Chương 11: Khảo Nghiệm Trong Linh Dược Cốc
Sáng sớm, quảng trường trước Linh Dược
Cốc chật kín bóng người. Mây mù từ núi xa cuộn về, tạo thành một cảnh tượng
huyền ảo.
Hơn ba mươi đệ tử mới đều đã tập trung,
mỗi người mặc đạo bào xanh giản dị. Tôn Vân lặng lẽ đứng trong góc, dáng người
gầy gò, chẳng ai để ý đến.
Ở chính giữa, một vị chấp sự trung niên
mặc áo xám, tóc điểm bạc, tay cầm trượng gỗ, uy nghiêm quét mắt nhìn qua:
– “Khảo nghiệm hôm nay, thứ nhất là
kiểm tra độ tinh thuần khi thu thập linh dược; thứ hai là thử thí linh lực. Ai
không đạt… bị loại thẳng khỏi Linh Dược Cốc, quay về làm tạp dịch.”
Lời vừa dứt, sắc mặt không ít đệ tử
biến đổi. Ai cũng biết, một khi bị loại khỏi Linh Dược Cốc, chẳng khác gì mất
đi cơ hội duy nhất để tiếp xúc linh thảo, tài nguyên. Về sau muốn bước chân
trên tiên lộ, e là khó như lên trời.
Phần đầu, mỗi người nộp lại số linh
dược đã hái trong mấy ngày trước.
Đến lượt Tôn Vân, hắn chỉ có một giỏ
nhỏ, bên trong vài chục cây Thanh Tâm Thảo, số lượng ít hơn hẳn.
Một vài tiếng cười khẽ vang lên.
– “Chỉ có vậy thôi sao?” – chấp sự nhíu
mày.
Tôn Vân im lặng, khom lưng dâng giỏ,
trong lòng thầm lo. Nhưng ngay lúc ấy, chấp sự ánh mắt thoáng dừng lại trên một
cọng lá hơi ngả vàng trong giỏ.
Ông ta khẽ “ồ” một tiếng, rồi không nói
gì thêm, chỉ gật đầu.
Không ai ngoài Tôn Vân biết, đó chính
là Ảnh Hồn Thảo mà hắn đã cố ý để lẫn vào.
Phần thứ hai: Thí linh lực.
Lần lượt từng người tiến lên.
Đệ tử thiên tư khá, tay vừa chạm bia,
ánh sáng lan ra ba vòng sáng. Có kẻ thiên tư cao hơn, thậm chí hiện đến năm
vòng sáng, khiến mọi người ồ lên.
Cuối cùng, đến lượt Tôn Vân.
Hắn chỉ vận ra một tia linh lực mỏng
manh, vốn định khiến bia sáng một vòng, vừa đủ qua cửa.
Nhưng ngay khoảnh khắc linh lực rời
khỏi đan điền, vòng xoáy trong bụng hắn bỗng khẽ rung động, tự động khuếch đại
luồng linh khí.
Tôn Vân biến sắc, vội vàng rút tay lại.
Tôn Vân trở về cuối hàng, tim đập loạn.
– “Vòng xoáy… lại tự động khuếch đại
linh lực. Nếu không cẩn thận, bí mật này sẽ bị phát hiện mất.”
Khảo nghiệm kết thúc, hơn mười đệ tử bị
loại, còn lại hơn hai mươi người, trong đó có cả Tôn Vân.
Mọi ánh mắt đều dồn về hắn.
Tôn Vân bước lên, lòng thấp thỏm.
Tôn Vân bước đi trong màn đêm tĩnh
mịch. Ánh trăng mờ nhạt rơi xuống tán lá, khiến rừng trúc quanh hắn như phủ một
tầng sương lạnh. Mỗi bước đi, tiếng sột soạt vang lên, như có thứ gì đang theo
dõi từ xa.
Trong tay hắn cầm chặt một cây đèn lồng
giấy dầu nhỏ. Ánh sáng le lói chiếu ra chỉ vài thước, càng làm cho bóng đêm
phía trước thêm thăm thẳm.
Hắn nhớ rõ lời dặn của sư thúc:
“Muốn hái được thanh vân thảo,
chỉ có thể đi vào trong rừng trúc này vào ban đêm. Ban ngày thảo diệp tan biến,
đêm tối mới hiện hình. Nhưng nhớ kỹ, chớ nghe theo những tiếng gọi trong rừng.”
Nghe thì đơn giản, nhưng khi thực sự
một mình bước vào, Tôn Vân mới cảm thấy từng cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Đi được một đoạn, hắn bỗng nghe tiếng
thì thầm khe khẽ, như giọng một thiếu nữ:
- "Ca… ca… quay lại đi…"
Giọng nói văng vẳng ngay sau lưng, êm
ái mà quen thuộc đến mức khó tin. Lòng hắn chấn động, vì giọng ấy giống hệt
tiểu muội trong thôn, người đã mất từ năm ngoái.
Tôn Vân lập tức cắn mạnh đầu lưỡi, mùi
máu tanh lan ra, giúp tâm thần tỉnh táo. Hắn hít sâu, không quay đầu lại, bước
chân càng nhanh.
“Đây chắc chắn là tà vật trong rừng thử
thách mình.”
Một lúc sau, ánh sáng đèn lồng chiếu
tới một bãi đất trống nhỏ. Ở đó, dưới gốc trúc, hắn thấy mấy cọng cỏ xanh biếc
phát sáng nhàn nhạt — chính là thanh vân thảo.
Tôn Vân mừng rỡ, vội bước tới, nhưng
khi đưa tay chạm vào thì phát hiện mặt đất nơi gốc trúc ẩm ướt, tỏa mùi tanh
nồng, như thể có máu ngấm ra.
Ngay khoảnh khắc hắn hái cỏ, đột nhiên
từ sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Một bàn tay lạnh lẽo chụp thẳng
lên vai hắn.
Tim hắn thắt lại. Không kịp nghĩ nhiều,
Tôn Vân vận hết sức quay người, vung đèn lồng ném mạnh. Ánh lửa bùng sáng,
chiếu ra một gương mặt trắng bệch, không mắt, chỉ có một cái miệng toác dài đến
tận mang tai.
- "Trả lại… cho ta…"
Tiếng gào ghê rợn vang lên, gió lạnh
cuồn cuộn thổi qua.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, Tôn Vân nhớ
tới túi nhỏ mà sư thúc đưa trước khi vào rừng. Hắn vội rút ra, bên trong là một
tấm bùa hộ thân vàng nhạt.
Không kịp nghĩ, hắn ném bùa ra trước
mặt. Tấm bùa bùng sáng, hóa thành một vòng lửa vàng bao phủ.
Con quỷ không mắt thét lên thảm thiết,
thân hình mờ dần rồi tan biến trong hư không.
Không khí lại trở về tĩnh lặng.
Thở dốc một hồi lâu, Tôn Vân ôm chặt
lấy mấy cọng thanh vân thảo, lòng run rẩy.
“Thì ra… con đường tu tiên, đâu chỉ có
khổ luyện pháp quyết, mà còn là từng bước giằng co với cái chết.”
Đêm nay, hắn đã thực sự cảm nhận được
sự đáng sợ của thế giới mà mình vừa mới bước chân vào.
Chương
12: Đan Lô Sơ Khởi
Trong Dược Điện của Thiên Vân
Tông, khói thuốc phiêu lãng, hương dược nồng đậm, từng lò luyện đan bốc lên ánh
lửa đỏ hừng hực. Những đệ tử khác đều chăm chú luyện chế theo chỉ dẫn của các
sư huynh sư tỷ.
Tôn Vân thì bị phân đến một góc xa, nơi
để những đan lô cũ kỹ ít ai ngó ngàng. Đối với những kẻ linh căn thấp như hắn,
tông môn cũng không đặt kỳ vọng gì nhiều.
“Chỉ cần không làm hỏng quá nhiều dược
liệu là may mắn lắm rồi.” – một sư huynh quản sự cười nhạt, ném cho hắn một lò
luyện đan nhỏ cùng vài cuốn sách mỏng.
Tôn Vân ngồi trước lò, đặt cỏ thanh vân
vừa hái được lên bàn đá. Hắn cẩn thận lật mở sách, từng câu chữ ghi chép cách
khống chế hỏa hầu, cách đưa dược liệu vào đúng thời điểm.
Ban đầu, cỏ thanh vân tan ra thành
dịch, hương thơm dìu dịu thoát ra. Nhưng chỉ chốc lát, ngọn lửa bỗng thình lình
bốc cao, dược dịch trong lò sôi sục, suýt nữa trào ra ngoài.
“Không ổn!” – Tôn Vân cắn răng, vận hết
pháp lực yếu ớt trong cơ thể, cố ép ngọn lửa trở lại.
Đệ tử xung quanh bật cười.
- “Lại thêm một tên phế vật làm nổ lò rồi!”
- “Người như hắn mà cũng mơ luyện đan? Chỉ tổ phí dược
liệu của tông môn.”
Tôn Vân im lặng, khói bụi phủ kín mặt
mũi, nhưng trong mắt hắn lại lóe lên tia kiên định.
Trong đống hỗn độn ấy, hắn bỗng thấy
một viên nhỏ bằng hạt đậu lăn ra từ khe nứt của lò. Nó đen sì, méo mó, nhưng
vẫn tỏa ra mùi dược tính nhàn nhạt.
“Mặc dù thất bại… nhưng ta đã ngưng tụ
được thứ gì đó.”
Đối với người khác, đó chỉ là phế
đan. Nhưng với hắn, đây là dấu hiệu đầu tiên chứng minh hắn có thể
đi tiếp trên con đường luyện đan.
“Không sao… chỉ cần không bỏ cuộc, một
ngày nào đó ta sẽ luyện thành.”
Trong căn phòng u tối, ánh mắt Tôn Vân
sáng như lửa nhỏ, kiên trì cháy rực.
“Kỳ lạ… chẳng lẽ do ngọn lửa ta khống
chế quá thất thường, mới sinh ra thứ này?” – Tôn Vân thầm nghĩ.
Ngay khi xuống cổ họng, viên đan vỡ
tan, luồng khí nóng hừng hực bốc lên, xuyên khắp kinh mạch. Toàn thân hắn như
bốc cháy, máu thịt sôi trào.
“Khụ… khụ…” – Tôn Vân quỵ xuống, cắn
chặt răng để không gào thét.
“Chỉ một viên phế đan… mà lại giúp ta
đột phá?”
Hắn ngồi ngây người, tim đập loạn. Bên
ngoài trời đã hửng sáng, tiếng chuông tông môn vang vọng, gọi đệ tử dậy luyện
công.
“Có lẽ… thứ mà mọi người vứt bỏ, chính
là con đường duy nhất dành cho ta.”
Từ giây phút đó, hắn quyết định: mỗi
lần thất bại, hắn đều sẽ giữ lại phế đan, bởi biết đâu trong đó ẩn chứa thứ
sức mạnh chỉ dành riêng cho kẻ không từ bỏ như hắn.
Chương
13: Lần thử lò thứ hai
- “Tên kia lại đến làm khói bốc lò đây.”
- “Chỉ tổ phí dược liệu, sư huynh quản sự đúng là bao
dung quá mức.”
Tôn Vân coi như không nghe thấy, lẳng
lặng đặt dược thảo lên bàn đá, ánh mắt chậm rãi chuyển từ trang sách cũ kỹ sang
ngọn lửa lò đan.
Đệ tử xung quanh lại phá lên cười:
- “Đã bảo mà, hắn chỉ là một trò cười.”
- “Sư phụ nên sớm đuổi loại này ra khỏi Dược Điện.”
Thế nhưng, ngay khi Tôn Vân vừa thu vào
tay áo, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau:
- “Hừm? Lạ thật, phế đan mà ngươi lại quý trọng đến
thế?”
Tôn Vân giật mình, quay lại thì thấy
một thiếu niên mặc áo lam, thân hình gầy gò nhưng ánh mắt sáng quắc, chính là Trần
Khải, đồng môn nổi tiếng tinh mắt, giỏi phân biệt dược liệu.
Ánh mắt hắn dừng lại nơi vạt áo của Tôn
Vân, cười nhạt:
- “Chẳng lẽ… phế đan kia có điều gì đặc biệt?”
Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, chậm rãi
đáp:
- “Ta chỉ… không muốn để người khác thấy mình thất bại
thảm hại, nên giữ lại mà thôi.”
Đêm ấy, trở về căn phòng gỗ cũ, Tôn Vân
đặt viên phế đan mới trước mặt, lòng nặng như đeo đá.
“Nếu kẻ khác thật sự phát hiện ra… thì
ta phải làm sao?”
“Tên phế vật ấy… chẳng lẽ thật sự phát
hiện ra điều gì?”
Trần Khải vốn nổi tiếng là kẻ tâm cơ,
lại thêm tính hiếu thắng. Hắn không cam lòng thấy một kẻ thấp kém hơn mình nắm
giữ bí mật.
- “Hừ, thứ mà ngươi coi trọng, ta cũng muốn xem thử là
gì.”
Hắn ngửa cổ, nuốt viên phế đan vào
bụng.
- “Khụ… khụ… không… thể nào…!” – Trần Khải gào thét,
ngã lăn xuống đất, toàn thân run rẩy.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã phun ra một
ngụm máu đen sền sệt, khí tức suy kiệt, sắc mặt trắng bệch.
May thay, Trần Khải vốn có linh căn
khá, pháp lực so với Tôn Vân mạnh hơn nhiều. Hắn liều mạng vận công, dùng đan
dược tẩy độc mà sư huynh cho trước đây, mới miễn cưỡng giữ được tính mạng.
Sau một hồi thoi thóp, hắn ngồi dậy,
toàn thân mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt đầy kinh hoảng:
- “Thứ này… căn bản không phải cơ duyên… là độc dược!”
Song, khi hoảng hốt lùi lại, trong lòng
hắn lại nảy sinh thêm một nỗi nghi hoặc:
- “Nếu phế đan nguy hại thế này, tại sao Tôn Vân lại
chẳng những không chết, mà còn tỏ vẻ cẩn trọng, như thể được lợi?”
Còn Tôn Vân, vẫn chẳng hay biết, chỉ
cặm cụi tiếp tục con đường tu hành đầy gian nan của mình.
Chương
14: Nhiệm vụ mới ở Dược Điện
Trương Liêm nhìn lướt qua đám đệ tử
ngoại môn, giọng khàn khàn:
- “Ngoại môn hiện tại thiếu đan hoàn trị thương cho đệ
tử tuần tra. Tông môn giao cho Dược Điện luyện chế Thanh Dương Tán.
Đây là đan dược hạ phẩm, không quá quý, nhưng số lượng cần nhiều. Đệ tử
nào luyện thành sẽ được ghi công.”
Nói đoạn, ánh mắt y lướt qua từng
người, rồi dừng lại ở góc phòng nơi Tôn Vân đang đứng lẫn trong bóng tối.
- “Tôn Vân, ngươi cũng thử đi. Nếu thất bại, chỉ tính
vào phần dược liệu hỏng, không liên quan gì.”
Đám đệ tử cười ầm:
- “Tên phế vật này mà luyện được ư? Sớm nổ lò thôi!”
- “Thanh Dương Tán cũng dám giao cho hắn, thật lãng
phí!”
Đệ tử bên cạnh ôm bụng cười ngặt nghẽo:
- “Lại nổ rồi! Hắn mà luyện được đan, ta lập tức quỳ
xuống gọi sư huynh!”
Hắn run rẩy nhặt lấy, tim đập thình
thịch.
“Chẳng lẽ… ta đã bước được một bước?”
- “Không phải phế phẩm hoàn toàn. Dù không đạt chuẩn,
nhưng vẫn coi như có chút tác dụng cầm máu.”
Lời vừa dứt, đám đệ tử nhao nhao:
- “Cái gì? Tên phế vật kia thật sự luyện ra được đan
hoàn?”
- “Không thể nào!”
Song, giữa đám đông, Trần Khải lặng lẽ
đứng nhìn, trong mắt lóe lên tia âm u:
“Tên này… quả nhiên có bí mật. Nhưng bí
mật đó, không thể để hắn giữ lâu.”
Trong khoảnh khắc ấy, hắn biết, bao
nhiêu lần thất bại không phải vô nghĩa.
- “Thú vị đấy… Phế vật cũng có thể làm ra nửa viên
Thanh Dương Tán sao?” – y lẩm bẩm.
Trương Liêm đưa tay cầm lấy viên bán
thành phẩm, xoay xoay dưới ánh sáng, mùi hương mờ nhạt lan ra. Y không nói
thêm, chỉ nở nụ cười khó hiểu.
- “Được rồi, phần này ghi công nửa bậc. Dù chưa đạt
chuẩn, nhưng ít nhất cũng cho thấy ngươi có tiến bộ. Cứ tiếp tục luyện
đi.”
Nghe thì như khen, nhưng giọng điệu lại
mơ hồ như đang giăng bẫy.
Sau khi mọi người giải tán, Trương Liêm
gọi riêng một đệ tử tâm phúc, thì thầm:
- “Tên Tôn Vân kia, ngươi bí mật để mắt. Đừng để hắn
biết. Một kẻ vốn chẳng có gì mà bỗng dưng có thể chạm đến thành công, chắc
chắn không đơn giản. Có gì khác thường, báo lại cho ta ngay.”
Đệ tử kia khom người:
- “Vâng, sư huynh!”
“Chỉ cần kiên nhẫn, thất bại cũng là
kinh nghiệm. Có lẽ ta không thiên tư, nhưng nếu ngàn lần, vạn lần, rồi cũng có
thể bước lên một bậc nhỏ thôi…”
Hắn khẽ siết nắm tay, trong mắt lóe lên
ánh quyết tâm.
Chương
15: Nhiệm vụ hái dược ngoài núi
- “Dược Điện cần nhóm đệ tử hạ viện đi hái Linh Thảo
tại sườn núi Thanh Phong. Nhiệm vụ này kéo dài ba ngày, ai hoàn thành sẽ
được thưởng một lọ Tẩy Tủy Tán hạ phẩm.”
- “Nhiệm vụ này nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội. Chỉ
đệ tử nào không sợ gian khó mới có thể thành tựu. Ta đã lập danh sách, Tôn
Vân, ngươi cũng nằm trong đó.”
“Đây là cơ hội, nhưng cũng có thể là
bẫy. Nếu Trương Liêm thật sự để mắt đến ta, lần này… tuyệt không thể sơ sẩy.”
Một con Hắc Thiết Lang to bằng
nửa căn phòng xuất hiện, đôi mắt đỏ ngầu, móng vuốt sắc bén lóe hàn quang.
- “Không xong, là linh thú cấp một đỉnh phong!” – một
đệ tử mặt cắt không còn giọt máu.
Trong lúc hỗn loạn, ánh mắt Tôn Vân
chợt chạm phải một cụm cỏ xanh biếc mọc bên khe đá, tỏa ra linh khí mờ mờ — Thanh
Ngọc Thảo.
Đó chính là mục tiêu trọng yếu của
nhiệm vụ lần này!
Tim hắn đập mạnh, mồ hôi rịn ra, nhưng
đôi mắt lại sáng rực.
“Chính lúc nguy hiểm nhất, mới là cơ
hội để sống sót.”
Một thiếu niên hạ viện hét lên:
- “Không xong rồi! Nó khóa chặt chúng ta, chạy cũng vô
ích!”
Hắc Thiết Lang cúi thấp đầu, ánh mắt đỏ
như lửa quét qua từng người, từng bước ép tới. Áp lực hung bạo như muốn bóp
nghẹt hơi thở.
Đó chính là loại linh thảo hiếm mà Dược
Điện yêu cầu — so với một lọ Tẩy Tủy Tán, giá trị không hề kém cạnh. Thậm chí,
có khi còn quan trọng hơn.
Trong đầu Tôn Vân chợt lóe lên ý nghĩ:
“Nếu ta lấy được nó, chắc chắn sẽ có cớ
đứng vững ở Dược Điện. Nhưng… muốn hái thảo dưới mũi linh thú, chẳng khác nào
tự tìm cái chết.”
Trong khoảnh khắc do dự, một đệ tử hạ
viện hét lớn:
- “Tôn Vân, ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau dùng
bùa hỏa cùng chúng ta ngăn nó lại!”
“Nếu lợi dụng loạn chiến, bò thấp người
qua, vẫn có cơ hội tiếp cận…”
Trái tim hắn đập thình thịch, nhưng đôi
mắt càng lúc càng kiên định.
Ầm!
Cả đoàn đệ tử thất kinh la hét, tán
loạn né tránh.
Chỉ còn cách Thanh Ngọc Thảo vài bước…
Mùi máu tanh nồng nặc khiến linh thú
càng thêm cuồng bạo, đôi mắt đỏ rực xoay chuyển, rồi — đột ngột nhìn về phía
khe đá!
“Nó… phát hiện ta rồi sao?”
Chương
16: Linh Thú Trong Bóng Đêm
Trong sát na sống còn, Tôn Vân cắn chặt
răng, bàn tay run rẩy rút ra một tấm Bạo Hỏa Phù cũ kỹ — đây là thứ hắn
tình cờ xin được từ một sư huynh trong Dược Điện, vốn định giữ để phòng thân.
Hắn thầm gào trong lòng:
Ầm!
Thời khắc ấy, Tôn Vân không hề do dự,
lao bổ về phía khe đá, cánh tay vươn ra hái trọn cụm Thanh Ngọc Thảo vào
trong ngực.
Trong giây lát, Tôn Vân ngỡ như xương
cốt toàn thân muốn vỡ vụn.
Móng vuốt sắc bén bổ xuống, ánh hàn
quang lóe sáng như lưỡi đao tử thần!
Đúng lúc này, một tiếng quát trầm hùng
từ xa vang vọng:
- “Nghịch thú, cút cho ta!”
Một bóng dáng cao lớn phiêu dật đáp
xuống trước mặt đệ tử, tay cầm phi kiếm tỏa ra khí tức uy nghiêm.
Chính là một đệ tử nội môn Thanh Vân
Tông đi tuần.
“Mạng này… cuối cùng cũng giữ được.”
Đệ tử nội môn thu kiếm, quét mắt lạnh
lùng nhìn mọi người, chỉ hừ nhẹ một tiếng:
- “Đệ tử hạ viện các ngươi, còn non lắm. Nếu không có
ta đi ngang, hôm nay e rằng đã mất sạch.”
Không ai dám đáp lại, tất cả đều cúi
đầu như gà con bị mưa xối.
Trở lại
Thanh Vân Tông
Một đệ tử run run báo cáo:
- “Khởi bẩm Trưởng lão… chúng ta đã gặp Hắc Thiết Lang
cấp một đỉnh phong. Nhiều đồng môn bỏ mạng, chỉ nhờ một sư huynh nội môn
tuần tra kịp thời, chúng ta mới giữ được tính mạng.”
Trương Liêm gật đầu, không tỏ vẻ gì,
chỉ lạnh nhạt hỏi:
- “Thế còn Linh Thảo?”
Đúng lúc ấy, một giọng trầm thấp vang
lên:
- “Đệ tử… có hái được.”
Mọi ánh mắt lập tức biến đổi: có kinh
ngạc, có nghi ngờ, thậm chí có cả sự ghen ghét.
Một sư huynh hạ viện không kìm được, hừ
lạnh:
- “Một kẻ tầm thường như ngươi, làm sao có thể hái
được nó chứ? Chẳng lẽ thừa dịp người khác liều mạng cản thú, ngươi đi cướp
sao?”
Lời nói này khiến vài người khác gật
gù, ánh mắt nhìn Tôn Vân càng thêm lạnh lẽo.
Nhưng Trương Liêm lại chợt bước xuống,
bàn tay khẽ phất, tiếp nhận Thanh Ngọc Thảo, thần sắc thoáng hiện một tia dị
quang.
Hắn nhìn Tôn Vân thật sâu, giọng điệu
trầm thấp:
- “Không cần tranh cãi. Dù thế nào, ngươi cũng là
người duy nhất mang về mục tiêu trọng yếu. Công lao này, Dược Điện sẽ ghi
nhận.”
Một phần
thưởng bất ngờ
- “Đây là phần thưởng của ngươi. Hãy nhớ, có được nó
không dễ, càng không nên lãng phí.”
Chương
17: Tẩy Tủy Đoạt Mệnh
Đó chính là Tẩy Tủy Tán hạ phẩm.
“Dù có chết… cũng phải thử!”
Hắn hít sâu một hơi, ngửa đầu nuốt hết
thứ dịch trong lọ.
- “A…!”
Tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng,
Tôn Vân ngã nhào xuống đất, thân thể co giật từng cơn.
Mùi hôi tanh từ lỗ chân lông thoát ra,
hắc khí nhờn nhụa chảy xuống, chính là tạp chất trong cơ thể bị Tẩy Tủy Tán ép
ra ngoài.
Kinh mạch hắn run lên từng hồi, máu
trong ngực cuồn cuộn muốn vỡ tung.
“Không lẽ… ta vốn không thích hợp tu
hành?!”
Ý nghĩ tuyệt vọng lóe lên.
Luồng linh lực hỗn loạn lập tức bị hấp
dẫn, chậm rãi xoáy quanh tia sáng ấy, rồi… bị nó nuốt mất!
Hắn cảm nhận rõ ràng — đan điền vốn khô
cạn của mình, nay có một tia linh lực tinh thuần bằng ngón tay đang vận chuyển
chậm rãi, nhưng vô cùng vững chắc.
Không chỉ thế, thân thể hắn nhẹ hẳn đi,
gân cốt cứng cáp, làn da sạch sẽ bóng loáng sau khi tạp chất bị bài tiết ra.
Hắn thở dốc, ánh mắt dần lấy lại bình
tĩnh, thì thào trong lòng:
“Ta… thật sự bước vào con đường tu hành
rồi sao?”
Chính là một sư huynh hạ viện trước đó
từng mỉa mai hắn, ánh mắt tràn đầy ghen ghét:
- “Tôn Vân… không ngờ ngươi lại thật sự dùng được Tẩy
Tủy Tán. Xem ra, để ngươi sống tiếp sẽ là tai họa.”
Ánh trăng rơi xuống, chiếu rõ sát ý
trong đôi mắt người kia.
Ngoài cửa, kẻ đồng môn kia bước vào,
dáng vẻ cao gầy, chính là Triệu Quang – một đệ tử hạ viện nổi danh độc
ác, nhiều lần mỉa mai Tôn Vân “chó nuôi trong môn phái cũng còn hơn ngươi”.
Triệu Quang cười khẩy:
- “Ngươi nghĩ rằng nuốt được Tẩy Tủy Tán thì thoát
khỏi số phận phàm tục sao? Loại hạ nhân như ngươi, dù có bước vào tu tiên
cũng chỉ là đá kê chân cho kẻ khác.”
Trong tay hắn hiện ra một thanh dao găm
sáng loáng, lưỡi dao toát ra hàn khí.
Trong đan điền, tia linh lực nhỏ bé kia
như hạt châu phát sáng, cảm ứng được nguy cơ mà khẽ run lên.
Hắn cắn răng, ngồi thẳng dậy, hai tay
kết chặt nắm đấm.
- “Triệu Quang… nếu ngươi muốn giết ta, vậy thì chúng
ta liều mạng!”
“Bành!”
Một luồng khí nóng rực trào ra, quyền
đầu của hắn đột ngột bùng lên một lực đạo kỳ quái, đấm thẳng vào ngực Triệu
Quang.
- “Ngươi… đã thật sự tẩy tủy thành công?!”
Hắn lập tức trở nên hung ác, đôi mắt đỏ
ngầu:
- “Càng như thế, ta càng phải giết ngươi ngay hôm
nay!”
Triệu Quang vận linh lực toàn thân, dao
găm chém xuống, khí kình xé toạc không khí.
“Nếu uống hết… có thể chết vì linh lực
bạo thể. Nhưng nếu không… ta chắc chắn chết dưới tay hắn.”
Không kịp suy nghĩ thêm, Tôn Vân lao
tới, giành lấy nốt phần dịch còn sót lại, ngửa đầu nuốt trọn.
“Ầm!”
Triệu Quang nhìn thấy cảnh này thì cười
lạnh:
- “Ngươi tìm chết!”
“Ầm!”
Dao găm bị đánh bật, Triệu Quang phun
ra một ngụm máu tươi, thân hình bay ngược đập vào tường, rên rỉ liên tục.
Hắn trợn mắt nhìn Tôn Vân, ánh mắt vừa
sợ hãi vừa hận thù:
- “Ngươi… ngươi sẽ chết… người như ngươi không thể
sống quá lâu đâu…”
Nói dứt, Triệu Quang lảo đảo bỏ chạy,
để lại mùi máu tanh nồng.
Hắn thở hổn hển, cười khổ trong lòng:
“Hóa ra… con đường tu tiên, ngay từ
bước đầu tiên đã phải đánh cược cả tính mạng. Nếu ta sống sót được… thì sẽ
không bao giờ để người khác chà đạp thêm lần nữa.”
Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn chiếu sáng,
nhưng trong đôi mắt Tôn Vân, lần đầu tiên lóe lên một tia kiên nghị khó thấy.
Chương
18: Sóng Ngầm Trong Tông Môn
Nhưng sự việc ấy vốn đâu dễ che giấu.
Đứng trên bậc thềm là Trưởng lão
Giám Sự – họ Hàn, ánh mắt sắc bén như đao, nhìn quét một vòng, dừng lại
trên người Tôn Vân.
- “Đêm qua trong khu ký túc, có kẻ động thủ, máu tươi
vương vãi. Ai dám làm trái môn quy, tự mình bước ra!”
Ngay lúc không khí ngưng trọng, một
giọng cười châm chọc vang lên:
- “Bẩm trưởng lão, tối qua đệ tử có nghe thấy động
tĩnh lớn từ phòng của Tôn Vân. Nghe như có người đánh nhau.”
Người nói chính là một kẻ từng nhiều
lần mỉa mai Tôn Vân – Lý Bân.
Hàn trưởng lão hừ lạnh:
- “Tôn Vân, ngươi bước ra đây.”
- “Ngươi… đã tẩy tủy thành công?”
Tôn Vân khom người, giọng run nhẹ nhưng
dứt khoát:
- “Bẩm trưởng lão, đúng vậy.”
Hàn trưởng lão khẽ nhíu mày. Trong mắt
ông, một tia hứng thú chợt lóe.
- “Nếu đã như vậy, ngươi cũng nên có tư cách bước lên
con đường tu hành chính thức. Nhưng…”
Ông liếc mắt quét qua Triệu Quang và cả
Lý Bân.
- “…Tông môn vốn trọng thực lực, ngươi muốn đứng vững
thì phải chứng minh bằng chính tay mình.”
Hàn trưởng lão phất tay, ra lệnh:
- “Ngày mai, trong Khảo Hạch Khí Huyết Đài,
ngươi sẽ cùng nhóm đệ tử mới nhập môn tỉ thí. Nếu thắng, ngươi sẽ có tư
cách được nhập nội viện. Nếu thua… quay lại làm tạp dịch như cũ, không bao
giờ được tẩy tủy lần hai.”
Trong lòng Tôn Vân thoáng run sợ, nhưng
hắn biết: Đây là cơ hội duy nhất để bước vào tu đạo chân chính.
Nếu không nắm chặt, cả đời này hắn vẫn
chỉ là một tên hạ nhân hèn mọn.
“Nếu ngày mai ta không đủ sức… ta sẽ
chết ngay trên Khí Huyết Đài. Không có đường lui!”
Đôi mắt Tôn Vân bừng lên ánh kiên nghị,
trong sự đau đớn mờ mịt, hắn vẫn ép bản thân tiếp tục.
Nhưng Tôn Vân không dám dừng lại.
“Nếu ngày mai thất bại… ta sẽ bị gạt
bỏ, cả đời làm tạp dịch… không, ta thà chết!”
Giữa cơn đau tột cùng, hắn chợt nhớ lại
đêm hôm qua, khoảnh khắc thân thể ngập trong dịch tẩy tủy, mùi máu tanh, xương
cốt gãy nứt, nhưng từ tận cùng thống khổ lại dâng lên một loại thanh tịnh kỳ
dị.
“Đau đớn… chính là rèn luyện. Nếu nhẫn
thêm một chút, kinh mạch sẽ quen với luồng linh lực này…”
Một tia linh khí nhỏ bé cuối cùng cũng
lưu chuyển trọn vẹn một vòng tiểu chu thiên trong thân thể!
- “Chỉ cần còn sống sót sau ngày mai… con đường của ta
sẽ thật sự bắt đầu.”
Trong khi đó, ở một góc tối khác của
khu ký túc, Triệu Quang ôm lấy vết thương chưa lành hẳn, ánh mắt đỏ
ngầu:
- “Tôn Vân… dù ngươi may mắn qua cửa này, ta cũng sẽ
không tha cho ngươi!”
Chương
19: Khí Huyết Đài Khai Màn
Sáng sớm.
- “Tên tạp dịch kia cũng dám bước lên đài khảo nghiệm
sao?”
- “Nghe nói hắn nuốt được dịch tẩy tủy, nhưng làm được
một lần tiểu chu thiên đã vênh váo rồi ư?”
- “Chắc chắn hôm nay sẽ mất mạng thôi!”
Những lời xì xào như dao nhỏ đâm vào
tim, nhưng Tôn Vân chỉ hít sâu, thầm tự nhủ:
“Mặc kệ bọn họ. Hôm nay ta chỉ có thể
tiến, không thể lùi.”
- “Hôm nay, tất cả đệ tử mới nhập môn, cùng những kẻ
cầu chứng, sẽ lấy Khí Huyết Đài làm nơi phân định. Ai thắng, có tư cách
nhập nội viện; ai thua, hoặc bị trọng thương, chính là kẻ không có duyên
với đạo.”
Một lát sau, ông phất tay.
- “Người đầu tiên… Tôn Vân!”
- “Ha, đúng lúc lắm! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, một
kẻ vô căn vô cốt như ngươi, cho dù may mắn tẩy tủy thì cũng chỉ là phế
vật!”
Tiếng chuông đồng vang lên, trận đấu
chính thức bắt đầu.
Trong đầu vang lên một ý nghĩ:
“Nếu ta cứng chọi cứng, chắc chắn sẽ
thua. Chỉ có thể dựa vào tiểu chu thiên đêm qua…”
Khi Lý Bân lao tới chưởng thứ hai, Tôn
Vân bất ngờ nghiêng người, tránh khỏi sát chiêu trong gang tấc, đồng thời tung
ra một cú phản kích đơn giản nhưng cực kỳ chính xác vào huyệt đạo bên hông.
- “Á!” – Lý Bân kêu đau, lảo đảo lui lại mấy bước.
Lý Bân tức giận gào lên, toàn thân khí
huyết bốc lên như lửa, mắt đỏ ngầu.
- “Tiện nhân! Ngươi dám… ta sẽ nghiền nát ngươi!”
Hắn lao đến, quyết hạ sát thủ.
Tôn Vân thầm nghiến răng.
“Ta chỉ có một cơ hội… nếu thất bại,
tất cả chấm hết!”
Hắn dồn hết linh khí mong manh vào cánh
tay, chuẩn bị đánh cược sinh tử.
Tôn Vân ngồi xếp bằng trong động quật
hẹp, mùi ẩm mốc lẫn lộn với mùi máu cá từ chiếc túi trữ vật cũ kỹ. Bên ngoài
vách đá, gió đêm gào thét, ánh trăng hắt qua khe nứt mỏng, sáng lạnh đến rợn
người.
Hắn nhắm mắt, vận chuyển Thanh Mộc
Quyết. Từng luồng linh khí yếu ớt như những sợi khói mỏng chậm chạp tụ lại,
xuyên qua kinh mạch, nhưng cứ đến ngực thì nghẽn lại. Mỗi lần như vậy, hắn đau
nhói đến mức môi tím tái, suýt nữa tẩu hỏa.
“Chẳng lẽ… ta thực sự chỉ có thể dừng
lại ở tầng hai Luyện Khí?” – Tôn Vân tự hỏi, lòng đầy chua xót.
Hắn không biết rằng, bên ngoài động
quật, trong màn đêm đặc quánh, có hai bóng người lặng lẽ theo dõi. Một là thiếu
nữ áo lục của Thanh Trúc sơn trang, tên gọi Lâm Thư Dao; người còn lại là thanh
niên họ Ngụy, ánh mắt đầy tham lam.
“Đúng là hắn. Hộp gỗ mà Hắc Thiết
thương hội truy tìm, hiện đang ở trong tay tên Tôn Vân này.” – Ngụy thiếu khẽ
nhếch môi, thì thầm.
Trong khi đó, bên trong động quật, Tôn
Vân khẽ mở mắt. Trên tay hắn chính là chiếc hộp gỗ cổ xưa, vân gỗ loang lổ,
khóa đồng đã gỉ. Từ hộp phát ra một luồng khí âm hàn, khiến hắn vừa chạm đã
rùng mình.
“Vật này… thực sự không tầm thường.
Nhưng nếu ta không dựa vào nó, chỉ bằng linh căn phế vật, cả đời khó mà tiến
xa.”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia kiên
quyết. Bên ngoài, gió đêm rít mạnh, như tiếng quỷ nức nở.
Trong động, Tôn Vân cắn răng, mồ hôi
lạnh ướt đẫm lưng áo. Hắn cảm giác máu huyết trong cơ thể bị hút đi từng giọt,
dung nhập vào phù văn trên hộp gỗ. Ánh sáng đỏ dần ngưng tụ thành hình dáng…
một con mắt ma dị, toát ra hàn quang xuyên thấu xương tủy.
“Ta… không thể buông tay!” – hắn hét
thầm trong tâm trí, toàn lực vận công kháng cự.
Mà ngay khoảnh khắc ấy, bên ngoài động
quật, Ngụy thiếu rốt cục không kìm được nữa, nắm chặt pháp khí trong tay:
“Giờ chính là lúc ra tay đoạt vật!”
Chương
20 – Huyết Quang Hộp Gỗ
Đêm ấy, trăng mờ mịt sau tầng mây, cả
khe núi phủ một màu u ám.
Trong động quật, chiếc hộp gỗ trước mặt
Tôn Vân rùng lên từng hồi, phù văn đỏ máu xoắn vặn quanh thân hộp như muốn sống
lại. Tôn Vân cắn chặt răng, toàn thân run rẩy vì linh lực mỏng manh bị hút đi
từng chút.
“Không được… nếu cứ thế này, ta sẽ chết
khô trong chốc lát.” – Hắn gầm thầm trong lòng, vận hết Thanh Mộc Quyết, cố
ngăn dòng máu huyết bị cắn nuốt.
“Ngụy thiếu!” – Tôn Vân hoảng hốt, vội
lăn người né tránh. Kiếm khí xé toạc bờ vai hắn, máu bắn tung tóe.
Kiếm quyết biến đổi, phi kiếm tỏa ra
từng đạo hàn quang, ập xuống như mưa sao. Trong chớp mắt, động quật chói lòa
ánh kiếm, Tôn Vân chỉ còn cách vận hết linh lực, bày ra pháp khí hạ phẩm che
chắn. Nhưng tấm phù bài mỏng manh ấy nứt vỡ ngay sau một kích.
Đúng lúc đó, hộp gỗ trong tay hắn bỗng
kịch liệt chấn động, con mắt ma dị trên bề mặt mở ra hoàn toàn! Một luồng huyết
quang dữ tợn bùng phát, quét ngang khắp động.
Ngụy thiếu cả kinh, vội dựng pháp trận
phòng ngự. Lâm Thư Dao cũng tái mặt, kéo tay áo ngăn lại. Nhưng huyết quang kia
không phải linh lực bình thường, nó như lửa ma nuốt trọn ánh sáng, thẩm thấu
vào trong tâm thần.
Trong khoảnh khắc đó, Tôn Vân cảm nhận
rõ rệt: trong cơ thể hắn, một đạo khí tức lạnh lẽo nhập vào kinh mạch, phá vỡ
gông xiềng linh căn yếu kém, khiến dòng linh khí trở nên cuồn cuộn khác thường.
“Đây là…” – hắn hoảng sợ, nhưng cũng
kinh hãi nhận ra cơ thể mình đang được cải biến.
Ầm ầm…
Huyết quang từ chiếc hộp gỗ tràn ngập
như sóng lớn, phủ kín cả động quật tối tăm. Khí tức lạnh lẽo như địa ngục khiến
da thịt người thường phải nứt toác, linh lực vận chuyển cũng trở nên trì trệ.
Lâm Thư Dao đứng ở bên ngoài, gương mặt
trắng bệch, đôi mắt đẹp lộ vẻ phức tạp. Nàng muốn bước vào cứu viện, nhưng mỗi
khi huyết quang chạm đến, linh lực trong người lại rối loạn, suýt nữa tẩu hỏa
nhập ma. Chỉ còn biết run rẩy lùi dần, nhìn hai người kia đối chọi.
Tôn Vân lúc này toàn thân run lẩy bẩy,
sắc mặt xanh xao, song ánh mắt đỏ ngầu khác thường. Hắn biết rõ, sức mạnh từ
hộp gỗ không phải của bản thân, mà là lực lượng tà dị ép buộc dung nhập. Nhưng
nếu không dựa vào nó, hắn đã sớm chết dưới kiếm Ngụy Thiếu.
Một ý niệm điên cuồng lóe lên trong đầu
hắn.
“Không phải ngươi muốn mạng ta sao… vậy
thì liều!”
Hắn gầm nhẹ, huyết quang trên người
bùng nổ, thân thể như một lưỡi dao lao thẳng về phía trước. Hộp gỗ trên tay rực
sáng, phù văn đỏ máu chảy ra như sống, ngưng tụ thành một vuốt quỷ khổng lồ
chộp xuống.
Ngụy Thiếu thất kinh, vội niệm chú
quyết, phi kiếm hóa thành ba đạo hư ảnh đâm tới vuốt quỷ.
Trong khoảnh khắc đó, Tôn Vân đã áp
sát. Huyết khí quanh người hắn cuộn lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm kẻ đối
diện, bàn tay vung ra, đập thẳng lên ngực Ngụy Thiếu.
Ầm một tiếng, tiếng xương vỡ giòn tan.
Ngụy Thiếu rú thảm, cả người bị đánh
văng ra, đập mạnh vào vách đá, máu miệng phun như suối.
“Không thể… ta rõ ràng mạnh hơn ngươi
gấp trăm lần…” – hắn nghẹn ngào, ánh mắt tràn ngập oán hận và không cam lòng.
Trong lúc sắp tắt thở, hắn vẫn còn cố
trừng nhìn hộp gỗ, như muốn ghi khắc hình ảnh ấy xuống tận đáy hồn.
Tôn Vân thở dốc, toàn thân run rẩy như
sắp kiệt lực. Huyết quang trên người hắn cũng dần tản đi, để lại cơ thể tầm
thường, xơ xác. Nhưng ngay khi hắn tưởng rằng mọi chuyện đã chấm dứt—
Hộp gỗ trong tay lại phát sáng lần nữa!
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, vang
lên ngay trong tâm thần hắn:
“Máu huyết chưa đủ. Muốn sống sót… phải
trả giá.”
Tôn Vân rùng mình, mồ hôi lạnh chảy
ròng. Hắn nhìn thi thể Ngụy Thiếu đang hấp hối, đôi mắt lóe lên do dự.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hắn
hiểu rõ, hoặc lựa chọn từ bỏ cơ hội, hoặc… bước thêm một bước vào con đường
không thể quay lại.

0 Comments