Vô Ảnh Phàm Nhân Chương 05

 Chương 05: Dược Viên Học Đồ

Thời gian trôi đi trong sự lặp lại đều đặn của công việc và luyện công. Thanh Mộc Trường Sinh Công tầng một đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của Lâm Dị. Những cảm giác ấm áp nhẹ nhàng trong lòng bàn tay, bàn chân xuất hiện ngày càng thường xuyên hơn, dù vẫn rất mờ nhạt và không thể chủ động điều khiển. Nhưng sức khỏe tổng thể của cậu đã có bước tiến rõ rệt. Khuôn mặt không còn xanh xao, thay vào đó là một chút sắc hồng nhạt; hơi thở ổn định, không còn thở dốc khi làm những việc nặng nhọc vừa phải; và quan trọng nhất, cậu hầu như không còn bị những cơn ho hành hạ mỗi khi trời trở gió. Đối với Lâm Dị, đây đã là một sự thay đổi kỳ diệu.



Kiến thức về dược thảo của cậu cũng tiến bộ nhanh chóng dưới sự chỉ dạy của Chu Tử Kỳ. Một buổi chiều, khi đang kiểm tra một luống dược thảo mới được gieo trồng, Chu Tử Kỳ đột nhiên chỉ vào ba loại cây cỏ nhỏ bé, trông không có gì đặc biệt ở một góc riêng biệt được chăm sóc cẩn thận hơn hẳn.

“Ngươi đã học khá nhiều về dược thảo thông thường. Hôm nay, ta cho ngươi biết về ba loại ‘linh dược’ cơ bản nhất mà Thanh Phong Môn có thể trồng được.” Giọng Chu Tử Kỳ trầm thấp, mang chút trang trọng.

Lâm Dị lập tức chú ý. “Linh dược”? Đây là lần đầu tiên cậu nghe đến khái niệm này trong thực tế, trước đây chỉ thoáng qua trong những câu chuyện truyền kỳ.

“Ừ.” Chu Tử Kỳ cúi xuống, chỉ vào loại đầu tiên: một cây nhỏ, thân mảnh, lá như hình mây, màu xanh nhạt pha chút ánh bạc. “Đây là Thanh Vân Tử. Thuộc tính Mộc, thiên về Thủy. Nó không phải là thuốc chữa bệnh thông thường. Trong lá và thân non của nó chứa một loại tinh chất cực kỳ tinh khiết, có thể giúp ổn định tâm thần, thanh lọc tạp khí trong cơ thể, đặc biệt hữu ích cho người mới bắt đầu luyện công, tránh bị tâm ma quấy nhiễu hoặc khí tắc do tạp chất. Tuy nhiên, hiệu lực yếu, chỉ dùng cho đệ tử ngoại môn hoặc nội môn cấp thấp. Một cây Thanh Vân Tử từ khi gieo hạt đến khi có thể thu hoạch lá non, ít nhất cũng phải ba năm, và mỗi lần chỉ hái được một hai lá, nếu không sẽ tổn hại căn cơ của cây.”

Lâm Dị nhìn chăm chú vào cây Thanh Vân Tử nhỏ bé, trong lòng cảm thấy một sự kính trọng kỳ lạ. Ba năm… chỉ để có vài chiếc lá. Đúng là “linh dược”, thời gian và công sức bỏ ra không phải dược thảo thông thường có thể so sánh.

Chu Tử Kỳ lại chỉ sang loại thứ hai: một loại cỏ thấp, sát mặt đất, lá dày, màu nâu đậm, hình dáng kỳ lạ như những chiếc vảy rồng thu nhỏ. “Đây là Địa Lung Thảo, còn gọi là Long Tức Thảo. Thuộc tính Thổ, kiêm Mộc. Nó mọc sát đất, hút địa khí và chất dinh dưỡng từ đất mẹ. Rễ của nó có tác dụng bồi bổ nguyên khí, cố bản, đặc biệt tốt cho người bị tổn thương khí hải hoặc thể chất suy nhược lâu ngày. Nhưng hiệu lực rất chậm, cần dùng lâu dài. Một cây Địa Lung Thảo phải mất năm năm mới có rễ dùng được, và mỗi lần chỉ đào lấy một phần rễ nhỏ, phải để lại phần chính để nó tiếp tục sinh trưởng.”

Cuối cùng, ông chỉ vào loại thứ ba: một loại nấm nhỏ, màu trắng ngà, mọc dưới gốc một cây cổ thụ già, hình dáng như một giọt nước đông đặc, bề mặt mịn màng. “Cái này gọi là Long Diên Hương – tất nhiên không phải thứ Long Diên Hương từ cá nhà táng, mà là một loại nấm linh đặc biệt, chỉ mọc dưới gốc những cây cổ thụ có tuổi đời trên trăm năm, hút lấy tinh hoa của cây. Nó có tác dụng dưỡng huyết, thông mạch nhẹ, đặc biệt thích hợp cho người kinh mạch trì trệ, khí huyết không thông. Nhưng cực kỳ hiếm, toàn bộ Dược Viên này, cũng chỉ có ba năm cây cổ thụ đủ điều kiện, và mỗi cây mỗi năm may ra mới sinh được một hai cái nấm nhỏ này. Đây là bảo vật cấp đệ tử nội môn, chúng ta chỉ có trách nhiệm chăm sóc, không được tùy tiện động vào.”

Nghe xong giới thiệu về ba loại linh dược, Lâm Dị mới thực sự cảm nhận được sự khác biệt giữa “dược thảo thông thường” và “linh dược”. Không chỉ ở hiệu quả, mà còn ở thời gian, công sức và giá trị. Cậu cũng hiểu hơn về vị trí của Dược Viên trong Thanh Phong Môn – nơi này không chỉ cung cấp thuốc men thông thường, mà còn chịu trách nhiệm nuôi trồng những tài nguyên tu luyện quan trọng, dù chỉ là loại cấp thấp.

“Ngươi nhớ kỹ đặc điểm và cách chăm sóc của chúng.” Chu Tử Kỳ dặn dò. “Đặc biệt là Thanh Vân Tử và Địa Lung Thảo, thỉnh thoảng sẽ có đệ tử ngoại môn hoặc chấp sự đến lấy dùng (theo phân phối hoặc dùng công tích đổi lấy). Ngươi phải biết cách thu hoạch đúng, không được làm tổn hại cây. Còn Long Diên Hương… nếu không có mệnh lệnh đặc biệt, tuyệt đối không được đụng vào.”

“Vâng, tiểu tử nhớ kỹ.” Lâm Dị trịnh trọng đáp.

Việc học hỏi và công việc cứ thế tiếp diễn. Lâm Dị dần dần thích nghi với nhịp sống và quy tắc ngầm trong Thanh Phong Môn ngoại viện.

Nơi này có một hệ thống phân cấp rõ ràng. Đứng trên đỉnh là các Trưởng lão, Chấp sự nội môn, mà những người như Lâm Dị hầu như không có cơ hội tiếp xúc. Tiếp đến là đệ tử nội môn chính thức, mặc trang phục xanh lam hoặc trắng, có thể tự do ra vào nhiều khu vực, được hưởng tài nguyên tu luyện tốt hơn. Dưới nữa là đệ tử ngoại môn chính thức, mặc áo xanh thẫm, chủ yếu phụ trách các công việc thường ngày và tu luyện cơ bản, nhưng vẫn có hy vọng thăng tiến. Cuối cùng, ở tầng đáy, là đám tạp dịch như Lâm Dị, mặc quần áo vải thô màu nâu xám, làm những công việc nặng nhọc, bẩn thỉu nhất, lương bổng ít ỏi, và hầu như không có tương lai.

Nội quy không thành văn nhưng ai cũng phải tuân theo: kẻ dưới phải tuyệt đối phục tùng kẻ trên; không được tùy tiện vào các khu vực cấm; không được đánh cắp tài nguyên tu luyện (hình phạt cực kỳ nghiêm khắc); và quan trọng nhất, phải biết “thủ phận”.

Lâm Dị luôn cẩn thận tuân thủ những quy tắc này, đầu luôn cúi thấp, mắt không nhìn thẳng, cố gắng trở thành một cái bóng vô hình. Nhưng đôi khi, ngay cả một cái bóng quá yếu ớt, cũng có thể trở thành mục tiêu cho những kẻ buồn chán muốn tìm chút trò tiêu khiển.

Một hôm, khi Lâm Dị vừa nhận được phần lương tháng nửa lạng bạc vụn từ Vương chấp sự (thực tế chỉ còn tám phân sau khi bị khấu trừ đủ thứ lý do), và cùng với đó là một gói thuốc bổ nhỏ do Chu Tử Kỳ xin cho (chỉ là một ít Đảng sâm và Hoàng kỳ phẩm chất thấp, nhưng đối với Lâm Dị đã là thứ quý giá), trên đường trở về Dược Viên, cậu bị chặn lại ở một đoạn đường vắng gần khu nhà ở tạp dịch.

Ba người chặn trước mặt cậu. Đứng đầu là một thanh niên trạc hai mươi tuổi, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt có vẻ gian trá, tên là Hàn Kỳ. Hắn là đầu lĩnh của một nhóm tạp dịch làm việc ở khu luyện khí, nổi tiếng hay bắt nạt kẻ yếu, chiếm đoạt tài nguyên nhỏ của người khác. Hai tên đi theo cũng là tay chân thân tín, một tên gầy như que củi, mắt láo liên, tên A Cốt; một tên thấp đậm, mặt mụn, tên A Phì.

“Ôi, xem ai đây? Không phải là tiểu Dị từ Dược Viên sao?” Hàn Kỳ cười nhạt, bước tới, ánh mắt như dao liếc qua túi tiền nhỏ trên tay Lâm Dị và gói thuốc bổ. “Nghe nói hôm nay phát lương, lại còn nhận được đồ tốt từ Dược Viên nữa? Sống sướng nhỉ.”

Lâm Dị lặng lẽ lui về phía sau một bước, hai tay giấu đồ vật sau lưng. “Hàn ca… có việc gì không?”

“Không có gì lớn.” Hàn Kỳ nhếch mép. “Chỉ là mấy huynh đệ chúng ta gần đây luyện công mệt quá, cần bồi bổ chút. Thấy ngươi có gói thuốc bổ này, hay là cho mấy huynh đệ mượn dùng? À, tiền lương tháng này, ngươi một mình cũng tiêu không hết, để ca giữ hộ cho, đỡ bị mất.”

Lời nói trắng trợn, không che giấu chút nào. A Cốt và A Phì cũng tiến lên, tạo thành thế vây quanh.

Lâm Dị tim đập nhanh, tay nắm chặt túi tiền và gói thuốc. Số bạc này là toàn bộ thu nhập của cậu trong tháng, dùng để mua những thứ thiết yếu như xà phòng, dầu đèn, hoặc tích cóp phòng thân. Còn gói thuốc bổ, đó là thứ Chu lão cố gắng xin cho để giúp cậu điều dưỡng, là thứ quý giá đối với thể chất của cậu. Nhưng đối diện là ba kẻ to khỏe, hung hãn, bản thân cậu dù sức khỏe đã cải thiện, vẫn không phải là đối thủ của bất kỳ ai trong bọn họ. Nếu chống cự, chỉ có thể bị đánh cho thừa sống thiếu chết, đồ đạc vẫn bị cướp, thậm chí còn bị trả thù về sau.

Trong đầu cậu lóe lên những lời dặn dò của tứ thúc: “Đừng tỏ ra yếu đuối.” Và lời của Chu Tử Kỳ: “Ở chốn này, kẻ yếu luôn bị ức hiếp.” Nhưng ông cũng nói: “Con đường thứ nhất, với thể chất của ngươi, khó.”

Một giây, hai giây… Lâm Dị cúi đầu, tay run run đưa túi tiền và gói thuốc ra. Giọng nói nhỏ, đầy vẻ cam chịu: “Hàn ca… cầm lấy đi.”

Hàn Kỳ cười ha hả, giật lấy, mở túi tiền ra đếm qua, rồi ném gói thuốc cho A Phì. “Được, biết điều. Lần sau nhớ chủ động hơn, đỡ phải để ca phải nhọc công đi tìm.”

Ba người cười nói, bỏ đi, để lại Lâm Dị đứng trơ trọi giữa đường, hai tay trống rỗng, trong lòng tràn ngập sự phẫn uất, xấu hổ và bất lực. Cậu siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu. Yếu… lại là vì yếu! Dù đã cố gắng, dù đã có chút tiến bộ, nhưng ở chỗ này, cậu vẫn chỉ là con mồi cho những kẻ mạnh hơn tùy ý chèn ép.

Cậu lê bước trở về Dược Viên, khuôn mặt ủ rũ. Lý Tứ đang tưới nước, thấy vậy, hỏi: “Sao thế? Mặt mày như đám ma.”

Lâm Dị lắc đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ bắt đầu công việc. Nhưng tâm trạng chán nản không thể che giấu.

Buổi chiều, khi đến học với Chu Tử Kỳ, ông lão tinh mắt nhận ra sự bất thường. “Có chuyện gì vậy?”

Lâm Dị do dự một lúc, rồi kể lại sự việc buổi trưa, giọng đầy cay đắng và tự trách. “… tiểu tử… tiểu tử không dám chống cự. Tiểu tử biết mình yếu, đánh không lại họ…”

Chu Tử Kỳ nghe xong, im lặng một lúc lâu. Ánh mắt ông nhìn xa xăm, như nhìn thấu qua thời gian, thấy lại những cảnh tượng tương tự trong quá khứ. Cuối cùng, ông thở dài một tiếng, nói: “Ngươi làm đúng.”

Lâm Dị ngẩng đầu, ngạc nhiên.

“Làm đúng.” Chu Tử Kỳ lặp lại, giọng bình thản nhưng đầy sức nặng. “Ở thời điểm đó, chống cự chỉ mang lại tổn thất lớn hơn. Một gói thuốc bổ phẩm chất thấp, nửa lạng bạc vụn… mất thì mất. So với việc bị đánh trọng thương, thậm chí bị trả thù khiến không thể ở lại đây, thì cái giá đó còn rẻ.”

Ông nhìn vào mắt Lâm Dị, nói chậm rãi: “Ngươi phải nhớ, người tu Mộc, căn bản là ‘sinh trưởng’ và ‘bền bỉ’. Cây non yếu ớt, gặp gió lớn thì phải biết uốn mình, thậm chí tạm thời gục ngã, chứ không thể cứng rắn chống đỡ, nếu không chỉ có gãy đổ. Sự nhẫn nại của ngươi không phải là hèn nhát, mà là để bảo toàn căn cơ, chờ ngày đâm chồi.”

“Nhưng… cứ để họ ức hiếp như vậy sao?” Lâm Dị không nhịn được hỏi, giọng có chút phẫn nộ.

“Không phải cứ để vậy.” Chu Tử Kỳ lắc đầu. “Mà là chọn thời cơ. Hiện tại ngươi không có gì trong tay – không có sức mạnh, không có địa vị, không có người dựa. Bây giờ mà đối đầu, chỉ là lấy trứng chọi đá. Ngươi phải tích lũy. Tích lũy kiến thức, tích lũy tay nghề, tích lũy… sức mạnh từ từ từ công pháp này.”

Ông chỉ vào luống Thanh Vân Tử và Địa Lung Thảo ở xa. “Nhìn những linh dược kia. Chúng cũng yếu ớt, cũng cần được bảo vệ cẩn thận. Nhưng theo thời gian, giá trị của chúng sẽ ngày càng lớn, đến mức ngay cả đệ tử nội môn cũng phải trân trọng. Ngươi cũng vậy. Bây giờ, ngươi chỉ là một hạt giống vô danh. Nhưng nếu ngươi kiên trì tưới tẩm, chăm sóc bản thân, một ngày nào đó, ngươi sẽ trở thành một cây thuốc có giá trị, khi đó, tự nhiên sẽ không còn ai dám tùy tiện nhổ bỏ ngươi.”

Lời nói của Chu Tử Kỳ như nước mát tưới vào tâm hồn đang bốc lửa của Lâm Dị. Cậu dần dần bình tĩnh lại. Đúng vậy, phẫn nộ vô ích. Uất ức cũng vô ích. Điều duy nhất có thể làm, là trở nên mạnh mẽ hơn, có giá trị hơn. Mà điều đó cần thời gian, cần sự kiên nhẫn mà cậu đang rèn luyện mỗi ngày.

“Đừng để tâm đến chuyện nhỏ nhặt đó.” Chu Tử Kỳ nói. “Về thuốc bổ, ta sẽ nghĩ cách cho ngươi chút khác. Còn tiền… tiết kiệm thêm thì có. Quan trọng là, đừng để sự việc này ảnh hưởng đến tâm trạng luyện công của ngươi. Tâm bất ổn, khí tất loạn. Đó mới là tổn thất lớn nhất.”

Lâm Dị gật đầu, trong lòng cảm kích vô cùng. “Đa tạ Chu lão chỉ điểm.”

“Ừ.” Chu Tử Kỳ đổi đề tài. “Hôm nay, ta dạy ngươi một phương pháp ‘thổ nạp’ đơn giản. Tuy không thể thay thế việc hấp thụ Mộc khí thực sự, nhưng ở nơi nhiều cây cỏ như Dược Viên, có thể giúp ngươi nhanh chóng ổn định tâm thần, khôi phục sinh khí sau khi bị kích động.”

Buổi học hôm đó, Chu Tử Kỳ dạy cho Lâm Dị một kỹ thuật thở đơn giản kết hợp với quán tưởng: đứng hoặc ngồi giữa các luống dược thảo, hít vào sâu, tưởng tượng mình như một cái cây, đang hút lấy sinh khí từ đất và không khí; thở ra, tưởng tượng đang thải ra những tạp chất, uất khí. Phương pháp này không thuộc về công pháp chính thức, nhưng thực sự có tác dụng an thần.

Tối hôm đó, Lâm Dị một mình ra giữa Dược Viên, dưới ánh trăng, thực hành phương pháp “thổ nạp” này. Hít vào, thở ra… dần dần, sự phẫn nộ và uất ức trong lòng như được những làn gió đêm và hương thơm cỏ cây gột rửa, trở nên nhẹ nhõm hơn.

Cậu nhìn lên bầu trời đầy sao, nhớ lại lời của Chu Tử Kỳ: “Cây non yếu ớt, gặp gió lớn thì phải biết uốn mình.” Phải, cậu sẽ uốn mình. Nhưng không phải mãi mãi. Cậu sẽ âm thầm bén rễ sâu vào lòng đất, hút lấy từng chút dinh dưỡng, từng tia sinh khí, chờ đợi một ngày có thể vươn mình mạnh mẽ, đến lúc đó, những cơn gió nhỏ như Hàn Kỳ, sẽ không còn đủ sức lay động cậu.

Từ đó về sau, Lâm Dị càng thêm thận trọng. Cậu tránh đi một mình ở những đoạn đường vắng, cố gắng đi cùng Lý Tứ hoặc những tạp dịch khác ở Dược Viên khi có thể. Cậu cũng cất giấu những thứ có giá trị nhỏ nhặt cẩn thận hơn. Hàn Kỳ và đồng bọn thỉnh thoảng vẫn gặp cậu, nhìn cậu với ánh mắt chế nhạo, nhưng thấy cậu luôn cúi đầu, không dám phản kháng, dần dà cũng mất hứng, chuyển sang tìm mục tiêu khác.

Lâm Dị không quan tâm. Cậu dồn toàn bộ tâm trí vào công việc, vào việc học dược lý, và đặc biệt là vào việc luyện tập Thanh Mộc Trường Sinh Công mỗi sáng mỗi tối. Cảm giác ấm áp trong lòng bàn tay, bàn chân ngày càng rõ rệt, thậm chí bắt đầu có một dòng chảy rất nhỏ, rất chậm, dọc theo bên trong cánh tay và chân, như những dòng suối ngầm yếu ớt đang từ từ thấm vào mảnh đất khô cằn.

Một ngày nọ, khi đang tỉ mỉ nhổ cỏ cho luống Thanh Vân Tử, Lâm Dị bỗng nhiên cảm thấy, từ những chiếc lá xanh bạc nhỏ bé kia, như có một luồng sinh khí tinh khiết, mát lành lan tỏa nhẹ nhàng, khiến tinh thần cậu sảng khoái lạ thường. Đó chỉ là một cảm giác thoáng qua, nhưng nó cho cậu thấy rằng, thế giới này còn nhiều điều kỳ diệu mà trước đây cậu không thể cảm nhận được.

Cậu mỉm cười, tiếp tục cúi xuống, bàn tay nhẹ nhàng như đang vuốt ve một đứa trẻ, tỉ mỉ chăm sóc từng cây thuốc nhỏ. Ở đây, trong thế giới của cỏ cây và sự kiên nhẫn, cậu đang từ từ bén rễ, chờ ngày đâm chồi.

 

Post a Comment

0 Comments