CHƯƠNG 01 – NHÀ NGHỈ ĐÈO MA
Trời
sập tối nhanh hơn thường lệ trên cung đường đèo Mã Pì Lèng, mây đen trườn thấp
sát mặt núi như tấm chăn rách phủ lên cánh rừng già um tùm. Một nhóm năm bạn
trẻ – ba trai, hai gái – đang trên hành trình du lịch bụi xuyên Tây Bắc. Họ vừa
vượt qua đoạn đường trơn trượt sau mưa, ai nấy đều mệt rã rời, mắt dán vào màn
đêm đặc quánh trước đầu xe.
“Tao
thề là nếu không có chỗ ngủ đêm nay, tao sẽ dựng lều ngủ giữa rừng cũng được.”
– Dũng, chàng trai cao lớn, nói nửa đùa nửa thật, vừa bẻ cổ kêu răng rắc.
“Ê
kìa, có nhà nghỉ kìa!” – Linh hét lên khi thấy ánh đèn vàng mờ hắt ra từ căn
nhà mái ngói cũ kỹ bên vệ đường. Một tấm biển gỗ nghiêng ngả, mờ chữ: "Nhà
Nghỉ Đèo Ma – Có phòng trọ – Không ở quá một đêm."
Cả
nhóm nhìn nhau, hơi ngập ngừng nhưng cơn mệt chiến thắng nỗi nghi ngại. Họ dừng
xe, kéo nhau bước vào hiên nhà.
Chủ
nhà là một bà lão lưng còng, gầy guộc, tóc bạc bết lại như rễ cây mục. Mắt bà
đục như sương mù, nhưng vẫn tinh quái khi nhìn đám thanh niên.
“Các
cháu muốn trọ một đêm?” – Bà cất tiếng, giọng lơ lớ như người vùng cao pha
giọng miền xuôi.
“Dạ
vâng, có phòng không ạ?” – Hưng, người nhỏ tuổi nhất, lễ phép hỏi.
“Còn.
Nhưng nhớ... nhớ kỹ lời bà dặn...” – Bà cụ rướn người lên gần hơn, giọng đột
ngột chậm rãi rợn người – “Đóng chặt cửa sổ. Đừng mở khi ai gõ cửa sau 12
giờ khuya...”
Nói
rồi, bà chống gậy lạch cạch đi trước, dẫn họ vào dãy phòng hẹp lợp gỗ ẩm mốc.
Mỗi phòng đều có cửa sổ hướng ra sườn núi, gió thốc vào lạnh buốt. Dũng bật
cười: “Thần bí quá ha. Gõ cửa là ma à?”
Linh
huých tay: “Bà già rồi, chắc muốn mình ngủ yên thôi. Mày đừng đùa dai.”
Bữa
tối là mì tôm tự nấu. Cả nhóm ngồi tụm lại tán chuyện, xem lại video hành trình
qua camera. Lúc 10 giờ đêm, từng người dần rút về phòng. Dũng vẫn ngồi ở hiên,
tay cầm điếu thuốc chưa châm.
“Tao
ra ngoài hút điếu rồi vào liền.” – Dũng nói vọng vào.
“Đừng
có ngu! Bà kia dặn rồi đấy!” – Hưng gọi với.
“12
giờ mới ma, giờ mới có 10 giờ rưỡi.” – Dũng cười khẩy rồi lững thững đi ra phía
sau nhà.
Gió
đêm rít lên khe khẽ. Cây rừng đen ngòm lắc lư như đang thì thầm điều gì.
Đúng
2 giờ sáng.
Linh
giật mình tỉnh giấc vì tiếng bước chân rất khẽ ngoài hành lang. Tiếng gõ cửa
vọng lại – cốc... cốc... cốc...
“Dũng?”
– Cô run run gọi, tim thắt lại. Không có tiếng trả lời.
Đèn
pin điện thoại bật lên, Linh mở cửa. Hành lang trống rỗng.
Cửa
phòng Hưng hé mở, cậu cũng đã tỉnh. “Không thấy Dũng đâu. Nó chưa về à?”
Cả
nhóm nháo nhác dậy. Họ đi dọc hành lang, gọi to tên Dũng. Không tiếng đáp. Cửa
sau hé mở, gió lạnh ào vào.
Chiếc
điện thoại hành trình của Dũng được tìm thấy trên bậu cửa, màn hình còn quay.
Khi
bật lên xem lại video... từng người im bặt, mắt trợn trừng.
Trong
khung hình đêm tối lờ mờ, Dũng đang đứng hút thuốc, mặt ngẩng lên nhìn đỉnh
núi. Bỗng từ bóng cây sau lưng, một bóng đen cao gầy, không rõ mặt lướt
tới, đôi mắt đỏ như máu, cái lưỡi dài tới tận bụng phất phơ như tấm vải liệm.
Không
kịp hét, Dũng bị kéo lê vào rừng sâu. Móng tay cào lên đất, đôi mắt trợn ngược
trong vô vọng.
Video
kết thúc bằng tiếng gió rít – và một tiếng cười rền rĩ, khàn đặc, không phải
của người sống.
Cả
nhóm run rẩy, định quay lại gọi bà chủ nhà. Nhưng lúc ấy... trên tường phòng
khách, nơi treo những bức ảnh cũ nát, họ nhìn thấy một tấm ảnh đen trắng mờ
nhòe...
Bà
cụ – đang đứng cùng một nhóm thanh niên khác, trẻ tuổi, cách đây có lẽ
hàng chục năm.
Và
một dòng chữ viết tay bằng mực nhòe: "Những người ngủ lại quá nửa
đêm."
—
Hết chương 01 —
CHƯƠNG 02 – CÁNH CỬA KHÔNG MỞ RA
Trời
bắt đầu rạng sáng, nhưng bầu trời phía đèo vẫn tối sầm như có điều gì đè nén.
Mây không tan, gió không thổi, mọi thứ đứng yên như bức tranh chết.
Sau
khi xem lại đoạn video kinh hoàng, bốn người còn lại không ai dám ngủ. Linh mặt
tái mét, ôm chặt điện thoại chứa đoạn clip cuối cùng của Dũng. Hưng thì tay
run, miệng lẩm bẩm cầu khấn như đang tụng chú.
“Tao…
tao không tin. Có thể là ai đó chơi khăm…” – Việt cứng giọng, nhưng chính hắn
cũng không dám ra khỏi hiên nhà nữa.
Cả
bọn đồng tình. Nhưng khi mở cửa chính ra ngoài, họ mới sững người.
Ngoài kia không còn là đoạn đường đèo tối qua.
Thay
vào đó là sương mù đặc quánh phủ khắp lối, che kín cả hàng rào tre phía
xa. Không còn tiếng xe, tiếng gió, hay bất cứ dấu hiệu nào của sự sống. Bầu
trời như đóng băng, không biết là sáng hay tối. Cây cối bên ngoài như chết
đứng, lá không rung, không có chim chóc.
Họ
hoảng loạn quay vào, chạy đi tìm bà cụ chủ nhà. Nhưng căn phòng cuối hành lang
– nơi bà lão dẫn họ vào lúc đầu – trống rỗng. Giường chiếu lạnh tanh,
không có dấu vết nào cho thấy có người từng ở đó. Cửa sổ phòng bà mở toang, rèm
trắng bay nhè nhẹ dù không có gió.
“Bà
ấy đâu? Sao không có gì cả?” – Linh bật khóc.
Họ
thử gọi điện. Không có sóng. GPS trên điện thoại chỉ xoay vòng, vị trí hiển thị
trống trơn: “Không xác định được địa điểm.”
Bảo
quyết định dẫn cả nhóm kiểm tra các căn phòng khác – hy vọng tìm được ai đó
giúp đỡ.
Nhưng
căn phòng kế bên – cửa mở hé – là một căn phòng phủ bụi mờ, bên trong có bốn
cái balo cũ nát treo trên vách. Một trong số đó, có gắn móc chìa khóa in
dòng chữ mờ: “Phượt thủ Hà Nội – 2015.”
“Những...
người trước…?” – Linh lí nhí, tay nắm chặt áo Hùng.
Trên
tường có vết máu khô loang lổ – hình bàn tay như bị cào lên từ bên trong. Và
một câu viết nguệch ngoạc bằng than cháy:
“Đừng tin cửa ra. Đừng tin bà lão. Khi nghe tiếng gõ, trốn
xuống gầm giường.”
Giữa
lúc họ đang hoảng loạn, có tiếng cốc… cốc… từ cửa sổ phòng Linh.
Ba
nhịp, dồn dập. Cốc… cốc… cốc…
Linh
đứng sững lại, nước mắt trào ra. Hùng vội kéo cô lùi lại.
“Không
được mở! Bà lão nói rồi!”
“Không…
giọng này... giống Dũng... Dũng gọi tao…” – Linh thều thào, run rẩy.
Cả
nhóm nghe rõ giọng nói từ bên ngoài vọng vào:
“Linh... mở cửa cho tao... lạnh quá… Linh ơi…”
Giọng
giống hệt Dũng, nhưng vô cảm, đều đều như bị thu âm, như một đoạn băng
phát lại. Hùng ghì chặt Linh lại khi tay cô đang tiến gần chốt sổ.
Ngay
lúc ấy – cánh cửa tự bật mở.
Không
ai đụng vào. Một luồng hơi lạnh tràn vào phòng như nước biển vỡ bờ.
Bóng người gầy gò, toàn thân tím tái, từ từ bò vào… đôi mắt
đỏ rực và chiếc lưỡi dài ướt át trườn ra khỏi miệng như rắn liếm gió.
Không
phải Dũng. Không còn là người.
“CHẠY!!!”
– Bảo hét lên.
Cả
nhóm vội vàng tháo chạy về phía cửa chính. Nhưng khi đẩy cửa – nó không mở
được. Khung cửa như liền vào tường, không có khe hở. Gỗ lạnh như sắt. Không
tay nắm. Không then gài. Căn nhà biến thành một khối kín mít – như cái hòm.
Từ
phía sau, tiếng chân bò lạo xạo trên trần nhà vang lên… rồi một tiếng cười
rít khẽ vang lên – không giống giọng bà lão… không giống con người…
Tiếng cười của một thứ gì đó đang rất đói – và rất gần.
Trên
bức tường cuối hành lang, nét chữ đỏ máu bắt đầu hiện ra từng dòng như bị viết
bởi một bàn tay vô hình:
“Ai thức sau 3 giờ… Sẽ được gặp ‘chủ nhà’ thật sự…”
CHƯƠNG 03 – CHỦ NHÀ THẬT SỰ
Tiếng
cười ma quái tan vào không gian đặc quánh như tro bụi. Bảo, Linh, Hưng và Việt
dồn vào căn bếp cũ nát cuối hành lang, nơi còn chút ánh sáng yếu ớt rọi từ bóng
đèn dầu treo lủng lẳng. Không ai dám thở mạnh. Cả căn nhà im ắng đến rợn người,
chỉ còn tiếng tách… tách… như móng tay cào trên trần gỗ phía trên đầu
họ.
Trên
bức tường loang lổ, dòng chữ máu vẫn nhỏ giọt từng hàng như bị ai đó viết bằng
chính ngón tay chảy mủ:
“Ai thức sau 3 giờ… sẽ được gặp chủ nhà thật sự…”
Bất
ngờ – đèn dầu phụt tắt. Bóng tối nuốt trọn mọi âm thanh.
Một
hơi lạnh bốc lên từ dưới sàn – như thể căn nhà đang thở. Và ngay khoảnh
khắc ấy, tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này từ cả ba phía: cửa chính,
cửa sau, và... trên trần nhà.
Cốc… cốc… cốc…
Ba
nhịp. Không nhanh, không chậm. Như ai đó đang kiểm tra – xem con mồi còn
tỉnh hay đã ngủ.
Rồi
tiếng lạch cạch khe khẽ vang lên trong bóng tối. Cánh cửa bếp – đã khóa
– tự mở ra từng chút một.
Một
ánh sáng đỏ rực lóe lên phía sau cánh cửa – như đôi mắt máu đang chờ sẵn.
Bảo
không chần chừ. Anh hét lên, kéo cả nhóm lao ngược ra ngoài hành lang. Khi chạy
qua phòng khách, Việt vấp phải chiếc bàn thờ bụi mốc nằm ẩn sau bức màn gỗ. Cây
nhang gãy làm đôi, tro văng tung tóe. Và lúc ấy – một điều kỳ lạ xảy ra.
Sau
bàn thờ là một cánh cửa nhỏ, bị che khuất hoàn toàn bởi mảng tường giả.
Tay Việt chạm vào, gỗ mục rơi rụng – để lộ ra lối đi hẹp hun hút, như một địa
đạo nhỏ.
“Chui
vào đây!” – Việt hét. Không còn lựa chọn, cả bọn lần lượt trườn qua, không biết
đó là hy vọng hay bẫy chết.
Lối
đi dẫn xuống sâu dưới lòng đất. Những bậc thang đất lạnh ngắt, ẩm mốc và tối
như hang mộ. Không ai nói gì. Chỉ còn tiếng tim đập rộn trong ngực. Sau khoảng
hơn chục bước, họ tới một căn hầm ngầm, thấp và hẹp.
Trên
tường treo đầy ảnh chân dung cũ nát – toàn là hình những nhóm phượt thủ
trẻ: từng nhóm 3, nhóm 5 người, ảnh trắng đen hoặc loang lổ nước mưa. Dưới mỗi
ảnh là dòng chữ tay nguệch ngoạc bằng tiếng Thái cổ đã bị ai đó khoanh đỏ bằng
máu.
Ở
chính giữa gian hầm là một cái hòm gỗ to bằng quan tài, chằng chịt dây
vải đỏ đã mục.
Đúng
lúc đó – hòm rung nhẹ.
Phập!
Một
vết nứt bật ra ở giữa nắp. Rồi một ngón tay thon dài tím tái trồi ra,
quặp vào thành hòm.
Ngón
tay đó không có móng. Đầu móng đã mài nhẵn. Nhưng trên mặt thịt có
khắc chữ: “MƯỞN XÁ.”
Cả
nhóm lùi lại, nhưng cánh cửa sau lưng đã đóng sập từ lúc nào. Trong bóng
tối, tiếng rên rỉ vọng ra từ hòm gỗ:
“Trò
chơi bắt đầu rồi… mấy đứa không nghe lời dặn... nên phải chơi với ta…”
“Ta…
mới là chủ nhà thật sự…”
Nắp
hòm từ từ bật ra. Một bóng người gầy đét như xác ướp, nhưng vẫn sống,
ngồi bật dậy. Tóc dài phủ kín mặt, da xám đen như bị thiêu. Đôi mắt đỏ rực ứa
máu, còn chiếc lưỡi… dài ngoằng thè ra, lê trên nền đất bẩn.
Cả
nhóm la hét, cố lùi lại – nhưng căn phòng bắt đầu biến dạng. Tường mốc bong
tróc thành da người, sàn đất chảy ra như thịt thối. Từ mọi góc phòng, giọng bà
cụ vang lên – nhưng lần này không lơ lớ nữa, mà gằn thành tiếng ngữ cổ, như
tiếng niệm chú của kẻ gọi hồn.
“Đóng
cửa sổ thì còn hy vọng... mở ra là mất xác…”
“Kẻ
ra khỏi nhà lúc nửa đêm... sẽ bị đưa đi thay thế…”
Ngay
khoảnh khắc đó, Linh vô tình giẫm lên một tấm ván lỏng – và rớt xuống tầng
dưới. Việt, Bảo và Hùng chỉ kịp nghe tiếng cô hét lên rồi biến mất trong hố
tối.
Tiếng
rên khò khè từ quan tài vang lên như tiếng cười khoái trá.
“Một
đứa… đã đi rồi… còn ba đứa... tiếp theo…”
Căn
nhà nghỉ không còn là nhà nghỉ.
Nó
là cái bẫy di động, đổi chỗ, đổi dạng, mỗi khi có khách ghé chân. Một mê
cung sống – nơi những kẻ ngủ quên bị giam lại vĩnh viễn… và hồn phách bị
thay thế bằng thứ gì đó khác.
–
HẾT CHƯƠNG 03 –
CHƯƠNG 04 – HẦM PHÁCH
Linh
rơi xuống một khoảng tối không đáy. Gió lùa ngược từ dưới lên lạnh buốt như kim
châm, xé rách mọi âm thanh cô gào thét. Đến khi thân thể đập mạnh vào nền đất
mềm nhão, Linh gần như bất tỉnh.
Chập
chờn trong tiếng ù tai là mùi gì đó nồng nặc: mùi máu, mùi đất mộ, và mùi
thịt thối ẩm mốc.
Cô
mở mắt. Không gian quanh cô là một gian hầm đá cổ, thấp và ẩm, trần cong
vòm như miệng giếng. Những tấm ván ghép từ xương người phủ đầy rêu đen. Đèn dầu
le lói sáng trên vách – nhưng chẳng có lửa, mà phát ra từ những ngọn đầu lâu
cháy âm ỉ, như thể ánh linh hồn bị thiêu sống.
Giữa
phòng, một cái giếng gỗ trồi lên, miệng giếng bị niêm phong bằng dây
trấn yểm cổ, đã mục nát gần hết. Dưới lớp ván lót là tiếng thì thầm khe khẽ,
vang vọng tựa như ai đó đang trò chuyện – bằng tiếng Thái cổ, tiếng Mường,
tiếng Kinh hòa lẫn.
“Cứ
ngủ đi…”
“Mượn
thôi, không lấy đâu…”
“Chỉ
là... xài một chút... rồi trả xác về thôi…”
Linh
lùi lại, tim đập thình thịch. Cô định hét, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Sau lưng
cô là một hành lang ngầm, đèn dầu cháy leo lét soi từng cánh cửa sắt han
gỉ – mỗi cửa có khắc tên, một cái tên duy nhất.
Linh
nhìn kỹ. Tên đầu tiên: “Minh – Đoàn phượt HN, 2015.”
Cánh
cửa khóa bằng xích vặn kiểu cũ. Nhưng bên trong có tiếng động – tiếng người
đập cửa thình thịch, và tiếng kêu nhỏ như tiếng trẻ con đang nghẹn thở.
Linh
lướt tiếp. Cửa thứ hai: “Trang – Đi phượt độc hành, 2017.”
Cánh
cửa này bị móp méo, nhưng có khe hở. Linh áp mắt nhìn vào – trong đó là một
người con gái bị treo ngược, mắt trợn trừng, nhưng thân thể cứ giật lên từng
hồi – như đang bị điều khiển bởi thứ gì đó.
Bỗng…
mắt người đó đảo qua, nhìn thấy Linh.
Cô
gái lẩm bẩm, máu trào ra từ miệng:
“Nếu...
thấy được tôi... cô chưa bị thay rồi... Hãy... đốt hòm... đừng để chủ nhà trỗi
dậy…”
“Bọn
tôi… chỉ còn hồn... xác bị dùng rồi…”
Linh
ngã lùi lại, hoảng loạn. Nhưng chưa kịp định thần, một cánh tay trắng bệch
chộp lấy mắt cá chân cô từ dưới sàn đá.
Cô
hét toáng lên. Từ dưới các khe nứt, hàng chục cánh tay người lở loét thò lên,
vươn ra như rễ cây, nắm lấy bất cứ thứ gì còn sống.
Cô
chạy, lao về phía cuối hành lang – nơi có ánh sáng nhạt rọi ra từ khe cửa gỗ
cũ.
Khi
Linh đẩy cánh cửa đó ra… cô không còn ở trong nhà nghỉ.
Trước
mắt cô là một ngôi làng cổ, toàn những căn nhà sàn gỗ đen sì như cháy
dở. Trên trời là mây đỏ – đỏ như máu trộn đất – và ở giữa làng có một gốc
cây cổ thụ to bằng ba người ôm, rễ cây đâm xuyên đất thành hình thù kỳ dị
như xương người uốn cong.
Trên
cành cây là những cái xác treo lủng lẳng, không đầu.
Dưới
gốc cây, bà lão chủ nhà đứng đó, nhưng không còn lưng còng. Bà đứng
thẳng dậy, cao hơn hai mét, gương mặt rách nát lộ xương trán, lưỡi thè dài
đỏ lòm, mắt đen như hố sâu.
Bà
nhìn Linh – và mỉm cười.
“Cô
bé… đến rồi à? Ta vẫn còn thiếu một xác trẻ, mắt sáng, lòng mềm… để hoàn thiện
nghi lễ trùng hồn…”
“Mượn
xác cậu kia thì mòn quá nhanh... Còn xác cô – sạch, thơm, sống lâu…”
Linh
lùi lại. Nhưng phía sau… là cả đàn bóng đen bò ra từ gốc cây, chúng
không có mặt – chỉ có mắt đỏ và những cái lưỡi dài trườn dưới đất như rắn.
Cô
hét lên, quay đầu bỏ chạy – nhưng lúc ấy, bà lão cất tiếng niệm chú.
“Linh
hồn không trốn được đâu. Đây không phải nhà nghỉ – đây là LÒ LUÂN HỒI.”
Bà
phất tay – mặt đất sụp xuống dưới chân Linh như một cánh cổng mở ra giữa
âm ti.
Cô
rơi – lần nữa – lần này sâu hơn, lạnh hơn, tối hơn.
Trên
mặt đất, trong căn nhà nghỉ, Bảo – Hưng – Việt đang vật lộn tìm cách mở lối ra
khỏi căn hầm. Nhưng rồi, từ dưới sàn vang lên tiếng niệm chú, tiếng rầm
rầm như tim đập.
Và…
tiếng bước chân từ hành lang tối.
Không
phải Linh quay lại. Không phải Dũng.
Mà
là ai đó… mang gương mặt của Linh. Nhưng mắt đỏ, lưỡi dài... và bước đi
không có tiếng.
—
HẾT CHƯƠNG 04
CHƯƠNG 05 – LỬA TRẤN HỒN
Bảo,
Hưng và Việt trốn trong căn hầm gỗ ẩm mục, ba lồng ngực dồn dập như cùng đập
vào bức tường cuối của sự sống. Cánh cửa sau lưng khép lại bằng thứ gió không
tên – gió không thổi từ đất hay trời, mà từ chính miệng của thứ gì đó cổ xưa
hơn con người.
Phía
đầu hành lang, Linh bước tới.
Nhưng
đó không còn là Linh.
Gương
mặt ấy vẫn vậy – nhưng ánh mắt đỏ rực không còn hồn người. Lưỡi dài rỉ máu, lết
trên đất như rắn, đầu cúi thấp, cổ ngoặt lệch như bị bẻ gãy.
Bảo
lùi lại, tay siết chặt con dao nhỏ thủ sẵn. “Không phải Linh… Nó chỉ mượn xác
thôi…”
“Đốt
bằng gì?” – Bảo gắt. – “Ở đây toàn tường gỗ mục, lửa đốt lên thì chết cháy
trước khi thoát.”
“Không.
Cần lửa âm – lửa từ máu của kẻ chưa siêu thoát…” – Hưng đáp, đôi mắt tối
lại – “Và Dũng… đã để lại nó.”
Họ
quay về nơi tìm thấy camera hành trình của Dũng. Trong đoạn clip, có một vệt
máu rơi gần gốc cây ven rào – hình như lúc bị kéo đi, Dũng đã cào vào thân cây.
Cả
ba lần mò tới đó, và quả nhiên – gốc cây khô cằn vẫn còn dấu tay máu, in lại
vết cào móng xước rướm đỏ.
Việt
lấy khăn thấm máu khô, nhét vào bọc vải. Dưới ánh sáng lờ mờ, vệt máu bỗng cháy
âm ỉ như tàn than – không khói, không lửa – chỉ có ánh sáng xanh u ám
chập chờn.
Họ
trở lại căn hầm. Khi vừa bước vào, “Linh” xuất hiện ngay trước cửa.
Nhưng lúc này, không nói không rằng – Linh chỉ đứng yên, mắt trừng trừng, lưỡi
thè dài ra, chặn lối.
Bảo
quăng tấm vải máu vào giữa hầm – ngay cái hòm gỗ đang bắt đầu rên rỉ như vật
sống.
Ngay
khi tấm khăn chạm vào – ngọn lửa âm cháy bùng lên.
Chiếc
hòm giật nảy, dây yểm bốc cháy, tro rơi như tuyết. Từ trong hòm, hàng trăm
tiếng rên thảm thiết vang lên cùng lúc – linh hồn những người bị mượn xác
trong suốt bao năm.
“Đốt
sạch nó! Không chừa tro!” – Hưng gào lên.
Ngay
lúc ấy, bà lão chủ nhà xuất hiện sau lưng “Linh”. Lần này, bà không
còn giữ hình hài người. Thân thể bà giãn nở, xương sống trồi ra như gai
nhím, miệng há rộng tới tận tai, lưỡi chia làm ba nhánh, mắt vằn như thủy tinh
vỡ.
“Đốt
cái hòm… là tự thiêu luôn lối thoát cuối… Chúng mày sẽ ở đây… với tao… mãi
mãi…”
Căn
nhà rung lên như có động đất. Trần nhà rạn nứt, nền đá tóe ra từng khe nứt đỏ
rực – như từ lòng đất trồi lên địa ngục thật sự.
Việt
lao ra chặn bà lão, dùng chính dao găm cắt ngón tay, nhỏ máu mình lên cửa
hầm. Máu của người sống – chưa bị mượn xác – làm chảy tan phong ấn cuối
cùng.
Bên
trong hầm, hàng trăm linh hồn tuôn ra, lao về phía bà lão. Họ không còn
hình hài – chỉ là những luồng sáng trắng bạc, nhưng chúng gào thét – cắn xé
– kéo ngược “bà chủ” vào chính cái hòm cháy.
Linh
– hay cái thứ đội lốt Linh – ngã vật ra đất. Một làn khói đen bay khỏi thân thể
cô, tan biến theo ngọn lửa cuối cùng. Còn lại là… Linh thật sự, mắt nhắm
nghiền, tay lạnh ngắt.
Bảo
ôm cô khóc nấc. “Cô ấy còn sống không…”
Rồi
Linh thở – mỏng, nhẹ, và rớm máu mũi.
Căn
nhà nghỉ bắt đầu rục rã như gỗ mục, từng mảnh trần đổ xuống. Cửa chính
bật mở, lần đầu tiên nhìn thấy… ánh sáng ban mai.
Họ
dìu nhau chạy ra ngoài.
Khi
vừa bước qua bậc cửa, cả ngôi nhà đổ sập, không một tiếng nổ, không một mảnh vỡ
– chỉ tan thành tro, cuốn lên không trung như khói hương.
Sáng
hôm sau, dân bản quanh vùng phát hiện ba người trẻ nằm gục bên vệ đèo – Linh
bất tỉnh, Bảo gãy xương tay, Hưng rạn sọ nhẹ. Không ai giải thích được họ từ
đâu đến, vì con đường này... không hề có nhà nghỉ nào.
Khi
người ta dò camera hành trình còn lưu lại, chỉ thấy đoạn clip đầu tiên – nơi
Dũng bị kéo vào rừng.
Không
một ai tin họ. Cảnh sát kết luận là… ảo giác do hoang tưởng, sốc lạnh, hoặc
chất gây ảo giác từ nấm rừng.
Chỉ
có người già trong bản, khi nghe kể đến dòng chữ: “Mấy đứa nhớ đóng cửa sổ,
đừng để ai gõ cửa sau 12 giờ khuya...” – thì im lặng, ánh mắt xa xăm.
Một
cụ già nói khẽ:
“Ngày
xưa… có một ngôi làng biến mất sau một đêm. Có lời đồn… xác bà thầy mo của làng
bị chôn sống. Hồn không siêu thoát, cứ lừa người ngoài đến... để mượn xác sống
lại…”
Từ
đó, đoạn đèo ấy có thêm một truyền thuyết.
Nếu đi đêm trên đèo Mã Pì Lèng, gặp căn nhà nghỉ có bà cụ
mời trọ, hãy bỏ đi ngay. Và nhớ... đừng để ai gõ cửa sau nửa đêm. Vì có khi,
người gõ không còn là người nữa.

0 Comments