Vô Ảnh Phàm Nhân ( Tiên Hiệp Cổ Điển ) Chương 02

 Vô Ảnh Phàm Nhân ( Tiên Hiệp Cổ Điển ) Chương 02

Chương 02: Cửa Ngoài Thanh Phong Môn
Trương chấp sự không nói dối. Trời còn chưa sáng hẳn, khi tiếng gà gáy lần thứ ba vừa dứt, hắn đã đứng trước cửa chòi củi, dùng chân đá nhẹ vào vách tranh. “Dậy. Lên đường.”
Lâm Dị vốn chỉ chợp mắt được một lúc, giật mình tỉnh dậy, vội vàng thu dọn, bò ra khỏi chòi. Sương mai lạnh buốt khiến cậu run lên một hồi. Trương chấp sự đã quay người đi về phía trước, không thèm nhìn lại xem cậu có theo kịp không.
Hành trình từ trạm xá lên núi khắc nghiệt hơn nhiều so với đường từ thôn Trúc đến đây. Đường mòn dốc đứng, đá lởm chởm, nhiều đoạn phải dùng tay bám vào vách đá hoặc rễ cây mới leo lên được. Trương chấp sự đi như bay, bước chân nhẹ nhàng vững chắc, rõ ràng là có võ công trong người. Lâm Dị phải dốc hết sức lực yếu ớt để bám theo, không dám thở mạnh, chỉ sợ bị bỏ lại. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo rồi lại khô đi trong gió núi lạnh, cổ họng khô rát như có lửa đốt, đôi chân run lẩy bẩy.
Đến trưa, khi họ dừng chân bên một con suối nhỏ để nghỉ ngơi, Lâm Dị đã kiệt sức, ngồi phịch xuống tảng đá, thở hổn hển, mặt mày trắng bệch. Trương chấp sự ngồi cách đó không xa, lấy ra gói thức ăn và bầu nước, tự nhiên mà ăn uống, hoàn toàn không để ý đến cậu. Lâm Dị nhìn gói thức ăn trong tay hắn, bụng đói cồn cào, nhưng chỉ biết cúi đầu, lấy bầu nước rỗng của mình ra, hứng vài ngụm nước suối cho đỡ khát.


“Còn nửa ngày đường nữa.” Trương chấp sự đột nhiên lên tiếng, vẫn không nhìn cậu. “Ngươi thể chất như vậy, lên đến nơi cũng chỉ làm gánh nặng. Khuyên ngươi một câu, nếu không chịu nổi, bây giờ quay xuống còn kịp.”
Lời nói lạnh lùng, không mang ý khuyên bảo chân thành, mà đầy vẻ thử thách và khinh miệt. Lâm Dị nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cậu ngẩng đầu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Đa tạ Trương chấp sự quan tâm. Tiểu tử… tiểu tử có thể đi tiếp.”
Trương chấp sự khẽ “hừ” một tiếng, không nói thêm gì, đứng dậy tiếp tục lên đường.
Xế chiều, khi mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, họ rốt cuộc cũng vượt qua dãy núi cuối cùng. Trước mắt hiện ra một thung lũng rộng lớn, được bao bọc bởi những ngọn núi cao vút. Trong thung lũng, những dãy nhà gỗ, lầu các bằng gạch ngói nối tiếp nhau, khói bếp tỏa lên nghi ngút. Một con đường đá rộng chừng hai trượng dẫn từ chân núi vào sâu trong thung lũng, hai bên đường có trồng những cây tùng cổ thụ cao lớn. Xa xa, trên vách núi phía bắc thung lũng, có thể nhìn thấy ba chữ lớn khắc bằng đá: Thanh Phong Môn.
Tuy nhiên, Trương chấp sự không dẫn Lâm Dị đi trên con đường đá chính đó. Hắn rẽ vào một con đường nhỏ hơn ở bên cạnh, men theo rìa thung lũng đi về phía đông. Đi thêm khoảng một khắc, trước mặt xuất hiện một khu vực nhà cửa thấp bé, xây dựng đơn giản hơn nhiều so với những kiến trúc trung tâm. Một bức tường đá thấp bao quanh, cổng vào là một khung gỗ đơn sơ, trên có treo tấm biển: Ngoại Viện.
“Đây là khu vực đệ tử ngoại môn và tạp dịch.” Trương chấp sự dừng bước trước cổng, quay lại nhìn Lâm Dị lần đầu tiên với ánh mắt có chút phức tạp. “Ngươi đợi ở đây. Ta vào báo cáo với chấp sự quản lý ngoại viện.”
Nói rồi hắn bước vào, để Lâm Dị một mình đứng trước cổng. Cổng không có người canh gác, nhưng từ bên trong vọng ra tiếng người nói chuyện, tiếng chân chạy, tiếng nước chảy… náo nhiệt hơn nhiều so với sự yên tĩnh trên đường đi. Lâm Dị đứng thẳng người, cố gắng chỉnh đốn lại quần áo nhàu nát, nhưng vẻ mệt mỏi và yếu ớt thì không thể che giấu.
Không lâu sau, Trương chấp sự đi ra, theo sau là một người đàn ông trung niên hơi béo, mặc áo vải xám sạch sẽ, khuôn mặt tròn trịa nhưng đôi mắt nhỏ linh hoạt, luôn đảo qua đảo lại như đang tính toán điều gì.
“Đây là Vương chấp sự, phụ trách quản lý tạp dịch và đệ tử ngoại viện ngoại môn.” Trương chấp sự giới thiệu ngắn gọn.
Vương chấp sự đưa mắt nhìn Lâm Dị từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lâu ở khuôn mặt trắng bệch và dáng người gầy gò của cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười không mấy thiện cảm. “Lâm Dị? Nghe nói là do Lâm Thừa tiến cử? Hắn ta năm xưa cũng có chút giao tình. Thôi, đi theo ta.”
Lâm Dị cúi đầu chào, lặng lẽ đi theo hai người vào trong ngoại viện. Bên trong là một mạng lưới những con đường nhỏ, hai bên là những dãy nhà gỗ đơn giản, có chỗ là nhà ở, có chỗ là nhà kho, nhà bếp, xưởng thủ công… Rất nhiều người mặc trang phục vải thô đang bận rộn lao động, khuân vác, quét dọn. Ánh mắt của họ khi thấy Vương chấp sự thì lộ vẻ e dè, còn khi thấy Lâm Dị – một kẻ lạ mặt yếu ớt đi theo sau – thì đầy tò mò, thăm dò, và không ít ánh mắt hờ hững, lạnh nhạt.
Vương chấp sự dẫn Lâm Dị đến một tòa nhà gỗ lớn hơn một chút ở giữa khu vực, bên trên có treo biển Sự Vụ Đường. Bên trong, một lão giả tóc hoa râm đang ngồi sau bàn gỗ, chăm chú ghi chép điều gì đó trên sổ sách.
“Lưu sư huynh.” Vương chấp sự bước vào, giọng điệu trở nên khách khí hơn. “Đây là đệ tử mới tiến cử, tên Lâm Dị. Cần kiểm tra tư chất, sắp xếp công việc.”
Lão giả họ Lưu ngẩng đầu, đôi mắt già nua nhưng tinh anh nhìn về phía Lâm Dị. Ông gật đầu, đứng dậy, đi đến một chiếc bàn nhỏ bên cạnh, trên đó đặt một viên đá đen nhẵn bóng to bằng nắm tay, và một cái đĩa ngọc màu trắng đục. “Đến đây.”
Lâm Dị đi theo chỉ dẫn, đứng trước bàn. Tim cậu đập mạnh. Kiểm tra tư chất – đây chính là bước quyết định số phận của cậu ở Thanh Phong Môn. Cậu từng nghe tứ thúc nhắc qua, các môn phái giang hô đều có cách kiểm tra căn cốt, kinh mạch của người muốn nhập môn. Người có tư chất tốt mới có thể tu luyện nội công, học võ nghệ cao thâm. Còn kẻ tư chất kém, chỉ có thể làm việc chân tay, mãi mãi ở tầng thấp nhất.
“Đặt tay lên Thám Mạch Thạch.” Lão Lưu ra lệnh.
Lâm Dị đưa tay phải run run đặt lên viên đá đen. Viên đá lạnh buốt, tiếp xúc da thịt khiến cậu giật mình. Một lúc sau, viên đá không có phản ứng gì, vẫn đen kịt, không sáng không tối.
Lão Lưu nhíu mày, “Dùng lực ấn xuống, tưởng tượng đang đẩy một luồng khí từ trong cơ thể ra lòng bàn tay.”
Lâm Dị làm theo, cố gắng tập trung. Nhưng cậu chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng lên chút ít do ma sát, viên đá vẫn im lìm. Sau vài hơi thở, lão Lưu thở dài, lắc đầu, “Thôi được rồi. Chuyển sang tay trái.”
Kết quả vẫn vậy. Viên Thám Mạch Thạch như một hòn đá chết, không hề có bất kỳ phản ứng nào chứng tỏ trong cơ thể Lâm Dị có nội khí tiềm ẩn hay kinh mạch thông suốt.
“Tiếp theo, cầm lên Khí Hải Ngọc.” Lão Lưu chỉ vào cái đĩa ngọc.
Lâm Dị cầm lên. Đĩa ngọc nặng tay, bề mặt mát lạnh. Lão Lưu đưa tay đặt lên mu bàn tay cậu, Lâm Dị cảm thấy một luồng khí ấm áp xâm nhập vào cơ thể mình, chậm rãi di chuyển. Đó là một cảm giác kỳ lạ, như có một con giun ấm đang bò trong huyết quản. Nhưng luồng khí ấy vừa vào sâu chừng một tấc, bỗng nhiên bị cản lại, như đâm phải một bức tường vô hình, sau đó trở nên hỗn loạn, tán loạn ra.
Lão Lưu rút tay lại, khuôn mặt lộ vẻ thất vọng rõ rệt. Ông nhìn Vương chấp sự, lắc đầu nặng nề. “Kinh mạch trầm trệ, khí hải khô cạn. Không chỉ là tư chất bình thường, mà là… cực kỳ kém. Mạch Tâm, Thủ Thái Âm, Túc Thiếu Âm đều có dấu hiệu tắc nghẽn bẩm sinh. Đây là thể chất yếu đa bệnh từ nhỏ, khó có thể lưu thông khí huyết, huống chi là tu luyện nội công.”
Lời nói như một bản án, đánh thẳng vào mặt Lâm Dị. Cậu đứng đó, toàn thân lạnh buốt, dù đã có phần dự đoán, nhưng khi nghe xác nhận chính thức, vẫn cảm thấy một cú đánh choáng váng. Tắc nghẽn bẩm sinh… cực kỳ kém… khó có thể tu luyện nội công… Những từ ngữ ấy xoáy sâu vào tai, như mũi dao cứa vào hy vọng vừa mới chớm nở.
Vương chấp sự nhếch miệng cười, ánh mắt hết sức bình thản, thậm chí có chút đắc ý, như thể đã đoán trước được kết quả này. “Vậy thì không thể làm đệ tử ngoại môn chính thức được rồi. Tư chất như vậy, cho học võ cũng chỉ phí công.”
Lão Lưu gật đầu, nhìn Lâm Dị với chút thương hại thoáng qua. “Theo quy định, người không đủ tư chất làm đệ tử, nhưng có người tiến cử, có thể lưu lại làm tạp dịch. Ngươi… có nguyện ý không?”
Lâm Dị hít một hơi thật sâu, khống chế giọng nói run rẩy. “Tiểu tử… nguyện ý.” Dù là tạp dịch, cũng phải ở lại. Đây là cơ hội duy nhất.
“Được.” Lão Lưu quay lại bàn, lật sổ ghi chép. “Hiện tại các khu vực còn thiếu người… Dược Viên phía đông bắc ngoại viện đang cần người chăm sóc dược thảo, tưới nước, nhổ cỏ. Công việc vất vả một chút, nhưng tương đối yên tĩnh. Ngươi có thể làm không?”
Dược Viên? Chăm sóc dược thảo? Lâm Dị không chút do dự, lập tức gật đầu: “Tiểu tử có thể làm.”
“Tốt.” Lão Lưu ghi nguệch ngoạc vài dòng. “Vương sư đệ, phiền huynh dẫn cậu ta đến Dược Viên, giao cho Lý Tứ quản lý.”
Vương chấp sự “ừ” một tiếng, ra hiệu cho Lâm Dị đi theo.
Ra khỏi Sự Vụ Đường, Vương chấp sự dẫn cậu đi về phía đông bắc. Trên đường, hắn lên tiếng, giọng điệu dạy dỗ: “Làm tạp dịch ở đây, phải biết quy củ. Mỗi ngày thức dậy từ giờ Mão, làm việc đến giờ Dậu. Công việc cụ thể do quản lý khu vực phân phối. Lương tháng nửa lạng bạc vụn, ăn ở tại chỗ. Phạm quy, lười biếng, tùy mức độ sẽ bị phạt, nặng thì đuổi xuống núi, thậm chí… tùy tình hình xử lý. Rõ chưa?”
“Rõ.” Lâm Dị cúi đầu đáp.
“Dược Viên quản lý Lý Tứ, tính tình có hơi… cộc cằn.” Vương chấp sự nói, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười kia. “Ngươi tự cầu phúc.”
Đi thêm một đoạn, vượt qua một con suối nhỏ, một khu vực có hàng rào tre thưa thớt hiện ra. Bên trong là những luống đất được vun cao, trồng đủ loại cây cỏ, có thứ xanh mướt, có thứ vàng úa, có thứ ra hoa kết trái. Một mùi hương phức tạp, hỗn tạp giữa thảo dược, mùi đất ẩm và mùi phân bón xộc vào mũi. Ở góc khu vực có một căn lều nhỏ bằng tranh, trước lều có một người đàn ông gầy gò, da đen, đang ngồi trên một khúc gỗ, vừa nhai trầu vừa nhìn họ.
“Lý Tứ.” Vương chấp sự gọi.
Người đàn ông đứng dậy, đi lại. Hắn có khuôn mặt khắc khổ, mắt một mí, nhìn người có vẻ dữ tợn. “Vương chấp sự. Có việc gì?”
“Cho ngươi thêm một tay.” Vương chấp sự chỉ vào Lâm Dị. “Tên Lâm Dị, tư chất kém, phân về Dược Viên làm tạp dịch. Giao cho ngươi quản.”
Lý Tứ đưa mắt nhìn Lâm Dị, từ trên xuống dưới, đôi mắt hẹp như khe hở ánh lên vẻ không hài lòng rõ rệt. “Thể chất thế này? Gió thổi một cái là đổ, làm được cái gì? Lại thêm đồ thải à?”
Lời nói thẳng thừng, chua ngoa, không chút kiêng dè. Lâm Dị cúi đầu, nắm chặt tay.
Vương chấp sự cười nhạt: “Trên phân xuống, ngươi nhận đi. Dạy bảo cẩn thận là được. Thôi, ta đi trước.”
Nói xong, hắn quay người đi mất, để lại Lâm Dị đối mặt với Lý Tứ đang nhìn cậu với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Lý Tứ nhổ bã trầu xuống đất, tiếng nhổ mạnh bạo. “Tên gì?”
“Lâm Dị.”
“Mấy tuổi?”
“Mười lăm.”
“Ừ.” Lý Tứ quay người đi về phía căn lều. “Đi theo tao.”
Lâm Dị đi theo hắn vào trong lều. Lều nhỏ chật hẹp, tối tăm, bên trong chỉ có một chiếc giường tre cũ kỹ, một cái bàn gỗ mọt, và vài vật dụng linh tinh. Một mùi mồ hôi, thuốc lá và hơi ẩm nồng nặc xộc vào mũi.
“Ngươi ở tạm góc kia.” Lý Tứ chỉ vào một khoảng trống trên nền đất, có một tấm chiếu rách cũ. “Chiếu tự tìm, chăn tự lo. Sáng mai giờ Mão, thức dậy theo tao làm việc. Giờ Dậu nghỉ. Giữa trưa có nửa canh giờ ăn cơm. Cơm nước tự đến nhà bếp ngoại viện lấy, mỗi ngày hai bữa, quá giờ không có.”
Hắn nói liên tục một hồi, giọng điệu lạnh nhạt như đang đọc điều lệ. “Việc ở Dược Viên: tưới nước, bón phân, nhổ cỏ, bắt sâu, thu hoạch. Mỗi loại dược thảo có cách chăm sóc khác nhau, tao sẽ chỉ ngươi một lần, không nhớ hay làm hỏng…” Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dị, “Đừng trách tao không khách khí. Ở đây, một cây thuốc quý có khi đáng giá mạng ngươi.”
Lâm Dị gật đầu: “Tiểu tử nhớ rồi.”
“Tốt.” Lý Tứ ngồi xuống giường, lấy ra cái điếu cày. “Bây giờ, ra ngoài nhìn xem. Tao chỉ ngươi phân biệt mấy loại cỏ dại thường gặp, đừng nhổ nhầm thuốc quý, không thì có mười cái đầu cũng không đủ chém.”
Buổi chiều hôm đó, Lâm Dị bắt đầu bài học đầu tiên ở Thanh Phong Môn: nhận biết cỏ dại. Lý Tứ tuy thô lỗ, nhưng rất tỉ mỉ, chỉ cho cậu từng loại cỏ, đặc điểm, phân biệt với dược thảo tương tự. Lâm Dị tập trung cao độ ghi nhớ, dù cơ thể mệt mỏi, đầu óc choáng váng, vẫn cố gắng không bỏ sót một chi tiết nào.
Đến tối, khi Lý Tứ cho phép nghỉ ngơi, Lâm Dị đã kiệt sức. Cậu trải tấm chiếu rách ra nền đất lạnh lẽo, lấy ra bộ quần áo cũ nhất mặc lên người để giữ ấm, rồi nằm xuống. Bụng đói, nhưng đã qua giờ ăn tối, cậu không dám đi tìm. Chỉ có thể uống vài ngụm nước lã từ bình nước trong lều.
Nằm trong bóng tối, nghe tiếng ngáy đều đều của Lý Tứ bên giường, Lâm Dị nhắm mắt lại. Hôm nay, cậu chính thức trở thành tạp dịch Dược Viên của Thanh Phong Môn ngoại môn. Con đường tu luyện, trở thành cao thủ, thay đổi số phận… dường như đã khép lại ngay từ đầu. Thể chất của cậu, như lời lão Lưu nói, là “cực kỳ kém”, kinh mạch tắc nghẽn, khí hải khô cạn.
Nhưng… cậu mở mắt ra, nhìn lên mái tranh tối om. Không thể tu luyện nội công, không có nghĩa là hoàn toàn vô vọng. Ít nhất, cậu đã ở lại được trong môn phái. Ít nhất, còn có Dược Viên này, có những cây cỏ, có công việc có thể làm. Và… Dược Viên. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu. Dược thảo, thuốc men… những thứ đó, không phải là có thể dưỡng thân, điều trị bệnh tật sao? Dù không thể thông kinh mạch, nhưng nếu có thể dùng thuốc điều hòa thân thể, ít nhất cũng có thể khiến cơ thể khỏe mạnh hơn một chút, không đến nỗi yếu ớt như hiện tại.
Cậu lật người, trong lòng nhen nhóm một tia hy vọng mới, nhỏ nhoi nhưng bền bỉ. Dù là tạp dịch, cũng phải làm tốt. Phải học được cách chăm sóc dược thảo, thậm chí… hiểu được tính chất của chúng. Biết đâu, trong tương lai, từ đống cỏ cây này, cậu có thể tìm ra con đường riêng cho mình?
Bên ngoài, gió núi thổi qua, những lá thuốc trong vườn xào xạc, như thì thầm một bí mật cổ xưa nào đó. Lâm Dị khép mắt lại, trong lòng lặng lẽ nhủ: Bắt đầu từ ngày mai. Từ việc nhổ cỏ, tưới nước. Một bước, một bước, đi tiếp.
TÁC GIẢ: MÈO PING PING

Post a Comment

0 Comments