Siêu Phẩm Tiên Hiệp - Vô Ảnh Nhân - Tác giả: Mèo Ping Ping - Chương 56-60

 Chương 56: Bước Vào Phong Nham Cốc

Sáng sớm hôm sau, bầu trời vẫn còn lờ mờ hơi sương, đội ngũ hơn mười người đã tụ tập trước cổng Phong Nham Cốc.

Nơi ấy, hai ngọn núi dựng đứng như đôi cánh đá khổng lồ, ở giữa là một khe hẹp tối om, tựa miệng quái thú há ra chờ nuốt chửng kẻ nào dám bước vào. Từ bên trong khe núi, gió lạnh lùa ra, mang theo tiếng gào hú như tiếng than khóc, khiến lòng người không khỏi căng thẳng.

Đệ tử ngoại môn đứng quanh đó đều là những kẻ có chút gan dạ, nhưng không ai dám nói lớn. Ai cũng xiết chặt pháp khí, hít thở cẩn trọng, ánh mắt mang theo vẻ tham lam lẫn lo lắng.



Lý Trường Kinh đứng ở đầu đội, khí thế mạnh mẽ, một tay cầm trường kiếm phát sáng nhàn nhạt. Gã đảo mắt nhìn qua đám người, giọng điệu nghiêm nghị:

— “Phong Nham Cốc bảy ngày mở, sau bảy ngày sẽ tự động đóng lại. Ai không ra ngoài kịp thì chỉ có đường chết. Trong cốc không chỉ có dược thảo, còn có yêu thú dữ tợn và một vài nơi sương độc. Tất cả phải nghe lệnh ta, nếu không… tự gánh lấy hậu quả!”

Đám đệ tử đồng loạt gật đầu, không ai dám phản bác.

Tôn Vân và Chu Thanh đứng gần cuối, lặng lẽ quan sát. Hắn không biểu hiện gì khác thường, nhưng trong lòng đã âm thầm khắc ghi từng lời, từng chi tiết.

Sương độc… yêu thú… khe núi hiểm trở… Xem ra không chỉ là cơ hội mà còn là bẫy chết người.

Ngay khi Lý Trường Kinh hô lớn: “Đi!”, cả đội ngũ tiến vào khe núi.

— —

Bên trong Phong Nham Cốc, ánh sáng mờ ảo, trời vẫn sáng nhưng khe núi lại tối om như đêm. Mùi ẩm mốc và mùi tanh ngập tràn. Những tảng đá đỏ như máu, trên bề mặt còn loang lổ dấu vết cháy sém như từng bị hỏa diễm thiêu đốt.

Không bao lâu, trong bụi cỏ đột nhiên vang lên tiếng động.

“Vù!”

Một con Hắc Giác Lang lao ra, đôi mắt đỏ ngầu, khí tức Luyện Khí tầng bảy. Nó nhe nanh, lao thẳng tới người đi cuối.

— “Chết đi!” – Một đệ tử hét lên, vung kiếm chém xuống.

“Xoẹt!” Máu bắn tung, nhưng chỉ mới rạch một vết nhỏ. Hắc Giác Lang gào rống, lập tức bổ nhào lại.

Lý Trường Kinh hừ lạnh, không thèm ra tay, chỉ liếc nhìn. Cuối cùng, ba gã đệ tử khác phối hợp mới giết được con lang, nhưng ai nấy đều thở dốc, sắc mặt tái đi.

Tôn Vân nhìn cảnh ấy, trong lòng run lên:

Chỉ là yêu thú tầng bảy thôi mà đã khó khăn đến vậy… Nếu gặp thứ mạnh hơn, không khéo cả đội đều bỏ mạng.

Đội ngũ tiếp tục tiến sâu hơn.

Trên đường, bọn họ liên tục gặp yêu thú nhỏ, dược thảo mọc xen kẽ trong khe đá. Một vài đệ tử lao vào tranh giành, suýt nữa thì đánh nhau. Lý Trường Kinh chỉ nhướng mày, nhưng không can ngăn, cứ như cố ý để bọn họ tự lộ bản tính.

Chu Thanh khẽ thì thầm với Tôn Vân:

— “Sư huynh, ta thấy hắn đang lợi dụng người khác dò đường. Những dược thảo dễ lấy, hắn không quan tâm. Hắn nhắm vào những chỗ nguy hiểm hơn.”

Tôn Vân gật khẽ. Ánh mắt hắn nhìn về xa, nơi sâu trong cốc tràn ngập sương mù dày đặc, thi thoảng ẩn hiện bóng dáng yêu thú to lớn.

Bàn tay hắn trong tay áo âm thầm siết chặt mảnh ngọc giản cũ kỹ.

Thời điểm thử nghiệm đã gần đến… Nếu ngọc giản này thực sự ẩn chứa đạo pháp, thì ở Phong Nham Cốc, ta sẽ biết được kết quả.

Trong khi những kẻ khác mải mê tranh đoạt, Tôn Vân chỉ lặng lẽ bước theo, như một bóng mờ không đáng chú ý. Nhưng đôi mắt hắn dần dần lóe sáng, như con sói âm thầm trong đêm, chờ cơ hội cắn ngược.

Đội ngũ vừa đi được hơn một canh giờ, cảnh sắc trước mắt đột nhiên biến đổi. Cả khe núi chìm trong một tầng sương mù màu xanh nhạt. Thoạt nhìn chẳng có gì lạ, nhưng chỉ cần hít một hơi đã cảm thấy cổ họng khô rát, thần thức lờ mờ.

Một đệ tử đi trước không kịp đề phòng, chỉ hít sâu một ngụm, lập tức mặt tái đi, thân thể run rẩy như trúng độc, ngã quỵ xuống đất.

— “Sư huynh cứu ta… ta…” – hắn cố nói nhưng thanh âm tắc nghẹn, gân xanh nổi lên toàn thân.

Một tiếng bùm vang lên, thân thể người nọ bỗng vỡ toạc, máu thịt chảy ra hỗn loạn.

Đám đệ tử phía sau hoảng hốt, sắc mặt ai nấy đều biến đổi.

— “Là U Minh Độc Sương! Chẳng phải đã tuyệt tích từ lâu sao?” – có kẻ thất thanh kêu.

Lý Trường Kinh chỉ nhướng mày, tay áo khẽ phất, một luồng chân nguyên bao bọc quanh thân, sương độc liền bị ngăn cản. Gã cười nhạt:

— “Chỉ chút sương độc mà thôi. Ai có linh dược phòng độc thì tự dùng đi, còn không… thì cứ chờ chết.”

Lời nói vô tình như gió lạnh quét qua. Một vài đệ tử lập tức lấy ra đan dược, nuốt ừng ực. Nhưng cũng có kẻ căn bản không chuẩn bị, sắc mặt hoảng loạn, vừa đi vừa run rẩy.

Chu Thanh mặt tái mét, lùi về phía Tôn Vân:

— “Sư huynh, ta… ta không có đan dược. Chúng ta phải làm sao đây?”

Tôn Vân cũng chẳng có gì trong tay, nhưng hắn nhớ tới mảnh ngọc giản cũ kỹ giấu trong tay áo.

Ngọc giản từng nhắc đến một pháp quyết ‘Huyền Âm Tỏa Khí’, vốn dùng để phòng ngừa tạp khí luyện đan… Không biết có thể áp dụng ở đây không.

Hắn cắn răng, vận chuyển pháp quyết theo từng câu chữ mơ hồ ghi trong ngọc giản. Một luồng chân khí yếu ớt tụ lại nơi lồng ngực, sau đó tản ra thành một vòng sáng nhạt bao bọc quanh thân.

Ngay lập tức, mùi tanh ngọt trong không khí giảm đi đáng kể. Cảm giác buồn nôn, tê dại cũng mờ nhạt dần.

Chu Thanh kinh ngạc nhìn hắn:

— “Sư huynh… ngươi… làm thế nào?”

Tôn Vân trầm giọng:

— “Đừng hỏi, mau vận theo ta chỉ.”

Hắn truyền khẩu quyết ngắn gọn. Chu Thanh thử làm theo, dù còn vụng về nhưng hiệu quả cũng xuất hiện, hơi thở dần ổn định hơn.

Trong khi đó, những đệ tử khác hoặc dựa vào đan dược, hoặc cố gắng vận chân nguyên chống đỡ. Kẻ không đủ thực lực thì gào thét, rồi từng người ngã xuống, thân thể biến dạng trong sương độc, chết thảm không toàn thây.

Tiếng kêu rên vang vọng khiến cả đội hình trở nên hỗn loạn.

Chỉ có Lý Trường Kinh vẫn đứng thẳng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cảnh máu thịt rơi rụng như chẳng liên quan gì. Gã nhếch môi cười khẽ, tựa hồ đang xem xét kẻ nào có thể sống sót đi theo mình.

Trong lúc ấy, Tôn Vân vẫn lặng lẽ đi, khí tức yếu ớt như thường, chẳng ai chú ý. Nhưng trong lòng hắn bùng lên một ngọn lửa khác thường:

Ngọc giản này… quả nhiên không phải vật tầm thường. Một pháp quyết tưởng như nhỏ bé, lại có thể giữ mạng ta trong tuyệt cảnh. Chỉ cần kiên nhẫn học hỏi, ắt có ngày ta sẽ đi xa hơn tất cả những kẻ đang cười trên cao.

Sương độc càng lúc càng dày. Tiếng gầm gừ trầm thấp của yêu thú vang vọng từ sâu trong cốc, từng đôi mắt đỏ máu dần hiện ra trong làn sương.

Một cơn ác mộng mới… đang chậm rãi mở màn.

Chương 57: Quỷ Ảnh Trong Sương

Tiếng gầm gừ từ sâu trong làn sương độc càng lúc càng rõ, từng đôi mắt đỏ máu sáng rực như lửa ma trơi hiện lên. Hơi thở uế khí, nồng đậm mùi tanh hôi, phả vào mặt từng người, khiến nhiều đệ tử toàn thân run rẩy.

— “Không ổn! Đây là… Quỷ Ảnh Lang!” – một đệ tử nhận ra, kinh hoàng kêu lên.

Quỷ Ảnh Lang, loài yêu thú cấp thấp trong ghi chép cổ, vốn đã tuyệt tích từ lâu. Chúng thường sống trong sương độc, thân thể mờ ảo như bóng ma, chuyên hút linh khí của người tu đạo. Chỉ cần bị cắn một phát, chân nguyên sẽ tan rã, không cách nào vận công chống cự.

Ngay khi lời vừa dứt, từ trong sương có ba thân ảnh xám tro phóng ra. Tốc độ cực nhanh, mắt đỏ rực, hàm răng sắc như đao.

Một đệ tử không kịp phản ứng, liền bị một con bổ nhào xuống, cắn ngang cổ. Máu bắn tung tóe, hắn hét thảm rồi tắt thở ngay lập tức. Linh lực trong cơ thể tan biến như bị rút cạn, chỉ còn lại một cái xác khô gục xuống.

Cả đội rơi vào hỗn loạn. Một số người la hét bỏ chạy, số khác run rẩy thủ thế.

Lý Trường Kinh lạnh lùng cười, tay áo vung lên, phi kiếm lóe sáng như tia chớp. Một nhát kiếm đã chém nát thân hình mờ ảo của một con Quỷ Ảnh Lang, để lại vệt máu đen tanh nồng trong sương.

— “Chỉ là đám sâu bọ, muốn giết ta sao? Mơ tưởng!” – hắn cười ngạo mạn.

Tuy vậy, lũ Quỷ Ảnh Lang lại càng hung hãn. Càng nhiều thân ảnh xuất hiện, vây kín cả khe cốc. Số lượng ít nhất cũng đến vài chục.

Chu Thanh đứng nép vào sau lưng Tôn Vân, toàn thân run rẩy:
— “Sư huynh… chúng ta… chúng ta không thoát nổi rồi…”

Tôn Vân siết chặt nắm tay, mồ hôi lạnh chảy trên thái dương. Hắn biết mình căn bản không phải đối thủ, nhưng nếu không làm gì, chắc chắn sẽ chết.

Trong lúc tuyệt vọng, ý niệm lóe sáng trong đầu hắn. Hắn lập tức vận chuyển pháp quyết trong ngọc giản — Huyền Âm Tỏa Khí. Nhưng lần này, hắn không chỉ phòng ngự mà thử điều khiển luồng khí âm hàn trong cơ thể, dồn vào thanh phi đao gỉ sét bên hông.

Thanh đao vốn mờ nhạt, nay lại toát ra một tầng hàn quang lạnh lẽo.

Thử một lần thôi!” – Tôn Vân nghiến răng.

Một con Quỷ Ảnh Lang gào rít lao tới, móng vuốt sắc bén chém xuống. Trong khoảnh khắc, hắn xoay người, chém ngang một nhát.

Xoẹt!

Một luồng ánh đao xám tro vẽ thành vệt cong trong không khí, lạnh lẽo như lưỡi băng. Thân hình Quỷ Ảnh Lang vốn như ảo ảnh, vậy mà lại kêu rú thảm thiết, rồi bị chẻ làm hai nửa, máu đen phun ra.

Tất cả đệ tử gần đó đều sững sờ. Ngay cả Lý Trường Kinh cũng hơi nhíu mày nhìn thoáng qua.

Chu Thanh ngơ ngác nhìn Tôn Vân, giọng run run:
— “Sư… sư huynh… ngươi… vừa rồi… là pháp quyết gì vậy?”

Tôn Vân không trả lời, chỉ siết chặt thanh đao trong tay. Trong lòng hắn tràn đầy kinh hãi xen lẫn vui mừng:
Ngọc giản kia… quả thật huyền bí khôn lường. Nếu tu luyện đến mức sâu hơn, e rằng có thể giết cả kẻ mạnh hơn mình nhiều bậc.

Tiếng gầm gừ lại vang lên, đàn Quỷ Ảnh Lang không vì cái chết của đồng loại mà khiếp sợ, ngược lại càng hung tàn, từ bốn phía vây đến.

Khung cảnh trong khe núi biến thành một bãi chiến trường máu me.
Ai sống… ai chết, chỉ còn chờ khoảnh khắc kế tiếp quyết định.

Đàn Quỷ Ảnh Lang tru gào rùng rợn, âm thanh vang vọng khắp khe cốc như tiếng ma khóc quỷ kêu. Mỗi bước chúng tiến lên, sương độc dày thêm một tầng, linh khí trong không khí càng lúc càng loạn.

Một đệ tử liều mạng hét lớn, vung kiếm chém tới. Nhưng lưỡi kiếm chỉ chạm phải bóng mờ, chưa kịp xoay người thì bị hai con khác nhào tới, xé nát thành từng mảnh. Tiếng thét bi thương bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rít.

Lý Trường Kinh đứng trên tảng đá, tay vung phi kiếm liên tiếp, ánh sáng kiếm loé lên như lưới sáng. Hắn cười lạnh, tựa hồ coi sinh mạng đồng môn như cỏ rác:
— “Kẻ yếu chết đi cũng đáng! Chỉ là thử luyện pháp thuật mà thôi.”

Một con Quỷ Ảnh Lang phóng thẳng về phía Chu Thanh. Nàng hét thất thanh, toàn thân tê cứng. Nhưng trong khoảnh khắc sinh tử, Tôn Vân lao tới, đẩy nàng ngã sang một bên, đồng thời huy động toàn bộ chân nguyên còn sót, dồn vào phi đao.

Xoẹt!

Ánh đao xám tro lóe lên. Quỷ Ảnh Lang kia bị chém thẳng vào đầu, máu đen phun ra, thân thể tan biến thành khói độc.

Chu Thanh mở to mắt nhìn, môi run run:
— “Tôn… Tôn sư huynh…”

Nhưng Tôn Vân không dám phân tâm. Hắn biết nếu chậm một nhịp, chính mình cũng sẽ thành cái xác khô nằm dưới đất.

Trong lúc hỗn loạn, hắn chợt cảm giác trong ngực nóng ran. Ngọc giản âm hàn lại tự động sáng lên, từng ký hiệu cổ xưa hiện ra trong đầu. Một luồng khí lạnh tràn khắp kinh mạch, như muốn xé rách thân thể hắn.

Không thể bỏ qua cơ hội này!” – Tôn Vân nghiến răng, mặc kệ kinh mạch đau rát, liều mạng thôi động pháp quyết.

Ầm!

Từ phi đao phát ra một tia sáng xám tro dài hơn ba trượng, như một vệt trăng máu rạch xuyên màn sương. Bốn, năm con Quỷ Ảnh Lang bị chém ngang, tru lên thảm thiết rồi tan biến thành từng mảnh huyết vụ.

Cả khe núi chấn động, tiếng gầm của đàn sói lập tức dừng lại trong thoáng chốc.

Đệ tử còn sống sót trợn tròn mắt, kẻ thì kinh sợ, kẻ thì khó tin.
Ngay cả Lý Trường Kinh cũng ngưng tay, ánh mắt lóe lên tia âm trầm, khó phân rõ là kinh ngạc hay sát ý.

— “Một tên tầm thường… lại có thủ đoạn này?” – hắn lẩm bẩm, khóe môi nhếch cười lạnh.

Đàn Quỷ Ảnh Lang gầm rít dữ dội hơn, hàng loạt thân ảnh mới xuất hiện từ trong sương. Nhưng lạ lùng thay, đa số chúng né tránh vòng sáng xám tro quanh Tôn Vân, dường như bản năng sợ hãi.

Chu Thanh nhìn thấy cảnh tượng ấy, trái tim run rẩy. Nàng không khỏi nhìn Tôn Vân với ánh mắt khác xưa: vừa cảm kích, vừa kinh hãi, lại như nhìn thấy một vực sâu khó dò.

Trong khi đó, Tôn Vân thở dốc, toàn thân run rẩy, chân nguyên gần như khô kiệt. Lòng hắn hiểu rõ: chiêu kia không phải nhờ vào tu vi, mà do ngọc giản cổ quái cưỡng ép phát động. Một lần nữa, hắn lại may mắn thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.

Nhưng ở phía xa, ánh mắt Lý Trường Kinh càng lúc càng lạnh lẽo.
Trong lòng hắn đã nảy sinh sát cơ:
Một con sâu kiến không đáng để tồn tại, nhưng nếu hắn thật sự có được pháp quyết cổ, ta tuyệt đối không thể để kẻ khác chiếm lấy.

Trong màn sương ngột ngạt, máu tanh càng đậm, tiếng tru gào chưa hề dứt. Trận chiến mới chỉ vừa bắt đầu.

Chương 58: Huyết Nguyệt Chi Hiểm

Tiếng tru của đàn Quỷ Ảnh Lang vang vọng cả khe cốc, từng đợt sóng âm vang rền, khiến đá vụn trên vách núi rung rinh rơi xuống. Màn sương độc vần vũ, huyết quang trên bầu trời dường như càng lúc càng nồng đậm, chiếu cả khe núi đỏ rực như chốn luyện ngục.

Đệ tử còn sống sót không đến một nửa, ai nấy sắc mặt trắng bệch, run rẩy nắm chặt pháp khí trong tay. Chu Thanh sau khi được Tôn Vân cứu, gương mặt vẫn chưa hồi hồn, ánh mắt lo sợ dõi theo thân ảnh gầy gò nhưng lại kiên định của hắn.

Trái lại, Lý Trường Kinh vẫn bình thản, tay áo phất nhẹ, phi kiếm xoay quanh như hạc trắng, không ngừng chém vỡ mấy con Quỷ Ảnh Lang lao đến. Hắn thậm chí còn nở một nụ cười lạnh, giọng nói sắc nhọn vang khắp khe núi:

— “Đám rác rưởi này, chỉ là yêu vật cấp thấp. Kẻ nào còn sống sót, hãy tự mình xông lên. Ai chết thì chứng tỏ không đủ tư cách bước vào bí cảnh.”

Một đệ tử bị thương nặng nghe vậy, giận dữ hét:
— “Ngươi... ngươi coi sinh mạng chúng ta như cỏ rác sao?”

Chưa kịp nói dứt câu, phi kiếm của Lý Trường Kinh đã xé gió bay qua. Xoẹt! Cái đầu hắn rơi xuống, máu phun tung tóe. Lý Trường Kinh lạnh nhạt thu kiếm, ánh mắt hờ hững đảo qua, khiến tất cả ai nhìn thấy đều rét lạnh trong lòng.

Tôn Vân nắm chặt phi đao, trong lòng vừa run sợ vừa phẫn nộ. Hắn hiểu rõ: Quỷ Ảnh Lang tuy khủng bố, nhưng kẻ đáng sợ nhất trong khe núi này lại chính là đồng môn bên cạnh.

Đúng lúc ấy, một con Quỷ Ảnh Lang thân thể khổng lồ gấp đôi bình thường, toàn thân bao phủ bởi khí tức máu tanh ngút trời, từ trong sương dày bước ra. Đôi mắt đỏ rực như máu quét một vòng, khiến tất cả tim gan run rẩy.

— “Thủ lĩnh…” – một đệ tử thất thanh kêu lên.

Con sói khổng lồ mở miệng gầm vang, khí tức cường đại như búa tạ ép xuống, mấy đệ tử yếu ớt trực tiếp phun máu ngã xuống đất.

Ngay cả Lý Trường Kinh, trên mặt cũng lộ ra vẻ kiêng kỵ. Hắn cười lạnh, nhưng ánh mắt lóe lên sát ý:
— “Tốt! Thứ này vừa hay thử được sức mạnh mới lĩnh ngộ của ta.”

Hắn bước ra, phi kiếm trong tay rực sáng như một mặt trời nhỏ, kiếm khí vờn quanh, hiển lộ uy thế tuyệt luân.

Nhưng đúng lúc đó, sói khổng lồ vung vuốt. Một đạo huyết quang từ móng vuốt đánh ra, Ầm! một khối đá lớn bị chém thành bột mịn, uy lực kinh thiên.

Đệ tử xung quanh sắc mặt đại biến, vội vàng tản ra, chỉ còn lại vài kẻ cắn răng đứng lại.

Trong hỗn loạn, Tôn Vân cảm giác ngọc giản âm hàn trong ngực lần nữa nóng ran, mơ hồ truyền đến tiếng thì thầm quỷ dị, tựa như đang gọi hắn bước tới.

Hắn siết chặt phi đao, nội tâm đấu tranh kịch liệt:
Nếu cứ dựa vào may mắn, ta sớm muộn cũng chết... nhưng bước thêm một bước, có lẽ chính là con đường không thể quay lại.

Đúng lúc này, ánh mắt Lý Trường Kinh thoáng qua hắn, mang theo sự dò xét lạnh lùng. Rõ ràng, Lý sư huynh cũng đã để ý đến biến hóa vừa rồi khi hắn chém tan mấy con sói.

Áp lực từ cả quái thú lẫn đồng môn khiến mồ hôi trên lưng Tôn Vân ướt đẫm. Trái tim hắn đập loạn, nhưng trong mắt lại hiện lên tia kiên định.

Trong huyết nguyệt đỏ thẫm, giữa khe núi ngập máu tanh và tiếng tru, Tôn Vân siết chặt phi đao, từng bước tiến lên phía trước…

Huyết nguyệt treo lơ lửng trên trời, ánh sáng đỏ rực chiếu xuống khe núi, phản chiếu gương mặt tái nhợt của từng người. Con Quỷ Ảnh Lang khổng lồ rít lên một tiếng, thân thể như một ngọn núi nhỏ, sát khí cuồn cuộn ép tới.

Đệ tử còn lại run rẩy, không ai dám bước lên. Ngay cả Lý Trường Kinh cũng phải vận toàn bộ pháp lực, phi kiếm hóa thành vạn đạo kiếm mang, đối kháng trực diện với luồng huyết quang từ vuốt sói.

Tiếng Ầm! Ầm! vang dội, đá núi vỡ tung, khe cốc rung chuyển như sắp sụp đổ.

Trong lúc hỗn loạn, ngực Tôn Vân nóng rực như bị đốt cháy. Ngọc giản đen sẫm rung lên, từng luồng khí tức tà dị tràn ra, như có một bàn tay vô hình đang vươn ra từ hư không, gọi hắn tiếp nhận.

“Không thể… nếu để kẻ khác phát hiện, ta chắc chắn sẽ chết!” — Tôn Vân cắn chặt răng, nhưng sát khí từ con sói đã áp sát, đôi mắt máu đỏ phản chiếu thân ảnh hắn, khiến sống lưng lạnh toát.

Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ còn sợi tóc, hắn nghiến răng, bàn tay áp chặt lên ngọc giản.

Ầm!

Một luồng hắc khí ập ra, nhanh như sấm sét, bao phủ lấy thân thể gầy gò. Phi đao trong tay Tôn Vân thoáng chốc biến đổi, mặt lưỡi tối sầm, tỏa ra sát khí dày đặc như đến từ vực sâu.

Đệ tử chung quanh trợn mắt. Ngay cả Lý Trường Kinh cũng dừng tay một thoáng, ánh mắt lóe sáng lạnh lẽo.

Chỉ thấy Tôn Vân vung đao chém ra!

Một đường hắc mang lạnh buốt xé toạc không gian, đánh thẳng vào con Quỷ Ảnh Lang khổng lồ.

Uỳnh!

Tiếng nổ vang trời. Một mảng lớn thịt trên vai trái con sói bị xé toạc, máu tươi phun tung tóe, khiến cả khe núi đỏ rực càng thêm nồng nặc mùi tanh hôi.

— “Cái gì… hắn…” – Chu Thanh ngơ ngác, đôi mắt run rẩy, không tin nổi vào cảnh tượng trước mắt.

Tôn Vân vốn chỉ là kẻ tầm thường, một đệ tử không có linh căn nổi bật, thế mà trong khoảnh khắc lại phát ra uy lực kinh hồn, ngang ngửa với cả Kim Đan sơ kỳ.

Nhưng ngay khi ánh mắt mọi người chấn động, thân thể Tôn Vân cũng rung mạnh. Một cơn đau buốt tận xương tủy ập tới, mạch máu toàn thân căng phồng, như muốn nổ tung. Máu trào ra khóe miệng, hắn suýt ngã quỵ tại chỗ.

Ngọc giản này… không phải thứ mà thân thể ta có thể chịu đựng…” – Hắn thầm rít lên trong đầu, sắc mặt trắng bệch.

Con sói khổng lồ bị thương nặng, gầm lên đau đớn. Nhưng trong đôi mắt máu đỏ, sát khí càng thêm dữ dội. Nó không ngờ con mồi nhỏ bé kia lại khiến nó trọng thương.

Một lần nữa, sói vọt tới. Móng vuốt như lưỡi dao khổng lồ bổ xuống, xé rách cả không khí.

Tôn Vân cố gắng nâng đao, nhưng ngọc giản trong ngực rung động dữ dội, hắc khí cuộn trào như muốn nuốt chửng hắn. Trong đầu hắn vang lên vô số tiếng thì thầm, hỗn loạn, ma mị, như có hàng vạn oan hồn kêu gào.

Thân thể hắn run lẩy bẩy, đôi mắt suýt nữa biến thành huyết hắc, mất đi thần trí.

Ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng kiếm ngân sắc bén vang lên. Lý Trường Kinh vọt tới, phi kiếm bùng sáng như nhật nguyệt, đánh bật móng vuốt con sói, cứu Tôn Vân trong khoảnh khắc cuối cùng.

Lý Trường Kinh liếc hắn, ánh mắt sâu xa, khóe môi nhếch lên một tia cười lạnh lẽo:
— “Tôn sư đệ… ngươi giấu kỹ thật.”

Nghe vậy, tim Tôn Vân run lên kịch liệt. Hắn vội cúi đầu, che đi ánh mắt hoảng loạn, trong lòng thầm hiểu: bí mật của mình, e rằng đã bị kẻ này chú ý…

Chương 59: Từng Bước Vào Vực Thẳm

Sau trận đại chiến kịch liệt, khe núi đổ nát như vừa trải qua thiên tai. Đám đệ tử đứng lảo đảo, kẻ bị thương, kẻ chết, chỉ còn lại chưa tới một nửa số người có thể đứng vững.

Xác con Quỷ Ảnh Lang khổng lồ nằm bất động, máu chảy thành suối đỏ. Nhưng ánh mắt nhiều người không dừng ở xác sói, mà nhìn chằm chằm vào Tôn Vân — kẻ vừa tung ra một chiêu hắc mang kinh hồn bạt vía.

Sát khí lạnh buốt còn vương quanh thân hắn, khiến những kẻ trước kia xem thường nay đều bất giác lùi nửa bước.

Lý Trường Kinh hạ phi kiếm, khoanh tay nhìn Tôn Vân, nụ cười khó đoán:
— “Tôn sư đệ, chiêu vừa rồi… thật khiến ta mở rộng tầm mắt.”

Tôn Vân cắn chặt răng, vội cúi đầu:
— “Đó chỉ là… một loại bí pháp liều mạng, phản phệ nặng nề. Nếu không nhờ sư huynh kịp thời ra tay, e rằng ta đã thành thức ăn trong bụng sói.”

Hắn nói thì nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại lạnh toát. Lý Trường Kinh không phải kẻ dễ bị lừa. Ánh mắt sắc như đao kia rõ ràng đã nhìn thấu một phần bí mật.

Chu Thanh lúc này cũng tiến lại, đôi mắt ngập tràn phức tạp: vừa kính sợ, vừa nghi kỵ, lại có chút hối hận vì trước đây đã nhiều lần khinh thường hắn.

Đám đệ tử còn lại thì xì xào, không ít ánh mắt lóe lên tham niệm. Một kẻ tầm thường như Tôn Vân lại đột ngột bộc phát ra uy lực nghịch thiên, ắt hẳn trong tay có bảo vật kỳ dị. Trong thế giới tu tiên, bí mật chính là mồi lửa dẫn đến họa diệt thân.

Tôn Vân cảm nhận rõ ràng những ánh nhìn đó, trái tim co rút. Nhưng hắn không dám phản bác, chỉ im lặng cúi người, giữ dáng vẻ thấp bé thường ngày.


Đoàn người tiếp tục tiến sâu vào bí cảnh. Cảnh sắc nơi này ngày càng u ám, sương mù dày đặc che lấp tầm nhìn, từng bóng cây khô héo như những bộ xương khổng lồ. Tiếng gió rít qua khe đá mang theo mùi tanh hôi, khiến lòng người bất an.

Một nữ đệ tử run giọng:
— “Nơi này… tựa hồ có oán khí…”

Ngay lập tức, mặt đất rung chuyển, những tiếng gào khóc quái dị vang lên, từ trong sương mù xuất hiện một bầy quái vật hình người, mắt trống rỗng, thân thể nửa thối rữa, chính là “Thi Hồn Lệ Quỷ” được ghi trong cổ thư.

Cả đoàn lập tức biến sắc.

— “Là thi quỷ do trận pháp dưỡng hồn tạo thành! Chúng ta bị dẫn vào trận rồi!” — một đệ tử kinh hãi hét lên.

Đám thi quỷ lao đến, tốc độ nhanh dị thường. Lý Trường Kinh hừ lạnh, phi kiếm tỏa hào quang như mưa, chém ra hàng chục bóng quỷ. Nhưng vô số bóng đen khác lại bò lên từ lòng đất, khiến người ta tuyệt vọng.

Tôn Vân lùi về phía sau, tim đập thình thịch. Ngọc giản trong ngực lại rung động, hắc khí thì thầm như dụ dỗ hắn tiếp tục sử dụng sức mạnh cấm kỵ kia.

— “Không… không được… nếu lại dùng, ta sẽ bại lộ tất cả…” — hắn cắn răng, đôi mắt thoáng hiện tia điên cuồng.

Trong khi đám đệ tử bị cuốn vào chiến trận, hắn âm thầm kéo áo, lấy ra vài lá bùa cổ xưa mà hắn đã lén mua được từ một đạo quán nhỏ. Những bùa này không mạnh, nhưng có tác dụng che giấu khí tức, làm lệ quỷ khó lòng nhận ra.

Ngay khi thi quỷ ập tới, thân thể Tôn Vân mờ dần trong sương mù, biến thành một bóng mờ khó phân biệt. Đám quỷ không để ý tới hắn, chỉ gào thét lao vào những kẻ khác.

Máu thịt văng tung tóe, tiếng kêu thảm thiết vang khắp khe núi.

Trong khi mọi người chiến đấu sống còn, Tôn Vân lặng lẽ men theo mép vách đá, bước từng bước ra khỏi vòng chiến, trái tim như treo lơ lửng.

Mỗi bước đi là một lần cược mạng. Nhưng hắn biết rõ, ở lại giữa đám người kia, sớm muộn hắn cũng bị chính đồng môn quay đầu giết chết để đoạt bí mật.

Thế giới tu tiên… vốn dĩ là như vậy.

Trong sương mù dày đặc, bước chân Tôn Vân chậm rãi nhưng đều đặn. Lá bùa cổ tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, khí tức của hắn bị che giấu gần như triệt để. Thi quỷ gào thét khắp nơi, nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

Hắn hít một hơi dài, lòng thầm thở phào:
— “Tạm thời thoát khỏi vòng vây… chỉ cần men theo lối đá này, hẳn có thể ra khỏi khu vực nguy hiểm.”

Nhưng ngay khi hắn vừa đặt tay lên vách đá, cảm giác sống lưng lạnh buốt ập đến. Như có một con dao vô hình kề sát gáy.

Tôn Vân cứng người, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn không cần quay đầu cũng biết — có người đang dõi theo mình.

Chậm rãi, hắn liếc mắt sang một bên. Trong màn sương, một bóng dáng cao gầy hiện ra, thanh phi kiếm lơ lửng bên người, chính là Lý Trường Kinh.

Khóe miệng vị sư huynh này cong lên, ánh mắt bình thản mà lạnh lẽo:
— “Sư đệ quả nhiên không đơn giản. Giữa biển quỷ mà vẫn có thể bình yên vô sự, đúng là kỳ tài hiếm thấy.”

Tôn Vân cắn chặt răng, cúi đầu đáp:
— “Sư huynh quá khen, ta chỉ may mắn hơn người một chút…”

Lý Trường Kinh chắp tay sau lưng, tiến lại gần từng bước, khí tức áp bức tràn ra như sóng ngầm:
— “May mắn? Một kẻ phàm căn như ngươi, từ lúc nhập môn đến nay đều bị đánh giá thấp kém, thế mà có thể giữ được mạng trong bao lần nguy nan, còn bộc phát chiêu thức khó lường… Ngươi nghĩ ta thật sự tin sao?”

Ánh mắt hắn lóe lên, như muốn xuyên thấu hết thảy.

Tim Tôn Vân đập loạn. Hắn biết, chỉ cần để lộ một khe hở, Lý Trường Kinh sẽ lập tức ra tay giết người diệt khẩu. Bởi trên đời này, bí mật chính là mồi lửa dẫn đến sát niệm.

Trong đầu hắn xoay chuyển nhanh chóng. Cuối cùng, hắn gượng cười, chắp tay:
— “Sư huynh nói không sai. Nhưng ta thật sự chẳng có gì đặc biệt, chỉ là… trước khi nhập môn, ta từng lang bạt khắp nơi, nhặt được ít pháp bùa rách nát. Đa số đều vô dụng, chỉ vài cái còn giữ chút tác dụng. Vừa rồi ta liều mạng thử, không ngờ thật sự hiệu quả.”

Hắn vừa nói vừa lôi từ trong ngực ra một xấp bùa cũ nát, vẽ ngoằn ngoèo, giấy ố vàng gần như mục nát.

Lý Trường Kinh đưa mắt nhìn, hơi nhíu mày. Hắn không nhận thấy pháp lực dao động rõ rệt từ những lá bùa kia, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười:
— “À… thì ra là vậy.”

Một tiếng soạt nhẹ vang lên, phi kiếm xoay tròn trên không, dừng lại sát bên cổ Tôn Vân.

— “Nhưng sư đệ, bí cảnh nguy hiểm trùng trùng. Để phòng bất trắc, hay là ngươi giao hết số bùa này cho ta giữ hộ? Ngươi an tâm, khi nào rời khỏi bí cảnh, ta sẽ trả lại.”

Thanh kiếm lạnh buốt kề ngay cổ, chỉ cần run tay một chút là đầu lìa khỏi cổ.

Tôn Vân cắn chặt răng, hai tay run run nâng xấp bùa lên. Nhưng trong mắt hắn lóe lên tia hung hiểm khó nhận ra.

Khoảnh khắc phi kiếm vừa lướt qua để đoạt bùa, hắn lập tức bóp nát một lá bùa nhỏ giấu trong tay áo.

Ầm! Một làn khói đen dày đặc bùng lên, mùi tanh hôi xộc vào mũi, che mờ cả tầm mắt.

Lý Trường Kinh khẽ biến sắc, phi kiếm lập tức hộ thân, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Tôn Vân đã xoay người, lẩn thẳng vào trong sương mù.

— “Tôn Vân!” — tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp khe núi.

Sóng kiếm phá tan màn khói, nhưng bóng dáng Tôn Vân đã biến mất vào sương đặc, chỉ còn lại những tiếng bước chân dồn dập xa dần.

Lý Trường Kinh nheo mắt, hừ lạnh:
— “Được, xem ngươi còn có thể chạy được bao xa.”

Bóng dáng hắn cũng tan vào trong sương mù, như bóng ma truy sát.


Trong khi đó, Tôn Vân đang men theo con đường nhỏ hẹp, tim đập loạn xạ, thầm nguyền rủa bản thân:
— “Quả nhiên… hắn đã sớm sinh lòng nghi kỵ. Nếu không cẩn thận hơn, sớm muộn gì ta cũng mất mạng trong tay kẻ này…”

Hắn siết chặt nắm tay. Trong ánh mắt thoáng qua tia quyết liệt:
— “Không thể cứ để người khác áp chế. Nếu không mạnh lên, dù trốn được lần này… cũng sẽ chết ở lần sau.”

Chương 60: Pho tượng cổ trong sương mù

Con đường núi ngoằn ngoèo kéo dài bất tận. Tôn Vân men theo vách đá, bước đi từng chút một, lòng vừa thấp thỏm vừa kiệt sức. Sau màn truy sát của Lý Trường Kinh, hắn chẳng còn hơi sức để nghĩ nhiều, chỉ cố bám theo những khe đá mờ mờ dẫn xuống dưới.

Bỗng, sương mù thưa dần. Một khoảng trống rộng lớn xuất hiện trước mắt.

Ở giữa quảng trường bằng đá xám, phủ rêu xanh loang lổ, sừng sững một pho tượng khổng lồ. Tượng cao chừng mười trượng, gương mặt mơ hồ, đã bị phong hóa nửa phần, chỉ còn đôi mắt sâu hoắm như nhìn xuyên mọi vật. Trên trán khắc một đạo phù văn cổ xưa, từng nét như chứa đựng thiên địa chi ý, khiến người nhìn không khỏi rùng mình.

Tôn Vân đứng sững, hít một hơi lạnh lẽo.
— “Đây… là thứ gì vậy?”

Hắn thử vận linh lực, cảm thấy từng tia pháp lực trong cơ thể như bị hút ra ngoài, giao động mạnh mẽ theo nhịp phù văn trên trán tượng. Cảm giác ấy khiến hắn lập tức ngồi phịch xuống, run rẩy thu công, không dám vọng động.

Chính ngay lúc này, bầu không khí xung quanh như dậy sóng. Một dòng khí lạnh quỷ dị lan ra từ bệ tượng. Mảng đất đá vỡ vụn, những gân nứt đen sì như mạng nhện lan rộng.

Trong khe nứt, một vật tròn nhỏ từ từ trồi lên, phát ra ánh sáng xanh u ám.

Đó là một hạt châu, chỉ to bằng móng tay, nhưng khí tức lại như ẩn chứa vô tận tử khí. Hạt châu vừa xuất hiện, mấy thi thể quái thú gần đó bỗng cử động, xương cốt kêu răng rắc, rồi ngã rầm xuống đất, bị hạt châu hút sạch tinh khí chỉ trong chớp mắt.

Tôn Vân biến sắc:
— “Ma vật!”

Nhưng ngay sau đó, một tia sáng trắng từ phù văn trên trán tượng bắn ra, khóa chặt lấy hạt châu. Ánh sáng và bóng tối giằng co, phát ra tiếng nổ lách tách như sấm chớp.

Khoảnh khắc ấy, tâm thần Tôn Vân bị hút vào giữa hai luồng lực lượng đối nghịch. Trong đầu hắn xuất hiện ảo cảnh: một vị đạo nhân áo trắng, ngồi xếp bằng trước pho tượng, tay kết pháp ấn, miệng niệm chú. Trước mặt vị đạo nhân ấy chính là hạt châu xanh, đang không ngừng vùng vẫy.

Giọng nói cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn:
— “Kẻ hậu nhân, nếu còn chút cơ duyên, hãy phong ấn yêu châu này lần nữa. Nhưng nhớ kỹ… không được hấp thu, nếu không, thần hồn tan biến.”

Âm thanh vừa dứt, hình ảnh vỡ vụn như thủy tinh.

Tôn Vân bừng tỉnh, toàn thân đẫm mồ hôi. Trước mắt, ánh sáng trắng và bóng tối vẫn quấn lấy nhau, nhưng đã dần suy yếu. Hắn nhận ra, nếu để yêu châu thoát khỏi trấn áp, nơi đây sẽ biến thành vực chết.

Trong lòng hắn giằng xé. Với một kẻ phàm căn như hắn, cơ hội chạm tới bảo vật nghịch thiên gần như không bao giờ xuất hiện. Nhưng cũng chính cơ hội này, chỉ cần một sai lầm là hồn phi phách tán.

Tôn Vân cắn răng, bàn tay run run sờ tới xấp bùa còn lại trong ngực áo. Hắn hít sâu, mắt lóe lên tia quyết liệt:
— “Nếu đã gặp, không thể bỏ qua. Cơ duyên hay tử kiếp… lần này phải đánh cược!”

Hắn dán liền ba lá bùa hộ thân lên người, rồi run rẩy bước từng bước tới gần pho tượng. Mỗi bước chân, mạch máu toàn thân như sắp nổ tung, nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng.

Ngay khi còn cách pho tượng vài trượng, ánh mắt tượng bỗng lóe sáng. Một luồng khí áp lạnh lẽo tràn xuống, đè hắn quỳ rạp xuống đất.

Trong đầu hắn chỉ còn một ý niệm:
— “Nếu vượt qua được… ta sẽ sống. Nếu không… nơi này chính là mồ chôn của ta.”

Sương trắng dày đặc như vải màn, tiếng bước chân nện xuống mặt đá vang vọng lạnh lẽo. Tôn Vân khựng lại, tay đang vươn về phía hạt châu chợt run rẩy, đầu óc bỗng chốc căng thẳng.

Giọng cười khẽ kia, hắn không thể nào nhầm lẫn.

Lý Trường Kinh!

Tên sư huynh từng truy sát hắn cả mấy ngày liền, giờ lại đột ngột xuất hiện nơi này.

Ánh sáng từ pho tượng cổ hắt ra, khiến khuôn mặt Lý Trường Kinh hiện rõ: sắc bén, ngạo mạn, ánh mắt như lưỡi kiếm lóe lạnh. Trên tay hắn cầm một thanh phi kiếm nhỏ bé, nhưng khí tức linh lực cuồn cuộn, rõ ràng đã được tế luyện đến mức khống chế dễ dàng.

— “Sư đệ Tôn Vân…” — Lý Trường Kinh mỉm cười lạnh lẽo — “ngươi quả thật khiến ta bất ngờ. Một kẻ căn cốt tầm thường như ngươi, lại có thể tìm thấy cơ duyên phong ấn yêu châu. Thật sự… vận mệnh đôi khi thật khôi hài.”

Tôn Vân hít một hơi, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt như dao kia. Trong lòng hắn biết, với tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, bản thân căn bản không thể chống lại đối phương. Nhưng nếu giao cơ duyên này, kết cục của hắn chắc chắn là cái chết.

Hắn cố nén giọng, chậm rãi đáp:
— “Sư huynh, yêu châu này tà dị, không thể hấp thu. Người tu tiên nếu tham lam sẽ bị thần hồn nuốt sạch. Huynh… huynh không nên mạo hiểm.”

Lý Trường Kinh phá lên cười, tiếng cười vang vọng trong quảng trường như lưỡi dao chém vào lòng người.
— “Ngươi cho rằng ta là phàm phu ngu dốt sao? Chỉ cần ta có hạt châu này, ta sẽ có cơ hội vượt qua Trúc Cơ, thậm chí chạm đến Kim Đan! Đừng đem cái đạo lý nhát gan ấy ra hù dọa ta.”

Dứt lời, hắn tung người nhảy vọt lên, phi kiếm trong tay lóe sáng, chém xuống Tôn Vân một nhát.

Ầm!

Khí kình từ kiếm quang bùng nổ, đá vụn bay tung. Tôn Vân bị ép ngã lăn xuống đất, may mắn nhờ ba lá bùa hộ thân phát sáng, gượng gạo chặn được. Nhưng lá bùa đầu tiên đã nát vụn ngay lập tức.

Sắc mặt hắn trắng bệch.
— “Một chiêu… mà đã phá hủy bùa rồi…”

Lý Trường Kinh không dừng lại. Hắn bước từng bước, mỗi bước đều khiến sương mù vặn vẹo, sát khí ngút trời.
— “Sư đệ, ngươi không có tư cách chạm đến bảo vật này. Ta sẽ ban cho ngươi một cái chết toàn thây!”

Ngay khi kiếm quang lần nữa bổ xuống, pho tượng cổ bỗng phát sáng mạnh mẽ. Luồng sáng trắng từ trán tượng lại trói chặt hạt châu, đồng thời tỏa ra áp lực cấm chế. Kiếm quang của Lý Trường Kinh bất ngờ khựng lại giữa không trung, như bị lực lượng vô hình ngăn cản.

Khoảnh khắc ấy, Tôn Vân thấy rõ một khe hở cơ hội.

Hắn cắn răng, lấy từ trong túi trữ vật ra một đạo phù màu đỏ — chính là Hỏa Bạo Phù, thứ hắn từng liều mạng cướp được từ đám đệ tử ngoại môn.

“Chỉ có thể đánh cược!” — trong lòng hắn gào thét.

Tôn Vân tung phù ra, quát khẽ:
— “Nổ!”

Ầm ầm!!!

Ngọn lửa đỏ rực bùng lên giữa quảng trường, ánh sáng nuốt trọn bóng hình Lý Trường Kinh. Tiếng hét phẫn nộ vang vọng trong khói bụi.

Tôn Vân không dám nấn ná, dồn hết sức lực lao tới pho tượng, đưa tay chạm lên phù văn đang tỏa sáng. Một luồng lực lượng lạnh buốt chảy ngược vào cơ thể hắn, thần hồn như bị kéo ra khỏi thân xác.

Trong đầu hắn lại vang lên giọng nói cổ xưa:
— “Ngươi có thể gánh chịu sao? Nếu không… hồn phi phách tán!”

Mồ hôi hắn tuôn như mưa, thân thể run rẩy, nhưng ánh mắt lóe lên tia kiên định hiếm thấy.

— “Dù chết… ta cũng phải thử một lần!”


Khi ánh sáng trắng từ pho tượng hợp nhất với tâm thần của Tôn Vân, hạt châu đột nhiên run lên dữ dội, phát ra tiếng gào thét như quỷ khóc thần tru. Ngay lúc ấy, trong biển lửa đỏ, bóng dáng Lý Trường Kinh rạch toang hỏa quang, toàn thân cháy xém nhưng mắt đỏ rực như sói đói, hét lên một tiếng:

— “Tôn Vân! Ngươi dám!”

Post a Comment

0 Comments