“ĐÊM TRĂNG Ở BẢN KHUÔNG – KHI CON CHÓ ĐỨNG BẰNG HAI CHÂN…”
Năm 1989…
Tôi có mặt ở một nơi mà đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại… vẫn thấy sống lưng lạnh đi.
Đó là khu vực cửa khẩu vùng biên thuộc bản Nà Cài, huyện Yên Châu, Sơn La… giáp với đất Lào.
Ngày đó… không có đường đẹp như bây giờ.
Chỉ có rừng… và rừng.
Ban đêm… âm thanh không phải tiếng người…
mà là tiếng thú, tiếng chim, tiếng dế…
và có cả một thứ âm thanh kỳ lạ… như tiếng huýt sáo của gió… phát ra từ những khe suối.
Chúng tôi hành quân qua Bản Khuông vào một ngày mưa rét cắt da.
Đường trơn như đổ mỡ… xe thì xóc đến mức… người bị quăng như giẻ rách.
Cuối cùng… chúng tôi dừng chân tại nhà một người dân quân tên Nọong.
Một căn nhà sàn cũ… giữa rừng.
Phía trước… là con suối.
Phía sau… là rừng sâu hun hút.
Đêm hôm đó…
Trăng sáng đến mức… có thể nhìn rõ từng cọng cỏ dưới sân.
Chúng tôi ngồi quây quanh bếp lửa… nướng sắn, uống trà, hút thuốc…
Câu chuyện đang rôm rả…
Thì bất chợt…
“Ơ kìa…”
Một người trong nhóm tôi thốt lên.
Tất cả quay lại nhìn theo hướng tay anh chỉ…
Ở cuối sân…
Có một cái bóng… rất lạ.
Thoạt đầu… tôi nghĩ là con chó của nhà.
Nhưng rồi…
Tôi chết lặng.
Nó… không đi bằng bốn chân.
Nó… đứng.
Đứng bằng hai chân sau…
Và…
đang chống… một cái gậy.
Dưới ánh trăng…
Con chó bước đi… chậm chạp…
Khụng khiệng… như một người già.
Hai chân trước của nó… ôm lấy cây gậy…
Lưng hơi còng xuống…
Có lúc… nó buông một tay…
Có lúc… nó vắt tay ra sau lưng…
Y hệt… một con người.
Không ai nói một lời.
Không ai dám thở mạnh.
Chúng tôi chỉ ngồi đó… nhìn… như bị thôi miên.
Rồi một người trong nhóm tôi… run tay… châm một điếu thuốc… đặt xuống đất.
Con chó… tiến lại gần.
Nó cúi xuống…
Và…
nhặt điếu thuốc lên.
Tôi thề…
Nó ngậm điếu thuốc… như một con người.
Hít một hơi…
Rồi… nhả khói.
Khói bay lên… mờ trong ánh trăng.
Nó ho… khục khục…
Vai co lại…
Mắt nó… ánh lên… một thứ ánh nhìn… không phải của loài vật.
Lúc đó…
Không ai còn nghĩ đến chuyện “gan dạ” hay “không sợ ma” nữa.
Chúng tôi… thực sự hoang mang.
Con chó tiếp tục đi thêm một lúc…
Rồi…
quay lưng…
bước thẳng về phía rừng.
Trước khi khuất hẳn…
Nó tru lên một tiếng…
Dài…
Và lạnh đến tận xương.
Chủ nhà – anh Nọong – lập tức bật dậy.
Mặt anh tái đi.
Anh vơ lấy súng… chạy xuống sân…
Miệng lẩm bẩm:
“Nó quay lại rồi…”
Đêm đó…
Chúng tôi không ai ngủ.
Một đống lửa lớn được đốt ngay dưới gầm sàn.
Anh Nọong ôm súng… ngồi canh suốt đêm.
Sáng hôm sau…
Trời vẫn còn phủ một lớp sương mỏng, cái lạnh len lỏi vào từng kẽ áo.
Chúng tôi ngồi quanh bếp lửa, ai cũng còn nguyên vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng.
Phải đến lúc ăn xong bát cơm nóng…
anh Nọong mới chịu mở lời.
Giọng anh trầm xuống, nhỏ và chậm, như sợ có thứ gì đó… đang nghe lén.
“Ở khu rừng này…”
Anh dừng lại một chút, đưa mắt nhìn ra phía bìa rừng trước mặt.
“…trước kia… có một bà già tên là Xín.”
Không ai trong bản biết bà ta từ đâu tới.
Chỉ biết… bà xuất hiện từ rất lâu rồi.
Lúc đó bản còn thưa người, rừng còn dày và hoang lắm.
Bà sống một mình…
trong một căn nhà sàn dựng tạm… sát mép suối.
Không chồng.
Không con.
Không họ hàng thân thích.
Người trong bản… vừa tò mò… vừa sợ.
Ban ngày…
Bà gần như không giao tiếp với ai.
Thỉnh thoảng… có người thấy bà lầm lũi đi trong rừng,
lưng còng, tay xách theo những túi lá, rễ cây, xương thú…
Không ai biết bà đi đâu… hay làm gì.
Nhưng đêm xuống…
Người ta bắt đầu nghe thấy những âm thanh lạ.
Từ phía căn nhà của bà.
Có lúc… là tiếng lẩm bẩm như đọc chú.
Có lúc… là tiếng cười the thé… kéo dài trong gió.
Có lúc lại giống như… tiếng người nói chuyện… nhưng không rõ là với ai.
Một vài người gan dạ… từng lén nhìn.
Họ kể lại…
Trong căn nhà sàn tối om đó…
có ánh lửa lập loè… xanh lè…
Bà Xín ngồi giữa nhà…
trước một cái bàn thờ kỳ lạ…
Trên đó không phải bát hương bình thường…
mà là những thứ khiến người ta lạnh sống lưng:
sọ động vật…
xương khô…
những bọc vải đen buộc kín…
Và… một cái bát… lúc nào cũng đỏ như máu.
Người già trong bản nói…
Bà không chỉ cúng.
Bà… nuôi “ma”.
Một thứ không ai nhìn rõ hình dạng.
Nhưng ai cũng biết… nó ở đó.
Ở trong căn nhà của bà.
Thỉnh thoảng…
Gia súc trong bản tự nhiên chết không rõ nguyên nhân.
Lợn, gà… có con còn nguyên xác…
nhưng máu dường như bị hút cạn.
Người ta bắt đầu sợ.
Tránh xa căn nhà đó.
Không ai dám bén mảng tới… khi trời tối.
Rồi một ngày…
Chuyện xảy ra.
Hôm đó là cuối mùa khô.
Gió rừng thổi mạnh.
Một đám cháy nương… từ đâu đó lan tới.
Lửa bén rất nhanh…
Cuốn thẳng về phía căn nhà của bà Xín.
Người trong bản phát hiện… chạy tới.
Nhưng khi họ đến nơi…
Ngọn lửa đã bùng lên dữ dội.
Điều kỳ lạ là…
Không ai nghe thấy tiếng kêu cứu.
Không một tiếng la hét.
Không một dấu hiệu… của sự hoảng loạn.
Chỉ có…
Tiếng cười.
Có người thề rằng…
Trong biển lửa…
Họ nghe thấy tiếng bà Xín cười.
Khàn… và dài…
Như thể… bà đang chờ đợi điều đó.
Không ai dám lại gần.
Chỉ đứng từ xa…
nhìn căn nhà cháy rụi…
cho đến khi tất cả… chỉ còn là tro.
Xác bà… cũng không còn nguyên vẹn.
Chỉ còn lại…
một vài mảnh xương cháy đen.
Tưởng rằng… mọi chuyện kết thúc từ đó.
Nhưng không.
Người ta nói…
Bà chưa bao giờ rời đi.
Những người đi rừng… thỉnh thoảng thấy bà ngồi bên suối…
Mặc áo tím…
Đầu quấn khăn…
Mắt đỏ…
Miệng nhai nhai… dù khi sống bà không ăn trầu.
Và điều đáng sợ nhất…
Là mỗi khi bà xuất hiện…
Sẽ có những con chó…
Đi bằng hai chân.
Chống gậy…
Như một bà già.
Đêm hôm đó…
Một nhà trong bản… mất gần hết đàn lợn con.
Chết… không rõ nguyên nhân.
Còn tôi…
Tôi không thấy bà già đó.
Nhưng…
Tôi đã tận mắt thấy…
Con chó.
Đi bằng hai chân.
Hút thuốc.
Cho đến tận bây giờ…
Đó vẫn là thứ…
khiến tôi nhớ nhất.
Không phải vì sợ.
Mà vì…
tôi không thể giải thích được.
Nhưng có một thứ…
còn ám ảnh tôi hơn cả…
không phải ma quỷ.
Mà là…
hình ảnh hai đứa trẻ…
co ro dưới gầm nhà sàn…
giữa đêm mưa lạnh…
ôm nhau… bên một đống lửa nhỏ…
Thứ đó…
mới thật sự khiến người ta…
không thể nào quên.
Đừng bỏ lỡ!
Xem ngay kênh YouTube: https://bit.ly/YoutobeEchConTV
Theo dõi Page để cập nhật mỗi ngày: https://bit.ly/echcontv
Cảnh báo: Không nên xem một mình lúc nửa đêm… nếu bạn sợ ma!

0 Comments