Chương 07: Chợ Tu Chân – Dao Sắc Giấu Trong Vỏ Gỗ Mềm
Ba ngày sau khi rời khỏi thôn Thanh Vân, Khương Dạ Minh đã đến được vùng biên giới phía nam của Quận Thiên Nguyên — nơi được mệnh danh là “Giao Lộ Tu Giả”, bởi nhiều thế lực lớn nhỏ cùng chen chân.
Khác với thôn nhỏ yên bình, nơi đây người người đều có pháp khí, dược hoàn, thậm chí khí tức linh lực dày đặc vờn quanh thân.
Mùi mồ hôi trộn với hương linh thảo, tiếng rao bán đan dược lẫn âm thanh va chạm giữa kim loại và ngọc giản vang khắp không trung.
Chợ Linh Dương, một chợ tu chân cấp thấp nhưng cực kỳ phức tạp, là nơi Khương Dạ Minh đặt chân đầu tiên.
【Kích hoạt nhiệm vụ phụ: "Ẩn trong bụi gai – Mua sắm cho chuyến hành trình đầu tiên"】【Mục tiêu: Mua pháp khí, đan dược, bản đồ bí cảnh mà không để lộ thân phận thực】【Phần thưởng: Tăng chỉ số “Ẩn Giới”, mở khóa chức năng “Phân Giải Linh Khí”】
Khương Dạ Minh mặc một bộ áo vải xanh xám, tóc vấn cao bằng trúc, lưng đeo bao rèn cũ kỹ, tay cầm gậy gỗ, như một gã tu sĩ luyện khí nghèo lang thang.
Hắn không vội vàng bước vào giữa chợ mà chọn đi quanh, lặng lẽ nghe, âm thầm nhìn.
Đến một sạp bán tạp vật, một bà lão mắt mờ răng rụng đang rao:
“Bản đồ phế tích Vạn Linh Cốc đây! Một viên linh thạch trung phẩm đổi lấy, không trả giá!”
Khương Dạ Minh liếc qua, phát hiện tấm bản đồ có dấu linh văn mờ mờ bên cạnh, tựa hồ có gì bị phong ấn.
Nhưng khi tay bà chạm vào viên linh thạch, sắc mặt chợt biến, ánh mắt lóe lên một tia dị quang.
Đây là linh thạch có chứa dấu vết linh vận... người từng chạm vào là trận sư!
Mắt bà lại liếc nhìn thiếu niên mặc áo vải trước mặt, phát hiện... không hề có linh lực dao động.
“Phàm nhân?”
Bà không nói gì, gật đầu đưa bản đồ: “Coi như ta bán lỗ cho ngươi lần này.”
Khương Dạ Minh nhận lấy, mỉm cười rời đi.
Đến một quầy bán pháp khí, hắn chọn một cái phiến ngọc giản gãy góc.
【Phân tích: Tàn phẩm “Phong Ẩn Phiến” – có thể sửa chữa bằng 2 mảnh linh văn cấp thấp】【Hiệu quả sau sửa chữa: Có thể tạm thời che giấu khí tức, tránh bị linh thức quét trúng】
Hắn mua nó với giá… hai củ linh thảo bị héo.
Tất cả… dưới vỏ bọc một phàm nhân ngây ngô không biết trả giá.
Rời khỏi chợ, hắn chọn một khu rừng vắng vẻ phía bắc để nghỉ ngơi.
Đêm đến, hệ thống vang lên:
【Nhiệm vụ hoàn tất: "Ẩn trong bụi gai"】【Mở khóa: Phân Giải Linh Khí】【Bạn có thể hấp thu, tách bỏ linh khí từ pháp khí hỏng – tái luyện thành pháp khí của riêng mình】【Phần thưởng thêm: Bản đồ “Vạn Linh Cốc” có dấu hiệu động – dự đoán sẽ xuất hiện dị tượng trong 15 ngày tới】
Khương Dạ Minh thở ra một hơi, ánh mắt tối lại.
“Vạn Linh Cốc…”
“Nơi đây e rằng là một bước ngoặt.”
Sáng hôm sau.
Trong rừng có hai tên tu sĩ Luyện Khí kỳ đang lần mò.
Tuy nhiên, khi hai người vừa bước vào rừng thì…
Một tiếng “vù” vang lên — một mảnh phiến đá gãy kèm theo sát khí bạo liệt lao ra từ bụi cỏ.
Phập!
Một tên ngã xuống chưa kịp kêu.
Tên còn lại sợ hãi định quay đầu thì… gậy gỗ đập mạnh từ trên cao bổ xuống gáy.
Rắc!
Hắn gục tại chỗ, không rõ sống chết.
Khương Dạ Minh thu dọn túi trữ vật, không một lời.
Hắn lặng lẽ nhìn phương xa, ánh mắt sâu như hồ nước đêm:
“Ta không thích giết người, nhưng ai cản đường, thì phải chết trước.”
Hết chương 07
Chương 08: Dị Động Vạn Linh Cốc – Người Không Pháp Khí Vẫn Có Thể Giết Người
Mười lăm ngày sau khi rời khỏi thôn Thanh Vân, Khương Dạ Minh đã đến gần Vạn Linh Cốc — nơi từng là di tích của một môn phái cổ diệt vong hàng trăm năm trước.
Giờ đây, nó chỉ còn là một vùng hoang dã đầy sương độc và yêu khí thưa thớt, chẳng ai muốn lui tới, ngoại trừ những kẻ liều mạng muốn tìm vận may.
Tuy nhiên, ba hôm trước, một luồng linh quang tím đột ngột bốc lên từ lòng cốc, gây chấn động khắp Quận Thiên Nguyên.
Tin đồn nói: "Một cấm chế cổ mở ra, để lộ ra trận bàn phong ấn linh vật Thái Cổ!"
Ngay sau đó, vô số tu sĩ từ Trúc Cơ sơ kỳ đến cả Kim Đan đều rục rịch kéo đến. Người người đều ôm hy vọng, hoặc thèm khát tài nguyên, hoặc săn tìm tàn tích cổ pháp.
Khương Dạ Minh ẩn mình trên một vách đá cách miệng cốc chừng hai dặm.
Ánh mắt hắn nhìn xuống dòng người đang chen chúc vào, tựa như nhìn một tổ kiến lớn vừa bị khuấy tung.
【Phân tích hiện trường: Có hơn 300 tu sĩ đang tiến vào】【Số lượng: 51 người Luyện Khí kỳ, 24 người Trúc Cơ kỳ, 1 người Kim Đan sơ kỳ (ẩn khí)】【Cảnh báo: Cốc địa hỗn loạn, không thích hợp đối đầu trực diện】
Hắn trầm ngâm.
“Vào sớm sẽ bị vây trong hỗn loạn… vào muộn thì linh bảo có thể bị cướp sạch.”
Đúng lúc ấy, hệ thống vang lên:
【Kích hoạt bản đồ “Vạn Linh Cốc – Mật Lộ Cấm Địa”】【Mở lối đi phụ qua khe đá phía tây bắc】【Thời gian tồn tại: 4 canh giờ trước khi bị phát hiện】【Phần thưởng nếu vào trước: Ưu tiên giải mã pháp trận cấp 1 – mở khóa tàn hồn ký ức】
Khương Dạ Minh lập tức chuyển hướng, âm thầm rời khỏi đám đông, tiến về hướng tây bắc.
Một canh giờ sau, hắn dừng trước một khe núi hẹp, chỉ đủ lọt một người.
Cửa đá đóng kín, nhưng hệ thống hiện ra chỉ dẫn:
【Gắn Huyền Ấn Tâm Thạch vào hốc lõm trên vách】
Hắn lấy viên đá tím đen ra, vừa đặt vào, toàn bộ khe núi khẽ rung lên. Một tia sáng tím mờ hiện ra, xoáy thành một lối đi ngầm.
Khương Dạ Minh bước vào, lòng thầm nghĩ:
“Chốn này... chẳng phải chỉ là cốc hoang đâu. Có lẽ là phần cấm địa chưa ai từng chạm đến.”
Lối đi dốc xuống lòng đất. Không khí lạnh lẽo, linh khí hỗn loạn, thỉnh thoảng còn có sát khí nhè nhẹ.
Hắn đi được nửa canh giờ, thì đến một trận bàn cổ xưa. Mặt đất có khắc phù văn, chằng chịt như mạng nhện.
【Phát hiện Trận pháp cổ cấp thấp: “Khóa Hồn Vô Ảnh Trận”】【Trạng thái: Hư hỏng 40%, có thể tạm phá giải】【Yêu cầu: Trận sư sơ cấp + Pháp khí dẫn lực】
Khương Dạ Minh ngồi xuống, lấy ra phiến đá gãy và bắt đầu điều chỉnh linh văn theo chỉ dẫn hệ thống.
Sau nửa canh giờ…
Trong tay bộ hài cốt cầm một ngọc giản ngắn, còn nguyên vẹn.
【Ngọc giản “Ngụy Ảnh Thân Hồn Thuật”】【Loại: Tà thuật hỗ trợ, tạo ảnh phân thân giả – dùng để đánh lừa thần thức hoặc dẫn dụ truy đuổi】【Tu luyện yêu cầu: Thần thức sơ khai, Luyện Khí tầng 3 trở lên】
Khương Dạ Minh không ngạc nhiên.
Đúng lúc đó, hệ thống báo động:
【Hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ đang áp sát lối vào mật lộ】【Nguy cơ: Phát hiện dấu vết mở cấm môn】【Đề xuất: Kích hoạt “Ngụy Ảnh Thân Hồn Thuật” + dùng khí tức giả】
Chưa đầy mười tức sau...
Ầm!
Chúng không hề hay biết… thật thể của Khương Dạ Minh đã ẩn mình phía sau một tảng đá, lặng lẽ quan sát.
Hắn thì thào:
“Người có pháp khí, chưa chắc đã thắng được người có đầu óc.”
Hết chương 08
Chương 09: Ký Ức Tàn Hồn – Manh Mối Về Thân Thế
Sau khi đánh lạc hướng hai tu sĩ Trúc Cơ, Khương Dạ Minh đi sâu hơn vào cấm địa bên trong Vạn Linh Cốc.
Lối đi nhỏ hẹp dần, không khí trở nên ngưng trệ. Linh lực tại đây dường như bị hút cạn, khiến người khác khó mà hô hấp, dù là Luyện Khí kỳ cũng cảm thấy áp lực như đè nặng lên ngực.
【Cảnh báo: Năng lượng trong khu vực này hỗn loạn – phù hợp cho kích hoạt “Chế Độ Giải Mã Tàn Hồn”】【Tình trạng hiện tại: Đã bước vào phạm vi “Tàng Tâm Thạch Phủ”】【Có dấu hiệu tàn hồn cổ tồn tại】
Khương Dạ Minh dừng lại trước một thạch môn sừng sững, rêu xanh phủ đầy, dưới chân là những vòng trận pháp cổ ngả màu máu tím, mơ hồ như còn hơi thở tử vong.
Hắn không vội bước vào, mà rút ra một viên Linh Thạch U Hồn thu được từ những đống “rác” ở chợ trước đó.
【Linh Thạch U Hồn – vật dẫn mở “Ký Ức Tàn Hồn”】【Tiêu hao: 20% linh khí】【Kích hoạt?】
“…Mở đi.” – Khương Dạ Minh trầm giọng.
Ngay khi linh thạch được đặt giữa pháp trận, các hoa văn đỏ tím trên nền đá lập tức phát sáng. Một làn khí đen mờ như khói bốc lên, tụ lại thành một bóng người mờ mờ, chính giữa trán có dấu ấn ba cánh hoa sen đen.
Bóng người khẽ nói, âm thanh vẳng trong đầu như gió thu xuyên lá khô:
“Nếu ngươi nghe được lời này… hẳn là huyết mạch 'Địa U' chưa tuyệt…”
“Ngươi… là truyền nhân cuối cùng, hay chỉ là kẻ vô tình mang theo tia tàn khí còn sót lại trong luân hồi…”
“Thân thể ngươi… có thứ rất giống hắn…”
Khương Dạ Minh nhíu mày. Hắn luôn nghi ngờ bản thân xuyên không không chỉ đơn giản là một tai nạn. Nhưng đến giờ, hệ thống vẫn không tiết lộ thân thế thực sự, chỉ luôn đề cập “kích hoạt từng bước”.
Tàn hồn vẫn tiếp tục:
“Nơi này từng là một phần của Vạn Linh Môn – bị tiêu diệt bởi Ngũ Tông chính đạo cách đây trăm năm.”“Kẻ cuối cùng trốn thoát khỏi cuộc diệt môn ấy… chính là người để lại hệ thống trong linh hồn ngươi.”
“Ngươi không cần báo thù. Ngươi chỉ cần sống... và tiếp tục mang theo dòng khí vận đó, rải mầm mống hỗn loạn vào đạo lộ của bọn chính đạo.”
Lúc này, Khương Dạ Minh cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
【Ký ức tàn hồn đang phân giải thông tin】【Tiến độ: 45%】【Mở khóa: "Chức năng Thức Hải – Hình Thái Tàng Hồn"】【Bạn đã được phép truy cập phần ẩn của hệ thống – Danh Mục Tự Tại】
Ngay lập tức, một giao diện mờ xuất hiện trong đầu:
【Danh Mục Tự Tại】
Khương Dạ Minh hít sâu một hơi.
Hắn không ngờ… sự khiêm tốn giả vờ của mình lại dần trở thành một lớp vỏ thật, đến mức chính các thế lực tu chân cũng không thể lường nổi.
Nhưng hắn hiểu, để sinh tồn trong một thế giới mà cường giả tranh đoạt, pháp lý bất tồn, giả trư ăn thịt hổ… mới là cách sống duy nhất của kẻ không có chỗ dựa.
Trên đỉnh núi ngoài cốc, lúc này một lão giả áo bào trắng mở mắt, nhìn về phía lòng cốc.
“Có khí tức... của ‘Thức Hải Tàng Hồn’? Chẳng lẽ... hắn chưa chết?”
Sau lưng lão, mười mấy tu sĩ Kim Đan và Nguyên Anh đang tụ hội.
Một người cung kính nói:
“Khởi bẩm trưởng lão, có một kẻ khả nghi mới bước vào cốc qua lối phụ, không có khí tức linh lực rõ ràng, nhưng phá được một tầng cấm trận cổ.”
Trong thạch động tối sâu kia, Khương Dạ Minh từ từ mở mắt, ánh nhìn lạnh như sương:
“Không sao cả… chỉ cần chưa chết, thì trò chơi này… vẫn còn tiếp tục.”
Hết chương 09
☕ Nếu bạn thấy truyện hay và muốn ủng hộ tác giả có thêm động lực ra chương mới đều đặn, hãy mời mình một ly cà phê qua:
Xem nhiều video hay tại:
🛒 Website: ► https://meopingping.blogspot.com/ ✅
✅ 🌟 YouTube:► / https://www.youtube.com/@MeoPingPingPro/videos ✅

0 Comments