Chương 21: Khảo Hạch Trận Đạo – Một Bước Thành Danh
Hắn không ngẩng mặt, không tranh cãi, cũng không tỏ vẻ gì
nổi bật. Nhưng bên ngoài đại điện đã tụ tập hàng trăm đệ tử nội môn, ngoại môn.
Họ nghe tin về một ngoại môn tu sĩ họ Khương, chỉ trong ba bước phá giải Tam
Tầng Phòng Ngự Trận của Tiêu Thanh Tuyết — người được gọi là thiên kiêu
trong trận đạo.
Thiên Cơ Trận Chủ Trực Tiếp
Chủ Trì
Trên đài cao, một nữ tử mặc trường bào xanh nhạt, tóc cài
trâm ngọc, đôi mắt lặng như hồ thu. Chính là Trận Chủ – Mặc Tuyết Linh,
một trong thất đại trưởng lão của Tử Vân Tông.
“Khương Dạ Minh, ngươi phá giải trận pháp của Tiêu Thanh
Tuyết. Theo quy tắc Trận Đạo Đường, người như ngươi cần tiếp nhận khảo hạch
trận khách cấp nội môn. Nếu vượt qua, có thể lập tức trở thành trận khách chân
chính, hưởng quyền lợi tương đương nội môn.”
Đám người xôn xao.
Một tên ngoại môn, chưa đến Luyện Khí tầng mười, lại
có tư cách vượt cấp khảo hạch?
Khảo Hạch Trận Đạo – Tam Trận
Cơ Quan
Mặc Tuyết Linh phất tay, một trận bàn cổ xưa hiện lên giữa
đại điện, gồm ba vòng xoắn, linh văn chồng chéo, từng lớp cơ quan biến ảo như
sao trời xoay chuyển.
Mười hai bước là yêu cầu bình thường. Chín bước là đỉnh
phong. Còn dưới sáu bước?
“Ha, hắn nghĩ mình là Mặc trưởng lão năm xưa chắc?” – Một
tên nội môn cười khẩy.
Một Bước – Khai Tâm
Khương Dạ Minh bước vào vòng trận, thần sắc vẫn khiêm
nhường. Nhưng trong mắt hắn, những cơ quan ngụy trá, những nút thắt, đều lộ rõ
như ban ngày.
Hắn không chậm trễ, bước đầu tiên chạm nhẹ vào một mắt trận
bên ngoài.
Hai Bước – Phá Huyền
Không hề dùng linh lực, hắn vung tay kéo nhẹ một mảnh linh
tuyến rối rắm — dẫn đến việc nút cơ quan thứ ba mười bảy bị lệch trục.
Keng — một tiếng vang thanh thúy, hai tầng trận tự vỡ!
Ba Bước – Hóa Giải
Bước cuối cùng, hắn vươn tay chạm vào điểm nối ba tuyến
chính, điều chỉnh độ dài chỉ 0,1 xích.
“Phá trận – hoàn tất.”
Toàn Trường Lặng Im
Không ai nói được gì. Những người từng cười nhạo hắn, giờ
mặt trắng bệch. Còn Tiêu Thanh Tuyết, người ngồi trên bậc đá thứ ba mươi sáu,
nhìn hắn chằm chằm, đáy mắt hiện lên một vẻ phức tạp lạ thường.
Mặc Tuyết Linh yên lặng thật lâu mới cất lời:
“Khương Dạ Minh — từ hôm nay, ta thay mặt Trận Đạo Đường,
ban cho ngươi thân phận Trận Khách Địa Cấp, được tự do ra vào tầng ba
Trận Các, hưởng đãi ngộ tương đương nội môn tinh anh.”
“Ngoài ra... ta muốn thu ngươi làm đệ tử trận đạo chính
thức. Ngươi có nguyện ý không?”
Toàn trường bùng nổ.
Lựa Chọn của Khương Dạ Minh
Dạ Minh lặng người vài giây. Hệ thống lúc này hiện lên một
dòng nhắc:
Khương Dạ Minh chắp tay:
“Khả năng vãn bối nông cạn, chưa dám vọng tưởng sánh vai với
các vị tinh anh. Nếu có thể, xin được giữ thân phận trận khách, lặng lẽ học
hỏi.”
Một câu từ chối, lễ độ mà dứt khoát.
Mặc Tuyết Linh khẽ cười – lần đầu tiên sau nhiều năm.
“Tốt. Có tâm thái như vậy, càng hợp ý ta hơn.”
Hết chương 21
Chương 22: Lời Mời Từ Đạo Mạch Bí Ẩn – Bí Cảnh Cổ Linh Sơn
Sau màn phá trận chấn động toàn trường, Khương Dạ Minh lặng
lẽ rời khỏi Trận Đạo Đường, không để lại một lời kiêu ngạo. Hắn quay về động
phủ nơi chân núi Thanh Hoa, tiếp tục cuộc sống “ẩn tu” không ai đoái hoài.
Tuy vậy, sóng ngầm trong Tử Vân Tông lại bắt đầu cuộn
trào...
Tàn Dương Chiếu Trên Vách Đá
– Khách Không Mời Mà Đến
Chiều tà, ánh nắng lặng lẽ rơi lên bậc đá trước động phủ.
Trong khi Khương Dạ Minh đang luyện tập một thức kiếm đơn giản, hệ thống vang
lên:
【Cảnh báo: Có người tiếp cận phạm vi động
phủ. Linh áp: Trúc Cơ hậu kỳ – cấp nguy hiểm: thấp.】
Một đạo bạch quang phóng xuống như cánh hạc đáp xuống cành
tùng. Một lão giả áo lam, mặt như hạc xương, tay cầm phất trần, ánh mắt tinh
anh như ẩn như hiện.
“Tiểu hữu... là Khương Dạ Minh?”
Lão giả cười nhàn nhạt, ánh mắt đầy thâm ý:
Bí Cảnh – Cổ Linh Sơn Xuất
Thế
Tử Vân Tông có bảy đạo mạch, mỗi đạo mạch tương ứng một hệ
chuyên sâu: luyện đan, luyện khí, trận đạo, kiếm đạo, phù lục, linh thú, và
ngoại sự. Linh Huyền Các là đạo mạch phụ trách các sự vụ bí mật, thăm dò di tích,
dò mạch khí vận. Rất ít khi xuất đầu lộ diện.
Khương Dạ Minh nhíu mày:
“Tại hạ chỉ là Luyện Khí sơ kỳ, e khó mà bảo toàn tính mạng
trong bí cảnh ấy.”
Lão giả lại cười:
“Ngươi có thể phá Tam Trận Cơ Quan trong ba bước,
trong mắt Linh Huyền Các đã không còn là phàm nhân nữa. Ngươi chỉ cần dùng đầu
óc, không cần động thủ.”
“Hơn nữa… chúng ta sẽ đưa thêm vài trợ thủ đi cùng ngươi.”
Hệ Thống Kích Hoạt – Mở Khóa
Nhiệm Vụ Phụ
Khương Dạ Minh suy nghĩ chốc lát, cuối cùng gật đầu:
“Nếu chỉ là quan sát, tại hạ nguyện đi một chuyến.”
Lão giả hài lòng, đưa ra một lệnh bài ngọc màu xám tro, khắc
phù văn cổ lạ lẫm:
Đêm Tĩnh Mịch – Chuẩn Bị
Trước Giông Tố
Đêm hôm đó, Khương Dạ Minh không ngủ. Hắn lặng lẽ mở túi trữ
vật nhỏ bé mà không ai để ý, bên trong là vài thứ mà người khác không thể ngờ:
- Một
bản Trận Thư Cổ Ngữ do hệ thống diễn dịch từ Tàng Thư Các tầng hai.
- Một
lọ Tinh Nguyên Đan do chính hắn luyện từ mấy thảo dược thường bị
xem là rác.
- Và
quan trọng nhất – một đoạn huyền kim cổ phù, mảnh vụn của một trận
pháp truyền thừa thời Thượng Cổ, do hắn tìm thấy trong lúc tu sửa một bức
tường trận cũ...
Hắn nở nụ cười nhạt.
“Giả trư ăn thịt hổ... càng ít tiếng càng dễ xuống tay.”
Hết chương 22
Chương 23: Cổ Linh Sơn Khai Môn – Thiên Kiêu Tụ Hội
Ba ngày trôi qua trong yên ắng.
Tại chân núi phía bắc Tử Vân Sơn, một vùng sương mù mờ ảo
kéo dài suốt mấy dặm, linh khí nơi đây nồng đặc, địa thế kỳ dị, quỷ khí lượn
lờ—chính là nơi thông đến bí cảnh Cổ Linh Sơn vừa được khai mở.
Lúc Khương Dạ Minh đến, đã có hơn mười người tụ tập tại chân
núi. Tất cả đều mặc đạo bào Tử Vân Tông, nhưng hoa văn khác nhau, tượng trưng
cho các đạo mạch khác biệt.
Thiên Kiêu Đạo Mạch – Tụ Hội
Bí Cảnh
Ánh mắt đám người nhất tề đổ dồn về phía hắn.
“Kia là ai? Luyện Khí tầng ba?”
“Hắn mà cũng được chọn vào bí cảnh à? Chắc là... kẻ thế
mạng?”
“Cẩn thận, đừng khinh thường người của Linh Huyền Các... Có
thể là hắc mã đấy.”
Một thiếu niên mặc đạo bào trắng bạc bước tới, khí tức Trúc
Cơ hậu kỳ, ánh mắt kiêu ngạo:
“Tại hạ Lâm Trạm, đệ tử hạch tâm của Kiếm Mạch.
Ngươi là người Linh Huyền Các phái đến?”
Khương Dạ Minh ôm quyền, cúi đầu:
“Vãn bối Khương Dạ Minh, chỉ là người ngoài cuộc đến quan
sát, không tranh đoạt gì.”
Lâm Trạm hừ lạnh, không đáp.
Bên cạnh lại có một nữ tử áo tím, gương mặt thanh tú, mang
theo một loại khí chất trong trẻo lạnh lùng. Nàng nhìn Khương Dạ Minh đầy hứng
thú:
“Thật hiếm thấy Linh Huyền Các cử người còn chưa đến Trúc Cơ
vào bí cảnh...”
Khương Dạ Minh cúi đầu đáp:
“Tại hạ chỉ đi cùng, sẽ tránh xa trung tâm tranh đoạt.”
Cổ Linh Sơn Khai Môn – Dị
Tượng Hiện Thế
Giữa lúc mọi người trò chuyện, một tiếng ầm ầm vang
lên từ sâu trong màn sương.
Một khe nứt lớn mở ra trên vách đá, hình dạng như một cánh
cửa đá cổ kính. Từ trong khe đá, từng luồng linh quang đan xen cùng cổ khí ùa
ra, nhuộm mờ cả chân trời.
Một trưởng lão áo xám từ trên không hạ xuống, giọng nói vang
dội:
“Các ngươi là người đại diện của bảy đạo mạch, vào trong cần
tự bảo toàn. Bí cảnh này từng là di tích Thượng Cổ – cơ duyên lớn, nhưng hung
hiểm vạn phần.”
“Sau ba ngày, truyền tống trận sẽ tự khởi động, ai sống sót
thì trở về!”
Vào Cảnh – Âm Mưu Ngầm Ẩn
Ngay khi bước vào bí cảnh, cảm giác đầu tiên của Khương Dạ
Minh là… lạnh.
Nơi đây không giống một vùng rừng thiêng nước độc, mà như tàn
tích của một ngọn núi bị nguyền rủa: đá tảng vỡ nát, lối đi gập ghềnh, linh
khí như bị bóp méo, xoắn vặn.
Hắn cố tình đi chậm lại, tách khỏi đám thiên kiêu tranh đoạt.
Vừa đi, hắn vừa âm thầm mở bản đồ hệ thống, tìm kiếm điểm dị thường.
Lặng Lẽ Xuống Tay – Không Lưu
Tên
Trên đường đi, Khương Dạ Minh phát hiện một con thiết
giáp yêu linh cấp thấp đang ẩn mình trong địa tầng, rõ ràng là bẫy của bí
cảnh.
Hắn bình thản dừng lại, đưa tay điểm nhẹ một cái.
Không chút dao động linh lực, chỉ một phù chú đơn giản,
yêu linh phát nổ từ bên trong như bị lôi đánh.
Khương Dạ Minh thản nhiên bước qua, tay thu hồi một viên yêu
đan cấp thấp.
“Phế vật với người khác, với ta lại là tài liệu quý.”
Bóng Tối Trỗi Dậy – Kẻ Đeo
Mặt Nạ
Nhưng đúng lúc ấy—một cảm giác nguy hiểm như kim châm sau
lưng khiến hắn quay phắt lại.
Một thân ảnh mặc áo choàng đen, gương mặt bị che kín bởi mặt
nạ bạc, xuất hiện giữa màn sương.
“Ngươi... không đơn giản như vẻ bề ngoài.”
Khương Dạ Minh nheo mắt, không đáp.
“Ngươi có mùi... của trận đạo. Thứ mà ta đang truy
tìm.”
Bóng đen phất tay, mấy đạo phù văn đen sì phóng ra, xoắn
thành lưới trận bao vây lấy hắn.
Kết Thúc Mở Đầu – Trận Trong
Trận
Khương Dạ Minh không lùi, tay nhẹ vung lên.
Một trận kỳ nhỏ bằng móng tay được kích hoạt.
ẦM!!!
Tiếng nổ vang vọng cả khu vực.
Khói bụi tan đi, chỉ còn lại một vết cháy đen và chiếc mặt
nạ vỡ làm đôi.
Khương Dạ Minh đứng yên tại chỗ, thần sắc không đổi. Hắn nhẹ
giọng:
“Ngươi muốn trận pháp... thì đáng tiếc, đã đi sai đường
rồi.”
Hết chương 23
Chương 24: Truyền Thừa Trận Đạo – Huyền Cơ Trong Di Tích
Cơn gió trong bí cảnh như lạnh hơn sau cuộc chạm trán ngắn
với kẻ đeo mặt nạ.
Khương Dạ Minh thu hồi trận kỳ, ánh mắt như hồ thu không gợn
sóng. Hắn biết rõ—người vừa rồi không phải thiên kiêu bình thường, mà rất có
thể là một ẩn tử được Tử Vân Tông âm thầm cài vào để tìm kiếm bí mật
thượng cổ trong Cổ Linh Sơn.
“Quả nhiên... bí cảnh lần này không chỉ đơn thuần là tranh
đoạt tài nguyên.”
Địa Cung Sụp Đổ – Cánh Cửa
Trận Văn
Sau một hồi dò xét theo chỉ dẫn hệ thống, Khương Dạ Minh
dừng lại trước một vách đá có hoa văn cổ.
Dưới mắt thường, đó chỉ là đá bị rêu phủ kín. Nhưng dưới
nhãn pháp Trận Văn Phá Thức, hắn nhìn thấy từng đường trận tuyến tinh vi
đan xen.
Hắn thở chậm một hơi, lấy ra một giọt “Hư Vô Tủy Linh
Dịch” do hệ thống luyện chế từ trước, nhỏ lên một điểm giao hội.
“Kích.”
Ầm…
Cả một phần vách đá sụp xuống, để lộ ra cánh cửa đá chôn
sâu, phía trên khắc tám chữ cổ triện mờ nhạt:
「Thiên Địa Vô Môn, Trận Khai
Tự Diệt」
Ánh sáng xanh nhạt từ trận văn trên cửa phát ra, phản chiếu
lên mặt hắn như một vầng trăng cổ xưa.
Bước Vào Địa Tàng – Tàn Hồn
Trận Sư
Bên trong là một địa cung bị chôn vùi – tường đá nứt
nẻ, các trụ đá trận pháp sụp đổ, nhưng vẫn có linh khí dư âm lượn lờ như ma
quỷ.
Ở trung tâm có một ngọc đài đá đen, nơi đó đặt một
quyển sách ngắn chỉ dày ba trang, nhưng trận văn bên trên tự như khắc vào cốt
tủy.
Nhưng khi hắn định vươn tay chạm vào quyển trận thư...
Một giọng nói hư vô vang lên.
“...Ngươi là ai...? Ngươi... đến lấy... hay đến học?”
Khương Dạ Minh nhíu mày. Ánh mắt hắn đảo quanh, liền nhìn
thấy trên vách đá một bóng hồn yếu ớt hiện ra, chỉ còn là tàn hồn – mờ
nhạt như khói.
“Ngươi còn sót lại thần thức?” – hắn hỏi.
“Ta... là Trận Vân Tử, đại trận sư thời Cổ Hoang, khi
lâm chung lưu lại tàn hồn để... đợi truyền nhân...”
“Thứ kia... không thể bị kẻ phàm tục lấy... chỉ truyền...
cho kẻ có ‘Huyền Căn Trận Mạch’...”
Khương Dạ Minh khẽ chạm lòng bàn tay lên ngọc đài.
Một luồng sáng lóe lên, sau đó tàn hồn Trận Vân Tử run
rẩy:
“Không sai! Là Huyền Căn! Lại còn là Huyền Căn Ngũ Vận...
Trời đã định người kế thừa!”
Truyền Thừa Khai Mạch – Cửu
Chuyển Trận Tâm
Tàn hồn chậm rãi bay quanh hắn, từng đạo trận văn như sợi tơ
ánh sáng lướt qua thần hồn của Khương Dạ Minh.
Khương Dạ Minh không chút do dự:
“Bắt đầu.”
Trong khoảnh khắc, đầu hắn như bị vô số kiếm kim châm vào.
Linh hồn rung động, thần thức như bị mổ xẻ ra từng tầng—mỗi
một nét trận đều như đục khắc lên não hải.
Hắn nghiến răng, cả người mồ hôi đầm đìa. Nhưng ánh mắt vẫn
trầm ổn như hồ thu.
Địa Tàng Rung Chuyển – Nguy
Cơ Bắt Đầu
Tàn hồn Trận Vân Tử run rẩy, giọng nói mờ nhạt:
“Cẩn thận... có kẻ khác... cũng đang tìm nơi này... Truyền
thừa ta... không phải chỉ có một người...”
ẦM!!!
Một tiếng chấn động khủng khiếp vang lên.
Phía xa có linh khí ngưng tụ, trận tuyến bị cưỡng ép phá vỡ.
Có kẻ đang dùng cường lực phá trận từ lối vào!
Khương Dạ Minh thu trận thư vào nhẫn trữ vật, lập tức niệm
khẩu quyết.
“Huyễn Không Hồi Trận – khởi!”
Thân ảnh hắn lập tức mờ nhạt, như tan vào làn khói trận văn.
Hết chương 24
Chương 25: Đụng Độ Thiên Yêu – Trận Cơ Đọ Trí
ẦM!
Tiếng nổ vang dội phía cửa vào địa cung làm không gian dưới
lòng đất rung chuyển. Cổ linh khí trong động quật như sống dậy sau vạn năm ngủ
yên, cuộn trào dữ dội.
Trong làn khói mờ của “Huyễn Không Hồi Trận”, Khương
Dạ Minh lặng lẽ đứng trong góc tối, thần niệm thu liễm, hô hấp như ẩn như hiện,
tựa như đã biến mất khỏi thế gian.
Hắn cau mày, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Thiên Yêu Hóa Hình – Huyết
Mâu Lang Vương
Một bóng người bước vào địa tàng. Dưới lớp áo choàng xám là
một thân thể cường tráng cao lớn, khí tức yêu tộc rõ ràng.
Tên đó chậm rãi cởi bỏ mặt nạ—lộ ra đôi mắt đỏ như máu
và những vệt hoa văn kỳ dị lan từ cổ xuống ngực.
“Truyền thừa trận đạo… ta đến muộn một bước?”
Hắn ngửa cổ, hít sâu mùi hương còn sót lại trong không khí.
“Ngươi ở đâu? Lộ diện đi. Dù ngươi là người được chọn, thì
cũng không thể thoát khỏi tay Lang Tộc Thiên Mâu!”
Hắn phất tay, lập tức một trận pháp vây khốn bốn phía: Phong
Ảnh Toái Hư Trận—một loại trận đặc thù của yêu tộc, có thể cảm nhận dao
động linh lực trong từng hạt bụi.
Khương Dạ Minh âm thầm nhíu mày.
“Yêu tu này không đơn giản… Trận pháp của hắn không phải học
mà là ‘bẩm sinh’—được truyền trong huyết mạch.”
Hắn nhắm mắt, niệm thầm khẩu quyết. Một tia linh khí nhè nhẹ
thoát ra… dẫn dụ sự chú ý.
“Ở kia!”
Tên yêu tu lập tức động thân, lao tới như một cơn gió máu.
Nhưng chưa kịp chạm tay vào vị trí khí tức… mặt đất bỗng phát sáng.
ẦM!
Một loạt chấn động nhỏ vang lên, trận tuyến Khương Dạ Minh
đã bố trí từ sớm liền phát động:
Tên yêu tu như thấy chính mình xuất hiện ở phía đối diện.
Bốn phương tám hướng đều là ảo ảnh của chính hắn, tấn công tới tấp.
Hắn gào lên:
“Ảo trận? Hừ! Mưu mẹo hạ cấp!”
Hắn xoay người, đấm thẳng một chưởng về phía một ảo ảnh.
Nhưng… trúng không khí.
Ngay khoảnh khắc hắn xoay người, một chiếc trận kỳ đâm lên
từ lòng đất, nổ tung một luồng lôi quang nhỏ—dẫn tâm thần hắn lệch nhịp.
“Chỉ một hơi thở, đủ rồi.”
Trong bóng tối, Khương Dạ Minh khẽ bước ra, ánh mắt như hồ
sâu vô tận.
Hắn vung tay. Một loạt vi phù phóng lên, ghép thành
một hình trận đơn giản nhưng sắc bén.
“Trận Đồ: Lôi Vân Phân Ảnh.”
Một tia lôi quang bất ngờ từ trên trần động giáng
xuống—không phải để đánh bại địch, mà là che mắt toàn bộ địa tàng, tạo
điều kiện thoát lui hoàn hảo.
Thoái Xuất – Hóa Giải Nguy Cơ
Trong lúc thiên yêu đang còn chấn động vì ảo giác và ánh lôi
xẹt qua, Khương Dạ Minh đã lặng lẽ thi triển “Huyễn Không Hồi Trận” lần
nữa, dung nhập vào bóng tối, nhẹ nhàng rút khỏi địa cung như chưa từng tồn tại.
Hắn đi qua một khe đá hẹp phía sau, nơi có dấu trận dẫn ra
mặt đất – chính là lối thoát khẩn cấp mà tàn hồn Trận Vân Tử từng chỉ ra
trong truyền thừa.
Trên đường đi, hệ thống nhắc:
Khương Dạ Minh không mừng, không lo. Hắn chỉ khẽ nói:
“Ta không cần kẻ khác biết ta mạnh… chỉ cần ta biết,
là đủ.”
Cuối Chương
Khương Dạ Minh rời khỏi địa tàng, dưới ánh tà dương sắp tắt.
Trên tay hắn là quyển Cửu Chuyển Trận Tâm mỏng nhẹ, nhưng ẩn chứa cả một
bí mật rung chuyển cổ kim.
Trên bầu trời xa, mây đen bắt đầu hội tụ.
Một đại kiếp sắp đến—nhưng hắn sẽ là kẻ quan sát trong bóng
tối… hay là người bày cục?
Chương 26: Âm Mưu Trong Thành – Bóng Tối Trỗi Dậy
Trở lại Thanh Vân Thành, Khương Dạ Minh vẫn mang bộ dáng
bình thường: áo vải thô, gùi thuốc sau lưng, bước đi thong thả như một tán tu
nhỏ bé đang kiếm sống bằng nghề luyện đan sơ cấp.
Trên phố, người qua lại đông đúc, nhưng ai cũng vội vàng,
nét mặt mang vẻ căng thẳng.
Hắn đảo mắt, lặng lẽ bước vào một quán trà nhỏ ven đường.
Trên bàn là một bình trà nóng và quyển Bản tin tán tu kỳ ấn – loại báo
cáo tay được truyền tay trong giới tán tu địa phương.
Huyết Dương Môn Xuất Thế –
Một Thành Trì Mất Tích
“Tám ngày trước, thành Tích Phong cách đây năm trăm dặm đã
hoàn toàn mất liên lạc. Tin báo cuối cùng do một tu sĩ luyện khí phát ra, ghi
lại cảnh huyết vụ bao trùm trời đất… Sau đó, không còn gì nữa.”
“Người sống sót duy nhất – một thiếu nữ tán tu họ Mục, hiện
đang được Thanh Vân Các bảo hộ, tuy nhiên trong người mang ‘Huyết Ấn Tà
Chủng’.”
“Có lời đồn, Huyết Dương Môn – tà phái từng bị chính đạo
tiêu diệt năm trăm năm trước – đang tái xuất…”
Khương Dạ Minh đặt quyển tin xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên
mặt bàn, ánh mắt hơi trầm lại.
“Huyết Dương Môn… Chẳng phải tông môn từng bị diệt bởi liên
minh chính đạo trong Trận Huyết Khâu sao? Tại sao lại xuất hiện trở lại?”
Chạm Mặt Vô Ý – Mục Linh
Chiều hôm đó, trong khu chợ thuốc Thanh Vân, khi Khương Dạ Minh
đang tìm mua mấy cây Huyết Lan Tử Diệp, bỗng một thiếu nữ áo lam va vào
hắn.
“Xin… xin lỗi!”
Hắn nhíu mày nhưng không nói gì, chỉ lùi lại một bước. Thiếu
nữ lộ vẻ hoảng sợ, ánh mắt như dã thú bị vây – luôn dõi theo bốn phía, hô hấp
rối loạn.
Một tia huyết quang nhạt chợt lóe dưới tay áo nàng. Chỉ là
chớp mắt, nhưng với đôi mắt của một người tu luyện trận đạo tinh tế như hắn, đủ
để nhận ra — đó là Huyết Ấn.
“Là nàng.”
Nhưng Khương Dạ Minh vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy ra
một viên thuốc đen sì, đặt vào tay nàng.
“Nuốt đi. Độc khí trong cơ thể cô sắp phát tác.”
Nàng sững sờ nhìn viên thuốc – đúng là Hoán Huyết Tán,
loại đan chỉ có luyện đan sư trung phẩm mới luyện được. Ánh mắt nàng bỗng tràn
đầy nghi hoặc:
“Ngươi… là ai?”
“Chỉ là một tán tu bán thuốc rong.” – Khương Dạ Minh đáp
nhẹ, rồi xoay người rời đi.
Kẻ Theo Dõi Trong Bóng Tối
Tối hôm đó, Khương Dạ Minh trở về trong một ngôi miếu hoang
cách xa nội thành. Khi vừa bước vào cửa, hắn đã dừng lại, ánh mắt nhìn về một
bóng người đang đứng trong góc tối.
“Bằng hữu đi theo ta suốt từ chợ thuốc, cũng đủ lâu rồi.”
Bóng người cười lạnh, bước ra – là một tu sĩ trẻ mặc y phục
của Liên Minh Thanh Vân, ánh mắt sắc bén.
“Ngươi là ai? Vì sao có thể luyện được Hoán Huyết Tán? Loại
đan dược này... chỉ có trưởng lão nội các mới nắm giữ công thức.”
Khương Dạ Minh bình tĩnh đáp:
“Ta chỉ là kẻ nhặt được một quyển cổ đan phổ nát dưới đáy
giếng thôi.”
Tu sĩ kia cười khẩy, nhưng chưa kịp nói thêm thì… một đạo
phù lục bay thẳng ra, găm lên trán hắn trong tích tắc.
ẦM! – Một luồng linh quang lóe lên rồi
tắt ngấm. Người kia đã hôn mê ngã xuống đất, toàn bộ ký ức mấy canh giờ trước
bị xóa sạch.
Ẩn Thân Giữa Lòng Thành – Lưới
Đang Giăng
Khương Dạ Minh quay vào trong miếu, đặt một lớp trận ẩn che
phủ bốn phía.
“Có kẻ đang lợi dụng Mục Linh làm vật dẫn. Ta không thể lộ
mặt, nhưng… cũng không thể ngồi yên.”
Cuối Chương
Khương Dạ Minh ngồi xếp bằng, ánh sáng trận văn hiện ra dưới
đáy đất. Trong tay hắn là một lá phù lạ thường, nhuộm ánh sáng xanh tím.
“Muốn làm con mồi… hay người bố trí bàn cờ, phải xem ai nhẫn
hơn.”
Bóng tối đang đến. Và hắn… đã chuẩn bị sẵn.
Chương 27: Huyết Chú Giữa Đêm – Kẻ Giấu Mặt Xuất Hiện
Đêm xuống.
Trên bầu trời Thanh Vân Thành, mây đen kéo đến như một tấm
màn lặng lẽ phủ xuống, chẳng ai biết rằng sóng ngầm đang nổi lên giữa lòng
thành thị yên bình này.
Trong khu nội viện của Thanh Vân Các, ánh đèn lập lòe. Một
căn phòng được kết giới phong kín – nơi Mục Linh đang được tạm thời “bảo hộ”.
Nhưng vào đúng giờ tý...
ẦM! — Một tiếng nổ khẽ vang lên từ mặt
đất, như thứ gì đó nứt vỡ. Kết giới bị xuyên thủng chỉ trong nháy mắt.
Một bóng đen xuất hiện, nhanh như chớp, hai tay kết ấn tạo
thành một đạo phù văn huyết sắc, ấn thẳng lên trán Mục Linh. Cô gái còn chưa
kịp hét lên thì đã mềm nhũn, ngã xuống hôn mê.
Huyết Ấn Tà Chủng — tái hiện ngay trước mặt ba
vị hộ vệ Thanh Vân Các, khiến bọn họ thất thần trong tích tắc.
Khi họ vừa lấy lại tinh thần, thì bóng đen kia đã biến mất,
để lại giữa không trung một huyết chú đang xoay tròn, tạo thành hình đồ
án tròn quỷ dị, lơ lửng trên trần nhà.
Khương Dạ Minh – Người Ngoài
Cuộc Biết Trước Diễn Biến
Tại miếu hoang ngoài thành, Khương Dạ Minh đang khoanh chân
vận công, quanh thân lấp lóe từng vòng sáng nhè nhẹ từ Trận Pháp Hư Vô
mới học được.
Ngay khoảnh khắc huyết chú hiện ra trong Thanh Vân Các...
“Chúng không chờ được nữa...”
Hắn mở mắt, tay bắt quyết. Mặt đất trước mặt sáng lên, tạo
thành một vòng trận hoàn chỉnh, như một cánh cửa hư ảo mở ra giữa màn đêm.
Vút! Một ánh sáng lóe lên, Khương Dạ
Minh đã biến mất khỏi miếu hoang.
Xâm Nhập Nội Các – Đột Nhập
Trong Bóng Tối
Giữa lúc các trưởng lão trong Thanh Vân Các đang bận truy
vết kẻ đột nhập, Khương Dạ Minh đã âm thầm xâm nhập từ một góc khuất phía sau
núi Thanh Huyền – nơi có một Trận Nhãn cổ xưa từng bị chôn vùi từ thời
khai tông lập phái.
Không ai biết rằng, nhờ hệ thống, hắn đã sửa lại trận
pháp cổ này thành lối đi riêng, ẩn trong tầng không gian thứ hai.
Bước qua cánh cửa hư không, Khương Dạ Minh như hòa vào bóng
đêm, len lỏi qua từng lớp phòng thủ nghiêm ngặt, cho đến khi đứng trước chính
gian phòng Mục Linh từng ở.
Huyết Chú – Manh Mối Của Địa
Ngục
Trên trần, đồ án huyết chú vẫn đang xoay tròn chậm rãi.
Khương Dạ Minh ngẩng đầu, ánh mắt trở nên u tối.
“Thất Sát Đồ – một trong bảy chú văn cuối cùng của Huyết
Dương Môn. Không ngờ còn tồn tại...”
Hắn lấy ra một Trận Linh Ngọc, kết hợp với linh thức
và kỹ năng từ hệ thống, triển khai Giải Phá Linh Văn – một thuật cổ hiếm
hoi có thể phân tích đạo văn huyết chú.
Dưới lớp ánh sáng lam nhạt, từng đường huyết chú hiện rõ:
một người đang bị tế luyện, máu huyết bị hút về một nơi nào đó ở phía nam...
rất xa.
【Kết quả phân tích: Mục Linh bị dùng
làm “Dẫn Huyết Nhãn”, một phần nghi thức lớn hơn. Địa điểm truyền dẫn: Huyết
Môn Cổ Khu – Vực Sâu Trì Hỏa.】
Trở Về Trong Im Lặng – Một
Quyết Định Nguy Hiểm
Sau khi phá giải huyết chú, Khương Dạ Minh rút lui lặng lẽ,
không để lại bất kỳ dấu vết nào. Bên ngoài, các trưởng lão Thanh Vân Các vẫn
đang truy tìm tung tích kẻ đột nhập mà chẳng hề biết rằng… kẻ đó vừa từ
trong lòng nội viện bước ra.
Trở lại miếu hoang, Khương Dạ Minh ngồi xuống, mở mắt nhìn
ra khoảng đêm vô tận.
“Muốn làm tế phẩm trong Huyết Tế... chúng muốn mở Huyết Môn
thật sự.”
Cuối chương
Gió đêm thổi nhẹ, thổi tung chiếc áo lam nhạt của hắn. Ánh
mắt Khương Dạ Minh như một vực sâu yên lặng, bên trong là vô tận sóng ngầm.
“Nếu không ai chịu ra tay... thì để ta làm kẻ tàn nhẫn.”
☕ Nếu bạn thấy truyện hay và muốn ủng hộ tác giả có thêm động lực ra chương mới đều đặn, hãy mời mình một ly cà phê qua:
Xem nhiều video hay tại:
🛒 Website: ► https://meopingping.blogspot.com/ ✅
✅ 🌟 YouTube:► / https://www.youtube.com/@MeoPingPingPro/videos ✅

0 Comments