VÔ ẢNH PHÀM NHÂN CHƯƠNG 46 - 50

 Chương 46 – Gặp Lại Thanh Mộc

Một tuần kể từ ngày Lâm Dị bắt đầu công việc thư giám và hành trình tự học trong Phụ Thư Các. Những đêm đọc sách dưới ánh đèn dầu le lói đã trở thành thói quen. Cậu như một con mọt sách thực thụ, lần lượt khám phá từng kệ, phân loại và ghi nhớ nội dung cơ bản của hàng trăm cuốn sách. Kiến thức về thế giới tu tiên, về ngũ hành, về các môn phái, về linh thảo… từng chút một lấp đầy những khoảng trống trong hiểu biết của cậu.



Mặc Trưởng Lão thỉnh thoảng xuất hiện, lặng lẽ quan sát cậu làm việc, đôi khi hỏi vài câu kiểm tra xem cậu có thực sự hiểu những gì mình đang sắp xếp hay không. Những câu hỏi ban đầu khiến Lâm Dị lúng túng, nhưng dần dà, với lượng kiến thức tích lũy được, cậu có thể trả lời tương đối trôi chảy, thậm chí đôi khi còn đưa ra những suy luận nhỏ khiến vị trưởng lão khó tính khẽ nhíu mày rồi gật đầu, thoáng vẻ tán thưởng.

Rồi một đêm, thời tiết đột ngột chuyển biến. Những đám mây đen kịt từ chân trời kéo đến, che lấp cả bầu trời sao. Gió nổi lên, thổi qua khe cửa Tàng Kinh Lâu tạo thành những tiếng rít ghê rợn. Chẳng mấy chốc, những tia chớp lóe sáng ngoài cửa sổ, xé toạc màn đêm, kèm theo tiếng sấm ì ầm, nặng nề như muốn nghiền nát cả ngọn núi.

Lâm Dị đang ngồi ở bàn, cố gắng đọc một cuốn sách về các loại khoáng thạch linh tính dưới ánh đèn dầu bị gió thổi chập chờn. Cậu lo lắng nhìn lên những kệ sách cao ngất. Tàng Kinh Lâu tuy có trận pháp bảo vệ cơ bản, nhưng tầng một Phụ Thư Các rõ ràng không phải là ưu tiên. Gió mạnh lùa qua những khe hở cũ, khiến cả căn phòng rung lên nhẹ, bụi từ trần nhà rơi lả tả.

Ầm! Một tiếng sấm cực lớn nổ ngay gần đó, khiến cả tòa tháp như chấn động. Lâm Dị giật mình, đứng bật dậy. Cùng lúc đó, từ phía kệ sách phía đông – một kệ cao cũ kỹ nhất, nơi cất giữ những cuốn sách có vẻ xưa nhất và ít được động tới nhất – phát ra một tiếng “rắc” khô khốc.

Một cuốn sách dày, bìa mục nát, từ tầng cao nhất của kệ đó rơi xuống, đập xuống sàn nhà bằng đá với một tiếng “bịch” đầy bụi. May mắn thay, nó không rơi trúng bất kỳ thứ gì khác.

Lâm Dị vội vàng cầm đèn chạy đến. Cậu cúi xuống nhặt cuốn sách lên. Nó nặng tay, bìa làm bằng một loại da thú hoặc vỏ cây đặc biệt đã bị mục nát nhiều chỗ, nhưng vẫn giữ được hình dạng. Trên bìa không có tên, chỉ có những đường vân gỗ tự nhiên. Khi cậu lau sạch bụi, dưới ánh đèn, những đường vân đó dường như… lấp lánh nhẹ một thoáng, rồi lại tắt.

Cậu mở sách ra một cách cẩn thận. Trang đầu tiên được khắc chìm (không phải viết bằng mực) lên chất liệu giống như gỗ ép cứng. Những dòng chữ cổ, góc cạnh, nhưng vẫn có thể nhận ra:

“Thanh Mộc Chân Giải – Thức Mạch Sinh Diễn”

Tám chữ đó đập thẳng vào mắt, vào tim Lâm Dị. Thanh Mộc Chân Giải! Cái tên này… nó gợi nhớ đến “Thanh Mộc Trường Sinh Công” cậu đang tu, đến “Thanh Mộc Cảm Ứng Thiên” cậu vừa đọc, và đến chính cội nguồn của Thái Thanh Môn – Thanh Mộc đạo!

Tim cậu đập thình thịch. Tay run run lật tiếp những trang sau. Nội dung được khắc chìm rất tỉ mỉ, kèm theo những hình vẽ về các huyệt đạo và đường vận khí phức tạp. Ngôn ngữ cổ xưa, khó hiểu, nhưng với kiến thức cơ bản về ngũ hành và Mộc khí mà cậu vừa tích lũy, cộng thêm sự tương đồng với công pháp cậu đang tu luyện, cậu có thể phần nào lĩnh hội được ý chính.

Cuốn sách này mô tả một công pháp chuyên tu Mộc hệ cao cấp, có tên là “Thức Mạch Sinh Diễn” (Đánh thức mạch, sinh ra sự diễn hóa). Khác với các công pháp thông thường chỉ chú trọng hấp thụ và tích trữ linh khí, công pháp này tập trung vào việc dùng Mộc khí tinh thuần để “đánh thức” và “nuôi dưỡng” chính những kinh mạch trong cơ thể, biến chúng trở nên sống động, linh hoạt, có khả năng tự sinh trưởng và thích ứng.

Điểm mấu chốt nhất, được nhấn mạnh xuyên suốt, là việc mở ra một huyệt vị đặc biệt gọi là “Sinh Diễn huyệt” ngay tại Đan điền (khí hải). Huyệt này không phải huyệt vị thông thường trong y đạo, mà là một “điểm sống” được tạo ra bằng Mộc khí và ý niệm, đóng vai trò như một “hạt giống” hay “trái tim” mới trong cơ thể. Một khi Sinh Diễn huyệt được mở thành công, nó sẽ trở thành trung tâm hấp thụ và chuyển hóa Mộc khí cực kỳ hiệu quả, tốc độ tu luyện có thể nhanh gấp… mấy lần so với công pháp thông thường! Hơn nữa, nó còn có khả năng tự động điều hòa và chữa lành những tổn thương nhỏ trong kinh mạch, tăng cường sinh cơ và sức sống cho người tu luyện.

Đây quả thực là một bảo vật vô giá đối với bất kỳ người tu luyện Mộc hệ nào! Nhưng tại sao nó lại nằm ở đây, trong Phụ Thư Các đầy bụi, và bị rơi xuống một cách tình cờ như vậy?

Lâm Dị lật đến cuối sách, tìm kiếm dấu vết cấm đoán hay lời cảnh báo. Không có. Không có ký hiệu “Cấm đọc” hay “Tuyệt mật” nào. Chỉ có một dòng lạc khoản nhỏ, khắc ở góc trang cuối: “Lục Mộc Chân Nhân soạn, niên hiệu Thanh Hạo thứ tam bách lục thập tứ.”

Thanh Hạo niên hiệu! Đây là niên hiệu của Thanh Hạo Chân Quân, tổ sư khai phái! Cuốn sách này đã được viết (hoặc khắc) từ hơn… 2640 năm trước (nếu tính từ năm thứ 364 của niên hiệu Thanh Hạo đến nay đã hơn 3000 năm)? Nó là một di bản cực kỳ cổ xưa, có thể từ thời kỳ đầu của Thái Thanh Môn, khi Thanh Mộc đạo còn là chính thống!

Sự trùng hợp và vận may này khiến Lâm Dị choáng váng. Có phải do trận giông bão, do sự rung chuyển, hay… do một sự thu hút nào đó từ chính cơ thể và chiếc vòng của cậu đối với Mộc khí, đã khiến cuốn sách bị niêm phong qua ngàn năm này tự rơi xuống, đúng vào tay cậu?

Cậu đứng đó, tay ôm cuốn sách cổ, trong lòng trăm mối ngổn ngang: kích động, nghi ngờ, sợ hãi, và một khát khao mãnh liệt. Công pháp này… có thể là chìa khóa để thực sự thay đổi vận mệnh của mình! Với thể chất yếu kém và kinh mạch trì trệ, nếu có thể tu luyện “Thức Mạch Sinh Diễn”, mở ra Sinh Diễn huyệt, thì không chỉ tốc độ tu luyện tăng vọt, mà căn cơ cũng có thể được cải tạo từ gốc rễ!

Nhưng… liệu có nguy hiểm không? Một công pháp cổ xưa như vậy, không được ai nhắc đến, bị bỏ quên ở đây, có phải vì nó quá khó tu luyện, hay ẩn chứa tai họa? Và nếu cậu tu luyện, có bị phát hiện không? Sách không có ký hiệu cấm, nhưng liệu việc một ngoại môn đệ tử tạp căn tu luyện công pháp cao cấp như vậy có vi phạm quy tắc nào không?

Những câu hỏi lần lượt hiện lên. Bên ngoài, mưa như trút nước, sấm chớp vẫn không ngừng. Ánh đèn dầu của cậu bị gió thổi gần như tắt hẳn, chỉ còn một tàn lửa nhỏ le lói.

Lâm Dị nhìn xuống cuốn sách trong tay, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia chớp xé toạc bóng đêm. Trong lòng cậu, một cuộc chiến giằng xé diễn ra. Một bên là sự thận trọng, sợ hãi rủi ro và vi phạm quy tắc. Một bên là khát vọng cháy bỏng được mạnh mẽ, được thay đổi số phận, và một niềm tin mơ hồ rằng đây chính là cơ duyên mà trời cao (hay số phận) đã sắp đặt cho cậu.

Hình ảnh những ngày tháng yếu đuối, bị khinh rẻ, bị hãm hại lần lượt hiện về. Và hình ảnh một tương lai mờ mịt nếu cứ mãi dậm chân tại chỗ với công pháp cơ bản và thân phận thấp kém.

Cuối cùng, khát vọng và sự liều lĩnh chiến thắng. Tu! Cậu quyết định. Nhưng sẽ tu một cách cực kỳ cẩn thận, từng bước một, và tuyệt đối giữ bí mật.

Cậu ôm chặt cuốn sách, đi về phía bàn, dùng thân che gió, cố gắng nhóm lại ngọn đèn. Ánh sáng yếu ớt lại tỏa ra. Cậu ngồi xuống, mở sách ra lần nữa, bắt đầu đọc kỹ từng dòng, cố gắng ghi nhớ toàn bộ nội dung, đặc biệt là phần mở đầu và những cảnh báo về tẩu hỏa nhập ma (có vài dòng nói về việc nếu vội vàng, Mộc khí có thể biến thành “tà mộc” phá hoại kinh mạch).

Cậu sẽ không vội vàng luyện ngay. Trước tiên, cậu cần hiểu thật rõ từng chữ, so sánh với những gì đã biết từ “Thanh Mộc Cảm Ứng Thiên” và công pháp của mình, đảm bảo không có mâu thuẫn hay hiểu lầm nguy hiểm. Sau đó, cậu sẽ bắt đầu bằng những bước cơ bản nhất: điều chỉnh hơi thở và ý niệm, tập trung cảm nhận và dẫn dắt Mộc khí một cách tinh tế hơn, chuẩn bị cho việc “đánh thức” kinh mạch và cuối cùng là thử mở Sinh Diễn huyệt.

Việc này có thể mất nhiều tháng, thậm chí nhiều năm. Nhưng cậu có thời gian. Và cậu có Phụ Thư Các này làm nơi ẩn náu và tu luyện hoàn hảo.

Khi trời gần sáng, cơn giông cũng qua đi, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp. Lâm Dị đã ghi nhớ toàn bộ phần đầu của “Thức Mạch Sinh Diễn”. Cậu đóng sách lại, cẩn thận lau sạch, rồi không đặt nó trở lại kệ cao nơi nó rơi xuống. Thay vào đó, cậu tìm một góc khuất trên kệ sách tầng thấp, nơi ít người để ý, giấu cuốn sách vào giữa một chồng sách cũ về địa lý. Cậu sẽ lấy nó ra nghiên cứu mỗi đêm, và luôn để nó ở vị trí có thể giải thích được nếu bị phát hiện (ví dụ: đang sắp xếp lại).

Bình minh ló dạng, ánh sáng xám nhạt lọt qua cửa sổ. Lâm Dị dập tắt đèn, thu dọn mọi thứ, khóa cửa Phụ Thư Các, trở về phòng với tâm trạng hoàn toàn khác. Mệt mỏi vì thức đêm bị xua tan bởi sự phấn chấn và quyết tâm mới.

Con đường phía trước bỗng sáng rõ hơn bao giờ hết. “Thanh Mộc Chân Giải – Thức Mạch Sinh Diễn” không chỉ là một công pháp, mà còn là một minh chứng sống động cho sự tồn tại và sức mạnh của Thanh Mộc đạo chân chính. Và giờ đây, nó đã nằm trong tay cậu, kẻ bị coi là có “Mộc linh căn tạp, phẩm cấp thấp”.

Cậu nằm xuống giường, nhắm mắt lại, không phải để ngủ, mà để bắt đầu luyện tập bước đầu tiên theo những gì đã ghi nhớ: điều tức, tập trung ý niệm, và bắt đầu “đối thoại” thân mật hơn với dòng Mộc khí trong cơ thể và xung quanh. Chiếc vòng trên cổ tay cậu ấm lên một chút, như đồng cảm với quyết định mới của chủ nhân.

Chương 47 – Vòng Tay Tỉnh Thế

Kể từ đêm tìm thấy “Thanh Mộc Chân Giải – Thức Mạch Sinh Diễn”, cuộc sống của Lâm Dị như bước vào một quỹ đạo hoàn toàn mới. Công việc thư giám ban ngày vẫn đều đặn, nhẹ nhàng, cho cậu đủ thời gian để suy ngẫm và hồi phục tinh thần sau những đêm dài tu luyện. Nhưng trọng tâm thực sự của cậu giờ đây là những giờ khắc yên tĩnh trong Phụ Thư Các khi màn đêm buông xuống, hoặc những khoảnh khắc sớm mai trước khi mặt trời ló dạng.

Cậu không vội vàng nhảy ngay vào phần cốt lõi là mở “Sinh Diễn huyệt”. Thay vào đó, cậu kiên nhẫn bắt đầu từ những bước căn bản nhất được mô tả trong “Thức Mạch Sinh Diễn”: điều chỉnh hơi thở đến mức vi tế nhất, tịnh hóa ý niệm, và học cách dẫn dắt Mộc khí không phải như một dòng chảy thô ráp, mà như những sợi tơ sinh mệnh mảnh mai, luồn lách vào từng ngóc ngách nhỏ nhất của kinh mạch, “vuốt ve” và “đánh thức” chúng.

Quá trình này đòi hỏi sự tập trung cực độ và sự kiên nhẫn phi thường. Có những đêm, Lâm Dị ngồi hàng giờ liền, chỉ để cảm nhận được một đoạn kinh mạch dài chừng một tấc dần dần ấm lên, trở nên linh hoạt hơn một chút so với trạng thái trì trệ trước đây. Tiến độ chậm đến mức có thể khiến người khác nản lòng, nhưng với Lâm Dị, mỗi một chút tiến bộ nhỏ bé đó đều là một niềm vui và khích lệ lớn. Cậu biết mình đang xây dựng nền móng, và nền móng càng vững chắc, tòa tháp tương lai càng cao.

Và trong quá trình này, chiếc vòng thần bí trên cổ tay cậu bắt đầu biểu hiện những phản ứng mới, mạnh mẽ hơn.

Trước đây, nó chỉ như một công cụ khuếch đại và dẫn dắt thụ động, giúp cậu cảm nhận và hấp thụ Mộc khí dễ dàng hơn. Nhưng khi cậu vận hành “Thức Mạch Sinh Diễn”, đặc biệt là khi cậu cố gắng dùng ý niệm tinh tế nhất để giao cảm với linh khí trong thiên địa, chiếc vòng bỗng nhiên… “tỉnh” hẳn lên.

Một khí tức cổ xưa, trầm ổn, nhưng lại tràn đầy sinh cơ, tỏa ra nhẹ từ chiếc vòng. Nó không lộ liễu, chỉ là một luồng rung động vi tế truyền vào da thịt, nhưng lại có tác dụng kỳ diệu. Bốn dấu ấn hình lá cây mờ nhạt trên mặt vòng, dưới ánh đèn dầu yếu ớt, thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng xanh lục cực nhỏ, nhanh như ánh chớp đom đóm, mỗi lần như vậy lại ứng với nhịp hô hấp và sự vận chuyển ý niệm của cậu.

Quan trọng hơn, chiếc vòng dường như trở thành một điểm hút linh lực Mộc hệ cực mạnh. Khi cậu ngồi yên, đặc biệt là ở những nơi trong Phụ Thư Các gần cửa sổ hoặc nơi có vài chậu cây cảnh nhỏ, những hạt sáng xanh lục vi tế – linh khí Mộc hệ tinh thuần trong thiên địa – bắt đầu tụ lại, lặng lẽ xoáy vào chiếc vòng, rồi thông qua nó, truyền vào cơ thể cậu một cách êm ái và dễ dàng đến kinh ngạc.

Hình ảnh mà “Thức Mạch Sinh Diễn” dùng để miêu tả quá trình hấp thụ linh khí là “như mưa xuân thấm vào đất khô”. Và với sự trợ giúp của chiếc vòng, hiệu quả này được khuếch đại gấp bội. Linh khí Mộc hệ không còn “rơi” một cách thụ động, mà như bị một lực hút nhẹ nhàng nhưng kiên định lôi kéo, nhanh chóng hòa vào dòng khí trong cơ thể cậu, bồi đắp, nuôi dưỡng những kinh mạch đang dần được “đánh thức”.

Kết quả là, tốc độ tu luyện của Lâm Dị tăng vọt một cách khó tin.

Khi mới nhập môn Thái Thanh, căn cứ vào biểu hiện của Linh Kính và sự đánh giá chủ quan, tu vi của cậu được xếp vào khoảng Luyện Khí tầng 3 – mức cơ bản nhất của một người mới chạm ngõ tu tiên, chỉ mới cảm ứng được linh khí và có thể vận chuyển sơ sài trong cơ thể. Đó cũng là mức phù hợp với “Mộc linh căn tạp, trung hạ phẩm” của cậu.

Nhưng sau hai tháng miệt mài tu luyện “Thức Mạch Sinh Diễn” với sự trợ lực đắc lực của chiếc vòng thần bí, tu vi của cậu đã âm thầm vượt qua ngưỡng đó, tiến thẳng lên Luyện Khí tầng 5, và vẫn đang tiếp tục tăng tiến một cách ổn định, chắc chắn.

Sự tiến bộ này được thể hiện qua nhiều dấu hiệu rõ rệt:

  • Cảm ứng linh khí: Trước đây, cậu chỉ có thể mơ hồ cảm nhận sự tồn tại của Mộc khí khi tập trung cao độ. Giờ đây, ngay cả trong trạng thái bình thường, cậu cũng có thể cảm nhận được dòng chảy vi tế của linh khí xung quanh, đặc biệt là từ cây cối và những cuốn sách cổ (một số sách cổ được làm từ chất liệu thực vật đặc biệt, vẫn còn lưu giữ một chút linh tính).
  • Vận khí nội bộ: Dòng Mộc khí trong cơ thể không còn yếu ớt, đứt quãng. Nó đã trở thành một dòng chảy liên tục, dù vẫn nhỏ nhưng rõ ràng và có sức sống, có thể dễ dàng dẫn dắt đi khắp các kinh mạch chính đã được “đánh thức”, mang lại cảm giác ấm áp, thông suốt, xua tan cảm giác tắc nghẽn, lạnh lẽo vốn có.
  • Thể chất: Thể chất vốn yếu đuối được cải thiện rõ rệt. Da dẻ hồng hào hơn, đôi mắt sáng và có thần hơn, sức chịu đựng và sức lực cũng tăng lên đáng kể. Cậu không còn cảm thấy mệt mỏi sau một ngày làm việc nhẹ nhàng, thậm chí có thể leo lên những chiếc thang cao trong Phụ Thư Các để lau dọn mà không thở dốc.
  • Thần thức: Khả năng tập trung và ghi nhớ của cậu cũng được nâng cao. Việc đọc và nghiên cứu những cuốn sách phức tạp trở nên dễ dàng hơn, cậu có thể nắm bắt ý chính nhanh hơn và ghi nhớ lâu hơn.

Tất nhiên, Lâm Dị cực kỳ thận trọng trong việc che giấu sự tiến bộ này. Ở nơi công cộng, cậu vẫn tỏ ra là một ngoại môn đệ tử tầm thường, tu vi lẹt đẹt, chỉ hoàn thành nhiệm vụ tối thiểu. Cậu vẫn giả vờ tu luyện Thái Thanh Dẫn Khí Quyết một cách chăm chỉ nhưng kém hiệu quả (thực ra cậu gần như bỏ bê nó, chỉ thi thoảng vận chuyển vài vòng để duy trì vẻ ngoài). Chiếc vòng luôn được giấu kín dưới ống tay áo dài, và cậu chỉ luyện công chuyên sâu vào ban đêm ở Phụ Thư Các hoặc sáng sớm trong phòng riêng khi chắc chắn không ai quấy rầy.

Mặc Trưởng Lão dường như có chút nghi ngờ. Vài lần, khi Lâm Dị đang tập trung sắp xếp sách, ông đột nhiên xuất hiện phía sau, quan sát cậu với ánh mắt tinh tường. Một lần, ông còn hỏi: “Ngươi gần đây… tinh thần có vẻ khác trước?”

Lâm Dị giật mình, vội cúi đầu đáp: “Có lẽ là do đệ tử ngủ đủ giấc hơn, và công việc ở đây cũng giúp tâm tĩnh lại.”

Mặc Trưởng Lão “ừ” một tiếng, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại ở cổ tay cậu một lúc lâu. Có lẽ ông đã cảm nhận được một chút khí tức bất thường, nhưng không đủ để kết luận, hoặc cũng không muốn quan tâm quá sâu đến một thư giám ngoại môn.

Sự tiến bộ nhanh chóng không khiến Lâm Dị tự mãn. Ngược lại, cậu càng thêm cảnh giác. Cậu biết rằng nếu để lộ ra, nhất là sự tồn tại của chiếc vòng thần bí và cuốn “Thanh Mộc Chân Giải”, thì tai họa sẽ ập đến ngay lập tức. Ở thế giới tu tiên này, bảo vật và công pháp cao cấp luôn là mục tiêu tranh giành đẫm máu. Với thân phận yếu ớt của mình, cậu sẽ chỉ là con mồi ngon.

Vì vậy, cậu tiếp tục ẩn mình. Cậu dành phần lớn thời gian trong Phụ Thư Các, ít giao du với các đệ tử khác, và luôn tỏ ra khiêm tốn, thậm chí có phần nhu nhược. Cậu tích lũy công tích đều đặn từ công việc thư giám, dùng số công tích ít ỏi đó để đổi lấy những thứ cần thiết như dầu đèn, giấy bút, và thỉnh thoảng là một hai viên linh thạch hạ phẩm để bổ sung linh khí (dù hiệu quả rất thấp so với việc hấp thụ trực tiếp qua chiếc vòng).

Hai tháng ngắn ngủi đã trôi qua. Đối với những đệ tử ngoại môn khác, có lẽ họ vẫn đang vật lộn với Luyện Khí tầng 3, 4, hoặc may mắn lên được tầng 5 nhờ thiên phú tốt hơn. Còn Lâm Dị, kẻ bị đánh giá thấp nhất, đã âm thầm bước vào hàng ngũ Luyện Khí trung kỳ (tầng 5-6), và đang tiến dần đến ngưỡng tầng 6.

Chiếc vòng thần bí – thứ đã đồng hành cùng cậu từ những ngày tháng cơ cực ở Thanh Phong Môn, giờ đây mới thực sự tỏ rõ giá trị của nó trong môi trường linh khí dồi dào và với công pháp phù hợp. Nó như một vị “tỉnh thế” (người đánh thức thế giới), đánh thức không chỉ tiềm năng trong cơ thể Lâm Dị, mà còn cả những dòng linh khí ngủ yên trong thiên địa, dẫn dắt chúng về nuôi dưỡng chủ nhân.

Lâm Dị ngồi trong Phụ Thư Các vào một đêm thanh vắng, tay xoa nhẹ chiếc vòng ấm áp, trong lòng tràn ngập biết ơn và quyết tâm. Con đường phía trước vẫn còn dài, và nguy hiểm vẫn luôn rình rập. Nhưng giờ đây, cậu đã có trong tay công cụ và phương pháp để thực sự bước đi trên con đường đó. Cậu sẽ tiếp tục ẩn nhẫn, tiếp tục tích lũy, chờ đợi thời cơ chín muồi để “Thanh Mộc Chân Giải” và chiếc vòng thần bí này có thể đưa cậu vươn tới những đỉnh cao mà trước đây cậu không dám mơ tới. Và tất cả sẽ bắt đầu từ nơi này, từ trong bóng tối và sự yên lặng của Phụ Thư Các.

 

Chương 48 – Nhẫn Nhục Tiến Thủ

Sự tiến bộ thầm lặng nhưng vững chắc của Lâm Dị không hề làm thay đổi vẻ ngoài hay thái độ của cậu trong mắt mọi người. Trong cộng đồng ngoại môn đệ tử, cậu vẫn là Lâm Dị – kẻ có “Mộc linh căn tạp, trung hạ phẩm”, may mắn được vào Tàng Kinh Lâu làm thư giám nhờ có chút tâm tính kiên nhẫn, nhưng tiền đồ thì mờ mịt, tu vi thì lẹt đẹt mãi ở mức Luyện Khí sơ kỳ.

Cậu đã học được bài học sâu sắc từ những va chạm ở Thanh Phong Môn: phô trương sức mạnh non trẻ chỉ chuốc lấy tai họa, đặc biệt là khi sức mạnh đó lại đến từ những bí mật không thể tiết lộ. Vì vậy, cậu áp dụng một nguyên tắc sống còn: ẩn long.

Che giấu khí tức là bài học đầu tiên. “Thức Mạch Sinh Diễn” vốn dĩ là công pháp cao cấp, lại được chiếc vòng thần bí khuếch đại, khi tu luyện khí tức tỏa ra khó tránh khỏi mạnh hơn người cùng cảnh giới. Để đối phó, Lâm Dị đã tự mày mò ra một phương pháp thô sơ nhưng hiệu quả: sau mỗi lần tu luyện chuyên sâu, cậu chủ động dùng ý niệm “tản” bớt linh áp dư thừa trong cơ thể ra ngoài, không để chúng tích tụ tạo thành một trường năng lượng dễ bị cảm nhận. Cậu cũng học cách điều tiết nhịp thở và dòng khí, khiến chúng trở nên trầm ổn, tĩnh lặng, giống như một hồ nước sâu không gợn sóng, khó bị người khác dòm ngó.

Kết quả là, dù thực lực đã đạt Luyện Khí tầng 5 và đang tiến dần đến tầng 6, khí tức mà cậu tỏa ra trong sinh hoạt hàng ngày vẫn chỉ ở mức… Luyện Khí tầng 3, thậm chí có phần yếu ớt, không ổn định. Điều này hoàn toàn phù hợp với hình ảnh một đệ tử tạp căn đang vật lộn với việc hấp thụ linh khí.

Việc che giấu này cũng khiến cậu gặp không ít phiền toái, hay đúng hơn là những sự chế nhạo từ những đồng môn “có thiên phú hơn”.

Một lần, tại nhà ăn ngoại môn, khi Lâm Dị đang lặng lẽ ăn phần cơm đạm bạc của mình, một nhóm ba bốn đệ tử ngoại môn khác, dẫn đầu là một thanh niên có Hỏa linh căn trung phẩm tên Triệu Viêm, đi ngang qua bàn cậu. Triệu Viêm vốn nổi tiếng háo thắng và hay bắt nạt kẻ yếu, nhìn thấy Lâm Dị ngồi một mình, liền cười nhạt:

“Ôi, không phải là Lâm sư đệ từ Tàng Kinh Lâu sao? Nghe nói nơi đó yên tĩnh lắm, thích hợp cho những người… tu luyện chậm như sư đệ ha.” Giọng điệu đầy mỉa mai.

Một tên đi cùng cười hô hố: “Đúng rồi, căn cốt Mộc tạp, lại còn phẩm thấp, tu luyện Thái Thanh Quyết chắc cũng khó khăn lắm nhỉ? Hay là sư đệ nên chuyển sang tu… công pháp quét dọn đi, có khi tiến bộ còn nhanh hơn?”

Những lời châm chọc như dao cứa vào lòng tự trọng. Xung quanh, một số đệ tử khác cũng quay lại nhìn, ánh mắt có người thương hại, có người dửng dưng, cũng có người hùa theo cười.

Lâm Dị ngừng đũa, ngẩng đầu lên. Trong lòng cậu, một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi lý trí lạnh lùng. Giận dữ vô ích. Đáp trả càng vô ích. Chỉ tổ lộ ra sơ hở. Cậu hít một hơi thật sâu, trên khuôn mặt non nớt nở ra một nụ cười nhẹ, có chút gượng gạo nhưng không hề biến sắc.

“Đa tạ các sư huynh quan tâm.” Cậu nói, giọng bình thản, thậm chí có chút nhún nhường. “Đệ tử căn cốt kém cỏi, chỉ có thể chăm chỉ từng chút một. Tàng Kinh Lâu yên tĩnh, cũng hợp với tính cách của đệ tử.”

Câu trả lời nhu nhược, không có chút phản kháng nào, khiến Triệu Viêm và đồng bọn cảm thấy như đấm vào không khí, mất hứng. Hắn “hừ” một tiếng: “Biết thân phận là tốt. Cứ tiếp tục ‘chăm chỉ’ ở đó đi.” Rồi dẫn người bỏ đi, tiếp tục cười nói ồn ào.

Lâm Dị cúi xuống, tiếp tục bữa ăn, như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng dưới lớp vỏ bình thản, một sự kiên định lạnh lùng đã được rèn giũa thêm một lần nữa. Nhục nhã? Chế giễu? Đó chỉ là tiếng ồn của những kẻ mù quáng. Cậu không cần chứng minh gì với họ. Cậu chỉ cần tiếp tục con đường của mình, âm thầm, bền bỉ. Một ngày nào đó, khi khoảng cách đã đủ xa, những tiếng ồn đó sẽ tự biến mất, hoặc… cậu sẽ có cách khiến chúng im bặt theo cách của riêng mình.

Công việc ban ngày của cậu vẫn là quét dọn, lau chùi và sắp xếp sách ở Tàng Kinh Lâu tầng một. Cậu làm việc tỉ mỉ, cẩn thận, không một lời than phiền. Mặc Trưởng Lão thỉnh thoảng vẫn xuất hiện, đôi khi ra một vài câu đố hóc búa liên quan đến nội dung sách vở để thử thách cậu. Nhờ vào việc đọc sách chăm chỉ, Lâm Dị thường có thể trả lời được, dù đôi khi còn thiếu sót. Điều này dần dà khiến vị trưởng lão khó tính có cái nhìn thiện cảm hơn đôi chút, ít nhất là công nhận cậu là một thư giám có tâm.

Ban đêm, sau khi khóa cửa Phụ Thư Các (với sự cho phép ngầm của Mặc Trưởng Lão, vì cậu thường xin ở lại để “sắp xếp lại kệ sách lộn xộn”), Lâm Dị mới thực sự bước vào thời khắc tu luyện chính của mình. Dưới ánh đèn dầu, cậu ngồi xếp bằng, vận chuyển “Thức Mạch Sinh Diễn”, dẫn dắt dòng Mộc khí tinh thuần do chiếc vòng thu hút về, từ từ tẩm bổ và đánh thức từng đoạn kinh mạch. Tiến độ vẫn chậm rãi, nhưng mỗi đêm đều có chút tiến bộ.

Ngoài việc tu luyện công pháp chính, cậu cũng bắt đầu để ý đến một khía cạnh khác mà trước đây còn thiếu: thân pháp và kỹ năng căn bản. Tu vi cao là một chuyện, nhưng nếu không biết vận dụng, không có khả năng di chuyển linh hoạt hay tự vệ cơ bản, thì khi nguy hiểm ập đến, vẫn chỉ là con cừu non.

Trong số những sách vở ở Phụ Thư Các, ngoài sách lý thuyết, cũng có một ít sách ghi chép về các kỹ thuật cơ bản. Lâm Dị tìm thấy một cuốn sách mỏng tên “Cơ Bản Pháp Chú Vận Dụng”, trong đó có ghi lại vài chiêu thức thân pháp và quyền cước cơ bản nhất của tu tiên giới, chủ yếu dùng để rèn luyện thân thể và làm nền tảng cho các pháp thuật cao hơn. Trong đó có một mục nhỏ về “Phong Hành Bộ” – một loại bộ pháp nhẹ nhàng, linh hoạt, mô phỏng theo cách di chuyển của gió qua khe lá, chú trọng vào sự ổn định và tiết kiệm sức lực, rất phù hợp với đặc tính của Mộc hệ.

Lâm Dị quyết định luyện tập thử. Ban đêm, sau khi tu luyện công pháp xong, cậu sẽ dành ra nửa canh giờ, ở một góc khuất trong Phụ Thư Các (nơi có khoảng trống tương đối), lặng lẽ luyện tập Phong Hành Bộ theo những hình vẽ và khẩu quyết đơn giản trong sách.

Ban đầu, động tác còn vụng về, chân bước không vững, thân pháp cứng nhắc. Nhưng dần dà, với sự hỗ trợ của tu vi ngày càng tăng và sự mẫn cảm với khí cơ trong cơ thể, cậu bắt đầu tìm được cảm giác. Cậu học cách phân bổ lực đều ở lòng bàn chân, dùng sự co duỗi tinh tế của cơ bắp và sự vận chuyển của một chút linh lực để điều chỉnh trọng tâm, khiến bước chân trở nên nhẹ nhàng, linh hoạt hơn, di chuyển trong bóng tối mà hầu như không phát ra tiếng động.

Mục đích của cậu không phải để chiến đấu (ít nhất là bây giờ), mà là để “ổn định chân nguyên” – tức là học cách kiểm soát và vận dụng sức mạnh trong cơ thể một cách ổn định, không bị dao động khi di chuyển nhanh hoặc thay đổi tư thế đột ngột. Điều này rất quan trọng cho cả tu luyện lẫn việc… chạy trốn nếu cần thiết.

Sau vài tuần luyện tập, Lâm Dị đã có thể di chuyển khá thuần thục Phong Hành Bộ trong phạm vi nhỏ, thân hình như một chiếc lá nhẹ nhàng trôi theo làn gió, rất khó bắt được hình. Đây là một tiến bộ nhỏ, nhưng lại khiến cậu cảm thấy an tâm hơn một chút. Ít nhất, nếu có chuyện, cậu không phải là một cái bia đứng yên.

Những tháng ngày cứ thế trôi qua trong sự lặp lại có chủ đích: ban ngày nhẫn nhục, che giấu, tích lũy kiến thức; ban đêm âm thầm tiến thủ, tu luyện công pháp, rèn luyện thân pháp. Áp lực và sự cô độc là không nhỏ, nhưng Lâm Dị đã quen. Cậu biết mình đang xây dựng nền móng cho một tòa tháp cao, và mỗi viên gạch nhẫn nhục, mỗi giọt mồ hôi âm thầm đều là một phần không thể thiếu.

Thỉnh thoảng, vào những đêm trăng sáng, sau khi luyện công xong, cậu sẽ đứng trước cửa sổ Phụ Thư Các, nhìn ra ngoài khuôn viên yên tĩnh của Tàng Kinh Lâu, và xa hơn là những ngọn núi mờ ảo trong đêm. Cậu tự hỏi, những đệ tử nội môn ưu tú kia, những người như Đại sư huynh Vân Triều hay Mộc Uyển sư tỷ, họ đang tu luyện như thế nào? Họ có phải đối mặt với những chế giễu và khinh thường như cậu không? Hay họ đã ở trên một tầm cao hoàn toàn khác, nơi mà những tranh đấu nhỏ nhặt này chỉ là chuyện trẻ con?

Rồi cậu lại lắc đầu, quay vào với đống sách vở và công việc của mình. So sánh là vô ích. Con đường của mỗi người là khác nhau. Cậu chỉ cần bước đi trên con đường của chính mình, từng bước một, chắc chắn và kiên định. Dù đó là con đường của nhẫn nhục tiến thủ, của sự ẩn mình trong bóng tối để chờ ngày tỏa sáng.

Và cậu tin rằng, một ngày nào đó, khi cánh cửa của Phụ Thư Các này mở ra, người bước ra sẽ không còn là Lâm Dị – kẻ ngoại môn đệ tử tạp căn, mà sẽ là một người hoàn toàn khác, một người đã tích lũy đủ sức mạnh và trí tuệ để đối mặt với thế giới tu tiên rộng lớn và khắc nghiệt bên ngoài. Cho đến lúc đó, nhẫn nhục và tiến thủ vẫn là vũ khí duy nhất và mạnh mẽ nhất của cậu.

 

Chương 49 – Lượt Vững Nền

Thời gian ở Phụ Thư Các trôi đi như gió thoảng qua khe lá, êm đềm mà không để lại dấu vết ồn ào nào. Ba tháng sau ngày Lâm Dị âm thầm đạt tới Luyện Khí tầng 5, rồi tầng 6 cũng lặng lẽ bị phá vỡ, như nước chảy qua đá, mây trôi qua đỉnh núi, tự nhiên đến mức chính cậu đôi khi cũng cảm thấy ngỡ ngàng trước sự tiến bộ đều đặn của mình.

Sức mạnh của “Thanh Mộc Chân Giải – Thức Mạch Sinh Diễn” quả thực không phải công pháp thông thường có thể so sánh. Cộng thêm sự trợ lực của chiếc vòng thần bí, mỗi lần tu luyện đều như tắm mình trong dòng suối sinh mệnh tinh khiết, từng tế bào, từng sợi kinh mạch đều được tẩm bổ và đánh thức. Sự trì trệ bẩm sinh dần dần bị đẩy lùi, thay vào đó là một sự linh hoạt, dẻo dai và tràn đầy sinh khí mới mẻ.

Việc che giấu tu vi đã trở thành một bản năng thứ hai của Lâm Dị. Cậu như một tảng băng trôi, chỉ để lộ một phần nhỏ bé trên mặt nước, còn phần lớn khối lượng khổng lồ đều chìm sâu trong bóng tối. Mỗi khi có người đến gần, nhất là những đệ tử nội môn tu vi cao hơn hoặc các chấp sự, cậu đều tự động thắt chặt khí tức, điều chỉnh hơi thở về trạng thái yếu ớt nhất, thậm chí còn cố ý để lộ ra một chút dao động không ổn định, như thể tu vi đang ở bờ vực của sự tụt dốc.

Mặc Trưởng Lão thỉnh thoảng vẫn đến, ánh mắt sắc như dao ngày càng trở nên thâm trầm khó lường. Có lần, ông đột nhiên hỏi: “Ngươi ở đây gần nửa năm, có cảm thấy chán không?”

Lâm Dị đang lau bụi trên một cuốn sách cổ về trận pháp sơ cấp, nghe câu hỏi, ngẩng đầu lên, khuôn mặt bình thản: “Dạ không. Ở đây yên tĩnh, sách vở nhiều, đệ tử học được rất nhiều.”

“Học được nhiều?” Mặc Trưởng Lão nhếch mép, một nụ cười khó hiểu. “Học để làm gì? Ngươi nghĩ mình có thể trở thành một học giả uyên bác trong Tàng Kinh Lâu này sao?”

Lời nói như một mũi tên bắn thẳng vào sự thật mà Lâm Dị đang cố che giấu. Nhưng cậu không nao núng, chỉ cúi đầu: “Đệ tử không dám nghĩ xa. Chỉ là… thấy thích đọc sách, và nghĩ rằng biết nhiều hơn một chút cũng không có hại.”

Mặc Trưởng Lão nhìn cậu một lúc lâu, rồi lắc đầu, không nói thêm gì, quay người bước đi. Nhưng từ đó về sau, ông ít khi hỏi những câu đánh giá nữa, có lẽ đã chấp nhận hoặc không còn hứng thú với việc “thư giám ngoại môn” này.

Rồi tháng thứ năm cũng đến. Một đêm, Lâm Dị cảm thấy dòng Mộc khí trong cơ thể đã đạt đến một trạng thái viên mãn chưa từng có, như một cái hồ nước nhỏ đã đầy, nước sắp tràn ra. Đây là dấu hiệu của việc đạt đến đỉnh điểm của Luyện Khí tầng 7, sắp sửa đột phá vào Luyện Khí Hậu Kỳ (tầng 8-9-10).

Cậu biết đây là một bước ngoặt quan trọng. Đột phá cảnh giới thường đi kèm với sự dao động linh khí mạnh mẽ, khó che giấu. Và quan trọng hơn, “Thức Mạch Sinh Diễn” có một bước đặc biệt khi đạt đến Hậu Kỳ: chính thức “ngưng tụ Sinh Diễn huyệt” – biến điểm sinh cơ đã được nuôi dưỡng trong Đan điền thành một huyệt vị thực sự, một “trái tim thứ hai” chuyên về Mộc khí.

Quyết định của cậu là: bế quan. Một kỳ bế quan ngắn, tập trung toàn lực để đột phá và hoàn thành bước then chốt này.

Cậu xin phép Mặc Trưởng Lão, với lý do “cảm thấy có chút ngộ được điều gì đó từ sách vở, muốn tĩnh tâm suy ngẫm vài ngày”. Vị trưởng lão khó tính này sau một hồi im lặng, đã gật đầu, thậm chí còn chỉ cho cậu một gian phòng nhỏ kín đáo ở tầng hầm của Tàng Kinh Lâu, nơi thường dùng để cất giữ những bản thảo quý hiếm hoặc dễ hư hỏng, có trận pháp cách âm và cô lập linh khí cơ bản. “Đừng làm hỏng đồ.” Ông chỉ dặn có một câu.

Lâm Dị cảm kích cúi đầu. Gian phòng nhỏ đó chính là nơi hoàn hảo. Cô lập với bên ngoài, ít bị quấy rầy, và quan trọng là trận pháp cách âm có thể che chắn phần nào dao động linh khí.

Cậu mang theo một ít nước và lương khô, cùng với chiếc vòng và cuốn “Thanh Mộc Chân Giải”, bước vào gian phòng tối om, chỉ có một viên minh châu nhỏ phát ra ánh sáng mờ nhạt. Cậu khóa cửa từ bên trong, ngồi xuống trên một tấm đệm cũ, bắt đầu kỳ bế quan.

Bảy ngày đêm.

Trong bảy ngày đêm đó, Lâm Dị hoàn toàn chìm đắm trong thế giới nội tại của mình. Cậu vận chuyển “Thức Mạch Sinh Diễn” đến cực hạn, dẫn dắt toàn bộ Mộc khí tích lũy được, như những dòng suối nhỏ hội tụ về biển lớn, đổ dồn về Đan điền – nơi một điểm sáng xanh lục ấm áp đã hình thành từ lâu, giờ đây bắt đầu co lại, ngưng tụ, biến đổi.

Quá trình này cực kỳ đau đớn. Như có vô số mầm cây non đang đâm xuyên, bén rễ trong chính cơ thể cậu, từng sợi rễ mảnh mai nhưng sắc bén luồn lách vào từng kẽ hở của kinh mạch, huyệt đạo, kết nối chúng lại thành một mạng lưới sống động. Mồ hôi lạnh ướt đẫm người, cơ bắp run rẩy, nhưng tâm trí cậu lại cực kỳ tỉnh táo và kiên định. Cậu nhớ kỹ từng bước trong sách, kiên nhẫn dẫn dắt, không để cho sự đau đớn làm rối loạn ý niệm.

Đến đêm thứ năm, một tiếng “bốp” rất nhỏ, như bong bóng vỡ, vang lên trong tâm thức cậu. Điểm sáng xanh lục ở Đan điền bỗng bùng nổ thành một vầng sáng dịu nhẹ, rồi lại nhanh chóng thu lại, để lại một huyệt vị mới, nhỏ như hạt đậu, nhưng tỏa ra sức sống mãnh liệt, liên tục rung động nhẹ theo nhịp tim của cậu.

Sinh Diễn huyệt – thành!

Ngay khi huyệt này thành hình, toàn bộ cơ thể Lâm Dị như trải qua một cơn địa chấn. Tất cả những kinh mạch đã được “đánh thức” trước đó đồng loạt rung động, kết nối chặt chẽ với Sinh Diễn huyệt, hình thành một hệ thống tuần hoàn hoàn chỉnh và sống động. Cảm giác tắc nghẽn, trì trệ hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự thông suốt, lưu chuyển viên mãn.

Luyện Khí tầng 8 – Hậu Kỳ, đột phá!

Nhưng đó chưa phải là kết thúc. Dòng Mộc khí mới sinh ra từ Sinh Diễn huyệt quá mạnh mẽ và tinh thuần, như một cơn lũ mùa xuân, tiếp tục cuốn qua toàn bộ kinh mạch, không ngừng mở rộng và củng cố chúng. Cảnh giới tiếp tục tăng lên.

Tầng 9… rồi nhanh chóng chạm đến đỉnh điểm của tầng 10.

Đến sáng sớm ngày thứ bảy, khi ánh sáng đầu tiên lọt qua khe cửa hầm, Lâm Dị mở mắt. Trong đôi mắt cậu, một tia sáng xanh lục thoáng qua, rồi lại ẩn đi. Toàn thân cậu tràn ngập một sức sống dồi dào chưa từng có, da dẻ như được tẩm một lớp ánh sáng mờ nhạt, hơi thở nhẹ nhàng nhưng mỗi lần hít vào thở ra đều tự nhiên kéo theo một lượng lớn linh khí Mộc hệ trong không khí hội tụ, lặng lẽ chảy vào cơ thể qua lỗ chân lông, qua Sinh Diễn huyệt.

Luyện Khí Hậu Kỳ Đại Viên Mãn!

Chỉ trong một kỳ bế quan bảy ngày đêm, Lâm Dị không chỉ đột phá vào Hậu Kỳ, mà còn một mạch đạt đến cảnh giới viên mãn nhất của Luyện Khí kỳ. Tốc độ này nếu nói ra, đủ để khiến cả tông môn chấn động, thậm chí nghi ngờ cậu tu luyện ma đạo hoặc có kỳ ngộ không tưởng.

Nhưng giờ đây, tất cả đều được khóa kín trong gian phòng nhỏ này. Không một ai hay biết.

Lâm Dị đứng dậy, vươn vai. Cảm giác trong cơ thể thật kỳ diệu. Như thể mỗi tế bào đều là một hạt giống đang nảy mầy, mỗi kinh mạch đều là một con sông nhỏ tràn đầy sinh khí. Sinh Diễn huyệt ở Đan điền đập nhẹ theo nhịp tim, liên tục sản sinh ra dòng Mộc khí tinh thuần, nuôi dưỡng toàn thân. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự kết nối giữa cơ thể mình với thế giới bên ngoài, đặc biệt là với những cây cỏ, linh thảo – chúng như đang thì thầm với cậu, sẵn sàng chia sẻ sinh khí của mình.

Cậu thử vận chuyển một chút linh lực ra đầu ngón tay. Một tia sáng xanh lục nhạt, tinh khiết và tràn đầy sức sống, lóe lên, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Sức mạnh này, so với trước đây, đã khác một trời một vực.

Nhưng cậu nhanh chóng thu hồi linh lực, điều chỉnh hơi thở, lại một lần nữa thắt chặt và che giấu khí tức. Trong nháy mắt, cậu lại trở về với hình ảnh một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng 3-4 yếu ớt, thậm chí còn có phần tiều tụy sau bảy ngày “suy ngẫm”.

Cậu mở cửa gian phòng, bước ra ngoài. Ánh sáng ban ngày khiến cậu hơi chói mắt. Mặc Trưởng Lão đang đứng không xa, như đang chờ. Ông nhìn cậu, đôi mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can.

“Xong rồi?” Giọng ông khàn khàn.

“Dạ, xong rồi. Đa tạ trưởng lão cho mượn nơi tu luyện.” Lâm Dị cung kính thi lễ.

“Có thu hoạch gì không?”

“Có một chút… cảm ngộ về việc đọc sách. Nhưng vẫn còn mơ hồ.” Lâm Dị trả lời mơ hồ.

Mặc Trưởng Lão im lặng một lúc, rồi nói: “Vậy thì tốt. Đi làm việc đi. Kệ sách phía tây có chút lộn xộn.”

“Vâng.”

Lâm Dị quay người đi về phía Phụ Thư Các, bước chân nhẹ nhàng, ổn định, nhưng trong lòng thì sóng cuộn trào dâng. Một bước quan trọng đã được hoàn thành. Nền móng đã được đắp chắc, thậm chí còn vững chãi hơn nhiều so với dự tính. Giờ đây, cậu đã thực sự đứng ở ngưỡng cửa của Trúc Cơ kỳ – một bước ngoặt lớn trong con đường tu tiên, nơi phân chia rõ ràng giữa phàm và tiên.

Nhưng cậu không vội. Cậu cần thời gian để làm quen với sức mạnh mới, để ổn định cảnh giới, và quan trọng hơn, để tiếp tục tích lũy kiến thức và chuẩn bị cho bước đột phá tiếp theo một cách an toàn nhất. Và tất nhiên, tất cả vẫn phải được thực hiện trong bí mật.

Thái Thanh Môn vẫn yên bình như xưa, những đệ tử nội ngoại môn vẫn đang bận rộn với việc tu luyện, tranh đấu, hoàn thành nhiệm vụ của mình. Không ai biết rằng, trong góc khuất nhất của Tàng Kinh Lâu, một hạt giống cổ xưa đã bén rễ sâu, nảy mầm mạnh mẽ, và đang âm thầm chuẩn bị để một ngày nào đó vươn lên thành một cây đại thụ, có thể làm rung chuyển cả khu rừng tu tiên rộng lớn này. Lượt vững nền đã xong, chỉ còn chờ thời cơ để xây dựng lâu đài.

 

Chương 50 – Che Dấu Dưới Tầng Sách

Một buổi sáng yên tĩnh như mọi ngày ở Phụ Thư Các. Ánh nắng xiên qua cửa sổ cũ kỹ, chiếu xuống những luồng bụi bay lơ lửng trong không khí tĩnh lặng. Lâm Dị đang đứng trên một chiếc thang di động, tỉ mỉ dùng chổi lông gà lau những lớp bụi dày đặc trên những cuốn sách cổ ở tầng cao nhất của kệ phía đông. Công việc này cần sự cẩn thận tuyệt đối, vì chỉ cần một hơi thở mạnh cũng có thể làm rách những trang giấy đã mục nát.

Đột nhiên, cửa chính Phụ Thư Các mở ra một cách nhẹ nhàng, không một tiếng động. Một bóng người bước vào.

Lâm Dị không cần quay đầu cũng cảm nhận được. Đó không phải là bước chân quen thuộc của Mặc Trưởng Lão (nặng nề, chậm rãi), cũng không phải của những thư giám ngoại môn khác (vội vã, thiếu tự tin). Bước chân này nhẹ nhàng, thanh thoát, nhưng lại mang theo một uy áp vi tế, trầm ổn, khiến không khí trong căn phòng rộng lớn dường như đặc quánh lại một chút. Linh khí Mộc hệ trong không khí cũng có phản ứng, như những làn sóng nhỏ hướng về phía người mới đến.

Tim Lâm Dị đập mạnh một cái. Cậu từ từ quay đầu, cúi người từ trên thang xuống.

Người bước vào là một nữ tử trung niên, dáng người cao ráo, mặc một bộ áo dài màu xanh lục nhạt như lá non mới mọc, chất liệu mềm mại phảng phất linh quang. Mái tóc đen dài được búi cao bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt phượng sáng mà thâm trầm, như có thể nhìn thấu vạn vật sinh trưởng. Trên ngực bà, phù hiệu hình một cành cây cổ thụ với ba vòng tròn đồng tâm – biểu tượng của Mộc Linh Trưởng Lão, một trong Ngũ Đại Trưởng Lão của Thái Thanh Môn, chủ quản Thanh Linh Phong và toàn bộ các cơ sở trồng trọt, nghiên cứu linh thảo, bao gồm cả Dưỡng Diên các.

Tại sao bà lại đến đây? Phụ Thư Các tầng một chỉ là nơi chứa sách vở tạp nham, làm sao có thể thu hút được sự chú ý của một vị trưởng lão đứng đầu một mạch như bà?

Dù trong lòng dậy sóng, Lâm Dị vẫn nhanh chóng ổn định tâm thần. Cậu leo xuống thang, cung kính đứng sang một bên, cúi đầu hành lễ: “Đệ tử Lâm Dị, thư giám ngoại môn, bái kiến Mộc Linh Trưởng Lão.”

Mộc Linh Trưởng Lão khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua người cậu, không dừng lại lâu, rồi lại đảo qua những kệ sách cao ngất. Giọng bà ôn hòa, trong trẻo: “Không cần đa lễ. Ta chỉ tình cờ đi ngang qua, muốn vào xem một chút.” Bà bước đến gần một kệ sách, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên gáy những cuốn sách cũ, như đang cảm nhận điều gì đó. “Nơi này… bụi nhiều thật.”

“Dạ, đệ tử đang cố gắng dọn dẹp từng phần.” Lâm Dị đáp, giọng bình thản. “Nhưng sách quá nhiều, và đều là cổ tịch dễ hư hỏng, nên tiến độ hơi chậm.”

“Ừ.” Mộc Linh Trưởng Lão không quay lại, vẫn tiếp tục xem sách. “Nghe nói ngươi là đệ tử căn Mộc tạp, được phân về đây?”

“Vâng.”

“Có chán không? Ở nơi chỉ toàn sách vở cũ kỹ này?”

Lâm Dị do dự một giây, rồi nói: “Dạ… cũng không hẳn. Đọc sách cũng có thể học được nhiều thứ. Đệ tử thấy có nhiều sách ghi chép về linh thảo, dược tính, rất thú vị.”

Ánh mắt Mộc Linh Trưởng Lão khẽ động. Bà quay người, lần đầu tiên nhìn thẳng vào Lâm Dị. Ánh mắt đó sáng như sao, thăm thẳm, như có sức hút kỳ lạ. Lâm Dị cảm thấy như toàn thân mình đang bị soi xét dưới ánh mắt ấy, từng sợi kinh mạch, từng luồng khí đều có thể bị nhìn thấu.

Cậu vội vã vận chuyển phương pháp che giấu đã trở nên thuần thục. Toàn bộ khí tức thu nạp vào trong, Sinh Diễn huyệt ở Đan điền đập nhẹ, nhưng không tỏa ra bất kỳ dao động linh lực nào. Cả cơ thể cậu lúc này giống như một khúc gỗ khô, một tảng đá vô tri, chỉ lộ ra vẻ ngoài của một Luyện Khí tầng 3 yếu ớt, thậm chí còn có chút hỗn loạn do “căn cốt tạp” gây ra.

Mộc Linh Trưởng Lão nhìn cậu khoảng ba hơi thở. Ba hơi thở đó dài như ba năm. Rồi, ánh mắt bà dịu đi, khẽ lắc đầu, như có chút thất vọng, nhưng cũng như thể bỏ qua. “Biết ham học là tốt. Nhưng tu tiên chi đạo, căn cốt mới là then chốt. Ngươi… cố gắng đi.”

Lời nói nhẹ nhàng, nhưng lại là một lời phán quyết rõ ràng về tiền đồ của cậu trong mắt bà: không có hy vọng.

“Đa tạ trưởng lão chỉ dạy.” Lâm Dị cúi đầu thấp hơn.

Mộc Linh Trưởng Lão không nói thêm gì. Bà lại đi một vòng quanh phòng, đôi khi dừng lại lật vài trang sách, nhưng dường như không tìm thấy thứ mình muốn. Cuối cùng, bà đi đến cửa, dừng lại, nói với Lâm Dị: “Nếu ngươi thực sự hứng thú với linh thảo, có thể thỉnh thoảng đến Dưỡng Diên các giúp đỡ. Ở đó ít nhất có thể tiếp xúc với cây cỏ thật, tốt hơn là chỉ đọc sách khô khan.”

“Vâng, đệ tử ghi nhớ.”

Mộc Linh Trưởng Lão khẽ gật đầu, rồi bước ra ngoài, bóng áo xanh lục khuất dần sau cánh cửa, để lại một không gian yên tĩnh trở lại và một Lâm Dị đang đổ mồ hôi lạnh trong lòng.

Cậu đứng đó một lúc lâu, tay nắm chặt thành thang, móng tay hơi đâm vào da thịt. Suýt nữa… Chỉ cần một chút sơ hở, một chút dao động khí tức, có lẽ đã bị vị trưởng lão kinh nghiệm lão luyện đó phát hiện ra. Mà một khi bị phát hiện, một ngoại môn đệ tử tạp căn lại có tu vi Luyện Khí Hậu Kỳ Đại Viên Mãn, lại còn tu luyện một công pháp cổ xưa bí ẩn và đeo một chiếc vòng thần bí… hậu quả sẽ thế nào?

Cậu không dám nghĩ tiếp. Chắc chắn sẽ không chỉ là bị trừng phạt hay đuổi xuống núi. Trong thế giới tu tiên này, những bí mật và bảo vật quý giá luôn đi kèm với máu và sự tranh giành. Với thân phận yếu ớt của mình, cậu sẽ chỉ là con mồi ngon, bị moi hết bí mật rồi biến mất không một dấu vết, giống như Hàn Kỳ ngày xưa, nhưng với quy mô và sự tàn khốc gấp trăm lần.

Khoảnh khắc Mộc Linh Trưởng Lão nhìn cậu, cậu đã thấy rõ sự chênh lệch về thực lực và địa vị. Một bên là ngọn núi cao vời vợi, một bên là hạt cát dưới chân núi. Dù hạt cát có ẩn chứa vàng đi nữa, trước sức mạnh của ngọn núi, cũng chỉ có thể bị nghiền nát hoặc bị đào lên, tước đoạt.

Bài học này còn sâu sắc hơn bất kỳ lời chế giễu nào từ Triệu Viêm hay những kẻ khác. Nó cho cậu thấy rõ sự nguy hiểm thực sự khi bí mật bị lộ trước những tồn tại mạnh mẽ hơn mình.

Cậu thở dài một hơi, từ từ thả lỏng bàn tay đang nắm chặt. Trong đôi mắt, sự do dự và chút hoang mang cuối cùng cũng biến mất, thay vào đó là một sự kiên định lạnh lùng, sắc bén như thép đã qua tôi luyện.

Từ khoảnh khắc này, cậu tự nhủ, ta phải ghi nhớ hai nguyên tắc sống còn:

Một: Không xuất thủ nếu không tất thắng. Nghĩa là, không được tùy tiện thể hiện thực lực, không được tham gia vào những tranh chấp không cần thiết, trừ khi có sự chắc chắn tuyệt đối về chiến thắng và có thể che giấu được lai lịch của mình.

Hai: Không lộ tu vi nếu không đủ lực bảo mệnh. Chỉ khi nào thực lực đủ mạnh, đủ để tự bảo vệ mình trước những đe dọa từ những tồn tại như Mộc Linh Trưởng Lão (hoặc mạnh hơn), hoặc đã xây dựng được thế lực và hậu thuẫn đáng tin cậy, thì mới có thể cân nhắc để lộ một phần sức mạnh thực sự.

Hiện tại, cậu vẫn chỉ là một hạt cát. Một hạt cát có vàng, nhưng vẫn là hạt cát. Cậu cần tiếp tục ẩn mình, tiếp tục tích lũy, chờ đợi thời cơ để biến thành một tảng đá, một ngọn đồi, thậm chí là một ngọn núi nhỏ, đủ để bảo vệ kho báu của chính mình.

Giai đoạn ẩn tu trong Phụ Thư Các, về cơ bản đã hoàn thành mục tiêu. Cậu đã xây dựng được nền tảng kiến thức vững chắc, nắm vững một công pháp cao cấp, và đạt đến cảnh giới Luyện Khí Hậu Kỳ Đại Viên Mãn – một thành tựu mà hầu hết đệ tử ngoại môn phải mất năm bảy năm, thậm chí cả đời cũng khó đạt được.

Nhưng đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là sự kết thúc của giai đoạn ẩn mình và tích lũy thầm lặng. Giờ đây, Lâm Dị – với thực lực thực sự đã đứng ở đỉnh cao của Luyện Khí kỳ, cùng với bí mật của chiếc vòng và “Thanh Mộc Chân Giải” – đang đứng trước ngưỡng cửa của một giai đoạn mới: tranh phong.

Cậu không thể mãi mãi trốn trong Phụ Thư Các. Cậu cần tài nguyên để đột phá Trúc Cơ, cần hiểu biết sâu hơn về thế giới tu tiên, cần xây dựng những mối quan hệ và thế lực cần thiết (dù chỉ là bề ngoài), và trên hết, cần tìm cách để “vàng” trong mình có thể được sử dụng một cách an toàn và hiệu quả.

Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi bóng áo xanh của Mộc Linh Trưởng Lão đã khuất từ lâu. Một quyết tâm mới hình thành. Trước mắt, cậu sẽ làm theo lời khuyên của bà: thỉnh thoảng đến Dưỡng Diên các. Đó là cơ hội để tiếp xúc với thực tế, để học hỏi thêm về linh thảo, và cũng là cách để từ từ, thận trọng, xây dựng một hình ảnh “đệ tử Mộc căn chăm chỉ, có chút thiên phú với cây cỏ” trong mắt người khác. Một hình ảnh đủ để giải thích cho một số tiến bộ trong tương lai, nhưng không đủ để gây nghi ngờ nghiêm trọng.

Con đường phía trước vẫn đầy chông gai, nhưng giờ đây, Lâm Dị đã không còn là kẻ yếu đuối, bất lực chỉ biết nhẫn nhịn. Cậu là một con hổ đang ngủ, một thanh kiếm đang ẩn trong vỏ, chờ đợi thời cơ rời khỏi vỏ và gầm lên, khiến cả thế giới tu tiên phải kinh ngạc. Và tất cả sẽ bắt đầu từ những bước đi thận trọng tiếp theo, từ việc che dấu sức mạnh thực sự của mình dưới những tầng sách vở và vẻ ngoài khiêm tốn.

 

Post a Comment

0 Comments