Vô Ảnh Phàm Nhân Chương 03

 Chương 03: Gặp Chu Tử Kỳ

Buổi sáng đầu tiên tại Dược Viên, Lâm Dị thức dậy khi trời còn chưa sáng hẳn. Cơn đói và cái lạnh xuyên qua tấm chiếu mỏng khiến cậu co người lại. Lý Tứ đã dậy, đang lúi húi ngoài lều, tiếng động của việc nhóm lửa và nấu nước vang lên.

Lâm Dị vội vàng ngồi dậy, chỉnh đốn quần áo, bước ra ngoài. “Lý quản sự, có việc gì tiểu tử có thể làm không?”

Lý Tứ quay lại, nhìn cậu bằng ánh mắt dò xét, rồi chỉ vào đống củi bên cạnh. “Nhóm lửa, đun nước. Nước sôi thì đổ vào ấm. Sau đó ra vườn, nhặt hết những chiếc lá rụng ở luống số một đến số năm, nhớ đừng dẫm lên đất.”

“Vâng.” Lâm Dị không dám chần chừ, lập tức bắt tay vào việc.

Công việc buổi sáng bắt đầu trong yên lặng. Lý Tứ ít nói, chỉ ra lệnh bằng những câu ngắn gọn. Lâm Dị cẩn thận làm theo từng chỉ dẫn, dù tay chân còn vụng về, nhưng cố gắng hết sức để không phạm sai lầm. Việc nhặt lá, tưới nước bằng thùng gỗ nhỏ (phải tưới đều tay, không được quá mạnh làm hỏng rễ non), kiểm tra xem có sâu bọ hay không… tất cả đều cần sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Thể chất yếu khiến cậu nhanh chóng mệt mỏi, lưng đau, chân run, nhưng cậu cắn răng chịu đựng, không dám than thở nửa lời.



Giữa buổi sáng, khi mặt trời đã lên cao, soi rõ từng luống dược thảo xanh tươi, một bóng người chậm rãi đi từ phía con đường nhỏ bên ngoài vào Dược Viên.

Đó là một lão giả, trông khoảng sáu mươi, dáng người khô gầy, lưng hơi còng, mặc một bộ quần áo nâu bạc màu, sạch sẽ nhưng đã cũ. Ông ta đi chậm rãi, bước chân có vẻ nặng nề, nhưng đôi mắt dưới hàng lông mày bạc trắng lại sáng quắc, tinh anh, đảo qua từng luống dược thảo với vẻ am hiểu sâu sắc. Tay ông cầm một chiếc gậy trúc đơn giản.

Lý Tứ đang hướng dẫn Lâm Dị phân biệt một loại cỏ dại dễ nhầm với cây Hoàng tinh non, thấy bóng người, liền ngừng nói, quay người, khuôn mặt khắc khổ bỗng hiện lên một chút kính trọng hiếm hoi. “Chu lão.”

Lão giả gật đầu nhẹ, giọng nói trầm ấm, khàn khàn: “Tiểu Lý à. Vườn hôm nay thế nào?”

“Mọi thứ vẫn bình thường. Luống Linh chi ở góc đông có vài cây hơi vàng lá, có lẽ do mấy hôm trời nắng gắt.” Lý Tứ đáp, thái độ cung kính hơn hẳn so với khi nói chuyện với Lâm Dị hay Vương chấp sự.

“Ừ, để lão phu xem.” Chu lão bước đến luống dược thảo phía đông, cúi xuống quan sát tỉ mỉ, đôi khi dùng tay sờ vào lá, thậm chí bốc lên một nhúm đất ngửi thử. Hành động chậm rãi mà chuyên nghiệp.

Lâm Dị đứng sau Lý Tứ, lặng lẽ quan sát vị lão giả này. Ông ta không giống những người khác ở ngoại viện. Khí chất trầm tĩnh, ánh mắt thâm sâu, dù ăn mặc giản dị, lại toát ra một vẻ gì đó khiến người ta không dám xem thường. Cái tên “Chu lão” mà Lý Tứ gọi, cũng không phải cách xưng hô thông thường đối với tạp dịch hay đệ tử ngoại môn.

Sau khi kiểm tra xong luống Linh chi, Chu lão quay lại, ánh mắt rơi vào Lâm Dị. “Người mới?”

Lý Tứ vội đáp: “Vâng, tên Lâm Dị, tư chất kém, mới phân về đây làm tạp dịch hôm qua.”

Chu lão không nói gì, chỉ nhìn Lâm Dị chăm chú. Ánh mắt ấy không có sự khinh miệt hay thương hại như những người khác, mà là một sự quan sát lạnh lùng, thấu suốt, như muốn nhìn thấu tận bên trong con người cậu. Lâm Dị cảm thấy hơi căng thẳng, nhưng vẫn cố gắng đứng thẳng, không tránh né ánh nhìn.

“Tư chất kém…” Chu lão lẩm bẩm, rồi đột nhiên hỏi: “Ngươi biết chữ không?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Lâm Dị ngẩn người, nhưng lập tức đáp: “Tiểu tử… biết một ít. Tứ thúc của tiểu tử có dạy qua.”

“Ừ.” Chu lão gật đầu, không tỏ ra vui mừng hay thất vọng. “Theo ta lại đây.”

Nói rồi, ông quay người đi về phía một góc khuất của Dược Viên, nơi có một căn lều tranh nhỏ hơn, cũ kỹ hơn cả lều của Lý Tứ, nép mình dưới bóng một cây cổ thụ già nua. Lý Tứ ra hiệu cho Lâm Dị đi theo, ánh mắt có chút phức tạp.

Căn lều của Chu lão bên trong đơn sơ đến mức kinh ngạc. Một chiếc giường tre, một bàn gỗ cũ kỹ chất đầy sách vở và giấy tờ cũ nát, vài lọ gốm đựng thứ gì đó, cùng một bếp đất nhỏ. Nhưng điều khiến Lâm Dị chú ý là trên bàn có một cái cân nhỏ tinh xảo, vài cái chày cối bằng đá đã mòn bóng, cùng những tờ giấy ghi chép nắn nót, đầy những tên dược thảo và số liệu.

Chu lão ngồi xuống ghế, chỉ vào chiếc ghế đẩu đối diện. “Ngồi đi.”

Lâm Dị ngồi xuống, lòng đầy nghi hoặc và cảnh giác.

“Lý Tứ nói ngươi tư chất kém, kinh mạch tắc nghẽn.” Chu lão mở lời, giọng bình thản. “Đưa tay đây.”

Lâm Dị do dự một chút, rồi đưa tay phải ra. Chu lão đặt hai ngón tay khô gầy nhưng ấm áp lên cổ tay cậu. Không giống như lão Lưu ở Sự Vụ Đường, Chu lão không đưa khí vào, mà chỉ đơn giản bắt mạch. Nhưng đôi mắt ông ngày càng trở nên thâm trầm, như đang tính toán điều gì đó rất phức tạp.

Một lúc lâu sau, ông buông tay Lâm Dị ra. “Thể hàn, mạch trầm, trì mà vô lực. Không chỉ tắc nghẽn, mà còn có dấu hiệu khí huyết suy kiệt từ trong trứng nước. Ngươi… có phải thường xuyên cảm thấy hụt hơi, tức ngực, chân tay lạnh, dễ mệt mỏi, và mỗi khi thời tiết chuyển lạnh là dễ phát bệnh không?”

Lâm Dị gật đầu, trong lòng kinh ngạc. Những triệu chứng này, ông ta chỉ qua bắt mạch đã nói ra chính xác.

“Nguyên nhân không chỉ ở kinh mạch.” Chu lão nhìn xa xăm, như đang nói với chính mình. “Có thể là bẩm sinh khuyết thiếu, cũng có thể là… bị tổn thương từ nhỏ, chưa kịp điều dưỡng đã thành tật.” Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Dị. “Ngươi muốn thay đổi số mệnh này không?”

Câu hỏi như một tiếng sét giữa trời quang. Lâm Dị tim đập thình thịch, nhưng cố giữ bình tĩnh: “Tiểu tử… không dám nghĩ xa vời. Chỉ mong có thể khỏe mạnh hơn một chút, không làm gánh nặng.”

“Khỏe mạnh hơn một chút…” Chu lão nhắc lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, như một nụ cười mỉa mai, nhưng không phải hướng vào Lâm Dị. “Cũng tốt. Ít nhất là thực tế.” Ông đứng dậy, đi đến giá sách, lấy ra một quyển sách giấy bản cũ kỹ, bìa đã rách nát, trên đề ba chữ lớn mực đen: Thảo Mộc Sơ Giải.

“Ngươi ở đây, ngoài việc phụ giúp Lý Tứ, mỗi ngày dành một canh giờ đến đây. Ta dạy ngươi nhận biết dược thảo, hiểu tính dược, và… cách điều dưỡng cơ bản cho thể chất của chính ngươi.” Chu lão đặt quyển sách xuống bàn, tiếng nói trở nên nghiêm túc. “Nhưng có hai điều ngươi phải nhớ kỹ. Một, những gì ta dạy, không được tùy tiện truyền cho người khác. Hai, đừng hỏi về lai lịch của ta. Ngươi chỉ cần biết, ta là Chu Tử Kỳ, một lão già trồng thuốc ở Dược Viên này.”

Lâm Dị ngẩn người. Đây là… nhận cậu làm đệ tử? Dù chỉ là học về dược thảo? Cậu vội vàng đứng dậy, muốn quỳ xuống hành lễ, nhưng Chu Tử Kỳ đã đưa tay ngăn lại. “Không cần những lễ nghi đó. Ở đây, chỉ có thầy trò trao đổi kiến thức. Ngươi có chịu học không?”

“Chịu! Đa tạ Chu lão!” Lâm Dị cúi đầu sâu, giọng nói có chút run rẩy vì xúc động. Dù không biết tại sao vị lão giả thần bí này lại nhìn trúng mình, nhưng đây rõ ràng là một cơ hội vô cùng quý giá. Học được về dược thảo, ít nhất cũng có thể tự điều dưỡng, không đến nỗi yếu ớt như hiện tại.

“Tốt.” Chu Tử Kỳ gật đầu. “Bây giờ, ngươi trở lại làm việc đi. Chiều nay, sau giờ Ngọ, đến đây.”

Lâm Dị rời khỏi lều của Chu Tử Kỳ, lòng đầy cảm xúc hỗn độn – nghi hoặc, hy vọng, và một chút bất an. Lý Tứ đang đợi ở ngoài, thấy cậu ra, liền hỏi: “Chu lão gọi ngươi làm gì?”

“Chu lão… bảo tiểu tử mỗi ngày đến học nhận biết dược thảo.” Lâm Dị trung thực đáp.

Lý Tứ nghe vậy, ánh mắt lại càng phức tạp. Hắn nhìn về phía căn lều nhỏ khuất kia, thở dài một tiếng, nói như tự nói với mình: “Chu lão… đã lâu lắm rồi không nhận chỉ dẫn ai nữa.” Rồi hắn quay sang Lâm Dị, giọng nghiêm túc hơn: “Ngươi gặp may rồi đấy. Chu lão là người có thực học. Nhưng nhớ kỹ, đừng nói lung tung về chuyện này, cũng đừng làm phật lòng Chu lão, bằng không…”

Lời đe dọa không nói hết, nhưng Lâm Dị hiểu ý. “Tiểu tử hiểu.”

Buổi chiều hôm đó, sau khi hoàn thành công việc được phân công, Lâm Dị đúng giờ đến lều của Chu Tử Kỳ. Buổi học đầu tiên rất đơn giản: nhận biết mười loại dược thảo cơ bản nhất trong Dược Viên – Sinh địa, Bạch thược, Cam thảo, Đương quy, Hoàng kỳ… Chu Tử Kỳ không chỉ dạy tên và hình dáng, mà còn giải thích sơ lược về tính hàn, nhiệt, ôn, lương; vị ngọt, đắng, chua, cay, mặn; và tác dụng chính của từng loại. Ông nói chậm rãi, rõ ràng, đôi khi yêu cầu Lâm Dị nhắc lại, hoặc đưa ra những câu hỏi nhỏ để kiểm tra sự tập trung.

Lâm Dị học với toàn bộ tâm trí. Cậu nhận ra mình có hứng thú đặc biệt với những kiến thức này. Có lẽ vì liên quan đến sức khỏe của chính mình, hoặc đơn giản là vì đây là thứ đầu tiên cậu có thể nắm bắt và hi vọng cải thiện tình hình. Cậu ghi nhớ từng chi tiết, thậm chí tự mình lấy giấy bút cũ (do Chu Tử Kỳ cung cấp) ghi chép lại.

Sau một canh giờ, Chu Tử Kỳ kết thúc buổi học. “Đủ rồi. Nhồi nhét nhiều cũng không tiêu hóa được. Ngươi về đi, nhớ kỹ những thứ hôm nay. Ngày mai ta sẽ hỏi.”

“Vâng, đa tạ Chu lão.” Lâm Dị cung kính thi lễ, rồi rời đi.

Những ngày sau đó, cuộc sống của Lâm Dị bắt đầu đi vào quỹ đạo mới. Buổi sáng từ giờ Mão đến giờ Ngọ, cậu làm việc dưới sự chỉ đạo của Lý Tứ, từ những việc đơn giản như nhổ cỏ, tưới nước, dần dần được giao những công việc phức tạp hơn như bón phân (phải pha chế tỷ lệ chính xác), tỉa cành, hay thậm chí giúp thu hoạch một số dược thảo đơn giản. Lý Tứ vẫn cộc cằn, nhưng ít nhất đã không còn tỏ ra khinh thường công khai, thỉnh thoảng còn chỉ điểm vài mẹo nhỏ.

Buổi chiều, sau giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, cậu lại có một canh giờ học tập với Chu Tử Kỳ. Kiến thức ngày càng sâu và phức tạp hơn. Từ nhận biết dược thảo, đến cách phơi khô, bảo quản; từ tính dược cơ bản, đến một số phương thuốc đơn giản thường dùng để trị cảm mạo, ho sốt, tiêu hóa… Chu Tử Kỳ dạy rất có hệ thống, nghiêm khắc nhưng kiên nhẫn. Ông không bao giờ kể về quá khứ của mình, nhưng qua những lời lẽ và kiến thức uyên thâm, Lâm Dị dần nhận ra: vị lão giả này tuyệt đối không phải chỉ là một “lão già trồng thuốc” đơn thuần. Ông hiểu quá sâu về dược tính, thậm chí có đôi lúc lỡ miệng nhắc đến những thuật ngữ như “hỏa hầu”, “đan hỏa”, “luyện chế”… những thứ mà ngay cả Lâm Dị cũng cảm thấy vượt xa phạm vi kiến thức của một người trồng thuốc bình thường.

Một lần, khi Lâm Dị hỏi về cách điều hòa cho thể chất hàn, khí huyết kém của mình, Chu Tử Kỳ trầm ngâm một lúc lâu, rồi nói: “Thể chất của ngươi, dùng thuốc bổ thông thường cũng khó hấp thụ, thậm chí còn tạo gánh nặng. Trước mắt, chỉ có thể dùng những vị thuốc tính ôn hòa, liều lượng nhỏ, kiên trì lâu dài, kết hợp với ăn uống điều độ, nghỉ ngơi hợp lý, từ từ cải thiện.” Rồi ông viết ra một phương thuốc đơn giản gồm Hoàng kỳ, Đảng sâm (số lượng rất ít), Cam thảo, và thêm một chút Gừng khô. “Ngươi có thể tự đến nhà bếp ngoại viện xin nước sôi, hoặc nếu có điều kiện thì tự sắc lấy. Mỗi ngày một thang, uống trong ba ngày, sau đó nghỉ hai ngày. Xem phản ứng thế nào.”

Lâm Dị nhận lấy, trong lòng cảm kích khôn xiết. Đây là lần đầu tiên có người đưa ra phương án cụ thể để giúp cậu cải thiện thể chất, dù chỉ là từng bước nhỏ.

Cuộc sống cứ thế trôi qua. Lâm Dị dần quen với nhịp điệu ở Dược Viên. Công việc vất vả, nhưng cậu cảm thấy có chút hy vọng. Ít nhất, cậu đang học được thứ gì đó, và sức khỏe dường như cũng có chút tiến triển, dù rất chậm. Cơn ho buổi sáng ít hơn một chút, chân tay cũng không còn lạnh buốt như trước.

Tuy nhiên, sự tồn tại của cậu ở ngoại viện không hoàn toàn yên ổn. Những tạp dịch khác, đặc biệt là mấy thanh niên khỏe mạnh làm việc ở khu vực luyện khí hoặc khuân vác, thỉnh thoảng vẫn nhìn cậu với ánh mắt chế giễu khi thấy cậu lom khom nhổ cỏ hay thở hổn hển khiêng thùng nước. Có lần, một tên tạp dịch tên A Hổ, người nổi tiếng hung hăng, cố tình đẩy ngã Lâm Dị khi cậu đang đi ngang qua, làm đổ cả thùng nước. “Ôi xin lỗi, không nhìn thấy có con sâu yếu ớt ở đây.” Hắn cười to, rồi bỏ đi.

Lâm Dị ngồi dậy, lặng lẽ lau nước trên người, nhặt thùng lên, không nói một lời. Cậu biết, phản kháng ở đây không có tác dụng, chỉ khiến tình hình thêm tệ. Cậu phải ẩn nhẫn, phải tránh xa những xung đột không cần thiết.

Chu Tử Kỳ dường như cũng biết chuyện này. Một buổi chiều, sau khi kết thúc bài học, ông đột nhiên nói: “Ở chốn này, kẻ yếu luôn bị ức hiếp. Ngươi muốn không bị ức hiếp, chỉ có hai cách: một là trở nên mạnh mẽ, khiến họ sợ; hai là trở nên có giá trị, khiến họ không dám động vào.”

Ông nhìn Lâm Dị: “Con đường thứ nhất, với thể chất của ngươi, khó. Con đường thứ hai… ngươi đang đi. Hãy học cho thật tốt những thứ ta dạy. Có một ngày, ngay cả những đệ tử nội môn, cũng có thể cần đến tay nghề của ngươi.”

Lời nói của Chu Tử Kỳ như một lời an ủi, cũng như một sự chỉ dẫn. Lâm Dị ghi nhớ trong lòng. Đúng vậy, nếu không thể dựa vào võ lực, thì phải dựa vào tay nghề và trí tuệ. Dược thảo, thuốc men… trong thế giới võ lâm này, chắc chắn cũng là một thứ cực kỳ quan trọng.

Một tháng sau khi Lâm Dị đến Dược Viên, một sự kiện nhỏ xảy ra. Một đệ tử ngoại môn chính thức (mặc trang phục vải xanh sạch sẽ, khác hẳn tạp dịch mặc vải thô) đến Dược Viên, yêu cầu lấy một ít Xuyên khung và Bạch chỉ để chữa trị vết thương do luyện công sai cách. Lý Tứ vội vàng đi lấy, nhưng vị đệ tử đó lại tỏ ra khó tính, bảo rằng Xuyên khung không đủ khô, chất lượng không đạt.

Lúc đó, Chu Tử Kỳ đang ở gần đó. Ông chậm rãi bước tới, cầm lấy ít Xuyên khung đó, ngửi một cái, rồi bình thản nói: “Xuyên khung này phơi đủ bảy nắng, hút đủ âm khí ba đêm, là loại thượng phẩm. Nếu ngươi muốn loại khô hơn, có thể dùng, nhưng tính tán hàn sẽ mạnh hơn, e rằng không phù hợp với vết thương do khí nghịch gây ra của ngươi.”

Vị đệ tử ngoại môn nghe vậy, sắc mặt biến đổi, nhìn Chu Tử Kỳ với ánh mắt nghi hoặc và kính nể. “Tiền bối… tiền bối nói đúng, vết thương của ta đúng là do vận khí sai đường…”

“Lấy loại này đi.” Chu Tử Kỳ đưa Xuyên khung cho Lý Tứ. “Kết hợp với Bạch chỉ, sắc với nước ba chén còn một chén, uống khi còn ấm. Ba ngày sau sẽ đỡ.”

Vị đệ tử ngoại môn không dám nói thêm gì, nhận thuốc, cung kính hành lễ rồi rời đi. Lý Tứ thở phào nhẹ nhõm. Lâm Dị đứng từ xa chứng kiến tất cả, trong lòng càng thêm kính phục Chu Tử Kỳ. Ông không chỉ có kiến thức, mà còn có uy vọng ngầm, khiến ngay cả đệ tử ngoại môn cũng phải kiêng dè.

Tối hôm đó, Lâm Dị nằm trên tấm chiếu của mình, nghĩ về những chuyện xảy ra trong tháng qua. Từ một kẻ bị coi là “đồ thải”, cậu đã có một chỗ đứng nhỏ bé trong Dược Viên, và quan trọng hơn, có được một người thầy bí ẩn như Chu Tử Kỳ. Con đường phía trước vẫn mù mịt, thể chất vẫn là trở ngại lớn nhất, nhưng ít nhất, cậu không còn cảm thấy hoàn toàn vô vọng.

Cậu nhớ lại ánh mắt thâm trầm của Chu Tử Kỳ khi nói “từng là khách khanh luyện đan ở một môn phái cao hơn” (mặc dù ông chưa bao giờ nói rõ, nhưng qua những manh mối, Lâm Dị đã đoán ra phần nào). Một người như vậy, tại sao lại lui về ẩn cư ở một Dược Viên ngoại viện của Thanh Phong Môn? Và tại sao lại nhận một đứa trẻ tư chất cực kém như cậu làm người học việc?

Những câu hỏi này không có lời giải đáp. Nhưng Lâm Dị biết, mình phải nắm bắt cơ hội này, học hỏi thật nhiều từ Chu Tử Kỳ. Dù không thể trở thành cao thủ võ lâm, nhưng nếu có thể trở thành một người am hiểu dược lý, thậm chí… một người luyện đan, thì cũng là một con đường để tồn tại, thậm chí đổi đời, trong thế giới khắc nghiệt này.

Gió đêm thổi qua kẽ lá, mang theo hương thơm phức tạp của trăm loại dược thảo. Trong hương thơm ấy, Lâm Dị dần chìm vào giấc ngủ, giấc mơ không còn chỉ toàn là bóng tối và sợ hãi, mà đã có chút ánh sáng le lói từ những cây thuốc xanh tươi.

 

 

Post a Comment

0 Comments