Siêu Phẩm Tiên Hiệp - Vô Ảnh Nhân - Tác giả: Mèo Ping Ping - Chương 31-35

 Chương 31: Phiến Đá Ma Văn

Trong bóng tối của hang núi, ánh sáng đỏ nhạt từ phiến đá đen dần tan biến, trả lại sự u ám thường ngày. Tôn Vân ngồi khoanh chân cách phiến đá vài trượng, thần sắc ngưng trọng.

“Rốt cuộc, thứ này là bảo vật hay tà vật?” – hắn thì thào, trong lòng không dám sơ suất.

Hắn lấy một tấm phù giấy bình thường, chậm rãi vẽ vài nét bút luyện được từ trước, rồi ném lên phiến đá. Tấm phù vừa chạm bề mặt liền hóa thành tro bụi, như bị hỏa diễm vô hình thiêu rụi.

Tôn Vân hít một hơi lạnh:
“Chỉ là phù giấy thô sơ, nhưng có thể khiến linh lực tan biến trong nháy mắt… Chẳng lẽ đây là thứ chuyên khắc chế pháp lực?”


Ba ngày sau, Tôn Vân vẫn chưa thể tiến vào trạng thái tu luyện bình thường. Trong đan điền, tia khí tức lạ lẫm kia như một con rắn nhỏ, khi ẩn khi hiện, khiến hắn khó lòng yên tĩnh vận công.

Đêm đó, hắn thử dùng tâm thần dò xét, bất ngờ phát hiện từ phiến đá toát ra một vệt sáng mơ hồ, chiếu rọi vào thần thức hắn.

Trong thoáng chốc, trước mắt hắn xuất hiện một huyễn cảnh.


Đó là một vùng đất đỏ rực máu, núi non tan vỡ, trời đất sụp đổ. Giữa biển lửa, một thân ảnh cao lớn khoác áo bào đen, tay cầm đại đao, chém xuống vô số tu sĩ. Máu tươi ngập trời, oán linh gào khóc, mùi tử vong nồng nặc.



Giọng nói khàn khàn vang vọng:

“Người yếu chỉ là sâu kiến. Muốn sống… phải nghịch thiên.”

Trong nháy mắt, Tôn Vân thấy rõ trên trán người kia có khắc cùng một loại phù văn như trên phiến đá.

Một luồng đau đớn kịch liệt nổ tung trong đầu hắn, khiến hắn ngã quỵ, miệng phun ra một ngụm máu tươi.


Khi mở mắt, hắn đã trở lại trong hang đá, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Phiến đá vẫn nằm yên ở đó, đen sì lạnh lẽo, không hề có dấu hiệu khác thường.

Tôn Vân run run nắm chặt tay:
“Đây tuyệt đối không phải bảo vật bình thường… nó ẩn chứa tà khí hoặc ký ức của một kẻ nào đó.”


Ngay lúc ấy, bên ngoài hang vang lên một loạt tiếng động mơ hồ, như có người đang tiến lại gần.

Tôn Vân lập tức thu liễm khí tức, ép bản thân tĩnh lặng. Sau một hồi, hai bóng người xuất hiện ngoài cửa hang.

Một giọng khàn khàn vang lên:
“Đúng chỗ này… khí tức tà dị từ dưới núi tỏa ra, chắc chắn có vật bất thường.”

Tim Tôn Vân đập mạnh. Hắn nhận ra, những kẻ này không hề tầm thường – tu vi ít nhất cũng ngang với Trúc Cơ kỳ sơ đoạn!


Trong lòng hắn dấy lên nỗi lo sợ:
“Bọn chúng mà phát hiện ta ở đây… e rằng chỉ còn con đường chết.”

Ánh mắt hắn bất giác nhìn sang phiến đá đen… Trong khoảnh khắc, một ý niệm khủng khiếp lóe lên trong đầu: mượn sức tà vật này để sống sót.

Tiếng bước chân từ ngoài cửa hang càng lúc càng gần. Hai bóng người trong áo bào xám, mặt mũi mơ hồ như bị sương mù che khuất, chậm rãi tiến vào. Trên người bọn họ tỏa ra linh áp nặng nề, khiến không khí trong hang lập tức trở nên ngột ngạt.

Tôn Vân cố kìm hơi thở, ẩn mình sau một tảng đá. Trái tim đập liên hồi, trong đầu vang lên hàng loạt suy tính.

“Nếu ta lộ diện, chắc chắn sẽ chết. Dù chỉ mới Trúc Cơ sơ đoạn, bọn chúng cũng có thể nghiền nát ta như con kiến. Chỉ còn một cách… dựa vào phiến đá này.”

Ánh mắt hắn vô thức rơi xuống phiến đá đen kia. Trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi, nhưng đồng thời cũng lóe lên một tia quyết tuyệt.


Một trong hai kẻ áo xám dừng bước, giọng nói khàn khàn:
“Quả nhiên nơi đây có ma khí cổ quái. Thứ kia… dường như đang ngủ say.”

Tên còn lại nhếch môi cười lạnh:
“Nếu ta lấy được, ắt sẽ tăng tiến tu vi vượt bậc. Đi thôi, đừng để chậm trễ.”

Hắn vung tay, một luồng linh quang trắng bạc bắn về phía phiến đá.

Ngay khoảnh khắc đó, Tôn Vân cảm nhận rõ luồng khí tức kỳ dị trong cơ thể mình như bị kích động dữ dội, tựa hồ vang lên tiếng thì thầm trong đầu:

“Ngươi… muốn sống sao? Máu… cho ta máu… ta cho ngươi sức mạnh.”

Tôn Vân run rẩy, hai tay nắm chặt đến bật máu. Trước mắt hắn thoáng hiện lên hình ảnh thảm sát trong huyễn cảnh vừa thấy – thân ảnh áo đen kia, một mình chém giết ngàn tu sĩ, thần uy vô tận.

“Đây… có thể là ma vật… nhưng nếu không dựa vào nó, ta chắc chắn mất mạng.”

Trong nháy mắt, Tôn Vân cắn răng thật mạnh, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay, nhỏ ra mấy giọt máu rơi xuống phiến đá.


ẦM!!!

Phiến đá chấn động dữ dội, tỏa ra hắc quang ngút trời. Không khí trong hang cuộn lên thành cơn lốc, cả đất đá cũng rung chuyển.

Hai kẻ áo xám biến sắc, lập tức lùi lại. Một người thét lên:
“Không ngờ kẻ nào đó đã sớm hiến tế huyết mạch! Nhanh, ngăn nó lại!”

Nhưng đã quá muộn.

Tôn Vân cảm thấy toàn thân như bị ngọn lửa đen nuốt trọn. Từng sợi gân mạch rạn nứt, đau đớn như bị vạn dao xẻ thịt. Thế nhưng, đồng thời một nguồn lực khủng khiếp lại tràn vào cơ thể hắn.

Một luồng hắc khí từ phiến đá phóng ra, quấn quanh người Tôn Vân, như áo giáp ma diễm. Trong mắt hắn, tia sáng đỏ huyết lóe lên, khí tức yếu ớt ban nãy đã biến thành một cơn bão cuồng bạo.

Hai kẻ áo xám đồng loạt tung ra pháp bảo, nhưng hắc khí gầm thét, trong nháy mắt đã chặn đứng linh quang của chúng.

Giọng nói u ám vang lên trong đầu Tôn Vân lần nữa:

“Ngươi đã chọn… từ nay về sau, ta và ngươi đồng sinh cộng tử. Kẻ ngăn đường, giết.”


Tôn Vân đứng thẳng người, thân thể run rẩy, nhưng trong đôi mắt lại lóe lên ánh nhìn chưa từng có.

Hắn không biết sau khi sử dụng thứ sức mạnh này, bản thân sẽ phải gánh chịu hậu quả gì. Nhưng ít nhất, trong giây phút này… hắn không còn là con mồi nữa.

Trước mặt, hai kẻ áo xám nhìn nhau, sắc mặt ngưng trọng:
“Tiểu tử… ngươi rốt cuộc đã làm gì?!”

Chương 32: Trận Chiến Trong Động

Hắc khí từ phiến đá đen phun trào như sóng dữ, bao trùm toàn bộ sơn động. Trong bóng tối, ánh mắt đỏ rực của Tôn Vân lóe sáng, khiến hắn thoạt nhìn chẳng khác nào một tu sĩ ma đạo kỳ dị.

Hai kẻ áo xám giật mình, lập tức tung ra pháp bảo. Một người vung tay, phi kiếm xanh biếc dài ba thước bay vút ra, hóa thành vô số kiếm ảnh đan xen như lưới. Người còn lại thúc động một cây phất trần, tơ trắng hóa thành từng dải sương mù giăng khắp động, vừa công vừa thủ.

“Tiểu tử! Cho dù ngươi có chút tà dị, hôm nay cũng khó thoát!” – một trong hai kẻ quát lớn, linh lực cuồn cuộn, hiển nhiên đều đã đạt Trúc Cơ trung kỳ.


Trong khi đó, Tôn Vân chỉ cảm thấy trong cơ thể như có biển lửa đen thiêu đốt. Lớp hắc khí bao phủ ngoài da, tựa hồ có thể chống đỡ mọi đòn đánh. Hắn thử đưa tay ra, vung một chưởng, tức thì hắc diễm như sóng cuộn tràn về phía trước.

ẦM!

Một kiếm ảnh chém xuống, vậy mà chỉ lóe sáng rồi tan biến, bị hắc diễm nuốt trọn. Sức mạnh này vượt ngoài dự liệu của Tôn Vân, khiến hắn vừa kinh hoàng vừa hưng phấn.

“Đây… đây thật sự là sức mạnh của ta sao?” – hắn lẩm bẩm.


Tên áo xám cầm phất trần biến sắc, hét lớn:
“Không được để hắn dung hợp với ma vật kia! Nhanh ra tay!”

Cả hai cùng vận dụng toàn lực. Phi kiếm bắn ra một đạo hào quang chói lòa như trăng rằm, chém thẳng vào đầu Tôn Vân. Phất trần tung ra tơ trắng vô số, định trói chặt hắn.

Trong giây phút sinh tử, giọng nói u ám kia lại vang lên trong đầu Tôn Vân:

“Ngươi… chỉ cần buông thả, ta sẽ giết thay ngươi.”


Tôn Vân nghiến răng. Trong lòng hắn hiện lên nỗi sợ hãi mơ hồ – nếu để ma vật khống chế, hắn e rằng sẽ vĩnh viễn mất đi bản ngã. Nhưng ánh kiếm kia đã sát bên cổ, không còn đường lùi.

“Giết!” – hắn gào lên một tiếng, hai tay kết ấn loạn xạ, tùy ý thúc động hắc khí.

ẦM ẦM ẦM!

Hắc diễm bùng phát, hóa thành hai cánh tay khổng lồ bằng bóng tối. Một tay chặn phi kiếm, tay kia quét ngang, cuốn phăng phất trần cùng người cầm nó đập mạnh vào vách động, máu tươi phun ra.

Người còn lại kinh hãi, vội lùi về sau. Nhưng chưa kịp rút lui, hắc diễm đã lao tới như thú dữ, quấn quanh thân hắn. Trong tiếng kêu thảm thiết, thân thể gã nhanh chóng bị đốt thành tro bụi.


Sơn động lặng ngắt. Chỉ còn Tôn Vân đứng thở dốc, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh tuôn như mưa.

Hai tu sĩ Trúc Cơ, một chết một trọng thương… Vậy mà hắn – một kẻ mới Luyện Khí tầng chín, lại làm được điều này.

Hắc khí quanh người dần thu lại, chỉ còn lưu lại một lớp ấn ký mờ mịt trên cánh tay hắn, như một đóa hoa đen khắc sâu vào da thịt.

Tôn Vân nhìn xuống dấu ấn đó, trong lòng vừa vui mừng vừa lo lắng. Hắn biết rõ, thứ sức mạnh này không thuộc về hắn, mà là từ một tồn tại tà dị đáng sợ. Nhưng ít nhất, hôm nay hắn còn sống.

Hắn khẽ thì thầm:
“Con đường tu tiên… quả nhiên đầy máu và tử vong. Ta… phải mạnh hơn nữa.”

Trong động đá âm u, mùi máu tanh vẫn còn vương vất. Tôn Vân khập khiễng bước lại gần kẻ áo xám bị hắc khí đánh bay dán vào vách. Toàn thân hắn ta rách nát, máu chảy lênh láng, linh lực đã sớm tan tành.

Đôi mắt Tôn Vân âm trầm, không còn vẻ yếu nhược thường ngày. Hắn nắm lấy cổ áo đối phương, kéo mạnh ra khỏi khe đá.

“Ngươi là ai? Vì sao biết nơi này có phiến đá?” – Tôn Vân lạnh giọng hỏi, bàn tay run run nhưng không buông lỏng.

Tên áo xám ho khan, máu đen trào ra khóe môi, nhưng vẫn cười gằn:
“Hắc hắc… ngươi… tưởng bản thân là kẻ thắng sao? Ngươi chỉ là một con cờ mà thôi… Phiến đá kia… vốn là vật bị phong ấn từ vạn năm trước, không ai có thể dung hợp… trừ khi…”

“Trừ khi cái gì?” – Tôn Vân siết chặt, mắt lóe hàn quang.

Tên kia thở hổn hển, dường như càng lúc càng yếu:
“Trừ khi… thân mang dị mạch… hoặc… là vật hiến tế được chọn… Ha ha… tiểu tử, ngươi nghĩ bản thân may mắn sao? Ngươi đã bị đánh dấu rồi… Không lâu nữa… sẽ có người tới tìm… ha ha…”

Nói tới đây, hắn đột nhiên nghiêng đầu cắn mạnh đầu lưỡi. Một luồng hắc khí từ trong huyết dịch bùng ra, hóa thành khói mù bao phủ.

Tôn Vân biến sắc, lập tức lùi lại. Trong chớp mắt, thân thể tên áo xám tan rã, chỉ còn lại một mảnh hắc phù cháy âm ỉ.


Tôn Vân hít sâu, lòng bàn tay lạnh ngắt.

Lời kẻ áo xám vừa nói khiến hắn bất an. “Dị mạch? Hiến tế? Dấu ấn trên tay ta… lẽ nào thật sự không thoát được?”

Hắn cúi nhìn cánh tay, hoa văn hắc ám kia như sống dậy, thoáng lay động rồi ẩn đi.

Ngay lúc ấy, trong đầu vang lên tiếng cười khàn khàn của giọng nói tà dị kia:

“Hắn nói không sai. Ngươi… chính là hiến tế mà ta chọn. Nhưng đừng sợ… chỉ cần ngươi mạnh hơn, ngươi sẽ là kẻ điều khiển, chứ không phải con rối. Muốn tu tiên… muốn vượt lên trên chúng sinh… thì chấp nhận đi, Tôn Vân.”


Hắn nhắm chặt mắt, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Trong lòng giằng xé kịch liệt: sợ hãi, khát vọng, và cả một tia quyết tâm.

“Dù là hiến tế, ta cũng phải sống sót. Ta không tin số phận đã định sẵn.” – Tôn Vân thì thầm, đôi mắt hiện lên tia kiên nghị hiếm thấy.


Ngoài động, ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống khe núi. Một bóng người quái dị, toàn thân khoác áo đen, đứng trên mỏm đá cao, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt hắn ta sâu thẳm, như xuyên qua bóng tối nhìn thẳng vào trong động.

“Quả nhiên… đã có kẻ dung hợp với phiến đá. Tiểu tử kia… không ngờ lại là hắn. Thú vị… rất thú vị.”

Nói xong, bóng đen xoay người biến mất, để lại luồng khí tức lạnh như băng lan khắp núi rừng.

Chương 33: Trở Về Trong Nguy Cơ

Ánh trăng bạc soi chiếu núi rừng tĩnh lặng, nhưng trong lòng Tôn Vân lại cuộn trào như sóng dữ. Hắn rời khỏi động đá, che giấu vết máu trên áo, lặng lẽ bước đi giữa rừng sâu.

Trong túi trữ vật thu được của kẻ áo xám, ngoài vài viên linh thạch cấp thấp, hắn còn tìm thấy một cuộn da thú màu đen, bên trên khắc đầy hoa văn cổ xưa, có lẽ liên quan tới phiến đá. Tuy chưa hiểu được gì, nhưng Tôn Vân biết rõ đây là thứ không thể để lộ.

“Trước hết phải về tông môn, sau đó nghĩ cách…” – hắn lẩm bẩm.


Chưa đi được bao xa, đột nhiên từng đợt gió lạnh thổi tới. Bóng cây lay động, như có thứ gì đang rình rập. Tôn Vân cảnh giác, vận dụng chút linh lực còn sót lại, nhưng thân thể mệt mỏi rã rời sau trận chiến vừa rồi.

Soạt… soạt…

Ba bóng người từ trong rừng bước ra, đều mặc áo xanh đậm, thắt lưng đeo phù hiệu hình nửa vầng trăng. Thần sắc bọn họ nghiêm nghị, ánh mắt khóa chặt Tôn Vân.

“Tiểu tử kia, ngươi là người của Thanh Trúc Phong sao? Sao lại xuất hiện một mình trong khu vực cấm này?” – người dẫn đầu hỏi, giọng lạnh lùng.

Tôn Vân khẽ cau mày, cố giữ bình tĩnh:
“Tại hạ chỉ là đệ tử ngoại môn, lạc đường khi đi hái linh thảo, không biết các vị là ai?”

Người nọ nhếch mép cười, trong mắt lóe lên sát ý:
“Chúng ta… chính là người của Nguyệt Dạ Hội. Tiểu tử, đừng giả vờ. Khí tức ma vật quanh ngươi nồng nặc như vậy, chắc chắn có liên quan tới phiến đá. Mau giao ra, còn có thể giữ mạng!”

Nghe tới hai chữ “phiến đá”, tim Tôn Vân chấn động. Rõ ràng, tin tức này đã sớm bị nhiều thế lực biết đến.


Không kịp suy nghĩ nhiều, Tôn Vân xoay người bỏ chạy. Cánh tay đau nhói, hắc ấn trên da lại âm thầm rung động, như muốn giải phóng thêm sức mạnh.

“Trốn? Ngây thơ!” – tên áo xanh quát lớn, lập tức vung tay. Một sợi xích bạc sáng rực bay ra, uốn lượn như rắn, khóa chặt lấy hướng Tôn Vân đang chạy.

ẦM!

Cú va chạm làm hắn văng ra, ngã lăn trên đất. Máu tươi dâng lên cổ họng, nhưng Tôn Vân cắn chặt răng, không kêu một tiếng.

“Không thể… chết ở đây.” – trong mắt hắn lóe lên tia tuyệt vọng pha lẫn quyết tâm.

Ngay giây khắc sinh tử, trong đầu hắn lại vang lên giọng nói tà dị quen thuộc:

“Ngươi muốn sống sao? Thả ta ra… ta sẽ giết chúng thay ngươi.”

Tim Tôn Vân thắt lại. Một bên là tự diệt vong trước ba tu sĩ xa lạ, một bên là sa vào vực sâu không rõ.

Mồ hôi lạnh ròng ròng trên trán, hắn khàn giọng:
“Nếu không còn lựa chọn nào khác… vậy thì, giết!”


Trong khoảnh khắc ấy, hắc ấn trên tay bùng nổ. Một luồng hắc khí dữ tợn trào ra, cuốn lấy thân thể Tôn Vân, biến hắn thành một bóng đen mờ mịt.

Ba kẻ áo xanh vừa kịp biến sắc, thì một tiếng gầm gừ ma quái vang lên, kèm theo uy áp khiến linh hồn run rẩy.

“Không… đây là ma diễm chân chính! Rút lui mau!” – một tên hét lên, nhưng đã muộn.

Tiếng gió rít lên từng hồi, lá rừng tung bay như cuồng phong. Hắc ấn trên cánh tay Tôn Vân sáng rực như than hồng, từng tia hắc khí như rắn độc phun ra, quấn lấy thân thể gầy gò của hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, thân ảnh hắn biến đổi – mắt đỏ như máu, làn da phủ một tầng sương đen nhàn nhạt. Mái tóc phất tung, chẳng khác gì một ma ảnh vừa thoát xác từ địa ngục.


Ba tu sĩ áo xanh kinh hãi, khí tức âm tà đập thẳng vào linh hồn khiến bọn họ khó thở.
“Không thể nào… hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn, sao lại mang theo ma ấn cỡ này?” – tên dẫn đầu run giọng, vội niệm chú, phóng ra một đạo quang phù sáng rực.

Hắc khí như dòng thác trào ra, chỉ một khắc đã nuốt chửng ánh sáng. Tôn Vân gầm nhẹ, lao thẳng tới.

ẦM!

Một quyền đen kịt giáng xuống, tên áo xanh thứ nhất bị đánh nát lồng ngực, bay ngược ra xa, chết không kịp kêu. Máu bắn tung tóe, nhưng lại nhanh chóng bị hắc khí hút sạch, chẳng để lại dấu vết.

Hai kẻ còn lại mặt cắt không còn giọt máu, quay đầu định chạy. Nhưng hắc khí tựa như dây xích quấn chặt lấy chân bọn chúng, kéo giật lại.

“Không! Tha mạng! Chúng ta chỉ nghe lệnh, không liên quan gì đến ngươi!” – một tên hoảng loạn kêu gào.

Đáp lại hắn chỉ là tiếng gầm lạnh lẽo.

Xoẹt!

Hắc khí hóa thành mũi nhọn, xuyên thủng yết hầu cả hai, máu phun ra như mưa. Trong nháy mắt, rừng cây xung quanh như chìm vào một bức tranh nhuộm máu và bóng tối.


Giữa đêm tĩnh mịch, Tôn Vân – hay đúng hơn là ma ảnh quanh hắn – đứng lặng giữa vũng máu, ánh mắt đỏ lừ dần nhạt. Hắc khí rút lui chậm rãi, tan biến vào cánh tay, để lại thân thể kiệt quệ rơi thẳng xuống đất.

Hắn thở dốc, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh chảy dài. Cảnh tượng vừa rồi như một cơn ác mộng khắc vào tâm trí.

“Ngươi thấy rồi đó… không có ta, ngươi đã chết. Nếu muốn sống tiếp, hãy để ta cùng tồn tại. Một ngày nào đó, sức mạnh này sẽ khiến ngươi đứng trên vạn kẻ!”

Giọng nói tà dị lại vang lên trong đầu.

Tôn Vân cắn chặt răng, hai tay run run che tai, nhưng âm thanh kia cứ vang vọng không ngừng.

Hắn nhìn thi thể ba kẻ áo xanh, trái tim co rút dữ dội. Nỗi sợ hãi, tội lỗi và bất lực đan xen, nhưng đồng thời, trong sâu thẳm tâm trí hắn lại bùng lên một tia ham muốn khó hiểu – ham muốn sống sót, ham muốn mạnh hơn.

“Không… ta chỉ muốn sống… nhưng nếu sống mà phải dựa vào ngươi…” – hắn khàn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ giằng xé.


Trăng khuya treo cao, chiếu xuống khu rừng đầy máu tanh. Một bóng người gầy gò loạng choạng đứng dậy, ôm lấy cánh tay phủ hắc ấn.

Bước chân hắn nặng nề, nhưng vẫn chậm rãi rời khỏi nơi tội nghiệt.

Trong đêm tối, chỉ còn lại một vũng máu loang lổ, cùng mùi tử khí quấn quanh, như dấu ấn báo hiệu từ đây, con đường tu tiên của Tôn Vân sẽ chẳng bao giờ còn yên ổn nữa.

Chương 34: Sóng Ngầm Trong Tông Môn

Sau đêm máu tanh ấy, Tôn Vân lê bước trở về Thanh Trúc Phong. Ánh trăng dần tắt, trời sắp sáng, nhưng thần trí hắn vẫn quay cuồng vì cảnh tượng khủng bố vừa qua. Mỗi khi nhắm mắt, hắn lại thấy gương mặt méo mó của ba tên tu sĩ áo xanh bị hắc khí nuốt chửng.

Trong lòng hắn dâng lên một nỗi sợ mơ hồ. Sợ sức mạnh tà dị kia, sợ bản thân không còn là chính mình, nhưng cũng sợ cái chết hơn bất cứ điều gì.


Trở về động phủ, Tôn Vân lập tức đóng kín cửa, ngồi xếp bằng vận công. Hắn muốn kiểm tra kinh mạch, xem hắc khí có để lại ẩn họa gì không.

Dưới ánh nến leo lét, từng tia linh lực trong đan điền vận chuyển chậm chạp, xen lẫn một sợi khí đen mảnh như tơ, chậm rãi trôi dạt trong cơ thể. Nó không gây hại ngay, nhưng lại như một cái móc vô hình, bám chặt lấy căn nguyên.

“Quả nhiên… thứ này đã hòa vào thân thể ta.” – Tôn Vân thở dài, trong mắt ánh lên tia lo lắng.


Ngay lúc đó, một hồi chuông từ xa vang vọng. Tiếng chuông ngân dài, như truyền đi một tin tức trọng đại.

Chỉ sau nửa canh giờ, cả Thanh Trúc Phong đã náo loạn. Đệ tử các động phủ xôn xao bàn tán:

  • “Nghe nói mấy tên đệ tử Trúc Dương Phong mất tích rồi!”
  • “Không phải mất tích, mà là bị người ta giết sạch. Thi thể đều không nguyên vẹn, máu huyết khô cạn!”
  • “Ghê rợn vậy sao? Trong tông môn ai dám ra tay ác độc thế?”
  • “Có người nói nhìn thấy dấu vết hắc khí quanh chỗ bọn họ ngã xuống…”

Tin tức này truyền khắp các đỉnh núi chỉ trong một đêm. Ai ai cũng bàn tán, sắc mặt đầy nghi kỵ.


Tôn Vân nghe tin, tim hắn đập dồn dập. Bàn tay vô thức siết chặt áo, mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng.
“Không lẽ… bọn chúng đã phát hiện manh mối gì?”

Hắn im lặng, giả vờ như không liên quan, tiếp tục luyện công trong động phủ. Nhưng bên ngoài, những cặp mắt dò xét, những lời xầm xì như kim châm vào lưng hắn.


Hai ngày sau, một bóng người xuất hiện trước cửa động phủ của hắn.

Đó là Trần sư huynh – một đệ tử nội môn có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, nổi tiếng nghiêm khắc. Y chắp tay sau lưng, ánh mắt như lưỡi dao quét qua.

“Tôn Vân, mấy ngày qua ngươi ở đâu?” – giọng nói lạnh lẽo vang lên.

Tôn Vân quỳ xuống, chắp tay:
“Đệ tử vẫn ở trong động phủ, đóng cửa bế quan, không hề ra ngoài.”

Ánh mắt Trần sư huynh lóe lên, khóe môi nhếch một nụ cười nhạt.
“Thật vậy sao? Vậy thì tốt. Chỉ mong ngươi đừng để ta phát hiện có gì bất thường. Trong tông môn, kẻ che giấu không thoát khỏi ánh mắt của trưởng lão đâu.”

Nói xong, y quay người rời đi, lưu lại bóng lưng lạnh lẽo khiến Tôn Vân run rẩy.


Trong động phủ, Tôn Vân ngồi bất động rất lâu. Hắn hiểu rõ – cục diện đã thay đổi. Giết người ngoài tông môn có thể che giấu, nhưng giết đệ tử đồng môn, nhất định sẽ có người truy cứu đến cùng.

Mà hắc khí kia… đã để lại dấu vết không thể tẩy xóa.

“Chẳng lẽ, con đường ta chọn… đã không còn đường lui?” – hắn thì thầm, mắt dần trở nên mờ mịt.

Ngoài cửa sổ, mây đen cuồn cuộn kéo tới, như báo hiệu một cơn giông tố đang âm thầm giáng xuống Thanh Trúc Phong.

Đêm buông xuống, gió lạnh thổi qua khe núi, ánh trăng non lờ mờ chiếu rọi động phủ của Tôn Vân. Hắn ngồi xếp bằng, toàn thân mồ hôi nhễ nhại. Hắc khí trong cơ thể ngày một khó khống chế, mỗi lần vận công đều như có thứ gì đó trong đan điền rít gào, đòi thoát ra ngoài.

Hắn cắn răng, buộc linh lực còn yếu ớt của mình áp chế nó. Nhưng trong lúc tập trung, đôi mắt hắn thoáng lóe lên một tia đen u ám, ngay cả hắn cũng không hay biết.


Ngoài động phủ, có ba bóng người lặng lẽ ẩn nấp.

Đó là Trương Dật, Lý Phong và một nữ đệ tử tên Mẫn Nguyệt. Cả ba đều là đồng môn, tu vi cao hơn Tôn Vân một bậc. Nghe tin về hắc khí quanh chỗ ba xác chết hôm trước, bọn họ âm thầm nghi ngờ hắn, liền rình rập mấy đêm liền.

Trương Dật hạ giọng thì thầm:

  • “Các ngươi nhìn kỹ chưa? Ta thấy rõ mắt hắn thoáng lóe ánh đen, tuyệt đối không phải ảo giác.”

Lý Phong chau mày:

  • “Nếu thực sự hắn bị hắc khí nhập thể, thì nguy hiểm vô cùng. Nhưng nếu không… chúng ta vu oan cho đồng môn, e là rước họa.”

Mẫn Nguyệt cắn môi, ánh mắt kiên định:

  • “Chỉ cần có chứng cứ, ta sẽ lập tức bẩm báo với trưởng lão. Loại người dính líu đến tà thuật, giữ lại trong tông môn chỉ là tai họa.”

Bên trong động phủ, Tôn Vân đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức lạ. Hắn mở mắt, thần sắc cảnh giác. Sau nhiều ngày sống trong sợ hãi, linh giác hắn trở nên nhạy bén hơn.

“Có người… đang theo dõi ta?” – Hắn thầm nghĩ, tim đập nhanh.

Không dám để lộ sơ hở, hắn giả vờ tiếp tục vận công, đồng thời bí mật thúc động sợi hắc khí trong đan điền, để nó tản ra thành một làn sương mỏng mảnh, như khói nhạt lơ lửng quanh thân.

Ngoài cửa, ba người đang nín thở quan sát thì sắc mặt đồng loạt biến đổi.

Trương Dật hạ giọng rít lên:

  • “Nhìn kìa! Hắc khí! Quả nhiên là hắn!”

Mẫn Nguyệt nghiến răng:

  • “Không thể chần chừ thêm nữa. Nếu hắn phát hiện chúng ta, sẽ ra tay diệt khẩu!”

Ngay lúc bọn họ định rời đi, Tôn Vân chợt mở mắt. Hai luồng sáng đen thoáng lóe trong tròng mắt, như dã thú nhìn xuyên màn đêm.

“Ra đi!” – tiếng hắn trầm thấp vang lên.

Một tia hắc khí bắn thẳng về phía cửa động, xuyên qua tảng đá, khiến bọn Trương Dật hoảng hốt nhảy lùi.

Ầm! Đất đá tung tóe, bụi mù dâng cao. Ba người lộ thân, mặt cắt không còn giọt máu.

Mẫn Nguyệt rút pháp khí, run giọng quát:

  • “Tôn Vân! Ngươi dám dùng tà thuật trong tông môn! Tội này không tha!”

Tim Tôn Vân run lên, nhưng ngoài mặt vẫn cứng rắn. Hắn biết, một khi tin này truyền ra, con đường tu tiên của hắn sẽ lập tức chấm dứt.

Trong lòng hắn gào thét: “Ta không muốn chết! Ta không thể chết!”

Ánh mắt hắn trở nên điên loạn, hắc khí trong cơ thể như được thả lỏng, bùng phát ra ngoài, khiến cả động phủ rung chuyển.

Ba đồng môn sợ hãi, nhưng cũng không dám rút lui, chỉ có thể chuẩn bị liều mạng.


Giữa đêm tối, tiếng va chạm linh lực, ánh sáng pháp khí và hắc khí quỷ dị đan xen, chiếu sáng cả một vùng núi nhỏ.

Cơn ác mộng thực sự… cuối cùng cũng bắt đầu.

Chương 35: Cuộc Chiến Trong Đêm

Tiếng nổ vang vọng khắp sườn núi, linh khí dao động dữ dội khiến cả không gian chấn động. Trong bóng đêm, ánh sáng pháp khí và hắc khí cuộn trào va chạm nhau, như hai dòng nước ngược chiều.

Ba người Trương Dật, Lý Phong và Mẫn Nguyệt hợp lực, pháp khí trong tay bắn ra tia sáng rực rỡ. Trương Dật sử dụng một thanh phi kiếm, thân kiếm lóe sáng, vạch ra một đạo kiếm quang chém thẳng về phía Tôn Vân. Lý Phong thì tay kết pháp ấn, thả ra một chuỗi bùa hỏa phù, ngọn lửa xanh lam bùng lên dữ dội. Mẫn Nguyệt tung ra một tấm gương pháp khí, tỏa ra ánh sáng như lưới, bao phủ cả động phủ.

Đứng giữa trung tâm, Tôn Vân gương mặt trắng bệch, mồ hôi tuôn chảy, thân thể run lên từng chập. Hắn vốn không muốn ra tay, nhưng tình thế ép buộc, hắc khí trong đan điền như dã thú đói khát, không ngừng gào thét, đòi xé toang phong ấn trong cơ thể hắn.

Hắn hét lớn một tiếng, toàn thân bộc phát hắc khí.

Ầm!

Một vòng xoáy đen bao phủ hắn, ánh mắt hắn lóe sáng, mang theo sự điên cuồng. Kiếm quang của Trương Dật chém xuống, vừa chạm vào vòng xoáy liền phát ra tiếng nổ chát chúa, lực phản chấn đánh hắn lùi ba bước, tay run lên.

Lý Phong giật mình, lập tức kích hoạt phù hỏa. Ngọn lửa xanh lam bay tới, nhưng hắc khí quấn quanh nó như rắn độc, rồi nuốt chửng, khiến ngọn lửa tắt ngấm.

Mẫn Nguyệt cắn răng, thúc động tấm gương, ánh sáng trắng như lưới trời hạ xuống.

Lần này, hắc khí bị chặn lại, nhưng ngay sau đó lại cuộn xoáy, vặn vẹo, hóa thành vô số bàn tay đen thò ra, kéo mạnh. Lưới sáng bị xé rách từng mảnh.

Ba người đồng loạt biến sắc.

“Đây… đây không còn là linh lực bình thường… mà là ma khí!” – Mẫn Nguyệt thốt lên.


Tôn Vân trong vòng xoáy hắc khí, thần trí mơ hồ, trong tai hắn vang lên vô số âm thanh, như tiếng quỷ khóc thần gào. Hắn nhìn thấy hình ảnh hư ảo: xác chết, máu tươi, những gương mặt dữ tợn.

“Ngươi… thuộc về ta…” – Một giọng trầm khàn vang lên trong tâm trí hắn.

Hắn hoảng hốt, nhưng rồi ý niệm sống sót dâng trào. “Không! Ta không muốn chết! Nếu phải dùng đến sức mạnh này… thì cứ mặc kệ!”

Hắn vung tay.

Một đạo hắc khí hóa thành móng vuốt, chộp về phía ba người. Trương Dật gào lớn, đưa phi kiếm chắn lại. Ầm! Thanh kiếm văng đi, cả người hắn ngã quỵ, máu trào ra miệng.

Mẫn Nguyệt bị hắc khí quét ngang, rơi ra ngoài động phủ, thân thể chấn động dữ dội, pháp khí gương trên tay nứt toác.

Lý Phong sắc mặt trắng bệch, quay người bỏ chạy.

Tôn Vân thở dốc, đứng lặng giữa động phủ tan hoang, hắc khí quanh người dần rút lại. Ánh mắt hắn tràn đầy sợ hãi. Hắn không ngờ, bản thân lại mạnh đến thế… nhưng đó không phải là sức mạnh của hắn, mà là thứ gì đó tà dị hơn nhiều.

Ngoài cửa động, Mẫn Nguyệt ôm ngực, run giọng quát:

  • “Tôn Vân! Ngươi đã lộ rõ ma khí! Tông môn tuyệt đối sẽ không dung tha ngươi!”

Lời nàng như lưỡi dao đâm thẳng vào tim Tôn Vân.

Trong đêm tối, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời lạnh lẽo. Con đường tu tiên vốn đã mịt mờ, nay lại càng hiểm trở.

“Chẳng lẽ… ta thực sự phải đi vào con đường của ma đạo sao?” – Hắn thì thầm, ánh mắt lóe lên vẻ thống khổ.

Tiếng nổ dữ dội vừa lắng xuống, ngọn núi vốn yên tĩnh liền rúng động. Tầng tầng linh khí tán loạn, cây cối ngả rạp, đá tảng lăn xuống khe núi.

Không lâu sau, từng luồng sáng bay đến từ bốn phương tám hướng. Đệ tử Bích Vân Tông nghe thấy động tĩnh, tất cả đều đổ dồn tới.

“Là… động phủ phía đông, xảy ra chuyện gì thế?”
“Ta thấy ma khí bùng phát, chẳng lẽ có ma tu xâm nhập?”

Ánh mắt mọi người dần tập trung về phía Tôn Vân, đang đứng chật vật giữa khói bụi. Y phục hắn rách nát, đôi mắt đỏ ngầu, quanh thân còn lảng vảng hắc khí chưa kịp tán đi.

Một vị trưởng lão tóc bạc, thân mặc đạo bào xanh, phất tay đáp xuống trước tiên. Chính là Trưởng lão Khương Thanh Hạo – người quản hạt khu ngoại môn.

Ông cau mày, ánh mắt lạnh như băng:

  • “Tôn Vân, ngươi dám ở trong động phủ của tông môn mà thi triển ma công? Tội này, ngươi có biết là gì không?”

Tôn Vân nghe vậy, thân thể cứng đờ. Hắn chưa kịp giải thích thì Mẫn Nguyệt, với gương mặt tái nhợt, ôm ngực từ ngoài chạy đến, vội vàng hô lớn:

  • “Trưởng lão! Chính mắt ta thấy, hắn bộc phát ma khí, đánh trọng thương Trương Dật, Lý Phong bỏ chạy. Không thể lầm được!”

Lời nói này khiến toàn bộ đệ tử xôn xao.

“Thật sao? Hắn là ma tu ẩn thân ư?”
“Không ngờ một tên tạp dịch như hắn lại che giấu sâu như vậy!”

Ánh mắt mọi người nhìn Tôn Vân tràn đầy cảnh giác và ghê sợ.

Khương trưởng lão nhíu mày, tay áo khẽ phất, một đạo linh áp như núi non áp xuống, khiến Tôn Vân suýt ngã quỵ. Trong lòng hắn run rẩy, nhưng bản năng sinh tồn thôi thúc, hắc khí trong cơ thể lại lần nữa trào ra chống đỡ.

Ầm!

Áp lực của trưởng lão và ma khí trong cơ thể hắn va chạm, tạo thành luồng gió xoáy cuốn tung bụi đất.

  • “Quả nhiên… là ma khí!” – Khương trưởng lão ánh mắt càng thêm lạnh lẽo. – “Ngươi còn gì để nói?”

Tôn Vân cắn chặt răng, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Trong đầu hắn chỉ có một ý niệm: Nếu bị bắt, kết cục chỉ có cái chết!

Ngay khoảnh khắc ấy, từ xa vang lên tiếng chuông cảnh báo của tông môn. Âm thanh lan khắp bầu trời, khiến lòng người hoảng hốt.

Một giọng nói nghiêm nghị truyền đến:

  • “Có kẻ thi triển ma công trong Bích Vân Tông, toàn bộ đệ tử lập tức phong tỏa khu đông, không cho bất kỳ ai thoát khỏi!”

Ánh sáng bay đến càng lúc càng nhiều, từng nhóm đệ tử kết thành trận thế bao vây.

Tôn Vân ngẩng đầu nhìn bầu trời, mắt đỏ hoe. Hắn chưa từng nghĩ có ngày mình bị đẩy vào tuyệt cảnh như thế này. Cả đời tầm thường, cố gắng tu luyện từng chút, chỉ mong có thể yên ổn sống sót, vậy mà giờ phút này lại bị coi như tà ma yêu nghiệt.

“Không… ta không cam tâm!” – Hắn gào thầm trong lòng.

Trong giây phút sinh tử cận kề, hắc khí trong đan điền bỗng dâng trào như sóng lớn, tự động phá tan xiềng xích vô hình, truyền đến tai hắn một tiếng cười khàn khàn:

  • “Muốn sống… hãy mượn sức ta…”

Cả thân thể Tôn Vân chấn động, sắc mặt thay đổi kịch liệt.

 

Post a Comment

0 Comments