📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
06 – NHẪN THẦN BÍ
Ngoại môn khổ sai vẫn tiếp diễn.
Lao lực không ngừng, đổi lấy từng ngày
được giữ lại sơn môn.
Riêng Tiêu Phong Viện, Tiêu Nhất Lang
thỉnh thoảng giao thêm việc:
Hái linh thảo tạp cấp.
Đó không phải là cơ duyên.
Mà là nhiệm vụ bẩn thỉu — vào khu chân
núi Hắc Phong Sơn, nơi linh khí lỏng lẻo, yêu thú cấp thấp lẩn khuất, mỗi
năm đều có tạp dịch mất mạng.
—
Sáng hôm ấy.
Mưa bụi lất phất.
Trần Phàm cõng gùi tre, một mình men
theo khe đá phía tây.
Danh sách linh thảo cần hái:
Đều là thứ rẻ tiền, nội môn không
thèm dùng.
Hắn cúi mình lần theo vách rêu trơn
trượt.
Từng bước vô cùng thận trọng.
—
Khi hắn hái đến cụm sinh căn thảo thứ
ba…
Bàn chân chạm phải mảng bùn nát phủ
rêu.
“Rắc—”
Một tiếng vỡ khô.
Cả thân người trượt dốc đổ về phía
trước.
Hắn chưa kịp hô thì đã tuột khỏi mép
đá, lăn xuống sườn khe hẹp.
—
ĐẦM!
Cả thân mình vùi trong bùn đen lạnh
ngắt, đầu va vào tảng đá lởm chởm.
Máu rịn trán.
Tai ong ong.
Người đau buốt như gãy làm hai.
—
Hắn cố bò dậy.
Hai tay cắm vào bùn — chạm phải vật
cứng lạnh.
Hắn cúi xuống, vạch bùn.
Một tia ánh đồng u ám lóe lên.
Một chiếc nhẫn cổ.
Không phải đồng thau thông thường — kim
loại xỉn mờ, hoa văn như ký hiệu cổ xưa khắc vòng xoáy ám sắc, trên mặt
nhẫn có một hạt đá nhỏ xám đen như than.
Nhìn qua giống vật nhiễm tà.
—
Trần Phàm do dự.
Ở tiên môn, vật vô chủ trên rừng núi
thường không phải phàm vật.
Nhặt lên có thể gặp cơ duyên.
Mang về có thể là họa.
—
Nhưng hắn nhìn lên bàn tay rớm máu.
Phàm nhân nghèo — chẳng còn gì để đánh
mất.
Hắn nắm nhẫn.
Lau bùn.
Rồi đeo vào ngón tay trái.
—
Khoảnh khắc chạm da.
“Ô—”
Một cơn lạnh thấu xương lan thẳng theo
huyết mạch.
Linh khí mộc quanh thân bỗng rung động
dữ dội.
Trần Phàm hít mạnh.
Hắn ngồi phịch xuống bùn.
—
Nội thị.
Trong đan điền:
Luồng khí mộc vốn mỏng như sương giờ tụ
nhanh hơn.
Nhịp hấp thu linh khí tăng gấp đôi.
Chỉ một vòng thổ nạp — hiệu quả tương
đương hai vòng luyện bình thường.
—
“Cái… này…”
Tim hắn đập như trống.
—
Trong đầu.
Giữa thức hải vốn yên lặng — vọng
lên tiếng thì thầm mơ hồ.
Không rõ nam nữ.
Già mà không hẳn già.
Tựa như tiếng gió lọt qua đá:
“Hồn thạch… dưỡng linh…”
“…Linh suy… lấy mạch bổ mạch…”
Âm thanh ngắt quãng.
Không thành lời hoàn chỉnh.
—
Trần Phàm ôm đầu.
Đầu đau như búa nện.
Hắn khẽ rên.
Mãi tới khi thức hải yên trở lại — âm
thanh kia mới lắng xuống.
—
Hắn ngồi thở dốc giữa bùn.
Ngón tay đeo nhẫn — mát lạnh, như
gắn thêm một mạch sống.
—
Hắn không dám ở lại lâu.
Thu nhặt linh thảo.
Men theo vách đá bò ra khỏi khe.
Người ướt sũng bùn đất.
Vai còn run.
—
Đêm.
Trở về Tiêu Phong Viện.
Hắn không dám nói với Tiêu Nhất Lang.
Chỉ lặng lẽ ngồi thổ nạp như thường lệ
— nhưng lần này, biến đổi rõ rệt.
Khí vào nhanh.
Kinh mạch không còn đau buốt dữ dội.
Đan điền tụ khí bền hơn, không tán mau.
—
Chỉ một canh giờ luyện:
Khí tụ tương đương hai canh trước
kia.
—
“Nhẫn… thật sự có tác dụng.”
Hắn thì thầm.
—
Trong đêm sâu.
Hắn lại giải trừ thức hải.
Âm thanh kia tiếp tục xuất hiện — nhưng
nhẹ hơn trước:
“…Hồn thạch làm tâm…”
“…Dưỡng linh, nâng mạch…”
“…Chớ để người ngoài biết…”
—
Từ “đừng” vang lên rành rọt.
Tim Trần Phàm run lên.
Hắn nghe rõ:
“Chớ để người ngoài biết.”
—
Hắn vội che bàn tay lại.
Ánh mắt lộ vẻ cảnh giác.
Ở Phong Khởi Môn, đệ tử ngoại môn mất
mạng vì dị bảo không phải chuyện hiếm.
Vật giúp tăng tu luyện — không phải
phúc với kẻ yếu.
Mà là tai ương.
—
Ngoài sân.
Tiêu Nhất Lang nhìn về phòng Trần Phàm.
Ánh mắt khẽ hẹp.
“Linh khí dao động bất thường…”
Hắn trầm ngâm, nhưng không hỏi.
Chỉ quay lưng đi.
—
Trần Phàm nằm trên ổ rơm.
Nắm chặt bàn tay đeo nhẫn.
Mạch đập đập nhẹ.
Trong tim dâng lên nửa phần hi vọng —
nửa phần bất an:
Cơ duyên… đến rồi.
📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
07 – KHÍ TỤ NHẬP MẠCH
Đêm sâu.
Tiêu Phong Viện yên lặng như một ngôi
mộ cổ.
Gió lùa qua hàng tùng, tiếng lá xào xạc
hòa cùng mùi tro phù ẩm ướt.
Trần Phàm ngồi xếp bằng trên bồ đoàn
rách.
Hai tay đặt trên đan điền.
Ngón tay trái đeo chiếc nhẫn cổ xám
đen — ánh kim u ám mờ mịt, như đang ngủ say.
—
Hắn bắt đầu vận chuyển Thanh Mộc
Sinh Căn Quyết.
Khí nhập
phế – dẫn tam tiêu – dán lưng – quán đan điền.
Mỗi nhịp thở đều kéo theo linh khí
trong không trung rung động, bị nhẫn cổ hấp dẫn nhanh hơn bình thường.
—
Khí vào.
Liền tụ.
Không tan.
—
Đan điền lần này không phải chỉ lờ
mờ ấm, mà xuất hiện một vòng xoáy khí mộc mỏng nhẹ.
Xoay.
Chậm.
Nhưng vững.
—
Vệt đau kéo dài nơi kinh mạch.
Không gắt như trước.
Mà là đau âm ỉ, tựa như từng thớ
thịt bị kéo rộng ra để thích ứng.
—
Trán Trần Phàm toát mồ hôi.
Hắn cắn chặt răng.
Bởi từ lời pháp quyết hắn sớm hiểu:
Khí tụ nhập mạch – đau không chết là
thành.
Chết – coi như vận kém.
—
Một canh giờ trôi qua.
—
Luồng khí mộc trong đan điền không tan,
mà bắt đầu dãn mạch phát tán.
Theo mệnh môn phía sau lưng, xông
lên hai nhánh Nhâm – Đốc mạch.
Cảm giác nóng lạnh đan xen lan khắp
xương sống.
—
TRẦN PHÀM run mạnh.
Đan điền co rút.
Khí xoắn đột ngột dâng cao.
—
“ẦM.”
—
Trong cơ thể hắn — tựa như vách đá
vỡ toang một khe hẹp.
Không hề có bộc phát linh lực.
Chỉ là một đường mạch mới được khai
thông.
—
Hơi thở bỗng nhẹ đi.
Tim đập chậm lại.
Kinh mạch không còn căng cứng.
Một cảm giác lạ lẫm dâng lên:
Thân thể nhẹ hơn.
—
Trần Phàm mở mắt.
Tròng mắt đen sáng, như ánh lân quang
lóe lên rồi tắt.
Hắn cảm thấy:
—
Hắn cúi nhìn tay mình.
Không có ánh sáng.
Không có hào quang.
Nhưng hắn biết:
Khí đã nhập mạch.
—
Luyện Thể tầng 1.
Trong hành lang tối.
Một bóng người đứng dựa cột đá.
Tiêu Nhất Lang từ đầu đến cuối chưa
rời đi.
Ông quan sát từng dao động linh khí
quanh viện.
Khi cảm nhận rung động mạch khí kia vừa
lắng xuống, ánh mắt hắn động nhẹ.
Hắn bước ra.
Giọng trầm:
“Ngươi… vừa đột phá?”
Trần Phàm giật mình.
Vội đứng dậy cúi đầu:
“Dạ… đệ tử vừa vận khí… không rõ có gì
sai.”
Tiêu Nhất Lang nhìn hắn rất lâu.
Ánh mắt không còn lạnh tuyệt đối như
trước.
—
“Mộc tạp linh căn.”
“Nửa năm đạt tiểu thành Luyện Thể
tầng một…”
Hắn khẽ lắc đầu:
“Hiếm thấy.”
—
Ở Phong Khởi Môn:
Đệ tử nội môn ba tháng là hoàn
thành nhập môn Luyện Thể.
Ngoại môn có linh căn trung bình — nửa
năm cũng đạt được.
Nhưng với mộc tạp linh căn — thường
phải một đến hai năm.
Có người luyện suốt đời… cũng không
nhập mạch nổi.
—
Tiêu Nhất Lang nhìn Trần Phàm từ trên
xuống.
“Ngươi… không nhanh.”
“Không mạnh.”
“Nhưng…”
Hắn dừng lại.
Ánh mắt lần đầu mang theo một tia
sáng rất nhạt.
“Có thể đi xa.”
—
Ông không hỏi gì thêm.
Không quan tâm đột phá bằng cách nào.
Không để ý tới chiếc nhẫn.
Chỉ nói một câu:
“Tiếp tục luyện.”
“Đừng chết.”
—
Rồi quay lưng rời đi.
—
Trần Phàm lặng người.
—
Chỉ một câu ngắn.
Không phải khích lệ.
Không phải bảo hộ.
Nhưng trong đêm tối lạnh lẽo — với một
thiếu niên phàm nhân, đó là lời thừa nhận đầu tiên từ thế giới tu đạo.
—
Hắn đứng lặng một lát.
Rồi ngồi xuống bồ đoàn.
Tiếp tục luyện.
Không ăn mừng.
Không kiêu ngạo.
Chỉ ghi sâu vào tim:
Luyện Thể tầng 1 — chỉ là bắt đầu.
Ngoài sân gió thổi rì rào.
Trong thức hải, tiếng cổ âm từ nhẫn
vang lên nhè nhẹ như gió len khe đá:
“…khí đã tụ…”
“…mạch đã mở…”
“…tử lộ mới rời được nửa bước…”
Trần Phàm khẽ cau mày.
Hắn thì thầm:
“…Tử lộ?”
Không ai trả lời.
Chỉ có vòng nhẫn lạnh lẽo trên ngón
tay, lặng lẽ nuốt ánh trăng.
📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
08 – HỒN THẠCH HIỂN HOÁ
Đêm thứ ba sau khi đột phá.
Trần Phàm thiếp đi giữa tĩnh tọa.
Ý thức vừa chìm —
Trời đất liền tắt.
Không mộng cảnh.
Không thân thể.
Chỉ có một không gian hắc ám vô biên,
dường như được mở ra ngay trong chiếc nhẫn cổ.
Bốn phía không gió.
Không trên.
Không dưới.
Chỉ có một vật lơ lửng giữa hư vô:
Một viên tinh thể ánh xanh, lớn
bằng đầu ngón tay cái.
Bề mặt trơn nhẵn.
Bên trong tỏa ra từng dòng ánh quang
mộc khí dịu nhẹ nhưng nặng nề cổ xưa.
Trong đầu Trần Phàm vang lên tiếng thì
thầm:
“Hồn… Thạch…”
Vừa nghe hai chữ ấy —
Tinh thể bắt đầu rung động.
Một luồng hấp lực xé ý thức Trần Phàm
lại gần.
Hắn muốn lui —
Nhưng thần niệm tạp nham Phàm Nhân,
hoàn toàn không đủ sức phản kháng.
Tinh thể chạm vào trán hắn.
ẦM.
Không phải nổ.
Mà là tan ra.
Tinh quang xanh sẫm vỡ thành hàng ngàn
tia, cắm thẳng vào thức hải.
Trần Phàm “thấy” được cảnh tượng đáng
sợ:
Từng tia sáng chạm vào hồn phách hắn
— không đâm nát, mà quấn lấy.
—
Kéo.
—
Rèn.
—
Tựa như từng sợi dây thép đang siết
lại thần hồn vốn mềm yếu của phàm nhân.
Ý thức suýt tan.
Hồn phách đau như bị lột da.
Hắn gào trong câm lặng:
— “DỪNG LẠI!”
Không ai đáp.
Chỉ có cổ âm vang vọng:
“…ỡng linh…”
“…đúc hồn…”
“…thạch luyện phách…”
Rồi hắc ám sụp xuống.
Trần Phàm bừng tỉnh.
Cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Y phục như vừa ngâm nước.
Lồng ngực phập phồng.
Không đau.
Chỉ nặng.
—
Hắn chống tay ngồi dậy.
Bàn tay run nhẹ.
Nhưng thay vào đó:
Hắn bóp chặt nắm tay—
ẦM!
Một tiếng không vang lớn, nhưng khí
kình nổ u u trong huyệt lòng bàn tay.
—
Trần Phàm nhìn lại thân thể mình.
Lẳng lặng nhận ra:
🩶
Hồn phách dầy lên.
🩶
Cảm giác đau khi vận mạch biến mất.
🩶
Thể lực tăng lên gấp đôi so với hôm qua.
Hắn thở ra sâu một hơi.
Khí mộc từ không trung hút vào nhanh
hơn trước.
Hắn lại vận công.
Vừa niệm pháp quyết —
Kinh mạch liền mở rộng, khí lưu đi qua êm thuận gấp bội.
Không tắc.
Không rít.
Không đau.
—
Tựa như dòng suối cạn bị nới rộng
thành lòng sông.
Trần Phàm chấn kinh.
—
Hắn dò nội tức.
Nhận ra:
Vầng trán hắn thấm mồ hôi.
Nhưng lần này—
Là vì sợ.
Hắn khẽ lẩm bẩm:
“Đây… là lực lượng không nên thuộc về
kẻ phàm nhân.”
Trong lòng.
Một tia lạnh buốt trào lên.
Hắn đưa tay sờ chiếc nhẫn cổ xám
đen.
Nó lạnh.
Nặng.
Yên lặng.
Hắn nghe thấy cổ âm lần nữa:
“…Hồn Thạch… dùng một…”
“…dưỡng thân – đúc mạch…”
“…mỗi lần hấp thu…”
“…ngươi… sống sót thêm một lần…”
“Dùng… một?”
Trần Phàm tái mặt.
Hắn hiểu:
Viên Hồn Thạch vừa rồi — chỉ là một
trong số nào đó mà hắn chưa thấy.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
Tu hành trong thế giới này…
Không phải bồi dưỡng.
Mà là —
Trần Phàm đóng mắt.
Ngồi thẳng lại.
Tiếp tục vận công.
Không phải để mừng…
Mà để chống lại hậu quả chưa
biết.
Bên ngoài — gió đêm rít qua những ngọn
tùng già.
Trong tiểu viện —
Một phàm nhân đang trơ trọi
ôm lấy con đường không thể quay đầu.
📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
09 – NGOẠI MÔN TỶ THÍ
Sân Tụ Thạch.
Ngoại môn đại tỷ thí mỗi năm một lần.
Trần Phàm đứng cuối hàng.
Áo xám vá chằng vá đụp.
Trong khi các thiếu gia công tử xung
quanh đeo linh khí hộ thân, trán dán phù bảo vệ, đàm tiếu cười cợt.
Danh sách gọi tên.
— “Trương Kính — Hỏa linh căn.”
— “…đối thủ: Trần Phàm — Thanh mộc
tạp căn.”
Một tiếng xì xào nổi lên.
“Ha ha — phàm tu gặp thiếu gia Trương
rồi.”
“Đánh cho một chưởng chắc về nằm một
tháng.”
“Xui thật.”
Trần Phàm bước lên đài.
Trương Kính cười nhạt:
“Ngươi cút xuống vẫn kịp.”
Trần Phàm không đáp.
Hắn chắp tay hành lễ — đúng lễ ngoại
môn.
Tiếng chuông vang.
TỶ THÍ BẮT ĐẦU
Trương Kính không nói thêm.
Hỏa khí từ đan điền nổ phừng.
Bàn tay đỏ thẫm như đang thiêu.
—
“Hỏa Viêm Chưởng!”
Ngọn lửa ép gió đập tới.
Trần Phàm tránh.
Chậm.
Mộc thân pháp yếu, bước chân thiếu lực.
ẦM!
Vai trúng một chưởng.
—
Thân thể bay bật.
—
Đập mạnh xuống nền đá.
RẮC.
Tiếng gãy xương vang lên rợn người.
Cả cánh tay trái vặn cong khác
thường.
Máu từ khoé miệng phun ra.
Khán đài náo động.
—
“Xong — phàm nhân chịu không nổi!”
Trương Kính bước tới, cười nửa miệng:
“Cho ngươi thua. Ta không giết phế
vật.”
Cánh tay Trần Phàm buông thõng,
môi tái nhợt.
Hắn quỳ một gối.
Đầu cúi thấp.
Trong khoảnh khắc —
Nhẫn cổ nóng lên.
Thức hải rung động.
Cổ âm vang lên:
“…kích… hoạt…”
“…Mộc khí… phản sinh…”
Tinh thể xanh nhạt lóe lên bên trong
nhẫn.
ẦM —
Khí mộc trong kinh mạch đồng loạt
dâng trào.
Từng sợi mộc khí quấn vào xương gãy.
—
RỊCH — KHẠC.
—
Tiếng xương liền lại trong đau đớn,
như có bàn tay vô hình nắn chỉnh.
Da thịt khép.
Gân nối.
Huyết mạch tuần hoàn.
Cánh tay gãy…
Đang được hồi phục trực tiếp.
Trần Phàm hít sâu.
Đứng dậy.
Ánh mắt đổi khác.
Không còn yếu ớt —
mà là lạnh lẽo bướng bỉnh của kẻ
từng nếm mùi chết hụt.
Trương Kính sững người:
“Ngươi…?”
Không cho đối phương nói hết.
Trần Phàm vận công.
Hai tay áp chưởng.
—
Mộc khí tụ nơi kinh mạch vai – ngực –
cánh tay – lòng bàn tay.
Chưởng pháp tầng thấp nhất ngoại môn:
MỘC KHÍ
QUY PHÁCH CHƯỞNG
Chiêu đơn sơ nhất trong kho công
pháp:
— không nhanh
— không uy
— chỉ thuần dồn khí toàn lực vào một
kích.
Trương Kính cười ngạo nghễ:
“Đoán xem, chiêu rách ấy phá nổi Hỏa
thuẫn không?”
Hắn dựng hỏa khí hộ thân.
Trần Phàm đạp mạnh.
—
Thân người lao lên nặng nề.
—
Hai chưởng đánh thẳng!
ẦM!!!!!
Không bạo liệt như hỏa chưởng.
Chỉ là một áp lực mộc khí trầm nặng
như thân cây cổ thụ đập thẳng vào tường lửa.
—
Hỏa thuẫn kẹt lại trong nửa nhịp
thở.
—
Rồi…
PHỤT.
Hỏa tan.
Một tiếng rên nghẹn vang lên.
Trương Kính bay ngược, đập xuống
biên đài, lăn vài vòng.
Pháp y cháy sém.
Đan điền co rúm.
Mộc khí dư chấn ép vào lồng ngực khiến
hắn nôn máu.
Trên đài — im phăng phắc.
Chấp sự ngồi ghi chép khựng bút giữa
không trung.
Thiếu gia Hỏa linh căn…
bại dưới tay phàm nhân.
Trần Phàm đứng yên.
Thở gấp.
Hắn không vui mừng.
Chỉ run — vì tay vẫn còn tê buốt
do hồi phục gượng ép.
—
Hồn Thạch đang rút linh lực của
chính hắn.
Cổ âm lạnh lẽo:
“…đổi thương… lấy thắng…”
Hắn bấu nắm tay.
Khẽ lẩm bẩm:
“…Ta còn sống.”
📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
10 – ĐƯỢC CHÚ Ý
Sau ngoại môn tỷ thí.
Tên Trần Phàm không còn trôi lẫn
giữa đám phàm đồ lao dịch.
Tin đồn len lỏi khắp Phong Khởi Môn:
— “Mộc tạp linh căn thắng thiếu gia Hỏa
thuộc.”
— “Bị đánh gãy tay còn đứng dậy phản
sát.”
— “Có dị bảo hộ thể.”
Người khen không có.
Chỉ toàn người sợ.
Bốn ngày sau.
Một lệnh triệu tập đến Tiêu Phong Viện.
Trần Phàm đứng trước Chấp Sự điện
ngoại môn.
Bên trong là năm người áo đen bào xám
ngồi cao trên thềm đá.
Ở giữa — Tô chấp sự, người quản
ngoại môn khảo hạch.
Ánh mắt sắc như dao mổ.
“Ngươi tên Trần Phàm?”
“Vâng.”
Một quyển loại bạ được ném xuống bàn:
Tô chấp sự nhíu mày:
“Với hồ sơ này — ngươi không thể thắng
Trương Kính.”
Trần Phàm không đáp.
Chỉ cúi đầu.
Tô chấp sự chăm chú nhìn hắn:
“Ngươi có dùng đan dược cấm
không?”
“Nếu có… giết tại chỗ.”
Không khí ngột ngạt như nêm sắt.
Trần Phàm từ từ lắc đầu:
“Đệ tử không có.”
Một khoảng lặng kéo dài.
—
Chấp sự gật đầu.
Tô chấp sự phất tay:
“Cho hắn quy vào Ngoại môn dự bị ưu
đãi.”
Hai chữ ấy…
Giống như xé bỏ xiềng một bậc.
ĐÃI NGỘ
MỚI
Từ hôm đó:
Mỗi tháng thêm 3 viên dưỡng khí đan.
Được miễn mọi lao dịch nặng, chỉ
giữ việc quét viện.
Được
vào Linh Vân Các tầng một mượn công pháp ngoại môn.
Nhưng đổi lại:
Danh sách “quan sát trọng điểm”.
Bất cứ tiến cảnh đột biến — bị gọi
lên tra vấn ngay.
Đãi ngộ tăng.
Ánh mắt bám theo cũng nhiều hơn.
Trong đám ngoại môn.
Ánh nhìn dành cho Trần Phàm đổi sắc:
— Không còn khinh miệt.
— Chỉ còn xa lánh và đề
phòng.
Một phàm nhân đột nhiên thắng lớn —
Không ai tin là “may mắn”.
TIÊU NHẤT LANG
Tiêu Nhất Lang đứng ở sân sau Tiêu
Phong Viện.
Lưỡi kiếm cũ gõ gõ vào lan can gỗ.
“Bọn chấp sự… đã để ý tới ngươi.”
Trần Phàm thưa:
“Đệ tử biết.”
Tiêu Nhất Lang nói:
“Ngươi càng nổi, càng chết sớm.”
Trần Phàm cúi đầu:
“Nhưng nếu không nổi — con đã chết từ
tỷ thí.”
Một khoảng lặng.
Tiêu Nhất Lang bật cười khẽ — tiếng
cười rất thấp, rất khô:
“Đúng kiểu phàm nhân.”
Ông ném cho Trần Phàm một bọc nhỏ.
Bên trong:
→ Ba miếng linh thạch hạ phẩm.
“Để ngươi đổi lấy đan dược ngoài danh
mục.”
Trần Phàm sững sờ:
“Sư phụ…”
Tiêu Nhất Lang xua tay:
“Không phải cho không.”
—
PHÀM TU MƯU SINH
Đêm đó.
Trần Phàm ngồi trong căn phòng gỗ cũ.
Trước mặt:
— Đan dược được cấp.
— Ba linh thạch trong bọc.
— Chiếc nhẫn cổ u ám.
Hắn mím môi.
“Ta thắng một trận.”
—
“Vậy mà…”
—
“Phải đổi cả tự do lấy mấy viên thuốc.”
Hắn nuốt dưỡng khí đan.
Điều tức.
Vận công.
Nhẫn cổ hơi nóng.
Cổ âm thầm thì:
“…bị… nhìn chằm chằm…”
“…chớ… kích phát…”
Trần Phàm hiểu:
Hồn Thạch không muốn lộ diện thêm.
Hắn siết chặt chiếc nhẫn.
“Muốn sống — phải âm thầm hơn.”
Ở Phong Khởi Môn:
Kẻ mạnh lộ diện — chết nhanh.
Kẻ sống lâu — ẩn sâu.

0 Comments