Khôi Giới Hành Giả
TÓM
TẮT:
TÓM TẮT
NGẮN GỌN CỐT TRUYỆN MỞ ĐẦU
Trần Phàm, một tiều phu miền biên tái
mang linh căn tầm thường bị tu sĩ khinh rẻ, trong một lần vào rừng sâu đốn củi
đã lạc vào lãnh địa yêu thú. Giữa đêm mưa gió cuồng bạo, trên đường trốn chạy
khỏi Huyết Lang, hắn bị dồn vào tuyệt cảnh nơi vách núi và vô tình nhặt được
một chiếc nhẫn cổ vấy bùn đất.
Khi máu hắn thấm vào chiếc nhẫn, nó chỉ
khẽ phát ra một tia phản ứng cực yếu, tạo ra mảnh Hồn Thạch phôi thai –
tinh thể có thể hấp thu tàn hồn sinh linh, dùng để vận hành khôi lỗi.
Chiếc nhẫn không ban cho sức mạnh tức thì, càng không cứu được hắn khỏi hiểm
nguy, chỉ lặng lẽ gieo xuống một mầm cơ duyên mong manh.
CHƯƠNG
1 – HỒN THẠCH VÀ SỰ KHỞI ĐẦU CỦA PHÀM NHÂN
Trần Phàm đứng lặng trong mưa, tay vẫn
ôm chiếc nhẫn lạnh buốt. Mưa rơi tầm tã, nhưng dường như tất cả âm thanh xung
quanh đều bị hút đi, chỉ còn tiếng thở gấp của hắn và nhịp tim như muốn vỡ
tung.
“Chẳng lẽ… đây là thứ duy nhất cứu ta?”
Hắn tự hỏi, mắt dõi theo bóng tối bao la của rừng sâu.
Hắn ngồi xuống một tảng đá ẩm, tay
lưỡng lự đặt chiếc nhẫn lên mu bàn tay. Không có phép thuật lóe lên, không có
khí tức tu luyện chói mắt. Nhưng khi lòng bàn tay chạm vào nhẫn, một luồng hơi
lạnh sâu thẳm trào lên, như thấu tận từng thớ thịt, từng xương tủy. Trong
khoảnh khắc ấy, Trần Phàm cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng, trí óc thoáng sáng
hơn, từng suy nghĩ rối bời dần gọn gàng, nhịp thở bình ổn hơn.
“Có lẽ… đây là Hồn Thạch?” Hắn lẩm bẩm,
từng câu chữ còn vụng về nhưng chân thành.
Hồn Thạch – thứ mà hắn từng nghe qua từ
những chuyện vãng lai của các đạo sĩ. Một vật linh tầm thường với người bình
thường, nhưng nếu nuôi dưỡng được, có thể sinh ra năng lực kỳ dị, thậm chí thay
đổi vận mệnh một kẻ phàm như Trần Phàm.
Trời đêm không chờ đợi ai. Tiếng gầm gừ
của yêu thú gần lại, bùn đất nhão nhoét dưới chân làm mỗi bước chạy trở nên
nặng nề. Nhưng lần này, hắn không chạy mù quáng nữa. Hắn cúi đầu, nắm chặt
nhẫn, tập trung tâm thần vào cảm nhận của bản thân. Lần đầu tiên, Trần Phàm
thấy được đường đi, điểm trống giữa cành cây rừng rậm, những chướng ngại hiểm
hóc và nơi có thể nép mình tránh thú dữ.
Mưa vẫn rơi, nhưng trong tâm hắn, một
ngọn lửa nhỏ bùng lên. Đây là sinh mệnh, đây là cơ hội. Một phàm nhân, chưa
từng có linh căn cao, chưa từng được chọn, giờ đang bước những bước đầu tiên
trên con đường tu luyện.
Hắn chạy, nhưng lần này là có mục đích.
Từng bước, từng hơi thở, Trần Phàm cảm nhận nhẫn cổ như đồng hành, nhịp rung
yếu ớt của nó hòa vào nhịp tim hắn, tạo thành một liên kết mong manh nhưng chắc
chắn. Và trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, hắn hiểu: sinh tử của mình không
còn chỉ là trò chơi may rủi nữa, mà là bài học đầu tiên về tu luyện.
Bên ngoài, tiếng mưa vẫn dội xuống rừng
già, nhưng bên trong, một kẻ phàm nhân thấp kém vừa gieo hạt giống tiên duyên.
Con đường phía trước, dù còn mờ mịt, đã mở ra…
CHƯƠNG
2 – HỒN THẠCH KHAI LINH
Rừng sâu dần lắng lại phía sau. Sau một
canh giờ chạy trốn như điên dại, Trần Phàm mới dám dừng chân, chui vào một hốc
đá che kín bởi dây rừng đổ rạp.
Hắn thở hổn hển, ngực như muốn nổ tung.
Chân tay run rẩy không phải vì lạnh, mà
vì sợ hãi còn sót lại. Tiếng yêu thú gầm gừ ngoài rừng dần nhỏ đi, cuối cùng
chỉ còn tiếng mưa rơi đơn điệu.
Trong bóng tối ẩm ướt, Trần Phàm cúi
đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay.
Nó trông vô cùng tầm thường: thiết diện
cổ xưa, hoa văn mờ mịt chẳng giống bất cứ đồ vật nào hắn từng thấy. Nếu không
phải tận mắt gặp chuyện quái dị, hắn tuyệt đối sẽ không tin đây là báu vật.
Hắn giữ chặt nhẫn, hít một hơi thật
sâu.
— Chết thì cũng chết rồi, thử một
lần xem sao.
Trần Phàm bắt chước cách mà những đạo
sĩ rong từng nói: thu niệm, tĩnh tâm.
Hơi thở dần chậm lại. Trong tĩnh mịch,
hắn cảm nhận được một il lạnh lẽo từ nhẫn truyền vào tâm thần, giống như
có thứ gì đó đang… thức tỉnh.
Đột nhiên—
“Ông—”
Âm thanh trầm thấp vọng lên ngay trong
đầu, không phải bằng tai, mà bằng thần thức non nớt.
Trần Phàm suýt hét lên, nhưng hắn cố
gắng kìm lại.
Ngay trước mắt hắn—
Không gian mơ hồ vặn vẹo.
Hốc đá ẩm ướt biến mất.
Thay vào đó là một thế giới vắng
lặng mênh mông, giống như hư không khép kín. Trên mặt đất đen kịt, chỉ có
một bệ đá vuông cao chừng một trượng, bên trên đặt một khối tinh thể
xám bạc to bằng nắm tay.
Tinh thể kia trong suốt như băng, bên
trong ẩn ẩn có sương mù lưu động.
Trần Phàm bước tới, chân không hề chạm
đất, thân thể nhẹ bẫng.
Khi hắn vừa chạm tay vào tinh thể—
“ẦM!”
Một dòng tri thức khổng lồ tràn thẳng
vào đầu:
HỒN THẠCH
Phàm nhân không linh căn: dùng Hồn
Thạch khai mạch ngụy linh.
Giá phải trả: Sinh lực giảm dần theo
số lần sử dụng.
Trần Phàm đứng sững.
Không linh căn… có thể tu luyện?!
Hắn gần như không thở nổi.
Bao nhiêu năm bị tu sĩ chê cười, bị coi
là phế nhân, nay chỉ một dòng chữ ấy thôi cũng đủ khiến tâm can hắn run rẩy.
Nhưng dòng cuối như gáo nước lạnh tạt
thẳng vào mặt:
Sinh lực giảm dần theo số lần sử dụng.
Hắn hiểu rất rõ bốn chữ này có ý nghĩa
gì.
Dùng Hồn Thạch nhiều—> rút mạng đổi
tu vi.
Hắn không hề do dự.
Bởi… kẻ phàm nhân như hắn, vốn đã là
đang mượn mạng sống của trời đất để kéo dài hơi thở.
Nếu không tu luyện—
Sớm muộn cũng bị yêu thú nuốt xác, hoặc
bị tu sĩ giẫm đạp đến chết.
Thà đánh cược.
Trần Phàm đặt bàn tay lên Hồn Thạch.
Trong khoảnh khắc—
Hồn Thạch nứt ra từng tia ánh sáng xám.
Luồng năng lượng lạnh lẽo cuồn cuộn
tràn vào cơ thể hắn.
Từng thớ thịt như bị kim đâm, máu nóng
lạnh đan xen.
Cảm giác đau đớn hiện lên dữ dội khiến
hắn suýt ngất.
Cùng lúc đó, kinh mạch vốn tắc nghẽn
được cưỡng ép khai mở, mạch máu phồng lên, đầu óc choáng váng như bị xé
toạc.
Hắn cắn chặt răng, máu tràn ra khóe
miệng mà không hét một tiếng.
— Không chịu được thì chết… chịu
được thì sống.
Dòng năng lượng cuối cùng nhập thể.
Toàn thân run rẩy một trận kịch liệt,
rồi—
Tĩnh lặng.
Trần Phàm ngã gục trong “không gian
nhẫn”.
Khi mở mắt lần nữa, hắn đã quay về hốc
đá rừng sâu.
Mưa đã ngớt.
Toàn thân ướt đẫm.
Nhưng kỳ dị nhất là—
Hắn nghe được tiếng côn trùng xa xa,
tiếng gió phá lá, thậm chí là… huyết dịch lưu động trong chính tim mình.
Hắn giơ tay ra.
Một tia hơi lạnh yếu ớt tụ lại trên đầu
ngón tay.
— Khí!
Dù yếu đến đáng thương… nhưng là chân
chính linh khí.
Trần Phàm sững sờ.
Hắn… đã thực sự bước vào con đường tu
luyện.
Nhưng cùng lúc đó—
Cảm giác mệt mỏi xói mòn sinh lực ập
đến.
Tóc mai hắn thoáng bạc thêm một sợi.
Trần Phàm hiểu:
Mỗi lần dùng Hồn Thạch — đều đang đổi
tuổi thọ lấy tu vi.
Hắn nhìn sợi tóc bạc, trầm mặc hồi lâu…
rồi siết chặt nắm tay.
“Nếu phải chết… ta cũng muốn chết trên
con đường nghịch thiên.”
Bên ngoài—
Một ánh sao lạnh lẽo chiếu xuyên qua
cành cây.
Trong rừng sâu, những bóng đen bắt đầu
chuyển động.
Yêu thú… lại đến gần.
Mà lần này—
Trần Phàm không chạy nữa.
CHƯƠNG
3 – GIỌT MÁU ĐẦU TIÊN
Gió đêm lạnh buốt luồn qua những khe lá
ướt đẫm mưa.
Trần Phàm đứng trong hốc đá, lưng dựa
vào vách, ánh mắt như dán chặt vào bóng tối ngoài rừng.
Hắn nghe rất rõ—
Yêu thú… đã tìm được tới đây.
Những ngày trước, chỉ cần nghe thấy âm
thanh này, Trần Phàm sẽ lập tức quay lưng bỏ chạy. Nhưng lúc này, hắn không
động.
Linh khí mỏng manh trong đan điền chậm
rãi luân chuyển, yếu ớt nhưng chân thực.
Trong đầu hắn hiện lên một ý niệm rất
rõ:
Hắn cúi xuống nhặt lấy chiếc rìu tiều
phu bên chân.
Lưỡi rìu đã sứt mẻ, cán gỗ mòn vẹt—công
cụ mưu sinh nhiều năm, nay thành binh khí cứu mạng.
Từng hơi thở gấp gáp được ép xuống.
Hắn tập trung tinh thần, vận chuyển
luồng linh khí đầu tiên dọc theo kinh mạch, dồn vào hai cánh tay.
Lần đầu tiên—
Hắn cảm thấy tay mình nặng như chứa
đá, đồng thời sinh ra một sợi ấm nóng quỷ dị.
Tiếng lá khẽ động.
Một bóng đen vọt ra khỏi bụi cỏ.
Là Phong Nha Hổ Con—yêu thú hạ
giai, thân dài chừng một trượng, da xám vằn đen, cặp nanh cong trắng lạnh toát
sát khí.
Nó đã phát hiện mùi máu của Trần Phàm.
“Gào!”
Phong Nha Hổ vồ thẳng đến, thân hình
nhanh như gió.
Khoảng cách chỉ còn mười bước.
Tám bước.
Năm bước!
Trần Phàm siết chặt rìu—
Đến khi thân hổ lao vào tầm bổ thì hắn hét
lớn, chém thẳng xuống!
“ẦM!”
Lưỡi rìu đập trúng trán yêu thú.
Nhưng—
Chưa đủ!
Da đầu cứng như da trâu tẩm đá, rìu chỉ
khảm sâu nửa tấc.
Phong Nha Hổ gầm rống dữ dội.
Móng vuốt sắc bén tạt ngang—
“Xoẹt!”
Vai Trần Phàm bị rạch ra một đường dài,
máu phun xối xả.
Cơn đau như sét đánh khiến hắn choáng
váng.
Nếu là trước kia—hắn đã quỵ xuống.
Nhưng lúc này—
Hắn bị đau làm tỉnh ngộ.
Linh khí trong đan điền bạo động.
Bản năng sinh tồn và ý niệm của kẻ tu
luyện hợp lại thành một điểm.
— Không thể dừng!
Trần Phàm mặc kệ máu chảy, cưỡng ép
truyền linh khí vào cánh tay phải.
Lưỡi rìu rung lên nhè nhẹ.
Hắn nghiến răng, đẩy toàn bộ sức lực
còn lại vào cú chém thứ hai.
“RẮC!!”
Một tiếng giòn tan vang vọng trong
rừng.
Rìu xẻ nát xương trán, chém thấu
não.
Phong Nha Hổ ngã phịch xuống đất, co
giật một lát rồi bất động.
Máu theo thân nó đầm đìa thấm ướt mặt
đất.
Tĩnh lặng.
Chỉ còn tiếng tim Trần Phàm đập dồn dập
như trống vỡ.
Hắn đứng sững tại chỗ, cả người run
rẩy—không vì sợ, mà vì… chấn động.
Đó là—
Giết chóc thật sự.
Không phải bẫy thú hay đập chết súc
vật.
Là máu nóng, là sinh mạng bị cắt dứt
trực diện bởi chính tay hắn.
→ Lần sát sinh đầu tiên.
“Ọc…”
Trần Phàm nôn khan.
Dạ dày quặn thắt, tay cầm rìu run rẩy.
Nhưng hắn không để mình sụp xuống.
Hắn nhìn corps yêu thú lạnh lẽo, hai
mắt dần trầm tĩnh:
Nếu mềm yếu — chính ta đã nằm ở đó rồi.
Đúng lúc ấy—
Chiếc nhẫn cổ trên tay hắn rung lên.
Một luồng lực hấp dẫn kỳ dị bộc phát.
Từ thân xác Phong Nha Hổ, một tia khói
xám mảnh như sợi tơ bị rút ra, cuốn vào nhẫn.
Ngay trong đầu hắn vang lên thanh âm
lạnh nhạt:
Thu nạp Hồn tức — Hồn Thạch đang tạo
thành.
Trần Phàm trợn mắt.
Hắn nhìn thấy tinh thể xám bạc từ từ
hội tụ trong không gian nhẫn, mờ mịt nhưng chân thực.
— Thì ra…
Con đường tu luyện hiện ra trước mắt
hắn—
Một con đường dẫm lên máu.
Hắn cúi nhìn bàn tay bê bết máu mình.
Từng sợi run rẩy dừng lại.
Ánh mắt đổi khác:
— Lạnh hơn… và kiên quyết hơn.
Xa xa—
Tiếng gầm của yêu thú khác vọng tới.
Không chỉ một con.
Trần Phàm chậm rãi nâng rìu lên vai.
Trong mắt không còn nét hoảng loạn của
tiều phu phàm tục.
Chỉ còn ý sát và ý sinh tồn đan xen.
“Đêm nay…”
“Ta hoặc chết.”
“Hoặc… bước thêm một bước trên con
đường tu tiên.”
CHƯƠNG
4 – BỊ TRUY SÁT & KẺ ĐẾN TỪ SƠN MÔN
Máu còn chưa kịp khô trên tay, Trần
Phàm đã nghe rõ tiếng bước chân từ xa.
Không phải thú.
Không nặng nề, hỗn loạn như yêu vật…
Mà là âm tiết nhịp nhàng, có tiết
tấu — bước đi của con người.
Hắn lập tức cúi thấp người, chui vào
sau một gốc cổ thụ, lấy bùn trét tạm lên vai đang chảy máu, nén mùi tanh lại.
Lưỡi rìu cắm xuống đất, hơi thở khép kín, linh khí luân chuyển cực chậm.
Ngay sau đó—
Ba bóng người từ trong rừng sương mù
bước ra.
Áo đạo bào xanh xám.
Kiếm treo lưng.
Thắt lưng thêu phù văn Liệt Sơn phái
— một tiểu tông môn ở vùng biên địa.
Dẫn đầu là một thanh niên mười bảy mười
tám tuổi, sắc mặt lạnh lùng:
“Khí huyết yêu thú vẫn còn nóng…”
Hắn hít nhẹ một hơi, ánh mắt lập tức
sắc bén:
“Có người vừa giết yêu ở gần đây.”
Gã trẻ con phía sau nhăn mũi:
“Trong rừng sâu có phàm tục nào dám
động vào Phong Nha Hổ?”
Kẻ còn lại cười khẩy:
“Chắc là người nghèo bị bức ăn bừa.”
Nói xong, hắn nhìn quanh, giơ tay bắn
ra một đạo linh phù.
Lá phù tự bốc khói, trôi lên trời, rọi
ra sợi ánh sáng xanh quét ngang rừng.
Thần thức dò xét!
Trần Phàm tim đập muốn vỡ tung.
Hắn lần đầu tiên bị dò linh thức
— toàn thân dán sát đất, nén khí, vận linh lực cực thấp để không bộc lộ ba
động.
Sợi ánh sáng quét ngang ngực hắn trong
gang tấc.
Chỉ chậm một phần hơi thở— hắn đã bị
phát hiện.
Thanh niên dẫn đầu cau mày:
“Kỳ lạ… khí tức yêu thú tán chưa hết,
nhưng sát giả lại không thấy.”
Gã thiếu niên sau lưng chép miệng:
“Có lẽ trốn rồi, hoặc bị ăn thịt ngược
lại.”
Tên còn lại cười:
“Dù là ai, vào rừng sâu không linh phù
cũng chỉ có chết.”
Chúng quay đi.
Trần Phàm suýt thở phào thì—
Chiếc nhẫn trên tay bỗng nóng lên.
Một tia Hồn tức vừa luyện trong đó khẽ
rung động.
RUNG—
Một gợn linh lực nhỏ xíu tràn ra ngoài.
Trong nháy mắt.
Tên tu sĩ dẫn đầu giật mình quay đầu!
“Có linh lực— ở kia!”
“ẦM!”
Thanh niên đó rút kiếm, một đạo kiếm
khí bắn thẳng về phía gốc cây Trần Phàm núp.
Thân cây nổ tung.
Trần Phàm lăn lộn khỏi hố đất, vai rách
toạc, máu phun như suối.
Hắn không kịp nghĩ ngợi, xoay người
bỏ chạy.
“Đuổi theo!” — Tiếng hét sau lưng vang
lên.
Ba đạo thân ảnh lập tức tung mình lao
tới như chim ưng.
Gió rít bên tai.
Khoảng cách rút ngắn cực nhanh.
— Không thể chạy thẳng.
Hắn đột ngột rẽ ngoặt vào khe đá dốc
đứng, vận linh lực toàn thân để leo vách đá trơn trượt.
Thanh niên đầu đàn cười lạnh:
“Phàm nhân vớt được chút linh lực mà
tưởng trốn nổi sao?”
Hắn giơ tay:
“Mê Vụ Phù — Khai!”
Màn sương trắng phun ra tràn kín sườn
núi.
Tầm nhìn bị cắt đứt.
Trần Phàm loạng choạng suýt rơi xuống
vực.
Chiếc nhẫn lập tức rung lên.
Một luồng cảm ứng mơ hồ dẫn hắn về
hướng an toàn như la bàn bản năng.
Hắn siết chặt nhẫn, theo linh cảm lao
trong mê vụ.
Đột ngột—
Mặt đất sụp xuống.
Hắn rơi vào một hang đá chìm sâu.
Tiếng gió quất sau tai— rồi…
“BỤP!!”
Va chạm xuống nền bùn.
Xương toàn thân tưởng như gãy vụn.
Trần Phàm ôm ngực ho ra máu.
Trên đỉnh hang, tiếng hô hoán của tu sĩ
vang lên:
“Hắn rơi xuống rồi!”
“Vách dựng đứng này… người phàm không
sống nổi đâu.”
Thanh niên dẫn đầu trầm ngâm vài nhịp:
“Không tìm nữa.”
“Hắn hoặc chết— hoặc tàn phế.”
Tiếng bước chân dần xa.
Bóng tối bao trùm hang sâu.
Trần Phàm thở dốc trong bùn lạnh.
Mắt nhìn trần đá rạn nứt.
Trong khoảnh khắc sống sót—
Lòng hắn chợt trào lên một cảm giác cay
đắng đến tận xương.
Hắn nắm chặt nhẫn đến bật máu.
“Ta— nhất định sẽ sống…”
“…cũng nhất định, không bị các ngươi
giẫm đạp mãi mãi.”
Tại đáy hang—
Một đạo ánh sáng mờ từ vách đá lóe lên.
Trần Phàm nhìn thấy—
Một bệ đá cổ xưa khắc trận văn.
Ở giữa trận—
Đặt một quyển sách rách nát bọc trong
da thú khô cứng.
Bốn chữ mờ mịt trên bìa:
《DƯỠNG KHÍ TÀ THUẬT》
Tim hắn đập mạnh.
CHƯƠNG
5 – CỔ THUẬT DƯỠNG KHÍ
Ánh sáng mờ chiếu lên vách đá ẩm thấp
của hang sâu.
Trần Phàm bò dậy trong bùn, thân thể
đau như bị đánh vỡ từng khúc xương. Vai trái rách toạc vẫn đang rỉ máu, mỗi lần
hít thở lồng ngực lại nhói buốt.
Nhưng ánh mắt hắn chỉ khóa chặt vào quyển
cổ thư giữa bệ đá.
Bốn chữ bìa ngoài mờ nhạt:
《DƯỠNG KHÍ TÀ THUẬT》
Hai chữ “tà thuật” khiến tim hắn
khẽ thắt lại.
Trong tu giới, công pháp chính đạo coi
trọng căn cơ cùng danh môn. Tà thuật thì khác — nhanh, gấp, dùng sinh mệnh đổi
sức mạnh.
Nhưng…
Hắn là thứ gì?
Chính đạo sẽ chẳng buồn liếc đến kẻ
phàm linh căn rách nát như hắn.
Chỉ có tà đạo — mới chịu thu nhận kẻ
như hắn mà thôi.
Trần Phàm bước lên bệ đá, giơ tay chạm
vào quyển sách.
Ngay khoảnh khắc ấy —
Chiếc nhẫn run rẩy dữ dội, phát ra xung
đột linh lực mơ hồ.
Một dòng cảm ứng trỗi dậy trong đầu:
Hắn cười cay.
“Muốn sống— phải dám liều.”
Hắn mở sách.
Trang giấy xám đục như da người lột,
chữ viết cong queo cổ quái.
Ngay hàng đầu:
Phàm cầu đạo — phải diệt sinh niệm.
Một dòng chú thích chen ngang:
Trần Phàm nhìn bàn tay đầy vết máu
mình.
Một ý nghĩ chợt bật lên—
— Quyển này… dành cho kẻ không có gì
để mất.
Hắn ngồi xếp bằng trên nền hang.
Vận linh lực mỏng manh trong đan điền
trôi về tay phải.
Dùng rìu sắc cắt đầu ngón tay—máu lập
tức trào ra.
Hắn dùng máu vẽ trận đồ mô phỏng
theo sách, từng nét run rẩy trên mặt đá.
Trận hình vừa hoàn thành—
“Mặc!”
Trần Phàm hét khẽ theo phương thức sách
dạy.
Máu trên trận đồ như bị hút khô.
Huyết quang lan tỏa—
Luồng khí âm hàn xâm nhập cơ thể hắn.
Trong khoảnh khắc—
Toàn thân hắn co giật dữ dội.
Kinh mạch như bị thiêu đốt từ bên
trong.
Hắn cắn nát môi dưới, mồ hôi lạnh toát
toàn thân, sống lưng cứng đơ như bị treo lên hỏa lò.
Khai mạch trái đạo – thành công.
Tiếng thì thầm lạnh băng vang lên trong
thức hải.
Dòng linh lực mới sinh đậm đặc gấp
ba lần trước bộc phát.
Trần Phàm mở mắt.
Ánh nhìn sắc đi thấy rõ.
Tai nghe xa mười trượng.
Dù còn yếu, nhưng đó là—
Chân chính bước vào Luyện Khí tầng một!
Nhưng—
Ngay khi hắn gắng đứng dậy—
Thân thể bỗng run rẩy dữ dội.
Làn da sạm đi một lớp xám nhàn nhạt.
Trán hắn xuất hiện vết hoa văn tối
như vết bớt.
Tâm trí thoáng ùa về hình ảnh ảo giác —
máu, xác chết, gầm thét.
Trần Phàm nắm đầu gối khuỵu xuống.
Hắn cảm nhận rất rõ:
— mình đã đặt một chân lên con đường
không có lối quay về.
Đúng lúc ấy—
ẦM!
Bệ đá phía trên hang sụp vỡ.
Ánh sáng từ miệng nứt tràn vào.
Một bóng người đáp xuống.
Tên thiếu niên tu sĩ của Liệt Sơn phái!
Hắn hô lạnh:
“Quả nhiên chưa chết!”
Gã giơ kiếm:
“Phàm nhân trộm linh pháp — chết không
oan!”
Kiếm khí bắn tới như tia sét!
Trong trạng thái chưa kịp ổn định, Trần
Phàm theo bản năng tung người sang bên.
Linh lực tà thuật trong mạch bạo phát.
Hắn vung rìu đỡ kiếm.
“KENG!!”
Âm va chát chúa.
Hai
lực va nhau—
Một phàm nhân vừa nhập Luyện Khí
đối đầu tu sĩ chính tông Luyện Khí tầng
hai.
Bằng—
Máu!
Vai Trần Phàm bị kiếm khí xé toạc lần
nữa.
Nhưng—
Hắn đã chém trúng!
Một vết rách ngang bắp tay tu sĩ.
Tên kia rú lên:
“Sao… sao phàm nhân đánh bị thương được
ta?”
Trần Phàm thở hổn hển.
Máu nhỏ xuống đất, từng giọt lăn qua
trận đồ chưa tắt.
Hắn nhìn thẳng tu sĩ:
“Vì ta… không sợ chết như ngươi.”
Hắn xông lên — cú chém kết liễu!
Rìu vung ngang.
Đầu rơi.
Máu tung tóe.
Sinh mạng thứ hai – tan biến.
Chiếc nhẫn lập tức rung lên dữ dội.
Hai luồng Hồn tức nhập thể.
Hồn Thạch lập thành: +2
Nhưng—
Tróp mũi Trần Phàm hiện lên một tia
sát khí đậm đen như khói.
Hắn thở dốc.
Nhè nhẹ thì thầm:
“Ta… đã trở thành kẻ giết người rồi
sao?”
Câu hỏi tan vào bóng tối.
Bên ngoài hang—
Tiếng hô hoán của hai tu sĩ kia vang
lên.
Chúng đã phát giác trận chiến.
Trần Phàm bê rìu đứng lên.
Lưng thẳng.
Ánh mắt rèm đỏ ánh máu.
“Không còn đường lui…”
Tác giả: Mèo Ping Ping

0 Comments