PHÀM NHÂN VẤN TIÊN ĐỒ ( Tiên Hiệp ) Chương 11 - 15 Tác giả: Mèo Ping Ping

 📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 11 – TIÊU NHẤT LANG ĐÍCH THÂN CHỈ DẠY

 

Từ sau ngày ngoại môn tỷ thí, Trần Phàm không còn lao dịch nặng, nhưng cũng không còn tự do.

Ra Linh Vân Các – có người nhìn.

Vào bãi tu luyện – có ánh mắt theo.

Đi ăn cơm – thấy kẻ thì thầm.

 

Ở Phong Khởi Môn,
được chú ý không phải là vinh quang.

Là… đã bước lên danh sách theo dõi.

 

Đêm thứ bảy.

Tiêu Phong Viện vắng.

Gió thổi qua rặng tùng, tiếng kim loại nhẹ vang.



 

Trần Phàm được gọi lên sân sau.

Tiêu Nhất Lang đứng đó từ lúc nào chẳng rõ.

Áo xám cũ.

Tóc búi lệch.

Thanh trường kiếm gác trên bậc đá.

 

Ánh mắt ông nhìn Trần Phàm rất lâu.

Rồi nói:

 

Tư chất thấp…
nhưng tâm thừa đủ.

 

Lời ấy không phải khen.

Chỉ là một kết luận lạnh lùng.

 

Tiêu Nhất Lang quay người:

“Ngươi hiện giờ — mạnh hơn đám ngoại môn phổ thông.”

“Nhưng nếu gặp nội môn sơ kỳ… ba chiêu là chết.”

 

Trần Phàm cúi đầu:

“Đệ tử biết.”

 

“Cho nên —”

Tiêu Nhất Lang dậm kiếm xuống đất.

“Ta dạy thứ chỉ để sống sót.

 

 

 TỤ MẠCH BỘ PHÁP

 

Ông đưa Trần Phàm xuống khoảng đất trống.

Vẽ trên đất những đường uốn cong gấp khúc.

 

“Đây không phải thân pháp.”

“Là bộ pháp gom mạch.

 

Tiêu Nhất Lang bước đi.

Mỗi bước —

— mũi chân điểm tuyến mạch
— hướng di chuyển bẻ ngoặt gấp
xương sống xoắn nhẹ
— khí mạch theo bước mà dồn về đan điền

 

Ông đi ba vòng.

Dừng lại.

Toàn thân phát ra khí vận tụ điểm, giống dòng nước bị ép vào một chỗ.

 

Tụ mạch bộ pháp — không để né,
mà để dồn lực.

 

Trần Phàm làm theo.

 

Bước đầu — xương hông cứng.

Bước hai — khí tán loạn.

Bước ba — hơi thở hụt.

 

Tiêu Nhất Lang quát:

Đi bằng mạch – không bằng chân!

 

Ông lấy vỏ kiếm gõ thẳng phía sau lưng Trần Phàm.

“Thẳng lại!”

“Xoắn hông — dẫn mạch!”

 

Trần Phàm cắn răng chỉnh từng động tác.

Mỗi bước như kéo từng sợi gân khỏi xương.

 

Nửa canh giờ.

Bộ pháp dần vào khuôn.

 

Lần đầu tiên —

Khi hắn đi đủ chín bước liền mạch.

 

Đan điền nóng lên.

Khí mộc không tán nữa — mà tụ.

 

Tiêu Nhất Lang gật đầu:

“Chấp được.”

 

 

 MINH KHÍ THỔ NẠP THUẬT

 

Đến canh hai.

Hai người trở lại phòng tĩnh tọa.

 

Tiêu Nhất Lang ném cho Trần Phàm một bức da thú loang lổ, trên vẽ đồ hình mạch khí ngoằn ngoèo.

 

“Đây là Minh khí thổ nạp thuật.

“Không phải để tăng tu vi.”

 

“Là để — che khí.

 

Trần Phàm ngẩng lên:

“Che?”

 

“Ừ.”

Tiêu Nhất Lang nhìn thẳng:

“Ngươi mang vật не̂n sớm hay muộn lộ.”

“Chỉ cần có kẻ dùng linh giác quét —
khí vận mộc trong ngươi quá dày sẽ lộ dấu.

 

Ông chỉ vào da thú:

“Thuật này — ép khí vào hung mạch, biến linh tức thành thô trọc.”

“Giống phàm nhân mệt mỏi, không người thèm nhìn.”

 

 

 THỰC HÀNH

 

Trần Phàm tĩnh tọa theo pháp đồ.

Hít: dẫn khí nhập phế

Nén: đè hơi xuống hung

Xuất: theo bảy huyệt thô mạch

 

Khí mộc đang lưu thông êm ái…

bị ép dẹt, làm thô, kéo dài vòng đi.

 

Ban đầu —

Hắn tức ngực.

Toát mồ hôi.

Đầu váng như muốn ngất.

 

Tiêu Nhất Lang lạnh mặt:

Chịu được thì che.
Không chịu được — chết sớm.

 

Trần Phàm cắn răng nhịn.

 

Nửa canh.

 

Khí tức ổn định.

 

Hắn mở mắt.

 

Thứ thay đổi rõ rệt:

 Khí vận ngoài thân biến nhạt khó cảm ứng.

 Nội tức bị ép lại — như phàm nhân mệt mỏi.

 

Tiêu Nhất Lang nhìn:

“Được.”

 LỜI NÓI LẠNH LẼO

 

Tiêu Nhất Lang tra kiếm vào vỏ.

Nói chậm:

 

“Ở tiên môn…”

Kẻ nổi — chết.
Kẻ ẩn — sống.

 

“Ngươi không có tư chất để leo nhanh.”

“Chỉ có thể lê từng chút.

 

Trần Phàm cúi đầu:

“Đệ tử không cần nổi.”

 

“Con… chỉ muốn sống.”

 

Tiêu Nhất Lang nhìn hắn thêm lần nữa.

 

Trong ánh mắt lạnh —
lần đầu hiện lên một tia công nhận.

 

 

📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 12 – CHẤN GÂN TẨY TUỶ

 

Sau đêm Tiêu Nhất Lang chỉ dạy,
Trần Phàm ẩn hoàn toàn.

 

Ban ngày:

— Quét viện đúng giờ.
— Đi mượn sách như kẻ tầm thường.
— Nói năng cẩn trọng.

 

Ban đêm:

— Tụ mạch bộ pháp đi đúng ba mươi sáu lần.
— Minh khí thổ nạp ép khí chín chu trình.
— Cuối cùng mới lặng lẽ mở nhẫn.

 

 

 HỒN THẠCH PHỤ TRỢ

 

Đêm thứ mười.

Trong căn phòng gỗ tăm tối.

Trần Phàm tĩnh tọa, đặt nhẫn cổ giữa hai lòng bàn tay.

 

Ý thức chìm —

Hắc ám mở ra.

Tinh thể lam sẫm lại xuất hiện —

Hồn Thạch thứ hai.

 

Cổ âm trầm đục vang lên:

“…chấn gân…”

“…tẩy tuỷ…”

 

Khí mộc trong đan điền rung mạnh.

Luồng lam quang từ tinh thạch chảy xuống kinh mạch.

 

Từng tia sáng xuyên qua:

— cơ bắp

— gân tendon

— tủy xương

— huyết mạch sâu tầng

 

 

 CHẤN GÂN

 

Cơn đau ập tới không báo trước.

 

Toàn thân co giật.

Gân tay như bị kéo căng đến đứt.

Cột sống nóng rát.

Khớp gối run lên bần bật.

 

Da nứt nhẹ.

Máu rịn ra từng tia mảnh, rồi bị mộc khí vá kín.

 

Tiếng răng hắn nghiến ken két.

Không kêu.

Không thở gấp.

Chỉ để mồ hôi nhỏ từng giọt xuống sàn gỗ.

 

Hồn Thạch rung nhẹ.

Chấn gân — để phá kết cấu cũ.

 

TẨY TUỶ

 

Sau phần chấn gân —
đau chưa dứt —

Luồng đau sâu hơn mở ra.

 

Giống như ai đó đang đổ thép nóng vào tủy xương.

 

Não mụ mờ.

Mắt mờ đen.

Toàn thân tê liệt.

 

Từng đợt chất bẩn màu xám đen – bã tuỷ tích tụ mười năm nghèo đói –
theo mồ hôi bài xuất.

Mùi tanh kim loại xộc lên khắp phòng.

 

Hai ngày.

Hai đêm.

 

Ý thức Trần Phàm liên tục chìm – nổi.

 

Có lúc tỉnh
chỉ đủ sức kéo hơi thở.

 

Ý nghĩ duy nhất trong đầu:

Nếu ngủ hẳn… sẽ không tỉnh nữa.

 

Hắn cắn đầu lưỡi giữ tỉnh.

 

Ngày thứ ba.

Hồn Thạch quang tắt dần.

 

Ý thức rơi xuống thân xác.

 

 

 SỰ LẶT XÁC

 

Trần Phàm tỉnh lại trong vũng mồ hôi đen.

Thân thể run nhẹ, nhưng…

 

Hắn đứng dậy.

Bước không loạng.

Lưng thẳng.

Hô hấp sâu, đều.

 

Hắn đấm nhẹ vào không khí.

Một tiếng “bốp” trầm vang.

 

Khí kình không nổ ồn.

Nhưng chấn động lan ra như sóng nước.

 

Hắn nhìn hai bàn tay.

Da sạch —
gân nổi nhẹ —
xương bàn tay rõ nét.

 

Đưa thần niệm dò nội tức:

 

 Tu vi: Luyện Thể tầng 3.

 Cân cốt: tăng cường gần gấp ba so với trước.

 Kinh mạch: chịu đựng khí lưu mạnh gấp đôi.

 

Một đột phá không rực rỡ.

Chỉ âm thầm —

như thân cây mục bị gió thổi gãy,
lộ ra lõi gỗ cứng đủ chống bão.

 

 HẬU CHỨNG

 

Không có kỳ tích.

Không có phúc báo.

 

Ba ngày kế.

Cơ bắp đau âm ỉ.

Mỗi lần động —
tựa như xương bị gõ lại từ đầu.

Tiêu Phong Viện đều nghe thấy tiếng hắn nghiến răng chịu đựng.

 

Chuẩn bị gánh nước — đau.

Quỳ hành lễ — đau.

Ngồi tu — đau.

 

Nhưng hắn vẫn làm đủ.

 

Không ai hay rằng:

Trong căn phòng gỗ kia,
một phàm nhân đã đánh đổi suýt mất mạng
để bước được thêm hai bậc luyện thể.

 

 

 TIÊU NHẤT LANG BIẾT

 

Tiêu Nhất Lang đứng ngoài hành lang.

Mắt khẽ híp.

 

“Khí tức đổi rồi.

 

Không hỏi.

Không tra.

 

Chỉ lạnh giọng:

 

“Ngươi vượt tầng quá nhanh.”

“Nếu còn như vậy — sớm bị lộ.”

 

Trần Phàm cúi đầu:

“Đệ tử… sẽ cẩn trọng.”

 

Tiêu Nhất Lang quay lưng.

 

“Được.”

“Mạng của ngươi —
từ giờ không chỉ thuộc về mình ngươi.”

 

 

 

📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 13 – BỊ GHEN GHÉT

 

Từ lúc khí tức Trần Phàm biến đổi.

Phong Khởi Môn không còn yên lặng.

 

Không ai công khai nhắc tên hắn.

Nhưng giữa các trưởng lão ngoại môn, các chấp sự quản viện —
một cái “danh sách kín” đã được lập ra.

Thiên tài ngoài định mức — cần giám sát.

Trong cái danh sách ấy,
chỉ có một người:

Trần Phàm — Thanh mộc tạp linh căn.

 

 

 CẮT THUỐC

 

Ngày đầu của tai họa:

Hắn đến nhận dưỡng khí đan định kỳ.

 

Đệ tử phát đan lật thẻ lệnh của hắn, ngẩng đầu nhìn rồi cười khẽ:

“À… người của diện giám sát à?”

 

Hắn lười biếng tuyến:

“Chấp sự đổi quy chế rồi.”

“Giảm trợ cấp — cắt hai viên.

 

Trần Phàm sững lại:

“Vì sao?”

 

Tên kia xùy miệng:

“Nghe nói không phải do tu hành chính thống.”

 

Tiên môn không nuôi kẻ lạ huyết.

 

Hai chữ lạ huyết như một nhát dao cắm thẳng vào lòng.

 

Trần Phàm cúi đầu không cãi.

Nhận đúng một viên dưỡng khí đan duy nhất.

 

 

 ĐỔI VIỆC

 

Ngày kế.

Một chấp sự khác tới Tiêu Phong Viện.

Lệnh điều động lạnh lùng:

“Chuyển Trần Phàm
sang Hỏa Thạch Trường lao dịch.”

 

Cả viện sững sờ.

 

Hỏa Thạch Trường —

Khu quặng đá nóng rực.

Không khí khô rát.

Khí nóng phun từ khe núi mỗi canh giờ.

Toàn là việc:

— đào linh thạch vụn

— khiêng đá nóng

— làm từ canh năm đến canh hai đêm


Nơi đó:

Nhiều đệ tử ngoại môn suy nhược khí mạch

Bị chuyển về trấn dưỡng thương.

Cũng có người…

Vĩnh viễn không trở về.

 

 LAO DỊCH KHẮC NGHIỆT

 

Ngày đầu đến  Hỏa Thạch Trường.

Nắng nổ như lửa trên đầu.

 

Một chấp sự trông coi gõ quất ba cái:

“Đứng thành hàng.”

 

Ánh mắt hắn quét qua Trần Phàm:

“Ồ? Tên thắng tỷ thí?”

 

Hắn cười lạnh:

“Cho làm tổ khe nhiệt thứ bảy.

 

Nơi đó —

Khí nóng phun trực diện.

Hơi thở vừa ra đã cháy.

 

Bên làm việc —

Những mặt người xạm xỉn, môi khô nứt.

Một người khẽ bảo Trần Phàm:

“Chỗ này…”

Mỗi tháng chết ít nhất một người.

 

 

Trần Phàm im lặng.

Xốc lại tay áo.

Nhấc cuốc đá.

 

 

🩸 THỬ THÁCH

 

Ngày đầu.

Hắn choáng.

Tầm mắt đen dần.

 

Đêm về —
vai tê không ngóc nổi.

Hơi thở rít.

Minh khí thổ nạp thuật liên tục ép khí để tránh lộ.

 

Ngày thứ hai.

Xương cũ còn đau sau Chấn Gân Tẩy Tuỷ…

nay bị khí nóng như rèn lại.

 

Gân cứng.

Tủy thắt.

Miệng lưỡi khát khô.

 

Hắn không dám dùng Hồn Thạch.

Nơi này — linh giác chấp sự quét thường trực.

 

Dùng — bị phát hiện.
Không dùng — phải chịu.

 

 

 NHẪN NHỊN

 

Tuần thứ nhất.

Ba người bị đưa đi vì sốt hỏa.

Một người gãy xương chết trong ca đêm.

 

Trần Phàm vẫn còn sống.

 

Hắn gầy đi.

Vai nổi xương.

Bàn tay rộp.

 

Khi bị đẩy gánh gấp đôi tải đá —

Hắn cúi đầu chịu đủ.

 

Khi bị quát mắng chậm chạp —

Hắn không cãi.

 

Một tên đệ tử dựa tường thì thầm:

“Ngươi chịu được thế này vì gì?”

 

Trần Phàm lau mồ hôi:

“Chịu… để sống.”

 

 

 TIÊU NHẤT LANG KHÔNG CAN THIỆP

 

Tiêu Nhất Lang biết hết.

Nhưng không hề ra tay.

 

Chỉ đêm nọ đưa cho hắn một bọc nhỏ:

Mấy miếng linh mộc khô làm thuốc hồi khí.

 

Nói đúng một câu:

Giúp ngươi không chết nhanh.

Không giúp ngươi tránh chết.”

 

 

 SỰ GHEN GHÉT

 

Trần Phàm hiểu rất rõ:

 

Hắn không bị trừng phạt vì phạm lỗi.

 

Hắn bị hành chết vì:

Một phàm nhân
không nên thắng thi đấu

Không nên được chú ý

Không nên vượt lên khỏi thứ tự định sẵn:

Thiếu gia tu luyện — phàm nhân lao dịch —
đời đã sắp từ trước.

 

Trần Phàm đã chọc vào trật tự đó.

 

 

 VỰC SÂU TÂM CẢNH

 

Đêm thứ mười bốn tại Hỏa Thạch Trường.

Trần Phàm ngồi trong lán gỗ.

 

Cởi áo:

Lưng đầy vết phỏng mờ.

Gân xanh nổi khắp cánh tay.

 

Hắn đặt tay lên chiếc nhẫn cổ.

 

Hồn Thạch rung rất khẽ.

Cổ âm mơ hồ:

“…chịu… được…”

“…sống…”

 

Hắn khẽ cười.

 

“Chưa chết.”

 

“Có nghĩa —
ta… vẫn chưa thua.”

 

 

 

📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 14 – VƯỢT RỪNG HẮC PHONG

 

Sau hai mươi ngày sống vật vờ tại Hỏa Thạch Trường,
Trần Phàm nhận được một nhiệm vụ mới:

 

Hái Linh Chỉ Thảo —
khu vực: Rừng Hắc Phong.

 

Không ai hỏi hắn có đồng ý không.

 

Một mảnh lệnh bài ném xuống bàn đá.

Chấp sự cười như không:

 

“Bên đó… gần ổ yêu thú.”

 

“Ngươi đã nằm diện lao dịch nguy hiểm
hợp tiêu chuẩn.

 

 

 RỪNG HẮC PHONG

 

Dãy Hắc Phong Sơn mịt mù sương xám.

Rừng cổ thụ chằng chịt, gốc rêu phủ kín.

Bầu không khí:

Ẩm

Lạnh

Mùi tanh nhợt của thú chết.

 

Trần Phàm đi một mình.

Tụ mạch bộ pháp vận dưới chân,
Minh khí thổ nạp ép khí trong người xuống mức mờ nhạt.

 

Cảm giác —

Mỗi bước như đi sâu hơn vào họng quỷ.

 

Trong rừng

Không tiếng chim.

Không gió.

Chỉ có —

Tiếng cành khô gãy răng rắc.

 

 

 HÁI LINH THẢO

 

Hắn tìm được khu suối ẩm,
nơi Linh Chỉ Thảo mọc ven bờ đá.

 

Vừa cúi xuống hái —

 

Soạt.

 

Một tiếng gió xé ngang lưng.

 

Trần Phàm lăn người tránh —

Chậm nửa nhịp.

 

Bên hông rách một đường dài.

Máu ướt áo.

 

Hắn quay phắt lại —

 

 HẮC LANG

 

Thân cao bằng người.

Lông đen xù dựng.

Mắt xanh lấp loáng sát ý.

Răng nanh lộ ra trong hơi thở nặng mùi máu.

 

Không khí đông cứng.

 

Một con yêu thú cấp thấp…

cũng đủ xé nát mấy phàm nhân.

 

Tim Trần Phàm đập dồn.

Hắn lùi một bước —

 

Không đường thoát.

 

 

 ĐỐI DIỆN TỬ VONG

 

Hắc Lang gầm trầm.

Thân hình hóa bóng đen lao thẳng.

 

Trần Phàm giơ tay.

Mộc khí chưa kịp vận…

ẦM!!!

 

Bị húc bay.

Đập vào thân cổ thụ.

Xương sườn crắc một tiếng.

 

Thở không được.

 

Hắn lăn xuống gốc cây.

Trong mắt — chỉ còn hàm răng to đang há.

Khoảng cách:

Ba bước.

 

Không kịp chạy.

Không kịp tránh.

 

Trong khoảnh khắc ấy —

 

Hắn cảm nhận Hồn Thạch nóng rực.

 

Cổ âm gào lên trong thức hải:

“…sống — kích… hoạt!!”

 

 

 HỒN THẠCH BỘC PHÁT

 

Tinh thể lam nổ rực.

 

Mộc khí khắp kinh mạch đột ngột nghịch lưu.

Từng dòng xanh thẫm phóng khỏi lỗ chân lông.

ĐAN CHÉT.

NĨCH GÂN.

 

Tiếng nứt khô khốc vang khắp người.

 

 

 MỘC KHÍ HÓA GIÁP

 

Từ cánh tay —

Mộc chất kết cục,
đóng thành phiến xanh thẫm như vỏ cây hóa ngọc.

Ngực —

Tụ mạch dồn kín,
hình thành lớp kén bảo hộ bán trong suốt.

Vai —

Gân nổi như dây leo,
xếp thành giáp mộc dẻo.

 

Trong một nhịp thở,
Trần Phàm biến diện —

Tựa một mộc nhân non nớt giữa rừng sâu.

 

 

 TẬP KÍCH

 

Hắc Lang đã đến sát mặt.

 

Nanh đâm thẳng —

 

KENG!!!

 

Răng va vào giáp mộc, tóe tia lửa xanh.

 

Con thú bật ngược, gầm gừ hoảng hốt.

 

Trần Phàm lao lên theo phản xạ.

Hai lòng bàn tay hợp chưởng.

Mộc khí dồn hết còn lại.

MỘC KHÍ — QUY PHÁCH CHƯỞNG


ẦM!!!

 

Không uy chấn trời.

Chỉ là một khối mộc lực cắm thẳng vào ngực Hắc Lang.

Lồng ngực yêu thú lõm xuống.

Xương gãy vụn.

Con thú bay đập vào vách đá —

ịt một tiếng tắt lịm.

 

 

 HẬU QUẢ

 

Giáp mộc rụn vỡ.

Như vỏ cây bị mối khoét nát.

 

Toàn thân Trần Phàm cắm đau.

Mạch khí rối loạn.

Hồn Thạch nguội đi.

Trong đầu chỉ còn một trống rỗng đè nặng.

 

Hắn quỳ xuống.

Ói một ngụm máu đen.

 

Cổ âm thì thào yếu ớt:

“…đổi mệnh…”

“…đổi… lực…”

 

Hắn ngẩng đầu nhìn xác Hắc Lang.

Nhận ra:

 

 Lần đầu — hắn tự tay giết một sinh mệnh.

 

Không vui.

Không tự hào.

Chỉ lạnh.

 

Hắn lặng lẽ cắt tai sói — vật chứng nhiệm vụ.

Nhặt Linh Chỉ Thảo.

 

 

 RỜI RỪNG

 

Trở ra khỏi Hắc Phong Sơn —

Mưa rơi lất phất.

 

Trần Phàm bước đi chậm chạp.

Mỗi bước kéo theo đau nhức toàn thân.

 

Hồn Thạch im lặng hẳn.

 

Nhưng trong đan điền —

Một luồng mộc khí đậm hơn trước…

đang lặng lẽ nảy chồi.

 

 

 

📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH

CHƯƠNG 15 – LÒNG TIN CỦA SƯ PHỤ

 

Trần Phàm lết khỏi Rừng Hắc Phong khi trời đã về chiều.

Áo rách như giẻ lau.

Máu khô từng mảng đen sẫm nơi sườn và vai.

Trong tay chỉ có:

— Một túi Linh Chỉ Thảo còn bết nước mưa.
— Một chiếc tai Hắc Lang đã cứng lạnh.

 

 

 PHONG KHỞI MÔN – CỔNG NGOẠI MÔN

 

Đám tạp dịch nhìn thấy hắn thì sững sờ.

Có kẻ cười nhạt:

“Lại thêm một thằng bị yêu thú xé xác.”

 

Cho đến khi Trần Phàm quẳng chiếc tai sói lên bàn công vụ.

 

BỘP.

 

Căn phòng im bặt.

Chấp sự lật xem.

Mặt tái đi.

 

“Ngươi… giết Hắc Lang?”

 

 

Trần Phàm không trả lời.

Chỉ đứng đó thở dốc, hai chân run nhẹ.

 

Nhưng sát khí mong manh trên người hắn…
không che giấu được.

 

 

 ÁNH MẮT THEO DÕI

 

Tin lan nhanh.

Một tạp dịch sống sót từ Rừng Hắc Phong
lại còn giết yêu thú?

 

Đệ tử ngoại môn ghé mắt.

Trưởng lão lướt thần niệm.

Một số kẻ tham lam liếm môi:

“Có bí mật.”

 

 

 TIÊU NHẤT LANG XUẤT HIỆN

 

Chiều tối.

Gió dứt.

 

Một thân ảnh áo xám đứng trên lầu đá.

Ánh mắt già lạnh như thép.

 

Tiêu Nhất Lang.

 

 

Ông chỉ gọi:

“Trần Phàm.”

 

Hắn bước tới.

Mỗi bước đều nhức.

 

 

 KIỂM TRA THƯƠNG THẾ

 

Không nói lời thừa.

Tiêu Nhất Lang kéo cổ tay hắn.

Chân khí dò thẳng vào mạch.

 

Lông mày lão nhíu lại.

 

“Kinh mạch rạn.”

“Tụ mạch nghịch.”

“Gân thổn thương sâu.”

 

Rồi ánh mắt rơi lên vết giáp mộc còn chưa tan hẳn.

 

Ông trầm ngâm:

 

“Ngươi cưỡng bức cảnh giới.”

 

“Nếu chậm nửa khắc…”

 

“Tàn phế.”

 

 

Trần Phàm cười khan:

“Đệ tử… không có quyền… chậm.”

 

 

Một câu nói.

Làm Tiêu Nhất Lang sững lại.

 

 

 HỒI ỨC CỦA LÃO

 

Ông nhìn khuôn mặt nhợt nhạt ấy.

Hình ảnh năm xưa:

Một phàm nhân bần hàn,
bị ép lao vào tông môn vì một túi lương.

Một kẻ tu hành không linh căn,
lấy máu xương đổi đan dược.

Quá giống.

 

 

 LÒNG TIN

 

Tiêu Nhất Lang thở dài:

 

“Có tư chất… chưa chắc sống.”

“Có ý chí…”

“Mới đi tiếp được.”

 

Ông móc ra một viên đan dược:

 

Hộ Tủy Đan.

Đặt vào tay Trần Phàm.

 

“Nuốt.”

 

Một viên đan tan ra.

Gân xương ấm lên từng đợt.

Đau nhức dịu xuống.

 

 TUYÊN BỐ

 

Sân sau phong mộc ca.

Chỉ hai người.

 

Trăng non bám mây.

 

Tiêu Nhất Lang đứng quay lưng:

 

“Phong Khởi Môn không thiếu thiên tài.”

“Nhưng… ai cũng chết sớm.”

 

“Ta không chọn kẻ mạnh.”

“Ta chọn kẻ chịu sống.”

 

 

Lão quay lại.

Nhìn thẳng Trần Phàm:

 

“Từ nay…

ngươi là đệ tử chân truyền của ta.”

 

Gió thổi.

Lá khô cuộn sát đất.

 

Trần Phàm quỳ xuống.

Không dập đầu.

Chỉ cúi đầu sát sàn đá:

 

“Đệ tử… không có gì ngoài… mệnh.”

 

“Mệnh này… xin giao cho sư phụ.”

 

 

Tiêu Nhất Lang khựng nhẹ.

Rồi gật đầu.

 

 

 NGHI THỨC GIẢN LƯỢC

 

Không đại lễ.

Không thông báo rộng rãi.

 

Chỉ là:

Một ngọc bài chân truyền
khắc chữ Lang mờ nhạt.

Một quyển quyển trục cũ:

 

Mộc Linh Nội Tức Quyết – tàn thiên

 

Và một lời dặn:

 

“Đừng để người khác biết thân phận.”

“Ngươi còn yếu.”

 

“Yếu… thì bị ăn.”

 

 

Trần Phàm gật đầu.

Ngọc bài trong tay nhẹ như giấy
nhưng ép tim nặng như đá.

 

 

ĐÊM ĐẦU LÀM CHÂN TRUYỀN

 

Trong phòng đá chật hẹp.

 

Trần Phàm ngồi xếp bằng.

Nhìn ngọc bài.

 

Trong đầu vang lên câu nói:

 

“Ta không chọn kẻ mạnh…
Ta chọn kẻ chịu sống.”

 

 

Hắn mỉm cười lần đầu.

Nụ cười rất mỏng.

Không phải vui mừng.

Mà là:

Thứ ấm áp hiếm hoi… trong thế giới đầy cắn xé này.

 

Post a Comment

0 Comments