thay đổi quy luật.

Hắn nhớ lại những ghi chép mơ hồ trong sách vở của Chu Tử Kỳ về “tiên môn”, “linh khí”, “luyện khí kỳ”, “Trúc Cơ kỳ”… Những thứ đó, đối với hắn lúc trước quá xa vời, nhưng giờ đây, sau khi thực sự bước chân vào con đường tu luyện (dù chỉ là khởi đầu thấp kém), lại trở thành một ngọn lửa nhỏ thôi thúc trong lòng.

Lâm Dị biết, mình có những điều kiện căn bản: sự mẫn cảm với Mộc khí và dược tính nhờ công pháp và chiếc vòng, kiến thức dược lý cơ bản từ Chu Tử Kỳ, và quan trọng nhất – một quyết tâm thay đổi số phận đã được tôi luyện qua sóng gió.

Nhưng hắn thiếu thứ quan trọng nhất: một môi trường tu luyện chân chính, và một hệ thống công pháp hoàn chỉnh. Thanh Mộc Trường Sinh Công chỉ có 6 tầng cơ bản. Ở lại Thanh Phong Môn, hắn mãi mãi chỉ có thể là một Dược Đồ ẩn mình, không dám lộ ra khả năng thực sự, và cũng không có cơ hội tiếp cận tài nguyên tu tiên cao hơn.

Vì vậy, hắn phải đi. Phải rời khỏi cái ao tù này, đi tìm biển lớn. Phải tìm đến những nơi có “tiên môn”, dù khó khăn đến đâu.

Quyết tâm ấy, trong chuyến trở về thôn Trúc lần này, đã hoàn toàn định hình. Hắn về đây, không chỉ để tảo mộ, mà còn để cắt đứt với quá khứ, để nhìn lại nơi xuất phát của mình, và để lấy thêm dũng khí cho hành trình phía trước.

Lâm Dị quay người, bước xuống triền núi. Hắn không vào thôn, cũng không đến ngôi nhà cũ. Không cần thiết nữa. Những người trong thôn, dù là Vương đại thúc từng chế giễu hắn, hay những người hàng xóm thờ ơ, giờ đây đều đã trở thành một phần của quá khứ xa xôi. Hắn không có ý định trả thù hay phô trương, cũng không muốn tạo thêm bất kỳ liên hệ nào. Hắn chỉ muốn lặng lẽ rời đi, như một cái bóng, đúng như cái tên hắn hướng tới – Vô Ảnh.

Trước khi rời đi, hắn còn một việc phải làm. Hắn đến một góc khuất trong rừng trúc phía sau thôn, nơi hắn từng chôn giấu một vài thứ lặt vặt thời thơ ấu. Hắn đào lên một cái hộp gỗ nhỏ mục nát, bên trong chỉ có vài viên đá cuội xinh xắn và một con ve sầu khô bằng đất nặn. Hắn nhìn chúng, mỉm cười nhẹ, rồi lại chôn chúng xuống. Ký ức, hãy để nó ở lại nơi này.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ mặt sông. Lâm Dị một lần nữa đứng trên bến đò nhỏ, nhưng lần này hắn không lên thuyền xuôi dòng, mà quay lưng về phía dòng sông, hướng ánh mắt về phía tây bắc – nơi tương truyền có những dãy núi lớn hơn, những thánh địa tu tiên xa xôi.

Hắn biết, hành trình phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy: thú dữ, cướp đường, phàm nhân tham lam, và cả những tu giả khó lường. Hắn không có bản đồ, không có người dẫn đường, chỉ có một niềm tin mơ hồ và sự quyết tâm sắt đá.

Nhưng hắn không sợ. Hai năm ở Thanh Phong Môn đã dạy cho hắn cách sinh tồn, cách quan sát, cách ẩn mình, và cách… ra tay khi cần thiết. Hắn có công pháp dưỡng sinh, có kiến thức dược lý, có chiếc vòng thần bí hỗ trợ tu luyện, và có những loại dược tản, độc tản tự chế trong túi. Đó là tất cả vốn liếng của hắn.

Lâm Dị hít một hơi thật sâu, không khí cuối thu se lạnh tràn vào phổi, nhưng trong lòng lại bừng cháy một ngọn lửa. Hắn xoay người, bước những bước chân vững chãi đầu tiên lên con đường mòn dẫn vào rừng sâu, hướng về phía những ngọn núi chập chùng phía xa.

Bóng hắn kéo dài trên mặt đất, rồi nhanh chóng hòa vào bóng tối đang lan tỏa từ rừng cây. Đúng như cái tên, một Vô Ảnh Nhân, bắt đầu hành trình đi tìm con đường trường sinh của riêng mình, giữa thế giới bao la, tàn khốc và đầy hứa hẹn này. Phần đầu của cuộc đời hắn, khép lại ở bến sông quê nhà. Và một chương mới, đầy bí ẩn và thử thách, vừa được lật sang.

 

CHƯƠNG 32 – THIÊN VŨ THÀNH

Hành trình về phía tây bắc của Lâm Dị không phải là một cuộc hành hương thuận lợi. Những con đường mòn xuyên rừng đầy chông gai, lởm chởm đá và rễ cây, thường xuyên phải đối mặt với thú dữ và những toán cường đạo nhỏ lẻ. Hắn không có ngựa, chỉ dựa vào đôi chân và sức chịu đựng được rèn giũa qua tu luyện Thanh Mộc Trường Sinh Công. Tuy nhiên, sự khéo léo và kiến thức về dược thảo đã cứu hắn nhiều lần – biết cách tránh những vùng có thú dữ hung hãn, biết dùng một số loại thảo mộc đặc biệt để xua đuổi côn trùng và rắn độc, thậm chí pha chế một loại bột có mùi khiến chó sói và lợn rừng e dè.

Hơn một tháng trời, hắn đi trong im lặng và cảnh giác. Ban ngày hành trình, ban đêm tìm nơi ẩn náu an toàn để điều tức và ngủ, luôn giữ tinh thần tỉnh táo ở mức cao nhất. Có vài lần hắn chạm trán với những kẻ lang thang hoặc tiều phu, nhưng đều lảng tránh, không muốn giao tiếp nhiều. Hình ảnh một thanh niên trẻ tuổi, ăn mặc giản dị nhưng ánh mắt thâm trầm, đi một mình giữa rừng sâu, khiến không ít người dè chừng, nhưng cũng chẳng ai buồn hỏi han.

Cuối cùng, khi những tán cây rậm rạp dần thưa thớt, thay vào đó là những cánh đồng được canh tác và những con đường đất rộng hơn, Lâm Dị biết mình sắp đến khu vực có người ở đông đúc hơn. Quả nhiên, sau khi vượt qua một ngọn đồi thấp, trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng khiến hắn dừng bước, hơi thở có chút gấp lên.

Một tòa thành thị khổng lồ nằm giữa thung lũng rộng lớn, như một con thú cổ đại đang nằm phục. Thiên Vũ Thành. Cái tên đó được khắc trên tấm biển đá lớn đặt ở cổng thành phía nam mà hắn đang đứng trước, nhưng ngay cả khi không có tấm biển, quy mô và khí thế của nó cũng đủ khiến người ta choáng ngợp.

Tường thành cao ngất, ít nhất cũng hơn mười trượng, xây bằng những khối đá xanh lớn, bề mặt nhẵn bóng, khó có thể trèo qua. Trên tường có các tháp canh cách đều nhau, cờ xí bay phấp phới, thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng từ áo giáp của binh sĩ tuần tra. Cổng thành lớn bằng gỗ sồi dày, bọc sắt, mở rộng, người qua lại tấp nập như kiến – thương nhân với xe hàng, nông dân gánh nông sản, du khách, và cả những toán vệ binh mặc giáp chắc chắn.

Nhưng điều khiến Lâm Dị chú ý nhất không phải là độ cao của tường thành hay sự nhộn nhịp, mà là những “vật thể” kỳ lạ lắp đặt ở các vị trí then chốt trên tường thành và xung quanh cổng. Chúng trông như những cột trụ bằng kim loại hoặc đá quý, cao chừng một người, đỉnh có khắc các phù văn phức tạp lấp lánh ánh sáng nhạt. Ở cổng chính, hai cột trụ lớn hơn, bằng một loại ngọc màu trắng đục, tỏa ra một làn sương mờ mờ, hình như có tác dụng quét qua từng người ra vào. Lâm Dị tập trung cảm nhận, và qua chiếc vòng trên cổ tay, hắn mơ hồ cảm thấy một luồng “lực lượng” rất yếu, rất tinh khiết, khác hẳn với Mộc khí tự nhiên, đang vận hành quanh những cột trụ đó.

Linh khí? Hay là một loại trận pháp bảo vệ? Hắn suy đoán. Đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp nhìn thấy thứ mà trong sách vở gọi là “cơ quan dẫn linh khí” được sử dụng trong thực tế, và là ở quy mô lớn như vậy. Thiên Vũ Thành này, rõ ràng không phải một thành thị phàm tục bình thường. Nó có nền tảng, có nguồn lực, và rất có thể… có liên hệ với thế giới tu tiên.

Lâm Dị hòa vào dòng người, tiến về phía cổng thành. Hắn để ý thấy, mọi người khi đi qua hai cột ngọc đều tỏ ra rất bình thường, nhưng những người mặc trang phục lạ (như một vài người mang vũ khí cồng kềnh hoặc có vẻ ngoài kỳ dị) thì thường bị ánh sáng từ cột ngọc quét qua kỹ hơn một chút, và có vệ binh đứng gần đó quan sát. Có lẽ, những cột này có tác dụng phát hiện hung khí, độc vật, hoặc thậm chí là… người tu luyện?

Hắn hơi căng thẳng. Bản thân hắn tuy tu vi còn thấp, nhưng trong cơ thể đã có một ít Mộc khí, và trên người còn mang theo dược tản, độc tản tự chế. Không biết những thứ đó có bị phát hiện không? Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Hắn điều chỉnh hơi thở, cố gắng thu hết khí cơ trong người, khiến bản thân trông càng giống một thanh niên phàm tục bình thường, có chút gầy gò.

Khi đến lượt, hắn bước qua giữa hai cột ngọc. Một luồng cảm giác mát lạnh, rất nhẹ, lướt qua người. Chiếc vòng trên cổ tay hắn khẽ rung lên một cái rất tinh tế, nhưng không có phản ứng gì thêm. Ánh sáng từ cột ngọc không thay đổi. Một vệ binh đứng gần đó liếc nhìn hắn, thấy một thanh niên mặt mũi sạch sẽ, ăn mặc giản dị, không mang vũ khí rõ ràng, chỉ có một gói hành lý nhỏ, liền phất tay cho qua.

Lâm Dị thở phào nhẹ nhõm, bước vào trong thành.

Cảnh tượng bên trong còn khiến hắn choáng ngợp hơn. Đường phố rộng rãi, lát đá phẳng phiu, hai bên là những dãy nhà cửa san sát, từ những quán ăn, cửa hàng nhỏ bình dân cho đến những hiệu buôn sang trọng nhiều tầng, mặt tiền trang trí cầu kỳ, biển hiệu sơn son thếp vàng lấp lánh. Người qua lại đông đúc, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng xe ngựa leng keng hòa thành một bản nhạc ồn ã của đô thị. Không khí ở đây mang một mùi phức tạp – mùi thức ăn, mùi người, mùi gia súc, mùi hàng hóa, và cả một mùi gì đó… “linh động” hơn, như thể linh khí trong thành này cũng đậm đặc hơn bên ngoài một chút.

Hắn đi dọc theo con đường chính, mắt quan sát kỹ lưỡng. Những hiệu buôn lớn bán đủ thứ: vải vóc lụa là, đồ gốm sứ tinh xảo, đồ sắt, thậm chí có cả những cửa hàng bán “linh thảo”, “yêu thú nguyên liệu” (dù nhìn qua, phần lớn chỉ là dược thảo phẩm chất trung bình và một số bộ phận thú thông thường). Hắn cũng thấy vài hiệu võ cụ, bên trong bày bán đao, kiếm, cung, nỏ, và cả một số phụ kiện có vẻ như được chế tác đặc biệt, trên khắc những đường vân lạ.

Nơi này quả nhiên khác. Lâm Dị thầm nghĩ. Ở Thanh Phong Môn, những thứ liên quan đến tu luyện đều được kiểm soát chặt chẽ, chỉ lưu hành nội bộ. Ở đây, chúng lại được bày bán công khai, dù có lẽ chỉ là những thứ cấp thấp nhất, và giá cả chắc chắn không rẻ.

Hắn cần tìm một chỗ ở, và quan trọng hơn, cần bắt đầu thu thập thông tin. Hắn biết, mình không thể cứ thế hỏi thẳng “tiên môn ở đâu?”. Như vậy quá ngây thơ và nguy hiểm. Hắn cần tiếp cận một cách gián tiếp, từ từ.

Hắn rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn, cách xa con đường chính ồn ào. Ở đây, những ngôi nhà thấp hơn, đường hẹp hơn, nhưng cũng có nhiều khách điếm bình dân với biển hiệu đơn giản. Lâm Dị chọn một quán trọ có vẻ sạch sẽ nhưng không quá nổi bật, tên là “Lữ Điếm Tĩnh Tâm”. Giá phòng mỗi đêm năm đồng tiền đồng, bao gồm một giường đơn, nước uống, và bữa sáng đơn giản.

Chủ quán là một ông lão gầy gò, tính tình có vẻ trầm lặng, chỉ gật đầu khi Lâm Dị trả tiền và nhận chìa khóa (thực ra chỉ là một miếng gỗ có khắc số). Căn phòng nhỏ ở tầng hai, cửa sổ nhìn ra một khoảng sân trong yên tĩnh, đúng như tên gọi “Tĩnh Tâm”. Đồ đạc đơn sơ: một giường gỗ, một bàn nhỏ, một ghế, một bình nước và cái bát. Nhưng đối với Lâm Dị, đây đã là đủ. Quan trọng là nó kín đáo và an toàn.

Sau khi đặt gói hành lý xuống và kiểm tra kỹ căn phòng (không có cửa sổ bí mật hay lỗ thủng nào), Lâm Dị ngồi xuống giường, bắt đầu lên kế hoạch.

Trước mắt, hắn có ba việc cần làm:

1.     Ổn định chỗ ở và tạo dựng thân phận hợp lý: Hắn cần một lý do để ở lại Thiên Vũ Thành một thời gian. Có thể giả làm người tìm việc, học nghề, hoặc đơn giản là du khách muốn tìm hiểu thương nghiệp.

2.     Thu thập thông tin cơ bản về thành thị và thế giới tu tiên: Hắn cần biết cấu trúc quyền lực của thành này, các thế lực lớn, những nơi thường có tin tức về tu tiên lưu truyền (như các hiệu sách lớn, quán trà, nơi tụ tập của giang hồ nhân sĩ), và đặc biệt là các sự kiện sắp tới có thể liên quan.

3.     Kiếm tiền: Số tiền hắn mang theo từ Thanh Phong Môn (phần còn lại sau khi trừ chi phí đi đường và những đồng tiền vụn vặt tích cóp được) không nhiều. Ở một thành thị lớn như thế này, tiêu pha sẽ rất nhanh. Hắn cần một nguồn thu nhập, nhưng phải kín đáo, không gây chú ý, và tốt nhất là có thể tận dụng kiến thức dược lý của mình.

Hắn quyết định bắt đầu từ việc đơn giản nhất: đi dạo quanh thành, đặc biệt là những khu chợ, hiệu sách, và quán trà, lắng nghe người ta nói chuyện.

Buổi chiều hôm đó, Lâm Dị đổi bộ quần áo sẫm màu hơn, cột tóc gọn gàng, trông như một thanh niên hiền lành, bắt đầu hành trình khám phá của mình. Hắn không tập trung vào những đại lộ sang trọng, mà chủ yếu lui tới những khu chợ bình dân đông đúc, nơi tin tức lan truyền nhanh nhất.

Hắn ngồi trong một quán trà nhỏ góc chợ, gọi một chén trà loại rẻ nhất, vừa nhấm nháp vừa lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện xung quanh. Phần lớn là chuyện buôn bán, thời tiết, gia đình, hoặc những tin đồn nhỏ về quan lại trong thành. Nhưng thỉnh thoảng, hắn cũng nghe được vài mẩu tin khiến tai hắn vểnh lên.

“… nghe nói ‘Vân Mộng các’ bên khu đông thành sắp tổ chức một cuộc đấu giá nhỏ, có cả mấy món ‘linh vật’ từ tây vực mang về…”
“… mấy người của ‘Thiết Huyết thương hội’ vừa quay về, hình như gặp phải yêu thú trên đường, tổn thất không nhỏ, nhưng cũng thu được vài cái răng nanh và móng vuốt, nghe nói sắp bán cho ‘Bách Bảo các’…”
“… tháng sau, tại ‘Tụ Tiên lâu’ bên khu trung tâm, có một ‘pháp hội’ nhỏ do ‘Chân Nhân’ từ ‘Thúy Vi các’ chủ trì, nghe nói sẽ giảng giải về cách dưỡng sinh và nhận biết một số linh thảo thông thường, vé vào cửa năm lượng bạc một người, đắt chết đi được…”

Vân Mộng các? Bách Bảo các? Tụ Tiên lâu? Thúy Vi các? Những cái tên này lặp đi lặp lại, rõ ràng là những địa điểm hoặc thế lực có liên quan đến thế giới “linh vật”, “tu luyện” trong thành. Chân Nhân? Danh xưng này càng làm Lâm Dị chú ý. Dù có thể chỉ là những người tu luyện cấp thấp, hoặc thậm chí là kẻ mạo danh, nhưng ít nhất đây là manh mối.

Hắn cũng để ý thấy, khi những người nói chuyện nhắc đến những chủ đề này, thường giảm giọng, có vẻ vừa kính trọng vừa e dè. Rõ ràng, ở Thiên Vũ Thành, thế giới tu tiên không phải bí mật với phàm nhân, nhưng cũng không phải thứ có thể bàn luận tự do nơi công cộng. Nó tồn tại ở một tầng cao hơn, được bao bọc bởi sự thần bí và quyền lực.

Sau một buổi chiều lắng nghe, Lâm Dị có được một bức tranh sơ bộ. Thiên Vũ Thành là một trung tâm thương mại và giao lưu quan trọng trong khu vực, đồng thời cũng là nơi tập trung nhiều thế lực có liên hệ với giới tu tiên (dù có lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng). Để tiếp cận thông tin thực sự, hắn cần tiến vào những tầng cao hơn của xã hội thành thị này, hoặc ít nhất, tiếp cận được những người trong giới đó.

Và để làm được điều đó, hắn cần hai thứ: tiền và danh phận (hoặc một năng lực đặc biệt có thể đánh đổi).

Lâm Dị trở về Lữ Điếm Tĩnh Tâm khi trời đã nhá nhem tối. Trong căn phòng nhỏ, dưới ánh đèn dầu le lói, hắn lấy ra một ít dược thảo khô mà hắn đã thu thập và phơi khô trên đường đi, cùng với những dụng cụ luyện dược đơn giản (cối chày nhỏ, vài cái lọ). Hắn đã có một kế hoạch nhỏ để kiếm tiền và thử nghiệm môi trường ở đây: luyện chế một loại “Dưỡng Sinh Tản” cấp thấp nhất, dựa trên phương thuốc điều dưỡng mà Chu Tử Kỳ từng dạy, nhưng pha loãng và thay đổi một chút cho phù hợp với thể chất người bình thường, có tác dụng an thần, giảm mệt mỏi, hỗ trợ tiêu hóa. Đây không phải linh dược, không có hiệu quả thần kỳ, nhưng cũng hơn hẳn những loại thuốc thông thường bán ngoài chợ. Hắn sẽ thử bán nó ở một hiệu thuốc nhỏ hoặc thông qua một tiểu thương nào đó, xem phản ứng thế nào.

Đồng thời, hắn sẽ tiếp tục dò la, tìm hiểu kỹ hơn về “Tụ Tiên lâu” và “pháp hội” sắp tới. Năm lượng bạc một vé là một khoản tiền lớn, nhưng nếu có thể, hắn vẫn muốn tham dự. Dù chỉ là “Chân Nhân” cấp thấp giảng giải, nhưng có lẽ cũng có thể nghe được vài thông tin hữu ích, hoặc ít nhất, nhìn thấy một phần của thế giới đó.

Đêm xuống, tiếng ồn ào bên ngoài cửa sổ dần lắng xuống. Lâm Dị ngồi trên giường, nhắm mắt điều tức, vận chuyển Thanh Mộc Trường Sinh Công. Linh khí trong thành tuy đậm đặc hơn bên ngoài một chút, nhưng cũng hỗn tạp hơn, có lẫn nhiều tạp khí của phàm trần. Hắn phải lọc qua rất cẩn thận. Chiếc vòng trên cổ tay phát ra ánh sáng xanh lục rất mờ, giúp hắm tập trung và hấp thụ phần Mộc khí tinh khiết hơn trong không khí.

Mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, những ngọn đèn lồng thưa thớt trên phố xa tạo thành những đốm sáng vàng mờ trong đêm. Thiên Vũ Thành – nơi hắn đặt chân đến đầu tiên trên hành trình tìm kiếm con đường tiên đạo. Nơi đây ẩn chứa cơ hội, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy và thử thách mới. Lâm Dị biết, mình phải thật cẩn trọng, từng bước một, như một con cá nhỏ bơi vào vùng nước sâu đầy sóng lớn và những kẻ săn mồi. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Con đường phía trước, dù thế nào, hắn cũng phải đi tiếp.

 

CHƯƠNG 33 – CỨU NGƯỜI TRÊN PHỐ

Kế hoạch kiếm tiền của Lâm Dị tiến triển chậm nhưng chắc. Sau vài ngày quan sát, hắn nhận thấy một tiệm thuốc nhỏ tên “Tế Nhân Đường” ở khu chợ phía đông, chủ tiệm là một lão lang trung tính tình ôn hòa, không chỉ bán thuốc thông thường mà còn nhận chẩn mạch, bốc thuốc đơn giản, giá cả phải chăng, được nhiều người dân bình thường tin cậy. Đây có lẽ là nơi thích hợp để thử nghiệm.

Hắn đã pha chế xong một mẻ “Dưỡng Sinh Tản” đầu tiên, dạng bột mịn màu nâu nhạt, đóng thành từng gói nhỏ. Hắn dự định sẽ giả làm con nhà dược phu ở quê lên thành tìm việc, mang theo gia truyền phương thuốc đến xin hợp tác, hoặc ít nhất là thử bán. Hắn cẩn thận thử nghiệm trên chính mình và trên một con chuột nhắt bắt được ở góc nhà (dùng liều lượng rất nhỏ), xác nhận không có độc tính và có hiệu quả an thần nhẹ, mới yên tâm.

Sáng hôm đó, hắn cho vài gói thuốc vào túi, định đến Tế Nhân Đường. Trên đường đi, hắn phải qua khu chợ trung tâm – nơi náo nhiệt nhất của Thiên Vũ Thành vào buổi sáng. Người mua kẻ bán chen chúc, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả hòa lẫn với mùi thức ăn, mùi trái cây tươi và mùi mồ hôi, tạo thành một bầu không khí hỗn độn đặc trưng.

Lâm Dị đi men theo lề đường, cố gắng tránh dòng người đông đúc. Hắn không thích sự ồn ào này, nhưng cũng hiểu đây là nơi dễ thu thập tin tức nhất. Tai hắn vẫn dựng lên, lọc ra những mẩu đối thoại có giá trị từ biển âm thanh hỗn tạp.

Đúng lúc hắn sắp rẽ vào một con hẻm để đi tắt sang phía đông, một loạt tiếng động lớn ầm ĩ và tiếng thét kinh hãi vang lên từ phía trước, ngay trên con đường chính dẫn vào quảng trường chợ.

“Chạy đi! Ngựa hoảng rồi!”
“Tránh ra! Kiệu đổ!”
“Cứu người! Có người ở trong kiệu!”

Lập tức, cả khu chợ như bị đảo lộn. Người ta hét nhau, chen lấn chạy tán loạn, hàng hóa bị đạp đổ, tiếng kêu khóc vang lên. Lâm Dị dừng chân, đứng trên một bậc thềm cao hơn bên đường, nhìn về phía hỗn loạn.

Một cỗ kiệu sang trọng sơn son thếp vàng, do hai con ngựa lớn kéo, đang nghiêng ngả giữa đường. Một bánh xe phía trước bên trái đã vỡ tan, trục gãy lìa, khiến cả cỗ kiệu đổ nghiêng. Hai con ngựa bị giật mạnh, lại bị tiếng hét và sự hỗn loạn xung quanh kích động, trở nên hoảng loạn, hí vang, giật mạnh dây cương, muốn bỏ chạy. Người đánh xe và hai tên hộ vệ đi bên cạnh đang cố gắng vật lộn để khống chế ngựa, nhưng tình thế hết sức nguy hiểm – nếu ngựa giật mạnh kéo lê cỗ kiệu đổ hoặc chạy lung tung, không chỉ người trong kiệu, mà cả những người xung quanh cũng sẽ bị thương nặng.

Cánh cửa kiệu bị mở tung ra từ bên trong vì lực nghiêng. Một thiếu nữ mặc áo dài màu nguyệt bạch (một màu xanh trắng nhạt như ánh trăng), tóc được vấn cầu kỳ nhưng đã hơi rối, khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ hoảng sợ, đang bám víu vào khung cửa, thân hình lảo đảo sắp ngã ra ngoài. Ánh mắt cô ta nhìn hai con ngựa đang hí vang giậm chân trước mặt đầy tuyệt vọng.

“Tiểu thư!” Một tên hộ vệ hét lên, cố gắng vươn tay ra nhưng không với tới vì khoảng cách và sự lung lay của kiệu.

Lâm Dị đứng trên bậc thềm, quan sát toàn cảnh trong chớp mắt. Trong đầu hắn nhanh chóng tính toán. Khoảng cách chừng mười trượng. Ngựa sắp mất kiểm soát. Kiệu đổ nghiêng, thiếu nữ đó sắp rơi xuống đất, rất có thể sẽ bị bánh xe hoặc chân ngựa dẫm phải. Những người xung quanh đang hoảng loạn, không ai kịp phản ứng. Một phần trong hắn mách bảo: Đừng nhúng tay. Giữ an toàn cho bản thân. Việc này có thể gây chú ý. Nhưng một phần khác, cái phần vẫn còn chút lương tri và phản xạ từ những bài học cơ bản về “tế thế cứu nhân” mà Chu Tử Kỳ từng lẫn vào trong khi dạy dược lý, lại thúc giục hắn hành động.

Và quan trọng hơn, hắn nhận ra bộ trang phục và kiệu của thiếu nữ đó không tầm thường. Màu nguyệt bạch là màu chỉ dành cho quý tộc hoặc gia đình có địa vị cao ở Thiên Vũ Thành. Cứu được cô ta, có thể… sẽ là một cơ hội.

Quyết định chỉ trong một giây. Lâm Dị không còn do dự. Hắn hít một hơi thật sâu, chân đạp mạnh vào bậc thềm, toàn thân như một cánh chim bổ nhào xuống từ trên cao. Hắn không chạy trên mặt đất qua đám đông hỗn loạn – quá chậm. Thay vào đó, hắn vận khí chân nguyên non yếu trong cơ thể, kích hoạt một bước pháp cơ bản nhất mà hắn tự mày mò tập luyện từ những nguyên lý vận khí của Thanh Mộc Trường Sinh Công, kết hợp với quan sát bước chân của những người có võ công trong Thanh Phong Môn – hắn gọi nó là Phong Hành Bộ.

Không phải phi thân điểu tẩu thần kỳ, mà là một bước nhảy mạnh mẽ, kết hợp với điểm đạp nhẹ lên vai một người đàn ông đang cúi xuống nhặt đồ (người này thậm chí không kịp nhận ra) và một cái mui xe hàng bên đường, để tăng thêm lực đẩy. Thân hình hắn vút qua khoảng không chừng vài trượng, như một làn gió, thẳng hướng cỗ kiệu đang nghiêng.

Dưới con mắt của đám đông đang hoảng loạn, họ chỉ thấy một bóng người mặc áo xám phóng vút từ bên lề đường, vài cái điểm chân nhẹ trên không trung, thân pháp nhanh nhẹn đến kinh ngạc, trong chớp mắt đã áp sát cỗ kiệu.

Lâm Dị không lao thẳng vào thiếu nữ. Hắn biết lực lượng của mình không đủ để đỡ cả người và kiệu đang đổ. Thay vào đó, khi thân hình bay ngang qua đầu hai con ngựa đang hoảng loạn, tay phải hắn như điện giật, hai ngón tay (trỏ và giữa) kết hợp, chứa một tia Mộc khí tinh khiết, đánh nhanh vào hai huyệt vị ở cổ ngựa – Phong Trì (huyệt giúp an thần, giảm hoảng loạn) và Đại Chùy (huyệt ổn định thần kinh). Đây là kiến thức về huyệt đạo và dược lý động vật mà hắn học được từ sách vở của Chu Tử Kỳ, lần đầu tiên ứng dụng thực tế.

Hai con ngựa đang giậm chân, hí vang, bỗng nhiên toàn thân run lên, tiếng hí ngừng bặt, đôi mắt hung hăng dịu xuống, chân cũng dừng giậm. Dù chỉ là tạm thời trấn an trong vài giây, nhưng đã đủ.

Nhân lúc đó, thân hình Lâm Dị đã rơi xuống bên cạnh cửa kiệu. Tay trái hắn bám vào mép kiệu, lực kéo mạnh khiến kiệu càng nghiêng, nhưng đồng thời, tay phải hắn đã kịp thời đỡ lấy eo thiếu nữ áo nguyệt bạch đang lao ra ngoài. Hắn dùng hết sức xoay người, đỡ lấy cô ta, rồi chân đạp mạnh vào thân kiệu, đẩy cả hai người bay ngược ra phía sau, rời xa vùng nguy hiểm quanh bánh xe và chân ngựa.

Hai người lăn nhẹ trên mặt đất (Lâm Dị cố ý dùng lưng mình đỡ lấy phần lớn lực), dừng lại ở khoảng cách an toàn cách cỗ kiệu chừng vài bước. Lúc này, hai tên hộ vệ và người đánh xe mới kịp khống chế hoàn toàn hai con ngựa đã dịu bớt, và chạy tới.

“Tiểu thư! Tiểu thư có sao không?!” Tên hộ vệ đầu tiên mặt mày tái mét, quỳ xuống bên cạnh.

Thiếu nữ áo nguyệt bạch – Diệp Sở Sở – thở hổn hển, khuôn mặt tái nhợt, nhưng may mắn không bị thương tích gì ngoài vài vết xước nhỏ trên tay và quần áo bị nhàu. Cô ta đẩy tên hộ vệ ra, đứng dậy, vội vàng chỉnh lại trang phục, rồi quay sang nhìn Lâm Dị – người vừa cứu mình và cũng đang đứng dậy, phủi bụi trên áo.

“Đa tạ… đa tạ công tử cứu mạng.” Diệp Sở Sở nói, giọng còn hơi run nhưng đã cố gắng giữ bình tĩnh. Đôi mắt cô ta to, đen láy, nhìn Lâm Dị với vẻ kinh ngạc và biết ơn. Cô ta thấy rõ thân pháp và hành động nhanh nhẹn, dứt khoát của người thanh niên áo xám này. “Công tử… không sao chứ?”

“Không hề gì.” Lâm Dị lắc đầu, giọng bình thản. Hắn cố ý không tỏ ra quá khiêm tốn hay vồn vã. “Tiểu thư an toàn là tốt rồi.”

Lúc này, đám đông xung quanh cũng đã bình tĩnh trở lại, bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía Lâm Dị với ánh mắt kinh ngạc và tò mò. “Người thanh niên đó là ai? Thân pháp nhanh quá!” “Hắn điểm mấy cái là con ngựa dữ dằn kia ngoan ngoãn ngay, chắc là cao thủ!” “May quá, không có hắn thì tiểu thư thành chủ phủ e là…”

Nghe thấy những lời bàn tán, Diệp Sở Sở sắc mặt hơi đỏ lên, có lẽ vừa xấu hổ vì tai nạn của mình vừa cảm kích. Cô ta nhìn Lâm Dị kỹ hơn: một thanh niên trạc mười bảy mười tám, dung mạo thanh tú nhưng không xuất chúng, da hơi trắng, đôi mắt sáng nhưng thâm trầm, toàn thân toát lên một vẻ trầm tĩnh và… một chút cô độc. Trang phục giản dị, không có vẻ giàu có, nhưng khí chất lại không giống người bình thường.

“Tiểu nữ Diệp Sở Sở.” Cô ta tự giới thiệu, khẽ thi lễ. “Cha ta là Diệp Vân Sơn, thành chủ Thiên Vũ Thành. Công tử cứu mạng chi ân, Sở Sở nhất định sẽ báo đáp. Chưa biết công tử tôn tính đại danh?”

Thành chủ phủ! Lòng Lâm Dị khẽ động, nhưng trên mặt không lộ chút nào. Quả nhiên, dự đoán của hắn là đúng. Đây là một cơ hội, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Tiếp xúc với người của thành chủ phủ, nhất định sẽ bị điều tra thân phận, và có thể lọt vào tầm mắt của nhiều người. Nhưng nếu từ chối hoặc tỏ ra quá xa cách, cũng sẽ gây nghi ngờ.

“Tại hạ Lâm Dị.” Hắn cung tay đáp lễ, giọng vẫn bình thản. “Một lữ khách vô danh, mới đến Thiên Vũ Thành không lâu. Tình thế nguy cấp, bất đắc dĩ ra tay, tiểu thư không cần khách khí.”

“Lâm công tử.” Diệp Sở Sở nhắc lại tên hắn, ánh mắt vẫn không rời. “Dù sao cũng là công tử đã cứu Sở Sở. Nếu công tử không ngại, xin mời cùng về thành chủ phủ để cha ta có thể tạ ơn, đồng thời… cho bác sĩ kiểm tra xem công tử có bị thương gì không.” Cô ta nói rất khéo, vừa tỏ lòng biết ơn, vừa đưa ra lý do hợp lý.

Lâm Dị do dự một chút. Hắn thực sự không muốn dính líu sâu, nhưng từ chối thẳng thừng lúc này e rằng không hay. Hơn nữa, thành chủ phủ chắc chắn là nơi tập trung nhiều thông tin và nguồn lực. Nếu có thể lợi dụng mối quan hệ này một cách thận trọng…

“Tiểu thư quá khách sáo.” Hắn nói. “Tại hạ chỉ bị xây xát nhẹ, không đáng ngại. Nhưng… nếu tiểu thư kiên quyết, tại hạ xin được hầu chuyện thành chủ đại nhân một chút cũng không sao.”

Diệp Sở Sở mỉm cười, gật đầu. Cô ta ra lệnh cho hộ vệ và người đánh xe thu dọn hiện trường, sửa chữa kiệu (hoặc gọi kiệu khác), rồi mời Lâm Dị cùng lên một chiếc kiệu dự phòng khác nhỏ hơn mà hộ vệ đã nhanh chóng gọi tới.

Trên đường về thành chủ phủ, Diệp Sở Sở cố gắng dò hỏi đôi chút về Lâm Dị. Hắn ứng phó một cách khôn khéo, nói mình xuất thân từ một gia đình dược phu nhỏ ở vùng quê xa, cha mẹ mất sớm, đi lang thang học nghề, nay đến Thiên Vũ Thành hy vọng tìm cơ hội. Hắn nhấn mạnh mình chỉ biết chút ít về dược thảo và một vài thủ thuật giữ gìn sức khỏe, thân pháp lúc nãy là do từ nhỏ leo núi hái thuốc rèn luyện mà thành, không phải võ công cao thâm. Diệp Sở Sở nghe vậy, tuy có chút nghi hoặc (thân pháp đó rõ ràng không đơn giản), nhưng cũng không truy vấn thêm, chỉ tỏ ra cảm thông và khen ngợi hắn chịu khó.

Thành chủ phủ nằm ở khu trung tâm phía bắc thành, là một khuôn viên rộng lớn, tường cao cổng lớn, binh sĩ canh gác nghiêm ngặt, khí phách hoàn toàn khác với những khu dân cư bên ngoài. Kiệu đi qua cổng chính, vào trong sân rộng. Lâm Dị lặng lẽ quan sát, phát hiện trong phủ đệ này cũng có những cột đá hoặc phù văn tương tự như ở cổng thành, nhưng tinh xảo và có vẻ mạnh mẽ hơn, rõ ràng là hệ thống bảo vệ cấp cao hơn.

Diệp Sở Sở dẫn Lâm Dị vào một sảnh đường nhỏ trang nhã, sai người hầu pha trà, rồi nói sẽ đi thỉnh cha mình. Lâm Dị ngồi trên ghế, tay cầm chén trà, mặt ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng đang tính toán nhanh. Diệp Vân Sơn, thành chủ Thiên Vũ Thành… người nắm giữ quyền lực thế tục cao nhất ở đây. Hắn ta chắc chắn biết nhiều về thế giới tu tiên, thậm chí có thể có liên hệ. Mình nên thể hiện thế nào? Khiêm tốn nhưng không yếu đuối, biết ơn nhưng không xu nịnh. Quan trọng nhất, không được để lộ chiếc vòng và năng lực tu luyện thực sự.

Không lâu sau, tiếng bước chân vang lên. Một trung niên nhân khoảng bốn mươi tuổi, mặc áo bào tía thường phục, khuôn mặt phương chính, mắt sáng, râu dài, bước vào với dáng vẻ uy nghi nhưng không quá hống hách. Đằng sau ông là Diệp Sở Sở và một lão giả mặc áo xám, tay cầm quạt lông, ánh mắt tinh anh.

“Cha, đây là Lâm Dị công tử, người đã cứu con gái.” Diệp Sở Sở vội giới thiệu.

Lâm Dị đứng dậy, cung tay hành lễ: “Tiểu nhân Lâm Dị, bái kiến thành chủ đại nhân.”

Diệp Vân Sơn đưa mắt nhìn Lâm Dị từ đầu đến chân, ánh mắt như có thể nhìn thấu lòng người, nhưng không mang sự áp chế, mà là sự quan sát thăm dò. “Lâm tiểu hữu không cần đa lễ.” Ông phất tay, tự mình ngồi xuống chủ vị. “Chuyện vừa rồi, Sở Sở đã kể qua. Ta thay mặt thành chủ phủ, đa tạ tiểu hữu xuất thủ tương trợ. Nếu không có tiểu hữu, hậu quả thật khó lường.”

“Thành chủ đại nhân quá khen.” Lâm Dị cúi đầu. “Tình thế khẩn cấp, bất kỳ ai có chút năng lực cũng sẽ ra tay. Tiểu nhân chỉ là làm việc nên làm.”

“Việc nên làm…” Diệp Vân Sơn nhắc lại, khẽ gật đầu, dường như hài lòng với thái độ của Lâm Dị. “Nghe Sở Sở nói, tiểu hữu thân pháp khá tốt, lại biết cách trấn an ngựa hoảng loạn? Không biết tiểu hữu xuất thân từ môn phái nào, hay có sư thừa gì không?”

Câu hỏi then chốt đã tới. Lâm Dị đã chuẩn bị sẵn câu trả lời. “Dạ không. Tiểu nhân chỉ là con nhà dược phu, từ nhỏ theo cha leo núi hái thuốc, quen với địa hình hiểm trở, nên chân tay có phần nhanh nhẹn hơn người thường. Còn việc trấn an ngựa… tiểu nhân may mắn từng đọc qua vài cuốn sách y thư cổ, có ghi chép về huyệt đạo của gia súc, lúc nguy cấp liều mạng thử một lần, may mà thành công.”

Lời giải thích này tuy có chỗ khó tin (một thiếu niên quê mùa lại biết huyệt đạo gia súc và dám áp dụng trong tình huống nguy hiểm), nhưng cũng không có chứng cớ để bác bỏ. Diệp Vân Sơn nhìn hắn chăm chú một lúc, rồi cười nhẹ: “Dù sao cũng là tiểu hữu có bản lĩnh. Vậy tiểu hữu đến Thiên Vũ Thành, có dự định gì không?”

“Tiểu nhân cha mẹ mất sớm, chỉ mong tìm một nơi ổn định, có thể dựa vào chút hiểu biết về dược thảo để kiếm sống, hoặc học thêm nghề nghiệp.” Lâm Dị trả lời thành thật, nhưng giấu đi mục đích thực sự.

Diệp Vân Sơn trầm ngâm giây lát. Ông nhìn sang vị lão giả áo xám bên cạnh, người này khẽ gật đầu ra hiệu, dường như đang truyền đạt điều gì đó. “Ta xem tiểu hữu cũng là người có chí, lại có ân với thành chủ phủ. Nếu tiểu hữu không chê, có thể tạm thời ở lại phủ đệ, ta có thể giới thiệu tiểu hữu đến ‘Dược Vương các’ học việc, hoặc nếu muốn, có thể làm một chân tùy tùng trong phủ, chuyên lo việc quản lý dược liệu, thảo dược trong phủ. Tiểu hữu nghĩ sao?”

Lời đề nghị này quá hấp dẫn. Ở lại thành chủ phủ, tiếp cận nguồn tài nguyên và thông tin, lại có thể liên hệ với “Dược Vương các” – nghe tên đã biết là nơi liên quan đến dược đạo. Nhưng Lâm Dị cũng biết, đi kèm với đó là sự giám sát và ràng buộc. Hắn không muốn bị trói chân ở đây.

“Đa tạ thành chủ đại nhân hảo ý.” Lâm Dị cúi đầu. “Nhưng tiểu nhân tính tình nhàn tản, sợ rằng không quen nề nếp trong phủ, làm hỏng việc của đại nhân. Hơn nữa, tiểu nhân mới đến, còn muốn đi nhiều nơi trong thành để mở mang tầm mắt. Nếu đại nhân cho phép, tiểu nhân chỉ xin được thỉnh giáo đại nhân và tiểu thư khi có dịp, và… nếu có cơ hội, hy vọng được đại nhân giới thiệu, đến ‘Dược Vương các’ tham quan học hỏi một hai lần, đã là vạn hạnh.”

Lời từ chối khéo léo, không làm mất mặt chủ nhà, lại thể hiện sự độc lập và khiêm tốn. Diệp Vân Sơn nghe vậy, không những không tức giận, ngược lại càng thêm thiện cảm. “Cũng được. Tiểu hữu có chí khí. Vậy ta sẽ cho người cấp cho tiểu hữu một tấm thẻ khách, tiểu hữu có thể tự do ra vào một số khu vực trong thành, và khi cần, có thể dùng thẻ này đến thành chủ phủ tìm ta hoặc Sở Sở. Còn ‘Dược Vương các’… Sở Sở, con dẫn Lâm tiểu hữu đi một lần vào ngày mai đi.”

“Vâng, cha.” Diệp Sở Sở vui vẻ đáp ứng.

Lâm Dị trong lòng mừng thầm, mặt ngoài vẫn bình tĩnh cảm tạ. Đây là kết quả tốt hơn hắn mong đợi. Có tấm thẻ khách của thành chủ phủ, hắn sẽ thuận tiện hơn nhiều trong việc đi lại và tìm hiểu thông tin. Và việc được dẫn đến Dược Vương các, chính là cánh cửa hắn muốn mở.

Buổi gặp kết thúc trong không khí hòa hợp. Diệp Vân Sơn còn tặng Lâm Dị một túi nhỏ năm mươi lượng bạc làm lễ tạ (Lâm Dị từ chối không được, đành nhận), rồi sai người đưa hắn về.

Ra khỏi thành chủ phủ, trên tay cầm tấm thẻ bằng đồng có khắc chữ “Diệp” và một số phù văn đơn giản, Lâm Dị đi trên đường phố đã lên đèn. Sự việc xảy ra ngoài dự kiến, nhưng kết quả lại có lợi. Tuy nhiên, hắn biết, từ giờ trở đi, mình đã lọt vào tầm mắt của thành chủ phủ, và có lẽ cả những thế lực khác đang theo dõi động tĩnh nơi đây. Hắn phải càng thận trọng hơn.

Nhưng ít nhất, hắn đã có một bước đột phá trên con đường tìm kiếm manh mối tu tiên ở Thiên Vũ Thành. Và cái tên “Diệp Sở Sở” cùng ánh mắt cảm kích, tò mò của cô gái kia, có lẽ sẽ còn hữu dụng trong tương lai. Lâm Dị xoa nhẹ chiếc vòng dưới ống tay áo, bước nhanh về phía lữ điếm, trong lòng bắt đầu lên kế hoạch cho chuyến thăm Dược Vương các ngày mai.

 

 

CHƯƠNG 34 – NGƯỜI QUEN GIANG HỒ

Sự việc cứu người trên phố và được mời về thành chủ phủ như một cơn gió thổi qua Thiên Vũ Thành, mau chóng trở thành đề tài bàn tán trong các quán trà góc chợ. Phiên bản được thêu dệt đủ kiểu: nào là một thanh niên áo xám thần bật phi thân điểu tẩu, điểm huyệt trấn mã trong nháy mắt; nào là tiểu thư thành chủ phủ cảm mến anh hùng, ân cần mời về phủ… Dù sự thật chỉ là một cuộc cứu người gấp gáp và một buổi gặp mặt lịch sự, nhưng qua miệng lưỡi thiên hạ, nó đã trở nên ly kỳ và lãng mạn hơn nhiều.

Lâm Dị, sau khi từ chối lời đề nghị ở lại phủ, vẫn quay về Lữ Điếm Tĩnh Tâm. Nhưng hắn biết, mình không thể tiếp tục ở đây lâu. Việc hắn đã lộ diện, lại mang theo tấm thẻ khách của thành chủ phủ, chắc chắn sẽ có người tìm đến, dò xét, hoặc thậm chí là nhòm ngó. Hắn cần một nơi ở mới, kín đáo hơn, nhưng đồng thời vẫn phải duy trì mối liên hệ với thành chủ phủ.

Sáng hôm sau, đúng như hẹn, một chiếc kiệu nhỏ và hai tên hộ vệ từ thành chủ phủ đã đến đón hắn. Diệp Sở Sở không đi cùng, nhưng có nhắn rằng sẽ gặp hắn tại Dược Vương các. Lâm Dị chất vài thứ đồ đạc quan trọng lên kiệu, trả phòng tại lữ điếm, rồi lên đường. Hắn không nói với chủ quán mình sẽ đi đâu, chỉ nói có việc phải rời thành một thời gian.

Kiệu không đưa hắn thẳng đến Dược Vương các, mà lại đi về phía tây bắc thành, vào một khu phố yên tĩnh hơn, nơi có những dinh thự lớn với tường cao cổng rộng, rõ ràng là nơi ở của quý tộc và quan lại. Cuối cùng, kiệu dừng trước một tòa biệt viện không quá lớn nhưng trang nhã, cổng có đề ba chữ “Tĩnh Tâm Biệt Viện”. Một viên quản gia trung niên đã đợi sẵn ở đó.

“Lâm công tử, tiểu thư có dặn, công tử là khách quý, ở lữ điếm bên ngoài e rằng không tiện. Biệt viện này thuộc về thành chủ phủ, thường dùng để tiếp đãi khách quý hoặc các vị đạo hữu. Công tử cứ tạm thời an tâm ở đây, muốn đi đâu làm gì cũng tự do, chỉ cần nói với lão phu một tiếng là được.” Viên quản gia cung kính nói.

Lâm Dị hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra. Đây là cách Diệp Sở Sở (hoặc Diệp Vân Sơn) thể hiện thiện chí và cũng là một cách “giữ” hắn trong tầm kiểm soát. Ở đây, đương nhiên thoải mái và an toàn hơn lữ điếm, nhưng mọi hành động của hắn chắc chắn sẽ được báo lại. Tuy nhiên, hắn không có lý do từ chối, cũng không muốn từ chối. Ở đây, ít nhất hắn có thể yên tâm tu luyện mà không sợ bị quấy rầy, và quan trọng hơn, đây là một tín hiệu cho thấy thành chủ phủ thực sự coi trọng hắn.

“Đa tạ tiểu thư hảo ý.” Lâm Dị gật đầu, theo viên quản gia vào trong.

Biệt viện không lớn, nhưng bố trí tinh tế. Một sân nhỏ với hồ nước và đá giả sơn, vài gốc cây lâu năm, không khí trong lành, linh khí cũng dường như đậm đặc hơn một chút so với bên ngoài – có lẽ được bố trí các trận pháp đơn giản để tụ khí. Căn phòng chính dành cho khách sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi, thậm chí còn có một bàn đọc sách và một giá sách nhỏ với vài cuốn sách thông thường về địa lý, lịch sử.

Sau khi ổn định chỗ ở, viên quản gia thông báo: “Tiểu thư nói, buổi chiều sẽ đến đón công tử cùng đến Dược Vương các. Trước đó, nếu công tử không ngại, có thể đến ‘Thủy Vân Đình’ ở phía đông viện dùng bữa trưa. Ở đó… cũng có một vị khách khác của thành chủ phủ.”

Lâm Dị gật đầu cảm ơn. Hắn không vội vã đi đâu, mà ở lại phòng, đóng cửa lại, bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng căn phòng. Bằng cảm giác và sự hỗ trợ kín đáo của chiếc vòng, hắn xác nhận trong phòng không có cơ quan giám sát hay phù văn ẩn giấu nào. Có lẽ, thành chủ phủ cũng tôn trọng sự riêng tư của khách, hoặc… họ có cách giám sát tinh vi hơn mà hắn chưa phát hiện ra.

Buổi trưa, Lâm Dị theo chỉ dẫn đến Thủy Vân Đình – một ngôi đình nhỏ bên hồ nước. Trong đình đã bày sẵn một bàn tiệc nhẹ, và có một người đang ngồi đó.

Đó là một lão giả, trông khoảng sáu mươi, nhưng tinh thần quắc thước, mặc một bộ trường bào màu xám tro đơn giản, tóc bạc được búi gọn bằng một chiếc trâm gỗ. Ông ta ngồi đó, tay cầm một chén trà, nhìn ra mặt hồ phẳng lặng, dáng vẻ tự nhiên nhưng lại toát ra một khí tức thâm trầm, tĩnh lặng, khiến người ta không dám xem thường. Đặc biệt, dưới con mắt của Lâm Dị (và sự rung động nhẹ của chiếc vòng), hắn cảm nhận được xung quanh lão giả này có một trường “khí” rất ổn định, hòa hợp với thiên địa, hoàn toàn khác với những người phàm tục hoặc cả những võ giả thông thường hắn từng gặp ở Thanh Phong Môn. Người này… tuyệt đối không đơn giản.

Lão giả quay đầu lại khi nghe thấy tiếng bước chân. Đôi mắt ông ta không lớn, nhưng sáng như sao, nhìn Lâm Dị một cái, khẽ gật đầu: “Lâm tiểu hữu? Mời ngồi.”

Giọng nói trầm ấm, bình thản, không có uy thế áp chế, nhưng lại mang một sức nặng vô hình.

Lâm Dị cung tay: “Tiểu nhân Lâm Dị, bái kiến tiền bối.” Hắn ngồi xuống đối diện, giữ thái độ cung kính nhưng không sợ hãi.

“Lão phu Mặc Tam.” Lão giả tự giới thiệu ngắn gọn. “Là một khách khanh vô dụng trong thành chủ phủ. Nghe nói tiểu hữu có thủ đoạn phi phàm, cứu được Diệp gia tiểu thư, lại có hứng thú với dược đạo, nên muốn gặp mặt một lần.”

“Tiền bối quá khen.” Lâm Dị nói. “Tiểu nhân chỉ là may mắn.”

Mặc Tam không nói gì, chỉ nhấp một ngụm trà, đôi mắt vẫn quan sát Lâm Dị, như có ánh sáng lưu chuyển trong đó. Một lúc sau, ông ta đột nhiên hỏi: “Tiểu hữu… tu luyện công pháp Mộc hệ đã bao lâu rồi?”

Câu hỏi đột ngột, trực tiếp, như một nhát dao xé toang lớp vỏ ngụy trang của Lâm Dị. Tim hắn đập mạnh một cái, nhưng nhiều năm rèn luyện sự ẩn nhẫn đã khiến hắn không lộ chút sắc mặt nào. Hắn giả vờ ngây ngô: “Tiền bối nói gì thế? Tiểu nhân chỉ là con nhà dược phu, biết chút về thảo dược, làm sao dám nói đến ‘tu luyện’, ‘công pháp’?”

Mặc Tam khẽ nhếch mép, một nụ cười rất nhẹ, nhưng lại khiến Lâm Dị cảm thấy áp lực. “Tiểu hữu không cần giấu giếm. Lão phu tuy không tài giỏi, nhưng mấy chục năm trôi nổi, đôi mắt còn sáng. Khí tức trên người tiểu hữu, tinh thuần ôn hòa, hòa hợp với thiên địa, đặc biệt là sự liên hệ tự nhiên với Mộc khí xung quanh, tuy rất mờ nhạt nhưng cực kỳ ổn định, hoàn toàn không phải là thứ mà một người bình thường hay một võ giả thông thường có thể có. Đây rõ ràng là dấu hiệu của người đã bước vào cửa ải tu luyện, lại là tu luyện công pháp Mộc hệ tương đối thuần chính.”

Lời nói của ông ta rành rành, phân tích từng li từng tí, hoàn toàn bác bỏ lời nói dối của Lâm Dị. Lâm Dị trong lòng lạnh toát. Người này… thực lực và nhãn lực đáng sợ! Hắn thậm chí không cần dùng thần thức dò xét (hoặc đã dò xét mà hắn không biết), chỉ qua quan sát và cảm nhận khí tức đã có thể nhìn ra căn cơ của mình. So với Chu Tử Kỳ, vị lão giả này có vẻ càng thâm bất khả trắc.

Biết không thể tiếp tục giấu giếm, Lâm Dị thở dài, cúi đầu: “Tiền bối pháp nhãn như điện, tiểu nhân không dám giấu giếm. Đúng là tiểu nhân may mắn được truyền thụ một chút công pháp dưỡng sinh Mộc hệ cơ bản, nhưng chỉ là để cường thân kiện thể, xa vời với ‘tu luyện’ chân chính. Không ngờ lại bị tiền bối nhận ra.”

Mặc Tam gật đầu, vẻ mặt hơi dịu. “Tiểu hữu không cần tự ti. Công pháp dưỡng sinh Mộc hệ, tuy tiến cảnh chậm, nhưng căn cơ vững chắc, đặc biệt phù hợp với những người có căn cơ yếu hoặc tổn thương. Xem ra, tiểu hữu cũng có một cơ duyên không tệ. Chỉ là…” Ông ta dừng lại, ánh mắt trở nên thâm thúy. “Công pháp mà tiểu hữu tu luyện, khí tức thuần khiết ổn định, không tạp chất, có vẻ không phải là thứ tầm thường có thể thấy ở thế tục. Không biết tiểu hữu từng có duyên gặp được cao nhân nào chỉ điểm?”

Lại là một câu hỏi khó. Lâm Dị trong lòng cảnh giác cao độ. Hắn không thể tiết lộ về Chu Tử Kỳ và Thanh Phong Môn. “Tiểu nhân năm xưa theo cha hái thuốc trên núi, vô tình cứu được một vị lão đạo sĩ bị thương. Vị lão đạo sĩ đó để trả ơn, đã truyền cho tiểu nhân mấy câu khẩu quyết điều tức và một quyển sách tay về dưỡng sinh, dặn không được tiết lộ. Sau đó người ấy đi mất, tiểu nhân cũng không biết danh tính.”

Lời giải thích này nghe có vẻ hợp lý, lại phù hợp với hoàn cảnh “con nhà dược phu” của hắn. Mặc Tam nghe xong, không nói gì, chỉ nhìn Lâm Dị thêm một lúc, như muốn phân biệt thật giả. Cuối cùng, ông ta khẽ thở dài: “Cơ duyên mỗi người mỗi khác. Tiểu hữu có được như vậy, cũng là phúc phận. Chỉ là, con đường tu luyện vốn dĩ đầy chông gai, đặc biệt là đối với người không có tông môn, sư thừa làm chỗ dựa. Tiểu hữu tuổi còn trẻ, đã bước vào cửa này, nên cẩn thận hơn.”

Lời nói này không rõ là cảnh cáo hay nhắc nhở. Lâm Dị cung kính nói: “Đa tạ tiền bối chỉ giáo. Tiểu nhân chỉ muốn bình an sống qua ngày, không dám tham cầu xa vời.”

“Bình an sống qua ngày…” Mặc Tam lặp lại, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười kỳ dị. “Ở chốn Thiên Vũ Thành này, lại dính dáng đến thành chủ phủ, muốn bình an, cũng không phải chuyện dễ. Nhưng thôi, đó là chuyện của tiểu hữu. Lão phu chỉ là một khách khanh già, không muốn xen vào nhiều.”

Ông ta đổi đề tài, bắt đầu hỏi Lâm Dị một số kiến thức cơ bản về dược thảo và huyệt đạo. Lâm Dị cẩn thận trả lời, chỉ nói những thứ thông thường, không dám bộc lộ kiến thức sâu hơn từ Chu Tử Kỳ. Mặc Tam nghe xong, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng sửa lại vài chỗ nhỏ, rõ ràng cũng là người am hiểu dược lý, nhưng trình độ có lẽ không sâu bằng Chu Tử Kỳ.

Bữa trưa trôi qua trong bầu không khí vừa hòa hợp vừa ẩn chứa sự thăm dò. Cuối cùng, Mặc Tam đứng dậy: “Lão phu còn có việc, xin phép trước. Buổi chiều, tiểu thư sẽ đến đón tiểu hữu. Chúc tiểu hữu có chuyến tham quan Dược Vương các vui vẻ.”

“Tiền bối đi mạnh giỏi.” Lâm Dị đứng dậy tiễn.

Nhìn bóng lưng của Mặc Tam khuất sau lối đi, Lâm Dị mới thở phào một hơi, lưng đã thấm mồ hôi lạnh. Cuộc đối thoại ngắn này căng thẳng không kém một trận chiến. Vị lão giả Mặc Tam này, thực lực và tầm mắt đều vượt xa dự đoán của hắn. Có lẽ, đây chính là “người trong giới” mà hắn muốn tìm – một tu giả chân chính, dù có lẽ chỉ ở cảnh giới không cao (nhưng so với hắn thì đã là trời vực).

Việc bị nhận ra căn cơ tu luyện là một rủi ro, nhưng cũng có thể là một cơ hội. Ít nhất, điều này chứng tỏ hắn đã đi đúng hướng, và trong thành chủ phủ có người hiểu biết về tu luyện. Vấn đề là, làm thế nào để lợi dụng mối quan hệ này mà không bị họ khống chế hoặc nhìn thấu thêm bí mật?

Buổi chiều, Diệp Sở Sở đích thân đến đón. Cô ta hôm nay mặc một bộ váy dài màu xanh lục nhạt, tóc vấn đơn giản hơn, trông thanh thoát và hoạt bát. “Lâm công tử, chúng ta đi thôi. Sư phụ của Dược Vương các hôm nay có ở đó, ta đã hẹn trước.”

Trên đường đi, Diệp Sở Sở vui vẻ giới thiệu về Dược Vương các. Đây không phải là một thương hội buôn bán dược liệu đơn thuần, mà là một tổ chức được thành lập bởi một nhóm đạo sĩ và lang trung chuyên về dược đạo, vừa nghiên cứu dược lý, luyện chế đan dược, vừa đào tạo đệ tử, đồng thời cũng cung cấp dịch vụ y thuật và bán một số dược phẩm đặc biệt cho giới tu luyện (cấp thấp). Người đứng đầu Dược Vương các được gọi là “Các chủ”, cũng là một tu giả, nhưng thực lực và địa vị không cao lắm, chủ yếu dựa vào tay nghề dược đạo để tồn tại trong Thiên Vũ Thành.

“Sư phụ của ta tên là Tần Vân, là một trưởng lão trong các, chuyên về nhận biết và bảo quản linh thảo.” Diệp Sở Sở nói. “Ta theo sư phụ học cũng đã hơn một năm, nhưng chỉ mới biết chút da lông.”

Lâm Dị gật đầu lắng nghe, trong lòng suy tính. Dược Vương các nghe có vẻ là một tổ chức trung lập, tương đối mở, có thể là nơi tốt để hắn tiếp cận và học hỏi thêm về dược đạo, thậm chí tìm hiểu thông tin về tu tiên.

Dược Vương các nằm ở khu đông nam thành, là một tòa nhà năm tầng cao lớn, kiến trúc cổ điển, mặt tiền trang trí bằng những phù điêu về các loại dược thảo và lò luyện đan. Không khí xung quanh nơi này thoang thoảng mùi thuốc phức tạp. Cửa ra vào có đệ tử canh gác, nhưng thấy Diệp Sở Sở (rõ ràng là người quen) và tấm thẻ của Lâm Dị, liền cung kính mời vào.

Bên trong các, tầng một là một sảnh đường rộng, trưng bày các loại dược thảo thông thường và thành phẩm, có vài khách hàng đang xem xét. Diệp Sở Sở không dừng lại, dẫn Lâm Dị đi thẳng lên tầng ba, nơi có các phòng nghiên cứu và phòng khách.

Tại một căn phòng đầy mùi thuốc, họ gặp Tần Vân – một phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi, dung mạo bình thường nhưng đôi tay thon dài, trắng nõn, đôi mắt tinh anh. Bà ta đang phân loại một đống dược thảo khô, thấy Diệp Sở Sở, liền mỉm cười: “Sở Sở đến rồi. Đây chính là vị Lâm tiểu hữu mà ngươi nói sao?”

“Vâng, sư phụ.” Diệp Sở Sở giới thiệu: “Đây là Lâm Dị công tử. Công tử, đây là sư phụ của ta, Tần trưởng lão.”

Lâm Dị cung tay: “Tiểu nhân Lâm Dị, bái kiến Tần trưởng lão.”

Tần Vân đưa mắt nhìn Lâm Dị, ánh mắt cũng tinh tường như Mặc Tam, nhưng có vẻ thiên về quan sát thể chất và khí sắc. “Tiểu hữu khí sắc không tệ, tuy hơi gầy nhưng tinh thần đầy đủ, có lẽ cũng biết cách điều dưỡng. Nghe Sở Sở nói, tiểu hữu cũng hiểu về dược thảo?”

“Dạ, chỉ biết chút ít kiến thức cơ bản từ gia truyền.” Lâm Dị khiêm tốn nói.

“Vậy thì tốt.” Tần Vân chỉ vào đống dược thảo trên bàn. “Tiểu hữu thử nhận xem, trong số này, có những loại nào, và phẩm chất ra sao?”

Đây rõ ràng là một bài kiểm tra nhỏ. Lâm Dị không ngại, bước tới, cúi xuống quan sát, thỉnh thoảng cầm lên ngửi, thậm chí nhấm nháp một chút (dược thảo đã qua xử lý, không độc). Hắn chỉ ra từng loại: “Đây là Hoàng kỳ, phẩm chất trung bình, phơi khô đủ nắng nhưng hơi thiếu âm khí nên tính hơi táo. Đây là Đương quy, là loại đầu to thân nhỏ, phẩm chất khá. Đây là Xuyên khung, nhưng hình như bị phơi quá khô, dược tính tán hàn hơi mạnh… Còn đây, nếu tiểu nhân không nhầm, đây là ‘Thanh Diệp Hàn’, một loại thảo dược hiếm thấy, tính hàn mạnh, dùng để giải độc nhiệt, nhưng cần phối hợp cẩn thận, nếu không dễ tổn thương tỳ vị.”

Lời nhận xét tuy không quá sâu, nhưng rất chuẩn xác, đặc biệt là việc nhận ra Thanh Diệp Hàn và nêu rõ dược tính, khiến Tần Vân hơi kinh ngạc. “Tiểu hữu quả nhiên có chút thực học. Thanh Diệp Hàn này, ngay cả một số đệ tử trong các cũng chưa chắc nhận ra. Không biết tiểu hữu có hứng thú ở lại Dược Vương các học tập một thời gian không? Tuy các không phải đại môn phái, nhưng về dược đạo cũng có chút tích lũy.”

Lời mời này khiến Lâm Dị hơi bất ngờ. Nhưng hắn nhanh chóng nghĩ ra, đây có thể là ý của Diệp Sở Sở hoặc thậm chí là Diệp Vân Sơn, muốn sắp xếp cho hắn một chỗ đứng rõ ràng, vừa có thể giữ hắn lại, vừa có thể phát huy tài năng của hắn. Và đối với hắn, đây cũng là một cơ hội tốt.

“Đa tạ trưởng lão xem trọng.” Lâm Dị cung tay. “Tiểu nhân cũng rất mong được học hỏi thêm. Chỉ là… tiểu nhân tính tình nhàn tản, sợ rằng không quen nề nếp quá nghiêm khắc.”

Tần Vân cười: “Không sao. Tiểu hữu có thể coi như một khách khanh ngoại vi, không cần tuân thủ tất cả quy định, chỉ cần thỉnh thoảng đến giúp đỡ phân loại dược thảo, hoặc thảo luận dược lý, khi cần có thể nhận một số nhiệm vụ nhỏ, tất nhiên cũng sẽ có chút báo đáp. Tiểu hữu nghĩ sao?”

Điều kiện này quá thuận lợi. Lâm Dị không còn do dự: “Vậy thì đa tạ trưởng lão. Tiểu nhân xin nhận lời.”

Diệp Sở Sở bên cạnh cũng vui mừng nói: “Hay quá! Vậy từ nay, ta và công tử cũng coi như đồng môn rồi.”

Tần Vân gật đầu, lấy ra một tấm thẻ gỗ nhỏ màu nâu, trên khắc hình một cây thuốc và chữ “Dược”. “Đây là thẻ nhận diện của khách khanh ngoại vi. Tiểu hữu cầm lấy, có thể tự do ra vào các tầng dưới của Dược Vương các, mượn đọc một số sách vở cơ bản về dược thảo, và khi cần mua dược liệu cũng được giảm giá nhẹ.”

Lâm Dị nhận lấy, trong lòng vừa mừng vừa cảnh giác. Mọi việc diễn ra quá suôn sẻ, như có một bàn tay vô hình đang sắp xếp. Nhưng dù sao, hắn đã có một bước tiến quan trọng: chính thức tiếp cận được một tổ chức liên quan đến tu luyện, và có một danh phận hợp lý ở Thiên Vũ Thành. Từ đây, hắn có thể từ từ tìm hiểu thêm về thế giới tu tiên, và quan trọng hơn, có thể bắt đầu tích lũy tài nguyên và kiến thức cho con đường của riêng mình.

Buổi chiều hôm đó, Lâm Dị ở lại Dược Vương các, được Tần Vân dẫn đi tham quan một vòng, giới thiệu sơ lược về cơ cấu tổ chức và một số quy tắc cơ bản. Diệp Sở Sở nhiệt tình đi theo, thỉnh thoảng giải thích thêm. Trong ánh mắt của cô gái thành chủ phủ, dường như đã có một sự hứng thú và tò mò đặc biệt dành cho vị thanh niên áo xám bí ẩn này.

Khi hoàng hôn buông xuống, Lâm Dị trở về Tĩnh Tâm Biệt Viện, tay cầm tấm thẻ gỗ và vài cuốn sách cơ bản về dược thảo được Tần Vân tặng. Hắn ngồi trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố dần lên đèn. Hai ngày ngắn ngủi ở Thiên Vũ Thành, hắn đã từ một lữ khách vô danh trở thành khách quý của thành chủ phủ và khách khanh ngoại vi của Dược Vương các. Tốc độ này nhanh hơn dự kiến, nhưng cũng mang theo nhiều rủi ro hơn.

Hắn nghĩ đến Mặc Tam, nghĩ đến Tần Vân, nghĩ đến Diệp Sở Sở, và đằng sau họ là thành chủ Diệp Vân Sơn. Tất cả đều là những nhân vật phức tạp, mỗi người đều có mục đích riêng. Hắn phải cực kỳ thận trọng, giống như đi trên dây giữa vực thẳm, từng bước một, không được phép sai lầm.

Nhưng ít nhất, hắn đã có một điểm khởi đầu. Và con đường phía trước, dù tối tăm đến đâu, hắn cũng đã cầm trên tay một ngọn đuốc nhỏ – dù chỉ là ánh sáng le lói từ tấm thẻ gỗ Dược Vương các. Hắn sẽ dùng ngọn đuốc đó, từ từ soi sáng bóng tối, tiến về phía mục tiêu xa xôi mà hắn khao khát – thế giới tu tiên chân chính.

 

CHƯƠNG 35 – LỜI MỞ RA TIÊN ĐẠO

Những ngày tiếp theo, Lâm Dị dần ổn định vào nhịp sống mới tại Thiên Vũ Thành. Buổi sáng, hắn ở Tĩnh Tâm Biệt Viện tu luyện Thanh Mộc Trường Sinh Công, tận dụng môi trường linh khí tương đối đậm đặc và yên tĩnh nơi đây. Buổi chiều, hắn đến Dược Vương các, lấy danh nghĩa khách khanh ngoại vi, giúp đỡ phân loại dược thảo, học hỏi kiến thức mới từ sách vở và qua trao đổi với Tần Vân (mặc dù hắn rất cẩn thận, chỉ bộc lộ kiến thức ở mức hợp lý). Thỉnh thoảng, Diệp Sở Sở cũng đến tìm hắn, đôi khi là hỏi về dược thảo, đôi khi chỉ là trò chuyện phiếm. Cô ta tỏ ra rất thân thiện, nhưng Lâm Dị luôn giữ một khoảng cách lịch sự, không quá xa cách nhưng cũng không quá thân mật.

Mối quan hệ với Mặc Tam thì phức tạp hơn. Thỉnh thoảng, khi dùng bữa tại Thủy Vân Đình, hai người lại gặp nhau. Lão giả này ít nói, nhưng mỗi lần mở miệng đều là những câu hỏi hoặc nhận xét sắc sảo, thường khiến Lâm Dị phải vận dụng hết trí óc để ứng đối. Có vẻ như Mặc Tam biết rõ hắn không chỉ là một “con nhà dược phu” đơn thuần, nhưng cũng không truy vấn thêm, chỉ như đang quan sát và thử thách.

Một buổi chiều mưa phùn, Lâm Dị ở lại Dược Vương các muộn hơn thường lệ để giúp Tần Vân xử lý một mẻ dược thảo mới nhập có độ ẩm cao, cần sấy khô gấp. Khi công việc xong xuôi, trời đã tối mịt. Hắn từ biệt Tần Vân, cầm ô đi trong màn mưa lất phất trở về biệt viện.

Con đường phố vắng tanh, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói và mặt đường đá. Ánh đèn lồng vàng vọt từ các ngôi nhà hai bên hắt ra, kéo dài những bóng người đơn độc. Lâm Dị đi không vội, tận hưởng sự yên tĩnh hiếm hoi giữa thành thị ồn ào. Hắn đang suy nghĩ về một phương thuốc mới đọc được trong sách, liên quan đến việc điều hòa khí huyết bằng cách kết hợp vài loại dược thảo có tính chất trái ngược.

Khi đến một ngã tư vắng, gần một cây cầu đá nhỏ bắc qua con ngòi chảy qua thành, hắn chợt dừng bước. Dưới gầm cầu, trong bóng tối mờ ảo bị che khuất bởi màn mưa, có một bóng người đang đứng đó, tựa như đã đợi sẵn.

Là Mặc Tam.

Ông ta không cầm ô, nhưng những hạt mưa dường như tự động tránh ra khi rơi cách người ông vài tấc, tạo thành một vùng khô ráo vô hình. Ông mặc vẫn bộ trường bào xám tro, tay chắp sau lưng, nhìn dòng nước đục ngầu chảy xiết dưới chân cầu.

Lâm Dị tim đập nhanh một nhịp, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại. Hắn biết, đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Hắn bước xuống bậc thang đá dẫn xuống bờ ngòi, tiến đến gần.

“Tiền bối.” Hắn cung tay.

Mặc Tam quay lại, ánh mắt trong đêm mưa vẫn sáng như sao. “Lâm tiểu hữu, mưa tầm tã, sao không về sớm?”

“Giúp Tần trưởng lão xử lý chút việc, nên về muộn.” Lâm Dị đáp. “Tiền bối cũng có hứng thú ngắm mưa đêm sao?”

“Ngắm mưa?” Mặc Tam khẽ cười, một nụ cười có vẻ mỉa mai. “Lão phu chỉ là nhìn dòng nước này, nó từ trên núi cao chảy xuống, qua bao ghềnh thác, cuối cùng hòa vào sông lớn, rồi ra biển khơi. Giống như con người vậy, từ nhỏ đến lớn, từ nơi này đến nơi khác, rốt cuộc cũng chỉ tìm một chỗ để về.”

Lời nói mang đầy ẩn ý. Lâm Dị im lặng nghe, không vội đáp.

Mặc Tam tiếp tục: “Tiểu hữu đến Thiên Vũ Thành, cũng như một giọt nước nhỏ chảy vào dòng sông này. Ở đây, có thể tạm thời yên ổn, có thể học được chút ít, kiếm được chút ít. Nhưng… liệu đây có phải là chỗ tiểu hữu muốn ‘về’ không?”

Câu hỏi đánh thẳng vào tâm tư. Lâm Dị biết, đã đến lúc phải có một cuộc nói chuyện thực sự với vị lão giả thần bí này. Hắn không trả lời trực tiếp, mà hỏi ngược lại: “Theo tiền bối, chỗ ‘về’ thực sự, nên là nơi nào?”

Mặc Tam nhìn hắn chăm chú một lúc, rồi nói, giọng trầm xuống: “Đối với người bình thường, về nhà, về quê, về một nơi bình yên, là đủ. Nhưng đối với người đã bước chân vào con đường tu luyện, đặc biệt là những người trẻ tuổi có chút căn cơ và khát vọng như tiểu hữu… chỗ ‘về’ thực sự, chỉ có thể là tiên môn.”

Tiên môn. Hai chữ cuối cùng như hai tiếng chuông đồng vang lên trong đêm mưa, xua tan mọi ồn ào nhỏ bé xung quanh, đập thẳng vào tâm khảm Lâm Dị. Đây là lần đầu tiên hắn nghe ai đó trực tiếp nhắc đến khái niệm này một cách nghiêm túc, rõ ràng như vậy.

“Tiên… môn?” Hắn lặp lại, giọng không giấu nổi sự chờ đợi.

“Ừ.” Mặc Tam gật đầu. “Thiên Vũ Thành này, dù có hưng thịnh, dù có Dược Vương các, có thành chủ phủ, có lão phu và một vài người như lão phu… rốt cuộc cũng chỉ là một bến đỗ tạm thời trong thế giới phàm tục. Ở đây, ngươi có thể tiếp xúc với một ít linh vật cấp thấp, học được chút kiến thức dược lý nông cạn, thậm chí tu luyện chậm rãi công pháp của mình. Nhưng mức trần của nó rất thấp. Không có linh mạch phong phú, không có đan dược cao cấp, không có công pháp hoàn chỉnh, không có cao nhân chỉ điểm… cả đời tu luyện, e rằng cũng khó vượt qua Luyện Khí kỳ, đạt đến Trúc Cơ.”

Luyện Khí kỳ? Trúc Cơ? Những thuật ngữ mới mẻ này khiến Lâm Dị háo hức. Hắn đã đọc qua những từ này trong sách vở mơ hồ, nhưng chưa bao giờ có ai giải thích rõ ràng. “Tiền bối… có thể nói rõ hơn không?”

Mặc Tam thấy vẻ khao khát trong mắt Lâm Dị, khẽ thở dài, như nhớ lại chính mình ngày trước. “Thôi, cũng tốt. Lão phu thấy tiểu hữu cũng là người có duyên, lại có chí hướng, nói cho ngươi biết cũng không sao.” Ông ta quay người, nhìn về phía những ngọn núi mờ ảo phía xa trong màn đêm mưa. “Trên thế gian này, ngoài thế giới phàm tục chúng ta đang sống, còn tồn tại những thánh địa tu luyện được gọi là ‘tiên môn’. Ở đó, linh khí dồi dào gấp trăm lần nơi đây, có linh mạch cung cấp năng lượng tu luyện, có các bí cảnh chứa đầy thiên tài địa bảo, có hệ thống công pháp hoàn chỉnh từ Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan… thậm chí cao hơn nữa. Có lò luyện đan chuyên nghiệp, có phường khí chế tạo pháp khí, có thư viện chứa vô số điển tịch cổ xưa… Đó mới thực sự là thế giới của người tu đạo.”

Lời miêu tả khiến Lâm Dị như bị thôi miên. Linh mạch… bí cảnh… Kim Đan… Mỗi từ ngữ đều mở ra một cánh cửa mới đến một thế giới rộng lớn hơn, huy hoàng hơn mà hắn chưa từng dám mơ tới.

“Nhưng… làm sao để vào được tiên môn?” Hắn hỏi, giọng có chút khẩn trương.

“Khó.” Mặc Tam lắc đầu. “Cực kỳ khó. Tiên môn tuyệt đối không tùy tiện mở cửa tiếp nhận người ngoài. Họ thường chỉ thu nhận đệ tử thông qua hai con đường: một là ‘thiên phú tuyệt đỉnh’, tức là những thiên tài có linh căn xuất chúng, được phát hiện từ nhỏ và đưa thẳng vào môn; hai là ‘khuyến thiến lệ’, tức là qua các kỳ thi tuyển hoặc khảo nghiệm định kỳ do tiên môn tổ chức, hoặc được tiến cử bởi những người có địa vị trong giới tu tiên.”

Ông ta nhìn Lâm Dị: “Tiểu hữu căn cơ không tệ, công pháp cũng thuần chính, nhưng tuổi đã không còn nhỏ, lại không có linh căn đặc biệt (hoặc chưa được phát hiện), muốn chính thức gia nhập tiên môn qua con đường thông thường, e rằng… hy vọng mỏng manh.”

Lời nói như một gáo nước lạnh. Nhưng Lâm Dị không nản lòng. Hắn đã quá quen với việc bắt đầu từ con số không, với việc đối mặt với những khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua. “Vậy… không lẽ không còn con đường nào khác?”

Mặc Tam trầm mặc một lúc, như đang cân nhắc. Cuối cùng, ông ta nói, giọng rất nhỏ, gần như bị tiếng mưa che lấp: “Còn một con đường… nhỏ, đầy rủi ro, nhưng cũng có thể là cơ hội. Đó là thông qua Minh Đăng Hội.”

Minh Đăng Hội. Một cái tên mới, nghe có vẻ bí ẩn và kỳ ảo.

“Minh Đăng Hội là gì?” Lâm Dị hỏi.

“Là một hội chợ… đặc biệt.” Mặc Tam giải thích. “Không phải hội chợ thông thường của phàm nhân. Nó được tổ chức bởi một thế lực trung lập thần bí trong giới tu tiên, định kỳ (thường là vài năm một lần) tại những địa điểm bí mật khác nhau. Tại đó, các tu giả tán tu (không có tông môn), các thương hội nhỏ, thậm chí một số đệ tử ngoại vi của các tiên môn, sẽ tụ tập để trao đổi, mua bán các loại linh vật, công pháp, đan dược, pháp khí… mà họ có được. Đôi khi, cũng có đại diện của một số tiên môn nhỏ hoặc trung lập xuất hiện tại đó, với mục đích thu mua nguyên liệu đặc biệt, hoặc… tìm kiếm nhân tài có duyên.”

Ông ta nhấn mạnh hai chữ “có duyên”. “Tại Minh Đăng Hội, ngoài việc cần có vật phẩm có giá trị để trao đổi, còn cần có ‘duyên phận’. Nếu may mắn, có thể lọt vào mắt xanh của ai đó, được tiến cử, hoặc thậm chí trực tiếp được mời gia nhập một thế lực nào đó. Dĩ nhiên, phần lớn người tham dự chỉ là để trao đổi tài nguyên, khó có cơ hội đó.”

Lâm Dị nghe say sưa. Minh Đăng Hội… một hội chợ dành cho tu giả! Đây chính xác là loại cơ hội hắn đang tìm kiếm. Dù chỉ là trao đổi tài nguyên, cũng đã đủ quý giá. “Vậy… làm sao để biết được thời gian và địa điểm của Minh Đăng Hội? Và làm sao để được tham dự?”

Mặc Tam nhìn hắn, ánh mắt phức tạp. “Thông tin về Minh Đăng Hội thường chỉ lưu truyền trong một phạm vi nhỏ của giới tu tiên. Muốn biết, cần có người dẫn đường hoặc có được ‘tín vật’ đặc biệt. Lão phu… may mắn biết được một chút. Kỳ Minh Đăng Hội tiếp theo, sẽ được tổ chức vào ba tháng sau, tại ‘Vân Mộng Trạch’ cách Thiên Vũ Thành về phía tây bắc khoảng ngàn dặm.”

Ba tháng sau! Vân Mộng Trạch! Thông tin quá cụ thể, khiến Lâm Dị hơi nghi ngờ. Tại sao Mặc Tam lại nói cho hắn biết những điều này? Ông ta có mục đích gì?

“Tiền bối… tại sao lại nói cho tiểu nhân biết những chuyện này?” Hắn hỏi thẳng.

Mặc Tam cười, một nụ cười chua chát. “Tại sao? Có lẽ… vì lão phu nhìn thấy hình bóng của chính mình năm xưa ở nơi tiểu hữu. Cũng là một tán tu trẻ tuổi, khao khát tiên đạo, lang thang tìm cơ hội. Hoặc có lẽ… lão phu chỉ đang đầu tư một chút. Nếu một ngày nào đó, tiểu hữu thực sự bước vào tiên môn, có thành tựu, nhớ lại lời nói của lão phu hôm nay, có lẽ sẽ trả ơn chút ít. Dù sao, lão phu già rồi, tu vi khó có thể tiến thêm, chỉ mong sống những ngày còn lại trong yên ổn. Có thêm một mối quan hệ tốt với một người có tiềm năng, cũng không phải chuyện xấu.”

Lời giải thích có vẻ hợp lý, nhưng Lâm Dị không hoàn toàn tin. Tuy nhiên, dù động cơ của Mặc Tam là gì, thông tin này đối với hắn là vô giá.

“Đa tạ tiền bối chỉ điểm.” Lâm Dị chân thành cúi đầu. “Tiểu nhân nhất định sẽ ghi nhớ ân tình này.”

“Không cần khách khí.” Mặc Tam phất tay. “Chỉ là, tiểu hữu nên biết, con đường phía trước đầy chông gai. Đến được Vân Mộng Trạch đã không dễ, tham gia Minh Đăng Hội càng khó hơn. Tiểu hữu cần chuẩn bị kỹ lưỡng: thực lực, tài vật, và… tâm trí. Ở đó, không có luật lệ của phàm tục, chỉ có luật rừng của người tu đạo. Yếu sẽ bị ăn thịt, ngây thơ sẽ chết không toàn thây.”

Lời cảnh báo lạnh lùng khiến Lâm Dị run người. Hắn gật đầu: “Tiểu nhân hiểu.”

“Tốt.” Mặc Tam quay người, định rời đi, nhưng lại dừng lại. “Còn một điều nữa. Nếu tiểu hữu thực sự muốn đến Minh Đăng Hội, cần có một thứ để làm ‘vé vào cửa’. Đó có thể là một linh vật có giá trị, một công pháp độc đáo, hoặc… một kỹ năng đặc biệt có thể đổi lấy thứ gì đó. Tiểu hữu có kiến thức về dược đạo, đó có thể là một lợi thế. Hãy chuẩn bị đi.”

Nói xong, ông ta bước đi, thân hình nhanh chóng hòa vào màn mưa đêm, biến mất không dấu vết, như chưa từng xuất hiện.

Lâm Dị đứng dưới gầm cầu, tiếng mưa rơi xung quanh dường như lớn hơn. Trong lòng hắn, sóng lớn đang cuộn trào. Tiên môn… Minh Đăng Hội… Vân Mộng Trạch… Những từ ngữ mới mẻ và đầy hứa hẹn này lập tức trở thành mục tiêu mới, động lực mới của hắn.

Ba tháng. Hắn có ba tháng để chuẩn bị. Hắn cần tăng cường thực lực – tu luyện. Hắn cần tích lũy tài vật – kiếm tiền, thu thập hoặc luyện chế một số dược phẩm có giá trị, hoặc tìm kiếm những linh vật cấp thấp. Và hắn cần tìm hiểu thêm thông tin về Minh Đăng Hội và Vân Mộng Trạch – có lẽ thông qua Dược Vương các, hoặc… tiếp tục quan hệ với Diệp Sở Sở và Mặc Tam.

Con đường đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Thiên Vũ Thành giờ đây không còn là đích đến, mà chỉ là một trạm dừng chân, một nơi để hắn tích lũy vốn liếng cho cuộc hành trình lớn hơn. Lời nói của Mặc Tam như một tia sáng xé toang màn sương mù, cho hắn thấy một lối đi, dù nhỏ hẹp và nguy hiểm, nhưng thực sự dẫn đến thế giới mà hắn khao khát.

Hắn ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời đêm mưa tầm tã, những đám mây đen dày đặc che khuất cả trăng sao. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn đèn nhỏ đã được thắp lên – ngọn đèn của hy vọng và quyết tâm. Minh Đăng Hội – hội chợ của những ngọn đèn sáng. Hắn sẽ đến đó, dù phải trải qua bao khó khăn. Và từ đó, hắn sẽ tìm cách bước vào thế giới thực sự của tiên đạo.

Mưa vẫn rơi. Lâm Dị xoay người, bước lên những bậc thang đá, đi về phía ánh đèn vàng le lói của Tĩnh Tâm Biệt Viện. Mỗi bước chân giờ đây đã trở nên vững chắc và có mục đích hơn. Hành trình tìm kiếm con đường tiên đạo của Vô Ảnh Nhân, cuối cùng cũng đã thấy được một tia sáng chân chính ở phía trước.

 

Post a Comment

0 Comments