Siêu Phẩm Tiên Hiệp - Vô Ảnh Nhân - Tác giả: Mèo Ping Ping - Chương 21-30

 Chương 21 – Huyết Ấn Khắc Tâm

Trong động quật âm u, tiếng thở dốc của Tôn Vân vang vọng, xen lẫn mùi tanh nồng của máu.

Ngụy Thiếu đã ngã gục bên vách đá, ánh mắt trợn trừng, hơi thở mỏng manh như sợi tơ. Dù chỉ là một kẻ thù, song hắn vẫn là tu sĩ chân chính, một bước đặt chân vào tiên đạo, còn Tôn Vân chẳng qua chỉ là phàm phu dựa vào vật tà dị mà sống sót.

Giọng nói quỷ dị lại vang trong đầu hắn, âm trầm như vang ra từ đáy cửu u:
“Muốn bước trên con đường tu tiên, không có hiền lành, không có do dự. Muốn sống, hãy nuốt lấy máu huyết hắn. Nếu không, ngươi cũng sẽ chết.”

Tôn Vân run rẩy. Bàn tay hắn siết chặt hộp gỗ sơn son. Đôi mắt thoáng qua sự giằng xé: kinh hoảng, kháng cự, rồi dần biến thành một tia quyết tuyệt.

“Ta… ta không muốn chết nơi đây.”

Máu huyết từ cơ thể Ngụy Thiếu như bị một lực vô hình hút ra, chảy thành dòng vào hộp gỗ, rồi ngưng kết thành một giọt tinh huyết đỏ đậm, to bằng hạt đậu, lơ lửng trước mặt Tôn Vân.

Giọt tinh huyết ấy tỏa ra linh áp cuồn cuộn, khiến kinh mạch hắn run rẩy, như chỉ một hớp thôi cũng đủ thiêu đốt toàn thân.



Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn nhớ tới ánh mắt mẫu thân trước khi qua đời, nhớ tới tiếng cười trêu chọc của đồng môn từng gọi hắn là phế vật, nhớ tới ngày ngày hắn cặm cụi trong thư khố mà chẳng ai buồn nhìn đến.

Nếu hôm nay chết đi, tất cả sẽ chỉ còn là tro bụi.

“Nếu trời không cho đường sống… vậy ta tự bước ra máu lửa mà thành!”

Tôn Vân nghiến răng, nuốt thẳng giọt tinh huyết vào miệng.

Ầm!

Một luồng hỏa diễm đỏ sẫm bùng cháy trong đan điền. Kinh mạch hắn như bị ngàn vạn con dao cắt xé, máu tươi ứa ra từ miệng, mũi, tai, mắt. Đau đớn tột cùng, như hồn phách cũng bị thiêu rụi.

Nhưng giữa đau đớn ấy, một tia linh quang chợt lóe lên. Trong đan điền vốn trống rỗng bỗng xuất hiện một tia linh lực mong manh như sợi tơ bạc, run rẩy tồn tại.

Hắn—đã có linh căn!

Không, không phải tự nhiên sinh ra, mà là một loại huyết ấn tà dị khắc vào hồn phách, ép buộc cơ thể hình thành đường dẫn linh lực.

Giọng cười khàn khàn lại vang lên trong đầu hắn:
“Tốt, từ nay ngươi đã bước một chân vào tiên đạo. Nhưng hãy nhớ, đây là con đường máu. Ngươi sẽ phải trả giá từng bước một.”

Tôn Vân toàn thân ướt đẫm máu, ngã quỵ xuống, song trong đôi mắt đỏ ngầu lóe lên tia sáng trước nay chưa từng có.

Hắn biết, từ giây phút này, bản thân đã không còn là phàm phu tầm thường. Nhưng cái giá hắn phải trả, sợ rằng sau này sẽ khắc cốt ghi tâm.

Ngoài động, Lâm Thư Dao run rẩy bước tới, ánh mắt nàng đầy kinh hãi và khó tin khi nhìn thấy Tôn Vân. Người thiếu niên hèn mọn, bị ai cũng khinh rẻ, giờ đây lại ngồi giữa vũng máu, toàn thân tỏa ra khí tức đáng sợ hơn cả tu sĩ chính thức.

“Ngươi… rốt cuộc đã làm gì?” – giọng nàng run lên.

Tôn Vân ngẩng đầu, nhìn nàng. Gương mặt vẫn là gương mặt nhợt nhạt, tiều tụy, nhưng ánh mắt đã thay đổi. Một ánh mắt mà chính hắn cũng không nhận ra—lạnh lẽo, kiên quyết, và đầy bí ẩn.

Ánh sáng buổi sớm chiếu vào miệng động quật, rọi lên vũng máu loang lổ trên nền đá. Tôn Vân bước ra, y phục rách nát, toàn thân bê bết máu, nhưng dáng đi lại vô cùng kiên định.

Mỗi bước đi, hắn cảm thấy linh lực mong manh mới sinh ra đang trôi nổi trong kinh mạch, tuy yếu ớt nhưng lại khiến cơ thể nhẹ hơn, thần thức sáng tỏ hơn.

Ở ngoài động, mấy tên đồng môn vốn được phái đi cùng đã đứng chờ. Nhìn thấy Tôn Vân xuất hiện, ai nấy đều kinh ngạc.

“Là hắn? Không phải hắn đã bị Ngụy sư huynh chặn lại trong động sao?”

“Ngụy sư huynh đâu?”

Tiếng bàn tán nổi lên. Khi thấy Ngụy Thiếu không còn, sắc mặt nhiều người liền biến đổi.

Ngay lúc ấy, một bóng dáng uy nghi xuất hiện. Đó là Trần trưởng lão, người giám sát đám đệ tử trong lần khảo hạch này. Lão khoác trường bào xanh, ánh mắt sâu thẳm như nhìn xuyên thấu mọi thứ.

“Tôn Vân.” – Trần trưởng lão chậm rãi lên tiếng – “Ngươi vì sao lại là kẻ duy nhất đi ra? Ngụy Thiếu đâu?”

Trước ánh mắt như đuốc của trưởng lão và sự dò xét của đồng môn, lòng Tôn Vân chấn động. Hắn biết nếu nói thật, bí mật về huyết ấn sẽ bị lộ, mà một phàm nhân như hắn sao có thể chống lại sự nghi kỵ của cả tông môn.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn ép mình bình tĩnh, khom lưng nói:
“Bẩm trưởng lão… trong động có dị vật phát tác, Ngụy sư huynh liều mình đối kháng, để ta có cơ hội thoát ra. Đệ tử… chỉ may mắn còn sống.”

Lời nói vừa dứt, một mảnh xôn xao nổi lên.

“Ngụy sư huynh hi sinh ư?”
“Không thể nào, Ngụy sư huynh là thiên tài Linh Mạch Song Hỏa, sao có thể ngã xuống chỉ để tên phế vật này sống sót?”

Ánh mắt mọi người nhìn Tôn Vân dần chuyển thành nghi ngờ, thậm chí xen lẫn oán hận.

Trần trưởng lão không biểu lộ cảm xúc, chỉ im lặng nhìn thật sâu vào hắn. Một lúc lâu sau, lão khẽ phất tay:
“Chuyện trong động, sẽ do tông môn tự điều tra. Ngươi tạm thời đi theo ta.”

Tôn Vân cúi đầu:
“Vâng.”

Hắn cảm giác rõ ràng, ánh mắt kia như đã khắc sâu vào hồn phách, tựa hồ bất cứ bí mật nào cũng khó thoát khỏi sự dò xét.


Đêm đó, trong phòng giam tạm của đệ tử, Tôn Vân ngồi xếp bằng, vận hành hơi linh lực mới sinh ra. Huyết ấn trong đan điền chập chờn như ngọn lửa đỏ, mỗi nhịp đập lại khiến hắn run rẩy.

Bên ngoài, tiếng gió đêm gào thét, xen lẫn lời thì thầm bàn tán của đồng môn:

“Hắn nhất định có vấn đề…”
“Phế vật kia sao lại bình yên trở ra, còn Ngụy sư huynh thì mất tích?”
“Không khéo, hắn đã làm chuyện gì mờ ám…”

Mỗi lời bàn ra tán vào như lưỡi dao cắt vào tâm trí Tôn Vân.

Hắn hiểu, từ nay bản thân đã không thể sống yên ổn như một đệ tử tầm thường nữa. Ánh mắt của tông môn, của đồng môn… tất cả đều đã đặt lên hắn.

Trong lòng, Tôn Vân lặng lẽ siết chặt nắm tay:
“Nếu ta muốn sống… chỉ có thể mạnh lên. Mạnh hơn tất cả, để không ai dám nghi ngờ ta nữa.”

Chương 22 – Bí Ẩn Linh Căn

Đêm khuya, nguyệt quang nhàn nhạt phủ xuống Tử Vân Phong.

Trong mật thất u tối, Trần trưởng lão ngồi ngay ngắn, phía trước là một chiếc kính tròn bằng đồng xanh, mặt kính khắc đầy phù văn cổ xưa. Đây là Linh Kính Thẩm Hồn, bảo vật chỉ dùng để kiểm tra linh căn của đệ tử mới nhập môn.

Trần trưởng lão phất tay, hộ pháp lặng lẽ đưa Tôn Vân vào.

“Quỳ xuống.”

Tôn Vân không dám chậm trễ, lập tức quỳ gối, cúi đầu. Tim hắn đập thình thịch, mồ hôi lạnh ứa ra. Huyết ấn trong đan điền khẽ run lên, như muốn bộc phát, khiến hắn toàn thân căng thẳng.

“Đưa tay ra, đặt lên Linh Kính.” – Trưởng lão nhàn nhạt nói, giọng không lộ ra chút cảm xúc.

Tôn Vân hít một hơi thật sâu, bàn tay run rẩy đặt lên mặt kính.

Ầm!

Linh Kính lập tức sáng rực. Từng tia sáng huyền ảo tỏa ra, quấn quanh cánh tay hắn, chiếu thẳng vào tâm hồn.

Trong nháy mắt, Tôn Vân cảm giác hồn phách bị lật tung, mọi bí mật đều muốn hiện ra. Hắn vội cố gắng vận chuyển huyết ấn, che giấu sự tồn tại tà dị trong đan điền.

“Ồ?” – Trần trưởng lão khẽ nhíu mày.

Trong Linh Kính hiện lên hình ảnh mờ ảo: một đám mây xám xịt, u ám, giữa đó có một tia sáng đỏ yếu ớt, như máu tươi thấm vào màn đêm.

“Linh căn hỗn tạp, mơ hồ… rõ ràng là phế linh căn, vậy mà lại có dị tượng huyết quang?” – ánh mắt Trần trưởng lão lóe lên tia nghi ngờ.

Tôn Vân cắn chặt răng, không dám thở mạnh. Hắn biết chỉ cần huyết ấn hơi sơ sảy, tà khí sẽ bị phát hiện ngay.

Trưởng lão trầm ngâm hồi lâu, rốt cuộc thu tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn:
“Ngươi thật may mắn. Tuy là phế linh căn, nhưng trong phế vật lại có chút dị biến. Có lẽ trời không tuyệt đường người. Tạm thời… ngươi vẫn có tư cách ở lại tông môn.”

“Đệ tử… tạ ơn trưởng lão.” – Tôn Vân cúi rạp đầu, giọng nghẹn lại.

Trần trưởng lão không nói thêm, phất tay cho hắn lui ra.


Ra khỏi mật thất, Tôn Vân thở phào, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Mỗi bước đi, hắn đều cảm thấy cái chết vừa lướt qua sau gáy.

Nhưng trong lòng hắn cũng dấy lên một tia quyết tâm mới:
“Nếu chỉ có một giọt tinh huyết đã khiến ta thoát khỏi phế vật… thì con đường phía trước, cho dù tà ác đến đâu, ta cũng phải bước đi. Nếu không, sớm muộn cũng sẽ chết dưới ánh mắt hoài nghi của tông môn.”

Trong đêm tối, đôi mắt hắn ánh lên sự kiên định lạnh lùng.

Không ai biết, một hạt giống đáng sợ đã âm thầm mọc rễ trong tâm hồn của thiếu niên vốn tầm thường ấy.

Đêm buông xuống, gió núi thổi lạnh buốt. Tôn Vân lặng lẽ bước ra khỏi mật thất, lòng ngổn ngang. Hắn biết lần này chỉ thoát trong gang tấc, nếu Trần trưởng lão quyết định tra xét sâu hơn, e rằng huyết ấn trong đan điền khó mà che giấu nổi.

“Phế linh căn… dị biến huyết quang… Mình chỉ cần một sơ hở nhỏ thôi là sẽ mất mạng.” – hắn siết chặt nắm tay, mồ hôi vẫn chưa khô.

Hắn không hề hay biết, phía xa trong khu rừng rậm ngoài Tử Vân Phong, có một bóng người lặng lẽ đứng dưới gốc tùng già.

Đó là Lý Trạch, một đồng môn cùng lứa, vốn nổi danh tâm cơ sâu hiểm. Y đã vô tình thấy Tôn Vân được gọi vào mật thất, lại còn được đặc cách lưu lại trong tông môn dù là phế linh căn. Trong mắt y, đây là chuyện cực kỳ bất thường.

“Phế vật thì chỉ có hai loại kết cục: bị loại bỏ hoặc chết sớm. Nhưng hắn… lại sống sót? Lại còn được trưởng lão cho ở lại? Hừ… chắc chắn hắn có bí mật.” – Lý Trạch thì thầm, ánh mắt lóe lên hàn quang.

Hắn không vội lộ diện, chỉ khẽ vận chuyển pháp quyết, trên vai hiện ra một con hắc điểu linh thú nhỏ bé. Đôi mắt hắc điểu đỏ như máu, lặng lẽ bay theo sau lưng Tôn Vân, ẩn mình trong bóng đêm.


Tôn Vân trở về động phủ tạm, lòng cảnh giác như lửa đốt. Huyết ấn trong đan điền vẫn còn dao động, hắn phải lập tức ngồi xuống vận công áp chế.

Trong khi đó, bên ngoài cửa động, hắc điểu lặng lẽ bám trên vách đá, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Tôn Vân qua khe hở. Mọi hành động đều thu hết vào mắt nó.


Canh ba, Tôn Vân cuối cùng cũng ổn định được huyết ấn, toàn thân rã rời. Hắn không biết trong bóng tối, có kẻ đang quan sát từng hơi thở của mình.

Lý Trạch thông qua hắc điểu, nhìn thấy một màn huyết quang mơ hồ thoáng hiện quanh thân Tôn Vân khi hắn điều tức. Khuôn mặt y dần dần vặn vẹo, vừa kinh ngạc vừa tham lam:

“Quả nhiên… hắn có bí mật! Huyết quang đó… tuyệt đối không phải thứ phế linh căn bình thường có thể phát ra. Nếu ta đoạt được…”

Đôi mắt Lý Trạch lóe lên ánh sáng âm trầm, như dã thú nhìn thấy con mồi.


Cùng lúc ấy, trong động phủ, Tôn Vân đột nhiên mở mắt, hai đồng tử đỏ lên một thoáng rồi biến mất. Hắn cảm giác như có ai đó đang dõi theo mình, nhưng khi thi triển thần thức thì không phát hiện gì.

“Chẳng lẽ… là ảo giác?” – hắn thì thào.

Ngoài kia, gió rít qua tùng già, hắc điểu cất cánh bay lên, hòa vào bóng đêm. Tất cả đều lặng lẽ, như chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng Tôn Vân không hề biết: từ giây phút này, hắn đã trở thành con mồi trong mắt một đồng môn, và bí mật hắn liều chết che giấu… đã bị kẻ khác đặt vào tầm ngắm.

Chương 23 – Bẫy Ngầm Trong Bóng Tối

Trời sáng, mây trôi lững lờ trên đỉnh Tử Vân Phong. Đệ tử các động phủ lần lượt ra ngoài, người thì luyện kiếm, kẻ thì tu pháp, khí tức tụ tán khắp nơi. Không khí vốn yên bình, nhưng trong đó đã bắt đầu dấy lên một cơn sóng ngầm khó lường.

Tôn Vân sau một đêm điều tức, gương mặt nhợt nhạt, tinh thần có phần uể oải. Hắn biết rõ, dù áp chế được huyết ấn tạm thời nhưng căn cơ của hắn vẫn cực kỳ mong manh. Nếu gặp phải kẻ nham hiểm cố tình ép buộc, chưa chắc hắn đã có thể giấu kín.

“Phải tìm cơ hội rèn luyện thêm, nhất định không thể để người khác nhận ra sự khác thường.” – Tôn Vân lẩm bẩm, ánh mắt kiên nghị.


Lúc này, ngoài quảng trường luyện võ của Tử Vân Phong, Lý Trạch đang khoanh tay, nụ cười nhạt ẩn chứa thâm ý. Bên cạnh y có thêm vài đệ tử cùng lứa, những kẻ vốn kết giao với hắn.

“Nghe nói phế linh căn Tôn Vân, được trưởng lão đặc cách cho ở lại. Thật là kỳ lạ a…” – một người giả vờ lắc đầu, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia hứng thú.

“Đúng vậy, phế vật thì chỉ làm tạp dịch, sao lại được lưu lại? Ta nghe nói hắn còn được mở mật thất riêng luyện công, hắc hắc…” – kẻ khác hạ giọng, nhưng cố tình để xung quanh nghe thấy.

Lý Trạch không nói gì, chỉ cười nhạt. Trong mắt y, hôm nay chính là cơ hội để thăm dò bí mật kia.


Quả nhiên, giữa buổi, một sư huynh chấp sự xuất hiện, tuyên bố:
“Các ngươi đều đã nhập môn nửa năm. Hôm nay, ta sẽ khảo hạch một vòng. Đấu pháp đối chiến, lấy đó làm chuẩn.”

Đệ tử phía dưới đều ồn ào, ai nấy ánh mắt sáng lên. Đây là cơ hội thể hiện bản thân, cũng là lúc so tài.

Ánh mắt Lý Trạch lóe sáng, lập tức bước ra, giọng nói vang dội:
“Sư huynh, tiểu đệ nguyện xin được đấu trước… và đối thủ, là Tôn Vân.”

Mọi người lập tức xôn xao.

“Là hắn chọn phế linh căn Tôn Vân ư?”
“Hừ, chẳng khác gì bắt nạt kẻ yếu.”
“Nhưng cũng đúng, lấy hắn ra làm trò cười đầu tiên thì còn gì hay bằng…”


Tôn Vân giật mình, ánh mắt khẽ trầm xuống. Hắn hiểu rõ, lần này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, mà là có người cố tình nhắm vào hắn.

Nhưng đối diện ánh mắt chấp sự sư huynh, hắn không thể từ chối. Hắn chỉ có thể gật đầu:
“Được.”


Trên quảng trường, hai người đối diện.

Lý Trạch nở nụ cười nhạt, giọng nói vang lên đủ để mọi người nghe rõ:
“Tôn sư đệ, nghe nói ngươi tuy phế linh căn nhưng vẫn được đặc cách lưu lại. Hôm nay, ta thật muốn lĩnh giáo một chút… xem rốt cuộc ngươi có chỗ nào hơn người.”

Giọng điệu vừa khinh miệt vừa châm chọc, khiến đệ tử chung quanh đều cười ầm lên.

Tôn Vân không phản bác, chỉ chắp tay:
“Mời.”


“Được lắm, ngươi còn dám bình thản như thế. Xem chiêu!”

Ngay khi lời dứt, Lý Trạch đã xuất thủ. Y vung tay, một đạo pháp khí phi phong bay vút ra, hóa thành một luồng sáng xanh, mang theo tiếng gió rít dữ dội, quét thẳng về phía Tôn Vân.

Khí thế mạnh mẽ, hiển nhiên vượt xa đệ tử bình thường.

Mọi người đều ồ lên:
“Không hổ là Lý Trạch, vừa mới Luyện Khí tầng ba đã có thể vận dụng pháp khí linh hoạt như vậy.”
“Phế linh căn kia chắc chắn không chịu nổi một chiêu.”


Trong nháy mắt, ánh sáng xanh lao tới, cắt gió rít lên như lưỡi dao.

Tôn Vân khẽ hít sâu, tâm thần vận chuyển. Trong đan điền, huyết ấn mơ hồ run rẩy, nhưng hắn vội vàng áp chế. Hắn không dám lộ ra bất cứ dao động bất thường nào.

Thay vào đó, hắn lặng lẽ rút ra một lá phù đơn sơ – chính là linh phù thấp cấp mà hắn từng âm thầm luyện chế từ khi làm tạp dịch.

“Phong Thuẫn Phù!”

Một màn sáng vàng nhạt hiện ra trước người hắn, gió rít quét tới, va chạm nổ tung. Cả quảng trường vang lên tiếng ầm ầm, bụi đất bốc lên từng đợt.

Mọi người kinh ngạc:
“Hắn… chặn được rồi?”


Khói bụi tan đi, Tôn Vân vẫn đứng vững, hơi thở có chút dồn dập nhưng không hề gục ngã.

Lý Trạch thoáng sững lại, trong mắt lóe lên tia lạnh lùng. Y không ngờ Tôn Vân lại chuẩn bị được phù chú như vậy.

“Được, rất tốt…” – Lý Trạch nhếch môi, giọng hạ xuống âm trầm.
“Nhưng… để xem ngươi còn chống đỡ được bao lâu.”

Một cỗ sát khí mơ hồ lan tỏa. Rõ ràng, y sẽ không dừng lại ở một chiêu thử nghiệm, mà định tiếp tục ép Tôn Vân lộ ra bí mật ẩn giấu trong cơ thể.

Trong quảng trường, bầu không khí như bị gió căng cứng lại. Bao ánh mắt đệ tử đều đổ dồn lên hai người đang đối diện.

Tôn Vân bình thản đứng yên, trong lòng sóng ngầm cuộn trào. Lá phù vừa rồi hắn mất nhiều đêm khổ luyện mới vẽ thành, chỉ để đề phòng bất trắc. Nhưng hắn hiểu, chỉ dựa vào mấy tấm phù thấp cấp, căn bản không thể chống đỡ được Lý Trạch quyết tâm bức ép.

“Không thể để huyết ấn bị phát hiện…” – Tôn Vân âm thầm cắn chặt răng.


Lý Trạch ánh mắt lạnh lẽo, bàn tay vung lên. Pháp khí phi phong lại rít gió, lần này hóa thành ba đạo lưỡi gió xanh, như liềm tử thần vây quanh Tôn Vân.

Mọi người quanh đó ồ lên:
“Đây là Tam Phong Quyết mà Lý Trạch vừa mới học thành! Một phế linh căn làm sao chịu nổi?”
“Xem ra Tôn Vân sắp lộ nguyên hình rồi.”


Tôn Vân hít một hơi thật sâu, không lùi mà bước lên nửa bước. Trong tay hắn nhanh chóng bốc ra một Hỏa Cầu Phù, lá phù sáng lên tia lửa đỏ, bắn thẳng vào một trong ba luồng phong nhận.

Ầm!

Khí phong và hỏa cầu va chạm, nổ tung, gió cuộn khói bốc, cả quảng trường rung chuyển. Nhưng còn lại hai luồng phong nhận khác vẫn xé gió lao tới.

Không kịp nghĩ nhiều, Tôn Vân nghiến răng, vội ném ra một Tán Châm Phù – mấy mũi kim sáng nhỏ như mưa chớp lao ra, đan xen chặn đứng một luồng.

Ầm!

Một đạo phong nhận bị hóa giải, nhưng vẫn còn một đạo cuối cùng lao tới trước mặt.


Trong khoảnh khắc, cả quảng trường im phăng phắc.

“Tôn Vân… không tránh kịp rồi!”
“Hắn chết chắc!”

Nhiều ánh mắt hưng phấn, chờ đợi một cảnh máu me.


Nhưng đúng lúc này, Tôn Vân đột nhiên nghiêng người, bước chân lảo đảo nhưng cực kỳ chính xác, chỉ lệch nửa tấc đã né khỏi đường gió sắc bén. Đạo phong nhận xẹt qua gò má hắn, để lại vết máu mảnh như sợi tơ.

Máu chảy xuống, nhưng Tôn Vân vẫn đứng vững.


Cả quảng trường lặng ngắt như tờ.

Một đệ tử nuốt nước bọt thì thào:
“Hắn… né được rồi?”

Một số người vốn chờ xem trò cười, trong mắt dần hiện lên nét kinh ngạc.


Lý Trạch siết chặt nắm tay. Y vốn tưởng rằng một chiêu này sẽ đủ khiến Tôn Vân gục ngã, ai ngờ hắn lại dùng hết phù chú và bước né kỳ lạ kia để thoát.

“Không đúng, hắn rõ ràng chỉ là phế linh căn… sao lại có thể phản ứng nhanh nhạy như vậy?!” – trong lòng Lý Trạch nghi hoặc, đồng thời sát ý càng nặng.

Y không muốn dừng lại, mà tiếp tục dồn linh lực chuẩn bị thi triển chiêu mới.


Ngay khoảnh khắc ấy, chấp sự sư huynh trên đài quát lớn:
“Đủ rồi! Đây là khảo hạch nhập môn, không phải sinh tử quyết đấu. Lý Trạch, ngươi có ý gì?”

Giọng nói như sấm, uy thế tu sĩ Trúc Cơ lan ra, ép cho Lý Trạch sững người, mặt tái nhợt.

“Đệ tử… chỉ là muốn thử sức, không ngờ Tôn sư đệ lợi hại như thế…” – y vội vàng thu pháp khí, khom lưng tỏ vẻ cung kính, nhưng trong mắt hằn rõ tia không cam lòng.


Mọi người xung quanh đều rì rầm:
“Không ngờ phế linh căn kia lại có thể chống nổi.”
“Hắn dùng phù chú thật nhiều, nhưng chỉ riêng cú né vừa rồi… tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.”
“Thật kỳ lạ, hắn rốt cuộc che giấu cái gì?”


Tôn Vân lau vết máu trên má, lặng lẽ chắp tay:
“Đa tạ sư huynh hạ thủ lưu tình.”

Lời hắn khiêm nhường, nhưng đôi mắt bình tĩnh khiến vài người bất giác kiêng kỵ.

Trong lòng Tôn Vân lại dậy sóng:
“Nếu không phải chấp sự kịp thời ngăn cản, ta e đã bị ép đến bước đường cùng. Cứ thế này, sớm muộn gì cũng có kẻ nghi ngờ…”

Hắn hít một hơi thật sâu, thầm siết chặt nắm tay:
“Ta nhất định phải mạnh hơn nữa. Không thể để vận mệnh bị người khác tùy ý xoay chuyển.”

Chương 24 – Dấu Vết Khó Che

Sau trận khảo hạch hôm ấy, tên của Tôn Vân bất ngờ vang khắp Tử Vân Phong.

Một phế linh căn vô danh, vốn chỉ bị xem như rác thải, lại có thể chống đỡ được một trong những thiên tài của ngoại môn, hơn nữa còn né tránh một chiêu trí mạng, đứng vững trước mọi ánh nhìn.

Tin tức truyền đi, từ đồng môn mới nhập môn cho đến những đệ tử lâu năm đều bàn tán râm ran:

“Nghe nói Tôn Vân chỉ dùng phù chú mà chặn được Lý Trạch!”
“Phế linh căn thì có gì mà bàn? Chỉ cần phù chú, ai mà chẳng làm được?”
“Hừ, ngươi có thử không? Dùng phù chú mà đối kháng pháp khí, còn sống sót mới là lạ!”

Có người khinh thường, nhưng cũng không ít kẻ bắt đầu nhìn Tôn Vân bằng ánh mắt khác.


Trong động phủ đơn sơ, Tôn Vân ngồi xếp bằng, miệng thở ra một hơi dài.

Huyết ấn trong đan điền lại một lần nữa rung động. Sau trận đấu, hắn biết bản thân đã để lộ quá nhiều, dù chỉ là chút ít cũng đủ khiến kẻ khác nghi ngờ.

“Càng tỏ ra tầm thường, càng an toàn. Nhưng hôm nay…” – hắn lắc đầu, ánh mắt u ám – “chỉ sợ đã lọt vào tầm mắt không ít người.”


Quả nhiên, trong những ngày kế tiếp, Tôn Vân nhận ra có vài ánh mắt âm thầm dõi theo hắn ở khắp nơi. Dù là khi luyện công tại quảng trường hay lúc xuống núi lĩnh linh thạch, hắn đều cảm giác như có bóng dáng lặng lẽ phía sau.

Đặc biệt là Lý Trạch – người thất bại trước hắn – chẳng những không quên, mà dường như càng thêm ám ảnh. Ánh mắt tên đó luôn như lưỡi dao, lặng lẽ mài sắc trong bóng tối.


Ba ngày sau, một vị chấp sự sư huynh bất ngờ gọi hắn lên điện. Người ấy chính là Ngô Thanh, kẻ đã quát lớn ngăn trận chiến hôm nọ.

Trong đại điện, hương trầm lượn lờ. Ngô Thanh ngồi trên ghế đá xanh, ánh mắt nhìn thẳng vào Tôn Vân, sâu thẳm khó lường.

“Tôn Vân, ngươi vốn là phế linh căn, lẽ ra khó mà tiến xa. Nhưng hôm nọ, tại sao lại có thể né được phong nhận kia?” – giọng Ngô Thanh bình thản, không mang tức giận cũng chẳng chứa uy hiếp, nhưng lại khiến tim Tôn Vân đập thình thịch.

Hắn cúi đầu, cố giữ giọng điềm tĩnh:
“Bẩm sư huynh, đệ tử chỉ là tình cờ, cộng thêm vận khí tốt, mới tránh thoát một chiêu ấy. Thật sự không có gì đặc biệt.”

Ngô Thanh mỉm cười, nhưng trong nụ cười ấy có ẩn ý khó đoán:
“Ngươi nói là vận khí… Vận khí cũng là một phần của đạo tu hành. Có điều, ta khuyên ngươi: kẻ tu tiên nếu mang bí mật quá lớn, một khi lộ ra… e rằng chẳng còn cơ hội để sống sót.”


Lời ấy như sấm sét nện thẳng vào ngực Tôn Vân.

Hắn khẽ ngẩng lên, chỉ thấy đôi mắt Ngô Thanh sáng rực như nhìn xuyên thấu tận xương tủy. Trong khoảnh khắc, hắn cảm giác bí mật trong huyết mạch sắp bị nhìn ra.

Ngay khi mồ hôi bắt đầu túa ra, Ngô Thanh lại dời mắt, phất tay nói:
“Đi đi. Hãy nhớ lời ta.”


Trở về động phủ, Tôn Vân ngồi thật lâu, lòng rối loạn.

“Sư huynh ấy… rốt cuộc đã phát hiện bao nhiêu? Hay chỉ là lời cảnh tỉnh?”

Hắn biết, từ nay bước đi trên con đường này, mỗi bước đều như giẫm lên băng mỏng. Chỉ một sơ sẩy, sẽ vạn kiếp bất phục.


Đêm khuya, Tôn Vân ngồi tĩnh tâm, ánh mắt lóe lên tia kiên định:
“Dù thế nào, ta cũng không thể dừng lại. Nếu muốn sống sót… chỉ còn cách tiến lên mà thôi!”

Tôn Vân lặng lẽ ngồi dựa lưng vào vách đá, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt sáng rực. Sau khi mạo hiểm bước qua trận pháp ánh sáng kia, hắn đã tách khỏi đám đông tu sĩ khác. Chung quanh hắn lúc này là một khoảng không gian u tối, chỉ có từng sợi sương mù nhàn nhạt bay lượn, xen lẫn tiếng thì thầm như vọng ra từ cõi âm.

Không gian này không giống bất cứ nơi nào trong bí cảnh. Tôn Vân thử vận linh lực, phát hiện pháp lực trong cơ thể bị áp chế hơn nửa. Hắn liền cẩn thận, chậm rãi lấy một viên phù hỏa ra tay, để ánh sáng yếu ớt soi sáng đường đi.

Đi được chừng nửa khắc, phía trước bỗng hiện lên một bóng người mơ hồ. Bóng ấy lảo đảo bước đi, áo quần rách nát, mái tóc dài rũ rượi che kín nửa khuôn mặt.

Tim Tôn Vân đập mạnh. Hắn không dám kêu, chỉ nghiêng người giấu sau một tảng đá. Bóng người kia chậm rãi quay đầu lại — đôi mắt đen kịt, trống rỗng, không ánh sáng sinh mệnh, chỉ có khí tức âm hàn khiến người run rẩy.

“Là… một hồn phách?” Tôn Vân thì thào, bàn tay nắm chặt pháp phù.

Ngay lúc ấy, bóng người mở miệng phát ra âm thanh khàn khàn, như gió rít qua khe núi:

“Ngươi… cuối cùng cũng đến…”

Âm thanh ấy như xé toạc tâm trí, khiến thần hồn hắn run rẩy. Tôn Vân vội vàng cắn mạnh đầu lưỡi, lấy đau đớn xua đi sự mê loạn. Hắn biết đây không phải ảo giác đơn thuần, mà là một loại thần niệm lôi kéo.

Hồn phách kia chậm rãi đưa tay, trong lòng bàn tay hiện lên một mảnh ngọc vỡ, lóe ra hào quang xanh lục. Ánh sáng ấy soi tỏ khuôn mặt nó — đó là một thiếu nữ, gương mặt tái nhợt, đôi mắt vô thần, dường như đã chết từ lâu.

“Ngọc… này… trả lại cho…” Âm thanh tắt lịm, bóng dáng nàng tan thành từng mảnh khói mờ, chỉ còn mảnh ngọc lơ lửng giữa không trung, run rẩy phát ra khí tức cổ xưa.

Tôn Vân hít một hơi thật sâu, không biết nên tiến lên hay lùi lại. Trong đầu hắn vang vọng lời sư thúc từng nói: Trong bí cảnh, đôi khi thứ đáng sợ không phải yêu thú, mà là oán hồn chưa siêu thoát.

Cuối cùng, hắn cắn răng bước tới, hai tay kết ấn thủ hộ thần hồn. Khi hắn chạm tay vào mảnh ngọc, một luồng thần niệm khủng khiếp lập tức xông thẳng vào đầu óc hắn. Trong khoảnh khắc, hắn như thấy mình đứng giữa một chiến trường cổ xưa: vô số tu sĩ tử thương, máu chảy thành sông, pháp bảo gãy vụn. Giữa mưa máu, thiếu nữ lúc nãy ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt tràn đầy bi thương.

“Ngươi… nếu có cơ duyên… hãy mang ta ra ngoài…”

Thanh âm vang vọng trong tâm thần, rồi tất cả cảnh tượng tan biến. Khi Tôn Vân mở mắt, hắn đã ngồi bệt dưới đất, toàn thân đẫm mồ hôi, mảnh ngọc xanh nằm trong lòng bàn tay.

Bên ngoài, sương mù dường như dày thêm. Ở một góc tối xa xa, vài ánh mắt đỏ lừ đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Chương 25 – Ánh Mắt Trong Sương Mù

Tôn Vân siết chặt mảnh ngọc xanh trong tay, hít sâu một hơi, ép bản thân giữ tỉnh táo. Không gian xung quanh càng lúc càng lạnh lẽo, từng làn sương mù xoáy chuyển như muốn nuốt trọn cả thân ảnh hắn.

Trong lớp sương đặc quánh ấy, từng đôi mắt đỏ rực dần dần hiện ra. Chúng lấp lóe như máu tươi, hung tàn, dã tính nồng đậm, không hề có dấu hiệu của lý trí. Hơi thở hắc ám lan tỏa, khiến mồ hôi lạnh túa ra sau lưng Tôn Vân.

“Yêu thú? Hay oán linh biến dị?” – Hắn khẽ lẩm bẩm.

Tôn Vân không dám khinh suất. Hắn lập tức lấy từ túi trữ vật ra ba tấm phù hỏa, kẹp trong tay, phòng ngừa bất trắc. Tuy nhiên, bàn tay hơi run, bởi hắn biết rõ — một khi động thủ, tất sẽ dẫn tới hỗn loạn, mà hắn lại chỉ là kẻ tu luyện tầng dưới, lực bất tòng tâm.

Soạt!

Một bóng đen như dã thú khổng lồ xông thẳng ra từ trong sương, miệng há rộng để lộ hàm răng lởm chởm. Thân hình nó mơ hồ, nửa thực nửa hư, giống như không phải vật chất thật sự.

Phản ứng theo bản năng, Tôn Vân vung mạnh phù hỏa, lửa bùng lên hóa thành một mảng hỏa diễm đỏ rực, tạm thời cắt đứt con đường tiến công của bóng đen. Con quái vật rú lên một tiếng khàn khàn, thân thể mờ ảo run rẩy, rồi lùi lại vào trong sương.

Nhưng chưa kịp thở phào, thì bốn, năm bóng đỏ khác lại từ nhiều hướng tràn đến. Tôn Vân chỉ cảm thấy cổ lạnh ngắt, biết rằng mình đã bị vây.

“Không được, nếu cứ phòng thủ, sớm muộn gì cũng cạn linh lực!” – Hắn nghiến răng, mắt lóe lên quyết tuyệt.

Trong lúc nguy cấp, mảnh ngọc xanh trong tay hắn bỗng phát sáng. Ánh sáng ấy mát lạnh mà trong trẻo, xua tan một mảng lớn sương mù. Đám bóng đỏ gào thét, tựa như vô cùng sợ hãi, rồi thoái lui về phía xa.

Ngay khi đó, trong đầu Tôn Vân vang vọng giọng nói mơ hồ, như tiếng thiếu nữ vừa nãy:

“Đi… về phía bắc… tìm Huyết Mộc…”

Âm thanh vừa dứt, ánh sáng từ mảnh ngọc cũng yếu dần, trở lại trạng thái bình thường.

Tôn Vân thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Hắn chậm rãi đứng dậy, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Mảnh ngọc này rõ ràng có bí mật kinh khủng, và dường như đang dẫn dắt hắn vào một vận mệnh mà bản thân chưa bao giờ nghĩ tới.

Ánh mắt kiên định dần hiện ra nơi khóe mắt Tôn Vân.
“Dù là phúc hay họa, ta cũng không còn đường lùi. Chỉ có tiến lên.”

Hắn quay người, xiết chặt mảnh ngọc, men theo phương bắc trong bí cảnh u ám, bước từng bước thận trọng, mà mỗi bước đều như đi vào vực sâu chưa biết trước.

Con đường phương bắc trong bí cảnh không giống bất cứ nơi nào Tôn Vân từng đi qua. Lối mòn nhỏ hẹp bị bao phủ bởi rễ cây ngoằn ngoèo, cứ như bàn tay ma quái vươn ra từ lòng đất, muốn níu chặt kẻ lữ hành. Thỉnh thoảng, từng tiếng gió hú rít lên, nghe chẳng khác nào tiếng quỷ than khóc.

Tôn Vân đi chậm rãi, bàn tay nắm mảnh ngọc xanh đã hơi lạnh. Từ khi ánh sáng của nó cứu hắn thoát khỏi vòng vây oán linh, trong lòng hắn mơ hồ có một tia cảm giác: mảnh ngọc này chẳng phải là vật tầm thường, mà đang từng bước dẫn hắn đến một vận mệnh không ai ngờ.

Đi được khoảng nửa canh giờ, không gian phía trước đột nhiên mở ra. Một cây cổ thụ khổng lồ hiện rõ trong tầm mắt hắn.

Thân cây đen sẫm, cao đến mấy chục trượng, lá đỏ rực như máu tươi, từ xa nhìn lại giống như ngọn lửa khổng lồ cháy giữa màn sương. Mùi tanh nồng tràn ngập không khí, khiến Tôn Vân chỉ vừa đến gần đã cảm thấy nhức đầu, linh lực trong kinh mạch khẽ dao động.

“Huyết Mộc… là thứ này sao?” – Hắn hít một hơi lạnh.

Ngay khi Tôn Vân còn đang quan sát, bỗng có tiếng bước chân dồn dập vang lên. Hắn lập tức lách người ẩn vào bóng cây, che giấu khí tức.

Từ trong sương, ba bóng người lần lượt xuất hiện. Y phục khác nhau, nhưng tất cả đều là tu sĩ trẻ tuổi. Kẻ dẫn đầu mặc áo xám, ánh mắt sắc bén, linh lực dao động mạnh mẽ – ít nhất cũng đã Trúc Cơ hậu kỳ. Sau lưng hắn, hai người còn lại chỉ ở mức Luyện Khí đại viên mãn, nhưng khí thế hung hãn, rõ ràng không phải kẻ hiền lành.

“Đây chính là Huyết Mộc. Truyền thuyết nói trong thân cây có giấu ‘Huyết Đan’, nuốt vào có thể gia tăng tu vi, thậm chí giúp người Luyện Khí bước vào Trúc Cơ.” – Kẻ áo xám hạ giọng, nhưng đầy tham vọng.

Hai kẻ phía sau mắt lóe sáng, nuốt nước bọt liên tục.

Trong lòng Tôn Vân run lên. Huyết Đan? Chẳng lẽ là thứ có thể cải biến căn cơ? Nếu thật vậy, đủ khiến toàn bộ bí cảnh này nhuốm máu.

Đúng lúc đó, mảnh ngọc trong tay hắn khẽ rung. Một tia sáng mỏng chiếu ra, rọi thẳng vào thân Huyết Mộc, dường như ẩn giấu thứ gì đó sâu bên trong.

Tôn Vân nheo mắt, thầm nhủ:
“Xem ra… mảnh ngọc không chỉ muốn ta tới đây, mà còn muốn ta tranh đoạt thứ bên trong.”

Nhưng với thực lực hiện tại, hắn sao có thể đối đầu cùng tu sĩ Trúc Cơ? Ý nghĩ này khiến lòng hắn lạnh toát.

Ngay lúc Tôn Vân còn đang do dự, kẻ áo xám đã vung tay, phóng ra một thanh phi kiếm dài nửa trượng, chém thẳng vào thân Huyết Mộc. Lá đỏ rung động, toàn bộ cổ thụ gào thét như sinh vật sống, từng cơn sóng linh lực đỏ máu tràn ra, đập thẳng vào đám người kia.

Ầm ầm!

Đất đá vỡ tung, cơn sóng huyết vụ khiến hai tên Luyện Khí lập tức phun máu lùi lại. Kẻ áo xám biến sắc, nhưng vẫn gắng gượng chống đỡ.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, ánh sáng từ mảnh ngọc trong tay Tôn Vân bỗng bùng phát mạnh hơn, dẫn thẳng ánh nhìn hắn vào chỗ lõm ở gốc cây — nơi có một lỗ hổng nhỏ đang phát sáng đỏ rực, như chứa bí mật gì đó.

Trái tim Tôn Vân đập thình thịch. Cơ hội này, nếu không chớp lấy, e rằng vĩnh viễn chẳng có lần thứ hai.

Hắn cắn răng, hít sâu, cơ thể thấp thoáng như bóng chim, len lén men theo phía sau, chuẩn bị liều lĩnh tiến gần lỗ hổng ở gốc Huyết Mộc…

Chương 26 – Lỗ hổng dưới Huyết Mộc

Dưới tán cây đỏ rực, sát khí như lửa bùng lên từng đợt, khiến người thường chỉ cần hít phải một hơi cũng đủ toàn thân phát nhiệt, máu huyết sôi trào.

Tôn Vân ẩn thân trong bóng tối, tim đập như trống trận. Kẻ áo xám kia đang vận sức chống đỡ phản kích của Huyết Mộc, hai tên đồng bọn thì đã bị chấn động đến mức gục xuống đất, không thể tiếp tục hành động. Đây chính là cơ hội hiếm hoi.

Hắn siết chặt mảnh ngọc, cảm giác nó tỏa ra luồng sáng ấm áp như thúc giục, dẫn đường. Không kịp nghĩ nhiều, Tôn Vân khom người, mượn một nhịp hô hấp của đại thụ, nhanh chóng trườn đến phía gốc cây.

Trong hốc rễ to cỡ một cánh tay, có ánh sáng đỏ rực phát ra. Càng đến gần, Tôn Vân càng nghe rõ nhịp đập tựa trái tim, “thình thịch, thình thịch”, trầm đục và đáng sợ.

“Đây… đây chẳng lẽ chính là Huyết Đan?” – Hắn nuốt nước bọt, lòng vừa sợ hãi vừa khao khát.

Đúng lúc hắn định vươn tay, bỗng phía sau vang lên tiếng quát lạnh:

“Tiểu tử, ngươi dám động vào Huyết Mộc của ta?!”

Giọng nói như sấm, chính là kẻ áo xám! Hắn đã nhận ra hành động của Tôn Vân, ánh mắt đỏ ngầu vì linh lực nghịch chuyển, giận dữ như muốn nuốt sống.

Không kịp suy nghĩ, Tôn Vân đưa mảnh ngọc về phía lỗ hổng. Lập tức, một tia sáng xanh bắn thẳng ra, mở rộng hốc cây thành một thông đạo tối tăm, sâu hun hút như dẫn đến nơi khác.

Cơn gió lạ từ trong thông đạo thổi ra, mùi hương cổ xưa, mang theo khí tức như vượt khỏi thời gian.

Kẻ áo xám vừa lao đến, thì một cành cây từ Huyết Mộc bỗng quét ngang, đánh thẳng vào hắn. Tiếng va chạm nổ tung, thân ảnh hắn bị hất văng mấy trượng, máu tươi phụt ra khỏi miệng.

Chỉ trong khoảnh khắc, Tôn Vân hiểu: nếu chần chừ, hắn sẽ chết dưới tay cả Huyết Mộc lẫn kẻ kia.

Không nghĩ thêm, hắn lao thẳng vào lỗ hổng.

Ầm!

Thông đạo khép lại, mảnh ngọc trong tay hắn mờ dần, như đã hoàn thành một phần sứ mệnh.

Bên trong tối om, chỉ còn tiếng hô hấp dồn dập của chính mình. Sau một lát, trước mắt hắn xuất hiện những hoa văn cổ xưa khắc trên vách đá, mờ mịt như viết bằng máu. Ở cuối thông đạo, một gian động phủ nhỏ hiện ra, trong đó có một bệ đá, trên đặt một hộp gỗ đen đã phong ấn.

Ánh mắt Tôn Vân sáng lên.

“Đây… đây chính là thứ mà ngọc dẫn ta đến sao?”

Hắn chậm rãi tiến lại gần, nhưng trong lòng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ — tựa hồ chỉ cần mở chiếc hộp kia, một vận mệnh mới sẽ bắt đầu, đồng thời cũng có thể là vực sâu vĩnh viễn không thoát được.

Động phủ tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng tim đập. Tôn Vân đứng trước bệ đá, đôi mắt chăm chú nhìn vào chiếc hộp gỗ màu đen. Nó không lớn, chỉ bằng hai bàn tay, bốn cạnh khắc những phù văn cổ xưa đã mờ, nhưng vẫn tỏa ra luồng khí tức khiến người ta khó thở.

Hắn hít sâu, lòng phân vân.
– “Nếu cơ duyên thật sự nằm trong này, bỏ lỡ thì cả đời khó có lại… Nhưng nếu là hung vật, e rằng ta sẽ mất mạng ngay tại chỗ.”

Ngón tay run run đặt lên nắp hộp. Lạnh buốt. Như chạm vào băng ngàn năm. Ngay khi hắn thử vận chút linh lực, phù văn trên hộp sáng lên, vang lên tiếng rít khe khẽ.

Ầm!

Một luồng khí xám tràn ra, xoáy vòng trong động phủ như gió lốc. Tôn Vân bị ép lùi vài bước, sắc mặt trắng bệch.

Rồi… im lặng.

Trong hộp không phải bảo vật lộng lẫy, cũng không phải pháp khí chói mắt. Chỉ có một quyển trục cũ nátmột hạt châu màu máu nhỏ bằng ngón tay út.

Quyển trục làm từ da thú, rách tả tơi, nhưng từng chữ trên đó lại lóe sáng nhạt, mang theo khí tức cực kỳ cổ xưa. Còn hạt châu kia, vừa nhìn liền khiến tâm thần hắn run rẩy, tựa như trong nó chứa đựng sinh mệnh vô tận.

– “Đây… rốt cuộc là thứ gì?” – Tôn Vân khàn giọng.

Hắn thử mở quyển trục. Bên trong chỉ có mấy dòng chữ mờ ảo, như được viết bằng máu loãng:

“Người hữu duyên, hãy lấy huyết mà dung hợp Huyết Châu. Chỉ có vậy mới mở được tầng một – Huyết Nguyên Đạo Quyết.”

Đọc xong, Tôn Vân lặng người. Hắn không biết đây là pháp môn gì, càng không dám chắc nó mang lại lợi ích hay tai họa. Nhưng trong lòng lại mơ hồ dấy lên cảm giác, dường như số mệnh đã đưa hắn đến đây, ép hắn phải lựa chọn.

Ngoài kia, kẻ áo xám còn sống hay chết không rõ, Huyết Mộc vẫn tràn ngập sát khí. Cơ hội sống duy nhất của hắn, có lẽ chỉ nằm trong những vật trước mắt.

Sau một hồi giằng co tư tưởng, hắn cắn chặt răng, đưa ngón tay lên cắn mạnh. Máu tươi nhỏ xuống hạt châu màu đỏ.

Ầm!

Ngay khoảnh khắc giọt máu chạm vào, Huyết Châu lóe sáng rực, khí tức bùng nổ lan ra khắp động phủ. Quyển trục tự động xoay vòng, chữ viết hiện lên rõ ràng, rồi nhập thẳng vào mi tâm hắn.

Một luồng pháp quyết huyền bí, nặng nề như biển cả, tràn vào tâm trí hắn:

“Huyết Nguyên Đạo Quyết – tầng một.”

Tôn Vân ngã quỵ, mồ hôi tuôn như tắm, thân thể như bị xé toạc. Nhưng giữa đau đớn, hắn cảm nhận được kinh mạch mình đang mở rộng từng chút, từng chút một. Một con đường mới, đầy huyết quang và nguy hiểm, đã bắt đầu từ đây.

Chương 27 – Con đường máu mở ra

Trong động phủ, ánh sáng đỏ dần tắt, để lại Tôn Vân ngồi bệt dưới đất, sắc mặt tái nhợt như giấy. Thân thể hắn run rẩy, mồ hôi đầm đìa, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên một tia sáng khác lạ.

Trong đầu, những khẩu quyết vừa nặng nề vừa kỳ dị vang vọng không ngừng:

“Huyết Nguyên Đạo Quyết, tầng một – dẫn huyết nhập linh, lấy huyết dưỡng khí, khí hóa thành nguyên…”

Đây hoàn toàn không giống những tâm pháp bình thường mà hắn từng nghe. Nếu như “Thanh Vân Khí Quyết” của tông môn là con đường chính đạo, lấy linh khí trời đất làm gốc, thì “Huyết Nguyên Đạo Quyết” lại đi một con đường khác — lấy máu huyết bản thân và sinh mệnh kẻ khác làm nguồn để rèn luyện.

Tôn Vân thở dốc, cắn chặt răng, thử theo lời quyết mà vận hành. Ngay lập tức, máu huyết trong cơ thể hắn sôi trào, kinh mạch như bị đốt cháy. Đau đớn dữ dội, khiến hắn suýt ngất đi.

Thế nhưng, giữa đau đớn, hắn lại cảm nhận rõ ràng một luồng khí mới mẻ đang nảy sinh trong đan điền, tuy mong manh nhưng vững chắc hơn hẳn luồng linh khí mà hắn từng cực khổ mới dẫn nhập được.

“Thì ra… đây chính là sức mạnh của Huyết Nguyên Đạo Quyết.”

Khóe môi hắn rướm máu, nhưng ánh mắt lại lấp lánh hưng phấn.


Bỗng, từ sâu trong động phủ, có tiếng ù ù vọng lại. Vách đá run lên, như có thứ gì đó đang thức tỉnh. Tôn Vân hoảng hốt, ôm lấy ngọc bài, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Thông đạo phía sau dường như đang khép lại. Hắn vận hết sức lực, lảo đảo lao ra, cuối cùng ngã nhào xuống bên ngoài, thở dốc dữ dội.

Nhưng chưa kịp đứng dậy, một bóng đen chặn ngay trước mặt. Chính là tên áo xám! Tuy trọng thương, máu me bê bết, nhưng ánh mắt hắn vẫn hung tợn như dã thú:

“Tiểu tử… ngươi đã lấy đi thứ trong Huyết Mộc sao? Giao ra đây, bằng không… ta sẽ bầm thây ngươi vạn mảnh!”

Tôn Vân toàn thân rã rời, linh lực mỏng manh, trong tay chỉ còn quyển trục và Huyết Châu. Hắn biết rõ, nếu giao ra thì chắc chắn chết, bởi kẻ này tuyệt không tha cho mình.

Trong lòng hắn dấy lên một niệm: “Muốn sống, chỉ có con đường liều mạng!”

Tôn Vân nắm chặt Huyết Châu, vận hành Huyết Nguyên Đạo Quyết. Máu tươi trong cơ thể hắn sôi trào, đôi mắt trở nên đỏ ngầu. Một luồng khí tức quỷ dị bất ngờ bùng phát, khiến kẻ áo xám thoáng chấn động, hơi khựng lại.

Trong khoảnh khắc ấy, Tôn Vân lao tới, như một con thú bị ép đến đường cùng…

Một đêm mưa phùn gió thổi, ngọn núi Thái Hà chìm trong màn sương dày đặc. Tiếng thú gầm vọng về từ sâu trong thung lũng, xen lẫn tiếng mưa rơi lộp độp, khiến không khí thêm phần âm u.

Tôn Vân ẩn thân dưới một gốc cây cổ thụ, trong tay cầm lấy một mảnh trận kỳ vừa đoạt được từ đám đệ tử Thiên Khuyết. Ánh mắt hắn không giấu được vẻ do dự.

“Trận pháp này… nếu ta hiểu được, ít nhất cũng có thể dùng để phòng thân. Nhưng nếu lộ ra, e rằng sẽ bị những kẻ kia truy sát đến cùng…”

Nhớ lại ánh mắt thâm độc của Triệu Phong trước khi chết, Tôn Vân bất giác rùng mình. Hắn chỉ là một tán tu tầm thường, không có chỗ dựa, không có thiên phú đặc biệt. Nhưng số mệnh lại đẩy hắn vào vòng xoáy tranh đoạt của kẻ mạnh.


Trời chưa sáng, một nhóm người đã xuất hiện gần nơi hắn ẩn náu. Áo bào màu xanh lam, tay cầm phi kiếm, thân mang linh áp cường đại.

“Vết máu dừng ở đây. Hắn không thể đi xa.” Một nữ tu giọng lạnh như băng cất lời, ánh mắt đảo qua từng bụi cỏ, từng khe đá.

Tôn Vân hít một hơi thật sâu, vội vận chuyển Hô Hấp Quyết, áp chế khí tức đến mức thấp nhất. Cả người gần như dung nhập cùng gốc cây.

Đám tu sĩ lục soát hồi lâu nhưng không tìm ra, cuối cùng bỏ đi. Nhưng Tôn Vân biết, lưới trời dẫu thưa vẫn không lọt. Chỉ cần một sơ hở, hắn chắc chắn phải chết.


Ba ngày sau.

Trong một sơn cốc hoang vu, Tôn Vân dựng một căn lều thô sơ. Ban ngày hắn vùi đầu nghiên cứu trận kỳ, ban đêm thì lặng lẽ luyện tập Ngưng Linh Quyết. Cứ thế, tinh thần hao tổn đến cực hạn, nhưng ý chí hắn lại càng kiên định.

Một lần thử nghiệm, hắn đặt trận kỳ xuống đất, vận linh lực nhập vào. Chỉ thấy từng tia quang mang mờ nhạt đan xen, tạo thành một vòng sáng nhỏ.

“Được rồi! Dù chưa hoàn chỉnh, ít ra cũng đủ giam giữ kẻ khác trong chốc lát…” – Tôn Vân lẩm bẩm, trong lòng mừng rỡ.

Đúng lúc này, phía sau vang lên một tiếng cười khẽ:

“Không ngờ một phàm nhân ti tiện như ngươi lại có thể kích hoạt được trận kỳ của Thiên Khuyết. Thật thú vị.”

Giọng nói lạnh lẽo như kim châm, kéo theo khí tức cường đại từ trên không áp xuống. Tôn Vân cả kinh, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một bóng áo trắng đang đứng giữa không trung, mái tóc tung bay, khí thế chẳng khác nào thiên nhân giáng thế.

Ánh mắt người kia lóe lên sát ý, miệng khẽ nhếch thành nụ cười:

“Tiểu tử, giao trận kỳ ra đây, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây.”

Trong khoảnh khắc ấy, tim Tôn Vân đập loạn, tay siết chặt trận kỳ. Hắn biết, lưới trời cuối cùng cũng trùm xuống.

Chương 28: Tuyệt Cảnh Sinh Cơ

Áp lực từ trên không trung tựa như núi Thái Sơn ép xuống, khiến toàn thân Tôn Vân cứng đờ. Hắn chỉ là một tán tu vô danh, khí tức mỏng manh như ngọn cỏ trước bão. Trước mặt một cao thủ như vậy, dù là một cử động nhỏ cũng trở nên khó khăn.

“Giao ra, hoặc chết.”
Người áo trắng lơ lửng trên không, giọng nói lạnh lùng, không chứa chút thương lượng nào.

Tôn Vân khẽ run. Hắn biết, đối phương tu vi ít nhất cũng là Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí còn cao hơn. Một đệ tử như hắn, nếu động thủ, kết cục chắc chắn chỉ có chết.

Trong đầu hắn hiện lên vô số ý nghĩ. Nếu giao ra trận kỳ, có lẽ sẽ được tha. Nhưng thực sự sao? Hắn từng tận mắt chứng kiến kẻ mạnh giết người diệt khẩu chỉ vì một mẩu bí tịch vô giá trị.

“Không, hắn sẽ không tha cho ta.” Ý niệm ấy lóe lên trong đầu Tôn Vân. Bàn tay hắn siết chặt trận kỳ, trong lòng khẽ thở dài: Đã đến lúc phải liều một lần.


Ánh mắt người áo trắng lóe lên sát ý, bàn tay vung xuống, một đạo kiếm quang như tia chớp bổ thẳng xuống nơi Tôn Vân đứng.

Trong khoảnh khắc sinh tử, Tôn Vân gầm nhẹ, ném mạnh trận kỳ xuống đất, toàn bộ linh lực trong cơ thể bạo phát, rót hết vào trận pháp nửa vời kia.

“Bùng!”

Một vòng sáng mờ nhạt lập tức lan tỏa, kiếm quang vừa giáng xuống thì đụng phải quang tráo. Trận pháp rung động kịch liệt, suýt chút nữa vỡ tan, nhưng cũng đủ khiến kiếm quang chậm lại một thoáng.

Chính trong khoảng khắc ngắn ngủi đó, Tôn Vân lao ra ngoài như một con thú bị dồn đến đường cùng. Hắn vận dụng toàn bộ tốc độ, thân hình như mũi tên bắn vào rừng sâu.


Người áo trắng khẽ nhíu mày, sát khí nổi lên:
“Chỉ bằng một trận pháp nát vụn cũng dám ngăn cản ta? Tìm chết!”

Hắn giơ tay định truy đuổi, nhưng đột nhiên mày khẽ động, ánh mắt liếc về phương xa. Một luồng khí tức cường đại khác đang tới gần.

“Không ổn, nếu chạm mặt kẻ kia lúc này sẽ phiền phức.” Người áo trắng hừ lạnh một tiếng, thân hình thoáng động, liền hóa thành một luồng sáng biến mất trong sương mù.


Trong rừng sâu, Tôn Vân lảo đảo chạy, máu từ khóe miệng chảy ra. Dưới áp lực vừa rồi, kinh mạch hắn đã tổn thương nặng. Nhưng hắn không dám dừng lại, chỉ liều mạng xông về phía trước.

Sau nửa canh giờ, cuối cùng hắn ngã quỵ bên cạnh một dòng suối cạn. Toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh ướt đẫm.

Hắn nhìn bàn tay vẫn còn nắm chặt trận kỳ, khóe miệng nở nụ cười chua chát:
“Ta… vẫn còn sống. Một kẻ như ta, trong tuyệt cảnh mà cũng có thể sống sót sao?”

Nhưng chưa kịp thở dài, ánh mắt hắn bất giác dừng lại nơi bờ suối. Dưới lớp đá xanh lấp ló một thứ gì đó… tựa như ngọc thạch, phát ra ánh sáng mờ nhạt.

Tim hắn chợt đập mạnh.

“Đây là… thứ gì?”

Trong lòng Tôn Vân bỗng dấy lên một cảm giác mơ hồ, rằng vận mệnh của hắn, từ giây phút này, sẽ lại rẽ sang một ngã khác.

Hơi thở của Tôn Vân yếu ớt, từng ngụm máu tanh tràn ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như đốm lửa giữa đêm tối. Hắn gượng ngồi dậy, từng bước chậm chạp bò về phía bờ suối cạn.

Đá xanh phủ đầy rêu trơn trượt, khe nước nhỏ chỉ còn dòng chảy yếu ớt như sợi chỉ bạc. Nhưng nơi kẽ đá, một luồng sáng nhàn nhạt vẫn lập lòe, tựa như có sinh mệnh.

“Chẳng lẽ… là một loại linh thạch?” – tim hắn đập loạn nhịp.

Với một tán tu tầm thường, một khối linh thạch thượng phẩm cũng có thể thay đổi vận mệnh. Nhưng trực giác mách bảo hắn, thứ kia không đơn giản.


Hắn run rẩy dùng tay đào bới, từng viên đá lăn xuống. Bất chợt, đầu ngón tay chạm phải một vật lạnh buốt, như chạm vào băng ngàn năm. Tôn Vân hít sâu, cẩn thận gạt lớp đất bùn ra.

Một khối ngọc thạch màu xanh biếc hiện ra, hình dạng giống như mảnh vảy rồng, đường vân uốn lượn phức tạp, tỏa ra khí tức huyền ảo.

Ngay khi bàn tay hắn vừa nắm lấy, cả thân thể run mạnh. Một luồng khí lạ theo kinh mạch tràn vào, mát lạnh mà cũng đầy uy áp. Trong đầu vang lên âm thanh mơ hồ như tiếng gầm thét xa xăm.

“Cái này… không phải linh thạch. Đây… là một loại truyền thừa?”


Trong khoảnh khắc, thần thức hắn chìm vào một không gian tối tăm. Trước mắt hiện ra một con cự long khổng lồ, thân dài ngàn trượng, vảy óng ánh, đôi mắt như biển sao. Mỗi cái chớp mắt đều khiến không gian chấn động.

Thanh âm trầm hùng vang vọng trong hư không:

“Hậu nhân… ngươi đã tìm thấy Long Lân. Hãy nhớ kỹ… vận mệnh kẻ yếu không thể do trời định. Muốn sinh tồn, hãy nghịch thiên mà đi…”

Hình ảnh vừa dứt, ngọc vảy trong tay hắn nứt ra, hóa thành vô số tia sáng nhập thẳng vào tâm hải.


Tôn Vân giật mình tỉnh lại, toàn thân đầy mồ hôi lạnh. Hắn vội xem xét, chỉ thấy trong đan điền xuất hiện một đoàn quang điểm xanh biếc, tựa như một luồng linh lực lạ, lơ lửng tách biệt với linh lực vốn có.

Hắn thử vận công, luồng sáng ấy lập tức hòa nhập vào pháp lực mỏng manh của hắn, khiến khí tức toàn thân lập tức gia tăng. Tuy chưa đến mức nhảy vọt cảnh giới, nhưng lại khiến căn cơ hắn ổn định hơn mấy lần, còn kinh mạch rách nát cũng dần khôi phục.

“Đây… là cơ duyên trời ban?” – ánh mắt Tôn Vân run rẩy, vừa kinh hãi vừa mừng rỡ.

Nhưng ngay sau đó, hắn siết chặt nắm tay, hít một hơi thật sâu:

“Không được để lộ. Thứ này, một khi truyền ra, ta chắc chắn sẽ chết không toàn thây. Càng có cơ duyên, càng phải biết ẩn giấu. Ta… chỉ là một kẻ tầm thường, không ai chú ý, như vậy mới có đường sống.”


Ánh trăng lạnh chiếu xuống dòng suối cạn, soi rõ thân ảnh gầy gò đầy máu của hắn. Trong lòng Tôn Vân, một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên.

Ta không muốn làm thiên tài, cũng chẳng dám mơ trường sinh bất tử. Nhưng nếu trời không cho đường sống, ta sẽ tự đào lấy một con đường cho riêng mình.

Chương 29: Ẩn Tu Trong Rừng Sâu

Sau đêm đó, khi nguy hiểm đã tạm lắng xuống, Tôn Vân một mình lê bước qua những triền núi heo hút. Máu khô dính trên y phục, thân thể rách nát, nhưng hắn vẫn gắng gượng không ngừng. Trong tay áo, mảnh vảy ngọc đã tan biến, chỉ còn dư âm của luồng sáng xanh lơ lửng trong đan điền.

Tôn Vân hiểu rất rõ: nếu không ẩn thân, sớm muộn cũng có người tìm tới. Cho dù gã tu sĩ áo đỏ hôm trước có bỏ mạng hay chưa, một khi những kẻ kia phát hiện dấu vết, chắc chắn sẽ không tha cho hắn.


Nửa tháng sau, hắn cuối cùng cũng tìm được một hang núi hoang phế nằm sâu trong rừng già. Hang động chỉ rộng mấy trượng, phía ngoài bị bụi cây rậm rạp che khuất. Nơi này không hề có linh mạch, thậm chí linh khí còn loãng đến mức khó tu luyện. Nhưng với Tôn Vân mà nói, chính vì vậy mới an toàn.

Hắn lẳng lặng dọn dẹp, nhặt đá lấp cửa hang, chỉ chừa một khe hẹp để ra vào. Mỗi ngày chỉ dùng ít thịt khô, thỉnh thoảng ra ngoài hái thảo dược. Không ai để ý tới một tán tu tiều tụy, không có linh căn xuất sắc, không có tướng mạo kiêu hùng.


Ban đêm, hắn khoanh chân ngồi trong bóng tối.
Một lần nữa, hắn vận chuyển pháp lực. Đoàn sáng xanh trong đan điền tỏa ra từng tia mảnh, dung nhập vào kinh mạch, khiến dòng linh khí vận hành trơn tru hơn hẳn.

Điều kỳ lạ là, dù tu luyện trong nơi linh khí loãng đến mức tán tu bình thường không thể chịu nổi, nhưng hắn lại có thể cảm nhận rõ rệt từng tia linh khí yếu ớt bị kéo về, tụ lại quanh thân thể.

“Chẳng lẽ… Long Lân này ẩn chứa năng lực hấp dẫn linh khí?” – hắn lẩm bẩm, ánh mắt sáng lên.

Hắn thử ngưng thần, vận dụng tâm pháp Cửu Linh Quyết mà hắn luyện từ khi nhập môn. Đột nhiên, ánh sáng xanh chấn động, như một bàn tay vô hình dẫn dắt, khiến toàn bộ pháp lực vận hành trọn vẹn một chu thiên không chút trở ngại.

Tôn Vân run rẩy.
Hắn biết rất rõ, với căn cơ của mình, bình thường phải mất nửa tháng mới có thể miễn cưỡng tiến hành chu thiên đại tuần hoàn. Nhưng giờ đây, chỉ trong một đêm, hắn đã hoàn thành đến ba lượt.


Ngày nối ngày, hắn kiên nhẫn ẩn nhẫn, tu luyện không ngừng. Trong mắt người khác, hắn vẫn chỉ là một kẻ tiều tụy, ăn mặc rách rưới, sống sót nhờ hái thuốc và săn thú. Nhưng trong bóng tối, từng bước nhỏ bé đang được tích lũy.

Một đêm nọ, trong khi vận công, hắn bỗng nghe một tiếng nứt khẽ vang lên trong cơ thể. Linh lực dao động, khí tức tăng vọt. Toàn thân hắn run mạnh, mắt mở to không tin nổi.

“Ta… đột phá?”

Từ Luyện Khí tầng ba, hắn thuận lợi bước vào Luyện Khí tầng bốn – một cảnh giới mà bình thường có lẽ hắn phải mất hai ba năm, thậm chí cả chục năm mới đạt được.

Tôn Vân nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh vừa mới xuất hiện. Nhưng hắn không hề vui mừng quá lâu. Hắn biết rõ: càng có kỳ ngộ, càng phải cẩn trọng.

Bởi chỉ cần một sơ sẩy, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể trở thành tro bụi dưới tay những kẻ mạnh hơn.


Đêm hôm ấy, khi hắn rời hang ra ngoài tìm thảo dược, trong gió bỗng thoáng qua một luồng sát khí mơ hồ.

Đôi mắt Tôn Vân lập tức co lại, tim đập thình thịch. Hắn khẽ ngẩng đầu nhìn vào rừng sâu phía xa, nơi bóng tối dày đặc đang lay động.

Có người… đã lần theo tới đây.

Tiếng gió thổi qua rừng đêm vốn tĩnh mịch, nay lại vang lên như tiếng bước chân dồn dập. Sát khí lạnh buốt len lỏi giữa từng khe lá, khiến lưng Tôn Vân toát mồ hôi lạnh.

Hắn lập tức thu lại thần niệm, khom người ẩn dưới một gốc cây to. Trong tay hắn nắm chặt một lá bùa tróc nát tìm được khi thu thập phế vật trong một chợ nhỏ. Đó chỉ là một tấm Phong Ấn phù cấp thấp, dùng để ngăn cản trong chốc lát, chứ tuyệt đối không giết được ai.

“Không sai, khí tức hắn lưu lại quanh đây.” – một giọng nam khàn khàn vang vọng trong rừng.

Ngay sau đó, từ phía xa xuất hiện ba bóng người khoác áo xám tro. Ánh sáng pháp khí lập lòe trong tay bọn chúng, soi rọi cả một vùng rừng rậm. Cả ba đều là tu sĩ Luyện Khí tầng bảy trở lên.

Tim Tôn Vân như chìm xuống đáy vực.
Đám này tuyệt đối không phải tán tu bình thường, mà hẳn có liên hệ với người áo đỏ hôm trước.


Hắn hít một hơi thật sâu, chậm rãi lùi về phía sau, định vòng qua sườn núi để thoát thân. Nhưng ngay lúc ấy, một bóng đen vụt qua như tia chớp, rơi thẳng xuống ngay trước mặt hắn.

“Tiểu tử, còn muốn chạy?”

Đó là một gã thanh niên mặt sẹo, ánh mắt hung dữ, tu vi Luyện Khí tầng sáu. So với hắn, Tôn Vân yếu kém hơn ít nhất hai tầng.

Không kịp suy nghĩ, hắn cắn răng kích phát lá bùa. Tấm phù cháy rực, hóa thành màn sáng mỏng, chặn ngang một kiếm khí lao đến. Trong khoảnh khắc, hắn dùng hết sức xoay người lao vào rừng tối, cành lá quất vào mặt rát buốt.

“Khốn kiếp! Hắn có phù chú hộ thân!” – gã mặt sẹo gầm lên.

Ba người kia cũng lập tức phóng tới, từng đạo pháp thuật như mũi tên xuyên trời, rọi sáng cả khoảng rừng.


Tôn Vân cắn chặt răng, trong lòng nóng như lửa đốt. Hắn biết, nếu cứ chạy thẳng sẽ bị đuổi kịp.
Trong cơn tuyệt vọng, hắn bỗng nhớ tới một khe núi hẹp mà mấy hôm trước hắn từng thám hiểm. Nơi đó toàn là đá vụn, bên dưới còn có hang hẹp chỉ lọt một người.

Không kịp nghĩ nhiều, hắn nghiến răng thay đổi hướng, lao thẳng về phía đó.

Phía sau, tiếng pháp khí nổ tung không ngừng, cây cối gãy đổ ào ào. Một luồng hỏa cầu sượt qua bên tai, thiêu cháy cả tóc mai hắn, mùi khét lẹt lan ra.

“Thêm chút nữa… thêm chút nữa thôi!” – hắn lẩm bẩm, máu me loang lổ khắp người, nhưng ánh mắt sáng rực như thú bị dồn đến đường cùng.


Cuối cùng, hắn lao vào khe đá hẹp, cơ thể cứng ngắc ép sát mới vừa đủ lọt vào. Tiếng bước chân và tiếng gào giận dữ vang dội bên ngoài.

“Tiểu tử chết tiệt! Ra đây!”

Pháp lực oanh kích vang trời, đá vụn rơi xuống rào rào. Nhưng khe đá quá hẹp, mấy kẻ kia không tài nào chen vào được.

Trong bóng tối lạnh lẽo, Tôn Vân ôm chặt lồng ngực, hơi thở run rẩy. Dù vậy, trong mắt hắn vẫn le lói một tia kiên nghị:

“Nếu đã muốn mạng ta… vậy ta càng phải sống sót.”


Bên ngoài, tiếng bước chân dần rời xa, chỉ còn dư vang vọng lại trong đêm tối. Nhưng Tôn Vân biết rõ, đây mới chỉ là khởi đầu. Những kẻ này sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Và cũng từ khoảnh khắc ấy, hắn thấm thía hơn bao giờ hết: chỉ khi nào đủ mạnh, mới không bị người khác dồn vào đường chết.

 

Chương 30: Hang Đá Ẩn Tu

Trong khe đá tối tăm, hơi thở của Tôn Vân khẽ run rẩy. Đá vụn lạnh lẽo đè lên vai, từng giọt máu từ vết thương nhỏ xuống nền ẩm ướt. Hắn nín thở, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Một lúc lâu sau, tiếng pháp khí nổ vang và tiếng gầm giận dữ cũng tan biến dần trong đêm. Bọn tu sĩ áo xám rốt cuộc đã rút đi. Nhưng Tôn Vân không vội ra ngoài. Hắn hiểu, những kẻ kia có thể vẫn ẩn nấp gần đó, chỉ chờ hắn ló mặt.


Hắn lần tay men theo khe đá, chật vật chui sâu hơn vào trong. Bất ngờ, con đường hẹp dần mở rộng thành một khoảng trống tối om. Căn hang không lớn, nhưng đủ để một người ngồi xếp bằng.

Không gian này vừa kín vừa ẩm, lại có đá vụn lấp cửa. Nếu tận dụng tốt, chẳng khác nào một nơi ẩn tu thiên nhiên.

“Xem ra, trời vẫn chưa tuyệt đường sống của ta…” – Tôn Vân thở ra một hơi, trong lòng vừa sợ hãi vừa mừng rỡ.


Hắn lấy ra vài bình linh dược ít ỏi, nuốt vào để ổn định vết thương. Sau đó, hắn cẩn thận bố trí mấy nhánh cây khô và đá vụn để ngăn khe hở, đề phòng ánh sáng lọt ra.

Trong bóng tối đặc quánh, Tôn Vân khoanh chân ngồi xuống, chậm rãi vận công. Luồng sáng xanh từ đan điền lần nữa tỏa ra, dẫn dắt pháp lực vận hành trôi chảy. Mỗi hơi thở, linh khí yếu ớt từ không khí cũng bị hút về, ngưng tụ quanh thân.

Điều lạ lùng là, nơi khe đá này vốn ít linh khí hơn cả ngoài rừng, thế nhưng trong quá trình vận công, hắn vẫn cảm nhận rõ rệt từng tia linh khí mỏng manh bị dẫn dắt nhập vào kinh mạch.

Tôn Vân mở mắt, ánh nhìn sáng lên trong bóng tối:
“Quả nhiên… vật kia trong cơ thể ta không đơn giản. Nếu tận dụng tốt, nơi này có thể trở thành chỗ tu luyện bí mật.”


Ngày nối ngày, hắn kiên nhẫn tu hành trong hang. Ban ngày, chỉ khi thật cần thiết, hắn mới lặng lẽ chui ra săn bắt linh thú cấp thấp hoặc hái dược thảo. Đêm đến, hắn đóng kín hang, vận công không ngừng.

Thân thể dần được tẩm bổ, vết thương cũng khép lại. Pháp lực trong đan điền tràn đầy hơn trước, từng chu thiên vận hành ngày càng trôi chảy.

Một tháng trôi qua, ánh mắt hắn trở nên sáng ngời, pháp lực trong cơ thể ổn định hẳn.


Trong một lần tu luyện, Tôn Vân đột nhiên nghe thấy tiếng nổ nhẹ tựa như sấm sét trong đầu. Thân thể hắn run lên, pháp lực toàn thân cuồn cuộn dâng trào, đan điền như được khai mở thêm một tầng cửa.

“Luyện Khí tầng năm…” – hắn thở hắt, đôi tay run rẩy siết chặt.

Đột phá liên tục, lại dưới tình thế gian nguy, khiến Tôn Vân càng thêm chắc chắn một điều: cơ duyên trong người hắn tuyệt đối không bình thường. Nhưng đi kèm với nó, tai họa cũng sẽ không nhỏ.


Một đêm nọ, khi hắn vừa hoàn tất vận công, bỗng cảm nhận một luồng dao động linh khí cực kỳ yếu ớt từ sâu trong lòng hang. Như có thứ gì đó ẩn nấp dưới lớp đá vụn lâu năm, đang âm thầm tỏa ra khí tức kỳ dị.

Hắn cau mày, ngẩng đầu nhìn bóng tối thăm thẳm trước mặt.

“Trong hang này… chẳng lẽ còn bí ẩn khác?”

Ánh mắt Tôn Vân lóe sáng.
Lần này, hắn hiểu rằng: có lẽ sự lựa chọn trốn vào khe núi này không phải ngẫu nhiên.

Trong hang tối, luồng khí tức mỏng manh kia càng lúc càng rõ ràng, như những sợi tơ vô hình len lỏi vào đan điền Tôn Vân. Hắn vận công thử điều hòa, liền cảm giác pháp lực trong cơ thể bị dao động nhẹ, giống như bị một bàn tay vô hình quấy rối.

“Thứ này… không bình thường.” – Tôn Vân nhíu mày, lòng bàn tay vô thức siết chặt mảnh ngọc nát mà hắn luôn mang theo bên người.


Hắn men theo vách đá, ngón tay sờ vào từng khe nứt. Rốt cuộc, ở một góc hang sâu, lớp đá vụn rạn ra để lộ một khe hở nhỏ, từ đó tỏa ra khí tức kỳ dị.

Tôn Vân do dự rất lâu. Trong thâm tâm hắn hiểu rõ, người tu tiên phần nhiều bỏ mạng vì ba chữ: hiếu kỳ quá độ. Nhưng nơi này đã trở thành chỗ ẩn tu của hắn, nếu cứ để một khí tức lạ tồn tại, chẳng khác nào ôm hổ ngủ chung.

Cuối cùng, hắn cắn răng, lấy phi đao rỉ sét đào từng khối đá.


Sau nửa canh giờ, đất đá lộ ra một khoảng trống nhỏ như hộp gỗ. Nhưng thứ không phải hộp, mà là một phiến đá đen nhánh, trơn láng như được mài bằng pháp lực.

Trên bề mặt phiến đá khắc đầy phù văn cổ xưa. Mỗi đường nét thô ráp, nhưng lại tỏa ra một uy áp lạnh lẽo. Nhìn lâu, tâm thần hắn như bị kéo vào vực sâu, đầu óc quay cuồng, suýt nữa tẩu hỏa nhập ma.

“Không được!” – hắn giật mình tỉnh lại, vội vàng cắn đầu lưỡi để trấn áp tâm thần.


Ngay khi hắn chạm tay lên phiến đá, một thanh âm mơ hồ vang lên trong đầu, tựa như tiếng thì thầm từ cõi xa xăm:

“Máu… cần máu…”

Làn da Tôn Vân nổi đầy gai ốc. Hắn lập tức thu tay lại, nhưng vết xước trên ngón tay từ lúc đào đá đã nhỏ vài giọt máu lên phiến đá.

Lập tức, phù văn trên mặt đá chớp sáng đỏ sẫm, rồi dần dần lắng xuống, như một con thú bị thương bất ngờ được đút cho chút thức ăn.


Không có gì xảy ra thêm, hang đá trở lại yên tĩnh. Nhưng từ giây phút đó, Tôn Vân mơ hồ cảm thấy, trong cơ thể mình như có một tia linh khí lạ lẫm không thuộc về hắn, ẩn giấu nơi đan điền, cực kỳ khó nắm bắt.

“Đây là cơ duyên hay tai họa?” – hắn thì thầm, lòng ngập tràn bất an.


Đêm ấy, hắn không thể tĩnh tâm vận công. Trong mơ, hắn thấy mình đứng giữa biển máu, trước mặt là bóng dáng một người mặc áo bào đen, đôi mắt trống rỗng, miệng mấp máy nói mãi một câu:

“Ngươi… cuối cùng cũng đến.”

Tôn Vân bừng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

Hắn hít một hơi thật sâu, ép mình trấn định:
“Dù là cơ duyên hay kiếp nạn, ta… cũng không thể quay đầu.”

Ánh mắt hắn dần trở nên kiên định, như một ngọn lửa nhỏ yếu ớt nhưng quyết không tắt trong gió bão.

 

Post a Comment

0 Comments