CHUÔNG GIÓ
CHƯƠNG 01: NGƯỜI NGỒI TRÊN VAI
Quán cà phê tối hôm đó vắng đến lạ.
Không phải kiểu vắng bình thường… mà là kiểu vắng khiến người ta có cảm giác như vừa bước nhầm vào một khoảng không bị bỏ quên. Đèn vàng treo lủng lẳng, ánh sáng yếu ớt như đang cố bám víu vào bóng tối đang dần nuốt chửng mọi thứ.
Ngoài kia, gió thổi rít qua hàng cây.
Bên trong… chỉ có tôi và Trang.
Và… có thể là một thứ gì đó nữa.
Tôi ngồi đối diện Trang, cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một cảm giác rất khó chịu.
Câu nói của cô ấy vẫn còn văng vẳng bên tai:
“Luôn có một người ngồi trên vai anh…”
Tôi cười nhạt, cố tỏ ra bình thường:
— Bạn đùa hơi quá rồi đấy.
Trang không cười.
Không những không cười… mà ánh mắt cô ấy còn trở nên nghiêm túc đến mức đáng sợ.
Cô ấy nhìn chằm chằm vào vai phải của tôi.
Không chớp mắt.
Không rời đi.
Như thể… ở đó thật sự có thứ gì đó.
Tôi bắt đầu cảm thấy sống lưng lạnh đi.
— Anh… không cảm thấy nặng sao?
Giọng Trang nhỏ đến mức gần như thì thầm.
Tôi khẽ nhíu mày:
— Nặng cái gì?
Trang nuốt nước bọt. Môi cô ấy run nhẹ.
— Nó… đang ngồi co người lại… bám chặt vào cổ anh.
Tôi im lặng.
Không hiểu sao… cổ tôi bỗng dưng lạnh buốt.
Một luồng gió lạ lướt qua sau gáy.
Tôi vô thức đưa tay lên sờ… nhưng chẳng có gì cả.
— Trang.
Tôi hạ giọng, nghiêm túc hơn:
— Bạn đang gặp vấn đề gì?
Trang không trả lời ngay.
Cô ấy vẫn nhìn… không phải nhìn tôi.
Mà là nhìn thứ gì đó phía sau tôi.
Ánh mắt ấy…
Không còn là ánh mắt của một cô gái yếu đuối cầu cứu nữa.
Mà là ánh mắt của một người… đã nhìn thấy quá nhiều thứ không nên thấy.
Một lúc sau, Trang mới nói.
Chậm rãi.
Rõ ràng.
Từng chữ một như đang kéo theo cả nỗi sợ hãi:
— Em thấy nó… từ lần đầu tiên gặp anh.
Tim tôi khẽ đập mạnh.
— Lúc đó… em nghĩ là do em mệt. Nhưng càng nhìn… em càng rõ.
— Nó không giống người.
— Nhưng… cũng không hẳn là ma bình thường.
Tôi bật cười, nhưng tiếng cười nghe khô khốc:
— Bạn đang kể chuyện ma à?
Trang lắc đầu.
— Nếu là ma… thì em không sợ.
— Nhưng cái thứ đó…
Cô ấy dừng lại.
Hai bàn tay siết chặt ly nước đến run rẩy.
— Nó đang nhìn em.
Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi quay phắt lại phía sau.
Không có gì.
Chỉ là khoảng không trống rỗng… và tiếng gió rít qua khe cửa.
Nhưng…
Có một điều rất kỳ lạ.
Tôi cảm giác như vừa có thứ gì đó… dịch chuyển.
Nhẹ thôi.
Rất nhẹ.
Như một cái bóng… vừa rời khỏi vị trí.
— Anh… đừng quay lại.
Giọng Trang trở nên gấp gáp.
— Nó không thích.
Tôi quay lại nhìn Trang.
— Bạn nói đủ chưa?
Trang im lặng vài giây.
Rồi cô ấy cúi đầu xuống.
Khi ngẩng lên lần nữa…
Ánh mắt đã khác.
Không còn sợ hãi.
Mà là… tuyệt vọng.
— Em sắp chết rồi.
Câu nói đó khiến không khí trong quán như đông cứng lại.
Tôi nhíu mày:
— Ý bạn là sao?
Trang cười.
Một nụ cười méo mó, mệt mỏi:
— Em cũng từng có một thứ như vậy… đi theo.
Tim tôi khẽ khựng lại.
— Nhưng… nó không ngồi trên vai.
— Nó… đứng sau lưng em.
Gió ngoài trời bỗng thổi mạnh hơn.
Cánh cửa kính khẽ rung lên… kẽo kẹt.
Trang tiếp tục nói, giọng đều đều như kể lại một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc:
— Ban đầu… em chỉ thấy bóng.
— Sau đó… em nghe thấy tiếng thở.
— Và rồi… một ngày…
Cô ấy ngẩng lên, nhìn thẳng vào tôi.
Đôi mắt đỏ hoe.
— Nó bắt đầu nói chuyện với em.
Tôi nuốt nước bọt.
Không hiểu vì sao… tôi bắt đầu tin.
Không phải tin hoàn toàn.
Nhưng là cái kiểu… cơ thể tin trước khi lý trí kịp phản bác.
— Nó nói gì?
Tôi hỏi.
Trang im lặng vài giây.
Rồi thì thầm:
— Nó bảo… nó không phải của em.
— Nó chỉ… mượn em thôi.
— Và khi tìm được người phù hợp hơn…
Cô ấy nhìn thẳng vào tôi.
Ánh mắt sâu hun hút.
— Nó sẽ rời đi.
Đến lúc này thì mình bắt đầu thấy hơi khó chịu.
Cảm giác giống như đang nói chuyện với một người đến từ thế giới khác. Hai người đối diện nhau, nhưng suy nghĩ và logic hoàn toàn không nằm chung một mặt phẳng.
Trong công việc của mình, mình đã gặp đủ kiểu người.
Người giàu có, người nghèo khổ.
Kẻ gian trá, người đáng thương.
Mỗi khách hàng là một câu chuyện.
Mỗi câu chuyện là một mảnh đời.
Nhưng chưa từng có khách hàng nào… kỳ lạ như cô gái đang ngồi trước mặt mình.
Tên cô ấy là Trang.
Một cô gái xinh đẹp, đôi mắt trong nhưng luôn ẩn chứa một thứ gì đó… giống như sương mù.
Có lẽ thấy sự khó chịu của mình lộ ra trên mặt, Trang khẽ nói:
“Em xin lỗi… Em nghĩ anh có thể giúp em. Nhưng chắc là em nhầm rồi. Làm phiền anh quá.”
Cô đứng lên định gọi phục vụ thanh toán.
Mình giơ tay ngăn lại.
“Từ từ đã.”
Trang nhìn mình.
Mình nhấp một ngụm trà rồi nói:
“Bạn đang làm mình tò mò. Mà một khi đã tò mò thì mình thường không bỏ cuộc.”
Trang khẽ cười.
Một nụ cười rất nhẹ… nhưng không hiểu sao lại khiến người ta thấy lạnh sống lưng.
“Nhưng chắc không cần vòng vo như vậy đâu.”
“Mình không thích bị dắt mũi.”
Trang nhìn mình vài giây.
Ánh mắt cô giống như đang cân nhắc điều gì đó rất quan trọng.
Cuối cùng cô thở dài rồi ngồi xuống lại.
“Thôi được… em kể.”
Câu hỏi đầu tiên
Trang hỏi:
“Anh có tin vào tâm linh không?”
Mình đáp ngay:
“Ngày nhỏ thì tin.
Lớn lên một chút thì không tin.
Còn bây giờ… lại tin.”
Trang hơi nghiêng đầu.
“Vì sao?”
Mình cười nhạt.
“Vì gặp nhiều chuyện không giải thích được.”
Trang gật đầu.
“Như vậy là tốt.”
“Vì nếu anh không tin… em cũng không dám kể.”
Những người có “căn”
Trang nói:
“Anh chắc cũng nghe nói về những người có căn.”
“Những người có thể nhìn thấy… nghe thấy… hoặc làm những việc mà người bình thường không thể.”
Mình đáp:
“Phần lớn là lừa đảo.”
Trang không phản đối.
“Đúng.”
“Nhưng không phải tất cả.”
Mình nhún vai.
“Ví dụ?”
Trang nói:
“Anh biết Phan Thị Bích Hằng không?”
Mình bật cười.
“Biết chứ.”
“Và còn có Trung tâm Nghiên cứu Ứng dụng Tiềm năng Con người nữa.”
Trang nhìn mình rất ngạc nhiên.
Có lẽ cô không nghĩ mình biết những thứ này.
Câu nói khiến mình lạnh sống lưng
Trang im lặng vài giây.
Rồi nói một câu rất nhẹ:
“Anh… có biết trên vai anh đang có người ngồi không?”
Tay mình khựng lại giữa không trung.
“Cái gì?”
Trang nhìn thẳng vào vai phải mình.
“Có một cậu bé.”
“Khoảng mười ba tuổi.”
“Trông… khá giống anh.”
Trong khoảnh khắc đó, mình cảm thấy cổ họng khô khốc.
Không khí quanh bàn như lạnh đi vài độ.
“Bạn… nói thật chứ?”
Trang gật đầu.
“Em chỉ nhìn thấy thôi.”
“Không nói chuyện được với họ.”
Cậu bé trên vai
“Cậu ấy… ở đó từ khi nào?”
Trang lắc đầu.
“Em không biết.”
“Vì trước đây em chưa phát căn.”
“Chỉ khoảng một năm nay thôi.”
Mình nuốt khan.
“Phát căn?”
Trang gật đầu.
“Sau một trận ốm suýt chết.”
“Sau khi tỉnh dậy… em bắt đầu nhìn thấy họ.”
“Họ ở khắp nơi.”
“Trong nhà.”
“Trên đường.”
“Trong thang máy.”
“Thậm chí… ngồi cạnh người sống.”
Trang nói câu cuối rất khẽ.
Những loại năng lực
Trang nói tiếp:
“Có nhiều loại năng lực lắm anh.”
“Nhìn thấy.”
“Nghe thấy.”
“Nói chuyện được với họ.”
“Thậm chí… mượn thân.”
Mình nhíu mày.
“Và mỗi người chỉ có một loại?”
Trang gật đầu.
“Trừ khi…”
“Cướp được của người khác.”
Từ “cướp” vang lên trong không gian yên tĩnh khiến mình rùng mình.
Sáu tháng trước
Trang im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Sau khi phát căn, cuộc sống của em không thay đổi nhiều.”
“Cho đến… sáu tháng trước.”
Ánh mắt cô bắt đầu trở nên lo lắng.
“Em quen một người đàn ông.”
“Ông ấy rất giàu.”
“Và… cũng có năng lực.”
Mình hỏi:
“Loại gì?”
Trang lắc đầu.
“Em không biết.”
“Nhưng lần đầu gặp… em cảm thấy bị hút về phía ông ấy.”
“Như bị thôi miên.”
Ngôi nhà
Sau vài tuần quen nhau…
Người đàn ông đó đưa Trang về sống ở một căn nhà riêng.
Một căn nhà rất lớn.
Ở ngoại ô.
Xa khu dân cư.
Trang nói khẽ:
“Ngay đêm đầu tiên… em đã nhìn thấy họ.”
“Hàng chục người.”
“Đứng đầy trong nhà.”
Mình hỏi:
“Ma?”
Trang gật đầu.
“Nhưng không phải như bình thường.”
“Ánh mắt họ… trống rỗng.”
“Giống như…”
Cô dừng lại.
“…bị nhốt.”
Sự thật kinh hoàng
Trang nhìn mình.
Giọng run nhẹ.
“Anh có biết vì sao em đến tìm anh không?”
Mình lắc đầu.
Trang nói:
“Vì em phát hiện ra…”
Cô hạ giọng.
“Người đàn ông đó…”
“…đang săn lùng những người có năng lực.”
“…để cướp năng lực của họ.”
Mình im lặng.
Trang tiếp tục.
“Và em… là mục tiêu tiếp theo.”
Điều đáng sợ nhất
Mình hỏi:
“Thế cậu bé trên vai mình thì sao?”
Trang nhìn mình rất lâu.
Ánh mắt cô bỗng trở nên kỳ lạ.
Rồi cô nói một câu khiến mình lạnh toát sống lưng:
“Anh nghĩ cậu ấy là người chết à?”
Mình không trả lời.
Trang thì thầm.
“Không…”
“Cậu ấy…”
“…vẫn còn sống.”
Đừng bỏ lỡ!
Xem ngay kênh YouTube: https://bit.ly/YoutobeEchConTV
Theo dõi Page để cập nhật mỗi ngày: https://bit.ly/echcontv
Cảnh báo: Không nên xem một mình lúc nửa đêm… nếu bạn sợ ma!

0 Comments