VÔ ẢNH PHÀM NHÂN CHƯƠNG 41 - 45

 Chương 41 – Nhập Tông Tân Sinh

Linh cầu dừng lại trên một quảng trường rộng lớn bằng ngọc trắng pha lẫn thạch thanh, ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra từ mặt đất khiến cả không gian như chìm trong một buổi bình minh vĩnh cửu. Không khí ở đây khác hẳn bên ngoài, mỗi hơi thở đều cảm nhận được một làn khí trong lành, mát mẻ thấm sâu vào tạng phủ, khiến tinh thần phấn chấn. Đây chính là linh khí nồng đậm, thứ mà Lâm Dị trước đây chỉ có thể mơ hồ cảm nhận qua chiếc vòng thần bí và những cây linh dược, giờ đây tràn ngập khắp nơi.



Phía trước là một tòa đại điện sừng sững, mái cong vút như muốn đâm thủng trời xanh, trên nóc đỉnh có một khối ngọc tỏa ra ánh sáng nhẹ nhàng như mặt trăng, chiếu rọi xuống quảng trường. Hai bên quảng trường, những dãy lầu các bằng gỗ quý, đá ngọc san sát, ẩn hiện trong mây khói linh khí. Tiếng nước chảy, tiếng chim hót linh điểu, và đâu đó thoang thoảng mùi hương kỳ lạ của đan dược và linh thảo. Đây chính là Thái Thanh Môn, một trong những tông môn đứng đầu tu tiên giới ở phương nam này.

Lâm Dị bước xuống linh cầu, chân chạm lên mặt ngọc mát lạnh. Xung quanh cậu, những người mới khác cũng lần lượt xuống, ai nấy đều ngơ ngác, há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt đầy kinh ngạc và kính sợ. So với họ, Lâm Dị có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng trong lòng cũng dậy sóng. Nơi này… hoàn toàn khác biệt với thế giới phàm tục hay cả Thanh Phong Môn trước đây. Đây mới thực sự là thế giới của tu tiên giả.

Trương Trường Lão – vị trưởng lão dẫn đoàn – cùng mấy vị chấp sự khác đã đứng chờ sẵn trước cửa đại điện. Một vị chấp sự trung niên mặc áo xanh lam, khuôn mặt phương chính, bước ra, giọng nói vang vang nhưng không gay gắt: “Chư vị tân đồ, theo ta vào điện làm thủ tục nhập tông, kiểm tra căn cốt.”

Đám người im lặng đi theo. Bên trong đại điện càng thêm tráng lệ, cột đá khắc rồng phượng, tường vẽ bích họa mô tả các cảnh tu tiên thượng cổ. Trên chính điện, một tấm biển lớn đề ba chữ cổ “Thái Thanh Điện” bằng kim sắc, tỏa ra uy nghi khó tả.

Họ được dẫn đến một gian phòng bên cạnh, rộng rãi, trung tâm đặt một tấm kính lớn bằng pha lê trong suốt, cao hơn một người, xung quanh khắc những phù văn phức tạp lấp lánh ánh bạc. Đó chính là “Linh Kính” dùng để kiểm tra căn cốt và linh căn của người mới nhập môn.

Quy trình bắt đầu. Từng người lần lượt bước lên bệ đá trước Linh Kính, đặt tay lên một tấm kim loại lạnh lẽo bên cạnh. Linh Kính sẽ sáng lên những ánh sáng với màu sắc và cường độ khác nhau, tương ứng với loại linh căn và phẩm chất của người đó. Có người khiến Linh Kính bùng sáng ánh xanh lục rực rỡ (Mộc linh căn thượng phẩm), có người là ánh đỏ rực (Hỏa linh căn trung phẩm), cũng có người chỉ làm kính sáng lên một vệt ánh sáng mờ nhạt, màu sắc hỗn tạp (tạp linh căn, phẩm thấp). Mỗi kết quả đều được một chấp sự ghi chép cẩn thận vào một thẻ ngọc.

Những người có linh căn phẩm chất tốt, khuôn mặt lộ rõ vẻ đắc ý, được các chấp sự đối đãi khách khí hơn. Những người có kết quả bình thường hoặc kém, thì thần sắc ủ rũ, biết rằng tương lai trong tông môn sẽ khó khăn hơn nhiều.

Đến lượt Lâm Dị. Cậu hít một hơi thật sâu, bước lên bệ đá. Trong lòng cậu không mong chờ gì nhiều. Cậu biết rõ thể chất của mình – kinh mạch trầm trệ, khí hải khô cạn, dù có tu luyện Thanh Mộc Trường Sinh Công và được Dược Lực tẩy tủy, căn cốt cơ bản vẫn rất yếu. Và “linh căn”… cậu thậm chí không chắc mình có thứ đó hay không, hay chỉ là một chút mẫn cảm với Mộc khí nhờ công pháp và chiếc vòng.

Cậu đặt tay phải lên tấm kim loại. Một luồng khí lạnh lẽo, thăm dò xâm nhập vào cơ thể, nhanh chóng lan tỏa. Linh Kính trước mặt bắt đầu phát sáng. Một ánh sáng xanh lục xuất hiện, nhưng rất mờ nhạt, không tinh khiết, mà pha trộn những vệt màu nâu, vàng nhạt, như nước bùn. Ánh sáng dao động yếu ớt, chỉ sáng được khoảng ba phần tấm kính rồi dừng lại, không có chút uy thế nào.

Vị chấp sự đang ghi chép nhìn lên, khẽ nhíu mày, rồi nói với giọng đều đều, không chút cảm xúc: “Lâm Dị. Mộc linh căn tạp, phẩm cấp… hạ hạ. Độ tinh khiết thấp, lượng linh khí hấp thu yếu.”

Lời tuyên bố ngắn gọn như một bản án. Mộc linh căn tạp. Phẩm cấp hạ hạ. Những từ đó đập thẳng vào mặt Lâm Dị. Dù đã chuẩn bị tinh thần, cậu vẫn cảm thấy một cái gì đó chùng xuống trong lòng. Trong thế giới tu tiên, linh căn là thứ quyết định tốc độ tu luyện và thành tựu tối đa. “Hạ hạ phẩm” gần như đồng nghĩa với việc tiền đồ mờ mịt, khó có hy vọng đột phá cảnh giới cao.

Những ánh mắt xung quanh nhìn cậu lập tức thay đổi. Từ sự tò mò ban đầu, chuyển sang thờ ơ, thậm chí khinh thường thoáng qua. Một tạp linh căn hạ hạ phẩm, ở tông môn lớn như Thái Thanh Môn, thường chỉ có một kết cục: làm tạp dịch, phục vụ cho những đệ tử có thiên phú tốt hơn, mãi mãi ở tầng đáy.

Vị chấp sự ghi xong, chuẩn bị nói điều gì đó, có lẽ là phân công Lâm Dị vào khu tạp dịch. Nhưng đúng lúc đó, Lâm Dị chợt nhớ ra lời dặn của Mặc Tam. Cậu lặng lẽ lấy ra tấm Tâm Ẩn Phù từ trong túi, không đưa ra, mà chỉ khẽ lộ một góc, để vị chấp sự đó có thể nhìn thấy phù văn đặc biệt trên đó.

Vị chấp sự trung niên thoáng thấy, con ngươi khẽ co lại. Ánh mắt của hắn từ chỗ dửng dưng lập tức trở nên nghiêm túc, thậm chí có chút kinh nghi. Hắn nhìn Lâm Dị, rồi lại nhìn tấm phù, như đang xác nhận điều gì. Trên tấm phù, linh quang ẩn hiện tuy rất yếu nhưng lại mang một khí tức đặc biệt, thứ mà một chấp sự ngoại môn như hắn tuy không dám xác định rõ lai lịch, nhưng biết chắc là vật phẩm của một cao nhân, không thể khinh thường.

Hắn do dự một chút, rồi quay sang nói với vị chấp sự đang ghi chép, giọng có phần thay đổi: “Ghi lại: Lâm Dị, Mộc linh căn tạp, phẩm… trung hạ. Nhập… ngoại môn ký danh đệ tử, phân về Dưỡng Diên các.”

“Trung hạ?” Vị chấp sự ghi chép ngẩng đầu, có chút ngạc nhiên. Với ánh sáng vừa rồi của Linh Kính, rõ ràng chỉ là hạ hạ phẩm.

“Ừ, trung hạ.” Vị chấp sự trung niên nhấn mạnh, ánh mắt lạnh lùng. “Có vấn đề gì không?”

“…Không.” Vị kia vội lắc đầu, cúi xuống sửa lại thông tin trên thẻ ngọc. Từ “hạ hạ” được đổi thành “trung hạ”. Dù chỉ là một bậc, nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt. Hạ hạ phẩm là đồ bỏ đi, trung hạ phẩm tuy vẫn thấp, nhưng ít nhất có tư cách làm một “ký danh đệ tử” ngoại môn, được học tập công pháp cơ bản, có chút hy vọng tiến thân, dù nhỏ nhoi.

Lâm Dị thở phào nhẹ trong lòng. Tấm Tâm Ẩn Phù quả nhiên có tác dụng. Cậu thu phù lại, cung kính cúi đầu với vị chấp sự trung niên: “Đa tạ chấp sự.”

Vị chấp sự khẽ gật đầu, thần sắc phức tạp, nhưng không nói thêm gì, chỉ ra hiệu cho cậu đi qua. “Sang bên kia nhận đồ đệ tử và an bài chỗ ở.”

Lâm Dị đi theo chỉ dẫn, đến một quầy khác nhận lấy một bộ đồng phục ngoại môn đệ tử màu xanh thẫm, một thẻ ngọc nhỏ ghi thông tin cá nhân (danh bài), một túi trữ vật cấp thấp nhất (chỉ có không gian khoảng một góc phòng nhỏ), và mấy viên linh thạch hạ phẩm làm lương tháng đầu tiên. So với tạp dịch, đãi ngộ này tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Sau đó, cậu được một đệ tử ngoại môn khác dẫn đến khu nhà ở dành cho ký danh đệ tử. Đó là một dãy nhà gỗ đơn giản nhưng sạch sẽ, mỗi người một gian nhỏ, tuy chật hẹp nhưng có đủ giường, bàn và một không gian riêng tư tối thiểu. So với chỗ ở tạp dịch ở Thanh Phong Môn, đây đã là thiên đường.

Đệ tử hướng dẫn chỉ qua loa vài quy tắc cơ bản: mỗi ngày có thể đến Truyền Công Các nghe giảng về công pháp cơ bản vào giờ nhất định; mỗi tháng phải hoàn thành một nhiệm vụ nhất định (hái linh thảo, trông coi thú cấp thấp, dọn dẹp…) để đổi lấy linh thạch và tài nguyên tu luyện; và tuyệt đối không được tự ý vào các khu vực cấm.

Khi chỉ còn một mình trong gian phòng nhỏ, Lâm Dị mới thực sự thư giãn. Cậu ngồi xuống giường, nhìn bộ đồng phục xanh thẫm trên tay, cảm giác kỳ lạ. Từ một tạp dịch sắp bị đuổi ở Thanh Phong Môn, giờ cậu đã trở thành ký danh đệ tử ngoại môn của Thái Thanh Môn, một tông môn lớn mà trước đây cậu chỉ nghe qua trong truyền thuyết. Sự thay đổi quá nhanh, quá lớn, khiến cậu có chút choáng ngợp.

Nhưng cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cậu biết, tất cả là nhờ tấm ẩn phù kia. Cũng biết rằng, “trung hạ phẩm” căn cốt chỉ là một lớp vỏ bọc, thực lực và thiên phú thực sự của cậu vẫn cực kỳ yếu kém. Ở nơi này, cậu vẫn là kẻ đứng ở đáy, thậm chí còn thấp hơn nhiều so với những đệ tử ngoại môn thực sự có linh căn trung phẩm.

Cậu lấy ra chiếc vòng thần bí, đeo vào cổ tay. Dưới ánh sáng trong phòng, bốn dấu ấn hình lá cây vẫn mờ nhạt, nhưng khi tiếp xúc với da thịt, cảm giác cộng hưởng quen thuộc lại trở về. Có lẽ, trong môi trường linh khí nồng đậm này, chiếc vòng sẽ có tác dụng lớn hơn.

“Dưỡng Diên các…” Lâm Dị lẩm bẩm cái tên nơi mình được phân về. Theo lời đệ tử hướng dẫn, đó là một khu vực chuyên trồng trọt và chăm sóc các loại linh thảo, linh dược cấp thấp, phục vụ cho nhu cầu cơ bản của ngoại môn và một phần nội môn. Nghe qua, có vẻ như một Dược Viên lớn hơn, cao cấp hơn nhiều. Đối với cậu, người đã quen thuộc với việc chăm sóc dược thảo và đang đi trên con đường Dược Tu, đây có lẽ là nơi phù hợp nhất.

Nhưng cũng đồng nghĩa với việc, cậu sẽ lại đối mặt với những công việc chân tay, những tranh đấu nhỏ nhặt và sự khinh thường của những người có “thiên phú” tốt hơn. Chỉ là lần này, sân chơi lớn hơn, quy tắc khắc nghiệt hơn, và phần thưởng – cũng như hình phạt – cũng lớn hơn nhiều.

Lâm Dị nằm xuống giường, nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển Thanh Mộc Trường Sinh Công. Trong môi trường linh khí dồi dào, cảm giác thật khác biệt. Những tia Mộc khí tinh khiết, dày đặc hơn nhiều so với bên ngoài, dễ dàng bị chiếc vòng thu hút và dẫn dắt vào cơ thể cậu. Tốc độ tu luyện, ít nhất trong cảm nhận, nhanh hơn gấp đôi so với khi còn ở Thanh Phong Môn. Đây là ưu thế lớn nhất mà tông môn lớn mang lại – môi trường tu luyện ưu việt.

Nhưng cậu biết, mình không thể chỉ dựa vào đó. Cậu cần tài nguyên, cần công pháp tốt hơn, cần hiểu biết về thế giới tu tiên này, và cần… tiếp tục con đường Dược Tu mà Chu Tử Kỳ đã vạch ra. May mắn thay, Dưỡng Diên các có lẽ sẽ cung cấp cho cậu cơ hội tiếp xúc với nhiều loại linh thảo hơn, thậm chí có thể tìm thấy những dược liệu phù hợp để tiếp tục “Dược Lực Tẩy Tủy” và các bước tiếp theo.

Một ngày mới, một cuộc sống mới, ở một thế giới mới đã bắt đầu. Lâm Dị mở mắt, ánh mắt trở nên sâu thẳm và kiên định. Dù căn cốt được đánh giá là “tạp, hạ phẩm”, dù xuất phát điểm vẫn thấp, nhưng cậu đã có kinh nghiệm sống sót ở Thanh Phong Môn, có bí mật của chiếc vòng, có kiến thức dược đạo cơ bản, và trên hết, có một ý chí kiên cường được tôi luyện qua sóng gió.

Chương 42 – Lịch Sử Thái Thanh

Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông đồng vang lên ba hồi trầm ấm, lan tỏa khắp khu vực ngoại môn, đánh thức mọi người. Lâm Dị mặc bộ đồng phục xanh thẫm mới, cùng với hàng trăm tân đồ ngoại môn khác, tề tựu tại một tòa điện đường rộng lớn tên là “Sơ Ngộ Điện”. Đây là nơi dành cho các đệ tử mới nhập môn nghe giảng về quy tắc, lịch sử và căn bản tu luyện của tông môn.

Bầu không khí trong điện trang nghiêm, tĩnh lặng. Những tân đồ ngồi ngay ngắn trên những tấm đệm trúc trải dài, đa số đều có vẻ hồi hộp và kính sợ. Lâm Dị chọn một chỗ ngồi ở hàng giữa, không quá gần cũng không quá xa, thuận tiện để quan sát và nghe giảng mà không bị chú ý.

Một lát sau, một vị chấp sự ngoại môn bước vào. Đó là một nam tử trung niên, dáng người cao gầy, mặc áo trường màu xanh nhạt hơn đồng phục đệ tử, trên ngực có thêu một bức đồ bát quái đơn giản. Khuôn mặt hắn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm và cái miệng khẽ mím tạo cảm giác nghiêm nghị, lạnh lùng. Hắn bước lên bục giảng, quét mắt nhìn xuống đám đệ tử mới, ánh mắt như có thể nhìn thấu suốt tâm can mỗi người.

“Ta là Vân Địch, chấp sự phụ trách giảng dạy sơ cấp cho ngoại môn tân đệ tử.” Giọng nói của hắn trầm ổn, không lớn nhưng vang rõ trong từng góc điện, rõ ràng là có tu vi nhất định. “Hôm nay, bài học đầu tiên của các ngươi không phải là công pháp, cũng không phải là pháp thuật, mà là lịch sử và căn cơ của tông môn – Thái Thanh Môn.”

Hắn dừng lại một chút, để mọi người thấm thía, rồi tiếp tục. “Thái Thanh Môn chúng ta, khai phái từ ba ngàn năm trước. Tổ sư khai phái chính là Thanh Hạo Chân Quân – một nhân vật đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần kỳ, từng một tay kiếm, tung hoành khắp Đông Lăng Châu, chưa từng gặp địch thủ.”

Lời nói mang theo một niềm tự hào thầm lặng. Dưới đài, nhiều đệ tử mắt sáng lên, hình dung về phong thái của vị tổ sư huyền thoại đó.

“Chân Quân lấy ‘Thanh Mộc chi đạo’ làm căn bản khai tông lập phái.” Vân Địch nói, giọng trở nên trang trọng hơn. “Thanh Mộc, tượng trưng cho sinh cơ, trưởng dưỡng, thanh tịnh và kiên nhẫn. Đạo này lấy việc cảm ứng và điều khiển Mộc linh khí làm chủ, chú trọng dưỡng sinh, tích lũy, tu tâm dưỡng tính. Truyền thuyết, đỉnh cao của Thanh Mộc đạo có thể ‘ngưng mộc hóa sinh’, lấy linh mộc chi tinh ngưng tụ thành pháp thân thứ hai, hoặc thậm chí ‘mộc hóa thân ngoại’, đạt đến cảnh giới gần như bất tử, trường sinh bất lão.”

Những lời này khiến Lâm Dị tim đập nhanh hơn. Ngưng mộc hóa sinh? Mộc hóa thân ngoại? Điều này sao nghe có vẻ… có chút tương đồng với mục tiêu tối thượng mà Chu Tử Kỳ từng ám chỉ về Dược Tu? Liệu có phải con đường Dược Tu và Thanh Mộc đạo có chung một gốc rễ? Chiếc vòng thần bí của cậu, với những dấu ấn hình lá cây và khả năng cộng hưởng Mộc khí, có liên quan gì đến truyền thống cổ xưa này không?

“Tuy nhiên,” Vân Địch đột nhiên chuyển giọng, mang theo một chút tiếc nuối khó nhận ra, “đạo truyền thống tuy thâm ảo, nhưng tiến độ cực kỳ chậm, đòi hỏi thiên phú và tâm tính đặc biệt, khó có thể đại thành với số đông. Trải qua hơn nghìn năm, để thích ứng với sự phát triển của tu tiên giới và nhu cầu của vô số đệ tử, các tiền bối trong môn đã dung hợp tinh hoa của nhiều công pháp, sáng tạo ra Thái Thanh Quyết – bộ công pháp chính thống mà hầu hết đệ tử Thái Thanh Môn ngày nay tu luyện.”

Hắn giải thích: Thái Thanh Quyết không còn thuần túy là Mộc hệ, mà là một công pháp hỗn nguyên, có thể dung nạp và chuyển hóa linh khí ngũ hành, lấy “Thái Thanh” (trạng thái hỗn độn, thanh khiết nguyên thủy) làm mục tiêu. Công pháp này tiến độ nhanh hơn, thiên phú đòi hỏi rộng hơn, và chiến đấu lực cũng mạnh mẽ, thiên về công phá hơn. Nhờ đó, Thái Thanh Môn mới có thể duy trì và phát triển vị thế đứng đầu như ngày nay.

“Hiện tại, trong môn, chỉ còn lại một bộ phận rất nhỏ các trưởng lão hoặc đệ tử chân truyền vẫn kiên trì nghiên cứu và tu luyện Thanh Mộc đạo cổ xưa, nhưng đa số chỉ coi đó là một nhánh phụ, một môn học nghiên cứu bổ trợ.” Vân Địch nói, giọng bình thản như đang kể một sự thật hiển nhiên. “Đối với đa số các ngươi, Thái Thanh Quyết mới là con đường chính. Từ ngày mai, các ngươi sẽ bắt đầu học tầng thứ nhất của Thái Thanh Quyết – ‘Thái Thanh Dẫn Khí Quyết’.”

Lời giảng của Vân Địch vẽ ra một bức tranh rõ ràng về lịch sử và hiện trạng của Thái Thanh Môn: một truyền thống cổ xưa, uyên thâm nhưng chậm chạp (Thanh Mộc đạo), và một hệ thống hiện đại, mạnh mẽ, phổ biến (Thái Thanh Quyết). Sự tồn tại của Thanh Mộc đạo bị lu mờ, chỉ còn trong ký ức và nghiên cứu của một số ít.

Điều này khiến Lâm Dị suy nghĩ. Nếu Thanh Mộc đạo thực sự có liên quan đến Dược Tu, và nó đã bị lãng quên hoặc xem nhẹ trong chính tông môn được khai sáng bởi nó, thì con đường của cậu sẽ càng thêm cô độc và khó khăn. Nhưng đồng thời, cũng có thể là một cơ hội – nếu cậu có thể tìm được manh mối về Thanh Mộc đạo chân chính trong tông môn này, biết đâu có thể bổ khuyết cho kiến thức dược đạo của mình, thậm chí… tìm ra lai lịch thực sự của chiếc vòng.

“Trước khi kết thúc,” Vân Địch nói, ánh mắt trở nên sắc bén hơn, “ta cần nhắc nhở các ngươi vài điều. Thứ nhất, trong môn cấm chỉ đệ tử tùy tiện đấu pháp, tranh đấu thương tổn lẫn nhau. Mọi mâu thuẫn nên giải quyết qua tỉ thí đài hoặc báo lên chấp sự. Thứ hai, tài nguyên tu luyện trong môn – linh thạch, đan dược, công pháp – đều cần dùng công tích để đổi lấy. Công tích có thể kiếm được qua hoàn thành nhiệm vụ, đóng góp tài nguyên, hoặc tiến bộ trong tu vi. Thứ ba…”

Hắn dừng lại, nhìn xuống đám đệ tử với ánh mắt cảnh cáo. “…Thái Thanh Môn không dung thứ kẻ lười biếng, vô dụng, càng không dung thứ kẻ phản bội. Dù căn cốt của các ngươi có tốt đến đâu, nếu không nỗ lực, hoặc có hành vi tổn hại đến môn phái, kết cục chỉ có một: bị phế bỏ tu vi, đuổi xuống núi, thậm chí… hình phạt nặng hơn.”

Lời cảnh cáo lạnh lùng khiến không khí trong điện càng thêm ngột ngạt. Mọi người đều cúi đầu, im lặng.

“Bài giảng hôm nay đến đây là hết.” Vân Địch nói. “Chiều nay, các ngươi sẽ đến các khu vực được phân công để nhận nhiệm vụ đầu tiên. Giờ giải tán.”

Mọi người lần lượt đứng dậy, cung kính hành lễ rồi rời đi. Lâm Dị cũng đứng dậy, nhưng trong lòng vẫn còn đọng lại những thông tin vừa nghe được.

Khi cậu sắp bước ra khỏi điện, Vân Địch đột nhiên gọi lại: “Lâm Dị.”

Lâm Dị giật mình, quay người, cung kính đáp: “Chấp sự có chỉ thị gì?”

Vân Địch nhìn cậu, ánh mắt dò xét. “Ngươi được phân về Dưỡng Diên các. Trưởng lão phụ trách nơi đó là Mộc Di Trưởng lão. Bà ấy… có hứng thú với những đệ tử có căn cốt Mộc hệ, dù là tạp căn. Hãy chăm chỉ làm việc, có lẽ sẽ có cơ duyên.”

Lời nói này có vẻ chỉ là một lời nhắc nhở bình thường, nhưng Lâm Dị nghe thấy một ẩn ý. Có phải vì tấm Tâm Ẩn Phù, hay vì cái “trung hạ phẩm” được nâng cấp, mà vị chấp sự này đặc biệt quan tâm đến mình? Hay thực sự có một vị Mộc Di Trưởng lão quan tâm đến đệ tử Mộc căn?

“Đa tạ chấp sự nhắc nhở. Đệ tử nhất định cố gắng.” Lâm Dị cúi đầu đáp.

Vân Địch gật đầu, không nói thêm gì, quay người đi vào hậu đường.

Ra khỏi Sơ Ngộ Điện, ánh nắng buổi sáng chiếu xuống, nhưng Lâm Dị không cảm thấy ấm áp. Những thông tin về lịch sử tông môn, về sự tồn tại mờ nhạt của Thanh Mộc đạo, và lời nhắc nhở của Vân Địch, tất cả đều khiến cậu cảm thấy áp lực và… một sự kích thích kỳ lạ.

Cậu đi về phía khu nhà ở, trong lòng bắt đầu lên kế hoạch cho buổi chiều. Dưỡng Diên các… nơi chuyên về linh thảo. Và một vị trưởng lão tên Mộc Di, quan tâm đến đệ tử Mộc căn. Đây có thể là một cơ hội, nhưng cũng có thể là một thử thách. Cậu cần phải thể hiện đủ giá trị – có lẽ là kiến thức và kỹ năng chăm sóc dược thảo từ Dược Viên Thanh Phong Môn – để được coi trọng, nhưng đồng thời phải cực kỳ cẩn thận, không được để lộ bí mật về chiếc vòng và những hiểu biết sâu hơn về dược đạo mà Chu Tử Kỳ đã dạy.

Trên đường đi, cậu nghe thấy những tân đồ khác bàn tán xôn xao về bài giảng. Đa số đều hào hứng với Thái Thanh Quyết, coi đó là con đường chính. Chỉ có một vài người có vẻ hơi thất vọng khi nghe về Thanh Mộc đạo bị lu mờ.

“Thanh Mộc đạo? Nghe nói tu luyện chậm lắm, mấy trăm năm chưa chắc đột phá một cảnh giới.”
“Ừ, so với Thái Thanh Quyết có thể nhanh chóng tăng cao tu vi và chiến lực, thì đúng là không đáng.”
“Nghe nói mấy sư huynh sư tỷ tu Thanh Mộc đạo, toàn làm công việc chăm sóc linh thảo, luyện chế đan dược phụ trợ thôi, chẳng mấy khi thấy ra trận.”

Những lời bàn tán đó càng khẳng định địa vị thứ yếu của Thanh Mộc đạo trong môn phái hiện nay. Đối với Lâm Dị, điều đó có nghĩa là nếu cậu muốn theo đuổi con đường liên quan đến Mộc khí và dược đạo, cậu sẽ phải đối mặt với sự cô lập và thiếu thốn tài nguyên, ít nhất là trên bề mặt.

Nhưng cậu không nản lòng. Ngược lại, trong lòng còn nhen nhóm một ngọn lửa nhỏ. Sự lãng quên của số đông, có khi lại là khoảng trống cho kẻ ít ỏi như cậu len lỏi, tìm kiếm những thứ mà người khác bỏ qua. Và vị Mộc Di Trưởng lão kia… nếu bà thực sự quan tâm đến Thanh Mộc đạo hoặc những đệ tử có căn tính Mộc, thì có lẽ cậu có thể tìm thấy một chút chỉ dẫn, hoặc ít nhất là một môi trường tương đối an toàn để tiếp tục con đường của mình.

Về đến phòng, Lâm Dị ngồi xuống, lấy ra thẻ ngọc (danh bài) và túi trữ vật. Thẻ ngọc ghi rõ tên, căn cốt (“Mộc linh căn tạp, trung hạ phẩm”), và số công tích hiện tại là 0. Túi trữ vật tuy nhỏ, nhưng cũng đủ để cậu cất một ít đồ cá nhân quan trọng. Cậu cẩn thận đặt chiếc vòng thần bí và quyển sổ tay dược đạo của Chu Tử Kỳ vào trong, rồi đeo túi vào thắt lưng.

Buổi chiều, cậu sẽ chính thức bắt đầu công việc ở Dưỡng Diên các. Một chương mới trong cuộc đời tu tiên của Vô Ảnh Nhân sắp được mở ra, với những thử thách mới, cơ hội mới, và những bí mật cổ xưa của Thái Thanh Môn đang chờ được khám phá. Cậu hít một hơi thật sâu, điều tức một vòng, cảm nhận dòng Mộc khí trong cơ thể vận chuyển trơn tru dưới sự trợ giúp của chiếc vòng, và nguồn linh khí dồi dào bên ngoài. Dù xuất phát điểm thấp, dù bị đánh giá là “tạp căn”, nhưng cậu đã có vũ khí và quyết tâm của riêng mình. Và lần này, cậu sẽ không chỉ tồn tại, mà phải tìm ra con đường riêng để phát triển, ngay trong lòng tông môn cổ xưa này.

 

Chương 43 – Tông Môn Nhân Tình

Buổi chiều, trước giờ đến Dưỡng Diên các nhận nhiệm vụ, tất cả tân đồ lại một lần nữa được tập trung tại Sơ Ngộ Điện. Lần này, không chỉ có Vân Địch, mà còn có thêm hai vị chấp sự ngoại môn khác, thần sắc nghiêm túc đứng hai bên.

Vân Địch bước lên bục, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng mang thêm một chút uy nghiêm: “Trước khi các ngươi bắt đầu công việc và tu luyện, cần phải hiểu rõ cơ cấu và thế lực trong tông môn. Điều này không chỉ giúp các ngươi tránh phạm phải cấm kỵ, mà còn biết nên hướng về đâu để tìm kiếm cơ hội và tài nguyên.”

Hắn dừng lại, để mọi người tập trung, rồi bắt đầu giới thiệu từ trên xuống dưới.

“Đứng đầu Thái Thanh Môn, tự nhiên là Tông Chủ đại nhân – Vân Tẫn Chân Nhân.” Khi nhắc đến tên này, ngay cả giọng nói của Vân Địch cũng không khỏi dâng lên một chút kính sợ chân thành. “Chân Nhân đã đứng ở đỉnh cao Kim Đan cảnh gần trăm năm, tu vi thâm hậu khó lường. Ngài không chỉ là một cao thủ tu tiên, mà còn am hiểu thâm sâu về thuật bố cục đại trận. Tấm ‘Thái Thanh Càn Khôn Trận’ bảo vệ toàn bộ sơn môn, chính là do chính tay Chân Nhân bố trí và duy trì, uy lực có thể ngăn cản Nguyên Anh lão quái tấn công. Tuy nhiên, Chân Nhân thường niên bế quan, ít khi xuất hiện, mọi việc tông môn phần lớn do Ngũ Đại Trưởng Lão chủ trì.”

Kim Đan đỉnh phong… đại trận tông sư… Những thông tin này khiến đám tân đồ trầm trồ, trong lòng dâng lên cảm giác kính ngưỡng và an tâm vô hạn. Có một vị tông chủ mạnh mẽ như vậy trấn thủ, Thái Thanh Môn quả nhiên xứng danh là đại tông.

“Dưới Tông Chủ, là Ngũ Đại Trưởng Lão, mỗi vị đều có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ trở lên, nắm giữ trọng trách khác nhau.” Vân Địch tiếp tục, giọng trở nên rõ ràng, phân minh.

Thứ nhất, Mộc Linh Trưởng Lão.” Hắn nói, ánh mắt thoáng qua những đệ tử có biểu hiện Mộc linh căn trong đám đông, Lâm Dị cũng nằm trong số đó. “Trưởng lão tu luyện chính tông Thanh Mộc đạo, là người đại diện cho truyền thống cổ xưa nhất của tông môn, hiện đang trấn thủ Thanh Linh Phong – nơi linh khí Mộc hệ dồi dào nhất, cũng là nơi trồng trọt và nghiên cứu các linh dược, linh thảo cấp cao. Dưỡng Diên các mà một số đệ tử sẽ đến, chính thuộc quyền quản lý của Mộc Linh Trưởng Lão. Bà tính tình ôn hòa nhưng cũng rất nguyên tắc, đặc biệt coi trọng những đệ tử chân chính có tâm với Mộc đạo.”

Lâm Dị nghe vậy, trong lòng khẽ động. Mộc Linh Trưởng Lão… trấn thủ Thanh Linh Phong… Đây chính là vị trưởng lão mà Vân Địch sáng nay đã nhắc qua, và cũng là thượng cấp trực tiếp của Dưỡng Diên các. Sự tồn tại của bà, cùng với việc còn duy trì Thanh Mộc đạo, cho thấy dù bị lu mờ, truyền thống cổ xưa vẫn còn một vị trí nhất định, ít nhất là trong lĩnh vực linh dược và dưỡng sinh.

Thứ hai, Hỗn Nguyên Trưởng Lão.” Vân Địch chuyển sang nhân vật tiếp theo. “Trưởng lão chuyên tâm nghiên cứu và truyền thụ Thái Thanh Quyết, là người chịu trách nhiệm chính về việc giảng đạo và truyền pháp cho toàn bộ đệ tử nội ngoại môn. Hắn quản lý Truyền Công Các và Tàng Kinh Các tầng thấp. Phần lớn các đệ tử, nếu muốn học công pháp cao thâm hơn, hoặc giải đáp thắc mắc trong tu luyện, đều cần thông qua Hỗn Nguyên Trưởng Lão. Trưởng lão tính tình cương trực, công bằng, nhưng cũng rất khắt khe, đặc biệt coi trọng căn cốt và ngộ tính.”

Đây rõ ràng là nhân vật quyền lực nhất trong đời sống tu luyện hàng ngày của đệ tử. Nắm giữ nguồn công pháp, tức là nắm giữ con đường tiến thân của mọi người.

Thứ ba, Luyện Đan Trưởng Lão.” Vân Địch nói, giọng có chút kính nể. “Trưởng lão là bậc thầy luyện đan cấp cao, quản lý toàn bộ Dược Phòng và Pháp Đỉnh Các. Mọi đan dược cung cấp cho tông môn, từ đan hỗ trợ tu luyện cơ bản cho ngoại môn, đến những linh đan quý giá phục vụ nội môn và trưởng lão, đều do bộ phận của trưởng lão phụ trách. Vị trưởng lão này tính tình có phần quái dị, khó tiếp cận, nhưng tay nghề luyện đan tuyệt đối đỉnh cao. Một viên linh đan từ tay hắn, có thể khiến người ngoài tranh giành đổ máu.”

Luyện Đan Trưởng Lão… Lâm Dị ghi nhớ. Đây chính là mục tiêu tối cao trên con đường Dược Tu. Nếu có thể tiếp cận được vị trưởng lão này, hoặc ít nhất là học được một chút kiến thức từ Dược Phòng, thì con đường của cậu sẽ rộng mở hơn nhiều. Nhưng cũng biết rằng, với thân phận hiện tại, điều đó gần như không tưởng.

Thứ tư, Phong Trận Trưởng Lão.” Vân Địch tiếp tục. “Trưởng lão này chuyên nghiên cứu trận pháp và phù lục, là phó thủ đắc lực của Tông Chủ trong việc duy trì và vận hành đại trận hộ tông. Hắn phụ trách Trận Đồ Các và toàn bộ hệ thống cảnh giới, cấm chế phòng thủ của sơn môn. Tính tình trầm mặc, ít nói, nhưng tâm tư cực kỳ cẩn thận, không cho phép bất kỳ sơ hở nào. Nghe nói, trong tay hắn còn nắm giữ một số trận đồ cổ xưa và linh phù uy lực lớn.”

Một nhân vật nắm giữ an ninh của toàn bộ tông môn, quyền lực ngầm chắc chắn không nhỏ.

Thứ năm, Ngoại Vụ Trưởng Lão.” Vân Địch nói đến người cuối cùng. “Trưởng lão này quản lý tất cả công việc đối ngoại, nhân sự phân phối, nhiệm vụ phát hành và công tích tính toán của đệ tử ngoại môn. Nhiệm Vụ Điện và Công Tích Các đều thuộc quyền hắn. Đây là vị trưởng lão mà các ngươi, với tư cách là ngoại môn đệ tử, sẽ tiếp xúc nhiều nhất. Hắn tính tình tinh tế, giỏi tính toán, thưởng phạt phân minh, nhưng cũng nổi tiếng là không dễ tha thứ cho sai sót.”

Nghe đến đây, Lâm Dị đã hiểu rõ cơ bản về bộ máy quyền lực của Thái Thanh Môn. Tông Chủ là biểu tượng tối cao và sức mạnh răn đe. Năm vị trưởng lão chia nhau nắm giữ các mảng then chốt: truyền thống và tài nguyên Mộc hệ (Mộc Linh), truyền thụ công pháp (Hỗn Nguyên), luyện chế đan dược (Luyện Đan), phòng thủ và trận pháp (Phong Trận), cùng với quản lý đệ tử và tài nguyên phân phối (Ngoại Vụ). Một hệ thống hoàn chỉnh, vừa có sự phân công rõ ràng, vừa tồn tại thế cân bằng và có lẽ cả sự cạnh tranh ngầm giữa các phe phái.

“Ngoài Ngũ Đại Trưởng Lão,” Vân Địch nói thêm, “còn có hàng chục vị chấp sự (như chúng ta) phụ trách các công việc cụ thể, cùng với các đệ tử nội môn ưu tú, trong đó có những nhân vật nổi bật như Đại sư huynh Vân Triều (chân truyền đệ tử của Tông Chủ), Mộc Uyển sư tỷ (đệ tử thân truyền của Mộc Linh Trưởng Lão), hay Hỏa Liệt sư huynh (nhân vật đứng đầu trong đệ tử tu luyện Thái Thanh Quyết)… Những người này, đều là những sao sáng trong tông môn, tương lai có thể kế thừa vị trí trưởng lão, thậm chí là Tông Chủ. Các ngươi nên biết mặt, tránh vô tình đắc tội.”

Lời nhắc nhở này rất thực tế. Ở một tông môn lớn, đôi khi đắc tội với một đệ tử nội môn có hậu thuẫn, còn nguy hiểm hơn cả mạo phạm một vị chấp sự bình thường.

Vân Địch dừng lại, để mọi người tiêu hóa lượng thông tin lớn vừa nhận được. Trong điện chỉ còn tiếng thở nhẹ và những ánh mắt suy tư.

“Hiểu rõ nhân sự và quyền lực trong môn, là bài học đầu tiên để tồn tại.” Vân Địch lên tiếng lần cuối, giọng trở nên lạnh lẽo. “Đừng nghĩ rằng vào được Thái Thanh Môn là đã an toàn. Ngược lại, tranh đấu ở đây còn khốc liệt hơn bên ngoài gấp trăm lần – tranh đoạt tài nguyên, tranh giành cơ duyên, tranh thủ sự chú ý của trưởng bối. Có điều, tất cả đều phải trong khuôn khổ quy tắc của môn phái. Ai vượt rào, người đó sẽ bị đào thải, thậm chí biến mất không một dấu vết.”

Lời cảnh cáo cuối cùng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm can những tân đồ còn đang mơ mộng. Bầu không khí trong điện trở nên ngột ngạt.

“Giờ các ngươi có thể đi đến nơi được phân công nhận nhiệm vụ. Nhớ kỹ những gì ta đã nói.” Vân Địch vung tay, kết thúc buổi giảng.

Mọi người lặng lẽ rời đi, trên mặt ai nấy đều phảng phất vẻ trầm tư và căng thẳng. Lâm Dị cũng không ngoại lệ. Cậu bước ra ngoài điện, hít thở không khí trong lành, cố gắng xua tan cảm giác nặng nề.

Những thông tin vừa rồi đối với cậu vô cùng quan trọng. Không chỉ giúp cậu định vị bản thân trong bản đồ quyền lực phức tạp này, mà còn cho cậu thấy rõ những con đường có thể đi. Mộc Linh Trưởng Lão và Luyện Đan Trưởng Lão là hai mục tiêu quan trọng nhất đối với con đường Dược Tu của cậu. Một bên nắm giữ nguồn tài nguyên linh dược và kiến thức về Thanh Mộc đạo, một bên nắm giữ đỉnh cao kỹ thuật luyện đan.

Nhưng cậu cũng hiểu rõ khoảng cách khổng lồ giữa mình – một ngoại môn đệ tử tạp căn mới nhập môn – và những nhân vật đứng đầu đó. Cậu cần từng bước, từ dưới lên. Và bước đầu tiên, chính là Dưỡng Diên các dưới quyền Mộc Linh Trưởng Lão.

Cậu lấy ra danh bài, xem lại thông tin và chỉ dẫn đường đi đến Dưỡng Diên các. Nơi đó nằm ở chân núi phía đông của Thanh Linh Phong, cách khu vực ngoại môn không xa.

Trên đường đi, cậu thấy những đệ tử ngoại môn khác cũng đang vội vã đến các khu vực được phân công của mình – có người đến Nhiệm Vụ Điện, có người đến Truyền Công Các, có người đến các xưởng chế tạo hoặc khu chăn nuôi linh thú cấp thấp. Ai nấy đều mang vẻ mặt vừa háo hức vừa lo lắng.

Khi đến gần chân núi phía đông, một cảnh tượng khác lạ hiện ra. Không khí ở đây ẩm ướt hơn, linh khí mang một sắc thái xanh tươi, dễ chịu. Những dãy nhà kính bằng một loại pha lê trong mờ (có lẽ là linh tinh) trải dài, bên trong có thể thấy những luống đất được chăm sóc cẩn thận, trồng đủ loại cây cỏ xanh tốt, tỏa ra ánh sáng linh quang nhẹ. Xa xa, trên sườn núi, là những vườn bậc thang trồng các loại linh thảo cao cấp hơn, được bảo vệ bởi những lớp cấm chế mờ ảo.

Mùi hương của trăm loại linh thảo hòa quyện, phảng phất trong không khí, khiến Lâm Dị cảm thấy tinh thần sảng khoái. Chiếc vòng trên cổ tay cậu cũng phản ứng nhẹ, truyền đến một cảm giác ấm áp, như đang vui mừng vì được trở về môi trường phù hợp.

Cổng vào Dưỡng Diên các là một khung cửa gỗ lớn, đơn giản nhưng cổ kính, trên có treo tấm biển gỗ khắc ba chữ “Dưỡng Diên Các” bằng lối chữ thanh nhã. Trước cổng, một đệ tử nội môn mặc áo xanh lục nhạt đang đứng chờ, trên ngực có phù hiệu hình một cành lá.

Thấy Lâm Dị và mấy tân đồ khác được phân về đây đến, vị đệ tử nội môn đó gật đầu, giọng ôn hòa: “Các sư đệ mới đến đây à? Ta là Trần Vân, đệ tử nội môn phụ trách quản lý Dưỡng Diên các tầng ngoại vi. Theo ta vào, ta sẽ phân công công việc cho các ngươi.”

Mọi người đi theo Trần Vân vào bên trong. Lâm Dị âm thầm quan sát. Bên trong còn rộng lớn hơn nhiều so với tưởng tượng, chia thành nhiều khu vực với nhiệt độ, độ ẩm và loại đất khác nhau, phù hợp với từng loại linh thảo. Có những đệ tử ngoại môn cũ đang bận rộn tưới nước (không phải nước thường, mà là một loại chất lỏng mang linh khí), bắt sâu (những con côn trùng nhỏ phát sáng), hoặc tỉ mỉ ghi chép sự sinh trưởng của cây.

Trần Vân dừng lại ở một khu vực trồng những loại linh thảo cấp thấp phổ biến, quay lại nói: “Công việc ở Dưỡng Diên các chủ yếu là chăm sóc linh thảo. Mỗi người sẽ được phân một khu nhỏ, chịu trách nhiệm tưới Linh Tủy thủy, bón Linh Phì, diệt trừ sâu bệnh, và ghi chép tình trạng sinh trưởng. Công việc đòi hỏi sự cẩn thận và kiên nhẫn. Mỗi tháng sẽ có người kiểm tra, nếu linh thảo sinh trưởng tốt, các ngươi sẽ nhận được công tích tương ứng. Nếu làm hỏng hoặc để linh thảo chết, sẽ bị trừ công tích, thậm chị phạt.”

Hắn phân công từng người vào các khu vực. Đến lượt Lâm Dị, Trần Vân nhìn cậu một lúc, rồi nói: “Ngươi căn cốt Mộc hệ tạp, có lẽ cảm ứng với linh thảo sẽ tốt hơn một chút. Ta phân ngươi đến khu trồng ‘Thanh Linh Thảo’ – một loại linh thảo cấp thấp nhưng tương đối nhạy cảm, cần sự chăm sóc tỉ mỉ. Làm tốt đi.”

Lời nói có vẻ bình thường, nhưng Lâm Dị cảm nhận được một sự quan sát kỹ lưỡng. Có phải vì lời nhắc của Vân Địch, hay vì bản thân Trần Vân cũng là đệ tử dưới trướng Mộc Linh Trưởng Lão, nên đặc biệt chú ý đến những tân đồ Mộc căn?

“Đa tạ Trần sư huynh.” Lâm Dị cung kính đáp, rồi đi về phía khu vực được phân.

Khu trồng Thanh Linh Thảo là một góc nhỏ, có khoảng ba mươi cây, cao chừng nửa thước, lá hình tim màu xanh ngọc, tỏa ra ánh sáng nhẹ. Đây là loại linh thảo dùng để luyện chế các loại đan dược tĩnh tâm, ổn định thần hồn cấp thấp, giá trị không cao nhưng nhu cầu lớn.

Lâm Dị đứng trước luống cây, hít một hơi thật sâu. Mùi thơm thanh khiết của Thanh Linh Thảo xộc vào mũi. Cậu nhắm mắt, vận chuyển Thanh Mộc Trường Sinh Công, đồng thời cảm nhận qua chiếc vòng.

Một cảm giác kỳ diệu lan tỏa. Cậu như có thể “nghe” thấy tiếng thì thầm nhẹ nhàng của từng cây Thanh Linh Thảo – sự hài lòng khi được đủ ẩm, nỗi sợ hãi mơ hồ với vài con sâu bọ nhỏ ẩn dưới lá, và khát khao được hấp thụ thêm chút linh khí… Đây là khả năng mà trước đây cậu chỉ có thể mơ hồ cảm nhận ở những cây linh dược cao cấp hơn, giờ đây trở nên rõ rệt hơn nhiều trong môi trường linh khí nồng đậm và với sự trợ giúp của chiếc vòng.

Cậu mở mắt, trên mặt thoáng hiện một nụ cười nhẹ. Có lẽ, ở nơi này, cậu không chỉ có thể hoàn thành nhiệm vụ, mà còn có thể… làm tốt hơn nhiều so với mong đợi. Và đó, chính là bước đầu tiên để gây chú ý, để từ từ tiến gần hơn đến những bí mật và cơ hội mà Thái Thanh Môn, cùng với vị Mộc Linh Trưởng Lão bí ẩn kia, có thể mang lại.

 

Chương 44 – Không Bối Cảnh

Chuỗi ngày làm việc chăm chỉ ở Dưỡng Diên các của Lâm Dị bắt đầu bằng những thao tác tỉ mỉ và sự quan sát tinh tế. Thanh Linh Thảo dưới sự chăm sóc của cậu phát triển tốt hơn hẳn những khu vực lân cận, lá xanh bóng, thân cây căng mọng, lượng linh khí tích tụ cũng nhiều hơn một chút so với chuẩn. Trần Vân sư huynh trong một lần kiểm tra đã dừng lại lâu hơn trước khu vực của Lâm Dị, gật đầu tán thưởng: “Không tồi. Ngươi có chút thiên phú với việc này.”

Lời khen đó, cùng với số công tích ổn định mà Lâm Dị kiếm được mỗi tháng, đã giúp cậu có một khởi đầu tương đối thuận lợi trong mắt những đệ tử ngoại môn cùng khóa. Nhưng cậu biết rõ, điều đó là nhờ chiếc vòng thần bí và sự nhạy cảm với Mộc khí được rèn luyện qua năm tháng, chứ không phải vì “linh căn trung hạ” mà tông môn đánh giá.

Thời gian trôi nhanh, ba tháng đầu tiên với tư cách ký danh đệ tử ngoại môn trôi qua trong sự lặp lại của công việc, tu luyện Thái Thanh Dẫn Khí Quyết cơ bản (mà cậu chỉ học cho có, vẫn lấy Thanh Mộc Trường Sinh Công làm chính), và sự quan sát thận trọng về mọi người xung quanh.

Rồi một ngày, thông báo từ Nhiệm Vụ Điện được truyền xuống: tất cả tân đồ ngoại môn sau ba tháng thử việc sẽ được đánh giá và điều chỉnh công việc dựa trên biểu hiện và… bối cảnh.

“Điều chỉnh công việc” – bốn chữ đó khiến nhiều người phấn khích, cũng khiến nhiều người lo lắng. Đây là cơ hội để chuyển đến những vị trí tốt hơn, có nhiều công tích hơn, hoặc tiếp cận được những tài nguyên tu luyện đặc biệt. Nhưng ai cũng biết, trong tông môn lớn, “bối cảnh” và “quan hệ” đôi khi quan trọng hơn cả năng lực.

Lâm Dị không có bối cảnh. Cậu chỉ là một đứa trẻ mồ côi từ một thôn làng xa xôi, được tiến cử nhờ may mắn, và căn cốt bị đánh giá là tạp phẩm. Cậu cũng không cố tình kết giao hay lấy lòng bất kỳ sư huynh, sư tỷ hay chấp sự nào có quyền thế. Cậu chỉ im lặng làm việc, im lặng tu luyện, và im lặng quan sát.

Khi danh sách phân công mới được niêm yết tại Nhiệm Vụ Điện, một đám đông đệ tử ngoại môn ùa đến xem. Tiếng xôn xao, tiếng reo mừng, tiếng thở dài thất vọng vang lên hỗn tạp.

Lâm Dị đứng ở rìa đám đông, không vội vàng chen lấn. Chờ đến khi đám đông tan bớt, cậu mới bước lên phía trước, tìm tên mình.

Mắt cậu lướt qua những cái tên và vị trí mới:

“Trương Tam, căn Hỏa trung phẩm, biểu hiện ưu, điều đến Luyện Khí Phòng phụ trách thổi lò.” – Một vị trí vất vả nhưng có cơ hội tiếp xúc với luyện khí, công tích cao.
“Lý Tức, căn Thổ thượng phẩm, có thân thích là chấp sự nội môn, điều đến Linh Điền chính quy, phụ trách quản lý một khu nhỏ.” – Rõ ràng là nhờ quan hệ.
“Vương Ngũ, căn Kim hạ phẩm, biểu hiện bình thường, ở lại Dưỡng Diên các.”

Rồi cậu nhìn thấy tên mình:

“Lâm Dị, căn Mộc tạp trung hạ phẩm, biểu hiện khá. Do không có chuyên môn đặc biệt và không có bối cảnh tiến cử, không đủ điều kiện vào Đan Phòng hoặc Linh Điền chính quy. Điều đến Tàng Kinh Lâu – Khu Phụ Thư Các, chịu trách nhiệm trông coi, dọn dẹp và sắp xếp cổ tịch tầng một. Chức danh: Thư Giám Ngoại Môn.”

Một cú đánh thẳng vào hy vọng thầm kín của cậu. Đan Phòng… Linh Điền chính quy… Đó là những nơi cậu mong mỏi được vào nhất, nơi có thể học hỏi về dược đạo và luyện đan, nơi có thể tiếp cận những linh thảo cấp cao hơn. Nhưng cả hai đều khép lại. Lý do: “không có chuyên môn đặc biệt và không có bối cảnh tiến cử”. Ngắn gọn, lạnh lùng, và đầy tính thực tế.

Thư Giám Ngoại Môn. Một chức danh nghe có vẻ thanh nhã, nhưng thực chất chỉ là người quét dọn, sắp xếp sách ở tầng thấp nhất của thư viện. Công việc nhàn hạ, công tích ít ỏi, và gần như không có cơ hội tiếp xúc với tài nguyên tu luyện thực sự. Đối với đa số đệ tử ngoại môn khát khao tiến thân, đây gần như là một bản án lưu đày, đồng nghĩa với việc bị gạt ra ngoài lề của dòng chảy chính trong tông môn.

Lâm Dị đứng đó, nhìn dòng chữ trên tấm bảng, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót và bất lực. Dù đã cố gắng, dù đã thể hiện được chút năng lực trong việc chăm sóc linh thảo, nhưng khi không có hậu thuẫn và căn cốt được đánh giá thấp, cậu vẫn chỉ là hạt bụi có thể bị quét đi bất cứ lúc nào.

Nhưng cậu không có thời gian để uất ức hay tuyệt vọng. Cậu nhớ đến tấm Tâm Ẩn Phù. Đây là lúc cần dùng đến nó sao? Nhưng liệu nó có thể thay đổi quyết định này? Và nếu dùng, có thể sẽ khiến người ta chú ý hơn, nghi ngờ hơn về lai lịch của cậu.

Trong lúc do dự, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh: “Lâm sư đệ.”

Lâm Dị quay đầu, thấy Trần Vân đứng đó, trên mặt có chút tiếc nuối. “Ta vừa xem danh sách. Đáng tiếc, Dưỡng Diên các thiếu người có tay nghề như ngươi. Nhưng… quyết định từ trên, ta cũng không thể làm gì.”

“Đa tạ Trần sư huynh quan tâm.” Lâm Dị cúi đầu. “Có lẽ… đây là duyên phận của đệ tử.”

Trần Vân nhìn cậu, như muốn nói gì đó, nhưng lại ngập ngừng. Cuối cùng hắn thở dài: “Tàng Kinh Lâu… cũng không hẳn là nơi tồi. Ít nhất yên tĩnh, có nhiều sách vở. Nếu chịu khó đọc, có lẽ cũng học được nhiều thứ. Với lại…” Hắn hạ giọng, “Khu Phụ Thư Các tuy chỉ là tầng một, nhưng cũng có không ít ghi chép cũ về các loại linh thảo, dược tính, thậm chí là một ít tàn bản về Thanh Mộc đạo. Đối với ngươi, có lẽ cũng có ích.”

Lời nói này như một tia sáng trong đêm tối. Tàn bản về Thanh Mộc đạo? Lâm Dị tim đập nhanh hơn. Có lẽ… đây không phải là bế tắc, mà là một cánh cửa khác, một cơ hội khác được ngụy trang dưới vẻ ngoài thất thế.

“Đa tạ sư huynh chỉ điểm.” Lâm Dị chân thành nói.

Trần Vân gật đầu: “Ngày mai đến Tàng Kinh Lâu báo đạo. Nhớ đem theo danh bài. Người phụ trách nơi đó là Mặc Trưởng Lão… tính tình có phần cổ quái, nhưng nếu ngươi chăm chỉ và không phạm quy, cũng sẽ không làm khó.”

Sau khi Trần Vân rời đi, Lâm Dị đứng trước tấm bảng thêm một lúc nữa. Ánh mắt cậu từ chỗ thất vọng dần trở nên kiên định. Tàng Kinh Lâu… Khu Phụ Thư Các… Có lẽ đối với người khác, đó là nơi chôn chân. Nhưng đối với cậu, một kẻ thiếu thốn kiến thức về thế giới tu tiên và khát khao tìm hiểu về dược đạo cùng Thanh Mộc đạo, đó có thể là một kho báu bị lãng quên.

Cậu quyết định, tạm thời không dùng đến Tâm Ẩn Phù. Hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Đi đến Tàng Kinh Lâu, làm một Thư Giám Ngoại Môn vô danh, và… tận dụng tối đa cơ hội tiếp cận với biển sách đó.

Ngày hôm sau, Lâm Dị dậy thật sớm, thu dọn đồ đạc đơn giản (phần lớn đã để trong túi trữ vật), mặc chỉnh tề bộ đồng phục ngoại môn, đeo danh bài, đi về phía Tàng Kinh Lâu.

Tàng Kinh Lâu nằm ở trung tâm khu vực ngoại môn, là một tòa tháp cổ kính bằng gỗ đá, cao bảy tầng, bề ngoài trông giản dị nhưng toát ra một vẻ uy nghi trầm mặc. Xung quanh tháp yên tĩnh khác thường, chỉ có tiếng gió thổi qua những tán cây cổ thụ và tiếng chim hót xa xa. So với sự nhộn nhịp của Nhiệm Vụ Điện hay Dưỡng Diên các, nơi đây như một thế giới tách biệt.

Cửa chính tầng một mở, bên trong ánh sáng dịu nhờ những viên minh châu gắn trên trần. Một mùi giấy cũ, mực xưa phảng phất trong không khí. Gian phòng rộng lớn, kệ sách cao ngất chạy dài, chất đầy những cuốn sách, cuộn giấy da, thẻ ngọc và cả những phiến đá khắc chữ cổ. Một vài đệ tử ngoại môn khác cũng mới được điều đến đang đứng ngơ ngác, hoặc đang lăng xăng quét dọn dưới sự chỉ đạo của một lão giả gầy gò, lưng còng, mặc một bộ áo dài màu xám bạc đã cũ, đang ngồi sau một chiếc bàn gỗ lớn ở góc phòng, chăm chú đọc một cuốn sách da dày cộp.

Đó chắc hẳn là Mặc Trưởng Lão. Ông ta trông già nua, tóc bạc phơ, khuôn mặt nhăn nheo, nhưng đôi mắt sau cặp kính tròn bằng thủy tinh mỏng lại sáng quắc, tinh anh. Tay ông lật từng trang sách chậm rãi, dường như hoàn toàn không để ý đến sự xuất hiện của mấy tân thư giám.

Một đệ tử ngoại môn cũ, có lẽ là thư giám lâu năm, bước tới, giọng nhỏ nhẹ: “Các sư đệ mới, xin chờ một chút, để Trưởng Lão đọc xong đoạn này.”

Mọi người im lặng chờ đợi, không dám làm ồn. Không khí trang nghiêm và áp lực từ vị lão giả kia khiến họ căng thẳng.

Khoảng một khắc sau, Mặc Trưởng Lão mới ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc như dao quét qua từng người. Giọng ông khàn khàn, chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều rõ ràng: “Đến rồi à. Tên, căn cốt.”

Mọi người lần lượt báo danh. Đến lượt Lâm Dị: “Đệ tử Lâm Dị, Mộc linh căn tạp, trung hạ phẩm.”

Mặc Trưởng Lão nhìn cậu lâu hơn một chút, ánh mắt dừng lại ở cổ tay trái của cậu (nơi chiếc vòng được giấu dưới ống tay áo) trong một giây, rồi lại lướt đi. “Ừ. Các ngươi từ nay về sau là Thư Giám Ngoại Môn của Tàng Kinh Lâu tầng một. Công việc: quét dọn bụi trên giá sách và sàn nhà mỗi ngày, sắp xếp lại những cuốn sách bị xáo trộn, kiểm tra xem có sách nào bị hư hỏng, mối mọt không, và ghi chép lại. Tuyệt đối không được làm rách, làm ướt, hay làm mất bất kỳ cuốn sách, thẻ ngọc nào. Cấm mang sách ra khỏi thư các. Cấm tự ý lên các tầng trên. Cấm ồn ào. Mỗi tháng, ta sẽ kiểm tra một lần. Làm tốt, công tích như cũ. Làm hỏng… hậu quả tự biết.”

Lời nói ngắn gọn, lạnh lùng, không một chút nhiệt tình. Ông chỉ vào kệ sách phía tây. “Lâm Dị, ngươi phụ trách khu vực đó, từ giá A1 đến A50. Bắt đầu đi.”

Không có lời khuyên bảo, không có chỉ dẫn chi tiết. Chỉ là mệnh lệnh. Lâm Dị gật đầu: “Vâng.”

Cậu đi về phía kệ sách được phân công. Những kệ sách cao đến tận trần, phải dùng thang di động mới với tới được những tầng trên. Trên mỗi kệ đều có ghi nhãn phân loại bằng chữ cổ: “Địa Lý Chí”, “Tạp Ký”, “Thảo Mộc Sơ Giải”, “Cổ Sử Thiên”, “Ngũ Hành Luận”… đủ loại, hỗn tạp, đúng như tên gọi “Phụ Thư Các” – nơi lưu trữ những sách vở không thuộc loại công pháp, pháp thuật chính thống, mà là tạp thư, ghi chép linh tinh, sách nghiên cứu cơ bản, hoặc những bản sao không hoàn chỉnh.

Đối với những đệ tử khao khát công pháp mạnh, đây quả thực là rác. Nhưng với Lâm Dị, đây lại là một mỏ vàng. Cậu bắt đầu công việc quét dọn một cách cẩn thận, từng kệ một. Tay lau bụi, mắt thì lướt qua tên sách, đôi khi dừng lại lật nhanh vài trang để xem nội dung.

Và cậu nhanh chóng phát hiện ra, Trần Vân nói không sai. Ở đây thực sự có không ít sách về linh thảo, dược tính, thậm chí có cả những bản ghi chép tay cũ kỹ về cách trồng trọt và thu hoạch một số linh dược đặc biệt. Cũng có những cuốn sách mỏng bàn về “Mộc linh khí dưỡng sinh thuật” hay “Thanh Mộc cảm ứng thiên địa” – rõ ràng là những mảnh vụn liên quan đến Thanh Mộc đạo, bị xếp xó ở đây vì không còn giá trị thực tiễn với đa số người tu luyện Thái Thanh Quyết hiện đại.

Trong lòng Lâm Dị dâng lên một niềm vui khó tả. Có lẽ, việc bị điều đến đây không phải là xui xẻo, mà là một vận may được ngụy trang. Ở nơi yên tĩnh, ít người lui tới này, cậu có thể vừa hoàn thành nhiệm vụ cơ bản để kiếm công tích, vừa có toàn bộ thời gian để đọc, nghiên cứu, tích lũy kiến thức mà không bị ai làm phiền. Và quan trọng hơn, ở đây cậu có thể tìm hiểu về thế giới tu tiên, về lịch sử, về các loại linh thảo, dược tính, và… về những mảnh ghép của Thanh Mộc đạo.

Cậu nhìn về phía Mặc Trưởng Lão, ông đã lại cúi đầu đọc sách, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Một vị trưởng lão trông có vẻ khó tính, nhưng có lẽ… không quá quan tâm đến việc một thư giám ngoại môn sẽ làm gì, miễn là không phá hỏng sách.

Lâm Dị khẽ mỉm cười, tiếp tục công việc. Tay lau bụi trên những cuốn sách cũ, lòng thì đã bắt đầu lên kế hoạch: tối nay, sau giờ làm việc, cậu sẽ bắt đầu đọc những cuốn sách về dược thảo đầu tiên. Và từ từ, cậu sẽ khám phá toàn bộ kho tàng bị lãng quên này.

Tàng Kinh Lâu, Khu Phụ Thư Các, nơi tưởng chừng là điểm dừng chân cho một kẻ không bối cảnh, lại có thể trở thành bước đệm quan trọng nhất cho sự trưởng thành thực sự của Vô Ảnh Nhân. Ở đây, trong im lặng và bụi sách, cậu sẽ tích lũy từng chút kiến thức, từng mảnh vỡ của con đường xưa, chờ ngày đủ lông đủ cánh để bay cao hơn, xa hơn, trong bầu trời tu tiên đầy sóng gió này.

 

Chương 45 – Phụ Thư Các

Bóng tối bao trùm Tàng Kinh Lâu, chỉ còn lại tầng một Phụ Thư Các le lói ánh sáng vàng vọt từ một ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn làm việc của Lâm Dị. Mặc Trưởng Lão đã rời đi từ lúc hoàng hôn, để lại cho mấy thư giám ngoại môn chìa khóa và lời nhắc nhở cuối cùng: “Dập lửa cẩn thận, đóng cửa cẩn thận.”

Những người khác sau một ngày mệt mỏi với công việc lau dọn nhàm chán đã nhanh chóng trở về phòng nghỉ ngơi hoặc tranh thủ tu luyện. Chỉ có Lâm Dị, sau khi hoàn thành phần việc được giao và kiểm tra kỹ lưỡng cửa sổ, đã ở lại. Cậu dùng số công tích ít ỏi tích lũy được đổi lấy một bình dầu đèn nhỏ và vài cây nến từ Công Tích Các, với lý do “cần thêm thời gian để sắp xếp lại kệ sách hỗn độn”. Lý do này nghe có vẻ hợp lý và cũng chẳng ai thèm để ý đến một thư giám tầm thường.

Không gian rộng lớn chìm trong bóng tối mờ ảo ngoài vùng ánh sáng nhỏ bé của cậu. Những kệ sách cao ngất đứng im lìm như những người khổng lồ đang ngủ, bóng của chúng in lên tường tạo thành những hình thù kỳ dị, nhấp nhô theo ngọn lửa đèn. Không khí lạnh lẽo, phảng phất mùi giấy cũ, mực xưa và bụi tích tụ qua năm tháng. Gió đêm lùa qua những khe hở cửa sổ cũ kỹ, phát ra tiếng rít nhẹ như tiếng thở dài của thời gian. Đôi khi có tiếng “cót két” rất nhỏ từ những thanh gỗ già, hoặc tiếng sột soạt không rõ nguyên nhân từ góc tối, khiến người ta không khỏi rùng mình.

Nhưng Lâm Dị không sợ. So với sự cô độc và bất an ở Thanh Phong Môn những ngày đầu, hay những đêm canh gác đầy nguy hiểm, nơi này yên tĩnh và an toàn đến lạ thường. Ở đây, cậu chỉ có một mình với biển sách.

Cậu ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ, trước mặt là một chồng sách cậu đã lựa chọn cẩn thận từ khu vực được phân công trong ngày. Ánh đèn chiếu lên những trang giấy đã ngả màu vàng, những dòng chữ mực đen đôi khi đã phai nhòe theo thời gian.

Cậu bắt đầu với những cuốn cơ bản nhất: “Tiên Đạo Ngũ Hành Luận Giải”. Đây là một cuốn sách nhập môn giải thích về bản chất của ngũ hành (Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ) trong tu tiên, mối quan hệ tương sinh tương khắc, và cách chúng biểu hiện trong linh căn, công pháp, và thiên địa linh khí. Những kiến thức này với phần lớn đệ tử có lẽ là hiển nhiên, nhưng với Lâm Dị – kẻ xuất thân từ thế giới phàm tục, chỉ được dạy dỗ sơ sài – lại vô cùng quý giá. Cậu đọc chậm rãi, ghi nhớ từng điểm, cố gắng liên hệ với những gì mình đã trải nghiệm: sự ôn hòa của Mộc khí, sự ấm áp của Hỏa khí từ lò luyện khí thoảng qua, sự nặng nề của Thổ khí dưới chân…

Tiếp theo là “Đông Lăng Châu Tông Môn Khảo Lược”. Một cuốn sách ghi chép về lịch sử và đặc điểm của các môn phái tu tiên lớn nhỏ trong Đông Lăng Châu – khu vực mà Thái Thanh Môn tọa lạc. Lâm Dị lật từng trang, đôi mắt sáng lên. Cậu biết thêm về những thế lực lân cận: Thiên Hỏa Môn chuyên về Hỏa hệ công pháp, lửa cháy ngút trời; Huyền Băng Các toàn nữ đệ tử, tu luyện Băng hệ, lãnh khốc vô tình; Kim Cương Tự lấy thể tu làm chủ, thân thể cường hãn như kim cang; và cả những thế lực ma đạo lén lút hoạt động như Huyết Ảnh Tông hay Cực Lạc Giáo… Mỗi môn phái đều có đặc điểm, ưu thế và những cuộc tranh chấp, ân oán phức tạp. Đọc những dòng này, Lâm Dị mới thực sự cảm nhận được sự rộng lớn và nguy hiểm của thế giới tu tiên bên ngoài tường cao của Thái Thanh Môn.

Rồi đến những cuốn sách về linh thảo. “Bách Thảo Đồ Giám” với những hình vẽ tinh xảo (dù đã mờ) và mô tả chi tiết về hình dáng, đặc tính, môi trường sinh trưởng của hàng trăm loài linh thảo thường gặp. “Dược Tính Hàn Nhiệt Biện” bàn về cách phân biệt tính hàn, nhiệt, ôn, lương của dược liệu và nguyên tắc phối hợp. Những kiến thức này bổ sung và hệ thống hóa những gì Chu Tử Kỳ đã dạy cậu một cách rời rạc. Cậu đọc say sưa, đôi khi dừng lại, nhắm mắt tưởng tượng, cố gắng liên hệ với những cây linh thảo cậu từng chăm sóc ở Dưỡng Diên các.

Đêm khuya dần, tiếng gió như mạnh hơn, đèn dầu cũng bắt đầu chập chờn. Lâm Dị đứng dậy, điều chỉnh bấc đèn, rồi lại ngồi xuống. Cậu lấy ra một cuốn sách mỏng, bìa đã rách nát, gáy sách được buộc lại bằng chỉ. Tên sách viết bằng chữ cổ, cậu phải nhìn kỹ mới đọc được: “Thanh Mộc Cảm Ứng Thiên”.

Tim cậu đập nhanh hơn. Đây chính là một trong những “tàn bản” về Thanh Mộc đạo mà Trần Vân đã nhắc đến. Cậu mở ra, bên trong là những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, không theo thứ tự rõ ràng, có vẻ như là ghi chép cá nhân của ai đó. Nội dung nói về việc làm sao để tĩnh tâm, dùng ý niệm giao cảm với cây cỏ, cảm nhận dòng chảy sinh cơ trong chúng, và thậm chí… “mượn” một chút sinh khí đó để dưỡng thân.

Mộc giả, sinh chi tượng. Kỳ khí ôn nhu, kỳ ý trường cửu. Dĩ tâm đạm bạc, ý thủ nhất, phương khả dữ chi giao hòa, cảm kỳ hoan hỷ, biệt kỳ khổ sở…” (Mộc, là tượng của sự sống. Khí của nó ôn hòa, ý của nó trường tồn. Dùng tâm thanh đạm, ý giữ vững, mới có thể giao hòa với nó, cảm nhận niềm vui của nó, biết được nỗi khổ của nó…)

Những dòng chữ này gợi cho Lâm Dị cảm giác quen thuộc đến lạ. Nó rất giống với tinh thần của Thanh Mộc Trường Sinh Công mà cậu đang tu luyện, thậm chí còn đi sâu hơn vào khía cạnh “giao cảm” và “cảm ứng”. Cậu đọc chậm rãi, cố gắng hiểu từng câu. Có những đoạn bị mờ, hoặc bị gạch xóa, nhưng những gì còn lại cũng đủ để cậu như được mở mang tầm mắt.

Theo cuốn sách này, một người tu luyện Thanh Mộc đạo chân chính không chỉ đơn thuần hấp thụ Mộc khí, mà còn phải học cách “đối thoại” với thực vật, hiểu được nhu cầu và trạng thái của chúng, từ đó mới có thể điều khiển và vận dụng Mộc khí một cách tinh tế nhất. Điều này giải thích tại sao cậu có thể cảm nhận được “tâm tình” của cây Thanh Linh Thảo – đó không phải là ảo giác, mà là sự mẫn cảm đặc biệt được đề cập trong sách.

Cậu đọc say sưa, quên cả thời gian. Cho đến khi ngọn đèn dầu bỗng chớp mạnh một cái rồi tắt hẳn, để lại cậu trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh trăng lọt qua khe cửa sổ chiếu xuống vài vệt sáng mờ trên sàn nhà.

Lâm Dị giật mình, ngẩng đầu lên. Cảm giác cô độc và lạnh lẽo ùa về. Nhưng trong lòng cậu lại tràn ngập một sự phấn chấn kỳ lạ. Những kiến thức cậu vừa tiếp thu, đặc biệt là từ cuốn “Thanh Mộc Cảm Ứng Thiên”, như những mảnh ghép quan trọng, giúp cậu hiểu rõ hơn về con đường mình đang đi, và về tiềm năng thực sự của chiếc vòng thần bí.

Cậu đứng dậy, dựa vào ánh trăng mờ, thu dọn sách vở, cẩn thận đặt chúng trở lại đúng vị trí trên kệ. Rồi cậu dùng tay quơ quơ trong bóng tối, tìm đến chỗ để nến, châm lên một ngọn. Ánh sáng yếu ớt lại tỏa ra, xua tan một phần bóng tối.

Cậu nhìn quanh căn phòng rộng lớn, đầy ắp sách vở và bí ẩn. Nơi đây, trong im lặng và bụi bặm, cậu đã tìm thấy một kho báu vô hình – kiến thức. Và cậu biết, đây mới chỉ là bề nổi. Còn vô số cuốn sách khác chờ cậu khám phá trên những kệ cao, trong những góc khuất.

Cậu thổi tắt nến, cầm lấy bình dầu và mấy cuốn sách nhỏ (những cuốn về dược thảo cơ bản) mà cậu định mượn về phòng đọc tiếp (theo quy định, thư giám có thể mượn một số sách nhất định ở tầng một, nhưng phải ghi chép và trả lại đúng hạn). Rồi cậu bước ra ngoài, khóa cửa Phụ Thư Các cẩn thận.

Đêm khuya, không một bóng người trên con đường về khu nhà ở ngoại môn. Chỉ có tiếng côn trùng và ánh trăng lạnh lẽo. Lâm Dị ôm sách, bước đi trong yên lặng, trong lòng đầy ắp những suy tư mới.

Cậu nhận ra, việc trở thành Thư Giám ở Phụ Thư Các, xa rời những tranh đấu và cơ hội bề nổi, có lẽ lại là điều may mắn lớn nhất cho cậu vào lúc này. Ở đây, cậu có thời gian, có sự yên tĩnh, và quan trọng nhất, có nguồn kiến thức vô tận để bổ sung cho những thiếu hụt căn bản của mình. Cậu không cần phải vội vàng thể hiện, không cần phải tranh giành những tài nguyên ít ỏi với người khác. Cậu chỉ cần âm thầm tích lũy, từng chút một, như nước chảy đá mòn.

Kế hoạch trong đầu cậu dần định hình: ban ngày, hoàn thành tốt công việc thư giám, giữ vững nguồn công tích ít ỏi nhưng ổn định. Ban đêm, tận dụng thời gian ở lại Phụ Thư Các (với lý do chính đáng) để đọc sách, nghiên cứu, đặc biệt là về dược thảo, dược tính và những mảnh vỡ của Thanh Mộc đạo. Song song đó, vẫn kiên trì tu luyện Thanh Mộc Trường Sinh Công, tận dụng môi trường linh khí dồi dào và sự trợ giúp của chiếc vòng để từ từ cải tạo thể chất, tích lũy Mộc khí.

Khi kiến thức đủ dày, khi thực lực đủ mạnh, cậu sẽ tìm cách tiếp cận những tầng cao hơn của Tàng Kinh Lâu, hoặc thậm chí tìm cơ hội để chính thức bước chân vào con đường Dược Tu dưới sự chỉ dẫn của Mộc Linh Trưởng Lão hoặc Luyện Đan Trưởng Lão. Nhưng trước đó, cậu cần phải trở thành một chuyên gia thực sự về linh thảo và Mộc hệ công pháp, ngay trong cái nôi kiến thức bị lãng quên này.

Về đến phòng, Lâm Dị đặt sách xuống, ngồi xuống giường, bắt đầu vận công điều tức một vòng để xua tan mệt mỏi và trấn tĩnh tinh thần. Trong đầu cậu vẫn vương vấn những dòng chữ từ “Thanh Mộc Cảm Ứng Thiên”. Cậu thử áp dụng phương pháp được miêu tả trong đó: trong lúc vận chuyển Mộc khí, không chỉ đơn thuần hấp thụ, mà còn mở rộng ý niệm, như muốn chạm vào, cảm nhận những cây cỏ nhỏ bé trong chậu cảnh đặt ở góc phòng (một số đệ tử trồng để trang trí).

Ban đầu, không có gì. Nhưng khi cậu thực sự tĩnh tâm, gạt bỏ mọi suy nghĩ, chỉ tập trung vào ý niệm “cảm nhận” và “giao hòa”, một cảm giác mơ hồ, rất nhẹ, như một làn sóng nhỏ lan tỏa từ cơ thể cậu. Những cây cỏ trong chậu dường như… run lên nhẹ, không phải vì gió. Và một luồng sinh khí vi tế, tươi mát hơn, từ chúng truyền ngược về, hòa vào dòng Mộc khí của cậu.

Hiệu quả không lớn, thậm chí có thể là ảo giác. Nhưng nó cho thấy, con đường được ghi trong sách là có thật, và cậu có thể bước đi trên đó.

Lâm Dị mở mắt, trong đôi mắt lóe lên một tia hy vọng và quyết tâm chưa từng có. Phụ Thư Các – nơi tưởng chừng là nghĩa địa của những ước mơ tu tiên, lại có thể trở thành nơi khởi nguồn cho sự trỗi dậy thực sự của cậu. Ở đây, trong bóng tối và bụi sách, Vô Ảnh Nhân sẽ từng bước xây dựng nền tảng kiến thức vững chắc nhất, chuẩn bị cho những bước nhảy vọt trong tương lai, khi mà thế giới tu tiên rộng lớn ngoài kia còn chưa biết đến sự tồn tại của cậu.

 

Post a Comment

0 Comments