Thư Sinh Và Cô Gái Không Có Bóng (chuyện Ma cực hay)

 Chương 01: Đêm Mưa Ở Trạm Cổ

Trời đổ mưa từ lúc chập choạng, những vệt sét xé toạc màn đêm, soi rõ bóng cây khẳng khiu và con đường đất gập ghềnh dẫn vào một trạm dịch hoang vắng cuối làng. Trạm này lâu rồi không có khách trọ, chỉ còn vài căn phòng gỗ mục và một căn bếp lửa lạnh tanh. Gió lùa qua khe vách, rít từng hồi như tiếng ai oán từ cõi khác vọng về.

Một chàng thư sinh họ Lục, áo vải thô, lưng mang túi sách, đầu đội nón nan, rảo bước qua màn mưa tầm tã. Anh ta là kẻ nghèo chí sĩ, trên đường lên kinh ứng thí, vì mưa lũ nên phải tấp vào trạm cổ xin trú nhờ. Trạm trống không, bụi bám giăng khắp, nhưng còn khô ráo, đủ để đun một ấm trà và hong khô manh áo ướt.



Đêm ấy, khi trăng bị che lấp sau tầng mây, một tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên.

Cạch… cạch…

“Có ai trong đó không?... Ta lạc đường…”

Giọng nữ, rất khẽ, nhưng có gì đó là lạ. Thư sinh hé cửa. Trước mắt là một cô gái trẻ, mặc áo tơ màu sương trắng, tóc xõa dài phủ nửa mặt, dáng mảnh mai như sương sớm, chân trần dính đầy bùn đất.

“Cô nương lạc đường sao? Trời mưa thế này… vào nghỉ tạm đi, kẻo nhiễm hàn.”

Cô gái không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, bước nhẹ vào trạm như bóng mây lướt trên nước. Thư sinh đưa nàng vào căn phòng cạnh gian bếp, thắp đèn, rót trà, rồi tự giới thiệu:

“Tại hạ họ Lục, tên Văn Sinh. Cô nương xưng hô thế nào?”

Cô gái đáp rất khẽ, như gió thoảng qua tai:

“…Thiên Tuyết…”

Thư sinh mỉm cười, không hỏi thêm. Gió vẫn rít bên ngoài. Trăng bắt đầu ló khỏi mây.

Chính khoảnh khắc đó, khi ánh trăng chiếu qua khung cửa, Lục Văn Sinh lặng người.

Cái bóng của anh in rõ dưới nền gạch loang lổ, còn cô gái… hoàn toàn không có bóng.

Anh nhíu mày, tưởng mình hoa mắt. Nhưng chớp mắt lần nữa — vẫn vậy.

Cô gái vẫn ngồi im bên bàn trà, tay nhẹ xoay chén sứ, mi mắt cụp xuống như không hay biết gì.

Lục Văn Sinh rót thêm nước, cố trấn tĩnh. “Có lẽ là do ánh trăng... khúc xạ kỳ quái chăng?”

Tối hôm đó, anh không ngủ được.

Mưa ngừng hẳn, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và gió rít lùa qua vách trạm. Đến nửa đêm, trong lúc trở mình, Lục Văn Sinh bỗng nghe tiếng răng rắc… răng rắc… như ai đó đang nhai thứ gì dai ngoẵng.

Anh nhẹ nhổm dậy, nhìn qua khe cửa nứt sang gian phòng bên cạnh.

Ánh đèn dầu leo lét hắt lên tường — cô gái đang ngồi trước gương đồng, miệng nhai từng lọn tóc dài của chính mình. Sợi tóc ướt đẫm, dính lên miệng nàng như vệt máu đen.

Nhưng điều kinh khủng hơn cả… trong gương hoàn toàn không có phản chiếu của cô.

Gương chỉ hiện đúng gian phòng trống rỗng — không bóng người, không đèn dầu, chỉ có một khoảng tối sâu hoắm như vực âm ti.

Lục Văn Sinh lạnh gáy, run tay lùi lại, không dám bật thở mạnh.

Cô gái vẫn nhai tóc chầm chậm, như đang cười, dù miệng chẳng hề nhếch lên.


 

Chương 02: Gương Đồng Vỡ

Sáng hôm sau, Lục Văn Sinh thức dậy với hai mắt trũng sâu vì mất ngủ. Hình ảnh cô gái ngồi trước gương, nhai tóc, không bóng không phản chiếu… như một chiếc gai mắc trong tâm trí, càng gỡ càng đau.

Nhưng khi anh nhìn sang phòng bên, Thiên Tuyết vẫn ngồi đó, tóc dài buông xuống vai, mặt mày thanh nhã như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Gương đồng vẫn ở nguyên trên bàn, ánh lên ánh sáng nhạt.

“Đêm qua... cô nương có… gặp ác mộng chăng?” – Thư sinh dè dặt hỏi.

Cô gái ngẩng đầu, nhoẻn miệng cười nhạt: “Tôi ít khi mơ. Nhưng chàng… trông có vẻ mệt mỏi đấy.”

Câu nói khiến anh cứng họng. Anh không hỏi nữa, nhưng trong lòng, mối nghi hoặc lớn dần như đám rêu lan khắp tường ẩm.

Đêm thứ hai.

Trăng sáng vằng vặc. Thư sinh cố thức, giả vờ ngủ, chờ xem điều gì đang ẩn sau dáng vẻ nhu mì ấy.

Canh ba, tiếng cửa gỗ khẽ mở. Rồi tiếng chân trần đi qua hành lang vắng.

Anh rón rén theo sau.

Cô gái đi rất chậm, từng bước nhẹ như bay. Nàng bước ra ngoài sân – nơi ánh trăng trải dài như dải lụa bạc – và dưới chân nàng, vẫn là khoảng trống lạnh tanh, không một bóng hình.

Thư sinh nín thở.

Cô đứng im rất lâu dưới gốc cây du già, nơi có tấm bia đá phủ rêu dựng từ thời nào không rõ. Bất chợt nàng ngẩng mặt lên trăng, rồi cất tiếng hát — một khúc ca cổ xưa, âm điệu đứt đoạn như tiếng ru oan hồn giữa rừng già.

“...Trăng rơi qua mái tóc
Bóng em… chẳng theo về
Tóc đen từng búi máu
Ai soi gương… thấy ai?”

Giọng hát ấy như xé tan bóng đêm, làm gió dừng thổi, làm lá thôi xào xạc. Ngay lúc đó, gương đồng trong phòng tự động rơi xuống nền đất mà vỡ tan, dù không ai chạm đến.

Lục Văn Sinh giật mình, quay đầu chạy về.

Gương đồng vỡ làm bảy mảnh, mỗi mảnh soi một phần không gian méo mó: có mảnh phản chiếu một bàn tay trắng bệch, mảnh khác phản chiếu… một búi tóc đang quẫy đạp như có sinh mệnh.

Đúng lúc ấy, cô gái quay về.

Cánh cửa gỗ hé mở.

Nàng đứng đó, gió thổi phần áo ngoài bay phất phơ, mắt nhìn thẳng vào anh – không giận dữ, không dịu dàng – mà như một thứ gì vô cảm, cổ xưa, không còn mang bản tính người.

“Gương... rơi rồi.” – nàng khẽ nói.

“Ta… xin lỗi. Có thể… gió thổi mạnh quá…”

Thiên Tuyết bước vào phòng, tay vuốt nhẹ mái tóc dài như lụa đen. Bỗng nàng cúi xuống, nhặt một mảnh gương vỡ, soi vào mặt.

Lục Văn Sinh nín thở.

Trong gương: không có gì cả. Chỉ có nền tường trống sau lưng nàng.

Nàng đặt mảnh gương xuống, rồi cười rất nhẹ:

“Gương xưa vỡ rồi... hồn xưa cũng khó về.”

Câu nói ấy… như thể nàng chẳng còn là người.


 

Chương 03: Bóng Ký Ức Dưới Gốc Du

Mưa lại trở về, lách tách trên mái trạm cổ, như tiếng ai rơi lệ giữa đêm khuya.

Lục Văn Sinh không còn ngủ được nữa.

Từ đêm gương vỡ, căn phòng dường như đổi khác. Gió không thổi mà đèn cứ chập chờn. Cây du già ngoài sân rụng lá không theo mùa, cành khô gãy xuống như tay người già run rẩy. Còn cô gái – Thiên Tuyết – thì vẫn vậy: điềm nhiên, nhẹ nhàng, đôi mắt lúc nào cũng như đang chôn giấu một vực sâu đen tối.

Đêm nay, anh quyết định làm một việc dại dột: ra gốc du đào đất.

Anh chờ đến canh ba, khi nàng đã đi ra ngoài đứng hát như mọi lần, rồi vội vã lấy cuốc nhỏ và đèn lồng, tiến tới gốc cây.

Đất ở đó mềm lạ thường, như từng được đào lên rồi lấp lại nhiều lần. Anh đào được một lúc thì cuốc chạm vật cứng.

Cạch!

Một chiếc hòm gỗ nhỏ, mục nát, dây buộc đã gần mục.

Anh run tay mở nắp. Trong đó là:

– Một búi tóc dài đen nhánh, ướt như vừa được gỡ ra từ miệng người.

– Một mảnh vải tơ trắng nhuốm màu thời gian.

– Và cuối cùng, một vật khiến tim anh suýt ngừng đập: một cái bóng.

Phải. Một cái bóng, không có thân thể, nhưng đậm đặc, lạnh lẽo, như bị chôn vùi hàng chục năm trong đất. Nó bám lên vách gỗ hòm, quằn quại như muốn bám vào bất kỳ thứ ánh sáng nào rọi tới.

Lục Văn Sinh lùi lại, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối.

Đằng sau anh — một tiếng nói khẽ như sương:

“Chàng… tìm thấy rồi à?”

Thiên Tuyết đang đứng sau lưng anh. Không tiếng chân, không hơi thở.

Mái tóc nàng rũ xuống, ướt đẫm mưa, như những con rắn đen trườn trên vai.

Lục Văn Sinh run rẩy hỏi: “Cô là… người hay…?”

Nàng không trả lời. Chỉ nhẹ nhàng bước đến, nhìn chiếc hòm, rồi khẽ ngồi xuống.

“Mười hai năm trước, ta là tân nương. Lễ cưới diễn ra dưới gốc cây này, trong trạm cổ này. Nhưng… ta không về được nữa.”

“Vì sao?”

“Vì ta đã chết… ngay trong đêm đó.”

Trời rền lên một tiếng sấm khô khốc.

Thiên Tuyết đưa tay chỉ vào búi tóc trong hòm: “Hắn cắt tóc ta… rồi chôn bóng ta dưới đất. Không bóng, không gương, không đường về cõi âm. Linh hồn mãi vất vưởng giữa hai bờ.”

Lục Văn Sinh cảm thấy mọi hơi ấm đang rút khỏi cơ thể. Mỗi từ nàng nói như móng tay lạnh bấu vào xương sống.

“Ta… không muốn hại ai. Nhưng mỗi lần trăng tròn… ta lại hát. Hát để nhớ đường. Hát để mong… có người tìm thấy bóng ta, trả ta về cõi mờ sương.”

“Vậy… ta phải làm gì?”

Thiên Tuyết quay sang nhìn anh, đôi mắt không còn đen tuyền mà ánh lên sắc đỏ u uất.

“Nếu chàng có lòng… hãy thiêu nó đi. Thiêu búi tóc, mảnh vải, và cái bóng. Gương đồng đã vỡ, ta không thể trở lại trần gian nữa.”

“Một khi thiêu xong… ta sẽ rời khỏi trạm cổ này… mãi mãi.”

Gió bỗng ngưng. Cây du già rít lên như gào khóc. Mặt trăng ẩn sau mây đen, và cả thế gian như lặng đi trong khoảnh khắc sinh – tử ấy.

 

Chương 04: Lửa Thiêu Bóng Cũ

Gió nổi lên dữ dội.

Lục Văn Sinh đứng lặng trước gốc cây du, tay cầm bó đuốc. Trong lòng ngổn ngang: sợ hãi, thương cảm, và một thứ cảm xúc khó gọi tên đang lớn dần.

Cô gái đứng sau lưng anh, lặng lẽ như cái bóng không tên. Ánh trăng đứt đoạn từng mảnh qua tán lá, rọi xuống đất – vẫn không chiếu được bóng nàng.

Trên nền đất là chiếc hòm gỗ cũ mục, đặt giữa sương đêm. Bên trong: búi tóc đen rũ máu đã khô, mảnh vải tơ trắng còn hằn vết kim khâu lễ phục, và cái bóng — đậm đặc, run rẩy như có linh hồn riêng.

“Chàng đốt đi.” – Thiên Tuyết nói, mắt không rời khỏi hòm.

“Đốt… xong rồi, nàng sẽ… siêu thoát?”

Nàng không trả lời. Chỉ nhìn chằm chằm như sợ anh đổi ý.

Ngọn lửa được châm.

Búi tóc bắt đầu cháy khét, mảnh vải cuộn xoắn như giãy dụa. Và cái bóng… bắt đầu rít lên không thành tiếng, vặn vẹo, như con thú bị thiêu sống.

“Aaaaaaa…”

Tiếng thét không vang lên bằng miệng, mà phát ra từ trong đầu Lục Văn Sinh.

Anh khuỵu gối xuống, ôm đầu. Một loạt hình ảnh lạ lùng ập đến — không phải của anh, mà như từ ký ức ai khác trút vào óc:

Một đêm cưới xa xưa. Trạm cổ đầy đèn đỏ. Tân nương ngồi chờ, người không đến. Cô run rẩy, nuốt lệ, nhưng một kẻ khác bước vào — kẻ đội mũ che mặt, tay cầm dao…

Máu loang áo cưới. Bóng bị chặt rời. Gương bị phủ bùa. Tóc bị cắt. Cô bị trấn yểm sống để làm lễ tế… phong chức "linh nhân giữ trạm" cho một tông phái bí ẩn nào đó.

Ngọn lửa thình lình tắt phụt — dù gió vẫn thổi ào ào.

Lục Văn Sinh mở mắt. Thiên Tuyết vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt không còn dịu dàng.

Mắt nàng đỏ lừ. Giọng nói đổi khác: sâu hơn, khô hơn, như ai đó mượn xác nàng để nói:

“Ngươi nghĩ chỉ cần đốt là ta có thể đi sao?”

“Ta bị phản bội. Ta bị hiến tế. Ta bị chính chồng sắp cưới bán rẻ cho bùa chú tà đạo. Hắn trốn thoát, sống tiếp một kiếp người khác…”

“...Và hắn đang đứng ngay trước mặt ta đây.”

Lục Văn Sinh như bị sét đánh.

“Không… không thể nào… Ta chỉ là một thư sinh…”

Nhưng trong đầu anh, ký ức xa xăm dần sáng lên.

Một giấc mộng lập đi lập lại suốt nhiều năm: anh bước qua cổng cưới, tay cầm bùa đỏ, máu dính trên giày, và gương đồng phản chiếu gương mặt của chính mình – nhưng già hơn, độc ác hơn.

Anh là kẻ đã từng sống một đời khác… và trong đời đó, anh đã chôn sống vị hôn thê của mình để đổi lấy vận số và học pháp từ một tà sư.

Kiếp này, anh được sinh lại — sạch sẽ, nghèo khó, và vô tình quay về trạm cổ nơi tội nghiệp từng bắt đầu.

Thiên Tuyết không còn giữ được dáng vẻ người nữa. Mặt nàng loang lổ như sáp chảy, tóc cuộn lên như rắn, và đôi mắt là hố sâu không đáy.

“Lục Vô Kỵ. Tên chàng… từng là như thế.”

“Kiếp này gặp lại, ta không cần trả thù.”

“Chỉ cần… chàng ở lại đây với ta. Mãi mãi.”

Gió ngưng.

Trăng vỡ làm đôi.

Tiếng gà chưa gáy nhưng trời bắt đầu nhạt màu.


 

Chương 05: Người Không Bóng, Bóng Không Người

Trời gần sáng. Ánh trăng cuối cùng trôi lặng lẽ qua đỉnh cây du, để lại sắc xanh xám lạnh lẽo phủ lên mái trạm cổ.

Lục Văn Sinh vẫn đứng đó, mặt tái nhợt, ánh mắt trống rỗng. Trước mặt anh — Thiên Tuyết đã biến mất.

Không khói, không tro, không mùi tanh máu.

Chỉ còn chiếc hòm gỗ trống rỗng và chiếc gương đồng vỡ thành một vệt dài như vết cắt thời gian.

Anh quay vào trạm, lòng hoang mang giữa hối hận và ảo mộng. Mọi thứ trong phòng vẫn như cũ: chiếc bàn gỗ mục, chén trà lạnh, cây đèn dầu chập chờn — và một mảnh tóc đen còn dính trên gối.

Lục Văn Sinh ngồi xuống giường, nhìn mảnh tóc, rồi chậm rãi soi mình trong một mảnh gương nứt vỡ.

Không có gì.

Không có mặt anh.

Không có bóng anh.

Không có... anh.

Anh bật dậy, chạy ra ngoài. Ánh sáng ban mai đang lên, len qua từng cành cây, quét qua sân gạch đầy rêu, nhưng dưới chân anh — không còn cái bóng nào hiện ra.

Anh giơ tay lên… ánh sáng xuyên qua… như thể thân thể anh đang mờ dần.

Gió lại nổi lên. Nhưng lần này, gió không lạnh. Gió ấm như một bàn tay dịu dàng xoa lên tóc, thì thầm bên tai:

“Giờ chàng cũng là kẻ không có bóng… như ta.”

“Ở đây… chỉ còn ta và chàng. Không có quá khứ. Không có tương lai.”

“Chỉ có… mãi mãi.”

Mặt đất dưới chân anh nứt nhẹ, như một vết nứt xé giữa hai cõi.

Từ trong đó, một bóng người chui lên — không đầu, không mặt, chỉ là một hình hài trống rỗng, phủ vải cưới trắng đã mục.

Bóng ấy quấn lấy anh. Mảnh vải tơ quấn vòng quanh cổ, quanh tay, rồi từ từ kéo anh rơi xuống dưới gốc cây du, nơi chiếc hòm đã từng được chôn.

Gió ngưng.

Mặt trời lên.

Sáng hôm đó, người dân làng qua trạm cổ — hoang phế bấy lâu — thấy một người đàn ông trẻ nằm co trước gương vỡ, mắt mở to, mặt trắng bệch. Không vết thương, không máu, nhưng môi anh vẫn còn mấp máy như đang thì thầm tên ai.

Kỳ lạ là dưới ánh sáng ban mai… anh không có bóng.

Gương đồng phản chiếu mặt đất trống rỗng.

Và trên cánh cửa gỗ cũ nứt nẻ của trạm trọ, khắc một dòng chữ nguệch ngoạc như bị ai cào từ móng tay:

“Người không bóng – bóng không người – gương không hồn – hồn không siêu.”

 

Chương 06: Trạm Cổ Không Bao Giờ Tắt Đèn

Nhiều năm sau...

Một đoàn thương nhân đi qua vùng sơn đạo, khi trời mưa tầm tã, buộc phải ghé vào trạm cổ bên rừng du già để trú chân.

Trạm trọ ấy đã mục gần hết, tường rêu phủ dày, nền gạch bong tróc, nhưng kỳ lạ là vẫn còn ánh đèn dầu leo lét trong phòng trong – như thể có người vừa mới rót trà, thắp lửa.

Một tiểu nhị gan lớn bước vào trước, vừa đi vừa nói to:
“Có ai trong trạm không? Chúng tôi muốn thuê nghỉ tạm…”

Không ai trả lời.

Họ tiến sâu vào.

Trong gian phòng cuối cùng, có một chiếc bàn nhỏ, trên đó đặt một cuốn sách vở cổ bìa nâu, mở sẵn, nét mực còn mới. Trên trang giấy chỉ ghi vỏn vẹn một hàng chữ:

“Kẻ từng phản bội nhân duyên…

Sẽ không có bóng dưới ánh trăng.”

Tiểu nhị khựng lại. Anh nhìn quanh — chỉ có mùi ẩm và hương tóc cũ kỹ. Bỗng một vị trưởng thương nhân run giọng:

“Chuyện này… ta từng nghe rồi…”

Ông kể lại, bằng giọng thấp như tiếng mưa:

Năm xưa, ở đây từng có một trạm canh lễ cưới bí mật – nơi người ta tế sống những tân nương yểu mệnh để làm vật cầu may cho các dòng họ quyền quý.
Một cô gái tên Thiên Tuyết bị trấn yểm tại đây. Nhưng linh hồn nàng không tan.
Vài năm sau, một thư sinh lạc bước vào… và từ đó không ai còn thấy anh rời đi.

“Và mỗi năm, đúng ngày mưa gió… trạm này lại tự thắp đèn. Có người nói… hai bóng trắng vẫn cùng nhau ngồi uống trà trong đêm…”

Tiểu nhị rùng mình, quay nhìn tấm gương nứt trên vách. Trong gương — không có bóng mình. Nhưng anh thấy một người đang đứng sau lưng.

Anh quay ngoắt lại.

Không ai cả.

Trên nền đất trước gương, bỗng có một vết chân ướt hiện lên, rồi vết thứ hai… của một người khác.

hai vết chân cứ thế hiện ra, tiến sát nhau… rồi cùng biến mất.


*Năm đó, đoàn thương nhân bỏ trạm, đi xuyên đêm không dừng.

Khi ngoảnh lại lần cuối, họ thấy một điều mà không ai trong đoàn dám kể lại…*

Trạm cổ đứng lặng giữa mưa.
Nhưng từ bên trong, hai cái bóng mờ – một nam một nữ – đang ngồi uống trà bên nhau dưới ánh trăng vỡ.
Không có mặt.
Không có lời nói.
Không phản chiếu trong gương.
Nhưng… bóng họ lại rất rõ.


 

Chương 07: Gương Trần Chiếu Kiếp Trước

Nơi đây không có ngày.

Chỉ có ánh trăng vỡ vụn vĩnh viễn treo trên bầu trời tím xám, như thể thiên địa bị ai phong ấn bằng một nỗi buồn bất tận.

Lục Văn Sinh mở mắt.

Trạm cổ biến mất. Gốc cây du không còn. Anh đang ngồi giữa một căn phòng mờ khói, xung quanh là vô số gương đồng, mỗi tấm gương phản chiếu… một ký ức không thuộc về anh.

Tiếng gió thổi như tiếng thì thầm:

“Muốn biết vì sao không có bóng?

Hãy nhìn lại đời mà chàng từng sống.”

Một tấm gương tỏa sáng.

Trong đó, một nam nhân áo gấm, mặt lạnh lùng, đang đứng trước một tân nương quỳ lạy trong lễ cưới. Gương mặt tân nương đó… chính là Thiên Tuyết.

“Vì thăng quan, chàng bán ta.
Vì cầu số, chàng dâng bóng ta cho pháp đàn tà đạo.”

Tấm gương tiếp theo rực lên.

Thi thể Thiên Tuyết bị trấn dưới trạm cổ. Mái tóc bị chặt, bóng bị rút bằng bùa máu, gương đồng úp xuống không cho hồn nhập vào âm giới.

Kẻ ra lệnh — chính là người đàn ông kia… mang gương mặt Văn Sinh kiếp này, nhưng ánh mắt hoàn toàn khác.

Một tấm gương khác bật sáng:

Một đứa trẻ khóc giữa mưa.
Mẹ nó – một phụ nữ áo trắng không có bóng – đứng nhìn con từ xa, không thể lại gần, vì bị gương trần phản chiếu, không hồn nhập xác.

“Kiếp ấy, chàng sinh cùng giờ cùng ngày với ta.

Là đôi âm dương phối ngẫu được trời định.

Nhưng chàng chọn phản bội, để đổi vận số.”

Giọng nàng văng vẳng như gió:

“Vì chàng lấy đi bóng ta, nên trời lấy lại bóng chàng.”

Một luồng sáng mạnh lóa lên.

Cả không gian gương nổ tung thành bụi vàng, bay lơ lửng như tàn hồn trôi trong cõi trung gian.

Lục Văn Sinh quỳ giữa hư vô, nước mắt chảy xuống — nhưng không phản chiếu trong bất kỳ mặt gương nào.

Anh đã không còn thuộc về thế giới của người sống, cũng chẳng thuộc về cõi chết.

Chỉ còn lại… trăng vỡ, gió rì rào, và một giọng nữ dịu dàng vang lên phía sau:

“Chàng có muốn chuộc lỗi không?”

“Muốn.”

“Vậy hãy đi. Hãy đi thay ta. Trả lại những bóng hồn bị lấy.

Và nhớ… chàng không còn bóng nữa. Đừng để ai biết.”

 

Chương 08: Đêm Thứ Bảy – Trả Bóng Cho Người Chết

Tiếng chuông gió kẽo kẹt nơi hiên, gió đưa mùi nhang khét lẹt từ đâu đó thổi về, xen lẫn tiếng thở dài như vọng ra từ… dưới giường.

Lục Văn Sinh giật mình tỉnh dậy.

Trong phòng tối om. Cây nến đã tắt từ bao giờ. Cô gái – Thiên Tuyết – đang ngồi bên án thư, quay lưng về phía anh.

Ánh trăng mờ rọi qua cửa sổ, một bóng dài đổ lên nền gạch lạnh lẽo. Nhưng... không phải bóng cô. Đó là bóng của một người đang treo cổ.

Cổ Văn Sinh tê dại. Hơi thở như bị kéo ra khỏi ngực.

"Tại sao đêm nào ta cũng mơ thấy người chết treo dưới giếng sau nhà?"
"Tại sao cái bóng ấy lại ngày càng gần ta?"

Thiên Tuyết quay lại. Mắt cô lúc này… không còn tròng đen. Chỉ là hai hốc trống rỗng như phản chiếu một cõi khác.

“Vì có người trộm bóng người chết,
Mượn số sống của họ để đổi lấy tài lộc,
Mà quên trả.”

Giọng cô nhẹ như khói, nhưng vọng thành hàng vạn âm thanh trong đầu Văn Sinh.

Trên bàn, gương đồng tự nứt ra. Một đường đen hằn giữa mặt gương, rồi… máu trào ra từ vết nứt, nhỏ xuống bàn.

Từng giọt. Từng giọt. Mỗi giọt là một bóng người không đầu, xoay tròn trong mặt gương, gào khóc.

“Có một loại người, kiếp trước sống nhờ bóng kẻ khác…

Kiếp này sẽ sống không bóng, và chết không mộ.”

Lúc này, từ dưới gầm giường, một bàn tay lạnh băng thò ra, lôi tuột Lục Văn Sinh xuống.

Anh rơi vào bóng tối, va đập trong khoảng không không trọng lực. Khắp nơi là vô số bóng người bị treo ngược, miệng bị khâu, mắt bị chọc, mỗi người đều giống anh.

Rồi... một giọng nữ rít lên:

“Trả bóng lại cho họ! Trả… hết… đi!”

Một luồng khí lạnh xuyên qua lồng ngực. Lục Văn Sinh gào lên — và mở mắt lần nữa.

Anh đang nằm bên ngoài, cạnh giếng cổ phía sau nhà.

Tay anh cầm một sợi tóc đen dài, dính máu.

Trên thành giếng, khắc mờ dòng chữ đã bị rêu che mất:

“Thiên Tuyết – người không bóng – bị tế dưới giếng vào đêm trăng máu, năm Tân Dậu.”

Anh nhớ ra.

Năm đó… chính là năm sinh của anh.

 

CHƯƠNG 09: LỄ TRẢ BÓNG

Đêm ấy, trăng máu lại lên.

Gió gào như khóc. Giếng cạn sau nhà bắt đầu rỉ nước, mùi tanh bốc lên nồng nặc. Trên mặt giếng, bóng của Lục Văn Sinh không còn in xuống đất.

Anh đã đánh mất cái bóng – phần hồn cuối cùng của chính mình – khi dám nhìn vào gương đồng ba lần.

Trong tay anh lúc này là ba mảnh gương cổ, nhặt từ ba nơi:

  • Miếu Cổ treo xác nữ sinh vô danh.
  • Hang đá dưới Tàng Thư Cốc, nơi chứa tấm gương soi lời nguyền.
  • Trạm y tế bỏ hoang, nơi từng chữa trị kẻ chết lâm sàng nhưng không có bóng khi tỉnh lại.

Lễ Trả Bóng bắt đầu.

Thiên Tuyết hiện ra, toàn thân phủ vải liệm trắng. Đôi mắt không có tròng đen, nhưng rơi hai hàng lệ máu.

“Ta bị người đời cướp bóng khi còn sống.
Bị tế dưới giếng vào đêm trăng máu.
Chết không mộ, không hồn, không siêu sinh.
Còn ngươi… sống nhờ bóng ta.”

Văn Sinh quỳ xuống, tay run rẩy đặt ba mảnh gương thành hình trăng khuyết. Anh cắn ngón tay, nhỏ từng giọt máu lên mặt gương.

Từ ba mảnh gương, ba tiếng khóc bật lên.
Là tiếng một đứa bé – một thiếu nữ – và một bà lão.
Tất cả đều từng bị mất bóng… vì người giống anh.

Ánh trăng chiếu qua rặng tre, chiếu xuyên người Thiên Tuyết.

Cô cười. Nhưng nụ cười ấy khiến không khí đông cứng.

“Ngươi nghĩ chỉ cần trả bóng… là xong sao?
Không. Bóng chỉ là phần nổi.
Ta cần ngươi… gánh thay phần chìm.”


Lễ tế nghịch chuyển.

Thiên Tuyết bước tới, ôm lấy Văn Sinh. Lạnh như xác chết. Mùi tóc ẩm và đất giếng trùm lên anh.

Gương đồng bỗng vỡ tan.

Từ mặt gương, một bóng người nữ bước ra, nhưng không phải Thiên Tuyết – mà là cái bóng chưa từng rời khỏi Văn Sinh từ kiếp trước.

Kiếp đó, anh từng là đạo sĩ trẻ, dùng phép “Trộm Bóng” để kéo dài mạng sống cho quý tộc.
Thiên Tuyết… chỉ là một trong số hàng trăm cô gái bị tế.

Bây giờ, tất cả bóng bị lấy – đang quay về.

Từng cái bóng không đầu, không mặt, bò ra từ giếng cổ, bám vào người Văn Sinh.

Anh la hét, nhưng không ai nghe.


Cuối cùng… trăng lặn.

Sáng hôm sau, người ta tìm thấy Lục Văn Sinh nằm bất động bên miệng giếng, mắt mở to, không còn con ngươi.

Trên tường có khắc dòng máu khô:

“Một người sống nhờ trăm cái bóng,
Sẽ chết trong bóng của chính mình.”

 

CHƯƠNG 10: BÓNG CUỐI CÙNG

Đêm đó, mưa lớn.

Xác của Lục Văn Sinh được chôn sau núi. Quan phủ ghi: "Chết vì loạn thần trí, tự gieo mình xuống giếng." Không ai biết, gương đồng trong phòng đã không còn vết nứt nào. Nhưng trên mặt gương... có in bóng của một người đàn ông gầy yếu đang cười.

Ba tháng sau, căn trọ hoang.

Một học giả trẻ từ phương xa ghé lại, xin tá túc qua đêm. Trăng tròn chiếu sáng khắp sân. Khi bước vào phòng, anh giật mình khi thấy mình không có bóng.

“Lạ thật, trăng sáng thế kia…”

Anh xoay người lại — cô gái ấy đang đứng giữa cửa, vẫn bộ áo trắng, tóc dài ướt mưa, mắt đen không lòng trắng.

Cô mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi:

“Trọ ở đây một đêm… có tính tiền không?”


**Sáng hôm sau, người chủ nhà phát hiện phòng trọ không có ai.

Nhưng trên bàn, có một gương đồng. Trong gương, phản chiếu cảnh đêm qua:
Một cô gái đứng sau lưng thư sinh,
và cả hai... đều không có bóng.**


Người dân kể rằng căn trọ đó bị nguyền.
Cứ mỗi mùa trăng máu, gương đồng sẽ “phát sáng” vào nửa đêm.
Ai nhìn vào, nếu không thấy bóng mình trong gương...
…thì đêm đó sẽ không bao giờ bước ra khỏi căn phòng.

  Vật Phẩm Phong Thủy May Mắn Trừ Tà – Bình An!

 Bạn có tin rằng một vật phẩm nhỏ bé lại có thể mang đến sự bình an, xua tan vận xui, thu hút tài lộc? 7 vật phẩm phong thủy đặc biệt dưới đây được chế tác tinh xảo từ chất liệu tự nhiên (trầm hương, dâu tằm, đá mắt hổ), kết hợp năng lượng tâm linh, chính là "lá bùa hộ mệnh" giúp bạn vững tâm mỗi ngày. Khám phá ngay!

1)DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH TRẦM HƯƠNG

🔗  SHOPEE |https://s.shopee.vn/2LMjfdKLyu

🔗 TIKTOK  https://vt.tiktok.com/ZSkvJ9k1U/

 

2)VÒNG TAY TRẦM HƯƠNG 108 HẠT - BÌNH AN TRỌN ĐỜI

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/20jtH3llMO

 🔗 TIKTOK  https://vt.tiktok.com/ZSkvJRkR8/

3) VÒNG TRẦM HƯƠNG NGŨ MỆNH - HỢP TUỔI RƯỚC LỘC

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/10rM5GNp2G

 🔗 TIKTOK SHOP  https://vt.tiktok.com/ZSkvJ5KGB/



4)VÒNG TAY MẶT PHẬT BẢN MỆNH 12 CON GIÁP

🔗 SHOPEE 1 |https://s.shopee.vn/4fkeS3uMRm

 🔗 SHOPEE 2 https://s.shopee.vn/6AZSEn7Ow1

5) VÒNG DÂU TẰM 108 HẠT - "THẦN HỘ MỆNH" TRỪ TÀ

🔗 SHOPEE  https://s.shopee.vn/708ZEOTDXu

 

6) VÒNG DÂU TẰM KHẮC TÊN - BÙA HỘ THÂN ĐỘC NHẤT

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/1qQT4uUkKW

🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveFTT5/



7) MẶT DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH ĐÁ MẮT HỔ - UY LỰC VÔ SONG

🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/10rL6svxtq

 🔗 TIKTOK SHOP  https://vt.tiktok.com/ZSkveYny5/

"Vật phẩm phong thủy không chỉ là trang sức - Đó là năng lượng bảo hộ bạn mỗi ngày!"

Đừng để tâm linh bị bỏ quên – hãy chọn cho mình một vật hộ thân, thu hút năng lượng tốt lành mỗi ngày!

Post a Comment

0 Comments