Truyện: Khách Quán Đêm Giông
Chương 01
Mưa xối xả như trút nước. Gió hú rít qua khe núi, từng
tia sét lóe sáng, soi rõ con đường quan đạo lầy lội. Một cỗ xe ngựa cũ kỹ lặc
lè tiến vào trấn nhỏ ven núi. Người đánh xe co ro trong manh áo tơi rách, ngựa
thở hồng hộc, hơi trắng bốc nghi ngút.
Trong xe là một vị thư sinh trẻ, áo dài xanh, mặt mày
tuấn tú nhưng tái nhợt vì mệt. Chàng đã lạc đường từ chiều, đến khi mưa bão ập
xuống mới may mắn nhìn thấy ngọn đèn dầu lập lòe phía xa.
Quán trọ nhỏ bên đường, mái ngói rêu phong, tường gỗ cũ
kêu kẽo kẹt theo gió. Bảng hiệu nghiêng ngả, chỉ còn mấy chữ mờ “Vạn Lai điếm”.
Trong quán đã có vài người:
- Một hán tử vạm vỡ ngồi mài đao, ánh mắt hung dữ.
- Một nữ tử áo đỏ ngồi góc khuất, dung nhan đẹp lạ
thường, nhưng da trắng đến rợn người.
- Một tiểu đồng gầy gò, ôm lồng chim, mắt không ngừng
nhìn chằm chằm vào thư sinh.
Thư sinh cảm thấy bất an, song mệt mỏi quá nên gật đầu
xin một phòng nghỉ tạm.
Đêm dần sâu. Mưa vẫn rền vang. Thư sinh trong phòng nghe
tiếng gõ cửa cốc… cốc… cốc. Mở ra, chẳng thấy ai. Nhưng trên đất có vết
chân ướt, kéo dài vào trong.
Lúc sét lóe lên, mặt nàng hóa trắng bệch, hai hốc mắt đen
ngòm chảy máu.
Thư sinh hoảng hốt lùi lại, đọc nhanh mấy câu chú trong
sách đạo mà cha từng dạy. Ánh sáng mờ phát ra từ ngọc bội bên hông, nữ tử rít
gào, thân hình hóa thành làn khói đỏ tan biến.
Cửa phòng bật mở, gió ào vào. Bà lão chủ quán, hán tử mài
đao, cả tiểu đồng đều biến mất, chỉ còn tiếng gió hú lạnh lẽo. Thư sinh chạy ra
ngoài: quán trọ đã biến thành nền đất hoang, gạch vụn ngổn ngang, chỉ còn cột
gỗ gãy đổ lẫn trong cỏ dại.
Thư sinh siết chặt ngọc bội, lòng lạnh buốt.
Mưa đã tạnh, nhưng trong gió sớm, người ta còn nghe văng
vẳng tiếng gõ cửa cốc… cốc… cốc…
Chương 02:
Bóng Người Trong Gương Nước
Trời sáng. Mưa đã ngớt, nhưng sương mù còn dày đặc, che
kín lối mòn ven núi. Thư sinh tên Lâm Uyên, thân thể rã rời, nhưng không dám
nán lại nền đất hoang của quán trọ. Chàng tìm đường xuống trấn.
Dọc đường, dân chài ven sông nghe chàng kể chuyện Vạn Lai
điếm thì đều biến sắc:
“Mười năm trước, sét đánh, quán cháy rụi. Người trong
điếm không thoát kịp, ai nấy chết cháy đen thui. Từ đó, đêm bão nào cũng có kẻ
lữ hành lạc vào, sáng ra đều mất tích. Có kẻ bảo thấy bóng hồng y ngồi trong
tro tàn, tóc dài che mặt, cười khanh khách…”
Nghe xong, Lâm Uyên lạnh sống lưng. Chàng vốn là kẻ đọc
sách, không tin quỷ thần, nhưng đêm qua… rõ ràng mắt thấy tai nghe.
Chiều hôm ấy, trời lại nổi giông. Mây đen kéo đến như tấm
màn dày, che kín cả vùng núi. Dân trấn vội đóng cửa, giăng bùa trấn môn. Một
ông lão bán giấy vàng bạc kéo Lâm Uyên lại, dúi cho chàng một tấm bùa:
“Cậu thư sinh, mệnh cậu nhẹ, đừng đi ngoài đêm. Đây là bùa
phong lôi ta giữ từ thời còn theo đạo sĩ. Giữ lấy, biết đâu cứu được mạng.”
Đêm xuống, sấm sét lại nổ, mưa trắng trời. Lâm Uyên thuê
phòng trong một quán trọ khác, lòng còn run rẩy. Nửa đêm, nước mưa thấm qua
mái, nhỏ tong tong xuống sàn, thành một vũng gương nước loang loáng.
Trong ánh chớp, Lâm Uyên rùng mình: trong gương nước
phản chiếu không chỉ một mình chàng, mà còn có bóng một nữ tử áo đỏ ngồi ngay
bên giường!
Nàng cúi đầu chải tóc, từng sợi đen dài rũ xuống, nhỏ
giọt đỏ tươi như máu. Khi ngẩng mặt lên, đôi mắt nàng trống rỗng, môi tím ngắt,
thì thào:
“Khách quan… đêm trước… chưa kịp làm bạn cùng ta… Nay ta
lại đến…”
Gió rít. Cửa sổ bật tung. Bóng người trong gương nước dần
bò ra ngoài, tay nàng lạnh băng đặt lên cổ Lâm Uyên.
Trong khoảnh khắc sống chết, chàng nhớ tới tấm bùa phong
lôi. Run rẩy rút ra, dán lên gương nước. Tức khắc, sấm sét ngoài trời dội
xuống, ánh lửa trắng xóa thiêu rụi bóng áo đỏ.
Căn phòng trở nên yên lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi rả
rích. Nhưng khi nhìn lại vũng nước, Lâm Uyên sững người: trong gương vẫn còn
mờ mờ khuôn mặt nàng, cười quái dị, thì thầm hai chữ: “Vạn Lai…”
Chương 03:
Mộ Người Dưới Cội Tùng
Từ sau đêm thấy bóng nữ tử trong gương nước, Lâm Uyên bần
thần không yên. Cứ nhắm mắt là chàng nghe tiếng gõ cửa cốc… cốc… cùng
tiếng gọi khẽ:
“Khách quan… làm bạn cùng ta…”
Ngày hôm sau, trời lại đổ mưa rền. Lâm Uyên đến tìm ông
lão bán giấy vàng bạc. Ông lão nghe chuyện thì biến sắc, run run nói:
“Ngươi đã vướng vào oán linh của Vạn Lai điếm rồi.
Chỉ còn cách tìm mộ thật của nàng ấy, giải oan mới mong thoát.”
Lâm Uyên gặng hỏi. Ông lão thở dài:
“Mười năm trước, đêm bão ấy, có một cô gái áo đỏ đi ngang
qua điếm. Chủ quán vì tham sắc, mưu hại nàng. Nhưng sét đánh bất ngờ, lửa bốc
cháy, cả điếm thành tro. Hài cốt nàng chưa từng được chôn cất… Nghe nói xác
nàng bị giấu dưới cội tùng sau điếm, đến nay vẫn bị vùi trong đất ẩm.”
Đêm ấy, giông gió lại kéo đến. Lâm Uyên một mình mang
theo xẻng, đến nền đất hoang nơi Vạn Lai điếm từng tồn tại.
Trong mưa, cội tùng già sừng sững, rễ gồ ghề như móng
vuốt quỷ. Ánh chớp soi rõ đất dưới gốc, từng vũng nước đỏ như máu loang ra.
Lâm Uyên run rẩy đào. Mỗi nhát xẻng như chạm phải thứ gì
lạnh buốt. Đào sâu xuống, quả nhiên phát hiện một quan tài gỗ cháy sém, chỉ
còn nửa nắp.
Vừa mở ra — một luồng hàn khí xộc thẳng lên, khiến mưa
gió cũng như lặng đi. Trong quan tài, một bộ hài cốt mặc áo đỏ rách nát, tóc
dài vẫn còn đen nhánh, quấn lấy xương khô.
Đột nhiên, hai hốc mắt rỗng mở to, đỏ rực như than hồng.
Giọng nói khe khẽ vang lên giữa sấm sét:
“Ngươi… tìm ta làm gì…?”
Lâm Uyên quỳ xuống, nghẹn ngào:
“Cô nương, oan hồn không tan là do bị hại. Ta chỉ mong
giải mối oán này, để người được siêu sinh.”
Bầu trời xé rách bởi một tia sét. Bóng nữ tử áo đỏ hiện
lên, đứng ngay sau lưng Lâm Uyên. Nàng cười khẽ, hơi thở lạnh như băng phủ
xuống gáy:
“Ngươi… dám giải oan cho ta sao? Nếu thất hứa… ta sẽ kéo
ngươi cùng đi.”
Mưa bão gào thét, bóng áo đỏ tan vào màn sương, chỉ còn
quan tài hé mở, xương khô run rẩy như còn sống.
Lâm Uyên biết: từ nay, số phận mình đã gắn chặt với oan
hồn áo đỏ…
Chương 04:
Huyết Ấn Trên Bức Họa
Sau đêm đào thấy quan tài dưới cội tùng, Lâm Uyên trở về
trấn, lòng đầy ám ảnh. Từ đó, hễ mưa đổ xuống là trong gương, trên vũng nước,
thậm chí bóng cửa sổ, chàng đều thấy thấp thoáng bóng nữ tử áo đỏ.
Đêm thứ ba mưa bão liên tiếp, Lâm Uyên không ngủ. Chàng
ngồi đọc sách, ngọc bội bên hông đặt ngay ngắn. Đột nhiên, có tiếng sột soạt
vang lên từ kệ gỗ. Một bức cuộn tranh rơi xuống.
Mở ra, chàng kinh hãi: trong tranh là cảnh Vạn Lai
điếm, vẽ rõ từng người khách – hán tử mài đao, tiểu đồng ôm lồng chim, bà lão
chủ quán… và cả nữ tử áo đỏ!
Đặc biệt, trên khóe môi nữ tử, một vết máu tươi rịn ra,
nhỏ xuống mặt giấy. Chữ viết nguệch ngoạc hiện lên:
“Hãy tìm kẻ họ Tống… máu hắn… là chìa
khóa…”
Lâm Uyên nhớ lại lời ông lão bán giấy vàng bạc: chủ quán
năm xưa họ Tống, tham sắc mà mưu hại khách nữ. Nhưng quán bị sét đánh, hắn lẽ
ra đã chết cùng. Vậy… liệu có bí mật gì chưa sáng tỏ?
Ngay lúc ấy, cửa phòng bật mở, gió ào vào. Bức họa rung
lên, từng bóng người trong tranh từ từ nhúc nhích, dường như muốn bước ra
ngoài.
Hán tử mài đao nghiến răng ken két. Tiểu đồng cười khanh
khách. Bà lão chủ quán cúi rạp lưng, đôi mắt trũng sâu đỏ ngầu.
Nữ tử áo đỏ vẫn ngồi ở góc tranh, từ tốn ngẩng đầu, nhìn
thẳng vào Lâm Uyên. Đôi môi nàng mấp máy:
“Tìm hắn cho ta… ta sẽ để ngươi sống…”
Tiếng sấm rền vang, ánh chớp xé bầu trời. Bóng người
trong tranh tan biến, nhưng bức họa in hằn một dấu bàn tay máu đỏ rực,
như một huyết ấn khóa chặt số mệnh.
Lâm Uyên hiểu: muốn thoát kiếp nạn, chàng phải lần ra kẻ
mang họ Tống – kẻ đã gây nên thảm họa mười năm trước.
Ngoài trời, mưa lại trút xuống, như thể quỷ thần cũng
đang thúc giục bước chân chàng vào cơn hiểm họa sâu hơn.
Chương 05:
Hậu Nhân Họ Tống
Sau đêm bức họa đẫm huyết ấn, Lâm Uyên quyết tìm manh
mối. Hỏi thăm khắp trấn, chàng được biết:
“Dòng họ Tống vốn là chủ điếm giàu có, nhưng sau trận
cháy, cả nhà coi như tuyệt diệt. Chỉ còn một kẻ cháu xa, tên Tống Thừa, nay
sống ẩn dật ở đầu làng bên, quanh năm bệnh tật, ít ra ngoài.”
Mưa lại kéo đến, sấm sét dội vang như thúc giục. Lâm Uyên
mang theo bức họa, lần đến căn nhà tranh rách nát bên rìa rừng.
Trong ánh chớp, cánh cửa mở hé, lộ ra một nam tử gầy gò,
tóc tai bù xù, mắt trắng đục. Hắn ho khan, giọng khàn khàn:
“Ngươi… đến vì oán hồn áo đỏ, đúng không?”
Lâm Uyên rùng mình:
“Quả vậy. Cô nương ấy chết oan, tìm mãi chưa được giải
thoát. Ngươi là hậu nhân họ Tống, hẳn biết sự thật năm xưa.”
Tống Thừa bật cười khô khốc, trong tiếng ho rũ rượi:
“Sự thật ư? Chính tổ phụ ta… đã tham sắc mà hại nàng.
Nhưng ngươi có biết… lửa sét năm đó không giết chết lão, mà chỉ thiêu cháy nửa
thân? Hắn sống sót, lẩn trốn, cuối cùng truyền lại huyết mạch… đến ta.”
Hắn vén áo, để lộ bên ngực trái một dấu bớt đỏ như ngọn
lửa, rực sáng mỗi khi sét lóe.
Đúng lúc ấy, cửa nhà bật tung. Một luồng gió lạnh xộc
vào, mùi ẩm mốc tanh tưởi. Nữ tử áo đỏ hiện thân, tóc rũ dài quét đất, đôi mắt
rỗng đỏ ngầu.
Nàng nhìn Tống Thừa, giọng oán độc:
“Cuối cùng… ta cũng tìm được… huyết mạch họ Tống…”
Bầu trời nổ vang. Trong ánh sét, tóc nàng như hàng ngàn
dải lụa máu, lao thẳng đến siết chặt Tống Thừa.
Hắn gào thét, mắt trợn ngược, thân hình bị kéo dần vào
bóng đêm. Lâm Uyên hoảng hốt, vội ném bùa phong lôi áp lên bức họa, niệm chú.
Một luồng sáng tím lóe lên, cắt ngang cơn oán khí.
Nữ tử áo đỏ quay lại nhìn Lâm Uyên. Nụ cười nàng méo mó,
nửa khóc nửa cười:
“Ngươi… muốn cứu hắn? Hay giao hắn cho ta? Lựa chọn… ở
ngươi…”
Ngoài kia, sấm sét chồng chất, mưa bão như đang chờ phán
quyết.
Chương 06:
Lời Thề Trong Bão Tố
“Ngươi mang huyết mạch họ Tống… phải đền mạng cho ta…”
Tống Thừa vùng vẫy, gào khóc:
“Ta… ta chỉ là kẻ vô tội! Tội ác là của tổ phụ ta… sao
bắt ta gánh thay?”
Lâm Uyên nắm chặt bùa phong lôi trong tay, lòng dằn vặt
dữ dội. Nếu cứu Tống Thừa, oan hồn vĩnh viễn chẳng siêu thoát. Nếu buông tay,
chính chàng trở thành đồng lõa với hận thù.
Ngoài trời, sấm sét dội xuống liên hồi. Ngọc bội bên hông
Lâm Uyên rung lên, tỏa ánh sáng xanh nhạt, như thúc giục quyết định.
Cuối cùng, chàng hét lớn:
“Oán có gốc, nợ có nguồn. Kẻ gây tội đã chết, nhưng huyết
mạch còn thì oán khí chẳng tan. Muốn giải, chỉ có máu đổi máu!”
Lâm Uyên cắn đầu ngón tay, vẽ bùa huyết lên ngọc bội, rồi
ấn mạnh vào ngực Tống Thừa. Một tia sét xé trời, đánh thẳng xuống.
Căn nhà nổ tung ánh sáng trắng. Tiếng thét của Tống Thừa
hòa lẫn tiếng cười lẫn khóc của nữ tử áo đỏ, vang dội khắp cánh rừng.
Khi ánh chớp tan đi, trong nhà chỉ còn Lâm Uyên ngồi
phịch xuống đất, áo ướt đẫm mưa. Trước mặt chàng, chỉ còn một vũng máu đỏ sẫm.
Nữ tử áo đỏ đã biến mất, Tống Thừa cũng chẳng còn.
Trên nền đất lạnh, một cánh trâm bạc vỡ đôi lấp lánh, còn
vương hương đàn hương nhàn nhạt.
Từ đó, trấn nhỏ không còn nghe chuyện “Vạn Lai điếm hiện
hồn” mỗi đêm bão nữa. Người ta tin oan hồn đã được giải.
Nhưng riêng Lâm Uyên… từ hôm ấy, mỗi khi mưa xuống, chàng
vẫn nghe trong gió vẳng lại tiếng gõ cửa cốc… cốc… cốc… cùng một giọng
nữ khe khẽ thì thầm:
“Khách quan… ta nợ ngươi một lời cảm tạ…”
Và trong giấc mộng, đôi mắt rỗng đỏ ngầu ấy vẫn dõi theo,
vừa u oán vừa dịu dàng, như mối duyên dang dở chẳng bao giờ phai.
— Hết —
TÁC GIẢ: ẾCH CON
Vật Phẩm Phong Thủy May Mắn Trừ Tà - Bình An, Tài Lộc Đến
Nhà!
1)DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH TRẦM HƯƠNG
🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/2LMjfdKLyu
🔗 TIKTOK https://vt.tiktok.com/ZSkvJ9k1U/
Chất liệu: Trầm hương tự nhiên, tỏa hương thơm dịu nhẹ.
Công dụng:
Bảo hộ bản mệnh, tránh tà khí, tai ương.
Mang lại may mắn, tịnh tâm giữa đời sống bộn bề.
Phù hợp: Người cần sự che chở tâm linh, muốn tìm bình an nội
tại.
2)VÒNG TAY TRẦM HƯƠNG 108 HẠT - BÌNH AN TRỌN ĐỜI
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/20jtH3llMO
🔗 TIKTOK https://vt.tiktok.com/ZSkvJRkR8/
Đặc điểm: Chuỗi tràng 108 hạt trầm tóc vườn, hạt đều mịn.
Ý nghĩa:
Số 108 tượng trưng cho sự viên mãn, xóa bỏ 108 phiền não.
Hút năng lượng tích cực, giữ tâm an định.
Ai nên đeo: Người làm việc trí óc, cần tập trung, giảm căng
thẳng.
3) VÒNG TRẦM HƯƠNG NGŨ MỆNH - HỢP TUỔI RƯỚC LỘC
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/10rM5GNp2G
🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkvJ5KGB/
Thiết kế: 5 màu sắc tương ứng Kim - Mộc - Thủy - Hỏa
- Thổ.
Lợi ích:
Cân bằng âm dương, kích hoạt vận may theo mệnh tuổi.
Thu hút tài lộc, bảo vệ sức khỏe.
Điểm đặc biệt: Chọn màu hợp mệnh → Tối ưu hóa cơ hội!
4)VÒNG TAY MẶT PHẬT BẢN MỆNH 12 CON GIÁP
🔗 SHOPEE 1 |https://s.shopee.vn/4fkeS3uMRm
🔗 SHOPEE 2 https://s.shopee.vn/6AZSEn7Ow1
Cá nhân hóa: Mặt Phật khắc hình 12 con giáp (tuổi
Tý, Sửu, Dần...).
Tác dụng:
Phật độ mệnh theo tuổi → Hóa giải vận hạn, mở đường quý
nhân.
Trầm hương kết hợp mặt Phật → Kép bảo vệ, kép may mắn.
Quà tặng ý nghĩa: Tặng người thân dịp sinh nhật, lễ đặc biệt.
5) VÒNG DÂU TẰM 108 HẠT - "THẦN HỘ MỆNH" TRỪ TÀ
🔗 SHOPEE https://s.shopee.vn/708ZEOTDXu
Chất liệu: Gỗ dâu tằm rừng già, bền chắc, vân gỗ tự nhiên.
Năng lượng:
Gỗ dâu tích tụ linh khí đất trời → Mạnh mẽ trừ tà, ngăn
âm khí.
Chuỗi 108 hạt → Tạo lá chắn bảo vệ toàn diện.
Lưu ý: Đặc biệt hiệu quả cho người hay đi đêm, làm nghề
đặc thù.
6) VÒNG DÂU TẰM KHẮC TÊN - BÙA HỘ THÂN ĐỘC NHẤT
🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/1qQT4uUkKW
🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveFTT5/
Cá nhân hóa: Khắc TÊN RIÊNG hoặc thẻ
chú theo yêu cầu.
Công năng:
Tăng sức mạnh trấn trạch, xua đuổi điềm xấu.
Mang theo như bùa may mắn cá nhân.
Độc quyền: Chỉ có tại shop! Món quà tâm linh ý nghĩa nhất.
7) MẶT DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH ĐÁ MẮT HỔ - UY LỰC VÔ
SONG
🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/10rL6svxtq
🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveYny5/
Chất liệu: Đá mắt hổ tự nhiên (3.6cm) + bạc 925.
Sức mạnh kép:
Đá mắt hổ: Tăng dũng khí, thu hút tài lộc, chống tiểu nhân.
Phật bản mệnh: Che chở, hóa giải họa hại.
Phong cách: Sang trọng, phù hợp cả nam lẫn nữ.
"Vật phẩm phong thủy không chỉ là trang sức - Đó là
năng lượng bảo hộ bạn mỗi ngày!"
🔥 DEAL SỐC HÔM NAY:
✅ Freeship cho đơn từ 500K
✅ Tặng túi thơm trầm hương trị
giá 50K
✅ Bảo hành 1 đổi 1 nếu lỗi kỹ
thuật
SỐ LƯỢNG CÓ HẠN - ĐẶT NGAY KẺO HẾT!
👉 NHẤN VÀO LINK SẢN PHẨM để
chọn "bảo bối" phù hợp nhất với bạn!
Đừng để tâm linh bị bỏ quên – hãy chọn cho mình một vật
hộ thân, thu hút năng lượng tốt lành mỗi ngày!

0 Comments