Vô Ảnh Phàm Nhân Chương 26 - 30

 CHƯƠNG 26 – NHIẾP CHÍNH QUẦN HÀO

Bình minh sau đêm huyết chiến, ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc và mùi khét của khói, chiếu rọi lên quảng trường chính đầy vết tích tàn phá. Công việc dọn dẹp đã bắt đầu, những thi thể được phân loại, người bị thương được đưa đi cứu chữa, nhưng không khí nặng nề và cảnh giác vẫn bao trùm toàn bộ Thanh Phong Môn. Chiến thắng có mùi vị của máu và mất mát, không ai có thể vui vẻ thực sự.



Trong căn lều nhỏ của Dược Viên, Lâm Dị ngồi xếp bằng trên chiếu, hai mắt khép hờ. Quần áo cũ đã được thay, những vết thương trên người được tự tay cậu băng bó cẩn thận bằng thuốc tự chế, hầu hết đã ngừng chảy máu và bắt đầu quá trình lành dưới sự hỗ trợ của Mộc khí và Thổ Dẫn Mộc Sinh. Mặt ngoài, cậu trông chỉ hơi xanh xao, nhưng bên trong, khí huyết vẫn còn suy yếu, Mộc khí hao tổn nặng, ít nhất cần nửa tháng tĩnh dưỡng mới có thể hồi phục hoàn toàn.

Nhưng cậu không có thời gian để nghỉ ngơi dài. Vì từ sáng sớm, Dược Viên vốn yên tĩnh đã trở thành tâm điểm chú ý của cả tông môn.

Đầu tiên là các đệ tử ngoại môn, từ những người quen như Trương Tiểu Thụ đến những kẻ xa lạ chỉ nghe danh, lén lút đến trước cổng Dược Viên, dò xét, thì thầm, ánh mắt đầy hiếu kỳ, sùng bái, và không ít sự hoài nghi. Tiếp theo là các chấp sự, trong đó có cả Vương chấp sự mặt mày phức tạp, đến thăm hỏi qua loa, dò la ý tứ. Cuối cùng, ngay cả những trưởng lão nội môn, những vị vốn cao cao tại thượng, ít khi lui tới ngoại viện, cũng lần lượt xuất hiện.

Họ đến với danh nghĩa "thăm hỏi ân nhân cứu môn", nhưng đằng sau những lời lẽ khách khí, là đôi mắt tinh tường như đao, quét qua từng ngóc ngách của căn lều đơn sơ, từng cử chỉ của Lâm Dị, cố gắng nhìn thấu thực lực thực sự và lai lịch của cậu.

Một vị trưởng lão tóc bạc, chuyên quản hình phạt, ánh mắt như điện: "Tiểu hữu Lâm Dị, nghe nón ngươi dùng một thanh kiếm gỗ, liền đánh bại Huyết Đao Lão Nhân Dã Lang? Không biết tiểu hữu tu luyện công pháp gì, sư thừa từ đâu?"

Một vị khác, quản lý tài nguyên, nụ cười nhưng mắt không cười: "Ha ha, hậu sinh khả úy! Ta xem tiểu hữu khí chất bình thường, lại có thể ẩn giấu thực lực thâm hậu như vậy, quả thật là người không lộ tướng. Không biết trước đây đã từng có kỳ ngộ gì?"

Lâm Dị đối diện với những ánh mắt dò xét đó, từ đầu đến cuối chỉ giữ một thái độ: bình thản đến lạnh lùng. Cậu không tỏ ra kiêu ngạo, cũng không nhún nhường quá mức. Cậu trả lời từng câu hỏi một cách ngắn gọn, mơ hồ, đại ý là: may mắn học được chút dược thuật và bộ pháp, nhờ hiểu rõ tính chất của Huyết Đao Quyết (qua việc chữa trị vết thương cho đệ tử), lại gặp lúc Dã Lang khinh địch và bản thân liều mạng, mới may mắn thành công. Về công pháp và sư thừa, cậu chỉ nói là được một vị tiền bối ẩn cư chỉ điểm qua, không tiện nói rõ.

Điều khiến những lão gia hỏa này kinh ngạc nhất, không phải là câu trả lời mơ hồ của cậu, mà là thần thái của cậu. Một thanh niên hai mươi hai tuổi, vừa trải qua một trận tử chiến kinh thiên, giết chết một cao thủ hung danh, lại có thể ngồi trước mặt họ với vẻ bình thản như nước, ánh mắt thâm trầm, tĩnh lặng, không một chút ba động, không một tia kiêu ngạo hay hoảng hốt. Cái thần thái đó, không giống một thiếu niên, mà giống như một lão tu đã trải qua gần trăm năm gió tanh mưa máu, thấu hiểu thế sự, đã đạt đến cảnh giới "vinh nhục bất kinh".

Cái nhìn đó, khiến họ dù có hoài nghi, cũng không dễ dàng ra tay ép buộc hay thăm dò thêm.

Cuối cùng, người đến là Môn chủ Thanh Diệp Tử. Ông vẫn còn yếu, được hai đệ tử dìu, nhưng khí sắc đã khá hơn nhiều nhờ đan dược của nội môn. Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ đơn sơ trong lều Lâm Dị, nhìn cậu một lúc lâu, rồi thở dài.

"Lâm tiểu hữu, đêm qua nếu không có ngươi, Thanh Phong Môn ta e rằng đã diệt môn." Giọng ông chân thành. "Ân cứu mạng này, cả tông môn không bao giờ quên."

Lâm Dị khẽ cúi đầu: "Môn chủ quá lời. Tiểu tử chỉ làm việc nên làm."

"Việc nên làm…" Thanh Diệp Tử lẩm bẩm, rồi nói thẳng vào vấn đề. "Ta biết tiểu hữu tính tình điềm đạm, không thích phô trương. Nhưng với thực lực của ngươi, còn hơn cả nhiều trưởng lão trong môn, nếu cứ tiếp tục làm một tạp dịch ở Dược Viên, thực sự quá phí phạm. Vì vậy, ta muốn mời tiểu hữu, đảm nhận chức vụ Khách Khanh Hộ Tông của Thanh Phong Môn."

Thấy Lâm Dị không có phản ứng, ông tiếp tục thuyết phục: "Chức Khách Khanh Hộ Tông, địa vị tôn quý, chỉ dưới Môn chủ và Đại trưởng lão. Không cần quản lý việc vặt trong môn, chỉ khi môn phái gặp đại nạn mới cần ra tay. Bình thường có thể tự do tu luyện, và sẽ được cung cấp đầy đủ tài nguyên tu luyện – linh thạch, đan dược (bao gồm cả những linh dược quý trong Dược Viên), thậm chí có thể cho ngươi vào Thư Các cấp cao để tham khảo các bí tịch công pháp. Ta còn có thể ban cho ngươi một viên Thanh Phần Ngọc Lộ Đan – đan dược cấp cao, có tác dụng tẩy tủy dịch cân, tăng cường căn cơ, cực kỳ quý giá."

Điều kiện quả thực hậu hĩnh. Đối với bất kỳ tán tu hay đệ tử bình thường nào, đều là cơ duyên khó cưỡng. Một bước lên trời, từ tạp dịch thành Khách Khanh tôn quý, có đủ tài nguyên để tu luyện, lại còn được bảo vệ bởi cả tông môn.

Nhưng Lâm Dị nghe xong, trong lòng chỉ có một chữ: phiền.

Cậu không muốn bị ràng buộc. Chức Khách Khanh nghe thì cao quý, nhưng thực chất cũng là một loại ràng buộc. Một khi nhận, sẽ phải dính líu sâu hơn vào những tranh chấp nội bộ của Thanh Phong Môn (mà qua vài lần tiếp xúc, cậu đã thấy rõ giữa các trưởng lão không hề hòa thuận), phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ tông môn, và quan trọng hơn – sẽ trở thành tâm điểm chú ý hơn nữa, khó lòng tiếp tục ẩn mình tu luyện và tìm hiểu bí mật của chiếc vòng cùng miếng ngọc bội mới có được.

Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Thanh Diệp Tử đang chờ đợi, lắc đầu nhẹ, giọng nói bình thản nhưng kiên định: "Đa tạ Môn chủ hảo ý. Nhưng tiểu tử… không thích bị ràng buộc."

Chỉ một câu ngắn gọn, nhưng chứa đựng sự cự tuyệt rõ ràng.

Thanh Diệp Tử sửng sốt, các trưởng lão đi theo cũng trợn mắt. Họ không ngờ cậu lại từ chối dứt khoát như vậy, không một chút do dự, không màng đến những điều kiện hấp dẫn kia.

"Tiểu hữu…" Thanh Diệp Tử cố gắng thuyết phục thêm.

"Tiểu tử chỉ muốn yên tĩnh chăm sóc dược thảo, nghiên cứu dược lý." Lâm Dị cắt ngang, giọng vẫn bình thản, nhưng đã mang theo một tia không thể chối cãi. "Ân cứu mạng, Môn chủ không cần khắc cốt ghi tâm. Nếu thực sự muốn trả ơn, chỉ cần để tiểu tử tiếp tục ở lại Dược Viên, không bị quấy rầy, là đủ."

Lời nói rơi xuống, trong lều yên tĩnh. Thanh Diệp Tử nhìn ánh mắt thâm trầm, không thể đoán định của cậu, cuối cùng chỉ có thể thở dài, gật đầu. "Đã tiểu hữu đã quyết định như vậy… ta tôn trọng. Từ nay về sau, Dược Viên sẽ là nơi cấm địa với tất cả đệ tử, không ai được tùy tiện vào quấy rầy tiểu hữu. Và… những tài nguyên như đan dược, linh thảo, tiểu hữu có thể tùy ý lấy dùng, chỉ cần nói một tiếng."

Đây là sự nhượng bộ cuối cùng, cũng là cách giữ chân gián tiếp.

Lâm Dị không từ chối lần nữa, khẽ cúi đầu: "Đa tạ Môn chủ."

Sau khi đoàn người của Môn chủ rời đi, Dược Viên thực sự trở nên yên tĩnh. Nhưng sự yên tĩnh đó chỉ là bề ngoài. Tin tức về trận chiến đêm qua và sự tồn tại của Lâm Dị, như gió mùa thu thổi qua núi rừng, nhanh chóng lan truyền ra bên ngoài Thanh Phong Môn.

Góc nhìn từ các thế lực phụ cận bắt đầu dấy lên sóng ngầm.

Trong các quán trà, tửu lâu ở các trấn nhỏ dưới chân núi, giang hồ khách tụ tập, thì thầm bàn tán:

"Nghe nói chưa? Thanh Phong Môn vừa trải qua một trận đại họa, Huyết Sát Bang toàn lực tấn công!"
"Rồi sao? Thanh Phong Môn diệt môn rồi à?"
"Diệt môn? Ngược lại! Nghe nói trong môn xuất hiện một vị kỳ nhân! Một tên tạp dịch trẻ tuổi, dùng một thanh kiếm gỗ, một mình chém chết Huyết Đao Lão Nhân Dã Lang – tên ma đầu tu luyện tà công huyết đao kia!"
"Kiếm gỗ? Chém chết Huyết Đao Lão Nhân? Ngươi đùa à?"
"Thiên tử vạn xác! Có mấy tên đạo tặc Huyết Sát Bang chạy thoát, đồn đại khắp nơi! Nói rằng tên thanh niên kia thần thông quảng đại, kiếm pháp như thần, còn có thể khống chế cỏ cây, huyết khí của Dã Lang gặp hắn như tuyết gặp lửa!"
"Khống chế cỏ cây? Chẳng lẽ… là cao thủ tu luyện Mộc thuộc công pháp hiếm thấy?"
"Dù là gì đi nữa, Thanh Phong Môn lần này không những không suy yếu, trái lại còn nhiếp chính quần hào! Có một vị kỳ nhân như vậy ngồi trấn, trong vùng núi này, ai còn dám khinh thường?"

Các thế lực giang hồ nhỏ khác trong vùng, vốn có ý nhòm ngó Thanh Phong Môn sau trận đại chiến tổn thất nặng, giờ đều im hơi lặng tiếng, ra lệnh cho thuộc hạ không được tùy tiện đến gần khu vực Thanh Phong Môn. Một số phái nhỏ thân thiện trước đây, bắt đầu cử người mang lễ vật đến thăm hỏi, trên danh nghĩa là chia buồn và chúc mừng chiến thắng, thực chất là để thăm dò hư thực và tỏ ý kết giao.

Thậm chí, một vài thế lực lớn hơn ở xa hơn, cũng bắt đầu để ý đến cái tên "Lâm Dị" và sự kiện "Thanh Phong Môn xuất hiện kỳ nhân trẻ tuổi dùng kiếm gỗ diệt tà tu". Dù chưa có hành động cụ thể, nhưng hạt giống của sự chú ý đã được gieo xuống.

Trong lều nhỏ, Lâm Dị ngồi yên, nhưng qua sự kết nối vi tế với cỏ cây trong Dược Viên và những lời đồn đại lọt vào tai từ những đệ tử ngoại môn lén đến gần, cậu đại khái hiểu được tình hình bên ngoài.

Cậu nhìn xuống chiếc vòng thần bí trên tay, và miếng ngọc bội lạ lùng trong ngực. Danh tiếng – thứ mà cậu vốn muốn tránh xa, giờ đã không mời mà đến. Nó mang theo sự phiền phức, nhưng cũng có thể là một lớp bảo vệ. Ít nhất, trong một thời gian, sẽ không có kẻ nào dám tùy tiện động vào Dược Viên hay bản thân cậu.

Nhưng cậu biết, sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời. Một khi đã lộ ra khác biệt, sẽ luôn có người tìm đến, vì tò mò, vì lợi ích, hoặc vì những mục đích đen tối hơn. Và những bí mật trên người cậu – chiếc vòng, miếng ngọc bội, công pháp Dược Tu – càng không thể để lộ.

"Khách Khanh Hộ Tông…" Lâm Dị lẩm bẩm, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. "Ta chỉ muốn làm một cái cây vô danh trong rừng sâu, nhưng gió lớn đã thổi tới, muốn không lay động cũng khó."

Cậu đứng dậy, bước ra ngoài lều, nhìn những luống dược thảo đang dần hồi phục dưới ánh nắng ban mai. Dù thế nào, đây vẫn là căn cứ địa của cậu. Và bây giờ, với danh tiếng vừa có được và sự "tôn trọng" của Thanh Phong Môn, cậu có thể tạm thời yên tâm ở đây, tập trung hồi phục thương thế, đồng thời tìm hiểu bí mật của hai vật bảo bối mới, và tiếp tục con đường Dược Tu của mình.

Còn những sóng gió bên ngoài, những ánh mắt dò xét… hãy để chúng tạm thời ở ngoài cổng Dược Viên đi. Khi nào cần, cái cây vô danh này cũng có thể trở thành một cây đại thụ khiến người ta kiêng dè, hoặc một bụi độc thảo khiến kẻ đến gần phải trả giá. Lâm Dị xoa nhẹ chiếc vòng, trong mắt lóe lên một tia quang mang thâm trầm. Hành trình của Vô Ảnh Nhân, dù đã lộ một góc, nhưng vẫn còn nhiều bí mật chưa thể hé lộ. Và cậu sẽ tiếp tục đi, trong ánh sáng và bóng tối, trên con đường của riêng mình.

 

CHƯƠNG 27 – LƯU LẠI MỘT Ý NIỆM

Ba tháng trôi qua kể từ đêm huyết chiến.

Sương mù thu buông xuống Thanh Phong Môn, phủ lên những mái ngói và vách núi một lớp áo trắng mỏng, hơi lạnh đã bắt đầu len lỏi. Dược Viên vẫn yên tĩnh như xưa, cỏ cây bắt đầu chuyển màu vàng úa, nhưng những luống linh dược như Thanh Vân Tử, Địa Lung Thảo vẫn xanh tốt dưới sự chăm sóc tỉ mỉ, thậm chí còn sinh trưởng tốt hơn nhờ sự tập trung Mộc khí ngày càng đậm đặc nơi đây.

Trong căn lều nhỏ, Lâm Dị đã thu dọn xong hành lý. Không nhiều, chỉ một bộ quần áo thay đơn giản, một số dụng cụ chế dược tinh xảo hơn, vài quyển sách tay ghi chép kiến thức dược lý quan trọng, cùng những lọ đan dược tâm đắc nhất. Chiếc vòng thần bí vẫn đeo trên cổ tay trái, miếng ngọc bội lạ lùng và quyển sách da tà công Huyết Đao Quyết được cất giữ cẩn thận trong một chiếc túi da nhỏ đeo trong người. Một thanh kiếm gỗ mới, được làm từ một nhánh cứng cáp của cây Đại Thụ Mộc, tỉ mỉ đẽo gọt và tẩm ướp, treo sau lưng.

Thương thế của cậu đã hoàn toàn hồi phục, thậm chí nhờ vào trải nghiệm sinh tử và việc liên tục vận chuyển công pháp để chữa thương, Thanh Mộc Trường Sinh Công còn có chút tinh tiến. Mộc Đan Sơ Phôi trong đan điền càng thêm cô đặc, bốn dấu ấn trên chiếc vòng cũng sáng rõ hơn một chút, đặc biệt là dấu ấn hình lá phong, thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng màu nâu đỏ nhạt.

Đã đến lúc phải đi.

Thanh Phong Môn không còn là nơi thích hợp để ở lại. Dù được Môn chủ hứa hẹn không quấy rầy, nhưng sự chú ý từ bên ngoài và những dò xét ngấm ngầm trong nội bộ ngày càng nhiều. Các trưởng lão vẫn chưa từ bỏ ý định lôi kéo hoặc thăm dò cậu; một số đệ tử trẻ tuổi mơ mộng thì coi cậu như thần tượng, lén lút đến Dược Viên cầu chỉ giáo; thậm chí có vài thế lực bên ngoài đã bắt đầu gửi thư hoặc cử người đến, muốn mời "kỳ nhân" ra núi "cộng đồng đại nghĩa". Tất cả đều là phiền phức.

Hơn nữa, sau khi nghiên cứu sơ bộ miếng ngọc bội và quyển sách da, Lâm Dị phát hiện ra manh mối khiến tim cậu đập mạnh. Miếng ngọc bội không chỉ chứa mạch văn pháp trận phức tạp, mà trong không gian nhỏ đó còn có một tấm bản đồ mờ ảo, chỉ về một khu vực xa xôi ở phía tây bắc, được đánh dấu là "Cổ Tu Di Tích". Quyển sách da Huyết Đao Quyết, ngoài nội dung tà công, còn có vài dòng chú thích mờ nhạt về "Huyết Hải", "Cổ Ma" và "Tiên Nhân Trấn Yêu". Những thứ này, dù chưa rõ ràng, nhưng đã chỉ ra một hướng đi mới, một thế giới rộng lớn hơn ngoài vùng núi này.

Cậu cần không gian rộng lớn hơn, tài nguyên phong phú hơn, và trên hết, cần tìm hiểu về nguồn gốc của chiếc vòng, miếng ngọc bội, và con đường Dược Tu đã thất truyền. Thanh Phong Môn, cái ao nhỏ này, đã không còn đủ chỗ cho con cá đang dần lớn lên.

Sáng sớm hôm đó, khi sương mù chưa tan, Lâm Dị bước ra khỏi lều lần cuối. Cậu nhìn quanh Dược Viên thân thuộc, nơi đã gắn bó với cậu hơn bảy năm rưỡi, từ một đứa trẻ ốm yếu đến một Dược Tu thực thụ. Cây Đại Thụ Mộc cổ thụ vẫn lặng lẽ đứng đó, tán lá xào xạc trong gió sớm, như đang tiễn biệt.

Cậu đi đến gốc cây, đặt tay lên lớp vỏ xù xì, truyền vào một luồng Mộc khí tinh thuần, như một lời cảm ơn và từ biệt thầm lặng. Chiếc vòng trên tay cậu rung động nhẹ, phát ra ánh sáng ấm áp, như có sự cộng hưởng sâu sắc với cây cổ thụ.

Đúng lúc đó, một bóng người vội vã chạy vào Dược Viên, thở hổn hển. Đó là Lưu Tuấn Nghĩa – một đệ tử ngoại môn chính thức, trạc hai mươi tuổi, tính tình ngay thẳng, trước đây từng vài lần giúp Lâm Dị một số việc nhỏ, và sau trận huyết chiến, là một trong số ít người vẫn giữ thái độ chân thành, không dò xét hay xu nịnh.

"Lâm… Lâm sư đệ!" Lưu Tuấn Nghĩa thấy Lâm Dị với bộ dạng chuẩn bị lên đường, sắc mặt biến đổi. "Ngươi… ngươi định đi rồi sao?"

Lâm Dị quay lại, gật đầu nhẹ: "Ừ."

"Đi đâu? Khi nào quay lại?" Lưu Tuấn Nghĩa hỏi dồn, giọng có chút lo lắng. Dù biết Lâm Dị thực lực thâm hậu, nhưng trong lòng hắn vẫn coi cậu như một người bạn, một ân nhân (chính Lâm Dị đã từng cho hắn một viên đan trị thương nhẹ).

Lâm Dị nhìn Lưu Tuấn Nghĩa, trong mắt thoáng qua một tia phức tạp. Trong hơn bảy năm ở đây, ngoài Chu Tử Kỳ và Lý Tứ (một dạy, một quản), hầu như không có ai thực sự coi cậu là "người". Lưu Tuấn Nghĩa này, dù chỉ là vài lần giao tiếp đơn giản, nhưng ít nhất là chân thành. Cậu không trả lời câu hỏi về việc có quay lại hay không, bởi vì ngay cả bản thân cậu cũng không biết. Con đường phía trước mù mịt, có lẽ một đi không trở lại.

Thay vì trả lời, Lâm Dị lấy ra ba cái lọ ngọc nhỏ màu xanh lục từ trong túi, đặt vào tay Lưu Tuấn Nghĩa.

"Đây là…?" Lưu Tuấn Nghĩa ngẩn người.

Lâm Dị chỉ vào từng lọ, giọng bình thản giải thích:

"Lọ thứ nhất: Tinh Thần Trụ Nhiếp Đan. Khi tâm thần bất ổn, bị ngoại tà quấy nhiễu, hoặc gặp ma chướng trong lúc tu luyện, dùng một viên, có thể giúp ổn định tâm cảnh, trụ thủ linh đài, tránh bị tẩu hỏa nhập ma. Chỉ dùng khi cần thiết."

"Lọ thứ hai: Thanh Huyết Thăng Hoa Đan. Chuyên trị các loại thương thế liên quan đến huyết khí – mất máu nhiều, huyết khí suy kiệt, hoặc bị tà khí huyết độc xâm nhập. Cũng có thể dùng để bồi bổ khí huyết sau khi bị thương nặng, đẩy nhanh tốc độ hồi phục."

"Lọ thứ ba: Mộc Dưỡng Kinh Mạch Đan. Đây không phải đan chữa thương. Nó có tác dụng ôn dưỡng kinh mạch, tăng cường độ dẻo dai và khả năng chịu đựng của kinh mạch, từ đó tăng tiềm năng phát triển của thân thể. Dùng kiên trì (mỗi tháng một viên), về lâu dài có lợi cho việc mở rộng kinh mạch và đột phá cảnh giới. Nhưng nhớ, phải kết hợp với tu luyện chăm chỉ, không được ỷ lại."

Ba loại đan này, đều là tinh hoa mà Lâm Dị dồn tâm huyết nghiên cứu và luyện chế trong ba tháng qua, dựa trên nền tảng kiến thức dược lý của Chu Tử Kỳ và sự hiểu biết sâu sắc về Mộc khí của bản thân. Chúng không phải đan dược cấp cao kinh thiên động địa, nhưng vô cùng thiết thực và hiệu quả, đặc biệt phù hợp với các đệ tử ở giai đoạn Luyện Khí, Trúc Cơ. Trong tay Lâm Dị, chúng là sản phẩm của sự tỉ mỉ; trong tay người khác, chúng là bảo vật vô giá.

Lưu Tuấn Nghĩa cầm ba lọ ngọc còn ấm hơi người, lòng bàn tay như có ngàn cân, giọng nghẹn ngào: "Lâm sư đệ, cái này… quá quý giá, ta…"

"Không cần khách khí." Lâm Dị cắt ngang. "Ngươi giữ lấy. Dùng thế nào, tùy ngươi. Có thể tự dùng, cũng có thể… tùy duyên cho người khác."

Lời nói mơ hồ, nhưng Lưu Tuấn Nghĩa hiểu ý. Đây không chỉ là quà tặng cho riêng hắn, mà còn là một "ý niệm" mà Lâm Dị để lại cho Thanh Phong Môn – thông qua tay hắn, một người đáng tin. Những đan dược này, nếu dùng đúng chỗ, có thể cứu mạng, có thể giúp đột phá, có thể củng cố căn cơ, là tài sản vô hình quý giá hơn vàng bạc.

"Ta… ta biết rồi." Lưu Tuấn Nghĩa nghiêm túc gật đầu, cất ba lọ ngọc vào trong ngực như bảo bối. "Đa tạ Lâm sư đệ. Bất kể sư đệ đi đâu, huynh đều mong sư đệ bình an."

Lâm Dị khẽ gật đầu, không nói thêm gì. Cậu quay người, bước đi, không ngoảnh lại. Bóng lưng cậu dần tan vào trong sương mù buổi sớm, biến mất ở cuối con đường nhỏ dẫn ra khỏi Dược Viên.

Lưu Tuấn Nghĩa đứng đó rất lâu, nhìn theo cho đến khi bóng người hoàn toàn không thấy. Trong tay, hơi ấm của ba lọ ngọc vẫn còn. Hắn biết, từ nay về sau, có lẽ sẽ không còn cơ hội gặp lại vị "kỳ nhân" lạnh lùng nhưng ấm áp ở bên trong này nữa. Nhưng ba lọ đan này, và ký ức về người đó, sẽ là thứ hắn trân trọng nhất.

Lâm Dị rời khỏi Thanh Phong Môn, không ai hay biết, ngoại trừ Lưu Tuấn Nghĩa. Cậu không đến từ biệt Môn chủ hay các trưởng lão, cũng không làm bất kỳ động tĩnh gì. Cậu chỉ lặng lẽ ra đi, như một chiếc lá rụng khỏi cành, không một tiếng động.

Trên đường xuống núi, gió thu thổi qua, mang theo hơi lạnh. Lâm Dị bước đi không nhanh không chậm, tâm cảnh bình thản như nước. Đối với Thanh Phong Môn, cậu không có cảm ân sâu nặng (nơi này cho cậu chỗ dung thân, nhưng cũng từng đẩy cậu đến bờ vực), cũng không có lưu luyến chia ly (nơi này chỉ là một trạm dừng chân trên đường dài). Hành động để lại đan dược, cũng không phải vì báo ân hay kết thiện duyên, mà đơn giản chỉ là… đoạn duyên.

Một đoạn duyên phận kéo dài hơn bảy năm rưỡi, từ thân phận tạp dịch đến "kỳ nhân cứu môn", giờ nên kết thúc. Để lại một chút gì đó hữu ích, như một dấu chấm hết thanh thoát, không còn vướng bận. Từ nay về sau, núi là núi, nước là nước, đường ai nấy đi.

Cậu đi xuống chân núi, bước lên con đường lớn dẫn về phía tây bắc – hướng được chỉ trên tấm bản đồ trong miếng ngọc bội. Phía trước là thế giới rộng lớn, đầy rẫy hiểm nguy và cơ duyên, những bí mật về thân thế, về chiếc vòng, về Dược Tu, và cả những âm mưu lớn hơn có thể liên quan đến "Tiên Nhân", "Cổ Ma".

Lâm Dị không sợ, cũng không nóng lòng. Cậu đã quen với sự cô độc và ẩn nhẫn. Bảy năm rưỡi ở Thanh Phong Môn đã rèn cho cậu một tâm tính vững như đá, và trang bị cho cậu những kỹ năng sinh tồn cần thiết. Giờ đây, với Thanh Mộc Trường Sinh Công tầng sáu, những kiến thức dược lý và luyện đan, cùng hai bảo vật thần bí, cậu đã có đủ vốn liếng để bước vào vũ đài lớn hơn.

Bóng người cô độc dần khuất sau những ngọn đồi, hòa vào màn sương và cảnh vật mênh mông. Thanh Phong Môn dần lùi lại phía sau, trở thành một ký ức mờ nhạt.

 

CHƯƠNG 28 – RỜI BÓNG NÚI XANH

Cổng núi của Thanh Phong Môn không phải là một cổng thành hoành tráng, mà chỉ là hai trụ đá xám cao chừng trượng rưỡi, đứng sừng sững ở lối vào chính của thung lũng. Trên đỉnh trụ đá có khắc ba chữ "Thanh Phong Môn" phong cách cổ xưa, qua năm tháng mưa nắng đã hơi mờ nhạt. Dưới chân trụ đá, những bậc thang đá xanh mòn vẹt dẫn xuống con đường lớn ngoằn ngoèo quanh núi.

Lâm Dị đứng trước cổng núi, quay người nhìn lần cuối.

Buổi sáng sớm, sương mù chưa tan hết, bồng bềnh như làn khói mỏng, quấn quýt quanh những đỉnh núi xa xa và những mái nhà trong thung lũng. Ánh nắng ban mai vàng nhạt xuyên qua lớp sương, tạo thành những luồng sáng xiên huyền ảo, như rải những hạt bụi vàng lên cảnh vật. Không khí trong lành, mát lạnh, mang theo hương cỏ cây và mùi đất ẩm của núi rừng sau mưa đêm qua. Một luồng linh khí nhẹ nhàng, tinh khiết – dù rất loãng so với những nơi tu tiên thực sự – vẫn luôn tồn tại quanh núi Thanh Phong, giờ phảng phất trong làn sương, như một lời chào tạm biệt dịu dàng.

Tầm mắt cậu vượt qua những dãy nhà gỗ, lầu các ở trung tâm thung lũng, vượt qua cả khu ngoại viện náo nhiệt, đắm chìm vào góc đông bắc xa xôi, nơi Dược Viên nằm dưới bóng cây cổ thụ.

Từ khoảng cách này, Dược Viên chỉ là một mảng xanh mờ nhạt, khó phân biệt chi tiết. Nhưng với cảm nhận vi tế của Mộc khí và sự kết nối sâu sắc với nơi đó, Lâm Dị như có thể "nhìn thấy" từng luống dược thảo quen thuộc. Những cây Thanh Vân Tử non với lá hình mây xanh bạc, những bụi Địa Lung Thảo nép mình sát đất, những cây Hoàng tinh, Bạch thược, Cam thảo… tất cả đều đang đón những tia nắng đầu tiên, khẽ đung đưa trong làn gió sớm.

Đặc biệt, cậu cảm nhận được sự hiện diện của những cây cỏ nhỏ mà chính tay cậu từng gieo hạt, chăm bón. Có một cây Linh chi non ở góc vườn, hạt giống là từ một cây Linh chi già được Chu Tử Kỳ để lại, cậu đã ươm nó trong chậu nhỏ suốt nửa năm trước khi đem trồng xuống đất. Có một bụi Hoa Cúc tím được cậu chiết cành từ một cây mẹ đang héo úa, tỉ mỉ chăm sóc cho đến khi ra rễ, nay đã sum suê. Còn có vài cây dược thảo thông thường như Bạc hà, Ngải cứu, được cậu trồng xen kẽ để xua đuổi côn trùng, giờ cũng đã phát triển thành những mảng xanh rậm rạp.

Chúng đều còn sống. Không chỉ sống, mà còn sinh trưởng tốt, tỏa ra những làn sinh khí vi tế, hòa vào trường Mộc khí của cả khu vườn. Trong cảm nhận của Lâm Dị, chúng như đang khẽ lay động, cúi chào – không phải theo nghĩa đen, mà là một sự chào tạm biệt bằng sự sống, bằng sự rung động đồng điệu của sinh mệnh. Cây cỏ vô tri, nhưng lại có linh tính nhất định, đặc biệt là những cây được chăm sóc bằng Mộc khí tinh thuần trong thời gian dài. Chúng nhận ra người chăm sóc, cảm nhận được sự ra đi của người đó, và phản ứng bằng cách tỏa ra sinh khí thuần khiết nhất, như một lời chúc phúc không lời.

Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Lâm Dị. Không phải lưu luyến, cũng không phải buồn bã, mà là một sự bình thản có chút ấm áp. Giống như một người làm vườn, sau nhiều năm vun xới, nhìn thấy khu vườn của mình có thể tự sinh trưởng tốt đẹp, rồi yên tâm rời đi, để nó tiếp tục đón nắng mưa, trổ hoa kết trái.

Cậu đứng đó rất lâu, im lặng, như hòa làm một với cảnh sắc núi rừng buổi sớm. Gió nhẹ thổi qua, mang hơi sương mát lạnh vỗ vào mặt. Trong khoảnh khắc đó, tất cả những âm mưu, tranh đấu, máu lửa, những ánh mắt dò xét và lời đồn đại, dường như đều bị làn sương này rửa sạch, chỉ còn lại sự yên tĩnh nguyên thủy của núi rừng và mối liên hệ sâu sắc, đơn giản giữa con người với cỏ cây.

Cuối cùng, Lâm Dị khẽ thở ra một hơi, như thổi đi những suy nghĩ cuối cùng còn vương vấn. Cậu quay người, không do dự nữa, bước chân vững chắc đặt lên bậc thang đá đầu tiên dẫn xuống núi.

Mỗi bước chân đi xuống, là một bước rời xa bóng núi Thanh Phong. Những tiếng động quen thuộc của tông môn – tiếng chuông buổi sáng, tiếng hô hào luyện công, thậm chí cả mùi khói bếp từ nhà bếp ngoại viện – đều dần khuất sau lưng, nhỏ dần, nhỏ dần, cuối cùng hòa vào tiếng gió ngàn và tiếng chim hót.

Con đường xuống núi dài và quanh co. Lâm Dị không vội, cũng không chậm, bước đi trong yên lặng. Cậu nhìn những cây tùng, cây bách cổ thụ hai bên đường, những tảng đá phủ rêu xanh, những dòng suối nhỏ róc rách chảy qua khe đá. Tất cả đều thân thuộc, nhưng cũng đều đang dần trở thành dĩ vãng.

Khi mặt trời lên cao, xua tan lớp sương cuối cùng, Lâm Dị đã xuống đến chân núi. Trước mặt là con đường đất rộng hơn, dẫn đến những thôn trang, thị trấn xa xa. Cậu dừng bước, lần cuối ngẩng đầu nhìn lên.

Dãy núi Thanh Phong sừng sững trong ánh nắng, những đỉnh núi nhấp nhô ẩn hiện trong mây, trông vừa gần lại vừa xa. Dược Viên nơi góc đông bắc giờ đã hoàn toàn không thấy, chỉ còn một mảng xanh mờ trong vô số mảng xanh khác.

Một chút gì đó rất nhẹ, rất nhanh, thoáng qua trong lòng. Như một cánh chim bay ngang qua mặt hồ, để lại gợn sóng nhỏ rồi tan biến.

Rồi Lâm Dị quay đi, mặt hướng về con đường phía trước, bước đi. Bóng người cô độc dưới ánh nắng ban mai, kéo dài trên mặt đất, dần dần thu nhỏ, cuối cùng biến mất ở khúc quanh của con đường, hòa vào cảnh vật mênh mông của thế giới bên ngoài chân núi.

Cậu đã rời đi. Không hẹn ngày trở lại, không để lại lời nhắn nhủ nào ngoài ba lọ đan trong tay Lưu Tuấn Nghĩa. Như một giọt nước từ trên núi cao rơi xuống, hòa vào dòng suối, rồi theo dòng chảy ra biển lớn, bắt đầu một hành trình mới.

Bóng núi xanh vẫn ở đó, như đã từng trong hàng trăm năm. Dược Viên vẫn ở đó, cỏ cây vẫn sẽ đâm chồi nảy lộc, nở hoa kết trái theo mùa. Chỉ là người chăm sóc năm xưa đã đi xa, mang theo những bí mật và ký ức của riêng mình, bước vào một trang sách mới của cuộc đời.

Hành trình của Vô Ảnh Nhân ở Thanh Phong Môn, đến đây thực sự kết thúc. Từ một đứa trẻ ốm yếu bước vào cổng núi, đến một Dược Tu lặng lẽ rời đi, bảy năm rưỡi đã trôi qua như một giấc mộng. Nhưng giấc mộng đã tàn, và ánh sáng ban mai của thực tại mới đang chờ đợi phía trước. Con đường tu tiên dài đằng đẵng, mới chỉ vừa bắt đầu.

 

CHƯƠNG 29 – THẾ GIỚI RỘNG LỚN NGOÀI KIA

Bóng núi Thanh Phong đã khuất sau lưng, chỉ còn là một dải xanh mờ nhạt nơi chân trời phía đông. Trước mặt Lâm Dị giờ là một thế giới hoàn toàn khác – không còn là thung lũng khép kín với những quy tắc và cấp bậc rõ ràng, mà là một vùng đồng bằng rộng lớn, phóng khoáng, đan xen giữa những cánh đồng xanh mướt, những khu rừng thưa, và những con đường đất mòn in hằn dấu xe bò và bước chân người.

Cậu đi trên con đường đất chính nối liền chân núi với thế giới bên ngoài. Đây không phải là con đường thương mại nhộn nhịp, mà chỉ là một lối mòn tương đối rộng, hai bên mọc đầy cỏ dại và những bụi hoa dại tím, vàng lác đác. Không khí ở đây khác hẳn trong núi: ấm hơn, có chút bụi đất, mang theo mùi cỏ cháy nắng, mùi phân bón từ những cánh đồng xa, và đôi khi là mùi khói bếp từ những ngôi làng thấp thoáng phía xa.

Lâm Dị không vội. Cậu đi với tốc độ vừa phải, vừa đi vừa quan sát. Đây là lần đầu tiên cậu thực sự bước ra ngoài thế giới rộng lớn sau hơn bảy năm ở trong núi. Mọi thứ đều mới mẻ, và cũng đầy tiềm ẩn.

Cậu thấy những người nông dân đang cần mẫn làm việc trên đồng, da sạm nắng, lưng cong dưới ánh mặt trời gắt. Họ ngẩng lên nhìn bóng người lạ đi qua, ánh mắt tò mò nhưng dè dặt, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc. Cậu thấy những đoàn xe bò chất đầy nông sản lọc cọc đi ngược chiều, tiếng chuông bò leng keng và tiếng quát tháo của người đánh xe vang lên khô khốc. Cậu còn thấy một nhóm du khách hoặc thương nhân (phỏng đoán qua trang phục) cưỡi ngựa đi về phía núi, có lẽ là đến Thanh Phong Môn vì một việc gì đó.

Tất cả đều là những cảnh tượng bình thường, trần tục, nhưng lại cho Lâm Dị một cảm giác sống động mà cậu chưa từng có trong những năm tháng ẩn mình tu luyện. Ở đây, không có huyết sát khí, không có tranh đấu tông môn, không có những ánh mắt dò xét. Chỉ có cuộc sống mưu sinh giản dị, đôi khi khắc nghiệt, của những con người bình thường.

Nhưng cậu không bị cuốn vào sự bình dị đó. Cậu vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ. Tay luôn ở trong tầm với của thanh kiếm gỗ sau lưng, thần thức (tuy còn yếu) luôn dàn trải ra xung quanh trong phạm vi vài trượng, cảm nhận những dao động khí tức. Chiếc vòng trên cổ tay trái âm thầm vận hành, giúp cậu cảm ứng được sinh khí của cỏ cây hai bên đường, từ đó phán đoán xem có ẩn nấp nguy hiểm gì không.

Buổi trưa, cậu dừng chân nghỉ ngơi dưới một cây đại thụ bên đường. Cậu lấy ra một chiếc bánh khô tự làm (trộn bột mì với mật ong và một chút bột dược thảo bổ khí) và bình nước, ngồi xuống ăn uống đơn giản. Trong lúc nghỉ ngơi, cậu lấy ra tấm bản đồ mờ ảo từ trong miếng ngọc bội (giờ đã biết cách dùng một tia Mộc khí kích hoạt để xem), nghiên cứu lại lộ trình.

Tấm bản đồ này vẽ rất sơ sài, chỉ có những nét chỉ hướng và vài địa danh cổ xưa khó hiểu. Mục tiêu cuối cùng được đánh dấu là "Cổ Tu Di Tích" ở phía tây bắc xa xôi, cách dãy núi Thanh Phong này ít nhất vài ngàn dặm, xuyên qua nhiều vùng đất, thậm chí có thể vượt qua biên giới của "Đại Lương" quốc gia nơi cậu đang sống. Trên đường đi, có đánh dấu một vài điểm dừng chân có thể là nơi có tài nguyên đặc biệt hoặc manh mối: "Thanh Thủy Trấn", "Vân Mộng Trạch", "Linh Khê Cốc"…

Hiện tại, cậu đang đi về phía tây, trước mắt cần đến một thị trấn hoặc thành phố lớn hơn để tìm hiểu thông tin, mua sắm một số vật phẩm cần thiết (như bản đồ chi tiết hơn, quần áo phù hợp, hoặc một số nguyên liệu chế dược đặc biệt), và quan trọng nhất là tìm hiểu về tình hình thế giới bên ngoài – các thế lực, phân bố tài nguyên, những nguy hiểm và quy tắc ngầm.

Ăn xong, cậu tiếp tục lên đường. Xế chiều, khi bóng cây đã dài, cậu nhìn thấy một cụm nhà xuất hiện ở phía trước – đó là một trấn nhỏ nằm bên bờ một con sông nhỏ. Khói bếp tỏa lên nghi ngút, tiếng ồn ào của chợ búa vang ra từ xa.

Lâm Dị đi vào trấn. Đây là lần đầu tiên cậu đặt chân vào một khu định cư của người thường sau nhiều năm. Đường phố lát đá không đều, hai bên là những ngôi nhà gỗ, nhà đất thấp, cửa hàng nhỏ bán đủ thứ từ rau củ, thịt cá, đến vải vóc, đồ sắt. Người qua lại tấp nập, phần lớn là dân thường với trang phục giản dị, một số là thương nhân, lữ khách với vẻ ngoài khác biệt.

Ánh mắt của nhiều người đổ dồn vào Lâm Dị. Một thanh niên trẻ tuổi, mặc quần áo vải thô đơn giản nhưng sạch sẽ, dáng người không cao lớn nhưng bước đi vững chắc, đặc biệt là thanh kiếm gỗ sau lưng và đôi mắt tĩnh lặng khác thường, khiến người ta khó có thể coi cậu là một nông dân hay tiểu thương bình thường.

Lâm Dị không để ý đến những ánh mắt đó. Cậu đi thẳng đến một tiệm trà nhỏ nằm ở góc phố, nơi thường là điểm tụ tập của các lữ khách và là nơi dễ nghe được nhiều tin tức.

Trong tiệm trà ồn ào, mùi mồ hôi, khói thuốc và trà thơm hòa lẫn. Lâm Dị chọn một góc khuất gần cửa sổ ngồi xuống, gọi một bình trà xanh rẻ tiền. Cậu lặng lẽ uống trà, tai lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh.

Phần lớn đều là chuyện phiếm về thời tiết, mùa màng, giá cả hàng hóa. Nhưng cũng có những mẩu tin khiến Lâm Dị chú ý:

Lại có một nhóm thương nhân trung niên đang nói chuyện về con đường thương mại: "… con đường qua ‘Linh Khê Cốc’ gần đây không ổn. Nghe nói có cướp, không phải cướp thường, mà là… những kẻ cũng biết một chút ‘đạo thuật’, cướp không chỉ hàng hóa, đôi khi còn bắt người. Mấy đoàn trước của chúng ta đều phải đổi đường, tốn kém hơn nhiều."
"Linh Khê Cốc…" Lâm Dị ghi nhớ thêm một địa danh.

Rồi có mấy lão giả râu tóc bạc phơ, có vẻ là những người từng trải, đang thì thầm về một tin đồn xa xôi: "… nghe nói ở tận phía tây bắc, gần biên giới với ‘Thiên Trụ’ quốc, có một tòa Tháp Cổ  thần bí mới được phát hiện, bên trong toàn là bảo vật và di tích của tiên nhân thời thượng cổ! nhiều môn phái lớn nhỏ đều cử người đến, tranh giành kịch liệt…"

Cậu ngồi thêm một lúc, uống cạn bình trà, thu thập thêm được vài mẩu tin vụn vặt về phân bố các thế lực trong vùng (có một vài môn phái nhỏ, gia tộc, và những giang hồ tụ tập ở một số địa điểm nhất định), về quy tắc ngầm (tránh gây chuyện trước mặt người thường, không tùy tiện tiết lộ thân phận, v.v.), và về những nơi có thể mua bán tài nguyên tu luyện (chợ đen, hội trao đổi của các môn phái).

Khi trời bắt đầu tối, Lâm Dị rời tiệm trà. Cậu tìm một nhà trọ đơn giản, giá rẻ ở rìa trấn, thuê một phòng nhỏ. Căn phòng chật hẹp, đồ đạc thô sơ, nhưng ít nhất sạch sẽ và kín đáo.

Đêm đó, Lâm Dị ngồi trên giường, một mình trong bóng tối, suy ngẫm về những gì đã thấy và nghe được trong ngày đầu tiên xuống núi.

Thế giới bên ngoài quả thực rộng lớn và phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng. Không chỉ có người thường, mà còn có giới tu chân ẩn mình trong đó, với những môn phái, gia tộc, tán tu, tranh giành tài nguyên, thực hiện nhiệm vụ… Tất cả tạo thành một hệ thống phức tạp và đầy rẫy cơ hội lẫn nguy hiểm.

Nhưng Lâm Dị không sợ. Ngược lại, trong lòng cậu dâng lên một cảm giác… kỳ vọng. Một môi trường như vậy, mặc dù nguy hiểm, nhưng cũng chứa đầy khả năng. Cậu có thể ẩn mình trong đó, tìm kiếm tài nguyên và manh mối cho con đường Dược Tu, thậm chí tham gia vào những cuộc phiêu lưu và tranh đoạt để mài giũa bản thân.

Cậu nhìn xuống chiếc vòng trên tay, rồi lại sờ vào miếng ngọc bội trong ngực. Hai vật bảo bối này, cùng với kiến thức dược lý và công pháp của bản thân, là vốn liếng để cậu bước vào thế giới rộng lớn này.

"Thế giới rộng lớn ngoài kia…" Lâm Dị thì thầm trong bóng tối, đôi mắt lấp lánh một tia quang mang lạnh lùng và quyết tâm. "Ta đã đến."

 

 

CHƯƠNG 30 – MỘC LỘ ĐỌAN TÂM

Ba ngày sau khi rời khỏi trấn nhỏ bên sông, Lâm Dị đứng trước một ngã ba đường.

Con đường từ chân núi Thanh Phong đến đây chia làm ba. Một con tiếp tục hướng tây, men theo chân những dãy núi thấp, được những người qua đường miêu tả là dẫn đến những thị trấn lớn hơn và cuối cùng là biên thành phía tây của Đại Lương. Con thứ hai rẽ lên phía bắc, đi vào một vùng đồi núi trập trùng, được đồn đại là có nhiều thảo dược quý nhưng cũng ẩn chứa yêu thú và cướp đường. Con thứ ba, nhỏ và ít người đi hơn, uốn lượn về phía tây bắc, xuyên qua một khu rừng già rậm rạp, được những lão khách trong tiệm trà nhắc đến với cái tên "Vân Mộng chi lộ", cuối cùng có thể dẫn đến "Vân Mộng Trạch" – một trong những địa điểm được đánh dấu trên tấm bản đồ trong ngọc bội, và cũng là nơi được đồn có "tiên sư" tụ tập.

Mặt trời buổi chiều nghiêng về phía tây, ánh nắng vàng óng chiếu xiên qua tán lá rừng, in những vệt sáng dài trên mặt đất đầy lá khô. Gió thu thổi qua, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm mốc của đất rừng. Tiếng chim hót, tiếc côn trùng rả rích, tất cả hòa thành một bản nhạc yên tĩnh nhưng đầy sinh cơ của núi rừng.

Lâm Dị đứng ở ngã ba, im lặng quan sát ba con đường trải ra trước mặt.

Con đường phía tây rộng rãi, bằng phẳng hơn, dấu chân người và xe cộ in đầy, rõ ràng là tuyến giao thương chính. Đi con đường này, sẽ an toàn hơn, có thể nhanh chóng tiếp cận những trung tâm đô thị lớn hơn, dễ dàng tìm hiểu thông tin, mua sắm vật tư, hòa nhập vào thế giới của người thường và một phần giới tu chân ẩn trong đó. Nhưng cũng có nghĩa là sẽ gặp nhiều người hơn, nhiều mắt nhìn hơn, khó tránh khỏi những rắc rối và chú ý không cần thiết.

Con đường phía bắc gập ghềnh, hiểm trở, ít người qua lại, nhưng lại đồn chứa nhiều tài nguyên thiên nhiên – linh thảo, khoáng thạch, thậm chí có thể có cả cơ duyên nhỏ. Đây là con đường của những kẻ mạo hiểm, thợ săn, và những gã giang hồ thiếu tài nguyên. Nguy hiểm cao hơn, nhưng cũng ít bị ràng buộc bởi quy tắc và ánh mắt của người khác.

Con đường tây bắc nhỏ hẹp, chìm trong bóng râm của rừng già, mang theo vẻ bí ẩn và huyền bí. "Vân Mộng Trạch" – cái tên đó gợi lên hình ảnh của một cộng đồng tu chân ẩn cư, nơi có thể có những kiến thức, công pháp, và tài nguyên đặc biệt mà thế giới bên ngoài không có. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc đối mặt với một môi trường hoàn toàn mới, những quy tắc và thế lực không rõ ràng, và nguy cơ bị cuốn vào những tranh chấp của giới tu chân.

Lâm Dị không vội lựa chọn. Cậu ngồi xuống một tảng đá phẳng bên đường, nhắm mắt, điều tức.

Hơn bảy năm ở Thanh Phong Môn, từ một đứa trẻ ốm yếu bị coi là phế vật, đến một Dược Tu âm thầm nắm giữ bí mật, rồi trở thành "kỳ nhân" một trận chiến danh tiếng, cuối cùng lại lặng lẽ rời đi như một chiếc lá rụng… tất cả những trải nghiệm đó, như từng giọt nước mưa thấm vào lòng đất, giờ đọng lại thành một vũng nước trong veo trong tâm hồn cậu.

Cậu nhớ lại những ngày tháng ở Dược Viên: mùi đất ẩm, hương thơm của trăm loại dược thảo, sự kiên nhẫn tỉ mỉ khi chăm sóc từng cây thuốc nhỏ, cảm giác Mộc khí dần dần sinh trưởng trong cơ thể, và sự cộng hưởng thầm lặng với chiếc vòng và cây cổ thụ. Đó là sự tích lũy âm thầm, là gốc rễ của cậu.

Cậu nhớ lại đêm huyết chiến: mùi máu tanh, sát khí ngút trời, cảm giác sinh tử trong gang tấc, và sự lạnh lùng, quyết đoán khi phải ra tay đoạt mạng kẻ địch. Đó là sự trưởng thành bằng máu và lửa, là cành lá cứng cáp vươn ra từ thân cây.

Và cậu nhớ lại quyết định rời đi: sự bình thản cắt đứt duyên phận, ba lọ đan để lại như một ý niệm, và bước chân không ngoảnh lại dưới bình minh sương mù. Đó là sự buông bỏ và khởi hành, là hạt giống được gió mang đi.

Tất cả những thứ đó, hòa quyện lại, tạo nên con đường của Lâm Dị – một con đường không giống bất kỳ ai. Không phải con đường chính thống của các môn phái lớn, cũng không phải con đường tà đạo cầu tốc thành, mà là con đường Mộc Lộ của riêng cậu: lấy cỏ cây làm thầy, lấy thiên nhiên làm bạn, lấy dược đạo làm căn bản, lấy sinh trưởng và kiên nhẫn làm sức mạnh, âm thầm bén rễ, chậm rãi vươn cành, không tranh giành hư danh, không tham lam tốc độ, chỉ cầu một sự sống bền bỉ và tự do, và từ đó, tìm kiếm chân lý của bản thân và bí mật của thế giới.

Đứng trước ngã ba, không phải là lựa chọn giữa an toàn hay nguy hiểm, giữa thành thị hay núi rừng, giữa thế tục hay ẩn cư. Mà là lựa chọn phương hướng tiếp theo trên con đường Mộc Lộ của chính mình.

Lâm Dị mở mắt ra. Ánh mắt cậu trong veo, sâu thẳm, không còn chút băn khoăn hay do dự. Cậu đã thấy rõ.

Cậu đứng dậy, xoay người, không đi về phía tây rộng rãi, cũng không rẽ lên phía bắc hiểm trở, mà trước khi nghĩ đến những thứ khác, cậu quyết định chở về quê nhà. Bởi vì cậu biết, nơi đó con đường về thôn Trúc dường như ngắn hơn trong ký ức, nhưng lại dài hơn dưới bước chân thực tại. Lâm Dị không vội. Cậu đi qua những cánh đồng lúa xanh mướt vừa mới gặt xong, còn rơm rạ chất thành đống như những ngôi nhà nhỏ vàng óng dưới nắng chiều thu. Mùi rơm khô, mùi đất ẩm, và cả mùi khói bếp từ những mái nhà tranh thấp thoáng phía xa – tất cả đều quen thuộc đến nao lòng, nhưng lại mang một lớp sương mỏng của sự xa cách.

Cậu bước đi, bóng chiều kéo dài phía sau. Gió rừng thổi qua, mang theo hơi thở của cây cổ thụ và tiếng thì thầm của vạn lá. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dị cảm thấy mình như thực sự hòa làm một với thiên nhiên, mỗi bước chân đều giẫm lên nhịp đập của đất mẹ, mỗi hơi thở đều hút vào sinh khí của rừng già.

Đoạn tâm. Đoạn tuyệt với những do dự, những lưu luyến vô ích, những kỳ vọng hão huyền. Giữ vững cái tâm kiên định trên con đường đã chọn. Đây không phải là sự cứng nhắc, mà là sự rõ ràng sau khi đã thấu hiểu bản thân.

Cậu đi vào bóng râm của rừng cây, ánh sáng cuối ngày bị những tán lá dày đặc lọc qua, trở nên mờ ảo, lốm đốm trên mặt đất. Con đường nhỏ dần bị cỏ dại và rễ cây xâm lấn, nhưng vẫn có thể nhận ra. Tiếng động của thế giới bên ngoài dần khuất sau lưng, thay vào đó là sự yên tĩnh sâu thẳm, đầy sinh cơ của rừng già.

Lâm Dị không cảm thấy cô độc hay sợ hãi. Ngược lại, cậu cảm thấy một sự thoải mái và tự do chưa từng có. Trên con đường này, cậu không đi tìm vận mệnh – thứ được an bài sẵn, hoặc được người khác ban cho. Bởi vận mệnh của kẻ yếu đuối, thường chỉ là trò đùa của trời đất và công cụ của kẻ mạnh.

 

Post a Comment

0 Comments