📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
16 – CHÂN KHÍ HÓA HÌNH
Sau đêm được thu làm chân truyền, Trần
Phàm không trở lại khu tạp dịch. Tiêu Nhất Lang đưa hắn vào Mộc Phong Động
– một gian thạch động hoang phế phía tây tông môn, quanh năm đón gió lạnh, linh
khí mỏng manh, đủ nghèo nàn để tránh tai mắt nhưng cũng vừa đủ cho kẻ luyện
công tích lũy từng sợi chân khí.
“Muốn sống lâu, trước tiên phải có thủ
đoạn.” Tiêu Nhất Lang đặt xuống một quyển trục sờn mép, trang đầu chỉ còn bốn
chữ mờ nhòe — Mộc Ảnh Trảm.
“Đệ nhất thần thông của Mộc hệ, không
dành cho thiên tài — dành cho kẻ chịu đựng.”
Luyện pháp cực khổ đến tàn khốc: dồn
mộc khí dẫn ra khỏi đan điền, ép qua gân cánh tay phải, từ kinh mạch Thái Âm
tiến lên Hổ Khẩu, rồi một hơi chém ra ngoài — không mượn binh khí, lấy chân
khí hóa hình thay đao.
Trần Phàm thử lần đầu, chưa kịp chém đã
nghịch mạch, chân khí tán loạn, bàn tay nứt toác, máu thấm cả nền đá.
Tiêu Nhất Lang chỉ lạnh lùng: “Sai một
lần – chém một nhát vào thân.”
Không băng bó, không nghỉ ngơi, Trần
Phàm tiếp tục vận công giữa đau đớn tê dại, từng vòng thổ nạp kéo dài cho đến
khi phổi như bị xé ra, mỗi lần tụ khí đều như đưa dao cùn rạch dọc gân mạch. Ba
ngày đầu, hắn thất bại hơn trăm lần, mỗi lần thất bại là một lần thổ huyết, sắc
mặt xám như người chết.
Đến ngày thứ tư, trong khi ngồi
điều khí lúc đêm tàn, Hồn Thạch trong thức hải bất chợt phát sáng. Dòng mộc khí
trở nên mượt hơn, mạch lộ rộng mở thoáng chốc. Trần Phàm cắn răng đứng lên, dồn
toàn bộ chân khí vào tay phải, khí tụ thành tuyến sáng xanh mỏng như tơ, rút mạnh
theo động tác chém ngang.
“Xoẹt—”
Một mảnh đá trước mặt bị cắt
phẳng như giấy.
Không nổ, không bùng, chỉ là đứt lìa
— tinh chuẩn đến lạnh người.
Tiêu Nhất Lang nhìn thấy, ánh mắt lần
đầu lóe sáng.
“Khí không tan… hình không vỡ… đã tới
nhập môn.”
Từ ngày đó, Trần Phàm bước vào chuỗi tu
luyện tàn khốc hơn:
Ban ngày đứng giữa gió núi, liên tục
chém hư không, để mộc khí cưỡng ép chịu ma sát linh áp.
Ban đêm ngồi trong động lạnh, dùng Minh
Khí Thổ Nạp Thuật ép tiêu hóa từng sợi chân khí bị hao mòn.
Mười ngày — tả thủ run rẩy vì mất cân
bằng khí huyết.
Hai mươi ngày — vai phải lệch trục, mổ
ra bầm máu kinh mạch.
Ba mươi ngày — Mộc Ảnh Trảm đạt
tiểu thành, mộc khí có thể rời tay ba thước không tán, hóa thành khí nhận vô
hình.
Ngày đó, khi thử chém một cây cổ tùng
ngoài động, không còn lá rụng, cũng chẳng có vết đao.
Chỉ có:
Trần Phàm chống gối thở dốc, toàn thân
run rẩy như bị hút cạn sinh lực.
Trong khoảnh khắc yên lặng ấy, hắn
hiểu:
Từ giờ, hắn không còn chỉ là kẻ chịu
đòn.
Đêm xuống, khi hắn trở về động đá điều
tức, linh thức bỗng cảm thấy có kẻ đang quan sát — luồng thần niệm mỏng
như sương lướt qua cửa động.
Hồn Thạch trong thức hải chợt run lên.
Trần Phàm mở mắt, sát ý mơ hồ tụ dưới
đáy đồng tử.
Xa xa ngoài rừng, có bóng người thu
liễm khí tức rút lui.
Hắn không đuổi.
Chỉ khép mắt lại.
Mộc khí đang xoay vòng trong đan điền —
mảnh như sợi tơ, nhưng sắc như lưỡi đao.
📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
17 – NHẬP LUYỆN KHÍ
Hai năm trôi qua, với ngoại môn chỉ là
hai mùa gió đổi lá, với Trần Phàm lại là bảy trăm ba mươi ngày chui rúc
trong đá lạnh, sống bằng máu, mồ hôi và sợ hãi. Mộc Phong Động chưa từng ấm
hơn. Gió đêm hắt xuyên da thịt, linh khí thưa thớt như sợi tơ rách. Mỗi buổi
sáng, hắn đứng giữa triền núi chém Mộc Ảnh Trảm nghìn lần, để chân khí
mài rách gân mạch, để thân xác chịu áp lực tới khi run rẩy. Ban đêm tĩnh tu, ép
thổ nạp sinh mộc khí vào đan điền, nhiều khi tụ khí chưa xong đã thổ huyết,
toàn thân lạnh lẽo như người chết trôi. Không có đan dược bồi dưỡng, không có
linh thạch bổ trợ, ngoài Hồn Thạch không dám lạm dụng và vài lần Tiêu
Nhất Lang lén đặt thêm dược thảo, Trần Phàm gặm từng tấc sinh cơ như dã thú tự
liếm vết thương để sống sót qua ngày. Trong tông môn, ánh mắt dòm ngó chưa từng
biến mất. Đệ tử ngoại môn không còn cười nhạo, mà chuyển sang né tránh —
kẻ nghèo hèn nhưng mang sát khí lạnh như dao cùn chưa mài. Đã từng có hai kẻ
thử áp sát ban đêm, đều bị khí nhận mộc ảnh đánh gãy cổ tay, không chết,
nhưng đủ để biết giữ khoảng cách. Tiêu Nhất Lang ít nói hơn trước. Lão chỉ
thỉnh thoảng đứng ngoài động nhìn học trò chém hư không, ánh mắt âm trầm, không
khen, không chê, chỉ một lần để lại câu: “Chân khí đã tụ, nhưng khí không
viên — chưa thể vượt phàm.” Trần Phàm hiểu, bản chất vấn đề vẫn ở linh
căn thấp. Dù tinh cần đến mấy, linh khí hấp thu cũng như mưa rơi vào sa
mạc, chớp mắt đã khô.
Cho đến đêm ấy, khi gió Hắc Phong gào
lên như quỷ khóc. Hắn ngồi xếp bằng, thổ nạp như thường lệ, thì Hồn Thạch trong
thức hải bỗng nóng lên, tinh quang phóng đại dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước
đó. Không gian tinh thần vặn xoắn, mộc khí tụ thành xoáy nước, bị kéo ầm ầm vào
đan điền. Trần Phàm không kịp sợ. Hắn biết: không giữ được luồng khí này —
kinh mạch vỡ, thức hải loạn, thân tử đạo tiêu. Hắn gầm khẽ, dẫn khí toàn
lực theo Minh Khí Thổ Nạp Thuật, ép chân khí xoay vòng tam tiêu, dung luyện gân
cốt, quét qua huyết mạch. Đau đớn nổ tung trong đầu, xương cốt răng rắc như sắp
tan, da thịt phồng lên đỏ tím. Một khắc, hai khắc… cho đến khi luồng khí hung
bạo kia dần lắng xuống, bị nén thành một hạt khí cầu xanh thẫm giữa đan
điền. Thế giới bỗng im bặt. Chân khí không còn rời rạc nữa — nó liền mạch,
tuần hoàn, có thể cưỡng ép điều động như sông chảy trong lòng núi.
Trần Phàm mở mắt, hơi thở dài ra như
làn khói. Linh thức phá vỡ một tầng mù dày, cảm nhận được chuyển động linh khí
xung quanh trong phạm vi mấy trượng — thứ cảm giác mà trước đây hắn chỉ đọc qua
trong sách. Trên bàn tay, mộc khí tụ lại, hình thành khí nhận mơ hồ sắc
bén hơn trước gấp mấy lần, không còn tán loạn theo cảm xúc mà ổn định hoàn toàn
theo tâm niệm. Hắn khép tay, khí tán, toàn thân nhẹ bẫng như vừa bước khỏi vực
sâu.
Ngoài động, Tiêu Nhất Lang xuất hiện
không ai hay. Lão nhìn đồ đệ, ánh mắt sâu hơn thường ngày. “Chân khí viên — khí
mạch ổn — đây là Luyện Khí tầng 1.” Lão nói chậm rãi. “Từ hôm nay,
ngươi… không còn là phàm nhân nữa.”
Trần Phàm im lặng rất lâu. Hắn nhìn bàn
tay mình — đôi bàn tay từng nứt toác vì chẻ củi, từng đẫm máu vì gánh nước,
từng run rẩy vì đói rét. Không phải mừng rỡ, cũng chẳng kích động. Chỉ có một
cảm giác khô cằn khó tả: cuối cùng cũng đứng được trên ranh giới sinh tử,
không còn bị thế đạo ép chết dễ dàng như cọng cỏ.
Từ phàm nhân → Tiểu Tu Sĩ.
Không phải bước vào tiên đồ rực rỡ… mà
là bước sâu hơn vào vũng lầy tranh đoạt.
📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
18 – NGOẠI MÔN ĐỆ NHẤT TẠP DỊCH
Từ ngày bước vào Luyện Khí tầng 1,
thân phận Trần Phàm trên danh nghĩa vẫn không đổi — ngoại môn tạp dịch.
Không bài vị riêng, không viện cư chuẩn tắc, càng không tư cách dự tiệc linh
đan hay lĩnh vụ cao cấp; hắn chỉ đổi được đúng một chuyện: không còn ai dám sai
hắn bốc phân, chẻ đá hay gánh nước từ sườn núi cao nhất nữa. Nhưng hắn cũng
không được coi là đệ tử chính thức — một kẻ đứng lửng lơ giữa phàm và tu,
giữa lao dịch và tu luyện.
Trong mắt ngoại môn, Trần Phàm không
phải thiên tài. Linh căn tạp, tốc độ tu luyện chậm, tu vi thấp nhất trong số
hơn trăm ngoại môn đệ tử đã nhập luyện khí. Thứ khiến người khác rét gáy không
phải cảnh giới của hắn, mà là thời gian hắn tồn tại. Hai năm sống trong
Mộc Phong Động mà chưa chết đói, chưa tẩu hỏa nhập ma, chưa bị cướp tài, chưa
bị quái vật xé xác — điều vốn là số phận quen thuộc của tạp dịch xuất thân
nghèo hèn. Kẻ khác tiến nhanh, rơi nhanh; Trần Phàm tiến chậm, nhưng không
rơi.
Những lời xì xào dần đổi giọng: “Thiên
tài chết sớm, còn thằng kia thì…” – “…dai như dã cẩu.” – “…ngoại môn đệ nhất
tạp dịch.” Lời trêu miệng mang mùi mỉa mai, nhưng phía sau là nỗi kiêng dè.
Không ai quên được chuyện đôi cổ tay gãy xương vì khí nhận vô hình. Không ai
muốn làm kẻ tiếp theo thử vận đen.
Trần Phàm tiếp tục cuộc sống cũ. Ban
ngày nhận nhiệm vụ: vận chuyển linh thảo, hộ tống thương lệnh, dọn tàn tích
linh điền sau yêu thú quấy phá — toàn những việc nguy hiểm nhưng ít ai muốn
lĩnh. Không ai tranh, hắn nhận, lấy điểm cống hiến đổi linh thạch vụn và linh
dược hạ phẩm. Ban đêm quay lại động đá, im lặng tĩnh tu, xoay vòng chân khí mộc
hệ qua kinh mạch, gia cố khí cầu trong đan điền, rèn chắc mỗi sợi linh lực như
rèn sắt trong lửa nhỏ. Không mạo hiểm đột phá, không khoe chiến tích, không kết
đồng bọn. Hắn chỉ sống — và sống bền.
Có lần, một đệ tử mới nhập ngoại môn
nghe lời đồn, tìm tới thách đấu, tự xưng Hỏa linh căn, sát chiêu rực lửa phóng
thẳng vào ngực Trần Phàm. Hắn không né, chỉ giơ tay, mộc khí tụ lại thành khí
thuẫn mỏng như tờ giấy. Hỏa diệm tan, dư trớn bị Mộc Ảnh Trảm rạch sạt
qua vai, máu phun ra, không chết — đủ dằn mặt. Sau trận đó, cái danh “Ngoại
môn đệ nhất tạp dịch” chính thức được đóng đinh. Không phải mạnh nhất, chỉ
là kẻ khó chết nhất.
Tiêu Nhất Lang vẫn âm thầm quan sát.
Lão chưa bao giờ khen ngợi công khai, chỉ để lại một câu mỗi khi thấy đồ đệ
bình an quay về sau một chuyến nguy hiểm: “Sống được… là bản lĩnh.”
Trần Phàm hiểu rõ, hắn đang đứng ở bậc
thấp nhất trên thang tu hành. Luyện Khí tầng 1 — chỉ đủ dùng mộc khí tự vệ, đủ
rèn thân không chết rét, đủ chống lại kẻ yếu hơn mình. Phía trên là vô số tầng
cao — mỗi tầng đều là cối xay tàn khốc nuốt máu người. Ở vị trí này, chỉ cần
tham lam tiến nhanh, hắn sẽ biến thành xương vụn trong rừng Hắc Phong
giống hàng trăm người khác.
Hắn nhìn xuống tay mình — vẫn còn những
vết chai lẫn vết sẹo lao dịch, mùi nhựa cây mộc khí quấn quýt. Không phải thiên
tài, không được ưu đãi, không có đạo lộ trải thảm; hắn chỉ có một thứ duy nhất:
sự dai dẳng không chịu chết.
Trong tông môn, thiên tài thay nhau nổi
lên rồi lụi tàn.
Còn Trần Phàm — vẫn ở đó.
📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
19 – THÂN THẾ NHẪN THẦN BÍ
Đêm cuối thu, Mộc Phong Động tĩnh lặng
khác thường, gió không thổi, hơi ẩm treo lơ lửng như sương chết. Trần Phàm ngồi
xếp bằng, chân khí xoay tròn trong đan điền, tâm thần chìm sâu dần vào trạng
thái nửa tỉnh nửa mê. Khi linh thức rời khỏi thân thể, một luồng lực kéo quen
thuộc lại bộc phát — Hồn Thạch dẫn thức nhập mộng. Không gian quanh hắn
vỡ tan, thay bằng màn hắc ám mênh mông không biên giới, phía trước lơ lửng chiếc
nhẫn đồng u vẫn đeo suốt hai năm, hoa văn cổ dị sáng mờ như vết tích của
thời gian.
Lần này, không còn chỉ có Hồn Thạch
lặng lẽ trôi nổi. Từ trong lõi nhẫn vang lên tiếng cổ âm già khàn, như
vọng về từ vực thẳm vô tận: “Đã đủ… khí nuôi linh… chủ thể sơ thành…”
Trần Phàm giật mình, linh thức rung lên dữ dội, chưa kịp hỏi thì âm thanh lạnh
lẽo tiếp tục: “Ngươi mang nhẫn hai năm… mới đủ tư cách nghe nửa câu chân
tướng.” Không gian chấn động cùng tiếng nói, hình ảnh bụi mờ hiện ra — tàn
tích một đại điện sụp đổ trong biển linh hỏa, hàng vạn pháp bảo gãy nát vùi
dưới tro tàn, giữa trung tâm là một chiếc nhẫn hoàn chỉnh tỏa quang huy chói
mắt, bốn phía vờn quanh vô số cường giả đẫm máu tranh đoạt.
“Nhẫn này… là tàn vật Thượng cổ Linh
Khí.”
Bốn chữ “Thượng cổ Linh Khí” như lôi
đình đánh thẳng vào thức hải Trần Phàm. Linh thức run rẩy, Hồn Thạch trong
không gian mộng phát sáng dữ dội như cảm ứng được chủ nhân sợ hãi.
Tiếng cổ âm không dừng lại: “Bị chia
làm chín mảnh, nhẫn chỉ là vỏ — Hồn Thạch trong thức hải ngươi, mới là một
trong chín linh tâm.” Bức họa biến đổi, hiện ra từng mảnh tinh thể xanh bị
chém vỡ bay tán loạn vào các vực giới vô định. “Mỗi linh tâm tồn tại… đều
đang tự tìm chủ.” Một khoảng lặng nặng nề chồng lên mộng cảnh rồi thanh âm
trầm xuống: “Chủ nhân… chết lâu rồi.”
Câu nói cuối như nhát đao cực mảnh, cắm
thẳng tâm trí hắn. Chủ nhân chết, linh khí tàn lụi, cửu linh tâm lưu lạc
— mà hắn, một tạp dịch Luyện Khí tầng 1, chỉ ngẫu nhiên nhặt được mảnh vỡ?
“Vậy… ta là gì?” Ý niệm vừa động, cổ âm
đã vang lên: “Là người mang nhẫn.” Không hề mỹ từ, không hề huyền bí —
chỉ là kẻ đủ sống để chưa chết sớm.
Cảnh mộng co rút, Hồn Thạch thu lại
linh quang, trước khi tan biến, tiếng cổ âm để lại câu cảnh cáo cuối cùng: “Linh
tâm hiện thế… sẽ dẫn tới sát kiếp.” Ánh sáng tắt, hắc ám sụp xuống.
Trần Phàm giật mình tỉnh dậy, toàn thân
lạnh ngắt, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Chiếc nhẫn trên tay im lìm như đồ phế thải
nhưng trong thức hải, Hồn Thạch đang phát sáng yếu ớt, nhịp đập kỳ dị
như tim sống.
Hắn nắm chặt tay. Không mừng, cũng
không sợ hãi thái quá — chỉ có một thấu hiểu lạnh lùng: thứ hắn mang theo không
phải cơ duyên, mà là mồi lửa. Một ngày nào đó, khi có kẻ nhận ra
linh tâm tồn tại, Trần Phàm sẽ trở thành con mồi được săn đuổi giữa tu giới.
Ngoài động, gió Hắc Phong bỗng nổi trở
lại, rít qua lối đá như tiếng thở của dã thú đói khát. Trần Phàm nhắm mắt, tiếp
tục điều tức. Hắn không có lựa chọn lẩn trốn. Muốn sống… chỉ còn cách trở
nên đủ mạnh để không bị xé xác trước khi sát kiếp kéo tới.
📜 PHÀM NHÂN KHỞI HÀNH
CHƯƠNG
20 – BƯỚC QUA NGƯỠNG CỬA
Buổi sáng ấy, Phong Khởi Môn mở bảng
Tân Thăng Nội Môn, mây sương phủ kín quảng trường đá. Hơn ba trăm ngoại môn
đệ tử chen chúc phía dưới, kẻ hưng phấn, kẻ nơm nớp, bởi một tấm bảng gỗ treo
lên… đủ định sinh tử mười năm tới. Người được chọn bay lên, kẻ bị bỏ lại mãi
mãi dẫm chân ở tầng đáy, hoặc chết dần trong lao dịch. Tiếng chấp sự đọc tên
vang khô khốc, từng âm tiết lạnh như đao cạo ngang không khí: thiên tài mang
linh căn thuần thổ, đệ tử Hỏa hệ đột phá Luyện Khí tầng 3, hậu duệ gia tộc mới
nhập môn nhưng được bảo cử… mỗi cái tên vang lên đều kéo theo từng đợt xôn xao
ao ước.
Cuối bảng, không ai buồn chú ý, có một
hàng chữ mờ lẫn giữa bụi phấn: “Trần Phàm – Luyện Khí tầng 1 – tạp dịch
ngoại môn.” Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, quảng trường chết lặng, sau đó là
những tiếng cười gằn khẽ vang: “Hắn cũng được thăng?” – “Luyện Khí tầng 1 mà
vào nội môn?” – “Phong Khởi Môn hết người rồi sao?”
Trần Phàm đứng xa mép quảng trường, tay
áo cũ phất trong gió, không biểu lộ cảm xúc. Hắn đã nghe hết đồn đãi suốt hai
năm — thiên tài chết sớm, kẻ sống dai mới bò lên được nấc thang tiếp theo. Việc
được chọn vốn không vì tư chất, cũng chẳng vì tiềm năng, mà đơn giản bởi… nội
môn đang thiếu người đi thay xác.
Lệnh bài nội môn được phát. Gỗ đen khắc
chữ “Nội”. Không sáng quang, không khí linh động, chỉ đủ xác chứng hắn từ hôm
nay đã bước qua ngưỡng cửa khác. Bên ngoài tông môn, một ngọc bài vô danh còn
mang giá trị cao hơn thứ này. Nhưng Trần Phàm nắm chặt tấm bài gỗ mộc, lòng
không hề nhẹ đi — hắn biết, bên kia cánh cửa… không phải thiên đường, mà là
lồng cọp lớn hơn.
Tiêu Nhất Lang đứng lẫn trong hàng chấp
sự xa xa, chỉ nhìn hắn một cái, không gật đầu, không lên tiếng, ánh mắt như
nhắc lại lời cũ: “Sống được đã là bản lĩnh.”
Buổi chiều, đoàn tân nội môn được dẫn
qua Nội Giới Thạch Môn, nơi phân cách ngoại – nội môn. Thạch môn cao
mười trượng, khắc đầy phù văn cổ, sát khí mờ ẩn như huyết tích đóng khô. Từng
người bước qua, linh áp trong môn trận quét mạnh qua thân thể, kẻ yếu chân run,
kẻ tu vi không ổn liền bị ép quỳ xuống tại chỗ. Đến lượt Trần Phàm, mộc khí
trong kinh mạch khẽ xoay, Hồn Thạch trong thức hải chuyển động nhẹ như
một nhịp tim, giúp thần niệm hắn trụ vững. Hắn không quỳ. Chỉ trầm lặng bước
qua, mồ hôi ướt lưng áo.
Bên kia thạch môn, là thế giới thật
của tông môn: linh điện san sát, sát khí treo lơ lửng trong gió, các tiểu
đội nội môn đệ tử luyện kiếm lướt qua như muỗi độc, ánh mắt lạnh lùng liếc về
tân nhân chẳng buồn che vẻ coi thường. Không còn cảnh tạp dịch gánh nước — thay
vào đó là bảng nhiệm vụ đỏ quạch vì máu: thám sát vực yêu, săn đoạt linh tài,
hộ tống thương hội, canh giữ kho linh — toàn công việc đặt mạng đổi điểm
công hiến.
Một chấp sự nội môn nhìn đám tân sinh,
giọng đều đều: “Từ hôm nay, các ngươi — không còn được gọi là đệ tử học việc.
Nội môn chỉ có hai loại: kẻ giết được người khác, và kẻ bị giết. Sống
sót sau ba năm, mới có tư cách nói tới tu hành.”
Trần Phàm đứng cuối hàng, lệnh bài gỗ
lạnh trong tay. Trước mắt hắn là vô số con đường chồng chéo — mỗi con đều nhuộm
mùi máu. Hắn không hứng khởi, không hoảng sợ, chỉ lặng lẽ hít sâu một hơi:
Trong đêm đầu tiên tại nội môn, Trần
Phàm ngồi trong gian phòng phân phối đơn sơ, nhìn ánh trăng lạnh lẽo rọi lên
chiếc nhẫn cũ trên tay. Trong thức hải, Hồn Thạch đập nhịp âm trầm, như
đang nhắc: sát kiếp đang đến gần hơn từng ngày.
Hắn khẽ nhắm mắt, chân khí mộc hệ lặng
lẽ xoay tròn trong đan điền.
Cửa đã qua rồi.
Quay đầu — đồng nghĩa với chết.

0 Comments