Chuyện: Huyết Ngải Hoàng Triều (Ma Mị Linh Dị)

 Chuyện: Huyết Ngải Hoàng Triều


Chương 1 – Lời đồn trong gió

Triều đại ấy, quốc khố đầy ắp, thóc lúa dồi dào, dân gian tạm yên ổn. Nhưng sau tấm màn vàng son, một mùi máu tanh lạnh lẽo bao trùm hoàng cung.
Người ta kể rằng Hoàng đế không chỉ trị quốc bằng uy quyền, mà còn nhờ vào một loại bùa ngải từ phương Nam. Loại ngải ấy phải nuôi bằng máu hoàng tộc, từng giọt máu của công chúa, hoàng tử đều trở thành tế phẩm.
Kỳ lạ thay, từ khi ngải được tế, không một cuộc tạo phản nào thành công. Bao kẻ nuôi mưu phản nghịch, chưa kịp dấy binh đã hóa điên loạn, tự cắn đứt lưỡi, ngã gục trong cơn hoảng loạn.
Trong dân gian, tiếng đồn ấy chẳng ai dám nói lớn, chỉ dám thì thào trong những đêm mưa gió, khi trống canh đã tắt.




Chương 2 – Vết máu trong Ngự Hoa Viên

Một đêm trăng khuyết, thái giám canh gác Ngự Hoa Viên phát hiện vệt máu tươi loang ra từ gốc cổ thụ. Dò theo, họ thấy một con rối gỗ nhỏ, nhuốm máu, khắc hình chữ triện cổ quái.
Tin ấy truyền đến tai một vị đại thần chính trực, Tể tướng Lục Thừa Khanh. Ông vốn nghi ngờ từ lâu, nay càng thêm chắc chắn: trong cung tồn tại tà vật. Nhưng chưa kịp mật tấu, ông bỗng thấy trong gương nước… bóng mình nở một nụ cười ghê rợn, dù ngoài mặt ông vẫn nghiêm nghị.
Đêm ấy, Lục Thừa Khanh bật dậy giữa cơn mơ, máu từ lưỡi trào ra, bàn tay ông tự siết cổ mình. Nếu không nhờ con trai phá cửa xông vào, có lẽ ông đã chết tức tưởi.


Chương 3 – Người con gái áo trắng

Trong hậu cung, ít ai biết đến Công chúa Ngọc Dung, con gái út của Tiên đế. Nàng bị giam cầm từ nhỏ vì mang “mệnh sát chủ”, chưa từng được bước ra khỏi cung thất lạnh lẽo.
Đêm nọ, khi thái giám dâng thuốc, thấy nàng cười khẽ, miệng rỉ máu:

“Ngươi có nghe tiếng gọi dưới giếng chưa? Họ khóc lắm…”
Trong cung thất ấy có một cái giếng cạn bị niêm phong, không ai dám tới gần. Người ta đồn rằng dưới đáy giếng là máu của những hoàng tử, công chúa từng bị tế cho ngải. Ngọc Dung mỗi đêm đều nghe tiếng trẻ con khóc thảm thiết.
Từ ngày ấy, cung nữ hầu hạ bên nàng liên tiếp biến mất. Chỉ còn lại một vết máu kéo dài đến mép giếng.


Chương 4 – Ngọn đèn đỏ nơi Thái Miếu

Thái Miếu – nơi thờ liệt tổ liệt tông – bỗng một đêm bốc khói đen, ngọn đèn đỏ treo trên cao tự cháy bùng. Quan tế chạy tới thì thấy trên bài vị tiên tổ bị khắc thêm chữ “Huyết Ngải” bằng máu tươi.
Hoàng đế nghe tin, sắc mặt chẳng biến đổi, chỉ ra lệnh:

“Đó là điềm lành. Tổ tiên phù hộ cho trẫm, quốc thổ vĩnh hằng.”
Nhưng ngay đêm ấy, quan tế giữ miếu phát điên, tự móc mắt mình, gào thét:
“Người trong miếu… không phải tổ tiên! Chúng nó bò lên rồi… bò lên rồi!”
Cả triều sợ hãi, nhưng không ai dám hé nửa lời.


Chương 5 – Bóng người sau rèm ngọc

Một đêm mưa lớn, sấm chớp giăng trời. Trong điện Long An, Hoàng đế ngồi một mình, phía sau rèm ngọc thấp thoáng một bóng người áo đỏ, tóc dài che mặt.
Thái giám quỳ ngoài cửa run rẩy, không dám nhìn thẳng. Người ta kể bóng ấy không bao giờ bước ra, chỉ đứng im, mùi máu tanh tràn ngập cả gian điện.
Bất ngờ, cửa điện bật mở, Hoàng đế bước ra với đôi mắt đỏ ngầu, giọng trầm khàn:

“Kẻ nào còn nhắc đến ngải, tru di cửu tộc.”
Sau lưng ngài, bóng áo đỏ khẽ cử động, hé lộ bàn tay trắng bệch với móng dài như vuốt quỷ…

 

 

Chuyện: Huyết Ngải Hoàng Triều


Chương 6 – Lời nguyền trong mộng

Tể tướng Lục Thừa Khanh, sau lần suýt chết, đêm nào cũng gặp một cơn mộng kỳ dị. Trong mơ, ông thấy mình đi giữa biển máu, vô số đầu lâu hoàng tộc trồi lên, trống rỗng mà cười khanh khách.
Giữa dòng máu, một người đàn bà áo đỏ ngồi trên ngai, tay nâng chiếc chén khảm vàng, bên trong là một lưỡi người còn đang ngọ nguậy.
Bà ta ghé sát tai ông, thì thầm:

“Ngươi muốn biết bí mật sao? Hãy đến giếng cạn… nhưng nhớ, lấy máu mà nuôi nó.”
Sáng hôm sau, Lục Thừa Khanh tỉnh dậy, tay áo ướt đẫm máu, nhưng thân thể ông không một vết thương.


Chương 7 – Giếng cạn mở miệng

Ngọc Dung công chúa đêm đêm vẫn nghe tiếng khóc dưới giếng. Một lần, nàng lén ra đó, thắp đèn dầu soi xuống.
Mặt nước đen kịt, bỗng nổi lên những bàn tay nhỏ bé, non nớt, như của trẻ thơ. Chúng bấu víu vào thành giếng, miệng ú ớ không thành tiếng.
Khi nàng run rẩy lùi lại, bỗng vang lên một giọng trẻ con the thé:

“Chị… đưa tay cho em… máu chị ngọt lắm…”
Ngay lập tức, cung nữ đi cùng nàng gào thét, ôm đầu nhảy xuống giếng, mất hút. Ngọc Dung chỉ kịp nhìn thấy mái tóc ướt rũ bám vào thành đá, trước khi bóng tối nuốt chửng.


Chương 8 – Bài thơ huyết ngải

Một buổi chầu, trên bàn của Lục Thừa Khanh bất ngờ xuất hiện một mảnh giấy, không ai biết từ đâu đến.
Trên giấy chỉ có bốn câu:

Máu hồng một giọt nuôi ngải sinh,
Họa loạn trăm quan câm chẳng kình.
Ai dám động vào huyết chi mạch,
Một đời điên loạn, lưỡi tự rình.

Đọc xong, Lục Thừa Khanh toàn thân toát mồ hôi lạnh. Ông đem giấu mảnh giấy vào ống tay áo, chưa kịp quyết định thì một viên quan trong triều bỗng hét lớn, tự cắn đứt lưỡi ngay giữa điện Kim Loan. Máu phun tung tóe, cả triều hoảng loạn.
Hoàng đế vẫn bình thản ngồi trên ngai, khóe môi cong lên như cười.


Chương 9 – Mật đạo dưới Thái Miếu

Sau nhiều đêm dò xét, Lục Thừa Khanh bí mật theo dõi Thái Miếu. Ông phát hiện vào giờ Tý, luôn có thái giám mang hòm gỗ nhỏ bước vào.
Một lần, ông lén theo, vô tình đụng vào một tấm bia đá nứt vỡ. Bỗng tấm bia xoay chuyển, lộ ra mật đạo tối om dẫn xuống sâu.
Trong mật đạo, mùi tanh hôi nồng nặc. Hai bên vách tường treo vô số bùa giấy đỏ thẫm, chữ cổ ngoằn ngoèo như rết bò. Cuối đường, ông thấy một hồ máu loang lổ, trong đó có những thân thể trẻ con trôi lềnh bềnh.
Một bóng áo đỏ đứng quay lưng, đang niệm chú. Dưới ánh đèn mờ, Lục Thừa Khanh nhận ra — không phải Hoàng đế, mà là một cung phi xưa kia đã chết yểu.


Chương 10 – Âm mưu trong bóng tối

Tể tướng hoảng hốt rời khỏi mật đạo, nhưng khi quay về, ông thấy Ngọc Dung công chúa đã đứng chờ sẵn. Nàng nhìn ông, ánh mắt khác lạ:

“Phụ thân ta chết không phải do bệnh. Máu của người… cũng nuôi ngải. Ta cần ông giúp.”
Giọng nàng run rẩy nhưng kiên quyết. Nàng tiết lộ: Hoàng đế không phải chủ ngải duy nhất. Trong hậu cung, còn một tà phi đã chết, nhưng hồn phách vẫn trú ngụ trong mật đạo, nuôi sống tà linh bằng máu hoàng tộc suốt bao năm.
Nếu không phá, cả triều đại sẽ chìm trong máu. Nhưng muốn diệt ngải, phải có một người mang dòng máu hoàng tộc tự nguyện hiến tế.
Ngọc Dung nhìn thẳng vào mắt ông:
“Nếu cần, ta sẽ là người đó…”

 

Chương 11 – Dòng máu thề nguyền

Trong tẩm cung tịch mịch, Ngọc Dung cắt ngón tay, nhỏ máu vào chiếc bát ngọc khắc phù văn cổ. Nàng đưa cho Tể tướng Lục Thừa Khanh:

“Máu ta là chìa khóa mở phong ấn. Nhưng nếu ta chết, huyết ngải sẽ mất kẻ gánh vác, nó sẽ điên cuồng tìm vật thay thế… cả hoàng tộc sẽ diệt.”

Lục Thừa Khanh rùng mình. Ông hiểu, từ giây phút này, mình đã đặt bước chân lên con đường không quay lại.
Bên ngoài, trời đêm nổi gió gào thét, như có thứ gì trong bóng tối cười vang.


Chương 12 – Điềm quỷ trong hoàng cung

Kinh thành bỗng chốc nhuốm màu tang thương. Đêm rằm, tất cả giếng trong cung đều phun trào máu đỏ, dân chúng hoảng hốt chạy tán loạn.
Quan lại bàn tán, nhưng chưa kịp tấu, hàng loạt người tự cắt lưỡi ngã gục ngay giữa đường, máu vấy khắp nền gạch.
Trên trời, đàn quạ đen vần vũ, tụ lại ngay phía trên Thái Miếu. Đèn trong miếu đỏ rực, hắt bóng một người đàn bà áo đỏ tóc xõa đang cúi đầu uống máu trong hòm gỗ.
Tin đồn: “Tà phi đã trở lại.”


Chương 13 – Hội kín trong mật thất

Lục Thừa Khanh bí mật tập hợp vài quan trung thành, hẹn gặp Ngọc Dung trong mật thất dưới phủ Tể tướng.
Nàng đem ra một cuộn trục bằng da người, bên trong ghi chú thuật trấn ngải: muốn diệt, phải cắt đứt nguồn máu tếthiêu hủy linh thai trong mật đạo.
Một lão học sĩ run rẩy thốt lên:

“Linh thai ấy… chính là oan hồn các hoàng tử, công chúa bị hiến tế hợp thành. Nó không thể chết như người, chỉ có thể bị phong ấn vĩnh viễn.”

Không khí đặc quánh mùi sợ hãi. Cuối cùng, tất cả nhìn về phía Ngọc Dung – nàng chính là người phải làm lễ hiến máu để phá phong ấn.


Chương 14 – Điện Long An chảy máu

Đêm đó, khi trời nổi giông, điện Long An vang lên tiếng cười ghê rợn.
Hoàng đế ngồi trên ngai, đôi mắt đỏ lừ, miệng lẩm bẩm những câu chú lạ. Trên nền điện, máu từ các cột trụ chảy thành dòng, dần dần tụ lại thành một hình hài quái thai.
Ngọc Dung cùng Tể tướng lẻn vào, tận mắt chứng kiến cảnh Hoàng đế quỳ trước bóng áo đỏ.
Bóng ấy vuốt mái tóc ngài, giọng ẻo lả nhưng sắc lạnh:

“Trẫm chỉ là kẻ giữ ngôi. Ngôi báu này… vốn là của ta.”

Ngọc Dung run rẩy, nhận ra đó chính là Dung Phi – phi tần của Tiên đế, đã chết cách đây mười năm.


Chương 15 – Bàn tay vươn ra từ giếng

Khi Hoàng đế rời điện, Ngọc Dung cùng Tể tướng vội tìm đến giếng cạn. Lúc họ thắp đèn soi xuống, một bàn tay trắng bệch bất ngờ vươn lên, bấu chặt lấy cổ Ngọc Dung.
Từ đáy giếng, vô số gương mặt trẻ thơ ngoi lên, khóc than:

“Chúng ta muốn sống… cho chúng ta máu…”

Lục Thừa Khanh dùng kiếm chém xuống, nhưng lưỡi thép gãy nát. Máu từ vết thương trên tay ông rơi xuống, lập tức bị cả giếng nuốt chửng.
Trong khoảnh khắc ấy, Ngọc Dung nghe văng vẳng bên tai một tiếng thì thầm:

“Nếu muốn diệt ta… hãy giết chính ngươi…”

 

Huyết Ngải Hoàng Triều


Chương 16 – Tiếng khóc trong cung cấm

Đêm trăng máu, toàn hoàng cung vang vọng tiếng khóc trẻ con. Quan lại, lính gác đồng loạt phát điên, cười khóc lẫn lộn, rồi tự móc lưỡi.
Ngọc Dung bị kéo xuống mật đạo, nơi Dung Phi áo đỏ đang chờ sẵn. Bên cạnh bà ta, Hoàng đế ngồi gục, ánh mắt trống rỗng, miệng thì thầm liên hồi:

“Máu… máu… chỉ có máu mới giữ được ngai vàng…”
Dung Phi dịu dàng vuốt tóc Ngọc Dung, mỉm cười:
“Ngươi là con cuối cùng. Máu ngươi tinh khiết nhất. Dâng nó, triều đại này sẽ bất diệt.”


Chương 17 – Mật đạo hóa địa ngục

Tể tướng Lục Thừa Khanh liều chết xông vào mật đạo. Trước mắt ông, tường đá rỉ máu, nền đất lồi lên thành những gương mặt quỷ dữ.
Dung Phi đứng giữa, váy đỏ bay phần phật, sau lưng là một bào thai khổng lồ bằng máu, thở phì phò như thú vật.
Bà ta cười, giọng như rít:

“Đây là linh thai của cả triều! Các ngươi nuôi nó suốt bao đời. Giờ muốn diệt ư? Đã muộn rồi!”
Ngọc Dung cố gắng niệm chú từ cuộn trục da người, nhưng máu từ mũi và tai nàng không ngừng trào ra.


Chương 18 – Máu đổi lấy máu

Lục Thừa Khanh quỳ xuống trước Ngọc Dung, khàn giọng:

“Công chúa! Không thể để ngài chết. Để lão già này hiến máu thay!”
Nhưng Ngọc Dung lắc đầu, ánh mắt sáng rực trong bóng tối:
“Chỉ máu hoàng tộc mới đủ sức. Đây là mệnh số của ta.”
Nàng tự rạch tay, nhỏ máu lên cuộn trục. Lập tức, ánh sáng trắng bùng lên, những oan hồn trẻ thơ kêu gào dữ dội, bị ép buộc thoát ra khỏi linh thai.
Dung Phi thét lên, thân hình rách toạc, để lộ xác chết thối rữa vẫn cố bám víu vào ngai vàng bằng hận thù.


Chương 19 – Hoàng đế thức tỉnh

Trong khoảnh khắc Dung Phi suy yếu, Hoàng đế dần tỉnh lại, nhận ra tay mình nhuốm đầy máu. Ngài bật khóc, run rẩy quỳ xuống bên Ngọc Dung:

“Ta… đã bán cả triều đại… để đổi lấy quyền lực hư ảo. Con gái, tha thứ cho ta!”
Ngọc Dung mỉm cười yếu ớt, lấy máu cuối cùng vẽ bùa lên trán phụ thân.
Ánh bùa lóe sáng, Dung Phi gào rít rồi tan biến trong khói đen, linh thai vỡ nát, biến mật đạo thành biển máu.
Nhưng Ngọc Dung cũng ngã xuống, thân thể lạnh dần, máu chảy thành dòng hòa vào đất.


Chương 20 – Huyết ngải tàn tro

Sáng hôm sau, kinh thành mù sương, giếng cạn khô nứt, trong Thái Miếu chỉ còn tro tàn đen đặc.
Triều thần run rẩy tâu xin, nhưng Hoàng đế ngồi im lặng, đôi mắt vô hồn. Trên ngai vàng, vẫn còn vệt máu bàn tay nhỏ của Ngọc Dung in hằn.
Lục Thừa Khanh lặng lẽ viết lại toàn bộ sự thật, nhưng khi hạ bút đến dòng cuối, ông phát hiện lưỡi mình… đã biến mất.
Trong gió, người ta vẫn nghe vẳng tiếng trẻ con cười khóc.
Có kẻ thầm thì:

“Huyết ngải đâu đã thật sự diệt… nó chỉ đổi chủ mà thôi.”

 

Chương 21 – Kết cục của một triều đại

Mưa bụi phủ đầy kinh thành, tang tóc lặng lẽ bao trùm. Trong hậu cung, không còn ai dám nhắc đến Ngọc Dung công chúa, chỉ còn tấm bia đá nhỏ dựng vội, không đề tên.

Hoàng đế từ đó trở nên câm lặng. Người không còn lưỡi, chỉ ngồi trên ngai vàng nhìn trống rỗng về phía giếng cạn đã bị lấp. Mỗi khi trăng lên, ngài lại gõ lên long án ba tiếng, như lắng nghe một lời đáp nào đó.

Tể tướng Lục Thừa Khanh bí mật ghi chép toàn bộ sự thật vào một cuốn sách bìa da đỏ, niêm phong trong Thái Miếu. Trước khi niêm phong, ông viết thêm một dòng cuối:

“Kẻ nào đọc được, hãy nhớ: máu hoàng tộc đã gieo, huyết ngải không bao giờ tuyệt diệt.”

Năm ấy, lạ thay, trẻ sơ sinh trong hoàng tộc đều chết yểu trước khi kịp đầy tháng.

Dân gian thì thào rằng vào những đêm mưa, trong hoàng cung hoang vắng, vẫn nghe tiếng hát ru khe khẽ từ lòng đất:

“Ngủ đi… ngủ đi… máu lại nuôi ngải…”

Triều đại ấy tuy không diệt ngay, nhưng từ đó uy tín suy bại, lòng người tan rã, để rồi một thế hệ sau, loạn lạc nổi lên, quốc thống sụp đổ.

Người ta nói: ngai vàng không bị mất vì giặc ngoài… mà đã bị nuốt chửng từ máu trong chính hoàng tộc.


🔚 Hết chuyện.

TÁC GIẢ: ẾCH CON

 

Vật Phẩm Phong Thủy May Mắn Trừ Tà - Bình An, Tài Lộc Đến Nhà!

 

1)DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH TRẦM HƯƠNG

🔗  SHOPEE |https://s.shopee.vn/2LMjfdKLyu

🔗 TIKTOK  https://vt.tiktok.com/ZSkvJ9k1U/

Chất liệu: Trầm hương tự nhiên, tỏa hương thơm dịu nhẹ.

Công dụng:

Bảo hộ bản mệnh, tránh tà khí, tai ương.

Mang lại may mắn, tịnh tâm giữa đời sống bộn bề.

Phù hợp: Người cần sự che chở tâm linh, muốn tìm bình an nội tại.



2)VÒNG TAY TRẦM HƯƠNG 108 HẠT - BÌNH AN TRỌN ĐỜI

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/20jtH3llMO

 🔗 TIKTOK  https://vt.tiktok.com/ZSkvJRkR8/

Đặc điểm: Chuỗi tràng 108 hạt trầm tóc vườn, hạt đều mịn.

Ý nghĩa:

Số 108 tượng trưng cho sự viên mãn, xóa bỏ 108 phiền não.

Hút năng lượng tích cực, giữ tâm an định.

Ai nên đeo: Người làm việc trí óc, cần tập trung, giảm căng thẳng.



3) VÒNG TRẦM HƯƠNG NGŨ MỆNH - HỢP TUỔI RƯỚC LỘC

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/10rM5GNp2G

 🔗 TIKTOK SHOP  https://vt.tiktok.com/ZSkvJ5KGB/

Thiết kế: 5 màu sắc tương ứng Kim - Mộc - Thủy - Hỏa - Thổ.

Lợi ích:

Cân bằng âm dương, kích hoạt vận may theo mệnh tuổi.

Thu hút tài lộc, bảo vệ sức khỏe.

Điểm đặc biệt: Chọn màu hợp mệnh → Tối ưu hóa cơ hội!



4)VÒNG TAY MẶT PHẬT BẢN MỆNH 12 CON GIÁP

🔗 SHOPEE 1 |https://s.shopee.vn/4fkeS3uMRm

 🔗 SHOPEE 2 https://s.shopee.vn/6AZSEn7Ow1

Cá nhân hóa: Mặt Phật khắc hình 12 con giáp (tuổi Tý, Sửu, Dần...).

Tác dụng:

Phật độ mệnh theo tuổi → Hóa giải vận hạn, mở đường quý nhân.

Trầm hương kết hợp mặt Phật → Kép bảo vệ, kép may mắn.

Quà tặng ý nghĩa: Tặng người thân dịp sinh nhật, lễ đặc biệt.

5) VÒNG DÂU TẰM 108 HẠT - "THẦN HỘ MỆNH" TRỪ TÀ

🔗 SHOPEE  https://s.shopee.vn/708ZEOTDXu

 

Chất liệu: Gỗ dâu tằm rừng già, bền chắc, vân gỗ tự nhiên.

Năng lượng:

Gỗ dâu tích tụ linh khí đất trời → Mạnh mẽ trừ tà, ngăn âm khí.

Chuỗi 108 hạt → Tạo lá chắn bảo vệ toàn diện.

Lưu ý: Đặc biệt hiệu quả cho người hay đi đêm, làm nghề đặc thù.

6) VÒNG DÂU TẰM KHẮC TÊN - BÙA HỘ THÂN ĐỘC NHẤT

🔗 SHOPEE | https://s.shopee.vn/1qQT4uUkKW

🔗 TIKTOK SHOP https://vt.tiktok.com/ZSkveFTT5/

Cá nhân hóa: Khắc TÊN RIÊNG hoặc thẻ chú theo yêu cầu.

Công năng:

Tăng sức mạnh trấn trạch, xua đuổi điềm xấu.

Mang theo như bùa may mắn cá nhân.

Độc quyền: Chỉ có tại shop! Món quà tâm linh ý nghĩa nhất.



7) MẶT DÂY CHUYỀN PHẬT BẢN MỆNH ĐÁ MẮT HỔ - UY LỰC VÔ SONG

🔗 SHOPEE |https://s.shopee.vn/10rL6svxtq

 🔗 TIKTOK SHOP  https://vt.tiktok.com/ZSkveYny5/

Chất liệu: Đá mắt hổ tự nhiên (3.6cm) + bạc 925.

Sức mạnh kép:

Đá mắt hổ: Tăng dũng khí, thu hút tài lộc, chống tiểu nhân.

Phật bản mệnh: Che chở, hóa giải họa hại.

Phong cách: Sang trọng, phù hợp cả nam lẫn nữ.

"Vật phẩm phong thủy không chỉ là trang sức - Đó là năng lượng bảo hộ bạn mỗi ngày!"

🔥 DEAL SỐC HÔM NAY:

 Freeship cho đơn từ 500K

 Tặng túi thơm trầm hương trị giá 50K

 Bảo hành 1 đổi 1 nếu lỗi kỹ thuật

 SỐ LƯỢNG CÓ HẠN - ĐẶT NGAY KẺO HẾT!

👉 NHẤN VÀO LINK SẢN PHẨM để chọn "bảo bối" phù hợp nhất với bạn!

Đừng để tâm linh bị bỏ quên – hãy chọn cho mình một vật hộ thân, thu hút năng lượng tốt lành mỗi ngày!

 

 

Post a Comment

0 Comments