PHÀM NHÂN VẤN TIÊN ĐỒ ( Tiên Hiệp ) Chương 01 - 05 Tác giả: Mèo Ping Ping

 📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 01 – ĐỨA TRẺ RỜI NHÀ


Trấn Mộc Sa nằm lẻ loi dưới chân dãy Hắc Phong Sơn, nơi quanh năm mây mù che lấp đỉnh núi như lưới trời sụp xuống nhân gian. Mỗi sáng sương phủ kín những mái nhà đất thấp bé, mỗi chiều gió thổi vần vũ mùi ẩm mốc của gỗ mục và rêu phong.

Trấn nghèo.

Nghèo đến mức giàu nhất chỉ có nổi một con trâu kéo cày, còn phần đông người dân sống qua ngày bằng đốn củi, đào rễ cây, săn thú nhỏ hay mò cua ngoài khe suối.



Ở rìa trấn, sát bờ rừng rậm rạp, là túp lều của Trần Phàm.

Một gian vách tre xiêu vẹo, mái lợp lá mục thủng lỗ chỗ. Trời mưa thì nước nhỏ tong tong xuống nền đất, mùa đông gió lùa xuyên da cắt thịt.

Cha mất khi Trần Phàm lên bảy.

Một lần vào rừng đốn củi gặp sạt lở đá, thân hình người đàn ông bị nghiền nát dưới vách núi. Khi đào lên, chỉ còn nửa cánh tay dính mảnh áo lam quen thuộc.

Mẹ Trần khi ấy gào đến lạc giọng, rồi từ đó về sau không khóc nữa.

Bà như hóa thành thân cây khô — cứng cáp, lặng lẽ, chỉ biết còng lưng gánh bó củi đem bán.

Còn Trần Phàm – năm mười tuổi – đã quen với việc thức dậy từ khi trời chưa rạng sáng. Hắn đeo chiếc giỏ tre sau lưng, theo mẹ vào rừng nhặt củi vụn, cành khô, đào rễ sâm dại, bắt ếch hay thỏ rừng.

Vết chai phủ kín hai bàn tay non nớt.

Làn da rám nắng, xương vai nhô lên rõ rệt.

Nhưng trong đáy mắt trẻ thơ ấy, lại có nét bình tĩnh không đúng tuổi — ánh nhìn của kẻ đã sớm hiểu:

Muốn sống, phải dựa vào bản thân.

 

Sáng hôm ấy, sương mù đặc quánh như sữa, tiếng gió thổi qua rặng trúc phía sau lều nghe như tiếng kéo cưa cạn khô.

Trần Phàm đang bổ củi thì có tiếng người gọi:

“Phàm tử!”

Hắn quay lại.

Trước cổng lều, đứng một lão nhân khoác áo vải xám, chân đi dép cỏ, lưng còng nhưng ánh mắt sáng quắc – Tam thúc của hắn.

Tam thúc từng là thợ săn lang bạt, nghe đồn tuổi trẻ đã theo thương đội đi vào tận đất tu hành, có lần nhìn thấy tu sĩ bay trên kiếm quang. Tuy cả đời vẫn chỉ là phàm nhân, nhưng trong trấn ai cũng nể lão ba phần.

Tam thúc bước vào sân, liếc nhìn đống củi.

“Vẫn chăm như trước.”

Mẹ Trần bưng nước trà còn nóng ra mời nhưng tay khẽ run.

Tam thúc nhìn sang bà, ngập ngừng vài nhịp mới cất giọng trầm:

Phong Khởi Môn đang chiêu nhận đệ tử ngoại môn.

Câu nói ấy, như một lưỡi đao bén liếc qua không khí tĩnh lặng.

Mẹ Trần sững người.

Bàn tay đang cầm tách trà chấn động rơi xuống đất, vỡ làm ba mảnh.

Trần Phàm không động.

Nhưng tim hắn bỗng đập nhanh.

 

“Tụi nhỏ mười tới mười ba tuổi đều được thử linh căn,” Tam thúc tiếp lời. “Cần người bảo đảm, ta đứng tên.”

Mẹ Trần run giọng:

“Tam ca… nhà tôi nghèo thế này, Phàm tử… đi rồi biết sống sao?”

Tam thúc thở dài:

“Nếu không đi, nó cả đời cũng chỉ là thợ đốn củi.

“Còn nếu có linh căn…”

Lão không nói hết.

Ai trong trấn cũng hiểu câu sau:

Có thể đổi số phận.

 

Mẹ Trần ngồi xuống thềm, mắt đỏ hoe.

Bà nhìn con trai—đứa bé gầy gò đang đứng yên trước sân, mái tóc ngắn ướt sương, gương mặt còn in đầy vết nhọ của than củi.

Bà muốn giữ lấy.

Muốn hắn ở lại cạnh mình, nghèo cũng được, cực cũng chịu, chỉ cầu không rời mắt.

Nhưng rồi bà lại nhớ tới thi thể chồng bị kéo ra từ lòng núi đá lạnh lẽo năm ấy.

Nhớ tới những đêm đông ôm con run rẩy bên bếp lửa.

Muốn giữ… nhưng càng muốn con được sống một cuộc đời khác.

Mẹ Trần lau nước mắt.

“Con có muốn đi không?”

Bà hỏi khẽ.


Trần Phàm bước lên một bước.

Hắn nhìn Hắc Phong Sơn phía xa – dãy núi mù mịt như một bức tường cao chặn hết đường sống.

Rồi hắn quỳ sụp xuống.

Ầm!

Ba cái dập đầu liên tiếp, trán chạm đất nặng nề.

“Con đi.”

“Con không muốn… cả đời sống trong cái lều rách này.”

Giọng non nớt mà cứng rắn.

 

Mẹ Trần gào khóc.

Cả đời kham khổ của bà, dường như được gom vào tiếng khóc ấy.

Tam thúc quay mặt khỏi sân, lặng lẽ lau mắt.

 

Sáng hôm sau.

Trần Phàm chỉ mang theo:

  • Một túi vải nhỏ đựng bánh khô.
  • Một con dao găm cũ không còn bén.
  • Và một vòng dây đỏ mẹ tự tết – thứ bùa hộ mạng nghèo nàn nhất của nhân gian.

Mẹ buộc lại cổ áo hắn, cố ghi nhớ gương mặt con trai.

“Phàm tử…”

“Có đói, có đau… đừng cứng đầu quá.”

“Không chịu được thì… quay về.”

Trần Phàm gật đầu.

Hắn không hứa.

Hắn biết:

Đã đi, quay về… nghĩa là thất bại.

Tam thúc dẫn hắn bước ra khỏi trấn.

Sương sớm phủ kín con đường đất.

Sau lưng, mái lều tre mờ dần trong màn trắng xám.

Trần Phàm không quay đầu lại lần nào.


Dưới chân Hắc Phong Sơn, một đứa trẻ nhỏ bé bước đi vào sương mờ.

Không biết rằng phía trước:

Không phải thiên đường tu tiên,

Mà là con đường đầy máu, mưu toan và tàn khốc.

 

 

📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 02 – LỐI VÀO TIÊN MÔN


Phong Khởi Môn nằm vắt ngang sườn núi phía bắc Hắc Phong Sơn.

Từ xa nhìn lại, cả quần thể kiến trúc như bám vào vách đá dựng đứng: lầu gác chồng lớp, hành lang uốn lượn như long xà, mây sương vờn quanh mái ngói xanh.

Chuông đá trên đỉnh môn lâu khẽ rung, từng tiếng ngân vọng dội vào mây mù — giống như tiếng gọi của thiên đạo, xa xăm mà lạnh lẽo.

Dưới chân sơn môn, quảng trường đá xanh đã chật kín người.

Hơn trăm thiếu niên tụ tập.

Khác hẳn Trấn Mộc Sa nghèo hẻo, đa phần đám thiếu niên nơi đây áo gấm giày lụa, theo sau là đoàn người hầu mang bao bọc hành lý, ánh mắt ngạo nghễ.

Bọn họ đều là con cháu phú hộ các phủ trấn.

Chỉ duy nhất Trần Phàm đứng lẻ loi nơi góc quảng trường.

Áo vải đã sờn gấu, giày cỏ vá ba lần.

Trên lưng hắn chỉ có chiếc túi vải nhỏ mỏng như chẳng chứa nổi một vận mệnh.

Gió núi thổi mạnh.

Áo hắn lay động, lộ bả vai gầy trơ xương.

Hắn không dám đứng gần ai, cũng không nhìn thẳng ai.

Bởi hắn biết — trong đám người này, hắn không có chỗ đứng.


Trước phẩm đài, một gã trung niên đạo nhân mặt lạnh ngồi ngay ngắn.

Trước mặt đặt một khối tinh thạch to cỡ nắm tay, phát ra ánh sáng nhàn nhạt xanh lam.

Đó là Linh Thạch Trắc Căn.

“Lên từng người một.”

Giọng đạo nhân khàn khàn, không chút cảm xúc.

Khảo nghiệm bắt đầu.

Từng thiếu niên đặt tay lên linh thạch.

Ánh sáng liền bùng nở, hiện ra đủ màu:

– Kim mang sáng chói.
– Thủy lam ngân động.
– Hỏa sắc rực đỏ.
– Mộc quang thuần khiết một màu xanh biếc.

Mỗi lần ánh sáng lóe lên, tiếng xì xào phía dưới lại rộ lên.

“Nhị linh căn — tốt!”

“Tứ linh căn nhưng khá cân bằng!”

“Thiên a! Song linh căn hiếm thấy!”

Đoàn trưởng lão ngồi phía trên thỉnh thoảng gật đầu.

Người được chọn được ghi tên thăng lên nội đệ tòng tu.

Những đứa luyện chất kém…

Chỉ nhận một cái phẩy tay.

Rời khỏi sơn môn.

Đến lượt Trần Phàm.

Hắn bước ra giữa quảng trường.

Cảm giác như đang bị hơn trăm ánh mắt soi mói, treo lên như vật thí nghiệm.

Bàn tay run nhẹ, đặt lên linh thạch.

ẦM.

Một luồng ánh sáng xanh lợt mỏng manh hiện lên, rung rinh như ngọn lửa sắp tắt.

Không thuần.

Không sáng.

Trên quang ảnh hiện ra vài tia xám lẫn lộn.

Đạo nhân cau mày:

Thanh mộc – tạp linh căn.

Cả quảng trường lặng đi trong giây lát.

Rồi bật cười.

“Tạp linh căn kìa!”

“Loại này luyện trăm năm cũng không vào nổi Luyện Khí trung kỳ!”

“Thừa sức làm tiểu sai quét sân.”

“Dẫn thằng ở đâu tới thế?”

Những ánh mắt trước đó ngạo nghễ giờ biến thành khinh thường trần trụi.

Trần Phàm cúi đầu.

Không phản bác.

Vì hắn hiểu — lời bọn họ nói là sự thật.

 

Danh sách loại bỏ nhanh chóng được đọc.

Hơn bốn mươi đứa trẻ cúi đầu lặng lẽ rời khỏi quảng trường.

Vừa đi vừa khóc.

Ước mộng tu tiên kết thúc trước khi kịp bắt đầu.

Đến lượt Trần Phàm — vẫn chưa bị gọi tên.

Hắn đứng giữa hai lằn ranh:

– Không đủ tư chất được nhận.

– Nhưng… cũng chưa bị loại hẳn.

Một lát sau, Tam thúc xuất hiện trước các trưởng lão.

Lão cúi đầu thật sâu:

“Hậu bối từng có chút giao tình với Phong Khởi Môn. Xin cho đứa trẻ này một cơ hội.”

Một trưởng lão mắt hẹp khịt mũi:

Linh căn rác rưởi, giữ lại cũng chẳng ích gì.

Đạo nhân chấp sự cất giọng chậm rãi:

“Ngoại môn còn thiếu người làm khổ dịch — xách nước, bổ củi, quét sân.”

“Có thể nhận.”

Chỉ vài chữ, định đoạt vận mệnh.

Một tiểu đồng ghi bút:

Ngoại môn đệ tử – Trần Phàm.

Không cấp công pháp.

Không truyền tâm pháp.

Không thưởng linh thạch.

Chỉ có: lao dịch đổi lấy chỗ dung thân.

 

Những đứa trẻ có tư chất tốt đã rời quảng trường, ánh mắt tràn hi vọng.

Trần Phàm đứng lại.

Nhìn vào sơn môn cao vút trước mặt.

Cổng đá khắc hai chữ to:

“PHONG KHỞI”

Chữ như đao kiếm, lạnh lẽo nặng trĩu.

Một tiểu đồng dẫn đường nói cộc lốc:

“Đi theo ta.”

Bọn họ tiến vào khu ngoại môn.

Nhà đá tồi tàn, bếp than ẩm mốc.

Chăn rách.

Ổ rơm thay giường.

Việc giao ngày đầu:

– Bổ đủ trăm bó củi.
– Xách mười thùng nước từ khe núi.
– Quét sạch ba sân đá.

Làm xong mới được ăn.

Trần Phàm cúi đầu nhận lệnh.

Hắn xách thùng nước đi lên con đường đá quanh co.

Vai trĩu nặng, hơi thở đứt quãng.

Nhưng hắn không than.

Hắn nhớ lời mẹ:

“Nghèo có thể chịu được.
Chỉ sợ không còn đường sống.”


Đêm xuống.

Trần Phàm mệt đến mức ngã gục trên ổ rơm.

Cánh cửa gỗ ở gian ngoại môn đập vào vách kêu cót két.

Âm thanh sơn môn về đêm, như tiếng nghiến răng của dãy núi.

Trong bóng tối, ánh mắt cậu bé sáng lên.

Hắn lẩm bẩm:

“Thanh mộc tạp linh căn…”

“Không sao.”

Ta vẫn còn đôi tay. Còn mạng.

Bởi vì hắn biết:

Thiên đạo không chọn hắn.

Nhưng con đường tu hành hắn sẽ tự giành lấy.

 

📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 03 – TIÊU NHẤT LANG


Phong Khởi Môn không nuôi kẻ vô dụng.

Ngoại môn hơn trăm đệ tử, nhưng phần lớn chỉ là lao dịch có danh xưng.

Mỗi sáng chuông đá vang, đệ tử ngoại môn lập tức tản ra, bị phân tới các viện, giao cho từng chấp sự sai khiến.

Nơi nào thiếu tay chân — cưỡng ép nhét người vào.

Nơi chấp sự nào khắc nghiệt — kẻ xui xẻo bị giao tới.

Sáng hôm đó, một tiểu đồng dẫn Trần Phàm men theo mười bậc thạch cấp quanh co, đi sâu vào sơn cốc phía Tây.

Gió luồn qua rừng tùng.

Mùi đất ẩm trộn với mùi thuốc thảo nồng gắt.

Phía trước, một biển gỗ cũ treo lưng chừng:

TIÊU PHONG VIỆN

Tường rào đá rạn nứt, mái ngói lung lay, sân nhỏ phủ đầy lá khô, không giống chỗ ở tu sĩ, mà như phế viện bỏ hoang.

Tiểu đồng thấp giọng:

“Chúc ngươi… sống sót.”

Nói xong quay đầu rời đi, như sợ liên lụy.

Trong sân có một người đứng quay lưng.

Áo xám thô.

Tóc búi gọn, dùng cây trâm gỗ sứt.

Trên bệ đá, mấy tấm phù vàng đang bốc khói, mùi tro cháy xộc vào mũi.

Không rõ hắn đứng đó từ bao lâu.

Trần Phàm bước vào, quỳ xuống:

“Ngoại môn đệ tử, Trần Phàm… bái kiến chấp sự.”

Người kia không quay đầu.

Một lát sau mới lên tiếng:

“Ngẩng đầu.”

Trần Phàm làm theo.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Tiêu Nhất Lang.

Khuôn mặt gầy sắc như lưỡi dao đã mài mòn.

Đôi mắt đen lạnh tựa giếng cạn.

Không có linh quang lấp lánh, không có khí thế tiên phong — chỉ còn lại sự tỉnh táo đến lạnh lẽo của kẻ đã nhìn đủ chết chóc.

Hắn liếc Trần Phàm:

“Thanh mộc tạp linh căn?”

“Vâng.”

“Ngươi tới đây làm gì?”

“Tu đạo.”

Tiêu Nhất Lang bật cười, rất khẽ.

“Tu đạo?”

“Linh căn như ngươi, có vào ta môn, tu trăm năm cũng luyện không nổi Luyện Khí tầng ba.

Hắn xoay người, nhìn thẳng:

“Ngươi chỉ đủ tư cách xách nước, quét viện, đốt phù rách.

Trần Phàm cúi đầu, dập trán xuống đá.

Âm thanh khô khốc vang lên.

“Đệ tử không cầu thành tiên.”

“Chỉ cầu… một con đường sống.

Sự im lặng phủ lên sân viện.

Gió thổi qua phù tro bay lất phất.

Tiêu Nhất Lang nhìn thân hình quỳ rạp ấy — vai gầy, lưng cong, không dám ngẩng đầu — giống bất kỳ phàm nhân nào bị dồn ép đến tận cùng.

Một lát sau, hắn xoay người đi vào nội phòng.

Rồi từ trong ném ra một thẻ gỗ xám.

“Tên.”

“Trần Phàm.”

“Ghi rồi.”

“Cầm lấy.”

Trần Phàm nhặt thẻ gỗ.

Trên mặt thẻ khắc một hàng chữ nguệch ngoạc:

TIÊU PHONG VIỆN – TẠP VỤ

Tiêu Nhất Lang lạnh giọng:

“Làm việc cho ta.”

“Không chết — thì học tu.”

Chỉ bảy chữ đơn giản.

Không hứa hẹn.

Không khích lệ.

Chỉ là một giao kèo sinh tồn.

Việc đầu tiên:

– Gánh nước thuốc từ thung lũng Thiên Canh, cách ba dặm.

– Bổ khô hai mươi khúc linh mộc táp viện.

– Dọn sạch kho phù cũ, chép phân loại từng loại tro còn dùng được.

Ngoại môn đệ tử khác mỗi ngày nhiều nhất chỉ chạy việc một viện.

Riêng Trần Phàm, một mình gánh ba việc.

Vai rách.

Bàn tay rớm máu.

Bắp chân run không ngớt sau mười chuyến nước.

Nhưng hắn không dám dừng.

Hắn biết:

Ở đây, dừng lại vừa có nghĩa là lười biếng, vừa có nghĩa là bị đuổi khỏi viện — quay về ngoại môn làm khổ dịch tập trung, thậm chí bị loại bỏ.

Đêm đến.

Sân viện chỉ còn ánh đèn dầu leo lét.

Trần Phàm loay hoay sắp thẻ phù.

Nhiều lá phù đã cháy dở, còn sót lại vết linh văn chưa tắt hẳn.

Hắn tò mò nhìn thật kỹ.

Dù không hiểu, cũng cố ghi nhớ.

Bởi hắn biết:

Thứ hắn thiếu không chỉ linh căn — mà là mọi cơ hội học hỏi.

Tiêu Nhất Lang đứng trong hành lang, âm thầm quan sát.

Hắn không nói.

Chỉ ghi dấu hình ảnh: đứa trẻ khuya khoắt bóc tro phù, mắt không rời phù văn.


Sáng hôm sau.

Tiêu Nhất Lang ném cho Trần Phàm một cuốn sổ rách:

“Có từng đọc chữ tu đạo chưa?”

“Biết chút ít.”

Đọc cho nát.

“Người ngốc phải dùng đầu bù thiên phú.”

Hôm đó, trong Tiêu Phong Viện:

Lần đầu tiên, Trần Phàm được chạm vào một quyển công pháp thật sự — dù chỉ là ghi chép tạp thiên sơ cấp.

Không dạy.

Không chỉ bảo.

Không khai ngộ.

Chỉ ném cho… rồi mặc hắn tự nuốt từng chữ.

Đêm đó.

Trần Phàm nằm trên manh rơm, giữ cuốn sổ áp sát ngực.

Giấy đã mốc.

Chữ đã mòn.

Nhưng với một kẻ không được thiên đạo chọn lựa — đó là ánh lửa giữa trời tối.

Ngoài sân gió rít.

Trong lòng thiếu niên, lần đầu xuất hiện không còn là tuyệt vọng — mà là ý chí lặng lẽ sinh trưởng.

📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 04 – THANH MỘC SINH CĂN QUYẾT


Ba ngày sau khi nhận vào Tiêu Phong Viện, Trần Phàm vẫn chưa được dạy một chữ tu hành nào.

Ngày ngủ ít hơn bốn canh.

Đêm gánh nước còn chưa khô mồ hôi, đã phải chui vào kho phù sắp thẻ.

Người bên ngoài tu tiên vì cầu tiên lộ, còn hắn — chỉ để đổi lấy một chỗ đứng mà không bị đuổi đi.

Sáng ngày thứ tư.

Tiêu Nhất Lang gọi Trần Phàm vào nội phòng.

Phòng không lớn, chỉ có án gỗ cũ, giá sách gãy một chân, và mấy bồ đoàn bọc rơm trải trên nền đá.

Tiêu Nhất Lang khoác áo xám, ngồi xếp bằng.

Hắn ngẩng mắt:

“Ngươi sống sót được ba ngày.”

“Coi như có tư cách học chút đồ.”

Từ trong tay áo, hắn lấy ra một ống trúc đã sờn.

Trong ống là một cuốn thẻ lụa rách, chữ viết nghiêng ngả.

Hắn ném xuống:

Thanh Mộc Sinh Căn Quyết.

“Pháp môn dành riêng cho kẻ mộc linh căn yếu — thậm chí thấp kém đến gần như vô dụng.

Giọng hắn không khinh bỉ, chỉ nói thật:

“Không nhanh, không mạnh.”

“Chỉ bền bỉ mà sống.

Trần Phàm quỳ tiếp thẻ lụa.

Ba chữ “Thanh Mộc Sinh” khắc sâu trong mắt, như sợi dây trói lấy cả vận mệnh nghèo nàn của hắn.

Tiêu Nhất Lang đọc chậm rãi câu quyết:

Mộc sinh vạn vật – chậm mà không dứt.

“Tu pháp này,” hắn nói,
“không dựa bùng nổ linh khí, mà là dùng tọa tức điều hòa, dưỡng kinh bổ mạch, lấy ngày tháng mài từng thốn căn cơ.”

“Ngươi muốn thành công, phải chịu được một chữ.”

Tiêu Nhất Lang chỉ xuống đất.

Chịu.

Hắn đứng dậy, chỉ thế vận khí:

Ngồi thổ nạp tư thế Bạch Thụ Sinh Căn.

“Khí từ mũi vào phế, chuyển theo tam tiêu mạch, dán lưng dẫn xuống, quán tại đan điền.”

“Không được gấp.”

“Không được bạo.”

“Đứt một nhịp, toàn thân phản phệ.

Trần Phàm chăm chú nhìn kỹ từng động tác, sợ sót một li.

Hắn ngồi xuống.

Khép mắt.

Hít sâu.

Luồng khí đầu tiên vừa nhập phế — giống như nước lạnh đổ vào phổi, tê buốt một mảng.

Khi dẫn theo kinh mạch, cảm giác như sợi dây sắt hưởng máu xuyên dọc sống lưng.

Xuống đến đan điền — không tụ được.

Khí tan ngay trong bụng như mây khói.

“Lại.”

Hít.

Thổ.

Dẫn.

Mỗi vòng thổ nạp đều như cạo dao trên thịt.

Gân cốt đau nhức, kinh mạch phồng rộp.

Mồ hôi lạnh chảy ướt lưng áo.

Có lúc đau quá, cổ họng hắn bật tiếng rên nghẹn.

Tiêu Nhất Lang bên góc phòng, không nói một chữ.

Chỉ nhìn.

Một canh…

Hai canh…

Đến lần thứ mười chín.

Trần Phàm suýt ngất.

Hai tay run rẩy, lưng cong không giữ nổi thế.

Tiêu Nhất Lang mới lên tiếng:

“Ngừng.”

Hắn đưa cho Trần Phàm bát nước ấm:

“Ngươi tụ không được khí là vì mạch quá yếu.”

“Đừng cưỡng.”

“Tu đường của ngươi — là tích từng hạt, không bạo phát từng cơn.

Đêm đó.

Trần Phàm quay lại ổ rơm.

Nội tạng còn run, gân cốt râm ran từng hồi đau.

Mỗi khi hít thở, phổi nóng bỏng như có than hồng.

Nhưng hắn vẫn ngồi dậy.

Lại lần nữa bày tư thế thổ nạp.

Hắn nhớ lời Tiêu Nhất Lang:

Mộc sinh vạn vật – chậm mà không dứt.

Hít.

Thở.

Dẫn khí.

Khép đan điền.

Lần này, khí không tan hết.

Ở nơi bụng dưới, xuất hiện một điểm ấm nhỏ – mong manh như tàn lửa.

Chỉ giữ được một nhịp thở.

Rồi tan.

Nhưng Trần Phàm mở mắt.

Ánh nhìn sáng lên khác hẳn mọi đêm trước.

Đó là dấu hiệu đầu tiên:

Sinh căn bắt đầu bén rễ.


Từ hôm đó.

Dù ban ngày kiệt sức vì khổ dịch, Tối đến hắn không bỏ một buổi thổ nạp nào.

Gân run.

Xương buốt.

Tứ chi mỏi đến tê dại.

Nhưng hắn nghiến răng chịu.

Vì hắn hiểu:

Người có linh căn tốt — luyện một canh hơn hắn luyện mười canh.

Người có tài nguyên — một viên linh thạch còn hơn hắn ngồi thổ nạp một tháng.

Vậy thứ duy nhất hắn có thể dùng… là mạng sống mình để đổi lấy từng chút căn cơ.

Ba mươi ngày trôi qua.

Tại đan điền, điểm linh khí không còn tắt liên tục, đã có thể giữ được ba nhịp tim.

Dù yếu.

Dù mong manh.

Nhưng là khởi đầu thật sự.

Trong hành lang Tiêu Phong Viện.

Tiêu Nhất Lang nhìn thiếu niên đang thổ nạp giữa đêm lạnh, ánh mắt khẽ lộ một tia khác lạ.

Sinh căn… còn sống.

 

📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 05 – NGOẠI MÔN KHỔ SAI


Ngoại môn của Phong Khởi Môn, chưa từng là nơi tu hành.

Nó là bãi lao dịch trá hình — nơi nuôi dưỡng những kẻ không đủ tư chất, nhưng còn sức để đổi mạng lấy thời gian.


Mỗi ngày, Trần Phàm bắt đầu từ canh năm.

Chuông đồng còn chưa gióng qua sơn môn, hắn đã xách đôi thùng gỗ tiến về khu khe Linh Tuyền.

Gánh nước.

Con đường xuống suối quanh co, đầy đá trơn rêu phủ.

Một sai sót trượt chân là lăn xuống khe, gãy xương coi như phế.

Hắn đi từng bước chậm rãi.

Đến trưa:

Chẻ củi.

Khúc linh mộc tròn thô ráp, mỗi nhát bổ đều rung lên tận cổ tay.

Bàn tay đã chai dày, nhưng vẫn nứt toác trong những ngày hanh khô.

Buổi chiều:

Lau linh điện.

Nền đá xanh rộng hun hút, một hạt bụi cũng phải lau cho sạch, bởi sư huynh nội môn xem đó là “mặt tiền tông môn”.

Bẩn một góc — một roi.


Ban ngày khổ sai đến mỏi kiệt gân cốt.

Ban đêm…

Trần Phàm vẫn bò dậy khỏi ổ rơm.

Kéo tấm bồ đoàn rách ra sân tùng lạnh lẽo.

Ngồi xếp bằng.

Nhắm mắt.

Thổ nạp.

Chỉ một canh giờ mỗi đêm.

Không nhiều.

Nhưng mỗi lần, đều thành trận giằng co với thân thể.

Gân đau.

Phổi phồng.

Kinh mạch như muốn rách.

Đan điền khô héo không chịu giữ khí.

Hút mười – tan hết chín.

Trong tháng đầu tiên — có hơn hai mươi thiếu niên ngoại môn cũng cố gắng tu luyện giống hắn.

Đến cuối tháng:

Mười người bỏ cuộc.

Ba tháng:

Chỉ còn bảy.

Sáu tháng:

— Ngoại trừ Trần Phàm…

Còn đúng hai người thỉnh thoảng đến ngồi tĩnh tu, rồi cũng bỏ dở sau vài tuần.

Bởi vì:

Linh căn kém — tu không thấy hiệu quả.

Thân kiệt — khổ sai làm tê liệt ý chí.

Cả tu luyện và sinh tồn đều khiến người ta nghi ngờ:

Vì sao phải cố?


Có đêm Trần Phàm cũng từng do dự.

Khi đứng một mình giữa sân viện tối lạnh.

Khi thân thể dập dềnh đau nhức đến mức không còn đứng vững.

Hắn nhìn mồ hôi rơi trên mặt đá, giống như máu loãng.

“Tu làm gì…”

“Chẳng qua vẫn là khổ.”

Hắn thì thào.

Nhưng rồi trong đầu lại hiện lên mái lều xiêu vẹo.

Hình ảnh người mẹ gầy gò vá áo bên đèn dầu.

Cảnh thi thể cha vỡ nát dưới sạt đá năm ấy.

Hắn khép mắt.

Ngồi xuống.

Tiếp tục thổ nạp.

Ngày qua ngày.

Gân bớt run.

Hô hấp đều.

Đan điền từ “trống” dần thành “ấm”.

Mỗi sau một chu kỳ thổ nạp — hơi ấm giữ được lâu thêm một chút.

Không nhiều — nhưng không còn tan biến lập tức.

Một đêm cuối thu.

Trăng treo đỉnh tùng.

Sương dày tràn bậc đá Tiêu Phong Viện.

Trần Phàm ngồi thổ nạp đúng chu trình:

Khí nhập phế – chuyển tam tiêu – dán lưng – quán đan điền.

Lần này…

Hắn không bị đau đột ngột.

Khí không tan.

Ở nơi bụng dưới — một luồng ấm dịu dịu hội tụ thành dòng mỏng.

Không mạnh.

Không dày.

Như mạch nước len giữa đá cạn.

Nhưng…

ổn định.

Trần Phàm bừng mở mắt.

Hơi thở gấp.

Tim đập dồn.

Hắn cảm nhận rất rõ:

Không phải điểm lửa mong manh như trước — mà là khí mộc chân chính đang tồn tại trong đan điền.

Nửa năm.

Hơn một trăm tám mươi đêm chịu đau.

Hơn mười nghìn nhịp thổ nạp.

Cuối cùng:

Linh khí mộc — đã bén rễ.

Hắn siết chặt nắm tay.

Cảm giác nơi thân thể vẫn yếu.

Nhưng sâu bên trong — đã khác trước.

Không còn là một phàm nhân hoàn toàn trống rỗng.

Mà là:

Một kẻ tu luyện vừa mở ra con đường.

Trong hành lang tối.

Tiêu Nhất Lang đứng dựa cột.

Hắn nhìn thấy tất cả.

Nhưng không xuất hiện.

Chỉ lẩm bẩm một câu thật khẽ:

Thanh mộc… cuối cùng cũng chịu nảy mầm.

TÁC GIẢ: MÈO PING PING

Post a Comment

0 Comments