Chương 146: Đại Chiến Thiên Kiêu – Ẩn Tu Vô Danh Đột Xuất
Tại
đỉnh Linh Quang của Tứ Đại Thánh Địa, hơn năm mươi tông môn lớn nhỏ tề
tựu, tụ hội dưới danh nghĩa "Vấn Thiên Luận Đạo Hội", nhưng
bên trong là sát khí tiềm tàng, đằng sau là sóng ngầm cuộn trào.
Ba
đại thiên kiêu của Thái Linh Cốc, Thiên Tuyết Cung và Đan Mộc
Sơn đồng thời đưa ra luận chiến luận pháp, lấy "Bốn cảnh giới sơ kỳ
Hóa Thần trở xuống, lấy văn pháp, thần thông, chiến lực mà phân cao thấp"
làm quy tắc.
Nhưng
ai cũng ngầm hiểu, đây là cuộc tuyển chọn của các đại tông môn nhằm tróc nã
kẻ dị chủ “Khương Dạ Minh”, người vừa được hệ thống Thiên Đạo liệt vào bảng
“Nguy Cơ Dị Tử cấp Sơ Đạo”.
Tại chân núi Linh Quang, một thiếu niên áo vải thô
rách rưới, tay xách một bao giấy dầu, mặt mũi lem luốc đứng xem người ta bán
phù lục.
Khương
Dạ Minh vẫn là Khương Dạ Minh.
Vẫn
khiêm tốn, vẫn cẩn thận như thể cả thế giới không có gì liên quan đến hắn.
【Cảnh báo: Ba tông môn đồng thời sử dụng
"Thiên Cơ Truy Tung Thuật", khu vực này trong vòng một canh giờ sẽ bị
phong tỏa.】
【Khuyến nghị: Tránh gây chú ý. Ẩn tức.
Không ra tay.】
Hắn
cười nhẹ, gật đầu. Trong mắt hắn, thiên kiêu luận đạo chỉ là trò cho trẻ con
đùa nghịch. Nhưng đáng tiếc...
Hắn
không muốn phiền phức.
Người
khác lại cứ muốn tìm phiền phức đến hắn.
Đỉnh Luận Đạo.
Trận
chiến giữa thiên kiêu đang hồi kịch liệt. Một người mặc bạch y, mặt như ngọc,
là Thái Linh Cốc – Tiêu Dao Nhiên, đang đứng giữa đại điện, tay cầm bút
ngọc, mỗi nét vung lên là một đạo linh phù kết thành hình kiếm, khí cơ quét ra
bốn phía.
Dưới
đài, đông đảo tu sĩ trầm trồ, nhất là khi thấy hắn thi triển “Ngũ Hành Vạn
Kiếm Văn”, mười hai đạo kim phù hóa thành trường kiếm, chém nát pháp trận
của Thiên Tuyết Cung – Tô Linh Yên, khiến nàng bại lui, phun máu tại
chỗ.
“Còn
ai muốn lên nữa?” – Tiêu Dao Nhiên cười nhạt, tay thu bút, mắt quét xuống phía
dưới.
Phía
xa, một âm thanh nhàn nhạt vang lên, như gió thoảng qua tai:
“Ngũ
Hành Vạn Kiếm Văn... cũng chỉ như vậy.”
Tất
cả ánh mắt quay lại.
Một
người áo vải đơn sơ, không ai nhận ra, không mang pháp khí, không linh lực dao
động, chỉ đứng đó như một người phàm.
Tiêu
Dao Nhiên nheo mắt:
“Ngươi
là ai?”
Khương
Dạ Minh không đáp. Hắn bước lên đài, tay không, ánh mắt trầm tĩnh.
“Ta
muốn thử xem, ngươi dùng kiếm văn. Vậy nếu ta... dùng chữ ‘Thiền’, có ngăn được
không?”
ẦM!
Một
tiếng nổ không do linh lực gây ra, mà là từ văn khí tụ lại!
Khương
Dạ Minh tay vẽ hư không một nét.
Chỉ
một nét!
Một chữ “Thiền” xuất hiện giữa không trung, như chuông
ngân trong tâm, như Phật ngồi trên vân, khiến toàn bộ pháp khí trong tay người
xem run lên không kiểm soát.
Tiêu
Dao Nhiên chưa kịp phản ứng, đã thấy kiếm phù trong tay mình rụng xuống
thành từng mảnh, ánh sáng tắt ngóm, linh lực tan rã.
Bầu
không khí trở nên chết lặng.
Một chữ đẩy lùi một thiên kiêu.
Đây
không phải đơn thuần là chiến thắng.
Mà
là văn đạo áp chế thần thông – chỉ những người từng lĩnh ngộ “Văn Tâm
Thức Hải” mới có thể làm được!
Mà
người như vậy... chỉ còn tồn tại trong sách cổ từ ba nghìn năm trước.
Các
trưởng lão bên ngoài nhìn nhau, sắc mặt đồng loạt biến đổi.
“Không
lẽ hắn chính là Khương Dạ Minh!?”
“Ẩn
khí hoàn hảo, tu vi mờ mịt, ra tay một chiêu liền phá thiên kiêu... không sai
vào đâu được!”
Ngay
lúc đó, ba đạo kim phù cực lớn từ ba phương trời đánh thẳng xuống!
“Thiên Cơ Phù Tróc Nã – Dị Tử Khương Dạ Minh!”
Toàn
bộ không gian Luận Đạo Đài bị khóa chặt, khí cơ đè ép.
Nhưng
Khương Dạ Minh chỉ cười nhạt.
“Các
ngươi, còn chưa đủ tư cách.”
Hắn
khẽ điểm tay.
Một
vòng văn quang tự thân bộc phát, hình thành Đạo Văn Kết Giới, bao phủ
toàn thân.
“Văn Tụ Tâm Cung – Tàng Tự Ẩn Hình!”
Ầm!
Cả
người hắn biến mất khỏi tầm mắt mọi người trong nháy mắt, để lại ba đạo phù nổ
tung giữa hư không, mà không để lại dấu vết khí cơ nào.
Trên
bảng Thiên Đạo, tên “Khương Dạ Minh” từ vị trí số 99 đột ngột nhảy lên hạng
12 trong danh sách Nguy Cơ Dị Tử.
Chương 147: Liên Thủ Tróc Nã – Bí Mật Cửu U Môn Hiện Thế
Sau
trận chiến kinh động toàn bộ giới tu chân tại Luận Đạo Đài, cái tên Khương
Dạ Minh như gió lốc quét qua mười ba châu vực, khiến biết bao tu sĩ trẻ
tuổi vừa sợ hãi, vừa tôn sùng.
Một
chữ "Thiền" đánh bại thiên kiêu đỉnh cao Tiêu Dao Nhiên, sau đó dưới
ba đạo tróc nã phù của thượng cổ, ẩn thân rời đi không một dấu vết.
Chuyện
này, chẳng khác gì một cái tát vào mặt mười đại tông môn đang nắm giữ
vận mệnh thế giới tu chân.
Tại
Tàng Kiếm Các – Chi Nhánh Trung Châu, trong một mật điện được khảm đầy
trận văn, hơn hai mươi lão tổ của các đại tông môn tụ họp, khí cơ nặng nề.
Thiên Kiếm Tông – Vân Huyền Tử trầm giọng:
“Không
thể dung kẻ này tồn tại! Hắn không chỉ phá giới văn đạo, còn có khả năng tu
luyện ‘Văn Tâm Cảnh’, thần thức cao thâm không đo lường được... Tương
lai tất thành đại họa!”
Đan Mộc Sơn – Ngọc Hư Chân Nhân vuốt chòm
râu, mắt lóe sát cơ:
“Theo
tin tức nội bộ từ Tàng Kinh Các, người này từng xuất hiện ở Hoàng Thổ Giới,
lúc ấy chỉ là Trúc Cơ... nhưng nay lại ẩn giấu tu vi, ra tay một chiêu khiến
Hóa Thần sơ kỳ không thể chống đỡ.”
Thiên Tuyết Cung – Lăng Linh Chân Quân hừ lạnh:
“Chư
vị... hắn đã bước vào một phần Thiên Mệnh, hệ thống Thiên Đạo không thể đo
lường được! Chúng ta không thể đánh giá hắn bằng tu vi thông thường.”
Đúng
lúc đó, một lão giả áo đen, tóc trắng rối bời, thân mang áo vải lam sẫm
đột ngột tiến vào.
Cả
đại điện lập tức im lặng.
Bởi
đây là người đứng đầu Cửu U Môn, môn phái xưa đã từng bị xem là tàn dư
Ma Đạo, nhưng lại sống sót mấy vạn năm, luôn ẩn thân tại Cửu U Địa Vực – nơi
không ai dám bước vào dễ dàng.
Lão giả chắp tay, thần thái lãnh đạm:
“Các
ngươi muốn bắt người?”
“Người
này... ta Cửu U Môn muốn.”
Mười
đại tông môn đồng loạt biến sắc. Vân Huyền Tử nheo mắt:
“Ý
của Cửu U Môn là... bảo vệ dị tử?”
Lão
giả cười nhạt:
“Hắn...
vốn dĩ là người Cửu U.”
Trong
khi các đại tông môn còn đang kinh ngạc, thì tại một nơi cách đó ba nghìn dặm –
Địa Vực Thiên Uẩn, trong một khe núi bị phong ấn nghìn năm, Khương Dạ
Minh ngồi xếp bằng trước một tòa bia đá đen tuyền.
Trên
bia là ba chữ cổ: Thiên Văn Ký.
【Ký chủ tiến nhập Cấm Địa Thiên Văn.
Trạng thái: Giới hạn truyền đạo khí.】
【Cảnh báo: Cấm địa này từng là nơi
truyền thừa của Thượng Cổ Văn Thánh. Bên trong tồn tại tàn hồn, ảo giới, sát trận.
Khuyến nghị: Không khinh động.】
Khương
Dạ Minh lặng lẽ mở mắt, trong đồng tử dâng lên từng tia kim văn nhạt mờ,
không phải linh lực, mà là văn khí tụ ý.
“Thiên
Văn Ký... quả thật tồn tại.”
“Chư
tử bách gia, nếu ta mở được nơi này, sẽ là chân đạo khai nguyên...”
Đột
nhiên, phía sau hắn truyền đến khí tức của ba tu sĩ Hóa Thần, mang theo sát ý
nồng đậm.
“Khương
Dạ Minh! Ngươi trốn không thoát đâu!”
“Tự
chặt chân tay, giao ra hệ thống và truyền thừa, có lẽ còn giữ được hồn phách!”
Khương
Dạ Minh không xoay người lại. Chỉ nhàn nhạt thốt:
“Các
ngươi là... người của Tông nào?”
Một
tên bật cười:
“Tông
môn không quan trọng. Chỉ cần đầu của ngươi – là đủ lĩnh thưởng rồi!”
Ngay
lúc hắn định xuất thủ, một vòng văn quang từ bia đá sau lưng Khương Dạ Minh
chấn động, sóng văn cuồn cuộn lan ra như biển triều.
Ba
tu sĩ lập tức kêu gào:
“Là
Văn Ý phản phệ! Không! Đây là... Tâm Văn Kết Giới!”
Chưa
kịp chạy thoát, ba người đã bị cuốn vào một tầng sương mù mờ mịt như mộng cảnh.
Sau đó chỉ còn lại tiếng hét chói tai, và ba đạo linh hồn tan biến như tro
bụi.
Khương
Dạ Minh lặng lẽ đứng dậy, ánh mắt thâm sâu.
“Cái
gọi là thiên kiêu... là chư vị tự cho rằng.”
Chương 148: Thiên Văn Ký Khai Môn – Truyền Thừa Văn Thánh
Sương
trắng cuồn cuộn, khí tức trầm lắng như vạn niên cổ mộ.
Khương
Dạ Minh đứng trước tấm bia đá đen, ba chữ cổ xưa “Thiên Văn Ký” như có
linh hồn, từng nét từng nét đều ẩn chứa thiên đạo huyền diệu, khiến kẻ thường
chỉ cần nhìn lâu liền hồn phách rung chuyển, thần hồn vỡ vụn.
Một
giọng nói như xuyên qua hằng cổ truyền vào trong tâm trí hắn, không nhanh,
không chậm, lại khiến linh hồn khẽ run rẩy.
Ngay
lập tức, cảnh vật xung quanh như bị lật úp.
Khương
Dạ Minh bước vào một vùng không gian mênh mông huyền ảo – Tâm Vực.
Trước
mặt hắn hiện ra ba bóng người, mờ ảo mà uy nghiêm, tựa như những vị cổ
thánh trấn giữ thiên địa.
“Ngươi
là ai? Đến từ đâu?”
Một
vị mặc đạo bào trắng, trong mắt có thiên tinh chuyển động, lạnh nhạt hỏi.
Khương
Dạ Minh trầm mặc giây lát, rồi chắp tay:
“Tại
hạ, Khương Dạ Minh. Người phàm, đến từ dị giới, không cầu thiên mệnh, chỉ mong
giữ vững tâm đạo.”
“Nếu
ta không vào, sẽ có người thay ta vào. Nếu đạo lý còn tồn tại trong thiên địa,
thì kẻ có tâm... cũng có thể gánh lấy.” – Khương Dạ Minh bình thản đáp.
Ba
cổ ảnh trầm mặc, rồi cùng lúc gật đầu.
“Đạo
tâm thành tựu, phù hợp điều kiện truyền thừa. Bước tiếp theo: Giải Văn Pháp
Ấn.”
Một
quyển sách bằng kim văn hiện ra trước mắt hắn, từng hàng chữ như rồng bay
phượng múa. Đó không phải chữ viết, mà là một loại "ý" – Văn Ý
ngưng tụ từ thiên địa.
Khương
Dạ Minh ngồi xuống, hít sâu một hơi.
Từng
dòng kim văn hiện ra – chữ nghĩa lộn xộn, tựa như nghịch thiên lý.
Nhưng
hắn không hề vội vàng. Trong mắt hắn hiện lên ánh sáng vi diệu, hệ thống bắt
đầu vận chuyển một cách âm thầm:
Mười
canh giờ sau.
Toàn
bộ kim văn ngưng tụ thành một luồng ánh sáng vàng kim, chui thẳng vào tâm mạch
hắn!
Ầm!
Trong
đầu Khương Dạ Minh như có thiên lôi nổ vang – không phải pháp lực, mà là Văn
Lực.
Một
loại “khí” nhu hòa mà vững chắc, chẳng mang sát ý, nhưng lại có thể phân
giải, nghiền nát bất kỳ công pháp tâm pháp nào mang lệch tâm, dung nhập vào
thân thể.
Khương
Dạ Minh mở mắt.
Toàn
bộ Thiên Văn Ký đã biến mất. Chỉ còn một tấm thạch bia nhỏ bằng lòng bàn
tay, trôi nổi trước mặt, tự động dung nhập vào đan điền.
Hắn
đứng dậy, ánh mắt sâu thẳm, nhìn về phương xa.
“Bọn
họ... vẫn chưa từ bỏ ý định.”
Xa
xa, linh khí chấn động, hơn năm mươi tu sĩ, toàn bộ đều là Nguyên
Anh, Hóa Thần, thậm chí còn có cả một lão giả Luyện Hư sơ kỳ, đang
xé trời lao đến.
“Tên
phản đồ! Dám đoạt bảo vật Thượng Cổ, hôm nay ngươi phải chết!”
“Khương
Dạ Minh, để ta xem ngươi còn có thể giấu đến khi nào!”
Khương
Dạ Minh chỉ thở ra một hơi.
“Chư
vị thật cố chấp...”
Tay
áo khẽ vung lên.
Một chữ “Định” từ trong tâm thức ngưng tụ, hóa
thành văn ấn bay ra. Trong chớp mắt, toàn bộ hư không xung quanh như đông cứng
lại.
Một
chiêu khiến toàn bộ năm mươi tu sĩ, trong thoáng chốc khựng lại,
dù chỉ là nửa tức thời gian – nhưng với người đã tiếp cận Văn Thánh chi cảnh
như Khương Dạ Minh, vậy là quá đủ.
“Xin
lỗi. Ta không muốn giết người.”
“Nhưng
nếu các ngươi... cứ ép.”
Một
tia sáng vàng lặng lẽ bay ra từ tay áo hắn.
Ầm!!!
Tiếng
nổ vang dội kéo dài cả trăm dặm, bầu trời xé toạc một vết nứt, vô số đạo
sĩ bị đánh bay ngược về, thổ huyết ngay tại chỗ.
Chỉ
còn một người đứng được – chính là lão giả Luyện Hư.
“Ngươi...
ngươi không phải Hóa Thần! Tu vi thật sự của ngươi là gì?!”
Khương
Dạ Minh chỉ chắp tay, nhàn nhạt nói:
“Chư
vị... vẫn luôn hỏi điều đó.”
“Nhưng
đáp án, vẫn như trước kia: Ta chỉ là một tán tu vô danh, mong cầu an ổn tu
hành.”
“Vấn
đề là... các ngươi, không chịu để ta yên.”
Chương 149: Lộ Diện Tông Môn Thiên Kiêu – Sóng Ngầm Dâng
Trào
Trận
chiến ở Thiên Văn Cốc đã lắng xuống.
Khương
Dạ Minh, như mọi lần, sau khi bộc lộ một góc năng lực lại âm thầm rút lui. Hắn
để lại một vùng tro tàn với khí tức hỗn loạn, vô số tu sĩ trọng thương, những
ánh mắt còn ngây dại chưa tin nổi vào thực lực một tán tu vô danh có thể khiến Luyện
Hư cảnh cũng phải lùi bước.
Nhưng…
giới tu chân làm gì có chuyện im lặng?
Tin
tức Khương Dạ Minh độc chiến thoát vây, hàng trăm thiên kiêu liên thủ
cũng không ngăn được hắn, lan ra như gió cuốn.
Tại Vân Ngọc Sơn – nội môn Vạn Thiên Kiếm Tông.
Trong
điện lớn, mười mấy đạo thân ảnh trẻ tuổi ngồi xếp bằng, người nào cũng tỏa ra
uy áp cường đại, đều là Thiên kiêu chân truyền, đại diện cho cả một thế
hệ của tông môn.
Một
vị nữ tử mặc bạch y đứng dậy, thanh âm lạnh lẽo:
“Khương
Dạ Minh, tán tu xuất thân mờ mịt, lại có thể đối đầu cả một phân điện của Thiên
Huyền Tông mà không rơi vào thế hạ phong.”
“Loại
người này... nếu không dùng, thì phải trừ.”
Một
nam tử tóc đỏ bên cạnh cười lạnh:
“Đáng
tiếc, Vạn Thiên Kiếm Tông chúng ta lại bị Thiên Huyền Tông ép kiêng dè ba phần,
không thể động thủ.”
Một
người khác im lặng, ánh mắt sáng như điện: Kiếm ý lượn lờ quanh thân,
hắn chính là Đệ nhất chân truyền – Tô Vô Ngân, thiên kiêu được xưng là
một trong “Ngũ Tuyệt Trung Vực”.
Tô
Vô Ngân trầm giọng:
Không
khí trong điện tức khắc trầm xuống.
Tại Thiên Cơ Tháp – Tông môn chuyên về suy diễn, chiêm tinh.
Một
vị lão giả ngồi trước tinh bàn, bóp một đồng xu đen nhánh, ánh mắt sâu xa:
“Lạ
lắm... nhân quả hỗn loạn, thiên cơ bất hiện.”
“Người
này không có số. Như thể bị ai đó... xóa khỏi thiên đạo.”
Tại sâu trong Động Linh Hải – nơi Khương Dạ Minh đang bế
quan.
Hắn
mở mắt, trong mắt hiện lên ánh sáng nhàn nhạt.
Khương
Dạ Minh vươn tay, một đạo Văn Ấn hiện lên đầu ngón tay như ngọc, nhẹ
nhàng xoay chuyển.
“Bọn
họ vẫn chưa dừng lại…”
“Nếu
vậy, ta đành... mượn chuyện lần này, đánh gãy một vài cái nanh vuốt.”
Hắn
không phải người thích gây sự.
Nhưng
nếu thế giới này cứ liên tục ép người, thì Khương Dạ Minh sẽ dùng cách
của mình – không huyết sát cuồng nộ, mà là dùng trí, dùng mưu, dùng Văn Pháp
nghiền nát từng đối thủ.
Cùng lúc đó, tại Cửu U Môn – tông môn tà đạo nổi danh tàn
độc.
Một
thiếu niên áo đen ngồi giữa ao máu, thần sắc lạnh tanh.
“Sư
phụ nói, muốn ta giết một người... tên là Khương Dạ Minh.”
Bên
cạnh hắn là một con bạch xà dài hàng trượng, lên tiếng bằng giọng người:
“Thiếu
chủ, người này... hình như không dễ giết.”
“Không
dễ giết mới đáng để giết.”
“Kẻ
như hắn, sống lâu rồi sẽ là tai họa.”
“Cũng
để... ta thử xem, ta có xứng là Thiên Kiêu đệ nhất hay không.”
Khương
Dạ Minh không hề biết rằng, sóng ngầm trong giới tu chân đang chực trào,
từng tông môn đã bắt đầu bố trí, từng thiên kiêu rục rịch xuống núi.
Hắn... đã không còn là một tán tu vô danh.
Hắn,
giờ đây đã vô tình trở thành trung tâm của cơn lốc thiên kiếp thế hệ.
Chương 150: Trận Giao Phong Đầu Tiên – Thiên Kiêu Đụng Mặt
Trên
con đường mòn quanh co xuyên qua Thiên Mộc Lâm, ánh chiều tà hắt xuống như rọi
lên một bức tranh thủy mặc. Khương Dạ Minh khoác áo vải thô, lưng đeo gùi dược
liệu, chậm rãi bước đi, thần sắc đạm mạc như một tán tu nghèo đang tìm kế sinh
nhai giữa núi rừng.
Hắn
vừa rời khỏi Động Linh Hải, dự tính xuống chân núi mua ít pháp dược đơn giản,
đồng thời dò xét tin tức về những thiên kiêu tông môn đang rục rịch tụ hội tại Thanh
Vân Lĩnh, chuẩn bị cho một cuộc luận đạo trá hình – mà ai cũng biết thực
chất là so đấu ngầm giữa các thế lực.
Bỗng—
Giữa
đường, linh khí đột nhiên tán loạn. Một luồng áp lực mạnh mẽ từ trên trời giáng
xuống như núi đè.
Trên
một thân cây cổ thụ trăm trượng, một thanh niên áo đen lặng lẽ đứng đó, dáng
người mảnh khảnh, ánh mắt lạnh như sương, tay cầm một chiếc sáo dài đen nhánh,
chạm khắc hình mãng xà đang quấn quanh.
Lý Xích – thiên kiêu đệ tử thân truyền của Cửu U Môn.
Kẻ
tu tà đạo, lấy âm sát làm đạo, từng giết chết ba vị chân truyền Kim Đan
hậu kỳ của Ngũ Tượng Phái trong một đêm, danh chấn vùng Trung vực.
Khương
Dạ Minh khẽ nhíu mày, giọng điệu vẫn bình thản:
“Ngươi
chặn đường ta, muốn gì?”
Lý
Xích không đáp ngay. Hắn quan sát Khương Dạ Minh một lúc, rồi khẽ cười, giọng
khô khốc như rắn bò qua lá khô:
“Không
giống tưởng tượng của ta. Ngươi... trông quá bình thường.”
“Ta
vốn nghĩ, người khiến Thiên Huyền Tông thất bại phải là hung thần sát khí ngập
trời, nào ngờ lại là một tên... tiều phu mang gùi.”
Khương
Dạ Minh vẫn giữ ánh mắt ôn hòa, không giận không sợ, chỉ nhẹ giọng:
“Ngươi
biết ta là ai, lại vẫn dám ra tay?”
Lý
Xích đáp hờ hững:
“Ta
muốn thử một lần... xem người mà sư phụ ta bảo phải giết rốt cuộc mạnh đến mức
nào.”
“Nếu
giết được – danh tiếng của ta sẽ càng vang dội. Nếu không… ít nhất cũng có trải
nghiệm thú vị.”
Ầm!
Tiếng
sáo vang lên.
Không
phải tiếng nhạc, mà là âm sát chấn linh. Một đạo chấn động linh hồn vô
hình trực tiếp đánh thẳng vào thức hải.
Đối
phương ra tay không chút lưu tình.
【Kích hoạt phản ứng linh thức – Kết
giới Tĩnh Văn khởi động】
Bên
trong thức hải của Khương Dạ Minh, vô số văn tự cổ xưa hiện ra, như từng chiếc lá
vàng rơi chậm trong hư không, tụ lại thành một vòng kết giới ánh sáng bạc,
dễ dàng hóa giải công kích kia.
Hắn
nhấc tay, một tàn chỉ điểm ra.
Không
có ánh sáng hoa lệ, không có pháp thuật kinh thiên.
Chỉ
là một đạo Văn Ấn nhàn nhạt như bụi trần, chạm thẳng vào thân sáo của Lý
Xích.
Rắc!
Thanh
sáo – vốn là pháp khí trung phẩm, trong nháy mắt nứt ra như vỏ trứng,
rồi vỡ tan.
Lý
Xích sắc mặt đại biến, lùi liền bảy bước, máu trào nơi khoé miệng.
“Ngươi...
rốt cuộc là cảnh giới gì?”
Khương
Dạ Minh vẫn không nói, ánh mắt bình thản, ngữ khí ôn hòa:
“Nếu
ta nói ta chỉ là Trúc Cơ viên mãn, ngươi có tin không?”
Lý
Xích run tay. Không phải vì giận, mà vì sợ.
Vừa
rồi, chỉ một chỉ phá pháp khí của hắn, lại còn có thể phản chấn linh hồn – đây
tuyệt đối không phải thủ đoạn của Kim Đan sơ kỳ tầm thường.
Khương
Dạ Minh không truy kích. Hắn xoay người rời đi, như thể chưa từng xem đây là
một trận đấu.
“Cửu
U Môn nếu muốn thử nữa, có thể gửi người mạnh hơn đến.”
“Nhưng
nếu lại để một kẻ không hiểu mình chết vì cái danh ‘thiên kiêu’… ta ngại giết
nhiều lại tổn âm đức.”
Lý
Xích đứng đó rất lâu, cho đến khi Khương Dạ Minh khuất bóng giữa rừng cây, mới
dám ngồi xuống điều tức.
Mồ
hôi thấm ướt lưng, trái tim vẫn còn đập loạn.
“Hắn
không chỉ giả trư ăn thịt hổ…”
“Mà
là... con rồng nằm dưới đáy đầm, chỉ đợi thiên hạ lộn xộn... liền hóa long bay
lên!”

0 Comments