⭐ TÓM TẮT TRUYỆN: PHÀM NHÂN VẤN TIÊN ĐỒ
Tác
giả: Mèo Ping Ping
Trần Phàm, một thiếu niên bình thường sinh ra trong một thôn nhỏ
hẻo lánh, từ nhỏ thân thể yếu ớt, căn cốt không tốt, bị xem là không có khả
năng bước vào con đường tu tiên. Năm mười tuổi, vì muốn thay đổi vận mệnh, cậu
rời quê theo lời chỉ dẫn của tam thúc, được giới thiệu vào Phong Khởi Môn
— một tiểu tông môn giữa vùng núi cao linh khí mỏng.
Ngay từ khi nhập môn, Trần Phàm đã bị
đánh giá thấp, chỉ có thể làm tạp dịch đệ tử, vừa tu luyện vừa lao động
nặng. Căn cơ kém khiến cậu mất hàng tháng mới cảm nhận được chút linh khí sơ
khai. Thế nhưng, dù chậm chạp, cậu chưa từng bỏ cuộc.
Trong một lần làm việc ở rừng sau tông
môn, Trần Phàm vô tình nhặt được một chiếc nhẫn cổ thần bí, bên trong ẩn
chứa một không gian u ám như vực sâu. Chiếc nhẫn có thể hấp thu linh khí
trời đất và ngưng tụ thành một loại hồn thạch nguyên thủy, tinh
thuần hơn cả linh thạch quý hiếm.
Nhờ những viên hồn thạch do nhẫn tạo
ra, Trần Phàm âm thầm cải thiện căn cơ, nâng cao tốc độ tu luyện, bắt đầu đuổi
kịp thậm chí vượt qua nhiều thiên tài ngoại môn.
Tuy nhiên, chiếc nhẫn không đơn giản
như vậy — nó mang dấu vết của một nền văn minh tu luyện cổ xưa đã diệt vong, và
có vẻ như cậu chỉ đang “chạm vào lớp vỏ ngoài” của nó.
Trong quá trình tu luyện, Trần Phàm dần
bị cuốn vào những âm mưu lớn hơn bản thân rất nhiều:
- sự tranh đấu trong tông môn,
- những bí mật bị che giấu của chiếc nhẫn,
- lời đồn về “Khôi Lỗi Chi Chủ” thời thượng cổ,
- và bóng dáng một đại kiếp nạn đang dần hình thành
nơi tam giới.
Mỗi lần trưởng thành là một lần cận kề
tử vong; mỗi lần cơ duyên là một lần chọn lựa giữa lương thiện và sống
sót.
Từ một phàm nhân bình thường với căn
cốt tệ hại, Trần Phàm từng bước mở ra con đường vấn đạo tiêm đỉnh, đối
mặt với thiên tài vạn tộc, yêu ma, cổ tu và cả những tồn tại bất tử.
Hành trình của cậu chính là minh chứng
cho một đạo lý:
Phàm nhân cũng có thể bước lên con
đường vấn tiên – chỉ cần đủ nhẫn, đủ nghị lực, và đủ quyết tâm không quỳ xuống
trước vận mệnh.
.png)
0 Comments