Vô Ảnh Phàm Nhân Chương 04

 Chương 04: Thanh Mộc Trường Sinh Công

Thời gian trôi đi như nước chảy qua kẽ tay, thấm thoát đã nửa năm. Lâm Dị đã quen thuộc với mọi ngóc ngách của Dược Viên, nhận biết được hầu hết các loại dược thảo trồng ở đây, thậm chí có thể độc lập chăm sóc một số luống đơn giản. Thể chất nhờ vào phương thuốc điều dưỡng đơn giản của Chu Tử Kỳ và sự chăm chỉ lao động, cũng có chút cải thiện. Tuy vẫn gầy gò, nhưng đôi má không còn xanh xao như trước, hơi thở cũng đỡ gấp gáp hơn, ít nhất không còn ho sặc sụa mỗi khi trời trở lạnh.



Mối quan hệ với Lý Tứ cũng dần ổn định. Hắn vẫn cộc cằn, nhưng đã công nhận sự cần cù và cẩn thận của Lâm Dị, thỉnh thoảng còn giao cho cậu một số việc quan trọng hơn, như phụ trách phơi khô một mẻ thuốc quý, hoặc ghi chép lượng nước tưới cho từng luống. Những tạp dịch khác ban đầu còn trêu chọc, nhưng thấy Lâm Dị luôn im lặng, không tranh giành, dần dà cũng mất hứng, chỉ coi cậu như một bóng ma vô hại trong Dược Viên.

Buổi học với Chu Tử Kỳ vẫn đều đặn mỗi ngày. Kiến thức dược lý ngày càng sâu rộng, từ những phương thuốc thường dùng, đến cách phối hợp các vị thuốc, thậm chí bắt đầu tiếp xúc với những khái niệm cơ bản về “ngũ hành sinh khắc” trong dược tính. Chu Tử Kỳ là một người thầy nghiêm khắc, đòi hỏi cao, nhưng cách giảng giải vô cùng rõ ràng và logic, khiến Lâm Dị, vốn có chút nền tảng chữ nghĩa, tiếp thu khá nhanh.

Một buổi chiều mùa thu, khi những chiếc lá vàng đầu tiên bắt đầu rơi trên các luống dược thảo, Chu Tử Kỳ sau khi kết thúc bài học về cách phân biệt các loại Sâm với các đặc tính khác nhau, bỗng nhiên im lặng. Ông nhìn Lâm Dị chăm chú, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì rất hệ trọng.

“Nửa năm nay, ngươi học rất chăm chỉ.” Chu Tử Kỳ mở lời, giọng trầm hơn bình thường. “Kiến thức về dược thảo, ngươi đã nắm được cơ bản. Nhưng… chỉ như vậy thôi, chưa đủ.”

Lâm Dị ngồi thẳng lưng, tập trung lắng nghe, tim đập nhanh hơn một chút. Ông thầy bí ẩn này, mỗi khi có biểu hiện như thế này, thường sẽ có điều quan trọng muốn nói.

“Thể chất của ngươi, kinh mạch trầm trệ, khí huyết suy nhược, là cản trở lớn nhất.” Chu Tử Kỳ nói tiếp. “Dùng thuốc điều dưỡng chỉ là biện pháp tạm thời, như rót nước vào cái thùng rò rỉ, tuy có ích nhưng không giải quyết được căn nguyên. Muốn thực sự thay đổi, phải từ bên trong.”

Ông dừng lại, như để nhấn mạnh, rồi từ từ nói ra: “Ngươi… muốn học một môn công pháp không?”

“Công pháp?” Lâm Dị giật mình, không kìm được sự kinh ngạc. “Nhưng… tiểu tử tư chất kém, kinh mạch tắc nghẽn, lão Lưu ở Sự Vụ Đường đã nói…”

“Hắn nói không sai.” Chu Tử Kỳ cắt ngang, ánh mắt lóe lên một tia thâm thúy. “Nhưng không phải tất cả công pháp đều đòi hỏi kinh mạch thông suốt, khí hải tràn đầy ngay từ đầu. Trên đời này, có một số ít công pháp đặc biệt, chú trọng vào việc dưỡng sinh, điều hòa cơ thể, lấy ‘dưỡng’ làm ‘luyện’, từ từ cải tạo thể chất, thậm chí… có thể thông kinh hoạt lạc từ trong tắc nghẽn.”

Lời nói của Chu Tử Kỳ như một tia sáng xé toang màn đêm trong lòng Lâm Dị. Cậu há hốc mồm, khó có thể tin vào tai mình. “Công pháp… như vậy thực sự tồn tại?”

“Tồn tại.” Chu Tử Kỳ gật đầu, khuôn mặt già nua hiện lên vẻ hoài niệm xa xăm. “Nhưng cực kỳ hiếm, và tiến độ cực kỳ chậm, đối với phần lớn người tu luyện mong muốn nhanh chóng đạt được sức mạnh mà nói, không có giá trị. Thậm chí, ở nhiều môn phái, loại công pháp này bị coi là ‘tà đạo’, ‘phế công’.”

Ông nhìn thẳng vào Lâm Dị: “Nhưng đối với ngươi, đây có lẽ là con đường duy nhất. Một môn công pháp lấy ‘Thanh Mộc chi khí’ làm căn bản, chú trọng sinh cơ, dưỡng thân thể, hòa hợp với tự nhiên. Tên của nó là Thanh Mộc Trường Sinh Công.”

Thanh Mộc Trường Sinh Công. Năm chữ ấy vang lên trong căn lều yên tĩnh, mang theo một sức nặng kỳ lạ. Lâm Dị cảm thấy hơi thở của mình gấp lên. “Thanh Mộc… chi khí?”

“Đúng vậy.” Chu Tử Kỳ giải thích. “Trời đất vạn vật đều có khí. Cây cỏ, thảo mộc, đặc biệt là những dược thảo lâu năm, đều tích tụ một loại sinh khí ôn hòa, gọi là Mộc khí, hay Thanh Mộc chi khí. Công pháp này, chính là dạy người cách hấp thụ, dẫn dắt loại khí này vào cơ thể, dùng nó để nuôi dưỡng kinh mạch, tẩy rửa tạp chất, từ đó dần dần cải tạo thể chất, kéo dài tuổi thọ, thậm chí sinh ra nội lực đặc biệt.”

Ông nói chậm rãi, từng câu từng chữ đều in sâu vào tâm trí Lâm Dị. “Công pháp này chia làm ba tầng cơ bản. Tầng một: Dưỡng Khí Quy Nguyên. Mục đích không phải để sinh ra nội lực, mà là dùng phương pháp hô hấp và quán tưởng đặc biệt, điều hòa hơi thở, lưu thông khí huyết ở mức độ bề mặt, hồi phục sinh cơ, củng cố căn bản. Đây là bước nền tảng, cũng là bước quan trọng nhất đối với ngươi. Chỉ khi thể chất ổn định, khí huyết đủ đầy, mới có thể nghĩ đến bước tiếp theo.”

Lâm Dị lắng nghe, không dám bỏ sót một chữ.

Tầng hai: Mộc Mạch Sinh Căn.” Chu Tử Kỳ tiếp tục. “Khi đạt đến cảnh giới nhất định của tầng một, có thể dùng Mộc khí dẫn dẫn, tập trung công lực thông qua ba tiểu kinh mạch ít quan trọng hơn nhưng tương đối dễ mở thông – Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu kinh, Túc Quyết Âm Can kinh, và Nhâm mạch một phần. Mục đích là tạo ra ‘mạch rễ’ có thể tiếp nhận và vận chuyển Mộc khí trong cơ thể. Đây là bước then chốt để từ ‘dưỡng’ chuyển sang ‘luyện’.”

Tầng ba: Dẫn Mộc Nhập Phủ.” Giọng Chu Tử Kỳ trở nên trầm hẳn. “Khi đã mở được Mộc mạch, có thể chủ động dẫn Mộc khí từ cây cỏ bên ngoài (ưu tiên những dược thảo có tính ôn hòa, sinh cơ mạnh) vào cơ thể, theo Mộc mạch vận hành, cuối cùng quy về Đan điền (mặc dù khí hải của ngươi khô cạn, nhưng vẫn có thể dùng làm ‘kho chứa’ tạm thời). Quá trình này sẽ sinh ra một loại nội lực sơ cấp mang tính chất Mộc, yếu ớt, nhưng có tác dụng dưỡng sinh, chữa thương rất tốt, và là nền tảng cho các bước phát triển sau này.”

Ông dừng lại, nhìn Lâm Dị đang say sưa lắng nghe. “Nhưng ngươi phải hiểu rõ. Thanh Mộc Trường Sinh Công là công pháp dưỡng sinh, tiến độ cực kỳ chậm. Người bình thường luyện tầng một có thể mất một hai năm mới thấy hiệu quả rõ rệt. Với thể chất của ngươi, có thể còn lâu hơn. Hơn nữa, công pháp này không mang lại sức mạnh chiến đấu trực tiếp, ít nhất là ở ba tầng đầu. Ngươi vẫn sẽ là một tạp dịch yếu ớt trong mắt người khác.”

Lâm Dị hít một hơi thật sâu, cố gắng tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này. Trong lòng cậu, hy vọng và lo lắng đan xen. Hy vọng vì cuối cùng cũng có một con đường, dù chông gai, nhưng có thể giúp cậu thực sự thay đổi thể chất. Lo lắng vì sự chậm chạp và không chắc chắn của nó. Nhưng cậu có lựa chọn nào khác không? Không. Đây là cơ hội duy nhất.

“Chu lão,” Lâm Dị ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. “Tiểu tử muốn học. Dù có chậm đến đâu, dù không thể chiến đấu, tiểu tử cũng muốn thử. Ít nhất… ít nhất có thể khiến thân thể khỏe mạnh hơn, không phải gánh nặng.”

Chu Tử Kỳ nhìn ánh mắt kiên quyết trong đôi mắt non nớt ấy, khóe miệng khẽ nhếch lên, như một nụ cười rất nhẹ, rất nhanh. “Tốt. Nhưng trước khi truyền thụ, ta có mấy điều phải nói rõ.”

“Thứ nhất, việc ngươi học công pháp này, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài. Ở Thanh Phong Môn, thậm chí trong toàn bộ giới võ lâm phụ cận, công pháp dưỡng sinh không được coi trọng. Nếu để người khác biết ngươi đang luyện một thứ ‘phế công’, không chỉ ngươi sẽ bị chê cười, mà còn có thể gây phiền phức cho ta.”

“Thứ hai, quá trình luyện tập phải cực kỳ cẩn thận, không được nóng vội. Thể chất của ngươi vốn yếu, một khi vận khí sai đường, hoặc hấp thụ Mộc khí quá mạnh, không những không có lợi, ngược lại còn tổn thương căn bản, khiến tình hình thêm tệ hại. Mọi thứ phải tuân theo chỉ dẫn của ta, từng bước một.”

“Thứ ba,” Chu Tử Kỳ nhìn sâu vào mắt Lâm Dị, “công pháp này, ta cũng chỉ nắm được ba tầng cơ bản. Phần sau… đã thất truyền. Vì vậy, đừng kỳ vọng quá cao. Nó có thể giúp ngươi cải thiện thể chất, thậm chí mở ra một chút khả năng, nhưng khó có thể đưa ngươi lên đỉnh cao võ đạo.”

Lâm Dị gật đầu từng cái một. “Tiểu tử ghi nhớ. Tiểu tử không dám tham lam, chỉ cầu có thể tự chủ thân thể, không làm gánh nặng, đã là đủ.”

“Vậy thì tốt.” Chu Tử Kỳ đứng dậy, đi đến một góc khuất trong lều, dùng tay đào dưới nền đất một lúc, lấy ra một cuốn sách nhỏ bằng da thú cũ kỹ, bìa đã ngả màu nâu sẫm. Ông cẩn thận lau bụi, rồi đưa cho Lâm Dị. “Đây là bản sao khẩu quyết và phương pháp vận công của ba tầng đầu Thanh Mộc Trường Sinh Công, do chính tay ta ghi chép. Ngươi cầm lấy, nhớ kỹ từng câu từng chữ, sau đó đốt đi, không được lưu lại.”

Lâm Dị hai tay tiếp nhận, cảm nhận được sức nặng của lịch sử và sự nghiêm túc từ cuốn sách nhỏ. Cậu mở ra, bên trong là những dòng chữ nhỏ nắn nót, mực đen trên nền da vàng, ngoài khẩu quyết còn có những hình vẽ đơn giản minh họa tư thế và đường vận khí.

“Bây giờ, ta giảng cho ngươi nghe tinh yếu của tầng một: Dưỡng Khí Quy Nguyên.” Chu Tử Kỳ ngồi xuống, bắt đầu giảng giải tỉ mỉ.

Phương pháp không quá phức tạp, nhưng đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn cực cao. Đầu tiên là tư thế: ngồi xếp bằng (hoặc bán già nếu có thể), lưng thẳng, hai tay đặt trên đùi, lòng bàn tay hướng lên. Mắt khép hờ, tập trung tinh thần. Tiếp theo là phương pháp hô hấp: hít vào thật chậm, thật sâu bằng mũi, tưởng tượng không khí trong lành (đặc biệt là ở nơi nhiều cây cỏ như Dược Viên) theo đường mũi vào phổi, rồi lan tỏa khắp cơ thể, nuôi dưỡng từng tế bào. Khi thở ra bằng miệng cũng thật chậm, tưởng tượng đang đẩy những tạp khí, bệnh khí trong người ra ngoài.

Quan trọng nhất là “quán tưởng”: trong khi hô hấp, phải tưởng tượng trong lòng bàn tay, lòng bàn chân, và đan điền (vùng dưới rốn) có những điểm ấm nhỏ, như những hạt giống đang nảy mầm, hút lấy sinh khí từ hơi thở. Những điểm ấm này sẽ từ từ lan tỏa, kết nối thành những đường ấm áp nhẹ nhàng trong cơ thể, chậm rãi thông suốt những chỗ tắc nghẽn.

“Đừng cố gắng ‘cảm nhận’ hay ‘vận chuyển’ khí theo ý muốn.” Chu Tử Kỳ nhấn mạnh. “Với thể chất của ngươi, làm như vậy chỉ tổn thương thần kinh. Hãy để nó tự nhiên. Hơi thở là chủ đạo, quán tưởng là trợ giúp. Mỗi lần luyện tập, bắt đầu từ nửa khắc (khoảng 7-8 phút), khi quen dần có thể tăng lên, nhưng tuyệt đối không quá một canh giờ. Tốt nhất là luyện vào lúc sáng sớm (giờ Mão) khi dương khí bắt đầu sinh, hoặc hoàng hôn (giờ Dậu) khi âm dương giao hòa, ở nơi có nhiều cây cỏ.”

Lâm Dị chăm chú ghi nhớ, thầm đọc lại khẩu quyết trong lòng, cố gắng hình dung rõ ràng từng bước.

“Ngày đầu tiên, ngươi chỉ cần ngồi đúng tư thế, điều chỉnh hơi thở cho đều, quen với cảm giác tập trung.” Chu Tử Kỳ nói. “Đừng mong cảm thấy gì đặc biệt. Có thể ngươi sẽ cảm thấy tê chân, mỏi lưng, thậm chí buồn ngủ. Đó là bình thường. Quan trọng là sự kiên trì.”

Buổi tối hôm đó, sau khi hoàn thành công việc và bữa ăn đạm bạc, Lâm Dị trở về góc nhỏ của mình trong lều. Lý Tứ đã ngủ say. Dưới ánh trăng mờ lọt qua khe vách, cậu lặng lẽ mở cuốn sách da nhỏ ra, dựa vào trí nhớ và ánh sáng yếu ớt, cố gắng đọc từng chữ, ghi nhớ từng hình vẽ. Tâm trí cậu hoàn toàn chìm đắm vào những dòng chữ và lời giảng của Chu Tử Kỳ.

Đến nửa đêm, khi đã nhớ kỹ toàn bộ nội dung tầng một, cậu làm theo lời dặn, dùng ngọn lửa nhỏ từ đèn dầu (tiết kiệm dầu) đốt cuốn sách da. Ngọn lửa vàng nhảy múa, thiêu rụi những dòng chữ cẩn thận, chỉ còn lại một nắm tro tàn đen. Lâm Dị nhìn ngọn lửa, trong lòng dâng lên một cảm giác trang nghiêm lạ thường. Đây là bước đầu tiên trên con đường thực sự thay đổi số phận của mình.

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, Lâm Dị đã thức dậy, lặng lẽ bước ra khỏi lều. Bầu trời phía đông mới chỉ ửng hồng, sương mai còn đọng trên những lá thuốc. Cậu chọn một góc khuất trong Dược Viên, nơi có một cây cổ thụ già và vài bụi hoa thuốc, ngồi xuống trên một tảng đá phẳng, theo đúng tư thế đã học.

Lưng thẳng, tay đặt lên đùi, mắt khép hờ. Cậu bắt đầu điều chỉnh hơi thở. Hít vào… thở ra… chậm rãi, đều đặn. Ban đầu, tâm trí còn lăng xăng, nghĩ đến công việc trong ngày, nghĩ đến Lý Tứ, nghĩ đến những ánh mắt chế giễu. Nhưng cậu cố gắng đưa sự chú ý trở lại với hơi thở, tưởng tượng không khí buổi sáng trong lành, mang theo hơi ẩm và hương thơm cỏ cây, đi vào cơ thể.

Chân nhanh chóng tê cứng, lưng bắt đầu mỏi, nhưng cậu cố gắng chịu đựng. Theo lời Chu Tử Kỳ, cậu không cố gắng cảm nhận “khí” hay “ấm”, chỉ đơn giản là duy trì hơi thở và sự tập trung. Thời gian trôi qua chậm chạp. Khoảng nửa khắc sau, cậu cảm thấy đầu óc có chút choáng váng, biết là đã đến giới hạn, liền từ từ mở mắt, duỗi chân ra.

Không có cảm giác thần kỳ nào. Chân tay vẫn tê, người vẫn mệt. Nhưng kỳ lạ thay, tâm trí lại cảm thấy thanh thản hơn một chút, như vừa được rửa sạch bụi bặm. Lâm Dị đứng dậy, vươn vai, bắt đầu công việc ngày mới.

Từ đó về sau, mỗi sáng sớm và mỗi hoàng hôn, Lâm Dị đều kiên trì dành ra nửa khắc đến một khắc để luyện tập Dưỡng Khí Quy Nguyên. Công việc ở Dược Viên vẫn tiếp diễn, buổi học với Chu Tử Kỳ vẫn đều đặn (giờ đã chuyển sang các kiến thức sâu hơn về dược lý và một số phương thuốc phức tạp hơn). Cuộc sống bề ngoài không có gì thay đổi, cậu vẫn là tạp dịch yếu ớt, lặng lẽ trong mắt mọi người.

Nhưng bên trong, một sự thay đổi nhỏ bé, chậm rãi đang diễn ra. Sau một tháng kiên trì luyện tập, Lâm Dị nhận ra, những cơn ho buổi sáng gần như biến mất. Thở không còn dễ dàng bị hụt hơi khi leo dốc nhẹ trong Dược Viên. Giấc ngủ sâu hơn, ít mộng mị hơn. Và một buổi sáng, khi đang ngồi điều tức, cậu bỗng cảm thấy, trong lòng bàn tay đặt trên đùi, có một chút ấm áp rất nhẹ, rất mờ, như hơi ấm từ mặt trời sớm chiếu qua kẽ lá, không phải từ bên ngoài, mà tự sinh ra từ bên trong.

Đó chỉ là một cảm giác thoáng qua, nhanh chóng biến mất. Nhưng đối với Lâm Dị, đó lại là một tín hiệu vô cùng trọng đại. Nó chứng minh rằng, công pháp này thực sự có tác dụng. Con đường này, dù chậm, nhưng không phải là vô vọng.

Cậu không nói với ai, kể cả Chu Tử Kỳ. Chỉ lặng lẽ tiếp tục kiên trì, mỗi ngày một chút, như giọt nước nhỏ đá mòn, tin rằng một ngày nào đó, những hạt giống sinh cơ ấy sẽ thực sự nảy mầm, đâm chồi, và từ từ phá vỡ lớp đất đá cứng nhắc của thể chất tật nguyền.

Post a Comment

0 Comments